Ánh sáng vàng nhạt từ đầu ngón tay Bạch Lão Tổ tan biến vào trán Lâm Phong, như một dòng suối mát lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn chàng. Một bản đồ tinh thần phức tạp, không phải là một hình ảnh cụ thể mà là một chuỗi cảm giác, một dòng chảy thông tin, từ từ hiện rõ trong ý thức của chàng. Đó là vị trí của "Bí Cảnh Nguyên Thủy" hay còn gọi là Huyễn Mộng Tàn Giới, cùng với những chỉ dẫn mơ hồ nhưng đầy sức hút về cách thức tiếp cận. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự hứng khởi tột độ, một ngọn lửa tham vọng và quyết tâm bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết trong lồng ngực Lâm Phong. Chàng biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho một hành trình vĩ đại.
Chàng hít thở sâu, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, lướt qua từng gương mặt thân yêu đang vây quanh. Tuyết Dao, vẻ đẹp băng giá nay tan chảy thành sự lo lắng dịu dàng, ánh mắt nàng như muốn ôm trọn chàng vào lòng. Mộc Ly, nàng tinh nghịch giờ đây trầm hẳn, đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò pha lẫn quan tâm sâu sắc. Tần Nguyệt, trưởng thành và điềm tĩnh, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay chàng, truyền cho chàng một nguồn sức mạnh vô hình. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên định, dù không nói nhiều nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả sự ủng hộ và sẵn sàng cùng chàng đương đầu với mọi phong ba. Và Linh Nhi, cô bé bám chặt vào chân chàng, đôi mắt to tròn ngước nhìn, như một thiên thần bé nhỏ đang chờ đợi chàng trở về từ một cuộc phiêu lưu xa xôi. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, khẽ khàng cọ đầu vào cổ tay Lâm Phong, phát ra tiếng kêu chiêm chiếp như muốn trấn an.
"Huyễn Mộng Tàn Giới..." Lâm Phong lẩm bẩm, cảm nhận bản đồ tinh thần đang dần ổn định trong tâm trí. "Nơi đó chính là chìa khóa để con thấu hiểu. Con hiểu rồi, Bạch Lão Tổ."
Bạch Lão Tổ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt thâm trầm như biển sâu. "Vị trí mảnh vỡ linh hồn nằm trong một cấm địa cổ xưa, được gọi là Huyễn Mộng Tàn Giới, gần Giới Hà Vô Biên. Nơi đó chứa đựng những ký ức nguyên thủy nhất về huyết mạch của ngươi, cũng là khởi nguồn của lời nguyền mà ngươi đang gánh vác. Sẽ có cấm chế, sẽ có ảo cảnh, nhưng quan trọng nhất là sự thật mà ngươi sẽ phải đối mặt."
Lão dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong, giọng điệu trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. "Mảnh vỡ linh hồn đó, Thiên Thần Tàn Hồn, đã trải qua hàng vạn năm phong ấn, nhưng sức mạnh của nó vẫn không hề suy suyển. Nó là một phần nguyên vẹn từ bản thể tiền kiếp của ngươi, lưu giữ toàn bộ ký ức về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về Lâm Gia, và về kẻ địch thật sự. Việc dung hợp nó không chỉ là để thức tỉnh Khởi Nguyên Thần Thể, mà còn là để ngươi nhìn thấy chân tướng, để ngươi biết mình là ai, và sứ mệnh của ngươi thật sự là gì."
"Ta đã sẵn sàng, Bạch Lão Tổ," Lâm Phong đáp, giọng nói kiên định như đá tảng giữa dòng thác lũ. "Dù có là địa ngục, dù sự thật có tàn khốc đến đâu, ta cũng phải đi. Ta sẽ không lùi bước, sẽ không trốn tránh vận mệnh của mình." Chàng đưa mắt nhìn các mỹ nhân, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi, xua tan đi chút căng thẳng còn vương vấn. "Các nàng, hãy tin tưởng ta. Ta sẽ trở về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Tuyết Dao khẽ siết chặt tay chàng. "Chúng ta luôn tin tưởng chàng, Lâm Phong. Dù chàng đi đâu, chúng ta cũng sẽ luôn là hậu phương vững chắc của chàng." Nàng thì thầm, làn môi khẽ run, vẻ đẹp thoát tục càng thêm phần động lòng người.
Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn sáng rỡ. "Đúng vậy! Lâm Phong ca ca là lợi hại nhất! Không có gì có thể làm khó được ca ca đâu!" Nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, mang lại một chút nhẹ nhõm cho không khí căng thẳng.
Tần Nguyệt vuốt mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt uyên bác. "Hãy cẩn trọng, Lâm Phong. Những ký ức cổ xưa đôi khi có thể nhấn chìm một linh hồn yếu ớt. Hãy dùng Huyễn Mặc Quyển để định hướng, và giữ vững tâm cảnh của mình." Lời nàng tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự nhắc nhở sâu sắc, như một người thầy đang chỉ dẫn học trò.
Lam Yên gật đầu đồng tình, thanh âm dứt khoát. "Cố gắng lên, Lâm Phong! Đừng để những ký ức đó làm lung lay ý chí của chàng. Chúng ta chờ chàng trở về."
Bạch Lão Tổ nhìn những người phụ nữ kiên cường, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Đúng vậy. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà nó còn là chiếc neo giữ cho linh hồn ngươi không bị nhấn chìm bởi dòng xoáy ký ức khổng lồ đó. Hãy nhớ kỹ lời ta, Lâm Phong. Khi dung hợp Thiên Thần Tàn Hồn, ngươi sẽ không chỉ tiếp nhận ký ức, mà còn hấp thụ một phần sức mạnh Nguyên Thủy Pháp Tắc. Quá trình đó sẽ cực kỳ đau đớn, nhưng cũng là cơ hội ngàn vàng để ngươi đột phá."
Lão phất tay áo, một luồng linh khí mềm mại nâng bổng Linh Nhi lên, đặt cô bé vào lòng Tần Nguyệt. "Giờ thì, đã đến lúc rồi. Chúng ta hãy lên đường."
***
Hành trình từ Bích Hải Tiên Đảo đến Giới Hà Vô Biên kéo dài gần một ngày. Đoàn người Lâm Phong di chuyển nhanh chóng, xuyên qua những dãy núi trập trùng, vượt qua những cánh rừng rậm rạp, và cuối cùng dừng chân bên bờ của một con sông khổng lồ.
Giới Hà Vô Biên hiện ra trước mắt họ như một vết sẹo khổng lồ xé toạc cảnh quan. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những bờ đá gồ ghề, sắc nhọn như những chiếc răng nanh của quái vật, cùng những bãi cát đen hoặc trắng trải dài đến vô tận. Đôi khi, những cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị nhô lên giữa dòng sông, tựa như những ngón tay của một vị thần đã hóa đá từ hàng vạn năm trước. Sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, tạo nên một bức màn trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.
Không khí tại đây ẩm ướt đến rợn người, cái lạnh thấm sâu vào xương tủy dù họ đều là những tu sĩ cao cường. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ như hàng vạn con thú dữ đang tranh giành mồi, tiếng sóng vỗ bờ đá tạo thành những âm thanh chát chúa, và tiếng gió rít qua các ghềnh đá tạo nên những giai điệu ma quái. Mùi nước sông lạnh lẽo, ẩm ướt, pha lẫn mùi tanh nồng của cá và thủy quái, cùng mùi rêu phong cổ kính, khiến không khí càng thêm nặng nề và u ám. Linh khí tại Giới Hà Vô Biên cực kỳ hỗn loạn, những luồng năng lượng va đập vào nhau không ngừng, tạo thành những xoáy nước vô hình có thể xé tan bất kỳ tu sĩ nào lơ là.
Lam Yên khẽ rùng mình, rút thanh trường thương ra khỏi bao, cảnh giác quan sát xung quanh. "Nơi này thật quỷ dị, không khí nặng nề quá. Linh khí hỗn loạn như thế này, nếu có linh thú xuất hiện, e rằng sẽ rất khó đối phó." Nàng nói, giọng dứt khoát nhưng cũng thoáng chút căng thẳng.
Tuyết Dao gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại lộ ra sự cảnh giác cao độ. "Mọi người cẩn thận, có vẻ chúng ta đang bị theo dõi." Nàng khẽ vung tay, một luồng băng khí mỏng manh lan tỏa, quét qua không gian xung quanh, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, bám chặt lấy tay Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xung quanh đầy sợ hãi. Cô bé rúc sâu vào lòng Tần Nguyệt, như một chú mèo con tìm nơi trú ẩn. Tuy nhiên, đôi khi, trong khoảnh khắc cô bé ngước nhìn những gợn sóng kỳ lạ trên mặt sông, đôi mắt ấy lại lóe lên một tia sáng khó hiểu, như thể cô bé đang nhìn thấy điều gì đó mà những người khác không thể.
Bạch Lão Tổ đi trước mở đường, khí chất uy nghiêm của lão như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù. Lão phất tay áo, một luồng linh lực vô hình đẩy lùi sương mù về hai phía, hé lộ một con đường hẹp trên bờ đá. "Đừng lo lắng, chúng ta sắp đến nơi rồi. Nơi này là một tiểu thế giới bị vỡ nát, Huyễn Mộng Tàn Giới. Những sinh vật sống ở đây đều là những tàn linh cổ xưa hoặc những con quái vật bị biến dị bởi Pháp Tắc Hỗn Loạn. Chúng ta sẽ không gây sự với chúng nếu không cần thiết."
Lão quay sang Lâm Phong, ánh mắt như xuyên thấu tâm can chàng. "Ngươi cảm nhận được không, Lâm Phong? Sức mạnh Nguyên Thủy Pháp Tắc đã bắt đầu rò rỉ ra từ Huyễn Mộng Tàn Giới. Đó là lý do khiến nơi này trở nên bất ổn."
Lâm Phong gật đầu. Chàng đã cảm nhận được. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, nhưng cũng vô cùng quen thuộc, đang từ từ kéo gọi chàng. Nó giống như tiếng gọi từ một nơi rất xa, rất sâu thẳm trong huyết mạch của chàng. "Con cảm nhận được rồi, Bạch Lão Tổ. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ."
Sau khi đi thêm một đoạn, Bạch Lão Tổ dừng lại trước một vách đá thẳng đứng, nơi có một khe nứt nhỏ, gần như vô hình, đang chớp tắt những luồng sáng mờ ảo. "Đây chính là lối vào. Cấm chế tự nhiên của Giới Hà Vô Biên đã phong bế nó hàng vạn năm. Ngươi cần phải dùng Thần thông Không Gian của mình để mở ra."
Lâm Phong tiến lên, hít một hơi thật sâu. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Thần thông Không Gian của chàng đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, nhưng để phá vỡ một cấm chế cổ xưa như thế này vẫn là một thử thách. Chàng tập trung linh lực, đưa hai tay ra, vẽ lên không trung những phù văn không gian phức tạp. Từng phù văn phát sáng, sau đó nhanh chóng tan biến vào khe nứt. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể một tấm gương khổng lồ đang bị bóp méo. Một luồng áp lực vô hình lan tỏa, khiến không khí trở nên đặc quánh.
"Rắc!" Một tiếng động nhỏ vang lên, sau đó là một âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Khe nứt nhỏ bé bỗng nhiên mở rộng, lộ ra một cánh cổng không gian chớp tắt những luồng ánh sáng tím xanh. Bên trong cánh cổng, một không gian khác hiện ra, u ám và cổ kính.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng nhiên rít lên một tiếng cảnh báo chói tai, lông trên người nó dựng ngược lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cổng. Dường như nó đã cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó từ phía bên kia.
"Đừng lo lắng, Thử nhi," Lâm Phong khẽ vỗ đầu nó, trấn an. "Chúng ta sẽ ổn thôi." Chàng quay sang Bạch Lão Tổ, gật đầu ra hiệu. "Đã xong, Bạch Lão Tổ."
Bạch Lão Tổ dẫn đầu, bước vào cánh cổng. Các mỹ nhân theo sau, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không hề chùn bước. Lâm Phong là người cuối cùng bước qua, cánh cổng không gian khẽ chớp tắt rồi đóng lại, như chưa từng tồn tại.
***
Bước qua cánh cổng không gian, đoàn người Lâm Phong như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Huyễn Mộng Tàn Giới hiện ra như một bức tranh cổ kính bị bỏ quên, nhuốm màu thời gian. Sương mù bao phủ khắp nơi, dày đặc hơn cả Giới Hà Vô Biên, khiến tầm nhìn chỉ còn vài chục trượng. Ánh sáng yếu ớt, dường như không có nguồn gốc rõ ràng, chỉ đủ để thấy những đường nét mờ ảo của cảnh vật xung quanh.
Nơi đây là một nghĩa địa khổng lồ của những kiến trúc cổ xưa. Những tòa nhà đổ nát, những bức tường thành vỡ vụn, những cột đá chạm khắc tinh xảo giờ đây đã bị rêu phong phủ kín, dây leo chằng chịt, tựa như những bộ xương khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn. Không khí nặng trĩu, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất cổ và một thứ mùi hương khó tả của sự mục ruỗng. Không có âm thanh của chim chóc hay côn trùng, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà đổ nát, tạo nên những âm thanh u ám và rùng rợn.
"Đây là... một thành phố cổ đã bị hủy diệt sao?" Mộc Ly thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc, đôi mắt to tròn mở to nhìn những tàn tích xung quanh. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào hoang tàn đến thế.
"Có lẽ còn hơn thế nữa," Tần Nguyệt trầm giọng nói, ánh mắt nàng quét qua những dấu tích của một cuộc chiến tranh tàn khốc. "Những vết tích trên các bức tường này... không phải do thời gian bào mòn, mà là do những công kích kinh hoàng của pháp thuật và thần thông."
Bạch Lão Tổ gật đầu. "Đúng vậy. Đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Vô số vị thần và ma đã ngã xuống nơi đây, khiến không gian bị xé nát, pháp tắc hỗn loạn. Những gì các ngươi thấy chỉ là tàn tích của một thời đại huy hoàng đã bị hủy diệt."
Linh Nhi vẫn bám chặt lấy tay Tần Nguyệt, vẻ mặt sợ hãi. Nhưng đôi khi, cô bé lại nhìn chằm chằm vào một tảng đá đổ nát nào đó, như thể đang cố gắng nhớ lại điều gì. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, đôi mắt nhỏ bé của nó liên tục quét qua mọi ngóc ngách, tai nó vểnh lên, lắng nghe những âm thanh vô hình.
Đoàn người tiếp tục tiến sâu vào Huyễn Mộng Tàn Giới. Càng đi sâu, linh khí hỗn loạn càng trở nên mạnh mẽ, tạo thành những áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và cơ thể của họ. Lâm Phong cảm nhận được huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể trong mình đang dần nóng lên, như một chiếc la bàn đang được kéo về phía một cực từ.
Cuối cùng, họ đến một đại điện đổ nát, nằm sâu trong trung tâm của thành phố hoang tàn. Đại điện này, dù đã bị tàn phá nặng nề, vẫn giữ được một phần sự uy nghi vốn có. Những cột đá khổng lồ đã nứt vỡ, trần nhà đã sụp đổ, nhưng những bức phù điêu trên tường vẫn còn mờ ảo, khắc họa những trận chiến thần ma kinh thiên động địa.
Ở trung tâm của đại điện, giữa những đống đổ nát, có một luồng sáng xanh biếc lấp lánh, mờ ảo nhưng đầy sức sống. Đó không phải là một viên ngọc, cũng không phải là một pháp bảo, mà là một quả cầu linh hồn nhỏ bé, chỉ lớn bằng nắm tay, nhưng lại chứa đựng một năng lượng khủng khiếp, cổ xưa đến mức khiến không gian xung quanh nó vặn vẹo. Nó tĩnh lặng nằm đó, như một trái tim vẫn đang đập trong lồng ngực của một người đã chết từ hàng vạn năm.
"Đây chính là Thiên Thần Tàn Hồn," Bạch Lão Tổ chỉ vào quả cầu linh hồn, giọng nói đầy vẻ trang nghiêm. "Nó là một phần nguyên vẹn của linh hồn tiền kiếp của ngươi, Lâm Phong. Ngươi phải dùng Khởi Nguyên Thần Thể của mình để dung hợp, và Huyễn Mặc Quyển sẽ giúp ngươi định hướng ký ức, không để ngươi bị nhấn chìm."
Lâm Phong bước đến gần quả cầu linh hồn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cảm giác quen thuộc từ huyết mạch ngày càng mạnh mẽ, như thể một phần của chàng đang gọi về. Chàng có thể cảm nhận được những luồng sóng năng lượng cổ xưa đang tỏa ra từ quả cầu, chứa đựng vô vàn bí ẩn và sự thật.
Chàng quay lại nhìn các mỹ nhân, một nụ cười khổ hiện trên môi. "Mọi người hãy ở đây, ta sẽ quay lại." Giọng nói của chàng trầm ấm, nhưng cũng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Tuyết Dao tiến lên một bước, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng. "Lâm Phong, chàng hãy cẩn thận. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ ở đây chờ chàng."
Lam Yên gật đầu, đặt tay lên chuôi trường thương của mình, sẵn sàng đối phó với bất cứ mối nguy hiểm nào có thể ập đến. Tần Nguyệt và Mộc Ly cũng đứng cạnh nhau, ánh mắt kiên định. Linh Nhi nép vào lòng Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong, một cảm giác khó hiểu len lỏi trong ánh mắt non nớt ấy.
Lâm Phong gật đầu, rồi quay lại đối mặt với Thiên Thần Tàn Hồn. Chàng hít một hơi thật sâu, tâm cảnh tĩnh lặng như hồ thu. Chàng đưa hai tay ra, chậm rãi chạm vào quả cầu linh hồn đang phát sáng xanh biếc.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lọi từ Khởi Nguyên Thần Thể trong cơ thể chàng bùng lên, mạnh mẽ và rực rỡ, bao trùm lấy quả cầu. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển tự động bay ra khỏi đan điền của chàng, lơ lửng trên không trung, phát sáng rực rỡ, tạo thành một luồng ánh sáng kết nối Lâm Phong với quả cầu linh hồn. Những phù văn cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển bắt đầu xoay tròn, phát ra những âm thanh trầm đục, như một bài ca cổ đang được ngân nga.
Một cơn đau xé tâm can ập đến, dữ dội hơn bất kỳ cơn đau nào Lâm Phong từng trải qua. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của linh hồn bị xé toạc, bị kéo căng đến cực hạn. Chàng ngã khuỵu xuống, cơ thể run rẩy dữ dội. Linh hồn chàng bị kéo vào một dòng xoáy ký ức khổng lồ, một vực thẳm đen tối nơi vô vàn hình ảnh và cảm xúc đang cuộn trào.
Các mỹ nhân kêu lên lo lắng, muốn tiến đến gần nhưng bị Bạch Lão Tổ ngăn lại. "Đừng! Không ai được phép can thiệp! Đây là quá trình dung hợp linh hồn, hắn phải tự mình vượt qua!" Giọng lão trang nghiêm và đầy uy lực.
Trong dòng xoáy ký ức, Lâm Phong cảm thấy mình đang tan biến, đang bị nghiền nát thành vô số mảnh nhỏ. Nhưng Huyễn Mặc Quyển giống như một chiếc neo, giữ chặt lấy linh hồn chàng, không để chàng lạc lối trong biển ký ức vô tận.
***
Trong nháy mắt, khung cảnh xung quanh Lâm Phong thay đổi hoàn toàn. Chàng không còn ở trong đại điện đổ nát nữa, mà đang đứng giữa một đêm mưa máu, gió rít từng hồi như tiếng quỷ khóc. Nơi đây là Lâm Gia, nhưng không phải Lâm Gia yên bình chàng từng biết, mà là một biển lửa và máu, một chiến trường kinh hoàng của một trăm năm về trước.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, pha lẫn mùi khói và mùi da thịt cháy xém, khiến Lâm Phong nôn khan. Tiếng la hét, tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng vang vọng khắp nơi, xé toạc màn đêm. Chàng chứng kiến cảnh những tòa nhà cổ kính của Lâm Gia sụp đổ trong biển lửa, những cây cổ thụ bị nhổ bật gốc, những con người vô tội bị tàn sát không thương tiếc.
Chàng thấy những cường giả áo đen, mặt mũi lạnh lùng, mang trên mình phù hiệu kỳ lạ – một con mắt đang chảy máu, không phải là biểu tượng của Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng biết. Chúng mạnh mẽ đến đáng sợ, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, gieo rắc cái chết và nỗi kinh hoàng. Chúng không nói nhiều, chỉ hành động một cách tàn bạo và hiệu quả, như những cỗ máy giết chóc.
Lâm Phong nhìn thấy người cha, Lâm Thiên Hùng, với vẻ mặt kiên nghị, thân hình vĩ đại như một ngọn núi sừng sững. Ông đang chiến đấu điên cuồng, tay cầm một thanh kiếm dài, chém giết những kẻ áo đen. Bên cạnh ông là người mẹ, Lâm phu nhân, vẻ đẹp dịu dàng ngày nào giờ đã biến thành nữ chiến thần, sử dụng pháp thuật hệ mộc để bảo vệ người thân. Cả hai đều đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, nhưng số lượng kẻ địch quá đông đảo, và chúng quá mạnh.
Chàng còn nhìn thấy Bạch Lão Tổ, khi đó còn trẻ hơn, với hình dạng một con bạch hồ chín đuôi khổng lồ, lông trắng muốt nay đã nhuốm đầy máu, đang gầm thét, tung ra những đòn tấn công hủy diệt, cố gắng bảo vệ những thành viên còn sót lại của Lâm Gia. Nhưng mọi nỗ lực dường như đều vô vọng.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng nhất, khi Lâm Thiên Hùng và Lâm phu nhân đã bị trọng thương, một bóng dáng khổng lồ, cao vút đến che khuất cả bầu trời đêm, xuất hiện. Đó là một thực thể vô hình, không có hình dáng cụ thể, chỉ là một khối bóng tối khổng lồ, nhưng Lâm Phong cảm nhận được khí tức của nó. Một khí tức của 'Thiên Đạo', nhưng không phải là Thiên Đạo công bằng, mà là một Thiên Đạo đầy tà ác, lạnh lẽo và vô cảm. Nó tỏa ra một áp lực kinh hoàng, khiến vạn vật run rẩy.
Giọng nói của kẻ chủ mưu bí ẩn vang lên, lạnh lẽo và vô cảm, không mang chút cảm xúc nào, như tiếng vang vọng từ địa ngục. "Huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể, cuối cùng cũng phải bị diệt trừ. Thiên Đạo không cho phép sự tồn tại của ngươi!"
Bóng dáng khổng lồ ấy vươn ra một bàn tay vô hình, trực tiếp tấn công vào 'linh hồn' của Lâm Phong – bản thể tiền kiếp của chàng, lúc đó đang là một hài nhi sơ sinh được Lâm Thiên Hùng ôm chặt.
"Không!" Lâm Thiên Hùng gầm lên, đôi mắt ông rực cháy. "Phong nhi, con phải sống! Con là hy vọng duy nhất của gia tộc Lâm, là chìa khóa để vá lại Thiên Đạo!"
Với một ý chí phi thường, Lâm Thiên Hùng đã hy sinh bản thân, sử dụng một bí thuật cổ xưa của gia tộc Lâm – 'Huyễn Diệt Phân Hồn'. Thân thể ông nổ tung trong một luồng sáng chói lọi, không phải là tự bạo, mà là biến thành vô số tia sáng, bảo vệ linh hồn non nớt của Lâm Phong, phân tán nó thành hàng ngàn mảnh, gieo mầm Khởi Nguyên Thần Thể vào một phàm thai, đẩy nó xuyên qua không gian và thời gian. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển, một vật phẩm gia truyền của Lâm Gia, cũng được ông dùng linh lực cuối cùng bao bọc lấy mảnh linh hồn nhỏ bé nhất của Lâm Phong, gửi gắm hy vọng vào tương lai.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lâm Phong (trong ký ức) còn nhìn thấy một tia sáng nhỏ bé, yếu ớt, mang theo hơi thở quen thuộc, thoát ra cùng lúc với mình, bám víu vào mảnh linh hồn chàng. Tia sáng đó, nhỏ bé nhưng đầy sức sống, mang theo một năng lượng thuần khiết. Lâm Phong chợt rùng mình. Đó chính là Linh Nhi! Linh Nhi không phải là một cô bé ngẫu nhiên được chàng cứu. Nàng là một phần của chàng, hay một thực thể được tạo ra cùng lúc, để bảo vệ, để sưởi ấm, để cùng chàng gánh vác số phận.
Cảm giác đau đớn, phẫn nộ, bất lực dâng trào trong lòng Lâm Phong. Chàng run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng chúng không phải là nước mắt của sợ hãi, mà là của sự tức giận tột độ và quyết tâm không gì lay chuyển. Khởi Nguyên Thần Thể trong chàng bùng nổ, tiếp nhận toàn bộ ký ức và sức mạnh còn sót lại từ mảnh vỡ linh hồn. Những mảnh ghép cuối cùng của cuộc đời chàng, của thân thế chàng, đã được nối liền. Chàng gầm lên trong vô vọng khi thấy gia tộc mình sụp đổ, nhưng tiếng gầm đó mang theo một lời thề, một lời hứa sẽ báo thù, không chỉ vì thù nhà, mà còn vì vận mệnh của vạn giới.
Kẻ chủ mưu không phải Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn, có liên hệ trực tiếp với 'Thiên Đạo' – hay một phần tăm tối của nó. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ, một công cụ để thế lực này thực hiện âm mưu của mình.
Lâm Phong nhắm chặt mắt, để dòng xoáy ký ức từ từ lắng xuống. Khi chàng mở mắt ra, thế giới vẫn chìm trong biển lửa và máu, nhưng ánh mắt chàng đã không còn là của một người phàm nhân. Đó là ánh mắt của một vị thần đã thức tỉnh, một người gánh vác vận mệnh của vạn giới.
Chàng đã hiểu. Trách nhiệm này, không phải là một lời nguyền, mà là một sứ mệnh. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người kết thúc ván cờ tàn khốc này, sẽ là người hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, và sẽ là người trả lại công bằng cho gia tộc Lâm. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, giờ đây, đã được định nghĩa lại bởi huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể và ký ức của một quá khứ bi tráng.