Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 334

Khởi Nguyên Trọng Sinh: Khắc Nhập Ký Ức Thần Ma

4077 từ
Mục tiêu: Lâm Phong tìm thấy và hấp thụ 'Khởi Nguyên Chi Tâm' (mảnh vỡ linh hồn) đã bị hủy hoại 100 năm trước.,Mô tả cơn đau đớn dữ dội khi những ký ức cổ xưa và tàn khốc ùa về, tiết lộ sâu hơn về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Thiên Đạo Vết Nứt.,Khởi Nguyên Thần Thể của Lâm Phong trải qua sự thức tỉnh mạnh mẽ và biến đổi sâu sắc hơn nữa.,Gợi mở con đường đột phá cảnh giới Hợp Thể, đồng thời gieo rắc hạt mầm về một loại 'Thiên Kiếp' đặc biệt liên quan đến thân thế chàng.,Củng cố mối liên hệ giữa Lâm Phong, Lâm Gia, 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và âm mưu cổ xưa đã tồn tại hàng vạn năm.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tăng cường căng thẳng, đau đớn, huyền bí, giác ngộ, quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Cơn gió biển mặn mòi thổi qua, mang theo dư vị của cuộc chiến vừa kết thúc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ sự tan biến của Hắc Sa Hộ Pháp dần bị thay thế bởi hương thơm dịu mát của hoa cỏ dại và linh khí thanh khiết. Lâm Phong đứng đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vẫn còn vương vấn ánh kim chói lọi, nhưng đôi mắt chàng đã hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Chàng cảm nhận được sức mạnh cuồng bạo vừa bộc phát đang dần lắng xuống, để lại một khoảng trống rỗng trong đan điền, cùng với cảm giác như toàn bộ gân cốt đều bị nghiền nát.

Tuyết Dao là người đầu tiên lao tới, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ. Nàng khẽ chạm vào cánh tay Lâm Phong, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lớp áo. "Lâm Phong, chàng không sao chứ? Sức mạnh này... quá kinh khủng." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy bất an.

Mộc Ly cũng vội vã chạy đến, nàng không nói gì, chỉ vòng tay ôm nhẹ lấy cánh tay còn lại của Lâm Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào bắp tay chàng, như muốn truyền cho chàng chút hơi ấm và an ủi. Linh Nhi, lúc này đã thoát khỏi vòng tay của Bạch Lão Tổ, bé con chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như thể đang tìm kiếm một lời trấn an. Một tia sáng bạc yếu ớt lại lóe lên từ khóe mắt nàng, hòa vào vầng sáng vàng kim mờ nhạt còn vương trên người Lâm Phong. Mối liên hệ bí ẩn giữa cô bé và chàng, hay với 'Khởi Nguyên Chi Tâm', dường như càng ngày càng rõ ràng hơn, khiến Bạch Lão Tổ khẽ nheo mắt.

Tần Nguyệt, với vẻ bình tĩnh thường thấy, đã nhanh chóng đến bên cạnh Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay chàng, kiểm tra mạch đập. Sắc mặt nàng khẽ biến, rồi lại trở về vẻ thản nhiên. "Sức mạnh của ngươi... tuy cường đại, nhưng lại tiêu hao quá lớn. Ngươi cần thời gian để nghỉ ngơi và điều hòa, Lâm Phong." Nàng lấy ra một viên linh đan màu xanh biếc, đưa cho chàng. "Đây là Bổ Nguyên Đan, có thể giúp ngươi khôi phục linh lực nhanh chóng."

Lam Yên, đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với Lâm Phong, hàm ý rằng chàng hãy an tâm nghỉ ngơi, nàng sẽ bảo vệ mọi người. Khí chất mạnh mẽ, kiên cường của nàng như một bức tường thành vững chắc.

Bạch Lão Tổ lúc này mới tiến đến, ánh mắt bà nhìn Lâm Phong đầy tự hào, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm nghị. "Tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt. Lời Hắc Sa Hộ Pháp nói không phải không có lý. Sức mạnh của Khởi Nguyên Thần Thể tuy đã thức tỉnh, nhưng ngươi vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được nó. Hơn nữa, kẻ đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã hủy hoại 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và gieo rắc lời nguyền lên Thiên Đạo Vết Nứt... đó mới là kẻ địch thật sự mà ngươi phải đối mặt. Hắn không phải là Ma Tôn. Hắn là một thế lực cổ xưa hơn, tà ác hơn rất nhiều."

Lâm Phong gật đầu, hít sâu một hơi, để viên Bổ Nguyên Đan tan chảy trong miệng, từng luồng linh lực ấm áp bắt đầu len lỏi khắp kinh mạch. Chàng nhìn về phía Giới Hà Vô Biên, nơi ma khí đã bị thanh tẩy bởi kiếm quang vàng kim của chàng, nhưng một cảm giác nặng nề vẫn còn đè nặng trong lòng. Lời nói của Hắc Sa Hộ Pháp vẫn còn văng vẳng bên tai chàng. *Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... chỉ là một trò cười!*

"Ta hiểu." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng khàn đặc. "Ta cảm nhận được. Sức mạnh này... như một con dao hai lưỡi. Nó mang lại cho ta sự mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm khi ta chưa hoàn toàn làm chủ nó." Chàng nhìn xuống bàn tay mình, cảm thấy năng lượng cổ xưa vẫn còn cuộn trào dưới da thịt, nhưng đã trở nên ổn định hơn nhiều. Trận chiến này, không chỉ giúp chàng đánh bại một cường địch, mà còn là một bài học quý giá về cách kiểm soát Khởi Nguyên Thần Thể. Thôn Thiên Thử, lúc này đã bò lên vai Lâm Phong, khẽ rúc vào cổ chàng, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn xung quanh, như thể vẫn còn cảm nhận được dư âm nguy hiểm.

"Vậy giờ chúng ta sẽ làm gì, Bạch Lão Tổ?" Lâm Phong hỏi, ánh mắt chàng hướng về phía Bạch Lão Tổ, người đã luôn là người hướng dẫn đáng tin cậy của chàng.

Bạch Lão Tổ nhìn sâu vào mắt Lâm Phong, đôi mắt tinh anh của bà ẩn chứa sự thâm thúy. "Đã đến lúc rồi, tiểu tử. Đã đến lúc ngươi phải đối mặt với sự thật cuối cùng. Chúng ta sẽ đến Bích Hải Tiên Đảo. Nơi đó linh khí dồi dào, là địa điểm lý tưởng để ngươi hấp thụ 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và hoàn toàn thức tỉnh Khởi Nguyên Thần Thể." Bà phất tay áo, một luồng ánh sáng trắng bao bọc lấy cả nhóm, nhanh chóng đưa họ rời khỏi Giới Hà Vô Biên.

***

Bích Hải Tiên Đảo, một cái tên đã đi vào truyền thuyết của vô số tu sĩ. Hòn đảo này, đúng như tên gọi, là một bức tranh thủy mặc sống động giữa biển cả mênh mông. Khi Lâm Phong và các nàng cùng Bạch Lão Tổ đặt chân đến, hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Các kiến trúc bằng đá trắng tinh xảo, mái ngói xanh ngọc bích, phản chiếu ánh sáng chiều tà lấp lánh như dát vàng. Những đình đài, lầu các được xây dựng một cách khéo léo, ẩn mình dọc theo bờ biển và trên các vách đá dựng đứng, như những viên ngọc quý được thiên nhiên ban tặng. Tiếng sóng biển vỗ rì rào, âm thanh quen thuộc nhưng ở đây lại mang một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, hòa cùng tiếng chim biển kêu vang, tiếng gió thổi qua những rặng cây cổ thụ và tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá.

Không khí nơi đây thanh bình đến lạ, linh khí dồi dào đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo nên một màn sương mờ ảo bao phủ khắp đảo. Mùi muối biển trong lành xen lẫn hương hoa cỏ dại, mùi linh quả chín mọng và gỗ quý thoang thoảng trong gió, xoa dịu mọi giác quan. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát và tinh khiết của nơi này, một cảm giác đối lập hoàn toàn với sự u ám và chết chóc của Giới Hà Vô Biên.

Họ dừng chân trên một đỉnh núi nhỏ, ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ, nơi linh khí tụ tập dày đặc nhất trên đảo. Bạch Lão Tổ nhanh chóng bố trí một trận pháp đơn giản nhưng tinh vi, các phù văn màu bạc lấp lánh hiện lên trên mặt đất, tạo thành một vòng tròn bảo vệ và hỗ trợ. Linh khí từ Bích Hải Tiên Đảo cuồn cuộn đổ về, hình thành một dòng xoáy nhẹ nhàng bên trong trận pháp.

Lâm Phong ngồi xếp bằng giữa trung tâm trận pháp, cảm nhận năng lượng đang tuôn chảy. Trước mặt chàng, lơ lửng trong không khí là một 'mảnh vỡ linh hồn' mờ ảo, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng ẩn chứa một sức mạnh cổ xưa đến khó tả. Đó chính là 'Khởi Nguyên Chi Tâm' mà tổ tiên Lâm Gia đã cố gắng bảo vệ. Nó không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn là một phần cốt lõi của một tồn tại vĩ đại nào đó, hay chính là một phần của Thiên Đạo.

Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, ánh mắt bà nhìn 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đầy phức tạp. "Tiểu tử, đây là 'Khởi Nguyên Chi Tâm' mà tổ tiên ngươi đã cố gắng bảo vệ. Nó là chìa khóa... nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Ngươi đã sẵn sàng chưa?" Giọng bà trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

Lâm Phong ngước lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. "Đã đến bước này, không còn đường lùi. Ta phải biết sự thật, phải mạnh hơn!" Giọng chàng không còn khàn đặc như trước, thay vào đó là sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Chàng biết rằng, để đối mặt với kẻ địch hùng mạnh hơn Ma Tôn Huyết Ảnh, để hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, chàng không thể chùn bước.

Tuyết Dao tiến đến gần hơn, đôi bàn tay trắng ngần nắm chặt lấy nhau. Nàng nhìn chàng với ánh mắt vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. "Lâm Phong, chàng phải cẩn thận..." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và tình yêu thương.

Mộc Ly cũng không kém, nàng bồn chồn đứng cạnh Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn long lanh không rời Lâm Phong. Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng lại sợ làm phiền chàng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ "chiêm chiếp" vài tiếng, đôi mắt nhỏ bé lộ rõ vẻ cảnh giác.

Linh Nhi, lúc này đang ôm chặt lấy tay Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nàng nhìn chằm chằm vào 'Khởi Nguyên Chi Tâm' với vẻ tò mò và chút sợ hãi. Bé con cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng vô cùng xa lạ từ vật thể đó, như thể nó đang gọi mời nàng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau khôn tả.

Tần Nguyệt nhẹ nhàng vỗ vai Mộc Ly, ra hiệu cho nàng bình tĩnh. "Chúng ta tin tưởng Lâm Phong. Hắn sẽ vượt qua." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự an ủi. Lam Yên đứng thẳng, trường thương trong tay khẽ rung động, nàng đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.

Lâm Phong nhìn một lượt qua các nàng, một nụ cười nhẹ nở trên môi chàng, như một lời trấn an. Sau đó, chàng hít sâu một hơi, đôi mắt nhắm lại, tập trung toàn bộ ý chí và linh lực. Chàng chậm rãi vươn tay, đặt lòng bàn tay lên 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đang lơ lửng.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, tràn vào cơ thể chàng. 'Khởi Nguyên Chi Tâm' bắt đầu phát sáng rực rỡ, ánh sáng vàng kim và bạc xen lẫn, rồi dần dần, nó tan chảy, hòa vào lòng bàn tay Lâm Phong, như một dòng nước chảy vào biển cả. Trận pháp xung quanh phát sáng mạnh mẽ, linh khí từ Bích Hải Tiên Đảo cuồn cuộn đổ về Lâm Phong như thác lũ, tạo thành một cột sáng hùng vĩ xuyên thẳng lên bầu trời hoàng hôn. Quá trình hấp thụ đã bắt đầu, và tất cả mọi người đều nín thở theo dõi, lòng tràn ngập lo lắng và hy vọng.

***

Ngay khi 'Khởi Nguyên Chi Tâm' hoàn toàn dung nhập vào cơ thể, Lâm Phong như bị ngàn vạn mũi kim đâm vào, toàn thân chàng co giật dữ dội. Một tiếng gầm gừ đau đớn bật ra từ cổ họng chàng, khàn đặc và méo mó. Cảm giác không chỉ là đau đớn thể xác, mà còn là một cơn đau thấu tận linh hồn, như thể có vô số mảnh vỡ sắc nhọn đang xé nát tâm trí chàng.

Trong tâm trí Lâm Phong, một dòng lũ ký ức cổ xưa ùa về như thác lũ, không ngừng nghỉ. Đó không phải là những hình ảnh đơn lẻ, mà là cả một dòng chảy lịch sử tàn khốc, dữ dội, vượt xa mọi sự tưởng tượng của chàng. Chàng nhìn thấy Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thời đại mà các vị Thần và Ma giao tranh không ngừng, bầu trời bị xé toạc bởi những pháp thuật hủy diệt, mặt đất nứt nẻ, biển cả sôi trào. Những tia sét đánh xuống từ hư không, những ngọn lửa thần thánh và ma tính va chạm, tạo thành những vụ nổ kinh hoàng có thể hủy diệt cả một thế giới.

Chàng thấy những sinh linh khổng lồ, những chiến binh với sức mạnh vô song, gào thét trong cuồng nộ và tuyệt vọng. Chàng chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo, một vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, như một vết sẹo vĩnh viễn trên vũ trụ. Những mảnh vỡ của Thiên Đạo rơi xuống, mang theo sự hỗn loạn và lời nguyền rủa. Đó chính là Thiên Đạo Vết Nứt, mà chàng đã nghe nhắc đến.

Hình ảnh về những khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ của tổ tiên Lâm Gia cứ thế hiện lên. Họ là những con người kiên cường, bất khuất, dốc hết sức mình để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng – chính là 'Khởi Nguyên Chi Tâm'. Chàng chứng kiến những trận chiến bi tráng của họ, sự hy sinh thầm lặng, những lời nguyền thâm độc được gieo rắc lên huyết mạch Lâm Gia, khiến họ phải gánh chịu số phận nghiệt ngã đời đời kiếp kiếp. Chàng cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng, và cả sự căm hờn cháy bỏng của họ.

Cơn đau không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn ăn sâu vào tận linh hồn, như muốn xé nát chàng thành ngàn mảnh. Những ký ức quá khứ tàn khốc, những bi kịch chồng chất, những tiếng gào thét của các Thần, các Ma, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy hỗn loạn trong tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một biển máu và nước mắt, trong một vũ trụ tan vỡ.

"Ổn định tâm thần! Giữ vững đạo tâm!" Tiếng Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí chàng, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố. Giọng bà đầy uy nghiêm, nhưng cũng chứa đựng sự lo lắng tột độ. "Đừng để những ký ức đó nhấn chìm ngươi! Ngươi là Lâm Phong! Ngươi là người nghịch thiên cải mệnh!"

Lâm Phong gầm lên một tiếng nữa, lần này không phải là tiếng đau đớn thuần túy, mà là tiếng gầm của sự giằng xé, của ý chí không chịu khuất phục. Khởi Nguyên Thần Thể trong chàng tự động bộc phát, các mạch máu trên cơ thể nổi gân xanh, phù văn cổ xưa màu vàng kim lấp lánh hiện lên khắp da thịt chàng, rồi lại ẩn đi, như một vũ điệu của sự sống và cái chết. Một luồng khí tức thần thánh và ma tính giao thoa, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ quanh chàng, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội.

Bên ngoài trận pháp, các nàng đều tái mặt. Tuyết Dao muốn xông vào, nhưng bị Tần Nguyệt giữ lại. "Đừng! Hắn đang ở thời khắc mấu chốt! Chúng ta chỉ có thể tin tưởng hắn!" Tần Nguyệt nói, nhưng giọng nàng cũng run rẩy.

Mộc Ly bật khóc, đôi mắt đỏ hoe. "Lâm Phong ca ca... Người phải cố lên!"

Lam Yên đứng đó, nắm chặt trường thương, mồ hôi túa ra trên trán. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng bên trong Lâm Phong, một sức mạnh có thể hủy diệt tất cả. Thôn Thiên Thử trên vai chàng đã biến lớn hơn một chút, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào trung tâm vòng xoáy, sẵn sàng chiến đấu nếu có bất kỳ điều gì bất trắc xảy ra.

Linh Nhi, lúc này, đã không còn sợ hãi. Bé con buông tay Mộc Ly, chập chững tiến đến gần trận pháp. Đôi mắt to tròn của nàng sáng rực lên với một ánh bạc chói lọi, không còn yếu ớt như trước. Từ cơ thể nhỏ bé của nàng, một luồng năng lượng thuần khiết, cổ xưa không kém gì Lâm Phong, bắt đầu phát ra. Luồng năng lượng này không hề xung đột với luồng năng lượng hỗn loạn của chàng, mà ngược lại, nó như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng bao bọc lấy Lâm Phong, xoa dịu phần nào cơn đau đớn của chàng.

Mối liên hệ kỳ lạ giữa Linh Nhi và Lâm Phong, hay với 'Khởi Nguyên Chi Tâm', bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Như thể cô bé cũng đang cảm nhận được một phần nỗi đau và ký ức đó, và bằng cách nào đó, đang cố gắng giúp đỡ chàng.

Lâm Phong cảm nhận được luồng năng lượng dịu mát từ Linh Nhi, nó như một sợi dây cứu sinh, giúp chàng bám víu vào thực tại, không bị nhấn chìm hoàn toàn trong biển ký ức. Chàng cố gắng ổn định tâm thần, nắm bắt lấy từng mảnh ký ức, từng mảnh sự thật. Chàng chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự thật tàn khốc về gia tộc, về Thiên Đạo Vết Nứt. Chàng không muốn trốn tránh, chàng muốn biết tất cả. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và chỉ khi đối mặt với sự thật, chàng mới có thể tìm thấy con đường của riêng mình.

Dần dần, tiếng gầm gừ của Lâm Phong yếu dần, cơn co giật cũng thưa thớt hơn. Luồng khí tức hỗn loạn xung quanh chàng bắt đầu ổn định, nhưng lại trở nên mạnh mẽ và thâm sâu hơn bao giờ hết, mang theo một sự cổ xưa, vĩnh cửu.

***

Dưới ánh trăng thanh lạnh của Bích Hải Tiên Đảo, Lâm Phong dần bình tĩnh lại sau cơn bùng phát đau đớn tột cùng. Đã gần nửa đêm, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống vạn vật. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi Lâm Phong, trên khuôn mặt họ là sự pha trộn giữa lo lắng, mệt mỏi và một tia hy vọng.

Trận pháp vẫn hoạt động, linh khí vẫn cuồn cuộn đổ về, nhưng không còn cuồng bạo như trước. Thay vào đó, nó nhẹ nhàng bao bọc lấy Lâm Phong, như một tấm chăn ấm áp. 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể chàng, không để lại bất kỳ dấu vết nào bên ngoài.

Cơ thể Lâm Phong không còn co giật, nhưng toàn thân chàng toát ra một thứ khí tức mạnh mẽ, cổ xưa, khó tả. Nó không chỉ là linh lực thuần túy, mà còn là một sự rung động của các pháp tắc nguyên thủy, của sự sống và cái chết, của sự hủy diệt và tái sinh. Khởi Nguyên Thần Thể đã thức tỉnh sâu sắc hơn bao giờ hết, mang theo những hiểu biết mới mẻ về công pháp và pháp tắc mà trước đây chàng chưa từng chạm tới. Những phù văn cổ xưa, lúc ẩn lúc hiện trên làn da chàng, giờ đây đã trở nên rõ nét hơn, như những ký hiệu của một quyền năng vô tận.

Trong sâu thẳm linh hồn, Lâm Phong cảm nhận được một con đường mới đang mở ra. Đó là con đường dẫn đến cảnh giới Hợp Thể, nhưng không phải là con đường thông thường. Nó đầy rẫy hiểm nguy, với một 'Thiên Kiếp' mang dấu ấn của lời nguyền cổ xưa, một Thiên Kiếp đặc biệt liên quan trực tiếp đến thân thế và vận mệnh của chàng. Chàng hiểu rằng, cái gọi là Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ là một vết thương vật lý trên vũ trụ, mà còn là một sự mất cân bằng sâu sắc trong quy luật vận hành của vạn vật, và 'Khởi Nguyên Chi Tâm' chính là chìa khóa để hàn gắn nó.

Bạch Lão Tổ tiến đến gần trận pháp, ánh mắt bà nhìn Lâm Phong đầy kinh ngạc và lo lắng. "Hắn... hắn đã thành công... Khí tức này... chính là Khởi Nguyên Thần Thể hoàn chỉnh!" Giọng bà thì thầm, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng. "Nhưng... tại sao lại có cả Thiên Kiếp Chi Ý..." Bà nhíu mày, ánh mắt quét qua bầu trời đêm trong vắt.

Tuyết Dao khẽ cựa mình, đôi mắt nhìn Lâm Phong đầy trìu mến. "Lâm Phong..." Nàng nắm chặt tay, lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng.

Tần Nguyệt, với sự nhạy bén và kiến thức uyên bác của mình, cũng cảm nhận được sự bất thường. "Hắn đang đột phá sao? Khí tức này... quá mạnh mẽ." Nàng cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ Lâm Phong, không phải là sự đe dọa, mà là sự hùng vĩ của một tồn tại đang vươn mình.

Lam Yên vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác, nhưng ánh mắt nàng cũng không giấu được sự kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một ai có thể hấp thụ một vật phẩm cổ xưa như 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và bộc phát sức mạnh đến mức này.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã thu nhỏ lại trên vai Lâm Phong, khẽ dụi đầu vào má chàng, như một lời chúc mừng. Linh Nhi, với ánh mắt sáng rực, vẫn đứng im lặng nhìn Lâm Phong, như thể bé con đang chờ đợi một điều gì đó.

Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt chàng, giờ đây, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, những ký ức về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về sự sụp đổ của Thiên Đạo, về nỗi đau của tổ tiên, tất cả đều được khắc sâu trong đó. Nhưng đồng thời, trong sâu thẳm con ngươi đen láy ấy, lại rực cháy một ngọn lửa quyết tâm không gì lay chuyển được.

Chàng nhìn Bạch Lão Tổ, rồi nhìn các mỹ nhân của mình, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định nở trên môi. "Ta không sao." Giọng chàng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Ta đã hiểu... tất cả."

Khí tức của chàng dần ổn định, các phù văn trên da cũng biến mất. Nhưng đúng lúc đó, bầu trời đêm trong vắt bỗng nhiên xuất hiện những đám mây đen cuồn cuộn, không biết từ đâu kéo đến, che khuất ánh trăng. Những tia sét màu tím nhạt bắt đầu lóe lên trong lòng đám mây, một dấu hiệu không lành, báo hiệu một Thiên Kiếp sắp giáng xuống.

"Thiên Kiếp Chi Ý..." Bạch Lão Tổ lẩm bẩm, khuôn mặt bà trở nên nghiêm trọng. "Nó đã đến nhanh như vậy sao?"

Lâm Phong ngước nhìn bầu trời, ánh mắt chàng bình thản đón nhận. Chàng biết, đây không phải là một Thiên Kiếp thông thường. Đây là Thiên Kiếp dành riêng cho chàng, cho Khởi Nguyên Thần Thể, cho lời nguyền cổ xưa mà chàng phải gánh vác. Chàng đã hấp thụ 'Khởi Nguyên Chi Tâm', đã đối mặt với những ký ức tàn khốc, đã chấp nhận số phận của mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ khắc nghiệt hơn bất cứ ai từng tưởng tượng, nhưng chàng sẽ không lùi bước. Bởi vì chàng là Lâm Phong, người nghịch chuyển số mệnh, và chàng sẽ hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, bất chấp mọi lời nguyền rủa cổ xưa. Con đường đến cảnh giới Hợp Thể, và thậm chí xa hơn nữa, đã mở ra trước mắt chàng, nhưng nó sẽ được định nghĩa bởi chính ý chí kiên định của chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ