"Thiên Đạo muốn giết ta? Vậy ta sẽ phá tan Thiên Đạo! Khởi Nguyên Chi Tâm... Huyễn Mặc Quyển... hãy giúp ta vượt qua!" Lâm Phong ngẩng đầu, đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào "con mắt" khổng lồ trên bầu trời, như một chiến thần đang thách thức vận mệnh, sẵn sàng đối mặt với Thiên Kiếp Thần Ma chưa từng có, với tất cả ý chí và sức mạnh của mình.
Lời thề không tiếng vang vọng trong tâm hải của Lâm Phong, hòa cùng tiếng gầm thét dữ dội của Giới Hà Vô Biên đang gào thét vì đau đớn. Ngay lập tức, luồng năng lượng nguyên thủy, vô biên từ "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ kia không còn chỉ là ý chí, mà đã ngưng tụ thành một thực thể vật chất khủng khiếp. Một tia sét tím đen khổng lồ, to lớn đến mức có thể nuốt trọn cả một ngọn núi, xé toạc màn trời, phá vỡ mọi quy tắc không gian và thời gian, mang theo ý chí hủy diệt nguyên thủy và sự phán xét cổ xưa, gầm rít giáng thẳng xuống vị trí của Lâm Phong.
"RẦMMMMMMMMMMMM!"
Âm thanh đó không còn là tiếng sấm, mà là tiếng kêu gào thảm thiết của cả một thế giới đang bị xé toạc, tiếng nức nở của chính không gian khi nó không chịu nổi sức ép từ một đòn tấn công vượt quá giới hạn hiểu biết của phàm nhân. Không gian xung quanh Lâm Phong lập tức bị xé toạc thành từng mảnh vụn, lộ ra những vết nứt đen kịt sâu hun hút, như những vết thương hở miệng của hư vô, đủ sức nuốt chửng vạn vật. Những vết nứt đó không ngừng lan rộng, bò lổm ngổm như những con rết khổng lồ trên tấm vải vũ trụ, báo hiệu sự sụp đổ sắp xảy ra.
Tia sét tím đen không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn là một làn sóng áp lực tinh thần cực độ, một ý chí vũ trụ hùng vĩ, khiến mọi thứ trở nên nhỏ bé và vô vọng. Dù đã có chuẩn bị kỹ lưỡng, trận pháp phòng hộ mà Lâm Phong đã hao tâm tổn sức bố trí, vốn được cường hóa bằng vô số tài liệu quý hiếm và linh thạch, lập tức rung chuyển dữ dội như một con thuyền lá giữa phong ba bão táp. Ánh sáng của phù văn cổ xưa trên kết giới lóe lên chói lòa, rồi nhanh chóng suy yếu, như những đốm lửa leo lét sắp tắt trước cơn cuồng phong. Chỉ trong tích tắc, những đường vân phức tạp của trận pháp bắt đầu xuất hiện vết rạn, rồi vỡ vụn thành từng mảnh, không thể chống đỡ nổi uy lực khủng khiếp của đòn đánh đầu tiên.
Lâm Phong đứng sừng sững giữa tâm điểm của sự hủy diệt, mái tóc đen nhánh bị gió lốc và năng lượng điện xé toạc bay tán loạn. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên sự kiên định đến khó tin, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau tột cùng, như thể từng tế bào trong cơ thể chàng đang bị nghiền nát. Chàng giơ hai tay lên cao, không phải để chống đỡ đơn thuần, mà là để vận chuyển toàn bộ linh lực trong đan điền, dồn nén vào Huyễn Mặc Quyển đang xoay tròn trên đỉnh đầu. Huyễn Mặc Quyển, với hào quang đen huyền bí và những phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt, bỗng phát ra một lực hút kinh hoàng, cố gắng hấp thụ một phần năng lượng của tia sét. Nhưng sức mạnh của Tử Lôi Thiên Kiếp quá lớn, vượt xa mọi dự đoán.
"KHỤC!"
Một tiếng vang trầm đục như tiếng xương cốt rạn nứt vang lên, rồi một ngụm máu tươi đỏ sẫm phun ra từ miệng Lâm Phong, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian đang hỗn loạn. Máu của chàng, vốn dĩ đã được tôi luyện bằng vô số linh dược và bảo vật, giờ đây lại mang theo một mùi thơm kỳ lạ, không phải mùi tanh tưởi của máu thịt bình thường, mà là một hương vị ngọt ngào, tinh khiết, như thể mỗi giọt máu đều chứa đựng linh khí nồng đậm. Y phục trường bào màu xanh sẫm của chàng lập tức bị xé rách tả tơi, lộ ra cơ thể trần trụi với những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn, những vết bỏng cháy đen do năng lượng sét để lại. Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng mạch máu trong cơ thể chàng đều như đang gào thét vì đau đớn, như đang bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, bị hàng ngàn búa tạ đập nát.
Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp các giới, không chỉ trong Giới Hà Vô Biên mà còn lan truyền đến những vùng đất xa xôi. Toàn bộ Giới Hà Vô Biên chấn động dữ dội, mặt đất rung chuyển như động đất cấp mười, những mỏm đá khổng lồ xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bắn tung tóe lên không trung như những viên đạn pháo. Nước Giới Hà Vô Biên, vốn dĩ đã cuồn cuộn mãnh liệt, giờ đây bị kích động đến tột cùng, bắn tung tóe lên cao hàng trăm trượng, tạo thành những cột nước khổng lồ, trắng xóa như những ngọn núi băng di động. Tiếng gào thét của dòng sông, tiếng gầm rú của những con thủy quái khổng lồ dưới đáy sâu, tiếng gió rít gào thảm thiết, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt, một khúc bi tráng của thiên địa đang nổi giận. Mùi ozone và mùi khét lẹt của năng lượng điện cháy xém hòa quyện cùng mùi tanh nồng của nước sông bị khuấy động, xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Phong cảm thấy như mình đang bị một lực lượng vô hình kéo xuống vực sâu thăm thẳm. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, dù mờ mịt vì đau đớn, vẫn ánh lên một ngọn lửa kiên cường, một ý chí bất khuất, một sự ngạo nghễ thách thức cả Thiên Đạo. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những cụm từ này bỗng hiện lên trong tâm trí chàng, như một lời nhắc nhở về mục tiêu, về những người đang chờ đợi chàng. Huyễn Mặc Quyển trên đỉnh đầu chàng, dù bị áp lực kinh khủng đè nén, vẫn kiên cường xoay tròn, những phù văn cổ xưa trên bề mặt càng rực sáng hơn, như đang chủ động hấp thụ những tia điện còn sót lại từ cú đánh đầu tiên. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời tự nhủ này không chỉ là một câu nói, mà là một tuyên ngôn, một sự khẳng định bản thân trước uy thế vô biên của Thiên Kiếp. Chàng không thể gục ngã, không được phép gục ngã!
***
Bên ngoài khu vực trận pháp, nơi các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ đang cố gắng duy trì sự ổn định cho vùng đệm, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Áp lực vô hình từ Thiên Kiếp lan tỏa, khiến linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, cuồn cuộn như những cơn sóng thần vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của họ. Gió lốc thổi mạnh, mang theo bụi nước từ Giới Hà bị khuấy động và những luồng năng lượng sét tàn dư, táp vào mặt, rát buốt như hàng ngàn mũi kim. Mưa, không phải mưa thông thường, mà là những giọt nước nặng trịch, dường như mang theo cả năng lượng điện, trút xuống như trút nước, khiến tầm nhìn càng trở nên mờ mịt.
Các mỹ nhân đồng loạt thốt lên kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng Lâm Phong phun máu, thân ảnh chàng trở nên bé nhỏ và mong manh đến đáng thương giữa cơn cuồng nộ của thiên địa.
"Lâm Phong!" Tuyết Dao khẽ thốt, giọng nàng khô khốc, run rẩy đến mức khó nghe. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo của nàng tái mét như tờ giấy, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hãi và đau đớn tột cùng. Nàng cảm thấy một cơn đau thắt dữ dội nơi lồng ngực, như có ai đó đang dùng dao cứa vào tim mình. Bàn tay ngọc ngà của nàng siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch, móng tay gần như đâm sâu vào da thịt, nhưng nàng không hề hay biết. Nàng muốn lao vào, muốn ôm lấy chàng, muốn dùng thân mình để che chắn cho chàng khỏi uy lực khủng khiếp đó, nhưng nàng biết mình không thể. Thiên Kiếp là thử thách của riêng Lâm Phong, bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài đều có thể khiến uy lực của nó tăng lên gấp bội, thậm chí còn đáng sợ hơn. Sự bất lực này khiến nàng cảm thấy tuyệt vọng, đến nỗi đôi mắt phượng sắc lạnh như hồ băng của nàng cũng bắt đầu ngấn lệ.
"Sư huynh!" Mộc Ly kêu lên thất thanh, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây lại lạc hẳn đi vì sợ hãi. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng ngấn nước, hai tay siết chặt lấy nhau, run rẩy không ngừng. Nàng là người hoạt bát, tinh nghịch, nhưng lúc này, vẻ mặt nàng chỉ còn lại sự kinh hoàng và bất lực. Nàng bồn chồn muốn lao vào, đôi chân nhỏ nhắn của nàng như muốn nhảy xổ ra khỏi vòng kiềm tỏa vô hình, nhưng ý chí lý trí cuối cùng đã kìm hãm nàng lại. "Không thể nào... sao lại đáng sợ đến vậy?" Nàng lẩm bẩm, miệng lặp đi lặp lại câu nói đó, như thể không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong bị thương nặng đến vậy, chưa bao giờ thấy chàng yếu ớt đến thế. Hình ảnh chàng phun máu như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim non nớt của nàng.
Lam Yên nghiến răng ken két, tiếng răng va vào nhau nghe rợn người. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng giờ đây đỏ hoe vì giận dữ và bất lực. Nàng là một chiến binh, luôn sẵn sàng xông pha vào mọi trận chiến, nhưng trước uy thế tuyệt đối của Thiên Kiếp, nàng lại cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt đến kinh hoàng. "Thứ sức mạnh này... còn hơn cả hủy diệt!" Nàng gầm gừ, đôi tay siết chặt cán chiến đao bên hông, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp nhẹ. Nếu có thể, nàng đã xông lên, chiến đấu với thứ gọi là Thiên Đạo này. Nhưng nàng biết, đó là điều không thể, là tự sát vô nghĩa. Sự bất lực này khiến nàng cảm thấy như có ngàn vạn con kiến đang cắn xé tâm can.
Tần Nguyệt, bình tĩnh hơn những người khác, nhưng sắc mặt nàng cũng trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây cũng đầy vẻ tuyệt vọng. Nàng nhắm mắt lại vì đau lòng, không muốn nhìn thấy cảnh tượng Lâm Phong đang phải chịu đựng. Nàng là người hiểu rõ nhất về bản chất của Thiên Kiếp, và nàng biết rằng đây không phải là một Thiên Kiếp bình thường. "Không thể nào... Thiên Kiếp lại có hình thái như vậy! Nó... nó muốn xóa sổ Lâm Phong khỏi thế gian!" Nàng nghiến răng, cơ thể run rẩy, ý chí kiên cường của nàng cũng suýt chút nữa sụp đổ trước uy thế tuyệt đối của "con mắt" kia. Nàng là một trí giả, luôn cố gắng phân tích mọi tình huống, nhưng trước sức mạnh vượt qua mọi quy luật, nàng cũng chỉ có thể cảm thấy bất lực.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, toàn thân lông xù lên, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đỏ ngầu như hai viên hồng ngọc. Nó phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, không còn là tiếng chiêm chiếp đáng yêu thường ngày, mà là một âm thanh đầy hung dữ và bảo vệ, như một con thú dữ đang muốn xông vào chiến đấu với kẻ thù không đội trời chung. Nó giật giật, muốn thoát ra khỏi vòng tay của Bạch Lão Tổ, lao vào giúp chủ nhân của mình.
Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão ông phúc hậu, khí chất uy nghiêm, sắc mặt nghiêm trọng đến cực điểm. Lão cố gắng dùng sức mạnh của mình để trấn an Thôn Thiên Thử, nhưng ánh mắt của lão lại dán chặt vào Lâm Phong. Lão lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn đầy vẻ kinh ngạc: "Đây... đây chính là Tử Lôi Thiên Kiếp... Huyết mạch của hắn đang hấp thụ... không thể tin được!" Lão đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến vô vàn Thiên Kiếp, nhưng chưa bao giờ thấy một Thiên Kiếp nào đáng sợ và độc đáo như thế này. Đặc biệt là phản ứng của Lâm Phong và huyết mạch của chàng. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," lão thầm nghĩ, "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử!" Lời nguyền cổ xưa, âm mưu của Thiên Đạo, tất cả dường như đang hội tụ tại thời khắc này. Đây không chỉ là một Thiên Kiếp, mà còn là một cuộc thanh tẩy, một sự lột xác, một sự phán xét từ chính Thiên Đạo đối với một sinh linh dám thách thức quy luật.
Linh Nhi, vẫn đang ngủ yên bình trong vòng tay của Tuyết Dao, bỗng nhiên khẽ cựa quậy, cơ thể nhỏ nhắn co rúm lại. Một luồng ánh sáng yếu ớt, trong suốt như ngọc, không rõ từ đâu phát ra, lan tỏa từ cơ thể cô bé. Ánh sáng đó không rực rỡ, không chói lòa, mà rất dịu nhẹ, ấm áp, như một tia nắng ban mai giữa đêm đông. Luồng sáng đó không hề bị ảnh hưởng bởi năng lượng hỗn loạn của Thiên Kiếp, mà nhẹ nhàng xuyên qua màn mưa, xuyên qua áp lực vô hình, bao bọc lấy Lâm Phong đang đau đớn. Dù rất mờ nhạt, rất khó nhận ra giữa cơn cuồng phong của Thiên Kiếp, nhưng nó lại khiến các đồng minh đang tuyệt vọng cảm thấy một chút bình yên kỳ lạ, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong màn đêm đen kịt. Phản ứng này diễn ra quá nhanh, quá mờ ảo, khiến không ai kịp nhận ra, nhưng nó lại như một tia hy vọng nhỏ nhoi trong màn đêm tuyệt vọng, một dấu hiệu mơ hồ về mối liên hệ sâu sắc của cô bé với những bí ẩn của vũ trụ, một "chìa khóa" tiềm ẩn trong cuộc chiến với Thiên Đạo.
***
Dù toàn thân đau nhức đến tận xương tủy, máu tươi thấm đỏ cả y phục đã rách nát, nhưng Lâm Phong vẫn đứng thẳng, thân hình chàng tuy gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường bất khuất. Ánh mắt chàng vẫn kiên định nhìn lên "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ đang treo lơ lửng trên bầu trời Giới Hà Vô Biên. Trận pháp phòng ngự xung quanh chàng đã bị phá hủy một phần, những vết nứt lớn nhỏ chạy dọc theo kết giới, linh khí bên trong hỗn loạn cuồn cuộn, không gian méo mó đến đáng sợ, những tia điện nhỏ còn sót lại vẫn giật bắn lung tung, tạo ra những tiếng "tách tách" rợn người. Mùi khét lẹt của năng lượng điện cháy xém và mùi tanh của máu tươi của chính chàng hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào mũi, tạo thành một thứ mùi kinh tởm khó tả.
Lâm Phong cảm nhận rõ rệt từng cơn đau giằng xé trong cơ thể. Từng thớ thịt như bị xé nát, từng mạch máu như bị thiêu đốt, từng tế bào như đang gào thét. Nhưng kỳ lạ thay, trong cơn đau tột độ đó, chàng lại cảm nhận được một điều gì đó khác thường. Sức mạnh hủy diệt của Tử Lôi Thiên Kiếp không chỉ đơn thuần là phá hoại, mà nó còn mang theo một luồng năng lượng tinh thuần, nguyên thủy, đang thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng sợi gân, tẩy luyện cơ thể chàng một cách tàn nhẫn nhưng hiệu quả.
"Đây không chỉ là cái chết, mà còn là sự lột xác!" Lâm Phong thầm nghĩ, đôi mắt chàng bỗng ánh lên một tia sáng kỳ dị. Chàng nhận ra bản chất kép của Thiên Kiếp Thần Ma này – vừa là sự trừng phạt đến từ Thiên Đạo, vừa là một cơ hội vàng để "tẩy luyện" và lột xác. Khác với những Thiên Kiếp thông thường chỉ đơn thuần giáng xuống sấm sét để hủy diệt kẻ nghịch thiên, Tử Lôi này dường như còn chứa đựng một ý chí khác, một quy luật khác, không chỉ muốn nghiền nát chàng mà còn muốn thanh lọc chàng.
Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng, lúc này đã không còn là một cuốn sách tĩnh lặng. Nó khẽ rung động dữ dội, những phù văn cổ xưa trên bề mặt càng lúc càng rực sáng, ánh sáng đen huyền bí lan tỏa, tạo thành một vòng xoáy năng lượng nhỏ bé nhưng đầy uy lực. Kỳ lạ hơn, Huyễn Mặc Quyển dường như đang chủ động hấp thụ những tia điện còn sót lại từ cú đánh đầu tiên, những luồng năng lượng tím đen hỗn loạn kia không còn cuộn xoáy vô định, mà bị hút vào trong cuốn sách như những dòng suối đổ về biển lớn. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc từ Huyễn Mặc Quyển truyền vào cơ thể, hòa cùng cơn đau buốt giá từ Tử Lôi, tạo nên một sự cân bằng kỳ lạ. "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử!" Lời nói của Bạch Lão Tổ bỗng vang vọng trong tâm trí chàng. Phải chăng, chính huyết mạch cổ xưa của chàng, kết hợp với Khởi Nguyên Chi Tâm, đang cho phép chàng hấp thụ và chuyển hóa năng lượng hủy diệt này?
Trên bầu trời, "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ lại bắt đầu hội tụ năng lượng một lần nữa. Những tia sét tím đen nhỏ hơn, như những con rắn độc, xoáy vào trung tâm của "con mắt", tạo thành một xoáy nước năng lượng khủng khiếp. Uy áp từ trên cao lại bắt đầu gia tăng, mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn cả lần trước. Nó không chỉ là áp lực vật lý, mà còn là áp lực tinh thần, một ý chí vũ trụ đang cố gắng nghiền nát ý chí của Lâm Phong.
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hơi thở dồn dập, từng nhịp đập của trái tim đang gào thét trong lồng ngực. Chàng dùng Huyễn Mặc Quyển để đẩy lùi sự xâm thực của ý chí hủy diệt, đồng thời vận chuyển công pháp, điều động Khởi Nguyên Chi Tâm trong đan điền. Linh khí trong cơ thể chàng bắt đầu cuồn cuộn, hòa cùng năng lượng Tử Lôi đang được thanh lọc.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy quyết tâm. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những lời đó như một lời khẳng định cho con đường mà chàng đã chọn, cho những người mà chàng muốn bảo vệ. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của Thiên Kiếp Hợp Thể, và những đòn đánh tiếp theo sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội. Nhưng Lâm Phong không lùi bước. Ánh mắt chàng rực lửa, một ngọn lửa không thể dập tắt, nhìn thẳng vào "con mắt" khổng lồ trên bầu trời, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, một cuộc tử chiến sinh tử mà chỉ có kẻ kiên cường nhất mới có thể sống sót. Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, sẽ chứng minh cho Thiên Đạo thấy, ý chí của con người không thể bị khuất phục.