Ánh hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch bao trùm vạn vật, nhưng Hồ Gương Trời vẫn lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, phản chiếu một bóng hình kiên cường đang ngồi đó, chuẩn bị cho một trận chiến định mệnh. Lâm Phong, với đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự vận hành mạnh mẽ của Khởi Nguyên Thần Thể, từng mạch máu, từng tế bào trong cơ thể chàng đều như đang reo vang bản trường ca của sự thức tỉnh. Chàng không còn là phàm nhân yếu ớt ngày nào, cũng không còn là tu sĩ non nớt trong cảnh giới Luyện Khí. Giờ đây, chàng là một tồn tại mang theo gánh nặng của quá khứ, ôm ấp bí ẩn của tương lai, một "Kẻ Lãng Quên" đã thức tỉnh, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đã được định sẵn.
Con đường đến cảnh giới Hợp Thể, và thậm chí xa hơn nữa, đã mở ra trước mắt chàng, nhưng nó sẽ được định nghĩa bởi chính ý chí kiên định của chàng, của một phàm nhân đang nghịch thiên cải mệnh, để viết nên huyền thoại Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc, đoàn người Lâm Phong đã rời Hồ Gương Trời, hướng về phía Giới Hà Vô Biên. Không khí vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm ướt của đêm, nhưng trong lòng mỗi người lại mang theo một sự căng thẳng khó tả, như thể cảm nhận được một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra.
Giới Hà Vô Biên, một cái tên đã nói lên tất cả sự hùng vĩ và hiểm nguy của nó. Dòng sông này không có bờ bến rõ ràng, trải dài vô tận, như một vết nứt khổng lồ chia cắt hai thế giới, hay đúng hơn, là một giới tuyến tự nhiên mà không một thế lực nào dám khinh nhờn. Khi Lâm Phong và nhóm người đặt chân lên một ghềnh đá gồ ghề nằm sát bờ, một làn sương mù trắng xóa, lạnh lẽo lập tức bao phủ lấy họ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể, chỉ còn nhìn thấy những bóng hình mờ ảo xung quanh. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ, như tiếng thở dài của một sinh vật cổ xưa, vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, dữ dội. Gió rít qua các ghềnh đá, mang theo hơi nước lạnh buốt và một mùi hương đặc trưng: mùi của nước sông lạnh lẽo, của sự ẩm ướt mục nát, đôi khi xen lẫn mùi tanh của cá và thủy quái, cùng với mùi rêu phong bám trên đá.
Linh khí ở đây dồi dào đến mức khó tin, nhưng cũng hỗn loạn và cuồng bạo, không giống với sự tinh thuần của Hồ Gương Trời. Nó cuồn cuộn như những dòng xoáy ngầm, mạnh mẽ đến choáng ngợp, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào yếu kém cũng khó lòng trụ vững. Lâm Phong đứng trên ghềnh đá, vóc dáng cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua từng ngóc ngách của dòng sông mờ ảo, như đang cố gắng nhìn xuyên qua màn sương, khám phá những bí ẩn ẩn giấu. Chàng vận chuyển Khởi Nguyên Thần Thể, cảm nhận từng luồng linh khí cuồng bạo va đập vào kinh mạch, rồi lại bị thần thể của chàng hóa giải, hấp thu một cách kỳ lạ. Một cảm giác quen thuộc đến khó tả dâng lên trong lòng chàng, như thể nơi này, Giới Hà Vô Biên này, có một sự cộng hưởng sâu sắc với huyết mạch và Khởi Nguyên Chi Tâm của chàng.
"Nơi đây... quả nhiên là nơi linh khí tụ hội, nhưng cũng ẩn chứa sát cơ," Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng chàng trầm ấm nhưng mang theo sự thận trọng. Chàng không hề cảm thấy sợ hãi trước sự hùng vĩ và hiểm nguy của Giới Hà, ngược lại, một ngọn lửa quyết tâm lại bùng lên trong đôi mắt chàng.
Bạch Lão Tổ, hóa thành một lão bà phúc hậu với mái tóc bạc phơ như tuyết, bước tới bên cạnh Lâm Phong. Vẻ mặt của lão trầm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Huyết mạch của ngươi tự dẫn lối đến đây, tiểu tử. Dòng sông này không chỉ là giới tuyến, mà còn là mạch nguồn của một loại năng lượng cổ xưa... rất giống với Khởi Nguyên Chi Lực. Đây là một nơi lý tưởng để đột phá, nhưng cũng là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Một khi Thiên Kiếp giáng xuống, sẽ không có đường lui."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhẹ nhàng tiến lên, nắm lấy tay Lâm Phong. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên nỗi lo lắng không thể che giấu. "Phong ca, nơi đây hung hiểm, chúng thiếp sẽ dốc sức bảo vệ chàng. Chàng hãy yên tâm đột phá, mọi việc bên ngoài cứ để chúng thiếp lo liệu." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một lời thề không thể phá vỡ.
Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch thường ngày giờ cũng nhường chỗ cho sự nghiêm túc hiếm thấy. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng nhìn chằm chằm vào dòng sông cuồn cuộn, đôi môi mím chặt. Nàng bám nhẹ vào cánh tay Lâm Phong, tựa như muốn truyền thêm sức mạnh cho chàng. "Đúng vậy, Phong ca! Chàng đừng lo lắng gì cả! Chúng ta ở đây mà!"
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, ánh mắt phượng uyên bác của nàng quét qua khung cảnh hiểm trở. Nàng đã chuẩn bị sẵn một chiếc túi trữ vật, bên trong chứa đầy các loại đan dược quý hiếm và tài liệu trận pháp. "Ta sẽ chuẩn bị các loại đan dược phục hồi, tăng cường linh lực, và hỗ trợ Trận Pháp khi cần thiết. Ta đã nghiên cứu kỹ những tài liệu mà Bạch Lão Tổ cung cấp, cố gắng tìm ra phương án tối ưu nhất để đối phó với Thiên Kiếp đặc biệt này." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang lại một cảm giác tin cậy và vững chắc.
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, đứng ở tuyến đầu, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quan sát xung quanh. Trường thương của nàng đã được rút ra khỏi vỏ, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nàng không nói nhiều, chỉ gật đầu một cái thật mạnh, thay cho lời hứa sẽ bảo vệ Lâm Phong bằng mọi giá.
Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn, đen láy, vẫn còn ngái ngủ, dụi dụi đầu vào lòng Tuyết Dao. Dù không hiểu hết sự căng thẳng đang bao trùm, cô bé vẫn cảm nhận được không khí nghiêm trọng, khẽ nắm chặt lấy vạt áo Tuyết Dao, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tin tưởng và một chút sợ hãi.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây cũng không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Nó bám chặt trên vai Lâm Phong, ria mép khẽ giật giật, đôi tai vểnh lên, cảnh giác cao độ với mọi âm thanh dù là nhỏ nhất từ phía dòng sông. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của nó giờ đây cũng trở nên trầm hơn, như một lời cảnh báo thầm lặng.
Lâm Phong cảm nhận được sự lo lắng và tình yêu thương vô bờ bến từ những người xung quanh. Một làn sóng ấm áp dâng lên trong lòng chàng, xua tan đi một phần gánh nặng đang đè lên vai. Chàng khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, trấn an mọi người. "Cảm ơn các nàng, và cả Lão Tổ nữa. Có các vị ở đây, ta nhất định sẽ thành công."
Bạch Lão Tổ điểm chỉ vào một khu vực giữa dòng sông, nơi sương mù dường như mỏng hơn một chút, và linh khí xoáy tụ mạnh mẽ nhất. "Đó là nơi thích hợp nhất, tiểu tử. Một hòn đảo đá nhỏ, được hình thành từ tinh hoa linh khí của Giới Hà. Tuy nhiên, nó cũng là nơi tụ tập của nhiều thủy quái hung hãn. Ngươi cần phải nhanh chóng thiết lập trận pháp."
Lâm Phong hít sâu một hơi, gật đầu. Chàng vung tay, Huyễn Mặc Quyển lẳng lặng bay lơ lửng trên đầu, phát ra ánh sáng huyền ảo dẫn đường. Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay chàng cũng tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng, như một lời động viên thầm lặng. Chàng tin tưởng vào trực giác của mình, tin tưởng vào sự dẫn lối của huyết mạch và Khởi Nguyên Chi Tâm, cùng với sự hỗ trợ vững chắc của những người thân yêu. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng chàng sẽ không đơn độc bước đi. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – đó không chỉ là khẩu hiệu, mà là chân lý sống của chàng.
***
Lâm Phong nhanh chóng chọn một hòn đảo đá nhỏ nằm gần trung tâm dòng Giới Hà, nơi linh khí xoáy tụ thành một cột sáng mờ ảo, yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc. Hòn đảo này không lớn, chỉ đủ chỗ cho vài người đứng, nhưng lại là điểm giao thoa của các luồng năng lượng cuồng bạo, vừa dồi dào đến kinh ngạc, vừa ẩn chứa sự bất ổn khôn lường. Bề mặt đảo gồ ghề, sắc lạnh, với những phiến đá đen óng ánh hấp thụ linh khí mà thành, nhưng cũng đầy rêu phong và dấu vết của thời gian. Tiếng nước sông gầm gừ xung quanh đảo càng thêm phần dữ dội, như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Lâm Phong không chần chừ. Chàng vung tay áo, một cỗ linh lực hùng hậu bùng nổ, quét sạch rêu phong và những mảnh vụn trên mặt đá. Sau đó, chàng rút ra từ chiếc nhẫn trữ vật vô số linh thạch thượng phẩm, mỗi viên đều phát ra ánh sáng lung linh, rực rỡ, cùng với các loại tài liệu quý hiếm, những loại đá khắc phù văn cổ xưa, và cả những loại thảo dược đặc biệt. Đây đều là những vật phẩm đã được Tần Nguyệt và Bạch Lão Tổ chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận pháp phòng hộ và tụ khí lần này.
Chàng bắt đầu bố trí Trận Pháp. Từng bước chân của Lâm Phong đều vững vàng, trầm ổn, như một vị đạo sĩ đang hành lễ. Chàng nhắm mắt lại, thần thức trải rộng, cảm nhận từng luồng linh khí, từng mạch địa khí dưới lòng đất, sau đó mở mắt ra, đôi mắt đen láy bỗng lóe lên ánh sáng trí tuệ. Bàn tay chàng uyển chuyển múa lượn trong không trung, từng ngón tay như hóa thành bút lông, linh lực cuồn cuộn theo đó mà khắc họa phù văn cổ xưa lên mặt đá. Mỗi phù văn hiện lên đều rực rỡ ánh sáng, mang theo khí tức của thời gian và quyền năng, rồi nhanh chóng chìm sâu vào phiến đá, hòa làm một thể. Chàng liên kết các linh thạch theo một trật tự phức tạp, tạo thành một mạng lưới năng lượng dày đặc. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đầu chàng, tựa như một cuốn sách cổ đang tự động lật trang, vô số phù văn và đồ hình trận pháp cổ xưa không ngừng hiện ra, dẫn lối cho Lâm Phong.
Quá trình bố trí trận pháp diễn ra vô cùng phức tạp và tiêu hao linh lực. Lâm Phong phải giữ vững tâm trí, không một chút lơ là, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể khiến trận pháp thất bại, thậm chí gây ra phản phệ nguy hiểm. Mồ hôi lấm tấm trên trán chàng, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, ánh lên vẻ quyết đoán.
Trong khi Lâm Phong chuyên tâm bố trí trận pháp, các mỹ nhân đứng xung quanh, căng thẳng đến tột độ. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng tuần tra mọi hướng. Trường thương trong tay nàng khẽ rung lên, sẵn sàng chiến đấu. Bỗng nhiên, đôi tai của nàng khẽ giật.
"Có động tĩnh dưới nước!" Lam Yên dứt khoát thốt lên, giọng nói mạnh mẽ, không chút do dự. "Có vẻ như linh khí dồi dào đã thu hút chúng!"
Ngay sau lời cảnh báo của Lam Yên, mặt nước Giới Hà bắt đầu cuộn trào dữ dội. Những xoáy nước khổng lồ xuất hiện, rồi từ dưới sâu, những bóng đen khổng lồ lao vút lên. Đó là những con thủy quái hung hãn, thân hình to lớn như những ngọn đồi nhỏ, với lớp vảy cứng như thép và hàm răng sắc nhọn như dao găm. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng ánh lên sự tham lam và khát máu khi nhìn thấy quầng sáng linh khí từ trận pháp mà Lâm Phong đang thiết lập.
"Phong ca, chàng cẩn thận! Ta cảm thấy một luồng năng lượng rất mạnh đang đến!" Mộc Ly kêu lên, giọng nàng líu lo nhưng đầy lo lắng. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn về phía những con thủy quái đang lao tới, khuôn mặt xinh xắn thoáng vẻ sợ hãi nhưng không hề lùi bước. Nàng vung tay, vô số dây leo xanh biếc từ lòng đất bỗng chốc vọt lên, quấn chặt lấy những con thủy quái tiên phong, cố gắng cản bước chúng.
"Gầm!"
Một con thủy quái khổng lồ, thân hình phủ đầy gai nhọn, gầm lên một tiếng rợn người, vung chiếc đuôi như roi thép quật mạnh vào các dây leo, khiến chúng đứt gãy từng đoạn. Nó há rộng cái miệng đầy răng nanh, lao thẳng về phía hòn đảo đá.
Lam Yên không hề nao núng. Nàng tiến lên một bước, trường thương trong tay hóa thành một đạo cầu vồng đỏ rực, đâm thẳng vào mắt con thủy quái. "Hừ! Muốn phá hoại sao? Không dễ như vậy đâu!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút yếu đuối.
Cùng lúc đó, Thôn Thiên Thử, vốn đang bám trên vai Lâm Phong, bỗng nhảy phóc xuống, thân hình nhỏ bé của nó bỗng chốc bành trướng, hóa thành một con cự thử khổng lồ, lông trắng muốt như tuyết nhưng tỏa ra khí tức hung mãnh. Nó gầm gừ một tiếng, lao vào đàn thủy quái, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ khát máu. Móng vuốt sắc bén của nó xé toạc lớp vảy cứng rắn của một con thủy quái, khiến nó kêu lên đau đớn.
Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng không đứng yên. Tuyết Dao vận chuyển công pháp, những đóa băng hoa tuyệt đẹp xuất hiện trong không trung, rồi ngưng tụ thành những mũi tên băng sắc lạnh, bắn xối xả vào đàn thủy quái, làm chậm bước tiến của chúng. Tần Nguyệt thì nhanh chóng lấy ra một bộ trận bàn nhỏ, bắt đầu kích hoạt một vài trận pháp phụ trợ, tạo ra những lớp màn ánh sáng bảo vệ xung quanh hòn đảo, đồng thời truyền thêm linh lực vào trận pháp chính của Lâm Phong.
"Trận pháp này phải vững chắc gấp mười lần bình thường, tiểu tử," Bạch Lão Tổ nói, giọng lão trầm đục, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong. "Thiên Kiếp của ngươi không đơn thuần là Thiên Kiếp của Hợp Thể kỳ. Nó mang theo sự 'thanh tẩy' của Thiên Đạo đối với Khởi Nguyên Chi Tâm và huyết mạch của ngươi. Nó sẽ là một Thiên Kiếp Thần Ma, chưa từng có trong lịch sử tu tiên. Ngươi phải chuẩn bị tinh thần."
Lời nói của Bạch Lão Tổ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến Lâm Phong càng thêm tập trung. Chàng biết, đây không chỉ là một trận pháp phòng ngự thông thường, mà là một pháo đài cuối cùng, một tấm khiên chắn duy nhất giữa chàng và cơn thịnh nộ của trời đất. Chàng không thể thất bại.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả ngàn năm, trận pháp chính thức hoàn thành. Một quầng sáng trắng bạc bùng nổ, bao phủ toàn bộ hòn đảo đá nhỏ, tạo thành một rào chắn vững chắc, tách biệt hòn đảo khỏi thế giới bên ngoài. Tiếng nước sông gầm gừ bên ngoài bỗng trở nên yếu ớt hơn, và những con thủy quái đang điên cuồng tấn công cũng bị đẩy lùi, không thể xuyên thủng lớp phòng ngự kiên cố này. Bên trong trận pháp, không khí trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, linh khí cuồn cuộn xoáy tụ về phía trung tâm, tạo nên một không gian hoàn toàn biệt lập, thanh tịnh.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hề thư giãn. Đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu.
***
Khi màn đêm buông xuống, không gian bên trong trận pháp trở nên yên tĩnh đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và nguy hiểm bên ngoài Giới Hà Vô Biên. Ánh sáng mờ ảo từ trận pháp rọi chiếu, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, linh thiêng. Lâm Phong ngồi xếp bằng ở trung tâm hòn đảo đá, nơi linh khí tụ tập mạnh mẽ nhất, với Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đầu, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo. Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay chàng cũng liên tục tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng.
Bên cạnh chàng, Linh Nhi đã ngủ say trong vòng tay của Tuyết Dao. Cô bé, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, tựa như một thiên thần nhỏ đang chìm vào giấc mơ đẹp. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng giờ đây lại dịu dàng khôn tả, khẽ ôm lấy cô bé, đôi mắt phượng dài của nàng vẫn không rời Lâm Phong dù chỉ một khoảnh khắc. Nỗi lo lắng sâu sắc hiển hiện rõ trong ánh mắt nàng, nhưng nàng vẫn giữ được vẻ thanh lãnh, kiên định.
Lam Yên và Thôn Thiên Thử vẫn đứng ở tuyến đầu, cảnh giác cao độ. Trường thương của Lam Yên vẫn chưa cất đi, đôi mắt nàng sắc bén quét qua mọi hướng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ mối đe dọa nào có thể xuyên qua trận pháp. Thôn Thiên Thử, sau khi chiến đấu đẩy lùi thủy quái, đã thu nhỏ thân hình, quay lại bám trên vai Lam Yên, đôi tai vểnh lên, lắng nghe mọi âm thanh từ bên ngoài.
Tần Nguyệt và Mộc Ly ngồi gần đó, Tần Nguyệt đang cẩn thận kiểm tra lại các bình đan dược, gương mặt điềm tĩnh nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng. Mộc Ly, dù bồn chồn, vẫn cố gắng giữ vẻ hồn nhiên, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lâm Phong, đôi môi mím chặt.
Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn tâm vận chuyển công pháp. Khởi Nguyên Thần Thể trong cơ thể chàng đang sôi sục, từng tế bào như đang reo vang, thúc đẩy chàng tiến lên cảnh giới Hợp Thể. Linh khí cuồn cuộn từ trận pháp, từ Giới Hà Vô Biên, không ngừng đổ vào cơ thể chàng, được Khởi Nguyên Thần Thể tinh luyện, dung hợp với dòng năng lượng Thần Ma đang cuộn trào bên trong. Các phù văn cổ xưa, lúc ẩn lúc hiện trên làn da chàng, giờ đây không còn chỉ là những đường nét đơn thuần, mà như những dòng sông năng lượng rực sáng, biểu thị cho sức mạnh và bí ẩn đã thức tỉnh.
Trong tâm trí Lâm Phong, những mảnh ký ức hỗn loạn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng đã dần trở nên rõ nét hơn, như một bức tranh hoàn chỉnh về quá khứ bi tráng của vũ trụ. Gánh nặng của những ký ức cổ xưa, về "Thiên Đạo Vết Nứt", về lời nguyền và âm mưu đã tồn tại hàng vạn năm, đè nặng trong tâm trí chàng, nhưng không làm lung lay quyết tâm của chàng. Ngược lại, nó càng củng cố ý chí của chàng, biến nỗi lo lắng thành động lực.
"Tiểu tử, Thiên Kiếp này không chỉ là thử thách cảnh giới, mà còn là sự 'thanh tẩy' của Thiên Đạo đối với huyết mạch và Khởi Nguyên Chi Tâm của ngươi. Hãy nhớ, ngươi không đơn độc...," Giọng nói thâm trầm của Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí Lâm Phong thông qua truyền âm, mang theo sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Ngươi là 'Kẻ Lãng Quên' đã thức tỉnh. Ngươi có sứ mệnh của mình. Đừng sợ hãi, hãy đối mặt với nó bằng tất cả ý chí của mình."
Lâm Phong không trả lời, chàng chỉ hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ. Khởi Nguyên Thần Thể phát ra ánh sáng mờ ảo, các phù văn cổ xưa lại một lần nữa hiện rõ trên da thịt chàng, rực sáng như những vì sao trên bầu trời đêm. Lớp không khí xung quanh chàng bắt đầu rung động dữ dội, linh khí bị hút vào như một cơn lốc xoáy.
Chàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bao trùm toàn bộ Giới Hà Vô Biên, một áp lực mạnh mẽ đến mức khiến không khí dường như đông cứng lại. Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy rực sáng như hai ngọn đuốc trong đêm tối, nhìn về phía bầu trời xa xăm.
Trên bầu trời, nơi màn sương mù dày đặc vẫn còn bao phủ, những đám mây đen đã bắt đầu tụ tập một cách bất thường. Ban đầu chỉ là những đốm nhỏ, nhưng chúng nhanh chóng liên kết lại, xoáy tròn như một cái phễu khổng lồ, nuốt chửng ánh trăng mờ ảo, biến bầu trời thành một khối mực đặc quánh. Tia chớp đầu tiên loé lên, xé toạc màn đêm, soi rõ những đường gân rồng khổng lồ đang ẩn hiện trong lòng mây đen. Tiếng sấm rền vang từ xa, không phải là tiếng sấm bình thường, mà là tiếng gầm gừ của một sức mạnh nguyên thủy, một cơn thịnh nộ của trời đất đang chờ đợi để bùng nổ.
Một áp lực vô hình bao trùm lấy toàn bộ Giới Hà Vô Biên, khiến cho ngay cả những con thủy quái hung hãn nhất cũng phải run rẩy, chìm sâu xuống đáy sông. Ngay cả bên trong trận pháp, các mỹ nhân cũng cảm nhận được sự đè nén khủng khiếp này.
"Phong ca... chàng nhất định phải thành công," Tuyết Dao khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, ánh mắt không rời bóng hình kiên cường của Lâm Phong.
Linh Nhi, dù vẫn đang ngủ, bỗng nhiên khẽ rùng mình, dụi đầu sâu hơn vào lòng Tuyết Dao, như thể cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang đến gần.
Lâm Phong không còn chút nghi ngờ nào nữa. Thiên Kiếp, ngươi đến rồi! Chàng đã chuẩn bị sẵn sàng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Ta sẽ bảo vệ những người ta yêu, và ta sẽ hàn gắn vết nứt này!
Với một tiếng gầm nhẹ trong tâm trí, Lâm Phong hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực trong cơ thể chàng bùng nổ, thúc đẩy chàng bước vào cảnh giới Hợp Thể. Bên ngoài trận pháp, những đám mây đen trên bầu trời Giới Hà Vô Biên đã cuộn trào đến cực điểm, một tia sét màu tím đen khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, đã từ từ hình thành, chờ đợi thời khắc giáng xuống. Con đường Tu Đạo Vô Tận của Lâm Phong, đang bước vào một chương mới, một chương đầy bi tráng và định mệnh.