Khi chàng mở mắt ra, thế giới vẫn chìm trong biển lửa và máu, nhưng ánh mắt chàng đã không còn là của một người phàm nhân. Đó là ánh mắt của một vị thần đã thức tỉnh, một người gánh vác vận mệnh của vạn giới. Tuy nhiên, sự tỉnh thức này đi kèm với một cơn đau nhức nhối, không phải của thể xác, mà là của linh hồn, của huyết mạch đang gào thét. Khung cảnh biển lửa và máu trong tâm trí chàng dần tan đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, một nỗi phẫn nộ âm ỉ cháy sâu trong đan điền, nơi Khởi Nguyên Thần Thể đang chấn động mãnh liệt.
Lâm Phong cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không kiểm soát được, như thể mọi tế bào đều đang tái sinh cùng với nỗi đau trăm năm của gia tộc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, không ngừng tuôn rơi, nhưng chàng không hề cảm thấy yếu đuối. Ngược lại, mỗi giọt lệ rơi xuống dường như lại tôi luyện thêm ý chí sắt đá trong chàng. Âm thanh của biển lửa, tiếng thét của tổ tiên, và giọng nói lạnh lẽo của kẻ chủ mưu vẫn còn văng vẳng bên tai, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng, khắc sâu vào tận xương tủy. Chàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh dòng linh lực đang cuộn trào trong người, nhưng trái tim chàng vẫn đập thình thịch, như muốn xé toạc lồng ngực mà thoát ra, gào thét báo thù.
Bên cạnh chàng, một vòng tròn gương mặt thân quen hiện ra, đầy lo lắng và quan tâm. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài thường ngày sắc lạnh nay lại ánh lên sự ưu tư sâu sắc. Nàng khẽ đưa tay chạm vào gò má ướt đẫm của Lâm Phong, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, mang theo sự xót xa không nói thành lời. "Phong ca, chàng không sao chứ? Đừng tự ép mình quá mức."
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch là thế, giờ đây đôi mắt to tròn lại đỏ hoe, rưng rưng chực khóc. Nàng vội vàng nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận từng đợt run rẩy truyền đến, sốt ruột hỏi. "Phong ca, chàng... chàng đau lắm phải không? Chúng ta nên làm gì đây?"
Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và trí tuệ, lúc này cũng không giấu nổi vẻ lo lắng trong đôi mắt phượng. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Lâm Phong, như đang cố gắng đánh giá mức độ tổn thương trong lòng chàng. Nàng biết, những ký ức này còn đáng sợ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Lam Yên, mạnh mẽ và dứt khoát, lúc này đã rút thanh trường thương ra khỏi bao, khí thế bùng nổ, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn quanh quất, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nàng không thích vòng vo, chỉ một câu nói ngắn gọn, đầy quyết tâm: "Kẻ nào dám làm Phong ca đau lòng, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt!" Giọng điệu dứt khoát, mang theo một sự kiên cường bất khuất, như muốn xua tan mọi nỗi sợ hãi.
Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu, lúc này lại ôm chặt lấy tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn đen láy ngấn nước, khuôn mặt bầu bĩnh ẩn hiện vẻ hoảng sợ. Nàng không hiểu rõ những gì Lâm Phong vừa trải qua, nhưng nàng cảm nhận được một luồng khí tức u ám, bi thương đang bao trùm lấy ca ca của mình. Tiếng thút thít nhẹ nhàng của nàng như một tiếng chuông cảnh tỉnh, kéo Lâm Phong trở về thực tại. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, cũng nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ má vào cổ chàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ trung thành và cảnh giác. Nó chiêm chiếp kêu vài tiếng nhỏ, như muốn an ủi chủ nhân.
Lâm Phong cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười đó méo mó, đầy chua chát. "Ta không sao... chỉ là, có quá nhiều thứ cần phải hiểu." Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, cố gắng truyền đi sự trấn an, dù trong lòng chàng bão tố vẫn chưa hề ngưng nghỉ. "Thiên Đạo... ta sẽ khiến ngươi phải trả giá!" Giọng chàng khàn đặc, nhưng âm lượng không lớn, chỉ đủ cho những người thân yêu nhất nghe thấy, nhưng trong đó chất chứa một lời thề sâu sắc, một lời hứa sẽ không bao giờ bị phá vỡ. "Ta sẽ báo thù, không chỉ cho gia tộc Lâm, mà còn cho tất cả những ai đã bị Thiên Đạo Vô Tình này chà đạp."
Bạch Lão Tổ, vẫn giữ hình dạng lão bà phúc hậu, khí chất uy nghiêm, đứng đó, mái tóc bạc trắng như tuyết phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bí cảnh. Đôi mắt thâm trầm của bà nhìn thẳng vào Lâm Phong, như xuyên thấu qua mọi lớp phòng ngự trong tâm hồn chàng. Bà đợi Lâm Phong ổn định lại một chút, rồi mới cất giọng trầm ấm, nhưng không kém phần uy lực. "Ký ức ngươi vừa thấy chỉ là hồi ức của sự kiện. Nó chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh, tiểu tử. Để hiểu rõ cội nguồn của mọi tai ương, để thực sự nắm bắt được bản chất của Thiên Đạo Vết Nứt và vai trò của Khởi Nguyên Thần Thể, ngươi cần chứng kiến nguyên nhân sâu xa dẫn đến thảm kịch đó. Ngươi cần biết, nơi 'mảnh vỡ linh hồn' đầu tiên được tìm thấy, và cũng là nơi nó bị hủy diệt."
Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Mảnh vỡ linh hồn? Bạch Lão Tổ, người đang nói đến điều gì?" Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm huyết mạch, một khao khát được biết thêm, được hiểu rõ hơn về nguồn gốc của mọi đau khổ. Trách nhiệm này, giờ đây đã không còn là một gánh nặng bị áp đặt, mà là một ngọn lửa cháy bỏng trong tim, một mục tiêu rõ ràng cần phải đạt được. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình, "và Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, giờ đây, đã được định nghĩa lại bởi huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể và ký ức của một quá khứ bi tráng."
Bạch Lão Tổ thở dài một tiếng, đôi mắt ánh lên vẻ phức tạp. "Ngươi đã thấy Thiên Đạo Vô Tình ra sao. Ngươi đã cảm nhận được sự tàn khốc của nó. Nhưng ngươi vẫn chưa biết, tại sao nó lại trở nên vô tình, và điều gì đã khiến nó bị nứt vỡ. 'Mảnh vỡ linh hồn' mà ta nhắc đến, không phải là linh hồn của một sinh vật, mà là một phần tinh thần của chính Thiên Đạo! Nó là một 'Khởi Nguyên Chi Tâm', một hạt nhân năng lượng tối thượng, chứa đựng các pháp tắc nguyên thủy nhất. Lâm Gia của ngươi, từ đời này sang đời khác, đã gánh vác trách nhiệm bảo vệ nó, vì đó là chìa khóa để hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt. Nhưng cũng chính vì vậy, họ đã trở thành cái gai trong mắt của những kẻ không muốn Thiên Đạo hoàn chỉnh, những kẻ muốn thao túng nó vì lợi ích riêng."
Bà dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Lâm Phong. "Kẻ chủ mưu mà ngươi thấy trong ký ức, bóng dáng vô hình đó, nó chính là một phần ý chí của Thiên Đạo bị tha hóa, hay nói đúng hơn, là một thực thể được nuôi dưỡng từ sự nứt vỡ của Thiên Đạo. Nó đã lợi dụng Ma Tôn Huyết Ảnh và vô số kẻ khác làm tay sai, nhằm mục đích hủy diệt 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và mọi dấu vết của huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể, để Thiên Đạo mãi mãi không thể hoàn chỉnh, để nó mãi mãi có thể thao túng vạn giới."
Lâm Phong nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Mọi mảnh ghép đều đang dần khớp lại. Sự phẫn nộ trong chàng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. "Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ nhỏ... một kẻ đứng mũi chịu sào. Mục tiêu thực sự của chúng là Khởi Nguyên Chi Tâm, là vá lại Thiên Đạo..." Chàng ngước nhìn Bạch Lão Tổ, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển. "Bạch Lão Tổ, con phải đi. Con phải tận mắt chứng kiến mọi thứ. Con phải biết kẻ nào đã hủy hoại gia tộc con, kẻ nào đã làm nứt vỡ Thiên Đạo. Con phải học cách hàn gắn nó."
Tuyết Dao và những người khác đều nhìn Lâm Phong với vẻ lo lắng, nhưng không ai lên tiếng ngăn cản. Họ hiểu rằng, đây là gánh nặng mà Lâm Phong phải gánh vác, là con đường mà chàng phải đi. Dù biết phía trước là hiểm nguy chồng chất, họ vẫn nguyện ý đồng hành cùng chàng, trở thành hậu phương vững chắc nhất. "Chúng ta sẽ đi cùng chàng," Tuyết Dao nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên quyết không kém. Mộc Ly, Lam Yên, Tần Nguyệt đều gật đầu, ánh mắt tràn đầy tình cảm và quyết tâm. Linh Nhi cũng nắm chặt tay áo chàng, không rời.
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt. "Ta biết ngươi sẽ nói vậy. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và ý chí của ngươi đã được tôi luyện. Được thôi, tiểu tử. Hãy để Huyễn Mặc Quyển dẫn dắt ngươi đến nơi đó. Nó sẽ đưa ngươi đến tận khoảnh khắc định mệnh, nơi 'Khởi Nguyên Chi Tâm' bị phát hiện và cũng là nơi nó bị hủy hoại." Bà vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên trán Lâm Phong, truyền vào một luồng năng lượng dịu mát. "Đừng chống cự, hãy để nó dẫn dắt ngươi. Ngươi sẽ chứng kiến một sự thật tàn khốc, nhưng đó là điều cốt yếu để ngươi trở nên mạnh mẽ hơn. Khởi Nguyên Thần Thể của ngươi sẽ thức tỉnh hoàn toàn, và ngươi sẽ hấp thụ những ký ức chiến đấu, những bí thuật cổ xưa của tổ tiên. Đó là di sản mà Lâm Thiên Hùng đã để lại cho ngươi."
***
Bí Cảnh Huyễn Mộng vẫn bao phủ trong màn sương mờ ảo, nhưng giờ đây, linh khí trong không khí trở nên dao động mạnh mẽ hơn, như thể đang phản ứng với một nguồn năng lượng cổ xưa vừa được kích hoạt. Một cảm giác mong đợi và căng thẳng bao trùm, khiến ngay cả những tiếng gió nhẹ cũng mang theo âm hưởng huyền bí. Mùi không khí khô, mùi đá ẩm ướt xen lẫn với một mùi năng lượng nồng nặc, như mùi ozon sau cơn giông bão, tràn ngập không gian.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận luồng năng lượng mà Bạch Lão Tổ truyền vào đang hòa quyện với Khởi Nguyên Thần Thể trong cơ thể chàng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bắt đầu phát ra ánh sáng lung linh, những nét chữ cổ xưa trên bề mặt quyển trục như sống dậy, xoay tròn và kết nối với dòng huyết mạch trong chàng. Chàng nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ý chí và linh lực vào quyển trục, theo lời chỉ dẫn của Bạch Lão Tổ.
"Đừng chống cự, hãy để nó dẫn dắt ngươi," giọng Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, "Ngươi sẽ chứng kiến một sự thật tàn khốc, nhưng đó là điều cốt yếu để ngươi trở nên mạnh mẽ hơn."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định, không một chút do dự. "Ta đã sẵn sàng."
Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bùng lên một quầng sáng chói lọi màu xanh tím, lan tỏa khắp không gian. Khởi Nguyên Thần Thể trong chàng phản ứng dữ dội, như một con thú đang ngủ say bỗng chốc bừng tỉnh, mỗi tế bào đều gào thét khao khát hấp thụ, khao khát được hòa mình vào dòng chảy thời gian. Một cảm giác nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể chàng, rồi nhanh chóng chuyển thành một luồng xoáy mạnh mẽ, hút lấy ý thức của Lâm Phong.
Trước mắt chàng, không gian bắt đầu vặn vẹo, những mảng màu sắc hỗn loạn xoay tròn như một cơn lốc vũ trụ. Tiếng gió rít gào bên tai, không phải là gió của thực tại, mà là tiếng gào thét của dòng thời gian đang bị xé toạc. Chàng cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ bé bị cuốn vào một dòng sông cuồn cuộn, không thể chống cự. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua, vô số cảnh vật, vô số thời đại, như một cuốn phim tua nhanh đến chóng mặt. Chàng cảm thấy một sức ép vô hình đè nặng lên linh hồn, như muốn nghiền nát chàng, nhưng Khởi Nguyên Thần Thể lại bùng phát, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, bảo vệ ý thức của chàng.
"Đây là sức mạnh của Khởi Nguyên Thần Thể... và sự liên kết với dòng chảy thời gian," Lâm Phong thầm nghĩ, cảm nhận từng thớ thịt, từng sợi gân đều đang rung động. "Đây là con đường mà tổ tiên đã đi, và giờ ta cũng vậy."
Vòng xoáy năng lượng ngày càng mạnh, kéo ý thức của Lâm Phong vào sâu hơn, sâu hơn nữa trong dòng thời gian. Mọi giác quan của chàng đều trở nên nhạy bén lạ thường. Chàng không còn cảm thấy sự hiện diện của Tuyết Dao, Mộc Ly hay bất kỳ ai khác nữa, chỉ còn lại chàng và dòng chảy của quá khứ. Cảm giác lạnh lẽo dần bao trùm, rồi lại chuyển sang nóng rực, rồi lại lạnh buốt, như thể chàng đang xuyên qua hàng trăm lớp không gian và thời gian khác nhau.
Cuối cùng, vòng xoáy chậm lại, và trước mắt Lâm Phong, khung cảnh mờ mịt dần trở nên rõ nét.
***
Lâm Phong thấy mình đứng sững sờ trong một khu đầm lầy âm u, nơi ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi màn sương mù độc hại dày đặc, khiến không gian luôn chìm trong một màu xám xịt như buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo một cảm giác ghê rợn, chết chóc bao trùm lấy chàng. Dưới chân là bùn lầy đen ngòm, sâu hoắm, sục sôi những bọt khí độc hại bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thối rữa nồng nặc của xác chết và thực vật mục nát. Mùi tanh tưởi của máu và khí độc cay xè xộc thẳng vào mũi, khiến Lâm Phong phải nín thở.
Tiếng bùn lầy sục sôi, tiếng côn trùng kêu vo ve quái dị, tiếng ếch nhái ộp oạp vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của sự sống và cái chết. Đôi khi, một tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú nào đó lại vang lên từ sâu trong đầm lầy, khiến không khí càng thêm căng thẳng và rợn người. Cây cối xung quanh đều là những loài cây thân gỗ đen đúa, cành lá trụi trơ hoặc phủ đầy rêu mốc, như những cánh tay xương xẩu vươn ra từ địa ngục.
Trước mắt Lâm Phong, một nhóm người của Lâm Gia, khoảng hơn hai mươi người, đang cẩn trọng di chuyển qua vùng đầm lầy hiểm trở này. Họ đều mặc những bộ trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng lên sự kiên định và quyết tâm. Dẫn đầu là một nam tử trung niên khí phách hiên ngang, mang nét tương đồng kỳ lạ với Lâm Phong, nhưng phong trần và u uất hơn rất nhiều. Đó chính là Lâm Thiên, tổ tiên của chàng.
Lâm Thiên, dù vẻ ngoài có phần khắc khổ, nhưng đôi mắt ông lại sáng quắc, ẩn chứa trí tuệ và sự cương nghị. Ông bước đi dẫn đầu, mỗi bước chân đều cẩn trọng, thăm dò, như thể mỗi tấc đất dưới chân đều có thể nuốt chửng họ bất cứ lúc nào. Trên tay ông, được bao bọc cẩn thận trong một lớp lụa cổ xưa, là một viên ngọc phát sáng yếu ớt, tỏa ra ánh sáng màu xanh ngọc bích nhạt nhòa, như một đốm lửa leo lét trong đêm tối. Lâm Phong nhận ra ngay, đó chính là 'Khởi Nguyên Chi Tâm', mảnh vỡ linh hồn của Thiên Đạo mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến. Mặc dù ánh sáng yếu ớt, nhưng chàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, cổ xưa, và cực kỳ mạnh mẽ đang tỏa ra từ nó, như một trái tim đang đập nhịp nhàng, đầy sức sống.
Tất cả các thành viên Lâm Gia đều vây quanh Lâm Thiên, tạo thành một đội hình phòng thủ chặt chẽ, đôi mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của đầm lầy. Họ di chuyển chậm rãi, vừa đi vừa kiểm tra từng cành cây, từng mỏm đá, từng đầm lầy nhỏ. Lâm Phong có thể cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong từng hơi thở của họ. Họ không chỉ đang tìm kiếm một thứ gì đó, mà còn đang cố gắng bảo vệ một thứ cực kỳ quan trọng.
Đột nhiên, một luồng sát khí âm hàn bùng nổ từ mọi phía, lạnh lẽo đến thấu xương, xua tan cả màn sương độc hại. Không khí như đông đặc lại, tiếng côn trùng im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít gào mang theo mùi tử khí nồng nặc.
"Cẩn thận!" Lâm Thiên gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đầm lầy, cắt ngang sự yên tĩnh chết chóc. Ông vội vàng rút ra một thanh trường kiếm cổ xưa, mũi kiếm sắc bén ánh lên ánh sáng xanh biếc, chĩa thẳng về phía trước. Các thành viên Lâm Gia ngay lập tức siết chặt đội hình, pháp khí trong tay họ đồng loạt bùng lên hào quang, sẵn sàng chiến đấu.
Từ trong màn sương mù dày đặc, hàng chục bóng người lướt ra, thân pháp quỷ dị như những bóng ma. Chúng đều mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ xương trắng hếu, trên người tỏa ra khí tức âm hàn, tà ác. Đôi mắt sau lớp mặt nạ đỏ rực như máu, lóe lên vẻ khát máu và tham lam. Đó chính là những Ma Môn Đệ Tử, tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh mà Lâm Phong đã từng đối mặt, nhưng những kẻ này dường như còn hung hãn và tàn bạo hơn rất nhiều. Chúng không nói một lời, chỉ gầm gừ những tiếng khát máu, bao vây đội hình của Lâm Gia từ mọi phía, như những con sói đói đang vây hãm con mồi.
Và rồi, một bóng dáng cao lớn hơn, khí tức càng thêm âm trầm và mạnh mẽ, từ từ bước ra từ giữa đám Ma Môn Đệ Tử. Hắn mặc một bộ áo choàng đen tuyền, rộng thùng thình, che khuất toàn thân, nhưng Lâm Phong vẫn có thể cảm nhận được luồng khí tức cường đại đang tỏa ra từ hắn. Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ xương tinh xảo, khắc những hoa văn rùng rợn. Hắn không ai khác chính là Hắc Sa Hộ Pháp, kẻ đã truy sát gia tộc Lâm trong ký ức đầu tiên. Giọng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo và vô cảm, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến người nghe phải rợn tóc gáy.
"Lâm Thiên, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng khi mang 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đến tận đây. Giao ra 'Khởi Nguyên Chi Tâm', ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây, không phải chịu nỗi đau đớn bị luyện hóa linh hồn!" Hắn cười khẩy, một nụ cười rợn người ẩn sau lớp mặt nạ.
Lâm Thiên bước lên một bước, thân hình thẳng tắp, khí phách không hề lùi bước dù đối mặt với cả một đội quân ma tu hùng mạnh. Ông giơ cao thanh trường kiếm, mũi kiếm rung lên từng đợt, như một con rồng đang gầm gừ. "Nằm mơ! Các ngươi đừng hòng chạm vào nó! 'Khởi Nguyên Chi Tâm' là hy vọng của vạn giới, không phải là thứ để lũ ma tu các ngươi vấy bẩn!" Giọng ông vang dội, đầy quyết liệt, như một lời thề son sắt. "Lâm Gia thà chết chứ không bao giờ để nó rơi vào tay các ngươi!"
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Phong cảm nhận được một sự dũng cảm phi thường từ tổ tiên. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì một lý tưởng cao cả hơn. Trận chiến, không thể tránh khỏi, đã bùng nổ dữ dội.
***
Đầm Lầy Tử Vong, vốn đã u ám, giờ đây càng trở nên cuồng loạn hơn khi trận chiến bùng nổ. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm thét, tiếng rên la, tiếng máu bắn tung tóe, và tiếng bùn lầy bị xé toạc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi độc tố cay xè, mùi tử khí bốc lên từ những thi thể ngã xuống, tất cả hòa quyện lại, khiến bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng, bi tráng, đầy rẫy sát khí và tuyệt vọng.
Lâm Phong, với tư cách là người quan sát trong ký ức, cảm thấy như thể mình đang hòa mình vào trận chiến, từng nhát kiếm, từng tiếng gầm thét đều như đánh thẳng vào tâm can chàng. Chàng nhìn thấy tổ tiên Lâm Gia chiến đấu với lòng dũng cảm phi thường, mỗi người đều như hóa thân thành một chiến thần, tung ra những chiêu thức uyển chuyển nhưng cực kỳ mạnh mẽ, mang đậm dấu ấn của Huyễn Mặc Chi Đạo. Họ sử dụng những công pháp gia truyền, những pháp bảo cổ xưa, cố gắng đẩy lùi làn sóng ma tu đang ào ạt tấn công.
Lâm Thiên, với thanh trường kiếm trong tay, như một con rồng cuồng nộ. Mỗi nhát kiếm của ông đều mang theo một luồng linh lực hùng hậu, chém bay từng tên Ma Môn Đệ Tử. Ông di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển, nhưng Lâm Phong có thể thấy rõ trên khuôn mặt ông là vẻ mệt mỏi và đau đớn. Những vết thương mới liên tục xuất hiện trên cơ thể ông, nhưng ông vẫn không lùi bước, vẫn kiên cường bảo vệ 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đang được một vài trưởng lão khác bảo vệ ở phía sau.
Hắc Sa Hộ Pháp thì đứng lùi lại một chút, không vội vàng tham chiến trực tiếp, mà ra lệnh cho đám Ma Môn Đệ Tử xông lên như thiêu thân, cố gắng tiêu hao lực lượng của Lâm Gia. Hắn ta chỉ thỉnh thoảng vung tay, tung ra những luồng Hắc Sa Linh Lực âm hàn, ăn mòn phòng ngự của Lâm Gia, khiến họ rơi vào thế bị động. Hắn đang chờ đợi thời cơ.
Trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Số lượng Ma Môn Đệ Tử quá đông, lại được nuôi dưỡng bởi tà khí của Ma Tôn Huyết Ảnh, khiến chúng trở nên hung hãn, không biết sợ hãi là gì. Từng người Lâm Gia ngã xuống, nhưng trước khi chết, họ đều cố gắng kéo theo một vài tên ma tu, và ánh mắt họ luôn hướng về 'Khởi Nguyên Chi Tâm', hướng về Lâm Thiên, với một niềm tin mãnh liệt. Lâm Phong cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dần bao trùm, nhưng ý chí bất khuất của tổ tiên lại càng bùng cháy dữ dội hơn, như những ngọn đuốc leo lét trong đêm tối, quyết không chịu khuất phục.
Cuối cùng, khi Lâm Gia đã phải trả giá quá đắt, chỉ còn lại vài người, trong đó có Lâm Thiên và một số trưởng lão bị thương nặng, Hắc Sa Hộ Pháp cuối cùng cũng ra tay. Hắn cười một tiếng khẩy, giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp đầm lầy. "Ngươi nghĩ thứ này có thể ngăn cản ý chí của Thượng Giới sao? Ngươi nghĩ Khởi Nguyên Chi Tâm này có thể tồn tại khi Thiên Đạo đã mục nát?"
Hắn ta vươn tay, mười ngón tay kết thành một ấn quyết quỷ dị, trên người bỗng bùng lên một luồng hắc khí cuồn cuộn, tụ lại thành một quả cầu năng lượng màu đen kịt, rít lên những tiếng thê lương. "Hắc Ma Thiên Phá!" Hắn gầm lên, đẩy quả cầu năng lượng thẳng về phía Lâm Thiên và 'Khởi Nguyên Chi Tâm'.
Lâm Thiên biết rằng đây là đòn quyết định. Ông nghiến răng, cơ thể bỗng bùng lên một luồng hào quang mạnh mẽ chưa từng thấy, đó là sự đốt cháy linh hồn và huyết mạch để bộc phát sức mạnh cuối cùng. "Huyễn Mặc Quyển Ấn! Vạn Cổ Trấn Phù!" Ông gầm lên, tung ra một bí thuật cổ xưa của Lâm Gia, là một trong những tầng cao nhất của Huyễn Mặc Chi Đạo. Một quyển trục ảo ảnh khổng lồ màu xanh tím hiện ra sau lưng ông, những nét chữ cổ xưa bay lượn, hội tụ lại thành một đạo phù văn khổng lồ, cố gắng ngăn cản quả cầu Hắc Ma Thiên Phá.
Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim như bị bóp nghẹt. Chàng nhận ra bí thuật này, nó tương tự như Huyễn Mặc Quyển mà chàng đang sở hữu, nhưng được sử dụng với một sức mạnh và sự thấu hiểu pháp tắc hoàn toàn khác. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo, mà là một phương pháp tu luyện, một con đường để chạm đến Thiên Đạo!
Cùng lúc đó, 'Khởi Nguyên Chi Tâm' trong tay trưởng lão phía sau Lâm Thiên bỗng chốc bùng lên ánh sáng rực rỡ, như muốn chống lại luồng hắc khí kia. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Phong đột nhiên hiểu ra bản chất của nó. 'Khởi Nguyên Chi Tâm' không chỉ là một viên ngọc, mà là một phần tinh thần, một mảnh vỡ của chính Thiên Đạo Vết Nứt! Nó là nguồn gốc của sự sống và pháp tắc, và việc nó bị tổn hại trực tiếp ảnh hưởng đến sự ổn định của toàn bộ Thiên Đạo. Nó là yếu tố cân bằng, là thứ mà Lâm Gia đã bảo vệ bằng cả sinh mạng.
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian, khiến cả Đầm Lầy Tử Vong rung chuyển dữ dội. Hắc Ma Thiên Phá va chạm với Huyễn Mặc Quyển Ấn, tạo ra một làn sóng xung kích hủy diệt. Các trưởng lão Lâm Gia bị đánh bay đi, thân thể nổ tung trong không trung. Lâm Thiên gầm lên đau đớn, thân thể ông bị xé nát bởi luồng năng lượng tà ác, nhưng ông vẫn kiên cường đứng vững, cố gắng bảo vệ 'Khởi Nguyên Chi Tâm'.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm đầm lầy, một bóng dáng mờ ảo, không có hình thù cụ thể, chỉ là một khối bóng tối khổng lồ, bỗng nhiên hiện ra. Nó không trực tiếp tấn công, mà chỉ lẳng lặng vươn ra một bàn tay vô hình, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự của Lâm Thiên, chạm vào 'Khởi Nguyên Chi Tâm'. Ngay lập tức, ánh sáng của 'Khởi Nguyên Chi Tâm' vụt tắt, như một vì sao vừa rơi xuống. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt ngọc, rồi nhanh chóng lan rộng, biến nó thành vô số mảnh vụn nhỏ li ti, tan biến vào hư không.
"Kế hoạch đã thành công... Thiên Đạo sẽ mãi mãi không trọn vẹn." Giọng nói lạnh lẽo, vô cảm của bóng dáng bí ẩn vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu, khẳng định sự thao túng và hủy diệt. Giọng nói đó, không phải của Hắc Sa Hộ Pháp, mà là của một thực thể cao cấp hơn, tà ác hơn, kẻ đã điều khiển mọi thứ từ phía sau.
Lâm Thiên gầm lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt ông tràn ngập sự tuyệt vọng, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng cuối cùng khi ông nhìn về phía một luồng sáng nhỏ bé đang thoát ra từ cơ thể mình. Đó là một bí thuật mà ông đã chuẩn bị từ lâu, một phần của kế hoạch bảo tồn huyết mạch và hy vọng của Lâm Gia. Thân thể ông tan biến, chỉ còn lại linh hồn bị nghiền nát, nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo tất cả ký ức chiến đấu, kinh nghiệm tu luyện, và ý chí bất khuất của ông, ồ ạt tràn vào Khởi Nguyên Thần Thể của Lâm Phong.
Cùng lúc đó, Lâm Phong cảm nhận được một cơn đau thấu trời lan truyền khắp cơ thể, như thể chính chàng đang bị xé nát. Nhưng đó không phải là đau đớn của sự tổn thương, mà là đau đớn của sự hấp thụ, của sự tái sinh. Khởi Nguyên Thần Thể trong chàng bùng nổ, phát sáng rực rỡ, hấp thụ tất cả những gì còn sót lại từ 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đã bị hủy hoại, tất cả những gì Lâm Thiên và tổ tiên đã để lại. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng vô tận tràn vào đan điền, những bí thuật cổ xưa của Lâm Gia, những kinh nghiệm chiến đấu phong phú của Lâm Thiên, tất cả đều được khắc sâu vào tâm trí chàng, như thể chàng đã tự mình trải qua hàng trăm năm tu luyện.
Lâm Phong nhìn thấy Hắc Sa Hộ Pháp cười man rợ, nhìn thấy bóng dáng bí ẩn kia tan biến vào hư không, để lại một Đầm Lầy Tử Vong chìm trong chết chóc và hủy diệt. Gia tộc Lâm đã bị tiêu diệt hoàn toàn, 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đã bị phá hủy. Nhưng không phải tất cả đều kết thúc. Bởi vì, huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể đã được truyền lại, và Lâm Phong, giờ đây, đã trở thành người gánh vác sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt. Chàng đã chứng kiến tận mắt kẻ chủ mưu thực sự, đã hiểu rõ bản chất của 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và lý do nó bị nhắm đến. Mọi thứ đều đã được định đoạt.
Lâm Phong nhắm nghiền mắt lại, để dòng thông tin khổng lồ và năng lượng cuồn cuộn lắng xuống trong cơ thể mình. Khi chàng mở mắt ra, ánh sáng của Khởi Nguyên Thần Thể vẫn rực rỡ trên người chàng. Ánh mắt chàng giờ đây không chỉ có sự kiên định, mà còn có sự trầm tĩnh của một người đã chứng kiến quá khứ bi tráng, đã hấp thụ sức mạnh của tổ tiên. Một cảm giác kết nối sâu sắc với Thiên Đạo Vết Nứt, với số phận của vạn giới, hiện rõ trong tâm trí chàng. Kẻ chủ mưu, bí thuật hủy diệt 'Khởi Nguyên Chi Tâm', và con đường tu luyện của Khởi Nguyên Thần Thể đã được định hình. Thiên Kiếp của chàng, chắc chắn sẽ khác biệt, sẽ khắc nghiệt hơn bao giờ hết, bởi vì nó sẽ là cuộc chiến để vá lại chính Thiên Đạo.
Giờ đây, Lâm Phong đã hiểu. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người nghịch chuyển số mệnh này.