Trời đất Giới Hà Vô Biên chìm trong một màu tím đen hỗn loạn, nhuộm bởi thứ ánh sáng quái dị của Tử Lôi Thiên Kiếp. Tiếng sấm rền vang không ngừng, xé toạc màng nhĩ, như tiếng gầm giận dữ của một sinh vật khổng lồ nào đó ẩn mình sau tầng mây u ám. Gió rít gào thảm thiết, quất roi vào những vách đá sừng sững bên bờ, mang theo mùi tanh nồng của máu tươi, mùi khét lẹt của sấm sét cháy xém, và mùi ẩm mục của nước sông lạnh lẽo. Không khí đặc quánh sự sợ hãi và tuyệt vọng, lồng ngực mỗi người như bị một tảng đá vô hình đè nặng, khó thở vô cùng.
Lâm Phong đứng sừng sững giữa tâm điểm của cơn cuồng nộ vũ trụ, bộ trường bào xanh sẫm đã rách nát tả tơi, nhuốm đầy máu. Nụ cười nửa miệng thường trực trên môi chàng đã biến mất, thay vào đó là vẻ quật cường đến cực điểm, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên ngọn lửa ý chí không gì dập tắt. Chàng nhìn lên "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ đang treo lơ lửng trên bầu trời Giới Hà Vô Biên. Trận pháp phòng ngự xung quanh chàng đã bị phá hủy một phần, những vết nứt lớn nhỏ chạy dọc theo kết giới, linh khí bên trong hỗn loạn cuồn cuộn, không gian méo mó đến đáng sợ, những tia điện nhỏ còn sót lại vẫn giật bắn lung tung, tạo ra những tiếng "tách tách" rợn người. Mùi khét lẹt của năng lượng điện cháy xém và mùi tanh của máu tươi của chính chàng hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào mũi, tạo thành một thứ mùi kinh tởm khó tả.
Lâm Phong cảm nhận rõ rệt từng cơn đau giằng xé trong cơ thể. Từng thớ thịt như bị xé nát, từng mạch máu như bị thiêu đốt, từng tế bào như đang gào thét. Nhưng kỳ lạ thay, trong cơn đau tột độ đó, chàng lại cảm nhận được một điều gì đó khác thường. Sức mạnh hủy diệt của Tử Lôi Thiên Kiếp không chỉ đơn thuần là phá hoại, mà nó còn mang theo một luồng năng lượng tinh thuần, nguyên thủy, đang thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu, từng sợi gân, tẩy luyện cơ thể chàng một cách tàn nhẫn nhưng hiệu quả.
"Đây không chỉ là cái chết, mà còn là sự lột xác!" Lâm Phong thầm nghĩ, đôi mắt chàng bỗng ánh lên một tia sáng kỳ dị. Chàng nhận ra bản chất kép của Thiên Kiếp Thần Ma này – vừa là sự trừng phạt đến từ Thiên Đạo, vừa là một cơ hội vàng để "tẩy luyện" và lột xác. Khác với những Thiên Kiếp thông thường chỉ đơn thuần giáng xuống sấm sét để hủy diệt kẻ nghịch thiên, Tử Lôi này dường như còn chứa đựng một ý chí khác, một quy luật khác, không chỉ muốn nghiền nát chàng mà còn muốn thanh lọc chàng.
Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng, lúc này đã không còn là một cuốn sách tĩnh lặng. Nó khẽ rung động dữ dội, những phù văn cổ xưa trên bề mặt càng lúc càng rực sáng, ánh sáng đen huyền bí lan tỏa, tạo thành một vòng xoáy năng lượng nhỏ bé nhưng đầy uy lực. Kỳ lạ hơn, Huyễn Mặc Quyển dường như đang chủ động hấp thụ những tia điện còn sót lại từ cú đánh đầu tiên, những luồng năng lượng tím đen hỗn loạn kia không còn cuộn xoáy vô định, mà bị hút vào trong cuốn sách như những dòng suối đổ về biển lớn. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc từ Huyễn Mặc Quyển truyền vào cơ thể, hòa cùng cơn đau buốt giá từ Tử Lôi, tạo nên một sự cân bằng kỳ lạ. "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử!" Lời nói của Bạch Lão Tổ bỗng vang vọng trong tâm trí chàng. Phải chăng, chính huyết mạch cổ xưa của chàng, kết hợp với Khởi Nguyên Chi Tâm, đang cho phép chàng hấp thụ và chuyển hóa năng lượng hủy diệt này?
Trên bầu trời, "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ lại bắt đầu hội tụ năng lượng một lần nữa. Những tia sét tím đen nhỏ hơn, như những con rắn độc, xoáy vào trung tâm của "con mắt", tạo thành một xoáy nước năng lượng khủng khiếp. Uy áp từ trên cao lại bắt đầu gia tăng, mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn cả lần trước. Nó không chỉ là áp lực vật lý, mà còn là áp lực tinh thần, một ý chí vũ trụ đang cố gắng nghiền nát ý chí của Lâm Phong.
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hơi thở dồn dập, từng nhịp đập của trái tim đang gào thét trong lồng ngực. Chàng dùng Huyễn Mặc Quyển để đẩy lùi sự xâm thực của ý chí hủy diệt, đồng thời vận chuyển công pháp, điều động Khởi Nguyên Chi Tâm trong đan điền. Linh khí trong cơ thể chàng bắt đầu cuồn cuộn, hòa cùng năng lượng Tử Lôi đang được thanh lọc.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy quyết tâm. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Những lời đó như một lời khẳng định cho con đường mà chàng đã chọn, cho những người mà chàng muốn bảo vệ. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của Thiên Kiếp Hợp Thể, và những đòn đánh tiếp theo sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội. Nhưng Lâm Phong không lùi bước. Ánh mắt chàng rực lửa, một ngọn lửa không thể dập tắt, nhìn thẳng vào "con mắt" khổng lồ trên bầu trời, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, một cuộc tử chiến sinh tử mà chỉ có kẻ kiên cường nhất mới có thể sống sót. Lâm Phong, một phàm nhân nghịch thiên, sẽ chứng minh cho Thiên Đạo thấy, ý chí của con người không thể bị khuất phục.
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, xé toạc cả không gian và thời gian. Tia sét tím đen thứ hai, to lớn hơn, dữ tợn hơn, lao thẳng xuống như một con mãng xà khổng lồ giận dữ, mang theo một luồng khí tức hủy diệt thuần túy, khiến mọi vật chất trên đường đi của nó đều bị phân rã thành hư vô. Không còn là những tia sét nhỏ lẻ, đây là một trụ cột năng lượng khổng lồ, được nén ép đến mức cực hạn, có thể san bằng một ngọn núi chỉ trong tích tắc. Sức ép từ nó khiến không khí xung quanh Lâm Phong nổ tung, các vết nứt không gian cũ bị xé rộng ra, lộ ra những khe hở đen ngòm sâu thẳm, nuốt chửng ánh sáng.
Lâm Phong nghiến chặt răng, gân xanh nổi lên trên trán. Chàng biết mình không thể né tránh. Toàn bộ linh lực trong cơ thể được điều động đến cực điểm, Khởi Nguyên Chi Tâm trong đan điền đập thình thịch như một cổ máy vĩnh cửu, phun ra dòng linh lực nguyên thủy cuồn cuộn. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bỗng mở rộng ra, những phù văn cổ xưa bừng sáng rực rỡ, tạo thành một lá chắn ánh sáng đen huyền bí dày đặc, kiên cố hơn bất cứ lớp phòng ngự nào chàng từng có. Đồng thời, Cửu Thiên Huyền Kiếm, thân kiếm óng ánh như nước mùa thu, bỗng hóa thành một luồng kiếm khí ngút trời, chém thẳng lên, đối đầu với Tử Lôi. Thanh kiếm phát ra tiếng ngân vang như rồng gầm, mang theo ý chí bất khuất của chủ nhân.
"Cửu Thiên Huyền Kiếm, Trảm Lôi!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy khí thế.
Kiếm khí và Tử Lôi va chạm. Không có tiếng nổ lớn như lần trước, thay vào đó là một âm thanh chói tai đến mức cực điểm, như thể toàn bộ thế giới đang bị xé rách. Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa, cuốn phăng mọi thứ trong phạm vi hàng trăm dặm. Trận pháp bảo vệ Lâm Phong, vốn đã rệu rã, giờ đây hoàn toàn vỡ vụn, những mảnh vỡ năng lượng bắn tung tóe như pháo hoa đen tối.
Tử Lôi mạnh mẽ đến kinh hoàng, kiếm khí của Cửu Thiên Huyền Kiếm dù sắc bén đến đâu cũng không thể hoàn toàn xuyên thủng. Nó chỉ có thể làm chậm lại, và phân tán một phần nhỏ sức mạnh của lôi kiếp. Lâm Phong cảm thấy một lực lượng khổng lồ đè ép xuống, xương cốt chàng như muốn vỡ vụn. Lá chắn Huyễn Mặc Quyển rung chuyển kịch liệt, ánh sáng đen chớp tắt liên hồi, như ngọn nến trước gió lớn.
"Thứ gì thế này?!" Lâm Phong gầm lên trong đau đớn, không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Chàng chưa bao giờ đối mặt với một Thiên Kiếp nào có sức mạnh hủy diệt đến nhường này. Dù chàng đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng thực tế vẫn vượt xa mọi tưởng tượng.
Cuối cùng, lá chắn Huyễn Mặc Quyển cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Nó nứt vỡ, phát ra tiếng "rắc" giòn tan, và Lâm Phong bị một lực lượng không thể kháng cự đánh bay đi, đâm sầm vào tàn dư của trận pháp, khiến những tảng đá lớn xung quanh vỡ tan tành. Máu tươi từ miệng chàng phun ra như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian. Cơn đau không còn là những đợt sóng dồn dập, mà là một dòng lũ cuồn cuộn, nhấn chìm mọi giác quan của chàng.
Xa xa, bên ngoài khu vực Thiên Kiếp, các mỹ nhân đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Tuyết Dao, vẻ đẹp băng giá thường ngày đã bị nỗi lo lắng tan chảy, đôi mắt phượng dài đẫm lệ, bàn tay nàng vô thức siết chặt lấy tay Linh Nhi. Nàng muốn lao tới, muốn ôm lấy Lâm Phong, muốn chịu đựng thay chàng, nhưng một lực lượng vô hình đã ngăn cản nàng lại.
"Phong lang..." Tuyết Dao thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, trái tim nàng đau như cắt, như thể chính mình đang chịu đựng những vết thương đó.
Bạch Lão Tổ, vẫn giữ vẻ uy nghiêm nhưng đôi mắt chín đuôi hồ ly ánh lên sự kinh hãi tột độ, lẩm bẩm: "Không phải chỉ là Thiên Kiếp thông thường... Nó đang tìm kiếm thứ gì đó... Một loại bản nguyên nào đó..." Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, ánh mắt phức tạp, vừa lo lắng, vừa hoài nghi, lại vừa như nhìn thấy một điều gì đó đã bị quên lãng từ ngàn vạn năm trước.
Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt đã bị khói bụi làm cho xám xịt, nó gầm gừ liên tục, đôi mắt to tròn long lanh đỏ rực. Con chuột nhỏ bé cố gắng xông lên, nhưng Bạch Lão Tổ kịp thời dùng một luồng linh lực vô hình chặn nó lại. Hắn biết, nếu Thôn Thiên Thử xông vào, không những không giúp được gì, mà còn có thể bị Thiên Kiếp nuốt chửng ngay lập tức.
Lam Yên, vẻ mặt xinh đẹp vốn luôn tràn đầy khí phách giờ đây tái nhợt như tờ giấy. Nàng nắm chặt lấy thanh trường thương trong tay, khớp xương trắng bệch, nỗi bất lực dâng trào trong lòng khiến nàng muốn phát điên. Nàng là một chiến tướng, một nữ nhi mạnh mẽ, nhưng trước sức mạnh của Thiên Kiếp, nàng chẳng khác gì một phàm nhân yếu ớt.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh đã sưng đỏ vì khóc quá nhiều, nàng liên tục dụi mắt vào vai Tần Nguyệt, tiếng nức nở không ngừng. "Phong ca... Phong ca sẽ không sao chứ? Hức hức..."
Tần Nguyệt, dù nội tâm dậy sóng, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Nàng ôm lấy Mộc Ly, một tay khác nắm chặt lấy tay Hạ Vũ đang khóc thút thít. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, ánh mắt cố gắng phân tích tình hình, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. "Lâm Phong sẽ ổn thôi... Hắn là người kiên cường nhất ta từng biết..." Nàng cố gắng trấn an bản thân và mọi người, nhưng giọng nói nàng vẫn run rẩy.
Hạ Vũ, khuôn mặt tròn trịa thanh khiết giờ lấm lem nước mắt, nàng liên tục chắp tay cầu nguyện, miệng lẩm bẩm những lời kinh Phật mà nàng đã học được từ những năm tháng tu hành. Nàng mong sao tất cả những đau đớn của Lâm Phong có thể chuyển sang nàng, dù chỉ là một phần nhỏ.
Linh Nhi, đứa bé đáng yêu thường ngày, giờ đây đang run rẩy từng hồi, đôi mắt to tròn đen láy nhìn không chớp vào Lâm Phong. Từ cơ thể nhỏ nhắn của cô bé, một luồng ánh sáng trắng yếu ớt, mờ ảo như ánh trăng non, bất ngờ lan tỏa, len lỏi qua màn mưa sấm sét, hướng về phía Lâm Phong. Nó không có vẻ gì là hùng mạnh hay uy lực, nhưng lại mang theo một cảm giác ấm áp và thuần khiết đến lạ thường, như một lời thì thầm an ủi giữa cơn bão tố.
Trong khi đó, Lâm Phong, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng gượng dậy. Chàng cảm nhận rõ ràng sức mạnh hủy diệt của Thiên Kiếp đang tăng cấp, không chỉ là sát thương vật lý mà còn có một lực lượng vô hình đang thăm dò cơ thể chàng, giống như một con dao sắc bén đang tỉ mỉ khắc khoét vào sâu bên trong.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Lâm Phong cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo, sắc bén xuyên thấu qua lớp phòng ngự đã tan vỡ, không đánh vào các huyệt đạo hay kinh mạch mà trực tiếp lao thẳng vào xương tủy, vào sâu trong huyết mạch. Một cảm giác như bị xé toạc từ bên trong, từng tế bào như đang bị nghiền nát rồi tái tạo một cách thô bạo. Nó không phải là một cú đánh, mà là một sự xâm nhập, một cuộc "phẫu thuật" cưỡng bức mà Thiên Kiếp đang thực hiện lên chàng.
Lâm Phong không thể kìm nén tiếng hét thảm thiết. "Aaaaah! Huyết mạch của ta... Nó đang bùng cháy!"
Cơ thể chàng không còn run rẩy đơn thuần vì đau đớn, mà là co giật kịch liệt. Gân xanh nổi lên khắp người, xương cốt kêu răng rắc. Ánh sáng đỏ nhạt từ bên trong cơ thể chàng bỗng bùng lên, không phải là một loại linh lực thông thường, mà là một thứ năng lượng cổ xưa, nguyên thủy, đang đối chọi với ánh tím đen của Tử Lôi. Đó là ánh sáng của huyết dịch, của linh hồn, của thứ bản nguyên sâu thẳm nhất trong con người chàng.
Bạch Lão Tổ, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn mở to đến cực điểm, đồng tử co rút lại như sợi chỉ. Hắn không còn giữ được vẻ bình tĩnh, giọng nói run rẩy, xen lẫn sự kinh hãi và khó tin: "Thiên Kiếp Huyết Mạch! Không thể nào! Nó đang cưỡng ép thức tỉnh 'Khởi Nguyên Chi Tâm' trong huyết mạch của cậu ta! Đây là một lời nguyền, cũng là một cơ duyên khó tin!"
Hắn nhìn chằm chằm vào vầng sáng đỏ nhạt đang bùng cháy từ cơ thể Lâm Phong, rồi lại nhìn lên "con mắt" khổng lồ trên bầu trời. "Thiên Đạo Vô Tình... nhưng cũng có lúc dùng vạn vật làm lò, dùng thiên địa làm củi... để rèn luyện một vật chí bảo!" Hắn thì thầm, như đang nói với chính mình, vẻ mặt đầy sự phức tạp. "Bản chất của Thiên Kiếp này không phải là hủy diệt cảnh giới, mà là thanh tẩy huyết mạch, là ép buộc 'Khởi Nguyên Chi Tâm' lộ diện! Nếu thành công, Lâm Phong sẽ không chỉ là Hợp Thể kỳ, mà là... một tồn tại vượt trên cảnh giới thông thường!"
Lâm Phong quỳ sụp xuống, cơ thể co giật, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua xương tủy, rồi lại có cảm giác như một dòng dung nham nóng chảy đang luân chuyển trong huyết quản. Từng tế bào, từng phân tử DNA, đều đang bị "tẩy luyện" một cách tàn bạo, phá vỡ rồi tái tạo. Chàng cảm thấy có một nguồn sức mạnh khổng lồ đang thức tỉnh, nhưng nó cũng mang theo một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Đầu óc chàng quay cuồng, những ký ức rời rạc, những hình ảnh cổ xưa chớp nhoáng thoáng qua tâm trí, như những mảnh vỡ của một giấc mơ đã bị lãng quên.
Huyễn Mặc Quyển, mặc dù đã bị phá hủy một phần, lúc này lại xoay tròn điên cuồng trên tay Lâm Phong. Những phù văn cổ xưa trên đó bừng sáng như những vì sao trong đêm tối, không ngừng hấp thụ những tia điện còn sót lại từ Tử Lôi, chuyển hóa chúng thành một dòng năng lượng ôn hòa hơn, truyền vào cơ thể Lâm Phong, cố gắng làm dịu đi nỗi đau và hỗ trợ quá trình "tẩy luyện" huyết mạch. Nó không còn là một pháp bảo đơn thuần, mà như một phần kéo dài của chính Lâm Phong, một người bạn đồng hành trung thành, bất chấp sinh tử.
Bên ngoài trận pháp, tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn, tiếng sấm sét liên hồi vang lên như những nhát búa của Thần Chết. Mùi khét của sấm sét, mùi máu tươi tanh tưởi, mùi ẩm ướt của Giới Hà Vô Biên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng và kinh hoàng bao trùm. Ánh sáng tím đen từ Thiên Kiếp hắt lên khuôn mặt tái nhợt của các mỹ nhân, khiến họ trông càng thêm tiều tụy.
Mộc Ly, không thể chịu đựng thêm nữa, nàng khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. "Phong ca! Đừng mà! Người sẽ chết mất!" Tiếng kêu của nàng bị nhấn chìm trong tiếng sấm sét, nhưng nỗi đau trong giọng nói thì rõ ràng đến mức cắt cứa tim gan. Nàng cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay Tần Nguyệt, muốn lao vào tâm bão, dù biết rõ đó là hành động tự sát.
Lam Yên nghiến chặt răng, ánh mắt sắc bén như chim ưng giờ đây đỏ hoe. Nàng nắm chặt cán trường thương, lực tay mạnh đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. "Đáng chết! Tại sao ta lại yếu như vậy?! Tại sao ta không thể giúp gì được?!" Nàng gầm gừ, nỗi bất lực và phẫn nộ thiêu đốt tâm can. Nàng ghét cảm giác yếu đuối này, ghét nhìn người mình yêu chịu khổ mà không thể làm gì.
Tần Nguyệt, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng cũng đã đỏ hoe. Nàng ôm chặt Mộc Ly và Hạ Vũ, cố gắng dùng chút linh lực còn sót lại để bảo vệ các nàng khỏi dư chấn của Thiên Kiếp. "Lâm Phong, phải kiên trì!" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đang nói với chính mình nhiều hơn là với chàng. Nàng biết, lúc này chỉ có ý chí của Lâm Phong mới là thứ quyết định.
Linh Nhi, đang nép mình trong vòng tay Tuyết Dao, bỗng nhiên run rẩy mạnh hơn, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Từ cơ thể nhỏ bé của nàng, vầng sáng trắng yếu ớt, mờ ảo như ánh trăng non, bất ngờ lan tỏa mạnh mẽ hơn một chút, tạo thành một làn sương mỏng bao bọc lấy cô bé, rồi như có ý thức, nó hướng về phía Lâm Phong. Vầng sáng đó không mang theo bất kỳ uy lực tấn công nào, nhưng lại có một sự thuần khiết và an lành đến lạ lùng, như một dòng suối mát lành chảy vào sa mạc khô cằn.
Bạch Lão Tổ, chứng kiến cảnh tượng này, vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn Linh Nhi, như thể cô bé có liên hệ gì đó với 'Khởi Nguyên Chi Tâm' của Lâm Phong. "Đây là... cộng hưởng? Không thể nào! Linh Nhi... con bé là ai?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt không còn vẻ thản nhiên như trước, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút sợ hãi. Sự kiện này nằm ngoài mọi dự đoán, mọi kinh nghiệm của hắn.
Trên bầu trời, "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ lại tụ lực, không còn là Tử Lôi đơn thuần mà biến thành một luồng năng lượng xoáy màu tím đen, như một hắc động nhỏ, đang quay cuồng điên dại. Nó không còn là hình dạng tia sét, mà là một xoáy nước hủy diệt, một cơn lốc vũ trụ thu nhỏ, lao thẳng xuống Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng, mang theo một lực hút mạnh mẽ, xé toạc không gian xung quanh.
"Không!" Tuyết Dao thét lên, giọng nói tuyệt vọng.
Luồng năng lượng xoáy tím đen cuốn lấy Lâm Phong. Chàng không kịp phản ứng, cơ thể chàng bị hút vào trung tâm của cơn lốc hủy diệt đó. Một tiếng gầm nhẹ nhưng hùng vĩ, không phải của Lâm Phong, mà như đến từ sâu thẳm huyết mạch của chàng, vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên. Cơ thể chàng bắt đầu biến đổi kinh hoàng, một phần da thịt nứt nẻ, máu tươi rỉ ra, nhưng bên dưới những vết nứt lại ánh lên một vẻ rực rỡ, như đang tái sinh. Những đường vân sáng mờ ảo, cổ xưa như những ký tự thần bí, bắt đầu hiện lên trên làn da chàng.
Các mỹ nhân đồng loạt thét lên kinh hãi, tiếng thét của họ hòa cùng tiếng sấm sét và tiếng gào của gió, tạo thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Lâm Phong, trong cơn lốc xoáy hủy diệt của Thiên Kiếp, đang trải qua một sự lột xác đau đớn, một cuộc tái sinh mà không ai biết sẽ dẫn chàng đến đâu. Liệu chàng sẽ trở thành tro tàn, hay sẽ vươn mình hóa thành phượng hoàng?