Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 340

Thiên Kiếp Biến Dị: Huyết Mạch Thức Tỉnh, Ma Thần Giáng Lâm

4508 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 339, cho thấy Lâm Phong sống sót và vượt qua đợt Thiên Kiếp cuối cùng.,Khắc họa quá trình Lâm Phong kích hoạt sức mạnh tiềm ẩn trong huyết mạch, dẫn đến sự biến đổi kinh hoàng và thức tỉnh một hình thái sức mạnh mới.,Miêu tả hình thái quái dị và sức mạnh kinh hồn của đợt Thiên Kiếp cuối cùng, đồng thời thể hiện sự quyết tâm vượt qua ranh giới sinh tử của Lâm Phong.,Làm rõ hơn về bản chất 'Thiên Kiếp Thần Ma' và mối liên hệ với huyết mạch của Lâm Phong.,Thiết lập trạng thái mới của Lâm Phong sau khi vượt qua Thiên Kiếp, chuẩn bị cho trận chiến quyết định với Ma Tôn Huyết Ảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, action, emotional, heroic, dramatic, awe-inspiring, mysterious
Kết chương: [object Object]

Tiếng gầm nhẹ nhưng hùng vĩ, không phải của Lâm Phong, mà như đến từ sâu thẳm huyết mạch của chàng, vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên. Cơ thể chàng bắt đầu biến đổi kinh hoàng, một phần da thịt nứt nẻ, máu tươi rỉ ra, nhưng bên dưới những vết nứt lại ánh lên một vẻ rực rỡ, như đang tái sinh. Những đường vân sáng mờ ảo, cổ xưa như những ký tự thần bí, bắt đầu hiện lên trên làn da chàng. Luồng năng lượng xoáy tím đen của Thiên Kiếp vẫn cuồng bạo xoáy tròn quanh Lâm Phong, như một cơn bão vũ trụ thu nhỏ, không ngừng nghiền ép, xé toạc và hòa tan mọi thứ trong đó. Mùi khét lẹt của sấm sét hòa lẫn mùi máu tanh nồng, mùi ẩm ướt của Giới Hà và một thứ mùi ma khí cổ xưa, nồng nặc đến khó thở.

Trong làn sương mù dày đặc và những tia tử lôi rạch ngang bầu trời Giới Hà Vô Biên, Lâm Phong đang bị luồng năng lượng xoáy tím đen của Thiên Kiếp bao phủ hoàn toàn. Nó không chỉ là một cơn lốc hủy diệt thông thường, mà như một cối xay nghiền nát ý chí và thân xác. Từng tế bào trong cơ thể chàng gào thét trong đau đớn, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều phải chịu đựng sự cào xé khủng khiếp. Nhưng kỳ lạ thay, sau mỗi lần nứt vỡ, một dòng năng lượng ấm nóng, cổ xưa lại tràn vào, hàn gắn và cường hóa, khiến chàng mạnh mẽ hơn một chút. Quá trình này diễn ra liên tục, không ngừng nghỉ, như một lò luyện kim đang nung chảy kim loại quý. Lâm Phong cảm thấy mình đang bị tôi luyện, bị ép buộc lột xác.

*Đây chính là đợt kiếp cuối cùng... Nó muốn hủy diệt ta, nhưng cũng là cơ hội để ta lột xác!* Ý chí sắt đá của Lâm Phong không hề suy suyển. Dù cơn đau như xé toạc linh hồn, chàng vẫn giữ vững một tia thanh tỉnh, bám víu vào niềm tin kiên định rằng mình sẽ vượt qua. Mỗi tiếng gầm thét trong vô thức của chàng không còn là tiếng rên rỉ của đau đớn, mà là sự bùng nổ của một thứ gì đó nguyên thủy, cổ xưa đang trỗi dậy từ tận sâu thẳm huyết mạch. Một luồng sáng đỏ sẫm, không phải của máu mà của một nguồn năng lượng rực cháy, bắt đầu bùng lên từ vị trí trái tim chàng, lan tỏa khắp cơ thể, thấm vào từng mạch máu, từng đường gân. Cùng lúc đó, những đường vân cổ xưa trên da chàng phát sáng rực rỡ hơn, như những ký tự thần bí của một nền văn minh đã lụi tàn, kể lại một câu chuyện về sự khởi nguyên.

Trên bầu trời, "con mắt" khổng lồ màu tím đỏ, nguồn cơn của cơn thịnh nộ Thiên Kiếp, không còn là một con mắt đơn thuần. Nó bắt đầu biến đổi, co rút lại, rồi từ từ mở rộng, hình thành một hình thái quái dị đến kinh hoàng. Không còn là tia sét hay xoáy năng lượng, mà là một sinh vật khổng lồ, nửa thú nửa người, được tạo thành từ tử lôi và ma khí thuần túy. Nó có một thân thể vặn vẹo, những chi thể gân guốc nhô ra một cách bất thường, và một khuôn mặt bị bóp méo, đầy những đường nét gồ ghề, dữ tợn. Đôi mắt nó, trước đây là "con mắt" của Thiên Kiếp, giờ đây rực sáng với ánh tím đen đầy sát ý, toát ra một áp lực kinh hoàng, như thể một vị Ma Thần cổ xưa vừa giáng lâm từ vực sâu hỗn độn. Đây chính là 'Thiên Kiếp Hồn Ảnh', một thực thể được sinh ra từ ý chí hủy diệt của Thiên Đạo, đặc biệt dành cho những kẻ dám "nghịch thiên cải mệnh". Nó vươn những xúc tu tử lôi khổng lồ, đen kịt, như những cánh tay ác quỷ, từ từ quấn lấy luồng năng lượng xoáy đang bao bọc Lâm Phong, như muốn nuốt chửng cả chàng lẫn sức mạnh mới đang bùng nổ.

Bạch Lão Tổ, người đã trải qua vô số năm tháng tu luyện và kiến thức uyên bác, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi lẩm bẩm với giọng run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi tột độ: "Không ngờ... Thiên Kiếp Hồn Ảnh... nó muốn 'nuốt chửng' huyết mạch của tiểu tử này! Đây là sự phản phệ của Thiên Đạo, không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn tiêu diệt cả 'Khởi Nguyên Chi Tâm' và mọi dấu vết của huyết mạch cổ xưa!" Hắn lùi lại một bước, cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ sinh vật tử lôi kia.

Bên ngoài trận pháp, tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn, tiếng sấm sét liên hồi vang lên như những nhát búa của Thần Chết. Mùi khét của sấm sét, mùi máu tươi tanh tưởi, mùi ẩm ướt của Giới Hà Vô Biên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng và kinh hoàng bao trùm. Ánh sáng tím đen từ Thiên Kiếp hắt lên khuôn mặt tái nhợt của các mỹ nhân, khiến họ trông càng thêm tiều tụy.

Mộc Ly, không thể chịu đựng thêm nữa, nàng khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. "Phong ca! Đừng mà! Người sẽ chết mất!" Tiếng kêu của nàng bị nhấn chìm trong tiếng sấm sét, nhưng nỗi đau trong giọng nói thì rõ ràng đến mức cắt cứa tim gan. Nàng cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay Tần Nguyệt, muốn lao vào tâm bão, dù biết rõ đó là hành động tự sát. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Thiên Kiếp, nhưng chưa bao giờ thấy nó biến dị đến mức này, chưa bao giờ thấy Lâm Phong phải chịu đựng đến vậy. Trái tim nàng như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên.

Lam Yên nghiến chặt răng, ánh mắt sắc bén như chim ưng giờ đây đỏ hoe. Nàng nắm chặt cán trường thương, lực tay mạnh đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. "Đáng chết! Tại sao ta lại yếu như vậy?! Tại sao ta không thể giúp gì được?!" Nàng gầm gừ, nỗi bất lực và phẫn nộ thiêu đốt tâm can. Nàng ghét cảm giác yếu đuối này, ghét nhìn người mình yêu chịu khổ mà không thể làm gì. Nàng muốn xông lên, dùng trường thương của mình để chọc thủng "con mắt" quái dị kia, dù biết đó là điều không tưởng. Khí tức chiến đấu trong nàng cuồn cuộn, nhưng bị một bức tường vô hình của Thiên Kiếp ngăn lại.

Tần Nguyệt, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng cũng đã đỏ hoe. Nàng ôm chặt Mộc Ly và Hạ Vũ, cố gắng dùng chút linh lực còn sót lại để bảo vệ các nàng khỏi dư chấn của Thiên Kiếp. "Lâm Phong, phải kiên trì!" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đang nói với chính mình nhiều hơn là với chàng. Nàng biết, lúc này chỉ có ý chí của Lâm Phong mới là thứ quyết định. Bàn tay nàng run rẩy siết chặt, nội tâm đang cầu nguyện, dù nàng không phải là người tin vào thần phật.

Linh Nhi, đang nép mình trong vòng tay Tuyết Dao, bỗng nhiên run rẩy mạnh hơn, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Từ cơ thể nhỏ bé của nàng, vầng sáng trắng yếu ớt, mờ ảo như ánh trăng non, bất ngờ lan tỏa mạnh mẽ hơn một chút, tạo thành một làn sương mỏng bao bọc lấy cô bé, rồi như có ý thức, nó hướng về phía Lâm Phong. Vầng sáng đó không mang theo bất kỳ uy lực tấn công nào, nhưng lại có một sự thuần khiết và an lành đến lạ lùng, như một dòng suối mát lành chảy vào sa mạc khô cằn, cố gắng xoa dịu cơn bão táp xung quanh Lâm Phong.

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong đang bị bao phủ bởi luồng xoáy tử lôi, nàng cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng mà chàng đang phải chịu đựng. Nàng siết chặt Linh Nhi trong vòng tay, như muốn tìm một chỗ dựa, nhưng đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi chàng dù chỉ một khắc. "Phong... chàng nhất định phải vượt qua!" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy tuyệt vọng nhưng cũng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một tình yêu sâu sắc. Nước mắt nàng đã cạn khô, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn không ngừng cồn cào.

Bạch Lão Tổ, chứng kiến cảnh tượng Linh Nhi và vầng sáng trắng, vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn cô bé, như thể cô bé có liên hệ gì đó với 'Khởi Nguyên Chi Tâm' của Lâm Phong. "Đây là... cộng hưởng? Không thể nào! Linh Nhi... con bé là ai?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt không còn vẻ thản nhiên như trước, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút sợ hãi. Sự kiện này nằm ngoài mọi dự đoán, mọi kinh nghiệm của hắn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết vô cùng, đối lập hoàn toàn với ma khí tử lôi của Thiên Kiếp, đang cố gắng bảo vệ Lâm Phong. *Rốt cuộc, tiểu tử này còn che giấu bao nhiêu bí mật nữa?*

Lâm Phong, trong cơn lốc xoáy hủy diệt, cảm nhận được vầng sáng ấm áp yếu ớt từ Linh Nhi. Nó như một tia hy vọng, một lời động viên vô hình, giúp chàng giữ vững tâm trí. Sức mạnh huyết mạch trong chàng bùng nổ dữ dội hơn nữa. Luồng sáng đỏ sẫm từ tim chàng lan khắp cơ thể, những đường vân cổ xưa trên da chàng phát sáng rực rỡ như những dòng dung nham nóng bỏng. Da thịt chàng không còn nứt vỡ, mà đang hóa thành một màu đồng cổ, cứng rắn và đầy uy lực. Đôi mắt đen láy của chàng dần chuyển sang màu đỏ rực như máu, lóe lên vẻ dữ dằn và bất khuất. Từ hai bên thái dương, hai chiếc sừng nhỏ, đen nhánh, cong vút dần nhô ra, như dấu hiệu của một loài sinh vật cổ xưa nào đó. Chàng đã không còn là Lâm Phong mà họ từng biết. Đây là hình thái 'Ma Thần', sự thức tỉnh của huyết mạch Khởi Nguyên, một sự biến đổi kinh hoàng nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Chàng ngửa mặt lên trời, tiếng gầm thét không còn là đau đớn, mà là sự bùng nổ của ý chí chiến đấu, của sự phản kháng mãnh liệt.

***

Trong màn giông bão dữ dội, với những tia sấm sét chói lòa rạch ngang bầu trời và tiếng gió giật mạnh xé toạc không gian, hình thái mới của Lâm Phong hiện ra, đầy uy nghi và đáng sợ. Làn da chàng đã chuyển thành màu đồng cổ, lấp lánh dưới ánh tử lôi, như được đúc từ kim loại thần bí. Toàn thân chàng được bao phủ bởi những đường vân cổ xưa, phát sáng đỏ rực, như những mạch máu của một vị thần đang chảy tràn năng lượng. Đôi mắt đen láy thường ngày nay đã biến thành hai hố sâu đỏ rực như máu, ánh lên vẻ dữ tợn và hoang dại, nhưng vẫn ẩn chứa một tia lý trí kiên định. Từ trán chàng, hai chiếc sừng đen nhánh, cong vút, vươn thẳng lên, không phải của quỷ dữ, mà của một sinh vật thần thoại cổ xưa, đầy sức mạnh và quyền uy. Đây chính là hình thái 'Ma Thần', sự thức tỉnh hoàn toàn của huyết mạch Khởi Nguyên.

Lâm Phong đứng thẳng tắp giữa không trung, không còn bị luồng năng lượng xoáy tím đen của Thiên Kiếp nuốt chửng. Ngược lại, chàng dường như đang dung hợp với nó, biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Khí tức từ chàng bùng nổ, không còn là linh lực của một tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, mà là một luồng sức mạnh hỗn độn, nguyên thủy, đầy áp lực, khiến cả Giới Hà Vô Biên cũng phải run rẩy. Những ngọn núi đá xung quanh nứt toác, nước sông dâng trào cuồn cuộn như muốn nuốt chửng đất trời. Đây là sức mạnh của Khởi Nguyên, sức mạnh từng tồn tại trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, nay được đánh thức trong cơ thể một phàm nhân.

Đối diện chàng là 'Thiên Kiếp Hồn Ảnh', sinh vật khổng lồ, nửa thú nửa người được tạo thành từ tử lôi và ma khí. Nó gầm gừ, đôi mắt tím đen rực sáng sát ý, vươn những xúc tu tử lôi về phía Lâm Phong, như muốn xé nát chàng thành từng mảnh. Nó cảm nhận được sự đe dọa từ huyết mạch đang bùng nổ của Lâm Phong, một thứ sức mạnh mà Thiên Đạo muốn tiêu diệt bằng mọi giá.

Bạch Lão Tổ, chứng kiến Lâm Phong trong hình thái 'Ma Thần' đó, không khỏi kinh hãi thốt lên: "Đây là... Khởi Nguyên Chi Lực... Huyết mạch của chàng ta đã thức tỉnh hoàn toàn! Nhưng... hình thái này..." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên những hồi ức xa xưa, về những ghi chép cổ đại đã bị thất truyền về Thần Ma Kỷ Nguyên. "Dấu ấn đó... không sai... đây là dấu hiệu của 'Thần Ma Cổ Tộc', những sinh vật đã từng đối đầu với Thiên Đạo trong thời kỳ hỗn mang! Tiểu tử này... rốt cuộc có lai lịch thế nào? Hắn không chỉ là 'Khởi Nguyên Chi Tâm' mà còn mang trong mình huyết mạch của Thần Ma cổ xưa!" Hắn run rẩy, nhận ra rằng Lâm Phong giờ đây không chỉ là một tu sĩ nghịch thiên, mà còn là một mối đe dọa tiềm tàng đối với trật tự hiện tại của vũ trụ.

Từ phía xa, Linh Nhi, vẫn nép mình trong vòng tay Tuyết Dao, vô thức phát ra một vầng sáng trắng mạnh hơn nữa, bao trùm lấy cô bé và lan tỏa ra xung quanh. Vầng sáng đó không còn yếu ớt, mà trở nên rực rỡ, thuần khiết, như một đóa sen trắng nở rộ giữa màn đêm u tối. Nó không hề có uy lực tấn công, nhưng lại mang đến một cảm giác an bình, một nguồn năng lượng chữa lành, dường như đang cố gắng hỗ trợ Lâm Phong, kết nối với chàng. Bạch Lão Tổ quay sang nhìn Linh Nhi, ánh mắt kinh ngạc tột độ. "Đây là... sự cộng hưởng sâu sắc... Linh Nhi, con bé không phải là một phàm nhân bình thường! Khả năng này... liệu có phải là 'Thiên Địa Chí Linh' đã tái sinh? Hay là một phần của 'Khởi Nguyên Chi Tâm' đã tách rời?" Hắn không thể giải thích được, mọi kiến thức của hắn đều bị đảo lộn bởi những gì đang diễn ra.

Lam Yên, với ánh mắt đỏ hoe vì lo lắng, giờ đây lại lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong trong hình thái này. Mặc dù có chút sợ hãi trước sự dữ tợn của 'Ma Thần', nhưng nàng không thể phủ nhận sức mạnh kinh thiên động địa mà chàng đang toát ra. "Phong... chàng ấy biến thành cái gì vậy?!" Nàng thốt lên, giọng nói đầy ngạc nhiên. "Nhưng... mạnh quá! Khí tức này... còn vượt xa cả Ma Tôn Huyết Ảnh!" Nàng cảm nhận được một sự phấn khích trỗi dậy trong lòng, sự ngưỡng mộ hòa lẫn với một chút lo lắng.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Hạ Vũ đều kinh hãi nhìn Lâm Phong. Họ nhận ra chàng, nhưng lại không nhận ra chàng. Sự biến đổi này quá lớn, quá sức tưởng tượng của họ. Dù vậy, sâu thẳm trong đôi mắt họ, vẫn là tình yêu và sự lo lắng tột độ. Họ biết rằng, dù chàng có biến thành hình dạng gì, chàng vẫn là Lâm Phong của họ. Thôn Thiên Thử, với đôi mắt tròn xoe, kêu chiêm chiếp, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, nhưng nó không hề sợ hãi, ngược lại còn lộ vẻ hưng phấn.

Lâm Phong, với hình thái 'Ma Thần' của mình, không nói một lời. Chàng chỉ gầm lên một tiếng, tiếng gầm vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên, xuyên thấu tầng mây, khiến những tia tử lôi trên bầu trời cũng phải run rẩy. Chàng tung ra một cú đấm, không phải là một chiêu thức phức tạp, mà là một cú đấm đơn giản, trực diện, nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt của huyết mạch Khởi Nguyên. Không gian xung quanh cú đấm vặn vẹo, méo mó, như thể một lỗ đen nhỏ vừa được tạo ra, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Năng lượng hỗn độn cuồn cuộn, thổi bay mọi sương mù, xé toạc tầng mây.

'Thiên Kiếp Hồn Ảnh' cũng không hề kém cạnh. Nó gào thét, tiếng gào chói tai như tiếng xé lụa của hàng vạn linh hồn. Nó vươn những móng vuốt tử lôi khổng lồ, đen kịt, về phía Lâm Phong. Mỗi móng vuốt đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một ngọn núi, để hủy diệt một thành trì. Hai luồng sức mạnh tối thượng, một đến từ huyết mạch cổ xưa, một đến từ ý chí của Thiên Đạo, va chạm vào nhau giữa không trung.

Một cuộc va chạm kinh thiên động địa xảy ra, ánh sáng bùng nổ bao trùm toàn bộ Giới Hà Vô Biên. Không phải ánh sáng rực rỡ thông thường, mà là sự giao thoa của ánh tím đen hủy diệt và ánh đỏ sẫm nguyên thủy, tạo thành một quầng sáng hỗn loạn, chói mắt đến mức không ai có thể nhìn thẳng. Tiếng nổ long trời lở đất, như thể cả bầu trời đang sụp đổ, cả không gian đang bị xé toạc. Sóng xung kích lan ra khắp nơi, phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó. Những ngọn núi đá bị san phẳng, nước Giới Hà bắn tung tóe lên hàng trăm trượng, tạo thành những cơn sóng thần khổng lồ. Trận pháp phòng hộ mà Bạch Lão Tổ và các mỹ nhân đã dựng lên cũng rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết nứt, như thể sắp vỡ vụn. Các mỹ nhân phải vận hết sức lực để duy trì trận pháp, khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng. Họ đứng vững, vì biết rằng, chỉ cần họ ngã xuống, Lâm Phong sẽ không còn chỗ dựa.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Mọi giác quan đều bị tê liệt bởi sức mạnh khủng khiếp của cuộc đối đầu. Chỉ còn lại ánh sáng chói lòa, âm thanh chói tai và cảm giác áp lực nghẹt thở. Ai cũng nín thở chờ đợi kết quả của trận chiến sinh tử này, trận chiến giữa một phàm nhân nghịch thiên và ý chí hủy diệt của Thiên Đạo.

***

Ánh sáng chói mắt dần tan đi, để lộ ra khung cảnh hoang tàn của Giới Hà Vô Biên sau trận chiến kinh thiên động địa. Bầu trời vẫn còn những đám mây đen vần vũ, nhưng đã không còn sấm sét dữ dội. Không khí vẫn nặng nề, mang theo mùi khét lẹt của tử lôi và mùi tanh nồng của máu, một cảm giác tàn phá và kiệt quệ bao trùm. Những ngọn núi đá đã bị san phẳng thành bình địa, nước Giới Hà cuồn cuộn chảy xiết, nhưng không còn hung hãn như trước.

'Thiên Kiếp Hồn Ảnh', sinh vật tử lôi khổng lồ, đã biến mất không còn dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại một vết nứt khổng lồ trên không trung, như một vết sẹo xấu xí trên tấm màn trời, từ từ khép lại. Dấu hiệu của Thiên Kiếp đã hoàn toàn biến mất.

Giữa không trung, Lâm Phong lơ lửng một mình. Hình thái 'Ma Thần' của chàng dần thu lại. Làn da đồng cổ trở về màu da thịt bình thường, những đường vân cổ xưa nhạt đi rồi biến mất, đôi mắt đỏ rực trở lại màu đen láy sâu thẳm, và hai chiếc sừng đen nhánh cũng dần lặn vào trong trán. Chàng trở lại là Lâm Phong mà họ quen thuộc, nhưng có gì đó đã thay đổi, một khí chất cổ xưa, mạnh mẽ hơn, trầm ổn hơn, như một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện qua ngàn năm.

Chàng không thể giữ vững nữa, cơ thể kiệt sức nặng nề rơi xuống.

"Phong!" Tuyết Dao là người đầu tiên thét lên, lao nhanh như một cơn gió đến đỡ lấy chàng. Các mỹ nhân khác cũng không chút do dự, đồng loạt lao đến, khuôn mặt ai nấy đều đầm đìa nước mắt và mồ hôi, nhưng ánh mắt tràn ngập sự nhẹ nhõm và vui sướng.

Lâm Phong nằm gọn trong vòng tay Tuyết Dao, khuôn mặt chàng tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười yếu ớt. Chàng ngước nhìn bầu trời dần quang đãng, một tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, chiếu rọi xuống. "Ta... đã vượt qua..." Giọng chàng khản đặc, yếu ớt, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được, một niềm tự hào mãnh liệt.

Tuyết Dao ôm chặt Lâm Phong, nước mắt lăn dài trên má nàng, ướt đẫm mái tóc chàng. Nàng vùi mặt vào ngực chàng, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập của chàng, như một bằng chứng sống cho sự sống còn của người nàng yêu. "Phong... chàng làm được rồi... chàng đã làm được rồi..." Nàng nghẹn ngào, không thể nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy chàng, như thể sợ chàng sẽ tan biến bất cứ lúc nào.

Mộc Ly khóc nức nở, nước mắt tuôn như mưa. Nàng nắm lấy tay Lâm Phong, xoa nhẹ, như muốn truyền hơi ấm cho chàng. "Phong ca... người đã làm bọn muội sợ chết khiếp!" Nàng vừa trách yêu, vừa mừng rỡ.

Lam Yên quỳ xuống bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và lo lắng. Nàng cẩn thận kiểm tra các vết thương của Lâm Phong, lòng đau như cắt khi thấy thân thể chàng chi chít những vết sẹo mới, dù đã lành lại phần nào. "Vết thương rất nặng... nhưng linh lực đã ổn định. Mọi người mau đưa Phong về nghỉ ngơi và trị thương!" Nàng ra lệnh, giọng nói mạnh mẽ nhưng đầy sự quan tâm.

Tần Nguyệt nhẹ nhàng xoa đầu Hạ Vũ đang run rẩy vì sợ hãi, rồi tiến lại gần Lâm Phong, ánh mắt nàng vừa mừng vừa lo. "Thật không hổ là Lâm Phong. Ngươi... đã làm nên kỳ tích." Nàng thở dài một hơi, mọi căng thẳng trong lòng đều tan biến.

Linh Nhi, với vầng sáng trắng trên người đã dần tắt, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Cô bé nhẹ nhàng vươn bàn tay nhỏ xíu, chạm vào má chàng. "Ca ca..." Giọng cô bé trong trẻo, mang theo một nỗi lo lắng vừa mới vơi đi, giờ chuyển thành sự quan tâm sâu sắc. Ngay khi bàn tay nhỏ bé của nàng chạm vào Lâm Phong, một luồng ấm áp thuần khiết, yếu ớt nhưng không ngừng, len lỏi vào cơ thể chàng, giúp chàng xoa dịu đi những cơn đau nhức nhối.

Bạch Lão Tổ tiến lại gần, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong. Hắn chạm vào trán chàng, một luồng linh lực tinh tế thăm dò vào cơ thể Lâm Phong. Ánh mắt hắn lóe lên sự kinh ngạc, rồi chuyển thành vẻ nghiêm trọng. "Huyết mạch Khởi Nguyên... đã hoàn toàn thức tỉnh. Dấu ấn đó... giống hệt những gì ta từng thấy trong các ghi chép cổ xưa về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tiểu tử ngươi, đã trở thành một 'kẻ nghịch thiên' thực sự. Thiên Đạo sẽ không bỏ qua đâu..." Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ cảnh báo. "Từ giờ trở đi, ngươi không chỉ đối mặt với những thử thách cảnh giới, mà còn là sự truy đuổi từ ý chí của Thiên Đạo, từ những thế lực cổ xưa đã bị phong ấn. Ngươi đã bước vào một con đường không thể quay đầu."

Thôn Thiên Thử rúc vào người Lâm Phong, kêu chiêm chiếp, dụi đầu vào cổ chàng, như một đứa trẻ đang làm nũng. Nó không ngừng liếm vào những vết thương của chàng, như muốn dùng nước bọt của mình để chữa lành cho chủ nhân.

Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp từ những người thân yêu, từ Linh Nhi, từ Thôn Thiên Thử. Chàng khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi sau khi vượt qua ranh giới sinh tử. Chàng đã chiến thắng. Chàng đã lột xác. Sức mạnh trong chàng giờ đây không còn là thứ chàng cần phải tìm kiếm, mà là một phần cố hữu, một dòng chảy cuồn cuộn trong huyết mạch. Chàng biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng chàng không hề sợ hãi. *Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.* Chàng đã chứng minh điều đó.

Một nụ cười nhếch mép, mang theo vẻ tinh quái thường ngày của Lâm Phong, nhưng giờ đây còn pha thêm một chút ngạo nghễ và bất cần, hiện lên trên khuôn mặt kiệt sức của chàng. Chàng ngước nhìn bầu trời đã quang đãng hoàn toàn, nơi một vết sẹo vô hình của Thiên Kiếp vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở. "Thiên Đạo muốn ta chết? Vậy thì ta sẽ nghịch thiên mà sinh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, giọng nói tuy yếu ớt nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. "Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi chuẩn bị nghênh đón một Lâm Phong hoàn toàn mới đi!"

Trong vòng tay của các mỹ nhân, Lâm Phong đã vượt qua kiếp nạn lớn nhất từ trước đến nay. Nhưng cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ