Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 337

Thiên Địa Rung Chuyển: Áp Lực Thiên Kiếp Giáng Lâm

3000 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc áp lực kinh hoàng từ Thiên Kiếp Hợp Thể của Lâm Phong, báo hiệu sự kiện trọng đại sắp xảy ra.,Mô tả sự biến động dữ dội của thiên địa tại Giới Hà Vô Biên khi Thiên Kiếp bắt đầu giáng lâm.,Thể hiện sự lo lắng, bất lực nhưng đầy quyết tâm của các đồng minh khi chứng kiến uy thế của Thiên Kiếp.,Nhấn mạnh tính chất đặc biệt, chưa từng có của Thiên Kiếp này, liên hệ với bí ẩn thân thế và Khởi Nguyên Chi Tâm của Lâm Phong.,Tạo bầu không khí căng thẳng tột độ, dẫn dắt trực tiếp đến chương 338 nơi Lâm Phong chính thức đối mặt với Thiên Kiếp.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ
Mood: Tense, awe-inspiring, ominous, determined, desperate, epic
Kết chương: [object Object]

Trời đất Giới Hà Vô Biên lúc này đã hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng, không phải là màn đêm tĩnh mịch của sao trời, mà là một khối mực đặc quánh, nặng nề, cuồn cuộn không ngừng. Tia sét tím đen khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, đã từ từ hình thành trên bầu trời, như một con rồng dữ đang cuộn mình, chờ đợi thời khắc phô diễn uy lực kinh hoàng. Trong trận pháp tụ khí kiên cố, Lâm Phong hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực trong cơ thể chàng bùng nổ, thúc đẩy chàng bước vào cảnh giới Hợp Thể. Con đường Tu Đạo Vô Tận của chàng, đang bước vào một chương mới, một chương đầy bi tráng và định mệnh, và có lẽ, cũng là một chương kết nối với những bí ẩn xa xưa nhất của vũ trụ.

Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn tâm vận chuyển công pháp. Khởi Nguyên Thần Thể trong cơ thể chàng đang sôi sục, từng tế bào như đang reo vang, thúc đẩy chàng tiến lên cảnh giới Hợp Thể. Linh khí cuồn cuộn từ trận pháp, từ Giới Hà Vô Biên, không ngừng đổ vào cơ thể chàng, được Khởi Nguyên Thần Thể tinh luyện, dung hợp với dòng năng lượng Thần Ma đang cuộn trào bên trong. Các phù văn cổ xưa, lúc ẩn lúc hiện trên làn da chàng, giờ đây không còn chỉ là những đường nét đơn thuần, mà như những dòng sông năng lượng rực sáng, biểu thị cho sức mạnh và bí ẩn đã thức tỉnh. Chàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bao trùm toàn bộ Giới Hà Vô Biên, một áp lực mạnh mẽ đến mức khiến không khí dường như đông cứng lại, nhưng ý chí chàng vẫn kiên định như đá tảng.

"Áp lực này... Không giống bất kỳ Thiên Kiếp nào ta từng biết," Lâm Phong tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm khàn nhưng đầy quyết đoán. "Đây không chỉ là ý chí của Thiên Đạo nhằm trừng phạt kẻ nghịch thiên... Nó còn là một thứ gì đó cổ xưa hơn, tàn bạo hơn, như một tiếng vọng từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tựa như... một sự phẫn nộ nguyên thủy, đang cố gắng xóa sổ ta khỏi dòng thời gian." Mỗi nhịp thở, Lâm Phong đều cảm thấy như có ngọn núi Thái Sơn đè nặng lên ngực, từng tấc xương cốt đều kêu răng rắc dưới sức ép khủng khiếp, nhưng ngọn lửa đạo tâm trong chàng vẫn bừng cháy mãnh liệt, không hề lụi tàn. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, bám dính vào những đường phù văn cổ xưa đang phát sáng lờ mờ trên da thịt chàng, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa hùng vĩ.

Trận pháp phòng hộ và tụ khí phức tạp mà chàng đã dày công bố trí giờ đây cũng phát sáng rực rỡ đến cực điểm, những đường nét trận văn vàng óng như những mạch máu, cố gắng chống đỡ luồng áp lực đang thẩm thấu từ bên ngoài. Mỗi một tia sáng le lói từ trận pháp đều mang theo ý chí kiên cường của Lâm Phong, như một lời thách thức gửi đến cơn thịnh nộ của trời đất. Bên trong đan điền, Khởi Nguyên Thần Thể không ngừng vận chuyển, cố gắng ổn định dòng năng lượng hỗn loạn của Thần Ma, tinh luyện linh khí từ Giới Hà Vô Biên thành sức mạnh thuần túy nhất. Dòng ký ức hỗn độn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về Thiên Đạo Vết Nứt, về lời nguyền và âm mưu đã tồn tại hàng vạn năm, đè nặng trong tâm trí chàng, nhưng không làm lung lay quyết tâm của chàng. Ngược lại, nó càng củng cố ý chí của chàng, biến nỗi lo lắng thành động lực, biến gánh nặng định mệnh thành sức mạnh để tiến bước.

Lâm Phong không ngừng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, từng câu chú pháp cổ xưa vang vọng trong tâm hải, như những lời kinh trấn áp ma quỷ, giúp chàng duy trì sự tỉnh táo và tập trung. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một tấm khiên tinh thần vững chắc, bảo vệ đạo tâm chàng khỏi những tiếng vọng ma mị của quá khứ và sự xâm thực của ý chí Thiên Kiếp. Chàng cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo căng đến cực hạn, như một sợi dây đàn sắp đứt, nhưng sâu thẳm trong huyết mạch, một tiếng gầm gừ nguyên thủy vang vọng, như thể có một con mãnh thú đang thức tỉnh, chống lại áp lực từ bên ngoài. Đó là sức mạnh của Khởi Nguyên Thần Thể, là bản năng của 'Kẻ Lãng Quên' đang trỗi dậy, phản kháng lại sự sắp đặt của vận mệnh.

Chàng biết, đây không chỉ là một cuộc chiến tranh sinh tử với Thiên Kiếp, mà còn là một cuộc chiến nội tâm, một sự dung hợp giữa quá khứ và hiện tại, giữa thần và ma, giữa ý chí cá nhân và định mệnh vũ trụ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Chàng nghiến răng, từng thớ thịt trên cơ thể run rẩy, nhưng ánh mắt đen láy xuyên qua màn đêm vẫn kiên định, không một chút dao động. Chàng sẽ không gục ngã. Chàng sẽ vượt qua. Bởi vì chàng không đơn độc, và chàng còn có những người cần bảo vệ. Áp lực tĩnh điện trong không khí ngày càng dày đặc, như vô số mũi kim đang đâm xuyên da thịt, nhưng Lâm Phong vẫn kiên cường ngồi đó, như một pho tượng đá giữa tâm bão, chờ đợi thời khắc Thiên Kiếp chính thức giáng xuống.

***

Bên ngoài trận pháp, Giới Hà Vô Biên đã hoàn toàn biến thành một khung cảnh tận thế. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ như tiếng thú dữ bị thương, tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn, xuyên qua các ghềnh đá và bãi cát, tạo nên những âm thanh ghê rợn. Mây đen cuồn cuộn không ngừng, xoáy tròn thành một lốc xoáy khổng lồ trên bầu trời, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến bầu trời thành một cái hố đen sâu thẳm. Những tia sét màu tím đỏ liên tục xé toạc màn đêm, không còn là những đường nét đơn lẻ, mà như những sợi dây điện khổng lồ đang giật liên hồi, chiếu sáng khuôn mặt lo lắng, tái nhợt của các mỹ nhân. Không khí lạnh lẽo, áp bức, nặng nề đến mức khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn, từng hơi thở đều như bị ép chặt. Mùi ozone nồng nặc của điện tích, mùi ẩm ướt của nước sông, và một mùi tanh nồng lạ lùng của năng lượng hỗn loạn lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan.

Tuyết Dao, dù vẫn giữ vẻ ngoài băng giá, nhưng ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng không rời khỏi trận pháp, nơi Lâm Phong đang ngồi. Những ngón tay ngọc ngà của nàng nắm chặt vào nhau, khớp xương trắng bệch, để lộ rõ sự lo lắng tột cùng đang ẩn chứa sâu bên trong. Nàng đứng thẳng, mái tóc đen nhánh bay lất phất trong gió lốc, như một pho tượng đá cẩm thạch giữa tâm bão, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt nàng là một ngọn lửa tình yêu và nỗi sợ hãi không thể che giấu.

Mộc Ly, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đây tái mét đi vì sợ hãi, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước, bám chặt lấy cánh tay của Lam Yên, thân thể nhỏ nhắn run rẩy không ngừng. "Sư phụ... Sét này... Nó không phải là sét bình thường!" Nàng run rẩy thì thầm, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây đầy sự hoảng loạn. "Cứ như... cứ như thiên địa đang nổi giận vậy! Con chưa bao giờ thấy Thiên Kiếp nào đáng sợ như vậy!" Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng sợ hãi đến mức lông toàn thân dựng đứng, kêu chiêm chiếp liên hồi, chui tọt vào trong áo của Mộc Ly, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm và sự an toàn.

Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực như một nữ chiến thần, giờ đây khuôn mặt góc cạnh cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Nàng nắm chặt trường thương trong tay, mũi thương bạc ánh lên tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua bầu trời và xung quanh, như muốn tìm kiếm kẻ thù vô hình đang ẩn nấp. "Cố lên Lâm Phong! Ngươi nhất định phải vượt qua!" Nàng gầm lên, giọng nói dứt khoát nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, tiếng nói của nàng bị tiếng gió lốc và tiếng sấm sét nuốt chửng một phần, nhưng ý chí kiên cường thì vẫn vẹn nguyên. Nàng biết, nếu Lâm Phong không thể vượt qua, tất cả bọn họ đều sẽ gặp nguy hiểm.

Tần Nguyệt, điềm tĩnh và thông thái, giờ đây cũng không thể che giấu được sự kinh hãi trong ánh mắt. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, thi triển linh lực để cảm nhận sự dao động của thiên địa, nhưng những gì nàng cảm nhận được chỉ là sự hỗn loạn và hủy diệt thuần túy. "Áp lực này... Nó vượt xa Thiên Kiếp Hợp Thể thông thường." Nàng nói, giọng trầm ấm thường ngày giờ đây lại khàn đặc, đầy vẻ khó khăn. "Cứ như có một ý chí nào đó... đang muốn hủy diệt hắn! Bạch Lão Tổ, đây là...?" Nàng quay sang nhìn Bạch Lão Tổ, ánh mắt tràn ngập sự nghi vấn và kinh hãi.

Bạch Lão Tổ, lúc này đứng ở vị trí cao nhất trên một mỏm đá nhô ra giữa Giới Hà, mái tóc bạc phơ và bộ râu trắng như tuyết bay phần phật trong gió lốc. Khuôn mặt phúc hậu của lão giờ đây cực kỳ nghiêm trọng, đôi mắt thâm thúy như hồ sâu vạn trượng nhìn chằm chằm lên bầu trời, không một chút xao nhãng. Lão hít sâu một hơi, giọng nói trầm trọng, vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm gừ của thiên địa, như một tiếng sấm sét khác, giáng thẳng vào tâm trí mọi người: "Hừm... Quả nhiên không đơn giản." Lão lẩm bẩm, ánh mắt quét qua không gian, như đang tìm kiếm một thực thể vô hình. "Đây không phải Thiên Kiếp đơn thuần. Đây là... ý chí của Thiên Đạo Vết Nứt... đang cố gắng 'sửa chữa' sai lầm của nó. Hoặc... là sự thức tỉnh của một lời nguyền cổ xưa từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Một Thiên Kiếp Thần Ma!"

Lời nói của Bạch Lão Tổ như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí các mỹ nhân, khiến họ kinh hãi tột độ. Thiên Kiếp Thần Ma? Một cái tên xa lạ nhưng lại mang theo một uy lực hủy diệt khủng khiếp, vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Các mỹ nhân thi triển linh lực, củng cố phòng ngự xung quanh trận pháp, từng đạo hào quang ngũ sắc đan xen, tạo thành một lá chắn mỏng manh trước cơn thịnh nộ của trời đất. Mộc Ly càng siết chặt Lam Yên, đôi mắt nhắm nghiền lại, không dám nhìn thẳng vào bầu trời đen kịt đang cuồn cuộn những tia sét tím đỏ. Bạch Lão Tổ tiếp tục lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên những tia sáng phức tạp, như đang cố gắng giải mã một bí ẩn đã tồn tại hàng vạn năm, một bí ẩn liên quan đến số phận của Lâm Phong, và có lẽ, cả vận mệnh của cả thế giới này. Tiếng gầm rú từ Giới Hà, tiếng gió rít, tiếng sấm sét hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng tận thế, báo hiệu cho một sự kiện kinh hoàng sắp sửa diễn ra.

***

Khi Bạch Lão Tổ vừa dứt lời, bầu trời Giới Hà Vô Biên bỗng chấn động dữ dội đến mức kinh thiên động địa. Lốc xoáy mây đen cuộn lên cao vút, không còn chỉ là những đám mây, mà đã biến thành một thực thể khổng lồ, một cái phễu vũ trụ nuốt chửng mọi ánh sáng. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo một cách đáng sợ, như một tấm gương khổng lồ đang bị bóp méo, rồi xuất hiện những vết nứt nhỏ, như những đường gân máu chạy dọc theo khoảng không hư vô. Từ trung tâm lốc xoáy, không phải là một tia sét, mà là một "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ từ từ mở ra. Nó không có đồng tử, chỉ là một khối năng lượng thuần túy, mang theo ý chí hủy diệt và sự phán xét cổ xưa, nhìn thẳng xuống vị trí của Lâm Phong với một sự thờ ơ lạnh lẽo nhưng đầy uy áp, như thể chàng chỉ là một hạt bụi sắp bị thổi bay.

"Đó là... cái gì?" Tuyết Dao thốt lên, giọng nàng run rẩy đến mức khó nghe, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hãi và khó tin. Nàng chưa bao giờ thấy một Thiên Kiếp nào có hình thái như vậy, tựa như một thực thể sống, một vị thần cổ xưa đang giáng lâm. Tần Nguyệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây cũng đầy vẻ tuyệt vọng. "Không thể nào... Thiên Kiếp lại có hình thái như vậy! Nó... nó muốn xóa sổ Lâm Phong khỏi thế gian!" Nàng nghiến răng, cơ thể run rẩy, ý chí kiên cường của nàng cũng suýt chút nữa sụp đổ trước uy thế tuyệt đối của "con mắt" kia.

Từ "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ đó, một luồng áp lực vô biên, mang theo ý chí hủy diệt và sự phán xét cổ xưa, thẳng tắp giáng xuống. Nó không phải là một đòn tấn công vật chất, mà là một làn sóng tinh thần, một ý chí vũ trụ, xuyên qua mọi phòng ngự, xuyên qua trận pháp, trực tiếp nhắm vào Lâm Phong. Áp lực khổng lồ đè ép mọi thứ, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, những mỏm đá xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, nước Giới Hà Vô Biên bắn tung tóe lên cao hàng trăm trượng, tạo thành những cột nước khổng lồ như thể dòng sông đang gào thét vì đau đớn. Tiếng gầm rú không rõ nguồn gốc vang vọng khắp các giới, không phải là tiếng sấm sét, mà là tiếng kêu gào của chính không gian đang bị xé rách, khiến linh hồn cũng phải run sợ, như bị xé toạc thành từng mảnh.

Linh Nhi, dù vẫn đang ngủ yên bình trong vòng tay của Tuyết Dao, bỗng nhiên khẽ rùng mình, cơ thể nhỏ nhắn co rúm lại. Một luồng ánh sáng yếu ớt, trong suốt như ngọc, từ cơ thể cô bé lóe lên rồi tắt lịm ngay lập tức, như một phản ứng vô thức trước uy áp đáng sợ, một dấu hiệu mơ hồ về mối liên hệ sâu sắc của cô bé với những bí ẩn của vũ trụ. Phản ứng này diễn ra quá nhanh, quá mờ ảo, khiến không ai kịp nhận ra, nhưng nó lại như một tia hy vọng nhỏ nhoi trong màn đêm tuyệt vọng.

Trong trận pháp, Lâm Phong, khuôn mặt đã nhăn nhó đến biến dạng, linh lực trong cơ thể trở nên hỗn loạn cực độ, như một dòng thác đang chảy ngược. Các phù văn cổ xưa trên da chàng rực sáng đến chói mắt, rồi lại vụt tắt, như đang cố gắng chống lại sự xâm thực của ý chí hủy diệt. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải chàng cũng rung động dữ dội, những trang sách cổ xưa như đang tự lật mở, cố gắng tìm kiếm một phương pháp đối kháng. Chàng cảm thấy như hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng sợi gân, muốn nghiền nát chàng thành hư vô. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, dù mờ mịt vì đau đớn, vẫn ánh lên một ngọn lửa kiên cường, một ý chí bất khuất.

Các vết nứt không gian trên bầu trời ngày càng lan rộng, như những vết thương hở của vũ trụ, báo hiệu rằng Thiên Kiếp đã chính thức bắt đầu, và nó không chỉ là một thử thách tu vi, mà còn là một cuộc chiến định mệnh, một sự thanh tẩy huyết mạch, một sự phán xét từ chính Thiên Đạo. Mùi ozone và mùi tanh của năng lượng hỗn loạn càng trở nên nồng nặc, như báo hiệu một sự kiện hủy diệt sắp giáng xuống. Toàn bộ Giới Hà Vô Biên chìm trong một bầu không khí tĩnh điện nặng nề, căng thẳng tột độ, báo hiệu cho một trận chiến sinh tử, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Lâm Phong ngẩng đầu, đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào "con mắt" khổng lồ trên bầu trời, như một chiến thần đang thách thức vận mệnh, sẵn sàng đối mặt với Thiên Kiếp Thần Ma chưa từng có, với tất cả ý chí và sức mạnh của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ