Lâm Phong không ngạc nhiên. Chàng chỉ đứng đó, hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm nhận linh khí dồi dào của Thanh Vân Sơn đang thấm vào cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung động mạnh mẽ hơn, phát ra một luồng ánh sáng đen sâu thẳm, như đang hưởng ứng lời thề của chủ nhân, như đang nhắc nhở chàng về tiềm năng vô hạn mà nó nắm giữ. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng, một sự chấp thuận. Chàng nắm chặt tay, ghim sâu vào tâm trí từng lời Hoàng Lão Quái đã nói. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Con đường phía trước không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm, là bảo vệ những người chàng yêu thương. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng biết, đạo của chàng không phải là sự tranh giành danh lợi, mà là tìm kiếm sự thật, là vượt qua giới hạn của chính mình, để rồi có thể "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh" một cách có ý nghĩa.
Sáng sớm, sương mù nhẹ vương vấn trên những mái ngói xám xịt của Linh Khê Trấn, như một tấm màn lụa mỏng che phủ vẻ đẹp bình dị của nó. Tiếng gà gáy xé tan màn đêm, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của một ngày mới. Tiếng nói chuyện thì thầm của người dân bắt đầu vang lên từ các ngôi nhà gỗ đơn giản, hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá chính. Dòng suối nhỏ chảy róc rách dưới cây cầu đá, mang theo âm thanh trong trẻo, dịu mát. Một mùi hương tổng hợp của thức ăn nấu nướng, mùi gỗ mới của những căn nhà đang được sửa chữa, mùi thảo dược nhẹ từ nhà Bà Mộc, và cả mùi đất ẩm đặc trưng sau một đêm sương giáng, len lỏi trong không khí. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, nhộn nhịp vừa phải, ấm cúng và thân thiện, khiến Lâm Phong cảm thấy một nỗi niềm khó tả dâng lên trong lòng.
Chàng bước xuống khỏi Đỉnh Luyện Khí, trở về trấn để hoàn thành những lời hứa. Lý Trưởng đã chờ sẵn ở đầu trấn, đôi mắt già nua ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy niềm tin. Trần Hạo, dù vết thương chưa lành hẳn, cũng đã cố gắng đứng dậy, vóc dáng vạm vỡ của hắn đứng cạnh Lý Trưởng, tạo thành một bức tường vững chãi.
“Phong nhi,” Lý Trưởng mở lời, giọng ông khàn khàn nhưng chứa chan tình cảm. “Con đã quyết rồi ư?”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Vâng, Lý Trưởng. Con đường tu tiên là con đường con phải đi. Linh Khê Trấn an toàn, con mới có thể an tâm rèn luyện.” Chàng quay sang Trần Hạo, vỗ nhẹ vào vai hắn. “Huynh đệ, ở lại đây, giúp Lý Trưởng và dân làng. Chuyện tu luyện… ta sẽ thay ngươi gánh vác.”
Trần Hạo cười khổ. “Huynh đệ, cẩn thận đó. Thế giới bên ngoài không như Linh Khê Trấn đâu. Nguy hiểm rình rập khắp nơi. Ta… ta lo cho ngươi.” Đôi mắt hắn ánh lên một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được nỗi bất an. Hắn biết, bạn mình mang trong mình một chí lớn, một bí ẩn mà hắn không thể chạm tới.
Lâm Phong mỉm cười trấn an. “Yên tâm, ta nhất định sẽ trở về, mang theo sức mạnh đủ để bảo vệ nơi này. Chờ ta, đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng Linh Khê Trấn thành một nơi không ai dám xâm phạm.”
Lý Trưởng thở dài nhẹ nhõm, nụ cười hiền từ nở trên môi. “Cố gắng nha Phong nhi, cả trấn trông cậy vào con. Hãy nhớ, dù con đi đâu, Linh Khê Trấn vẫn luôn là nhà của con. Mọi người ở đây sẽ luôn chờ con trở về.”
Chàng cúi chào Lý Trưởng một cách cung kính, sau đó ôm chặt Trần Hạo, một cái ôm đầy tình nghĩa huynh đệ. Ngay lúc ấy, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi rượu thoang thoảng. Hoàng Lão Quái, với bộ dạng lôi thôi nhưng ánh mắt tinh anh, lại xuất hiện ngay bên cạnh Lâm Phong, như thể ông ta vẫn luôn ở đó, ẩn mình trong làn sương sớm.
“Aizz, tiểu tử,” lão ta lười biếng nói, nhưng ánh mắt lại sắc bén khác thường. “Đừng có làm vẻ anh hùng bi tráng thế chứ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhớ kỹ lời ta. Con đường ngươi chọn, không chỉ là tu luyện, mà còn là giải mã những bí mật đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Cơ duyên của ngươi ở phía trước, nhưng cũng là thử thách lớn.” Nói rồi, lão ta móc từ trong túi ra một viên ngọc bội nhỏ, màu sắc u tối nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng cổ xưa, rồi ấn vào tay Lâm Phong. “Ngọc bội này có thể giúp ngươi một phen khi gặp nguy hiểm. Nhớ kỹ, đừng bao giờ để lộ quá nhiều về Huyễn Mặc Quyển của ngươi. Nó là một bảo vật, nhưng cũng là một tai họa nếu rơi vào tay kẻ xấu.”
Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp và nặng trĩu của viên ngọc bội. Chàng biết, đây không chỉ là một món quà, mà là một lời nhắc nhở, một sự bảo hộ từ một bậc tiền bối bí ẩn. “Con đã hiểu, sư phụ.” Chàng trịnh trọng đáp.
Hoàng Lão Quái chỉ mỉm cười bí ẩn, rồi lại lảo đảo biến mất vào làn sương, để lại một khoảng trống và một mùi rượu nồng nặc.
Lâm Phong nhìn lại Linh Khê Trấn lần cuối, khắc sâu hình ảnh những con người thân yêu vào tâm trí. Chàng quay lưng đi thẳng, không ngoảnh đầu lại. Bước chân chàng nhẹ nhàng nhưng kiên định, hướng về phía Thanh Vân Sơn hùng vĩ, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương, như vẫy gọi một tương lai đầy hứa hẹn và thử thách. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo lời thề, mang theo hy vọng và gánh nặng của một "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của thế giới tu tiên rộng lớn. Chàng biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng với Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, với Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ, và với lời dặn dò của Hoàng Lão Quái vang vọng trong tâm trí, chàng tin mình có thể vượt qua tất cả. Mục tiêu của chàng không chỉ là đột phá cảnh giới, mà còn là tìm hiểu về thân thế bí ẩn của mình, về "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", và về những thế lực đang âm thầm thao túng vận mệnh thế gian. Chàng sẽ tìm kiếm, sẽ học hỏi, sẽ mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó, chàng có thể trở về, không chỉ là người bảo vệ Linh Khê Trấn, mà còn là một huyền thoại của cả thế giới tu tiên.
***
Hành trình đến Thanh Vân Tông không quá xa, nhưng đủ để Lâm Phong cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa Linh Khê Trấn và thế giới bên ngoài. Linh khí càng ngày càng đậm đặc, cây cối xanh tốt hơn, những con đường mòn cũng rộng rãi và được chăm sóc kỹ lưỡng hơn. Mãi đến trưa, sau khi băng qua một con đường núi quanh co, Lâm Phong mới nhìn thấy một quần thể kiến trúc đồ sộ ẩn hiện giữa những đỉnh núi chót vót. Đó chính là Thanh Vân Tông, môn phái tu tiên danh tiếng nhất khu vực.
Lâm Phong cẩn thận ẩn mình trong một lùm cây gần khu vực ngoại môn, quan sát. Phía dưới chàng là một khoảng sân rộng lớn trên Đỉnh Luyện Khí, nơi hàng chục đệ tử ngoại môn đang chăm chỉ luyện tập. Không khí sôi động, náo nhiệt với tiếng hô hoán, tiếng gió rít khi các đệ tử vung kiếm, múa quyền. Nắng ấm áp trải đều trên sân, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi mồ hôi và hương thảo mộc nhàn nhạt từ những dược viên gần đó.
Lâm Phong nhận ra vài gương mặt quen thuộc từ những lần đi chợ ở Linh Khê Trấn. Trong số đó, ánh mắt chàng dừng lại ở một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao ráo, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh lên vẻ kiêu ngạo. Hắn mặc một bộ áo gấm lụa là màu xanh lam tinh xảo, trên tay phe phẩy một cây quạt ngọc trắng muốt. Không ai khác, chính là Dương Thiên Minh, thiếu gia của Dương gia, một trong những gia tộc có thế lực nhất quanh Thanh Vân Tông. Hắn ta đang đứng giữa đám đông, ra vẻ chỉ dẫn cho một vài đệ tử khác, miệng không ngừng khoe khoang về việc mình đã đột phá Luyện Khí tầng ba nhanh như thế nào, và cách mà hắn ta đã dễ dàng đánh bại một con linh thú nhỏ trong rừng.
“Ha ha, các ngươi nhìn xem,” Dương Thiên Minh phe phẩy quạt, giọng điệu đầy vẻ tự mãn. “Thực lực của ta, Dương Thiên Minh đây, đâu phải là hạng tầm thường. Chỉ sợ những kẻ phàm phu tục tử, những kẻ không có linh căn, mới phải khổ sở mãi ở Luyện Khí tầng một, tầng hai mà thôi.” Hắn liếc mắt khinh miệt về phía bìa rừng, như thể đang tìm kiếm ai đó để châm chọc. Ánh mắt hắn lướt qua nơi Lâm Phong đang ẩn nấp, nhưng chàng đã kịp thời thu liễm khí tức, khiến hắn không phát hiện ra.
Lâm Phong khẽ nhếch mép. Kẻ này vẫn không thay đổi. Vẫn cái kiểu kiêu ngạo, hợm hĩnh ấy. Chàng nhớ lại những lần Dương Thiên Minh từng khinh thường chàng ở Linh Khê Trấn, gọi chàng là phế vật. Một tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt chàng, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Chàng không muốn gây sự, ít nhất là lúc này. Mục tiêu của chàng là Bí Cảnh Huyễn Mộng, không phải là một cuộc khẩu chiến vô nghĩa.
Đúng lúc đó, một luồng uy áp mạnh mẽ đột ngột ập xuống, khiến toàn bộ sân luyện tập chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía một bóng người đang từ từ bước ra từ một tòa tháp cổ kính. Đó là một lão già mặc đạo bào đen, thân hình gầy gò nhưng toát ra một khí thế uy nghiêm. Gương mặt ông ta nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén như chim ưng, quét qua một lượt đám đệ tử, khiến ai nấy đều phải cúi đầu. Vị Giám Sát Trưởng của Thanh Vân Tông đã xuất hiện.
“Đệ tử Thanh Vân Tông, lắng nghe!” Giọng ông ta vang dội, trầm thấp nhưng rõ ràng, như một tiếng chuông lớn đánh thức cả ngọn núi. “Bí Cảnh Huyễn Mộng sẽ mở cửa trong một canh giờ. Đây là cơ duyên lớn để các ngươi củng cố căn cơ, đột phá cảnh giới. Tuy nhiên, chỉ đệ tử Luyện Khí tầng một đến tầng bốn mới được phép vào. Hãy nhớ kỹ, nguy hiểm luôn song hành cùng cơ hội! Ai không đủ sức mạnh, không đủ quyết tâm, tốt nhất là đừng mạo hiểm!”
Lời của Giám Sát Trưởng như một luồng điện xẹt qua đám đông, khiến các đệ tử xôn xao bàn tán. Bí Cảnh Huyễn Mộng! Một cơ hội ngàn năm có một để đột phá cảnh giới, để tìm kiếm kỳ ngộ! Tuy nhiên, điều kiện Luyện Khí tầng một đến tầng bốn lại khiến nhiều đệ tử đã đạt Luyện Khí tầng năm trở lên phải tiếc nuối. Đây rõ ràng là cơ hội dành cho những đệ tử mới, có tiềm năng nhưng chưa đủ thực lực để tự mình tìm kiếm cơ duyên lớn.
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, ánh mắt lóe lên tia sáng. “Đột phá Luyện Khí kỳ!” Chàng thì thầm. Hiện tại, chàng vẫn đang ở Luyện Khí tầng ba, hoàn toàn đủ điều kiện để tham gia. Linh thạch mà chàng thu được từ Hang Động Linh Thạch vẫn còn khá nhiều, và đây chính là cơ hội vàng để sử dụng chúng, kết hợp với linh khí dồi dào của Bí Cảnh để tăng cường tu vi.
Dương Thiên Minh, sau khi nghe lời tuyên bố, không khỏi nhếch mép cười khinh bỉ. Hắn ta liếc nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ tự mãn, rồi bất chợt dừng lại ở nơi Lâm Phong đang ẩn nấp. Không biết bằng cách nào, hắn ta lại nhận ra Lâm Phong. Khuôn mặt tuấn tú của Dương Thiên Minh thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng chuyển thành sự khinh thường sâu sắc. Hắn ta tiến lên một bước, giọng điệu đủ lớn để Lâm Phong có thể nghe thấy. “Ha, phế vật mà cũng dám mơ tưởng vào Bí Cảnh? Một phàm nhân như ngươi mà dám đặt chân đến Thanh Vân Tông? Chắc sẽ bị ảo cảnh dọa cho phát điên mà thôi. Ta khuyên ngươi nên quay về Linh Khê Trấn mà chăn heo đi, kẻo đến lúc mất mạng lại đổ lỗi cho tông môn không nhắc nhở.”
Lời nói của Dương Thiên Minh không chỉ nhắm vào Lâm Phong mà còn là một lời cảnh cáo ngầm cho những đệ tử khác, để khẳng định vị thế của hắn ta. Một vài đệ tử nghe thấy cũng khẽ cười khúc khích, nhìn về phía bìa rừng với ánh mắt tò mò.
Lâm Phong không đáp lời, chỉ khẽ hừ lạnh trong lòng. Kẻ này quả thực là chó ngáp phải ruồi, sao lại có thể nhận ra mình trong khi mình đã cố gắng che giấu khí tức? Nhưng điều đó cũng không quan trọng. Chàng không có thời gian để đôi co với một kẻ tự mãn như vậy. Mục tiêu của chàng là đột phá, là mạnh mẽ hơn. Dương Thiên Minh chỉ là một hòn đá cản đường nhỏ, sẽ bị chàng đạp sang một bên mà thôi. Ánh mắt chàng kiên định, quyết tâm tham gia Bí Cảnh Huyễn Mộng đã được củng cố. Đây không chỉ là cơ hội tu luyện, mà còn là một bước đệm để chàng chứng minh giá trị của mình, không chỉ cho Dương Thiên Minh, mà cho cả thế giới tu tiên này.
Giám Sát Trưởng, dường như không để ý đến những lời châm chọc của Dương Thiên Minh, hoặc có thể ông ta đã quá quen với những màn tranh giành địa vị nhỏ nhen giữa các đệ tử. Ông ta phất tay áo, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, bao trùm cả khu vực. “Trong vòng nửa canh giờ, những ai muốn tham gia Bí Cảnh Huyễn Mộng, hãy tập trung trước cửa Tàng Kinh Các. Quá thời hạn sẽ không được vào!”
Nói rồi, Giám Sát Trưởng quay người, thân hình gầy gò của ông ta biến mất sau cánh cửa Tàng Kinh Các một cách nhanh chóng, để lại đám đệ tử đang xôn xao bàn tán và chuẩn bị. Lâm Phong không chần chừ nữa. Chàng quyết định. Cơ hội này, chàng nhất định phải nắm lấy. Chàng không chỉ cần mạnh mẽ hơn để bảo vệ Linh Khê Trấn, mà còn để đối mặt với những bí ẩn lớn hơn mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ. Chàng cần sức mạnh để giải mã "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", để hiểu về Huyễn Mặc Quyển và thân thế của chính mình. Bí Cảnh Huyễn Mộng chính là bước đầu tiên trên con đường ấy.
***
Bí Cảnh Huyễn Mộng nằm sâu trong lòng Thanh Vân Sơn, được bao bọc bởi một kết giới pháp trận cổ xưa. Khi Lâm Phong cùng hàng trăm đệ tử khác bước qua cánh cổng đá cổ kính, một cảm giác huyền ảo lập tức ập đến, bao trùm lấy chàng. Không gian bên trong hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài. Không có núi non, cây cối cụ thể, chỉ có một màn sương mù dày đặc, màu tím nhạt, cuồn cuộn không ngừng. Linh khí trong Bí Cảnh dồi dào đến kinh ngạc, dày đặc hơn gấp trăm lần so với bên ngoài Thanh Vân Tông, khiến mỗi hơi thở của Lâm Phong đều như đang hấp thụ một dòng năng lượng tinh khiết. Tuy nhiên, sự huyền ảo đó cũng đi kèm với một cảm giác không thực, mơ hồ, như thể chàng đang bước vào một giấc mơ.
Tiếng gió hú không ngừng vang vọng trong màn sương, đôi khi mang theo tiếng cười khúc khích ma quái, đôi khi lại là tiếng gầm rú của những sinh vật vô hình. Mùi hương cũng biến đổi liên tục: khi thì mùi thảo mộc lạ chưa từng ngửi thấy, khi thì mùi đất ẩm ướt, rồi lại thoang thoảng mùi kim loại tanh nồng, báo hiệu những ảo ảnh có thể chứa đựng nguy hiểm. Thời tiết cũng thay đổi thất thường; vừa mới đây còn là ánh nắng rực rỡ xuyên qua màn sương, giờ đã chuyển sang mưa phùn tầm tã, rồi đột ngột lạnh buốt như tuyết rơi.
Ngay lập tức, những ảo ảnh bắt đầu tấn công tâm trí Lâm Phong. Chàng thấy mình trở về Linh Khê Trấn, nhưng không phải là khung cảnh yên bình mà chàng vừa rời đi. Đó là một Linh Khê Trấn bị tàn phá nặng nề hơn cả sau trận chiến với Hắc Phong Trại. Những ngôi nhà cháy rụi, khói đen nghi ngút. Tiếng la hét, khóc than vang vọng khắp nơi. Chàng thấy Lý Trưởng nằm gục bên vũng máu, Trần Hạo bị trói chặt, đôi mắt hắn nhìn chàng đầy oán trách. “Ngươi bỏ đi! Ngươi đã hứa sẽ bảo vệ chúng ta! Tại sao ngươi lại bỏ rơi chúng ta?”
Lâm Phong cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự hối hận tột cùng dâng lên. Lồng ngực chàng như bị bóp nghẹt. Những hình ảnh về sự khinh thường của Dương Thiên Minh, của Trương Tam, của những kẻ đã từng coi thường chàng khi chàng còn là một phàm nhân, cũng hiện lên, chế giễu chàng. “Ngươi chỉ là một phế vật! Một kẻ yếu đuối! Dù có tu luyện đến đâu, ngươi cũng không thể thay đổi được số phận!”
Nhưng Lâm Phong không phải là Lâm Phong của ngày xưa. Đạo tâm của chàng đã được tôi luyện qua bao khó khăn, qua những lời khuyên của Hoàng Lão Quái, qua sự mất mát và quyết tâm bảo vệ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, một luồng ánh sáng đen sâu thẳm tỏa ra, bao bọc lấy tâm trí chàng.
“Không!” Lâm Phong gầm lên trong tâm trí, giọng nói vang dội như tiếng sấm. “Ta sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa! Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi những người ta yêu quý! Ta sẽ không bao giờ là kẻ yếu đuối!”
Huyễn Mặc Quyển phản ứng mãnh liệt hơn. Một dòng thông tin cổ xưa, như một tiếng vọng từ vô tận, vang lên trong tâm trí chàng: *“Hấp thu… luyện hóa… cường hóa… thanh lọc…”* Ánh sáng đen từ Huyễn Mặc Quyển không chỉ xua tan ảo ảnh, mà còn bắt đầu thanh lọc linh khí trong Bí Cảnh, biến chúng thành nguồn năng lượng tinh thuần nhất, dễ dàng được cơ thể Lâm Phong hấp thu. Các ảo ảnh tan biến như bong bóng xà phòng, để lại một tâm trí thanh tĩnh và một ý chí kiên cường hơn bao giờ hết.
Lâm Phong nhanh chóng tìm một nơi yên tĩnh hơn trong màn sương, khoanh chân ngồi xuống. Chàng biết, Bí Cảnh này không chỉ là một thử thách tâm trí, mà còn là một cơ hội tu luyện hiếm có. Linh khí ở đây quá dồi dào, và Huyễn Mặc Quyển lại có khả năng chuyển hóa chúng một cách thần kỳ. Chàng lấy ra số linh thạch đã thu được từ Hang Động Linh Thạch, những viên đá màu xám bạc lấp lánh, lạnh lẽo trong lòng bàn tay. Chàng nắm chặt chúng, bắt đầu vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển.
Ngay lập tức, một dòng linh khí cuồn cuộn, mãnh liệt từ linh thạch và từ môi trường Bí Cảnh ào ạt đổ vào cơ thể Lâm Phong, qua kinh mạch và hội tụ về đan điền. Huyễn Mặc Quyển quay tròn nhanh hơn bao giờ hết, như một hố đen vũ trụ, nuốt chửng mọi linh khí và chuyển hóa chúng thành năng lượng thuần túy, không tạp chất. Cảm giác linh khí dồi dào chảy khắp cơ thể khiến Lâm Phong run lên vì phấn khích. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng đều như được tắm trong suối nguồn sinh lực, đang khát khao hấp thu và chuyển hóa.
Chàng cảm nhận được cảnh giới của mình đang tăng vọt. Áp lực từ Bí Cảnh, nỗi lo lắng về tương lai, và cả sự khinh thường của Dương Thiên Minh, tất cả đều biến thành động lực thúc đẩy chàng tiến lên. Từ Luyện Khí tầng ba, chàng cảm thấy một bức tường vô hình đang lung lay. Huyễn Mặc Quyển tăng tốc độ hấp thu, linh khí trong Bí Cảnh như bị một cơn lốc hút vào cơ thể chàng.
*Rắc!* Một tiếng động nhẹ vang lên trong tâm trí. Lâm Phong biết, đó là tiếng bức tường của Luyện Khí tầng ba bị phá vỡ. Linh khí trong đan điền chàng bùng nổ, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Chàng đã đột phá Luyện Khí tầng bốn!
Nhưng chàng không dừng lại. Linh thạch trong tay chàng vẫn còn, và linh khí trong Bí Cảnh vẫn dồi dào không tưởng. Huyễn Mặc Quyển vẫn tiếp tục vận chuyển, không hề có dấu hiệu chậm lại. Chàng cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa Huyễn Mặc Quyển và Bí Cảnh này, như thể hai thứ sinh ra là để dành cho nhau. Bí Cảnh cung cấp linh khí, và Huyễn Mặc Quyển tối ưu hóa việc hấp thu chúng.
“Tuyệt vời!” Lâm Phong tự nhủ, trong lòng tràn đầy hưng phấn. Chàng tiếp tục tập trung, không một chút phân tâm. Thời gian trong Bí Cảnh dường như trôi qua nhanh hơn, hoặc có thể là do chàng quá nhập tâm vào tu luyện.
Linh khí tiếp tục cuồn cuộn, không ngừng đổ vào cơ thể chàng, vượt qua ngưỡng Luyện Khí tầng bốn và bắt đầu công phá bức tường của Luyện Khí tầng năm. Đây là một bước nhảy vọt đáng kinh ngạc, chỉ trong một thời gian ngắn. Ánh sáng đen từ Huyễn Mặc Quyển càng lúc càng mạnh mẽ, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Lâm Phong, khiến chàng trông như một vị thần bóng tối đang hấp thu tinh hoa của trời đất. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc, như đang hỗ trợ chàng trong quá trình đột phá.
*Rầm!* Một tiếng vang dội hơn, rõ ràng hơn. Bức tường cuối cùng của Luyện Khí tầng bốn đã bị phá vỡ hoàn toàn. Linh khí trong đan điền chàng giờ đây trở nên cô đọng, mạnh mẽ hơn gấp bội. Lâm Phong mở mắt, một tia sáng tinh anh lướt qua đôi mắt đen láy. Chàng cảm nhận được sức mạnh mới mẻ đang tràn ngập toàn thân, một cảm giác tự tin chưa từng có. Chàng đã đạt đến Luyện Khí tầng năm!
Chàng đứng dậy, hít sâu một hơi. Màn sương mù vẫn còn đó, những tiếng động kỳ lạ vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây, chúng không còn là mối đe dọa. Chàng nhìn về phía trước, nơi Bí Cảnh vẫn đang ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" của chàng vẫn còn dài, nhưng với sức mạnh mới này, chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Chàng sẽ tiếp tục khám phá Bí Cảnh, không chỉ để tìm kiếm thêm cơ duyên, mà còn để tìm hiểu về những bí mật cổ xưa mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ, về "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" và về bản chất thực sự của Huyễn Mặc Quyển. Con đường tu tiên của Lâm Phong, một "Tu Giả Nghịch Mệnh", chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.