Lâm Phong bàng hoàng mở mắt, tầm nhìn của chàng vẫn còn chập chờn những hình ảnh đổ nát, tiếng gào thét bi thương, và bóng tối vô hình nuốt chửng 'Khởi Nguyên Chi Tâm' cùng sinh mạng tổ tiên. Toàn thân chàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt như bị xé nát rồi tái tạo, đau đớn đến tận xương tủy nhưng lại ẩn chứa một cảm giác sức mạnh cuồn cuộn chưa từng có. Linh khí quanh thân chàng bỗng nhiên bùng nổ, phát sáng rực rỡ một thứ ánh vàng kim chói mắt, sau đó lại thu liễm nhanh chóng, tạo nên những luồng khí hỗn loạn dao động không ngừng trong không gian. Huyễn Mộng Tàn Giới, vốn đã huyền ảo, giờ đây càng thêm phần kỳ dị dưới ảnh hưởng của năng lượng bạo động từ Khởi Nguyên Thần Thể. Sương mù giăng nhẹ bên ngoài, không khí lành lạnh, có chút ẩm ướt càng làm nổi bật sự nóng bỏng, bức bối trong cơ thể Lâm Phong.
Các mỹ nhân cùng Bạch Lão Tổ đã vây quanh chàng từ lúc nào, ánh mắt họ tràn ngập sự lo lắng và kinh ngạc. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên sự sốt ruột không che giấu. Nàng nhẹ nhàng đưa tay, muốn chạm vào Lâm Phong nhưng lại e dè trước luồng năng lượng bất ổn đang tỏa ra từ chàng. Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với sự tò mò xen lẫn chút sợ hãi, nàng nắm chặt tay áo Lam Yên. Lam Yên, khí chất mạnh mẽ phóng khoáng, gương mặt góc cạnh sắc sảo cũng lộ rõ vẻ căng thẳng, tay nàng đã đặt lên chuôi trường thương, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào. Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, nàng cẩn trọng quan sát khí tức dao động của Lâm Phong, sẵn sàng xuất thủ trị liệu bất cứ lúc nào.
Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn đen láy, giờ đây khuôn mặt bầu bĩnh của nàng tái nhợt vì sợ hãi. Nàng nép chặt vào Tuyết Dao, bàn tay nhỏ bé bấu víu lấy vạt áo nàng như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi hỗn loạn. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, vốn đang nằm gọn trên vai Bạch Lão Tổ, giờ đây cũng đứng thẳng dậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, thỉnh thoảng lại chiêm chiếp kêu một tiếng đầy cảnh giác, như đang cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, đôi chân chàng loạng choạng, nhưng ý chí kiên định đã ăn sâu vào xương tủy chàng. Nắm chặt hai bàn tay, chàng cảm thấy những gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, toàn thân chàng rung lên bần bật. Từ cổ họng chàng phát ra một âm thanh khàn đặc, đầy bi phẫn và quyết tâm: "Kẻ thù... ta đã thấy kẻ thù thật sự! Hắn... hắn đã phá hủy Khởi Nguyên Chi Tâm, hủy diệt gia tộc ta!" Giọng chàng tràn đầy sự căm phẫn, nhưng cũng chất chứa nỗi đau đớn tột cùng khi ký ức về cái chết thảm khốc của tổ tiên và sự tan biến của 'Khởi Nguyên Chi Tâm' ùa về như một cơn sóng thần.
Bạch Lão Tổ, con bạch hồ chín đuôi hóa hình thành lão bà phúc hậu, lúc này gương mặt lại vô cùng nghiêm nghị. Bà nhẹ nhàng tiến đến, đặt bàn tay khô khan nhưng ấm áp lên vai Lâm Phong. Một luồng linh khí tinh thuần, cổ xưa từ bàn tay bà tràn vào cơ thể Lâm Phong, giúp ổn định dòng năng lượng hỗn loạn đang hoành hành trong đan điền chàng. "Tiểu tử, ngươi đã thức tỉnh bí thuật cổ xưa của Lâm Gia. Sức mạnh này... thật sự quá cường đại." Giọng bà trầm ấm nhưng ẩn chứa chút lo lắng, "Nhưng nó vẫn còn rất thô ráp, hỗn loạn. Ngươi vừa hấp thụ một lượng thông tin và năng lượng khổng lồ, cẩn thận đừng để nó phản phệ. Ngươi cần thời gian để lĩnh ngộ và kiểm soát nó."
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Chàng cảm nhận được sự quan tâm từ Bạch Lão Tổ và các nàng. Quay sang nhìn Tuyết Dao, đôi mắt nàng vẫn đầy lo âu. Chàng nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng xua đi vẻ căng thẳng. "Ta không sao... chỉ là có quá nhiều thứ cần phải tiêu hóa." Nhưng sâu thẳm trong lòng chàng, một ngọn lửa phẫn nộ đã bùng cháy dữ dội. Kẻ đứng sau tất cả, kẻ đã hủy diệt Lâm Gia, đã phá nát 'Khởi Nguyên Chi Tâm', giờ đây đã hiện hình rõ ràng hơn trong tâm trí chàng, tuy vẫn chỉ là một khối bóng tối vô hình nhưng sự tồn tại của nó lại chân thực đến đáng sợ. Chàng cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc với Thiên Đạo Vết Nứt, với số phận của vạn giới, và một gánh nặng vô hình đặt lên vai.
"Ngươi... ngươi có cảm thấy như thể có một dòng chảy tri thức cổ xưa đang cuộn trào trong tâm hải không, Lâm Phong?" Tần Nguyệt cất tiếng hỏi, đôi mắt nàng sắc sảo nhìn thẳng vào chàng, như đang muốn thấu hiểu mọi bí ẩn. Nàng là người duy nhất có thể giữ được sự điềm tĩnh nhất định trong tình huống này, luôn cố gắng phân tích và tìm kiếm lời giải đáp.
Lâm Phong gật đầu: "Đúng vậy. Như thể ta đã tự mình trải qua hàng trăm năm tu luyện, chứng kiến vô số trận chiến, lĩnh ngộ vô vàn bí thuật. Mỗi chiêu, mỗi thức của tổ tiên Lâm Thiên đều khắc sâu vào tâm trí ta, rõ ràng hơn cả việc ta tự mình tu luyện." Chàng nhắm mắt lại, một tia sáng vàng kim bỗng nhiên lóe lên giữa hai hàng mi, rồi tắt đi. "Nhưng đồng thời, ta cũng cảm thấy một sự kết nối... với Thiên Đạo Vết Nứt. Như thể 'Khởi Nguyên Chi Tâm' dù đã bị phá hủy, nhưng một phần của nó đã hòa vào Khởi Nguyên Thần Thể của ta, biến ta thành một phần của vết nứt đó."
"Vậy ra, 'Khởi Nguyên Chi Tâm' chính là một phần của Thiên Đạo Vết Nứt, là thứ mà Lâm Gia các ngươi đã bảo vệ bằng cả sinh mạng..." Bạch Lão Tổ trầm ngâm, đôi mắt phượng hẹp dài của bà ánh lên vẻ suy tư sâu xa. "Kẻ đã phá hủy nó... mục đích của hắn là gì, và hắn là ai? Ngươi có thấy rõ không?"
Lâm Phong lắc đầu. "Vẫn là một bóng dáng mờ ảo, vô hình, không có hình thù cụ thể. Hắn không phải Hắc Sa Hộ Pháp, hắn mạnh hơn, tà ác hơn rất nhiều. Hắc Sa Hộ Pháp chỉ là một con cờ trong tay hắn. Giọng nói của hắn... lạnh lẽo, vô cảm, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Hắn nói 'Kế hoạch đã thành công... Thiên Đạo sẽ mãi mãi không trọn vẹn'." Chàng lặp lại từng lời, giọng điệu nặng nề như chì. Một cảm giác bất lực len lỏi trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên cường. "Nhưng ta đã thấy, Bạch Lão Tổ. Ta đã thấy một bí thuật cổ xưa, một loại kiếm ý đặc biệt mà tổ tiên Lâm Thiên đã sử dụng để chống lại hắn, dù không thành công. Đó là thứ ta cần phải nắm vững."
"Kiếm ý đặc biệt?" Tuyết Dao thì thầm, đôi mắt nàng chợt sáng lên. Là một kiếm tu, nàng hiểu rõ giá trị của một kiếm ý được truyền thừa từ tổ tiên.
"Đó là..." Lâm Phong đang định nói, nhưng đột nhiên, một luồng khí tức âm hàn, tà ác xộc thẳng vào không gian, cắt ngang lời chàng. Không gian xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo, biến dạng một cách quỷ dị. Những tảng đá lơ lửng trong Huyễn Mộng Tàn Giới bỗng chốc hóa thành tro bụi, các ảo ảnh lung linh tan biến, nhường chỗ cho một màu đen kịt.
"Không ngờ ngươi lại có thể thoát ra khỏi ảo cảnh đó, và còn đạt được những 'thức tỉnh' thú vị như vậy." Một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang vọng, mang theo sự tàn bạo không che giấu. "Ma khí của ngươi, ta cảm nhận được sự bùng nổ của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự yếu kém trong việc kiểm soát. Nhưng hôm nay, mạng ngươi phải ở lại đây!"
Từ hư không bị xé rách, một bóng dáng cao lớn, phủ áo choàng đen kịt, đeo mặt nạ xương, chậm rãi bước ra. Trên người hắn tỏa ra khí tức âm hàn đến thấu xương, khiến linh khí trong không khí như bị đông cứng. Hắc Sa Hộ Pháp! Hắn không phải ai khác. Đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ xương quét qua Lâm Phong và các nàng, ánh lên vẻ khinh thường và sát ý.
"Hắc Sa Hộ Pháp!" Lâm Phong nghiến răng, toàn thân chấn động. Vừa thoát ra khỏi ký ức bi thảm, kẻ thù đã xuất hiện. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng chàng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi sự mệt mỏi. "Ngươi cũng ở đây!"
Hắc Sa Hộ Pháp cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau. "Ngươi nghĩ sao? Ngươi đã phá hoại kế hoạch của Ma Tôn đại nhân không ít lần. Lần này, ta sẽ tự mình kết liễu ngươi, mang Khởi Nguyên Thần Thể của ngươi về dâng lên Ma Tôn đại nhân!" Hắn nói rồi, không một lời dư thừa, tung ra một đòn tấn công phủ đầu, cực kỳ tàn bạo. Một luồng ma khí đen kịt cuộn trào, hóa thành một bàn tay khổng lồ, mang theo áp lực kinh thiên động địa, trực tiếp chụp xuống Lâm Phong và nhóm người. Không gian xung quanh Giới Hà Vô Biên vốn đã hoang sơ, giờ đây bị ma khí đen ngòm nhấn chìm, như thể đang bị kéo vào một vực thẳm không đáy. Tiếng gió rít gào, tiếng sóng vỗ bờ Giới Hà trở nên hung tợn hơn, hòa cùng mùi tanh của thủy quái và mùi ẩm ướt nồng nặc, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
Lam Yên là người phản ứng nhanh nhất. Nàng gầm lên một tiếng dữ dội, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng hỏa diễm rực rỡ, đón đỡ bàn tay ma khí. "Hừ! Muốn động vào Lâm Phong, bước qua xác ta đã!" Nàng phóng khoáng, mạnh mẽ như một ngọn lửa, không chút e dè trước cường địch.
Cùng lúc đó, Tuyết Dao đã rút ra Cửu U Kiếm, một đường kiếm quang lạnh lẽo xé toạc không trung, uyển chuyển như một dải lụa băng, cắt vào bàn tay ma khí, làm chậm lại đòn tấn công của Hắc Sa Hộ Pháp. Mộc Ly nhanh nhẹn phóng ra vô số dây leo xanh biếc, quấn chặt lấy ma khí, cố gắng kiềm chế nó. Nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nhưng mỗi đòn tấn công đều chứa đựng sức mạnh dẻo dai của thiên nhiên. Tần Nguyệt thì nhẹ nhàng điểm ngón tay, vô số phù văn vàng rực bay ra, hóa thành một lá chắn linh lực kiên cố bảo vệ phía sau, đồng thời một luồng thanh khí tinh thuần từ tay nàng tràn vào cơ thể Lam Yên và Tuyết Dao, tăng cường sức mạnh cho các nàng. Nàng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung, sẵn sàng ứng biến.
Lâm Phong không chần chừ. Chàng vung tay, Huyễn Mặc Quyển bay ra, hóa thành một tấm màn chắn mực nước đen kịt, chống đỡ trực diện với bàn tay ma khí. Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng đã xuất hiện trong tay chàng, ánh kiếm sắc bén phản chiếu sự quyết tâm rực lửa trong đôi mắt chàng. "Hắc Sa Hộ Pháp, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh là như thế nào!" Giọng chàng vang vọng, không còn sự khàn đặc mà thay vào đó là sự kiên định, hùng hồn.
Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, nhảy lên vai Bạch Lão Tổ, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác nhìn chằm chằm vào kẻ thù. Nó gầm gừ nhẹ, lộ ra hàm răng sắc nhọn, sẵn sàng tham chiến. Nhưng Bạch Lão Tổ khẽ lắc đầu, ánh mắt bà nhìn Lâm Phong đầy sâu sắc. "Đừng vội, tiểu tử. Trận chiến này... để Lâm Phong tự đối mặt." Bà ôm chặt Linh Nhi đang run rẩy, che chắn cho cô bé khỏi luồng ma khí âm hàn. Linh Nhi nép vào lòng Bạch Lão Tổ, đôi mắt to tròn tràn ngập sợ hãi, nhưng đôi khi, một tia sáng yếu ớt, khó nhận ra lại lóe lên trong đôi mắt nàng khi Lâm Phong bùng nổ khí thế, như thể nàng cảm nhận được một điều gì đó quen thuộc.
Hắc Sa Hộ Pháp cười khẩy, giọng đầy châm biếm: "Một lũ kiến hôi!" Hắn không ngờ Lâm Phong và các nàng lại có thể chống đỡ được đòn tấn công phủ đầu của hắn. Ma khí trên người hắn càng trở nên cuồng bạo hơn, bàn tay ma khí khổng lồ ép xuống, khiến Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong rung lên bần bật, có nguy cơ tan vỡ bất cứ lúc nào. Các nàng cũng phải lùi lại, gương mặt tái nhợt vì phải chống đỡ áp lực kinh khủng. Trận chiến vừa bắt đầu đã rơi vào thế bất lợi.
Trận chiến diễn ra ác liệt. Vùng rìa Huyễn Mộng Tàn Giới, nơi giao thoa giữa sự huyền ảo của Bí Cảnh và sự hoang sơ của Giới Hà Vô Biên, giờ đây đã trở thành chiến trường hỗn loạn. Tiếng nổ vang trời của các pháp quyết, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng gầm thét của Hắc Sa Hộ Pháp và tiếng rít của năng lượng xé toạc không gian. Ma khí đen ngòm từ Hắc Sa Hộ Pháp như một cơn bão táp, cuồn cuộn nuốt chửng mọi thứ. Hắn di chuyển nhanh như chớp, tung ra những đòn tấn công hiểm độc, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh hủy diệt của cường giả cấp Hóa Thần đỉnh phong.
Lâm Phong ban đầu chật vật. Dù đã hấp thụ ký ức và năng lượng của tổ tiên, Khởi Nguyên Thần Thể của chàng vẫn còn xa mới đạt đến mức độ hoàn toàn kiểm soát. Những bí thuật cổ xưa của Lâm Gia tuy khắc sâu trong tâm trí, nhưng để biến chúng thành sức mạnh thực chiến lại cần một quá trình rèn luyện. Hắc Sa Hộ Pháp, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và tu vi thâm hậu, nhanh chóng nhận ra sự non nớt trong việc điều khiển sức mạnh của Lâm Phong.
"Ha ha ha! Ngươi nghĩ chỉ cần hấp thụ chút tàn hồn là có thể đối đầu với ta sao? Ngươi quá ngây thơ rồi, tiểu tử!" Hắc Sa Hộ Pháp cười man rợ, một luồng ma khí hóa thành hàng vạn mũi tên đen kịt, bắn thẳng vào Lâm Phong.
Lâm Phong liên tục né tránh, Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, tạo thành vô số kiếm ảnh ngăn cản. Mùi khét của năng lượng va chạm, mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, cùng mùi bụi đất bốc lên mù mịt. Một vài mũi tên ma khí xuyên qua phòng ngự của chàng, găm vào cánh tay, bắp chân, khiến máu tươi rỉ ra. Cơn đau thể xác khiến tâm trí chàng càng thêm hỗn loạn. Hình ảnh tổ tiên Lâm Thiên gục ngã, 'Khởi Nguyên Chi Tâm' tan vỡ, giọng nói lạnh lẽo của bóng tối vô hình cứ vang vọng trong đầu chàng.
"Lâm Phong!" Tuyết Dao kêu lên, muốn lao tới giúp đỡ. Nhưng nàng bị Lam Yên giữ lại.
"Không! Đây là trận chiến của hắn!" Lam Yên cắn răng, đôi mắt sắc bén vẫn không rời khỏi Lâm Phong. Nàng hiểu rằng, đây là lúc Lâm Phong phải tự mình vượt qua giới hạn của bản thân.
Mộc Ly liên tục tung ra những chiêu thức phụ trợ, tạo ra các bẫy thực vật, những ảo ảnh để gây nhiễu loạn Hắc Sa Hộ Pháp, nhưng cũng chỉ có thể cầm chân được hắn trong chốc lát. Tần Nguyệt thì tập trung trị liệu cho Lâm Phong từ xa, nhưng sức mạnh của Hắc Sa Hộ Pháp quá lớn, những vết thương của chàng nhanh chóng xuất hiện trở lại.
"Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể chống lại Ma Tôn sao?! Chết đi!" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, hắn tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình: "Hắc Ma Thiên Tôn Quyết!" Vô số ma khí ngưng tụ lại, hóa thành một cự nhân đen kịt cao tới mấy chục trượng, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, giáng một quyền xuống Lâm Phong. Không gian xung quanh bị nén chặt đến mức muốn vỡ vụn, bầu trời tối sầm lại do ma khí, gió lốc xoáy quanh chiến trường, mang theo những mảnh vỡ của cảnh vật xung quanh.
Lâm Phong bị dồn vào đường cùng. Cự nhân ma khí áp xuống, chàng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên toàn thân, xương cốt như muốn vỡ vụn. Máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt chàng lại bỗng nhiên bùng lên một thứ ánh sáng rực rỡ, không phải của sự tuyệt vọng, mà là của sự phẫn nộ tột cùng, của ý chí bất khuất. Ký ức về Lâm Gia Diệt Môn, về 'Khởi Nguyên Chi Tâm', về lời nguyền của bóng tối vô hình, tất cả đều bùng lên trong tâm trí chàng như một ngọn núi lửa phun trào.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, dòng năng lượng cuồn cuộn trong đan điền chàng bỗng nhiên không còn hỗn loạn nữa, mà bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo kỳ lạ, đúng như những gì tổ tiên Lâm Thiên đã thể hiện trong ký ức. Huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể trong chàng thức tỉnh hoàn toàn. Một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong, xé tan màn ma khí đen ngòm xung quanh. Những vết thương trên người chàng nhanh chóng khép lại, khí thế của chàng tăng vọt lên một cách chóng mặt.
"Ma Tôn... Thiên Đạo... Ta sẽ không bao giờ khuất phục! Khởi Nguyên Thần Thể, khai!" Lâm Phong gầm lên một tiếng long trời lở đất, giọng chàng vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên, mang theo sự phẫn nộ, đau đớn, nhưng cũng là một lời tuyên thệ sắt đá. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, một thứ kiếm ý cổ xưa, hùng vĩ, mang theo khí chất của một vị thần, từ từ ngưng tụ trên mũi kiếm. Đó không còn là kiếm pháp đơn thuần, mà là sự kết hợp hoàn hảo giữa Khởi Nguyên Thần Thể, Huyễn Mặc Quyển, và bí thuật cổ xưa của Lâm Gia. Từng đường nét trên cơ thể Lâm Phong như được chạm khắc bằng vàng ròng, ánh sáng vàng kim bao phủ lấy chàng, khiến chàng trông như một vị chiến thần giáng thế. Linh Nhi trong lòng Bạch Lão Tổ bỗng nhiên rùng mình, đôi mắt nàng bỗng chốc phát sáng một thứ ánh bạc yếu ớt, như thể nàng đang cộng hưởng với sức mạnh bùng nổ của Lâm Phong.
"Cái gì?!" Hắc Sa Hộ Pháp kinh hãi kêu lên. Hắn không thể tin vào mắt mình. Ánh sáng vàng kim đó, khí thế hùng vĩ đó, mang theo một cảm giác áp bức cổ xưa, khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy. "Đây là... bí thuật của Lâm Gia? Không thể nào! Ta đã tận mắt chứng kiến nó bị hủy diệt!"
Lâm Phong không đáp lời. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, một đường kiếm quang vàng rực xé toạc không trung, không hề hoa mỹ nhưng lại chứa đựng sức mạnh của cả Thiên Địa. "Khởi Nguyên Thần Kiếm – Đoạn Vạn Cổ!" Một tiếng gầm nhẹ, nhưng lại như sấm sét nổ vang trong tâm trí Hắc Sa Hộ Pháp. Kiếm quang vàng kim va chạm trực diện với cự nhân ma khí, không hề có tiếng nổ lớn như tưởng tượng, mà là một sự tan rã im lặng. Cự nhân ma khí khổng lồ bị kiếm quang vàng kim xuyên thủng, rồi tan biến thành hư vô như chưa từng tồn tại.
Hắc Sa Hộ Pháp bị đẩy lùi hàng trăm trượng, y phục đen kịt của hắn bị xé rách tả tơi, lộ ra cơ thể ma tu gầy guộc, đầy vết sẹo. Một vết kiếm sâu hoắm xuất hiện trên ngực hắn, máu đen chảy ra tí tách, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, không thể tin được một cường giả Hóa Thần đỉnh phong như hắn lại bị một tu sĩ Nguyên Anh kỳ như Lâm Phong áp đảo.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Hắc Sa Hộ Pháp gầm lên, giọng run rẩy. Hắn cảm nhận được một sự áp chế bản năng từ linh hồn, như thể sức mạnh của Lâm Phong không chỉ đơn thuần là tu vi, mà là một thứ sức mạnh cổ xưa hơn, cao cấp hơn, có thể trấn áp cả ma khí của hắn.
Lâm Phong không chút do dự, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng lại lóe lên. Lần này, chàng không chỉ đơn thuần là sử dụng kiếm pháp, mà còn là sự vận dụng sâu sắc Huyễn Mặc Quyển. Vô số phù văn cổ xưa màu vàng kim bay ra từ cơ thể chàng, hòa quyện với kiếm quang, tạo thành một lưới ánh sáng khổng lồ, bao phủ lấy Hắc Sa Hộ Pháp.
"Đây là... Huyễn Mặc Quyển Ấn! Không thể nào! Cái đó đã bị phá hủy cùng với Khởi Nguyên Chi Tâm rồi!" Hắc Sa Hộ Pháp gào thét trong tuyệt vọng. Hắn cố gắng giãy dụa, tung ra vô số ma công, nhưng mỗi đòn tấn công của hắn đều bị lưới ánh sáng vàng kim hấp thụ hoặc hóa giải, khiến sức mạnh của hắn suy yếu rõ rệt.
Lâm Phong tiến đến gần Hắc Sa Hộ Pháp, ánh mắt chàng rực lửa, không còn chút hài hước hay tinh quái nào. "Ngươi là kẻ tay sai của Ma Tôn, kẻ đã tham gia vào việc diệt môn Lâm Gia ta. Ngươi không xứng đáng được sống!" Giọng chàng lạnh lẽo như băng. Một cảm giác kết nối sâu sắc với Thiên Đạo Vết Nứt, với số phận của vạn giới, hiện rõ trong tâm trí chàng, khiến chàng hiểu rằng đây không chỉ là thù nhà, mà còn là trách nhiệm của một người mang trong mình Khởi Nguyên Thần Thể.
Hắc Sa Hộ Pháp cảm nhận được tử khí đang bao trùm lấy mình. Hắn biết mình không thể trốn thoát. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn bỗng nhiên cười một cách điên dại. "Ha ha ha! Ngươi nghĩ giết được ta là xong sao? Ngươi quá ngây thơ! Kẻ đứng sau tất cả... không phải Ma Tôn! Hắn mạnh hơn Ma Tôn gấp vạn lần! Ngươi sẽ không bao giờ chạm tới được hắn! Ngươi sẽ không bao giờ hàn gắn được Thiên Đạo Vết Nứt! Đây là một lời nguyền! Một lời nguyền cổ xưa mà chính Lâm Gia các ngươi cũng không thể hóa giải!"
Hắn nói đến đây, đôi mắt đỏ ngầu bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào một hướng, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vô hình. "Hắn... sẽ trở lại! Hắn... sẽ nuốt chửng tất cả!" Sau đó, hắn hét lên một tiếng cuối cùng, đầy tuyệt vọng và điên cuồng: "Thiên Đạo Vô Tình! Nhân Đạo Hữu Tình... chỉ là một trò cười!"
Kiếm quang của Lâm Phong không chút do dự, xuyên thẳng qua lồng ngực Hắc Sa Hộ Pháp. Lưới ánh sáng vàng kim thít chặt, nghiền nát thân thể hắn thành vô số hạt bụi ma khí, rồi tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết nào, ngoại trừ một mùi lưu huỳnh nồng nặc còn vương vấn trong gió.
Khi Hắc Sa Hộ Pháp hoàn toàn biến mất, ánh sáng vàng kim quanh Lâm Phong cũng từ từ thu liễm. Chàng đứng đó, tay cầm Cửu Thiên Huyền Kiếm, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ. Cơn đau thấu trời lan truyền khắp cơ thể chàng không phải là đau đớn của vết thương, mà là đau đớn của sự kiệt quệ, của sự tiêu hao năng lượng quá mức. Chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, như vừa trải qua một cơn ác mộng.
"Lâm Phong!" Tuyết Dao và các nàng vội vàng lao tới. Tần Nguyệt nhanh chóng kiểm tra mạch đập của chàng, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng. "Sức mạnh của ngươi... tuy cường đại, nhưng lại tiêu hao quá lớn. Ngươi cần thời gian để nghỉ ngơi và điều hòa."
"Tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt." Bạch Lão Tổ tiến đến, ánh mắt bà nhìn Lâm Phong đầy tự hào, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm nghị. "Lời Hắc Sa Hộ Pháp nói không phải không có lý. Sức mạnh của Khởi Nguyên Thần Thể tuy đã thức tỉnh, nhưng ngươi vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được nó. Hơn nữa, kẻ đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã hủy hoại 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và gieo rắc lời nguyền lên Thiên Đạo Vết Nứt... đó mới là kẻ địch thật sự mà ngươi phải đối mặt. Hắn không phải là Ma Tôn. Hắn là một thế lực cổ xưa hơn, tà ác hơn rất nhiều."
Lâm Phong gật đầu, hít sâu một hơi. Chàng nhìn về phía Giới Hà Vô Biên, nơi ma khí đã bị thanh tẩy bởi kiếm quang vàng kim của chàng, nhưng một cảm giác nặng nề vẫn còn đè nặng trong lòng. Lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp vẫn còn văng vẳng bên tai chàng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... chỉ là một trò cười.
"Ta hiểu." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng khàn đặc. "Ta cảm nhận được. Sức mạnh này... như một con dao hai lưỡi. Nó mang lại cho ta sự mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm khi ta chưa hoàn toàn làm chủ nó." Chàng nhìn xuống bàn tay mình, cảm thấy năng lượng cổ xưa vẫn còn cuộn trào dưới da thịt, nhưng đã trở nên ổn định hơn nhiều. Trận chiến này, không chỉ giúp chàng đánh bại một cường địch, mà còn là một bài học quý giá về cách kiểm soát Khởi Nguyên Thần Thể.
Linh Nhi, lúc này đã không còn sợ hãi, nàng khẽ rướn người từ trong lòng Bạch Lão Tổ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong. Nàng giơ bàn tay nhỏ bé lên, như muốn chạm vào chàng, và một tia sáng bạc yếu ớt lại lóe lên từ đôi mắt nàng, hòa cùng ánh sáng vàng kim còn sót lại trên người Lâm Phong. Mối liên hệ bí ẩn giữa cô bé và chàng, hay với 'Khởi Nguyên Chi Tâm', dường như càng ngày càng rõ ràng hơn.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi. Chàng đã gánh vác sứ mệnh này, không chỉ vì thù nhà, mà còn vì những người thân yêu bên cạnh. Trận chiến này chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô số nguy hiểm, nhưng chàng sẽ không lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người nghịch chuyển số mệnh này, hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, bất chấp mọi lời nguyền rủa cổ xưa. Con đường đến cảnh giới Hợp Thể, và thậm chí xa hơn nữa, đã mở ra trước mắt chàng, nhưng nó sẽ khắc nghiệt hơn bất cứ ai từng tưởng tượng.