Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 335

Thiên Kiếp Nhãn Tiền: Cảm Ngộ Hợp Thể, Ổn Định Thần Thể

3931 từ
Mục tiêu: Lâm Phong tỉnh lại sau khi hấp thụ Khởi Nguyên Chi Tâm, củng cố sức mạnh mới và ổn định Khởi Nguyên Thần Thể, giải quyết sự kiện từ chương 334.,Khám phá sâu hơn những ký ức cổ xưa và bí ẩn về thân thế Lâm Phong, Thiên Đạo Vết Nứt, và lời nguyền/âm mưu đã tồn tại hàng vạn năm.,Lâm Phong cảm nhận rõ ràng cảnh giới Hợp Thể đang cận kề và bắt đầu quá trình chuẩn bị cho đột phá quan trọng nhất.,Thể hiện sự lo lắng, quan tâm và động viên của các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ đối với Lâm Phong.,Gieo mầm về tính chất đặc biệt và độ khó của Thiên Kiếp Hợp Thể mà Lâm Phong sắp phải đối mặt, hướng đến chương 338.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ
Mood: Nghiêm túc, trầm tư, quyết tâm, một chút lo lắng nhưng tràn đầy hy vọng
Kết chương: [object Object]

Bầu trời trên Bích Hải Tiên Đảo vẫn còn u ám sau những đám mây đen kéo đến bất chợt, nhưng không có lấy một tia sét nào giáng xuống. Chúng chỉ lẳng lặng vần vũ, như một lời cảnh báo, một sự chờ đợi âm thầm trước khi tan biến vào hư vô. Trong căn phòng đá tinh xảo nằm sâu bên trong một vách núi hướng biển, nơi ánh sáng ban mai khó lòng len lỏi, Lâm Phong vẫn nằm bất động trên chiếc giường đá được trải một lớp nệm linh thảo mềm mại. Khí tức mạnh mẽ nhưng không ổn định toát ra từ chàng, lúc thì cuồn cuộn như sóng ngầm, lúc lại tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm. Các phù văn cổ xưa trên da thịt chàng đã hoàn toàn biến mất, để lại làn da trắng ngần không tì vết, nhưng bên trong cơ thể, một dòng năng lượng nguyên thủy vẫn đang âm ỉ cháy, chờ đợi được dung hợp hoàn toàn.

Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn ngọc bích treo trên trần hắt xuống, đủ để soi rõ những đường nét lo lắng trên khuôn mặt của bảy mỹ nhân đang vây quanh. Tuyết Dao, với làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh thường ngày giờ đây lại đong đầy sự lo lắng, nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Lâm Phong, từng động tác đều chứa đựng sự dịu dàng và quan tâm sâu sắc. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, ngồi sát bên giường, nắm chặt lấy tay chàng, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn vương vẻ tinh nghịch nhưng giờ đây lại phảng phất sự sợ hãi. Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, ngồi đối diện, ánh mắt uyên bác nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, cố gắng phân tích trạng thái của chàng, trong lòng nàng ngổn ngang những suy đoán về những gì chàng vừa trải qua. Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và kiên nghị, đứng hơi xa một chút, tay nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ nếu có bất kỳ điều gì bất trắc xảy ra. Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn đen láy, bám chặt lấy cánh tay của Lâm Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn úp vào ngực chàng, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn chàng với vẻ lo sợ và phụ thuộc, như thể sợ chàng sẽ tan biến bất cứ lúc nào. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, rúc vào cổ Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh cũng ánh lên vẻ bất an, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu chiêm chiếp yếu ớt, như muốn an ủi chủ nhân.

Không khí trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của mọi người và tiếng sóng biển rì rào vọng từ xa, như một bản nhạc nền dịu êm nhưng cũng đầy khắc khoải. Sau một khoảng thời gian dài như vô tận, Lâm Phong khẽ cựa mình. Đôi mắt đen láy sâu thẳm từ từ mở ra. Ánh mắt chàng, giờ đây, không còn chỉ là sự thông minh sắc sảo hay vẻ hài hước nghịch ngợm thường thấy, mà còn là một sự trầm tư, một chiều sâu thăm thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, những nỗi đau cổ xưa, và cả một gánh nặng vô hình mà chỉ riêng chàng mới có thể cảm nhận.

"Phong ca, huynh cuối cùng cũng tỉnh rồi... Thật tốt quá." Giọng Tuyết Dao trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng mang theo sự nhẹ nhõm tột cùng, như trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân. Nàng vuốt ve mái tóc chàng, cảm nhận sự ấm áp thân thuộc.

Mộc Ly không kìm được sự xúc động, nàng nắm chặt tay Lâm Phong, cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay chàng khiến nàng lo lắng hơn bao giờ hết. "Đại ca, huynh làm muội sợ chết khiếp! Khí tức của huynh sao lại đáng sợ thế này, cứ như... một vị Thần Ma vậy!" Giọng líu lo của nàng giờ đây chứa đựng sự lo lắng sâu sắc, đôi mắt to tròn ngập nước chực trào. Nàng biết Lâm Phong mạnh mẽ, nhưng lần này, sự biến đổi của chàng quá lớn, khiến nàng cảm thấy xa lạ.

Lâm Phong cố gắng mỉm cười, nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định. Chàng khẽ thở dài, cảm nhận luồng năng lượng cuộn trào bên trong cơ thể, một sự dung hợp chưa hoàn toàn nhưng đã mang lại cảm giác mạnh mẽ chưa từng có. "Ta không sao... chỉ là... có quá nhiều thứ cần phải dung hợp... và suy nghĩ." Giọng chàng khàn khàn, nhưng vẫn mang theo sự trầm ấm quen thuộc. Chàng nhìn vào đôi mắt lo lắng của Tuyết Dao, rồi đến Mộc Ly, sau đó là Tần Nguyệt, Lam Yên, và cuối cùng là Linh Nhi đang bám chặt lấy mình. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng chàng, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của những ký ức cổ xưa. "Các nàng không cần lo lắng, ta đã hoàn toàn ổn định."

Linh Nhi khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn chớp chớp, như muốn xác nhận lời nói của chàng. "Ca ca... ca ca không sao thật sao?" Giọng bé non nớt, vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng chứa đựng một nỗi sợ hãi sâu sắc.

Lâm Phong đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi. "Không sao, Linh Nhi ngoan." Chàng cố gắng ngồi dậy, cảm thấy cơ thể nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy sức mạnh. Một luồng linh lực thuần túy từ Huyễn Mặc Quyển, vẫn lẳng lặng treo trên tường, nhẹ nhàng rót vào cơ thể chàng, giúp chàng điều hòa khí tức. "Cảm ơn các nàng đã lo lắng."

Tần Nguyệt khẽ cau mày, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Lâm Phong, khí tức của huynh vẫn còn hỗn loạn. Tuy không còn sự bùng nổ của Ma Khí hay Thần Khí, nhưng nó là sự dung hợp của cả hai, và dường như... còn có một thứ gì đó vượt lên trên cả Thần và Ma." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự lo lắng thầm kín về những gì Lâm Phong phải đối mặt. "Huynh có thể nói cho chúng ta biết, huynh đã thấy gì, cảm nhận được gì?" Nàng biết, việc hấp thụ 'Khởi Nguyên Chi Tâm' không chỉ là việc tăng cường sức mạnh, mà còn là sự dung hợp của một quá khứ xa xăm.

Lâm Phong nhắm mắt lại, một dòng ký ức như thác lũ lại ùa về, nhưng lần này, chàng đã có thể kiểm soát chúng tốt hơn. Những hình ảnh về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về Thiên Đạo Vết Nứt, về những sinh linh bị tàn sát, về sự sụp đổ của một nền văn minh cổ xưa, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng. Chàng thở dài, mở mắt ra, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi. "Ta đã thấy... rất nhiều. Những thứ mà ta không bao giờ nghĩ mình sẽ được thấy." Chàng nhìn ra ngoài cửa sổ đá, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu len lỏi vào, nhưng bầu trời vẫn còn vương vấn những đám mây đen kỳ lạ. "Một kỷ nguyên đã mất... một cuộc chiến không có hồi kết... và một gánh nặng... mà ta phải gánh vác."

Lam Yên tiến lên một bước, ánh mắt kiên nghị nhìn Lâm Phong. "Cho dù có là gánh nặng gì, chúng ta cũng sẽ cùng huynh gánh vác." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối. "Huynh không đơn độc."

Mộc Ly cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Đại ca là đại ca của chúng ta! Có khó khăn gì, chúng ta cùng nhau vượt qua!"

Tuyết Dao khẽ nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và dịu dàng. "Chúng ta sẽ luôn bên huynh."

Lâm Phong nhìn các nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Tình Ái Vô Biên, chàng thầm nghĩ. Chính tình cảm này, chính sự ủng hộ này, đã giúp chàng vượt qua mọi phong ba bão táp. "Cảm ơn các nàng." Chàng đáp, giọng trầm ấm, ẩn chứa sự biết ơn sâu sắc. "Bây giờ, ta cần phải tìm Bạch Lão Tổ. Bà ấy có lẽ sẽ hiểu rõ hơn về những gì ta vừa trải qua."

Thôn Thiên Thử khẽ cọ cọ vào má Lâm Phong, như muốn nhắc nhở rằng nó cũng là một phần trong hành trình này. Linh Nhi vẫn bám chặt lấy Lâm Phong, như thể sợ chàng sẽ biến mất nếu bé buông tay. Lâm Phong nhẹ nhàng đặt bé xuống, và bé con ngoan ngoãn đi theo sau chàng, đôi mắt không rời nửa bước. Các mỹ nhân cũng đứng dậy, sẵn sàng cùng chàng đối mặt với bất cứ điều gì sắp tới. Ánh sáng ban mai bắt đầu rọi khắp căn phòng, xua tan đi phần nào sự u ám, mang đến một tia hy vọng mới cho một ngày mới đầy thử thách.

***

Trong khu vườn linh dược xanh mát của Bích Hải Tiên Đảo, nơi các loại kỳ hoa dị thảo tỏa hương thơm ngát, Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Linh Nhi, Thôn Thiên Thử đang ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ kính. Nắng trưa ấm áp chiếu rọi qua tán cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ từ xa, xen lẫn tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh thanh bình, thơ mộng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và căng thẳng trong lòng Lâm Phong. Mùi muối biển trong lành hòa quyện với mùi hương thảo mộc thanh khiết, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, giúp tâm trí phần nào được thư thái.

Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng một lão bà phúc hậu, khí chất uy nghiêm, đang ngồi đối diện với Lâm Phong. Bà khẽ nhắm mắt, thần thức dò xét Lâm Phong một lần nữa, sau đó bà thở dài một hơi thật dài, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc tột độ xen lẫn sự lo lắng sâu sắc. "Khởi Nguyên Thần Thể của ngươi... đã hoàn toàn thức tỉnh, thậm chí còn vượt xa những gì ta tưởng tượng." Giọng bà thâm trầm, uyên bác, nhưng cũng chứa đựng một nỗi bất an khó tả. "Khí tức của ngươi hiện tại, không còn là sự dung hợp đơn thuần của Thần và Ma, mà nó là sự hòa quyện của Khởi Nguyên, của bản chất vũ trụ, của sự sống và cái chết. Nó đã đạt đến cảnh giới mà ngay cả ta cũng chưa từng thấy bao giờ."

Lâm Phong lắng nghe, cảm nhận sự biến đổi kinh thiên động địa trong cơ thể mình. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức rời rạc và tàn khốc vừa được dung hợp. Hình ảnh về một Thiên Đạo Vết Nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, những vị thần và ma ngã xuống như lá rụng, những tiếng kêu than thảm thiết của vạn vật... tất cả như một thước phim quay chậm, in hằn sâu vào linh hồn chàng. Chàng mở mắt, ánh mắt xa xăm, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng kiên cường. "Ta nhìn thấy... những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã mất. Những trận chiến kinh hoàng. Một 'Thiên Đạo Vết Nứt' đang tự chữa lành, và một gánh nặng không thể chịu nổi... nó gọi ta là... 'Kẻ Lãng Quên'." Giọng chàng trầm tư, như đang thuật lại một câu chuyện cổ xưa, nhưng cũng như đang kể về chính bản thân mình. "Ta cảm thấy, một phần của 'Thiên Đạo Vết Nứt' đó, đang cố gắng hợp nhất với ta, thông qua 'Khởi Nguyên Chi Tâm'..."

Bạch Lão Tổ gật đầu, khuôn mặt bà trở nên cực kỳ nghiêm trọng. "Đúng vậy. 'Khởi Nguyên Chi Tâm' không chỉ là mảnh vỡ linh hồn của tổ tiên ngươi, mà nó còn chứa đựng bản chất nguyên thủy của 'Thiên Đạo' trước khi bị tổn thương. Việc ngươi hấp thụ nó không chỉ là thức tỉnh huyết mạch, mà là sự tái tạo một phần của 'Thiên Đạo' trong chính cơ thể ngươi." Bà dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt bà như xuyên thấu qua mọi thứ. "Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với Thiên Kiếp của ngươi sẽ không còn là Thiên Kiếp thông thường. Nó sẽ là một thử thách đến từ chính 'Thiên Đạo Vết Nứt'! Nó không phải là một Thiên Kiếp giáng xuống để trừng phạt ngươi, mà là một Thiên Kiếp để kiểm chứng ngươi, để xem ngươi có xứng đáng trở thành người hàn gắn Thiên Đạo, hay sẽ bị chính Thiên Đạo Vết Nứt nuốt chửng."

Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị. Nàng luôn là người thông thái và phân tích nhất trong số các mỹ nhân. "Nếu Thiên Kiếp liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt', vậy nó sẽ là một loại Thiên Kiếp tâm ma, hay giáng xuống thực thể? Chúng ta cần tìm hiểu thêm về các cổ tịch liên quan." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng cũng lộ ra sự lo lắng thầm kín. "Liệu có phải là một loại Thiên Kiếp Thần Ma, như những gì được ghi chép trong truyền thuyết về các vị thần cổ đại khi họ cố gắng phá vỡ giới hạn của vũ trụ?"

Bạch Lão Tổ thở dài. "Chính xác. Ta e rằng nó sẽ là một loại Thiên Kiếp tổng hợp, thử thách cả tâm ma lẫn thân thể. Bản chất của 'Thiên Đạo Vết Nứt' là sự mất cân bằng, sự hỗn loạn. Thiên Kiếp của Lâm Phong sẽ phản ánh điều đó. Nó sẽ tìm cách lôi kéo tâm trí chàng vào những ký ức tàn khốc, đồng thời giáng xuống những đòn sấm sét hủy diệt chưa từng có." Bà nhìn Linh Nhi đang bám chặt lấy chân Lâm Phong. "Linh Nhi... con bé cũng có một mối liên hệ đặc biệt với 'Khởi Nguyên Chi Tâm'. Có lẽ, con bé sẽ đóng một vai trò nào đó trong Thiên Kiếp của Lâm Phong."

Linh Nhi khẽ giật mình khi nghe tên mình được nhắc đến, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn Bạch Lão Tổ, rồi lại nhìn Lâm Phong, vẻ mặt đầy bối rối. Thôn Thiên Thử khẽ kêu chiêm chiếp, như muốn biểu đạt sự lo lắng của nó.

Lam Yên nắm chặt tay, ánh mắt kiên nghị. "Vậy chúng ta phải làm gì? Có cách nào để giúp Lâm Phong vượt qua Thiên Kiếp này không?" Giọng nàng dứt khoát, đầy quyết tâm.

Bạch Lão Tổ lắc đầu. "Thiên Kiếp của mỗi người là một thử thách riêng. Đặc biệt là Thiên Kiếp của Khởi Nguyên Thần Thể. Chúng ta chỉ có thể chuẩn bị tốt nhất có thể, nhưng người đối mặt với nó, cuối cùng vẫn chỉ có một mình Lâm Phong." Bà nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa xót xa vừa tin tưởng. "Ngươi bây giờ đã là 'Kẻ Lãng Quên' thức tỉnh, gánh vác sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh của ngươi đã đủ để chạm đến cảnh giới Hợp Thể, nhưng điều quan trọng là tâm cảnh của ngươi phải vững vàng."

Mộc Ly nôn nóng nói: "Vậy khi nào thì Thiên Kiếp sẽ giáng xuống? Chúng ta cần làm gì để chuẩn bị?"

Lâm Phong trầm ngâm. "Ta cảm nhận được... nó không còn xa nữa." Chàng khẽ siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào bên trong, và cả sự thôi thúc của cảnh giới Hợp Thể. "Ta cần thời gian để dung hợp hoàn toàn những ký ức này, để hiểu rõ hơn về bản thân mình, và để chuẩn bị tâm lý cho Thiên Kiếp đó." Chàng nhìn Bạch Lão Tổ. "Lão Tổ, liệu có những công pháp hay bí thuật nào có thể giúp ta củng cố tâm cảnh, hoặc giúp ta hiểu rõ hơn về 'Thiên Đạo Vết Nứt' không?"

Bạch Lão Tổ gật đầu. "Có, nhưng chúng đều là những thứ cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, với Khởi Nguyên Thần Thể của ngươi, có lẽ ngươi có thể thử." Bà ngước nhìn bầu trời vẫn còn vương vấn những đám mây đen. "Trước khi Thiên Kiếp giáng xuống, ngươi cần phải ổn định hoàn toàn Khởi Nguyên Thần Thể, và dung hợp triệt để những mảnh ký ức Thần Ma đó. Đó là bước chuẩn bị quan trọng nhất." Bà nói, giọng trầm trọng, như một lời nhắc nhở về con đường đầy chông gai phía trước. "Tu Đạo Vô Tận, tiểu tử. Con đường của ngươi, vừa mới bắt đầu."

Các mỹ nhân nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. Họ biết, dù cho Thiên Kiếp có đáng sợ đến đâu, Lâm Phong cũng sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì chàng là Lâm Phong, người nghịch chuyển số mệnh, và chàng sẽ chiến đấu đến cùng vì những người chàng yêu thương, và vì một lời thề cổ xưa mà chàng vừa mới được biết đến.

***

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt biển và những vách đá trên Bích Hải Tiên Đảo, Lâm Phong một mình bước đến Hồ Gương Trời. Đây là một hồ nước tự nhiên ẩn mình giữa những vách đá cao ngất, mặt nước trong vắt như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu trọn vẹn vẻ đẹp của bầu trời chiều tà. Xung quanh hồ, những tảng đá lớn phẳng lì được bao phủ bởi rêu phong và những cây cổ thụ vươn mình soi bóng. Tiếng gió thổi nhẹ qua tán lá, tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, và tiếng chim hót xa xa tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, mang đến một bầu không khí thanh tịnh, yên bình, trong lành đến lạ thường. Linh khí ở đây dồi dào, tinh thuần, như đang ôm ấp lấy mọi sinh vật.

Lâm Phong tìm một tảng đá phẳng, ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại. Huyễn Mặc Quyển lẳng lặng bay lơ lửng bên cạnh chàng, phát ra ánh sáng huyền ảo, như một người bạn đồng hành trung thành. Chàng bắt đầu vận chuyển công pháp, điều hòa khí tức. Khởi Nguyên Thần Thể trong cơ thể tự động vận hành, hấp thu linh khí tinh thuần từ hồ nước và từ không gian xung quanh. Từng luồng năng lượng trong suốt như nước, mát lành như gió, dần dần thấm vào kinh mạch, đan điền, dung hợp với dòng năng lượng Thần Ma đang cuộn trào bên trong.

Trong tâm trí Lâm Phong, những mảnh ký ức hỗn loạn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng không còn gây đau đớn hay sự khó chịu nữa. Chúng như những mảnh ghép, dần dần được sắp xếp lại, hình thành nên một bức tranh hoàn chỉnh về quá khứ bi tráng của vũ trụ. Chàng cảm nhận được sự kết nối giữa bản thân và "Thiên Đạo Vết Nứt" một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một vết sẹo khổng lồ trên linh hồn của vạn vật, một sự mất cân bằng sâu sắc mà chàng, Khởi Nguyên Thần Thể, 'Kẻ Lãng Quên' thức tỉnh, phải có trách nhiệm hàn gắn.

Các phù văn cổ xưa, lúc ẩn lúc hiện trên làn da chàng, giờ đây không còn bùng nổ dữ dội mà trở nên ổn định, hài hòa hơn, như một phần tự nhiên của cơ thể chàng. Chúng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, mang theo khí tức của sự cổ xưa và quyền năng, nhưng đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Phong. Chàng cảm nhận rõ ràng cảnh giới Hợp Thể đang cận kề, không chỉ là sự hợp nhất của nguyên thần và nhục thân, mà còn là sự hợp nhất của ý chí, của linh hồn, của vận mệnh với sứ mệnh to lớn đang chờ đợi.

Một luồng năng lượng khổng lồ đang chờ đợi để bùng nổ, thúc đẩy chàng đến cảnh giới Hợp Thể. Nhưng chàng biết, đây không phải là lúc vội vàng. Thiên Kiếp đặc biệt đó, Thiên Kiếp của 'Kẻ Lãng Quên', Thiên Kiếp Thần Ma, không phải là thứ có thể đối phó bằng sự nóng vội. Nó đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng, không chỉ về sức mạnh mà còn về tâm cảnh.

"Hợp Thể... không chỉ là hợp thể với thân xác, mà còn là hợp thể với vận mệnh này." Lâm Phong thầm độc thoại nội tâm, giọng chàng kiên định, ánh mắt tuy nhắm lại nhưng lại rực lửa quyết tâm. "Ta không thể lùi bước. Ta đã hứa với tổ tiên, với những linh hồn đã ngã xuống trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ta đã hứa với chính mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù cho Thiên Đạo có vô tình đến đâu, nhân đạo ta vẫn hữu tình. Ta sẽ bảo vệ những người ta yêu, và ta sẽ hàn gắn vết nứt này."

Gió đêm khẽ thổi qua, mang theo hơi sương lạnh lẽo, nhưng Lâm Phong không hề cảm thấy lạnh. Trong lòng chàng, một ngọn lửa ý chí đang cháy bùng, xua tan mọi nỗi sợ hãi và lo lắng. Chàng đã chấp nhận vận mệnh của mình, chấp nhận gánh nặng của 'Kẻ Lãng Quên'. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, có thể là một trận chiến sinh tử không có lối thoát, nhưng chàng sẽ không bao giờ gục ngã. Thiên Kiếp, ngươi đến đi! Ta sẽ chờ ngươi!

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển, với Cửu Thiên Huyền Kiếm ẩn sâu trong đan điền, và với Sinh Mệnh Ngọc Bội đang tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng. Những vật phẩm này không chỉ là pháp bảo, mà là những nhân chứng, những người bạn đồng hành trên con đường Tu Đạo Vô Tận của chàng. Chàng sẽ không đơn độc.

Hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch, nhưng Hồ Gương Trời vẫn lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, phản chiếu một bóng hình kiên cường đang ngồi đó, chuẩn bị cho một trận chiến định mệnh. Con đường đến cảnh giới Hợp Thể, và thậm chí xa hơn nữa, đã mở ra trước mắt chàng, nhưng nó sẽ được định nghĩa bởi chính ý chí kiên định của chàng, của một phàm nhân đang nghịch thiên cải mệnh, để viết nên huyền thoại Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ