Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 341

Hợp Thể Thành Công: Ám Ảnh Ma Tôn Bủa Vây

4295 từ
Mục tiêu: Khắc họa thành công việc Lâm Phong vượt qua Thiên Kiếp và chính thức đột phá cảnh giới Hợp Thể.,Miêu tả trạng thái mới của Lâm Phong sau khi đột phá, bao gồm sức mạnh, tâm lý và những dấu vết của quá trình 'hủy diệt và tái sinh'.,Thiết lập ngay lập tức mối đe dọa trực tiếp từ Ma Tôn Huyết Ảnh, thể hiện uy áp kinh hoàng của hắn bao trùm khu vực.,Đẩy cao trào của Arc lên đỉnh điểm, tạo tiền đề mạnh mẽ cho trận chiến quyết định ở chương sau.,Thể hiện sự lo lắng, nhẹ nhõm và sau đó là quyết tâm của các đồng minh Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử, Ma Tôn Huyết Ảnh
Mood: Triumphant (ban đầu), Ominous, Tense, Determined, Climactic
Kết chương: [object Object]

Thiên Đạo muốn ta chết? Vậy thì ta sẽ nghịch thiên mà sinh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, giọng nói tuy yếu ớt nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. "Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi chuẩn bị nghênh đón một Lâm Phong hoàn toàn mới đi!"

Trong vòng tay của các mỹ nhân, Lâm Phong đã vượt qua kiếp nạn lớn nhất từ trước đến nay. Nhưng cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.

***

Lâm Phong vẫn nằm đó, giữa vòng tay của những người thương yêu nhất, trên nền đất tan hoang của Giới Hà Vô Biên. Ánh sáng yếu ớt của buổi rạng đông len lỏi qua lớp mây đen còn sót lại, như một sự an ủi sau cơn bão tố kinh hoàng. Cả một vùng đất rộng lớn đã biến thành bình địa, những vết nứt khổng lồ chằng chịt như mạng nhện trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy. Cây cối cổ thụ bị bẻ gãy, hóa thành tro bụi, chỉ còn trơ trọi những gốc cây cháy đen sạm. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khét của lôi điện, mùi tanh nồng của Giới Hà cuộn chảy, và một mùi hương đặc biệt, lạ lẫm, tựa như mùi kim loại rỉ sét pha lẫn với hương máu tươi, dường như phát ra từ chính Lâm Phong.

Linh lực hỗn loạn vẫn còn vương vãi khắp nơi, tạo thành những luồng gió xoáy không ngừng rít gào, thỉnh thoảng lại nổi lên những tiếng "ù ù" trầm đục như tiếng than khóc của Thiên Địa. Giới Hà Vô Biên, vốn dĩ đã hùng vĩ, giờ đây càng trở nên hung tợn hơn, dòng nước chảy xiết gầm gừ, cuốn phăng mọi thứ xuống vực sâu thăm thẳm. Âm thanh của nó, dù đã dịu đi nhiều so với lúc Thiên Kiếp hoành hành, vẫn đủ để khiến lòng người run sợ.

Lâm Phong nhắm mắt, cảm nhận từng mạch đập trong cơ thể. Sự kiệt quệ dường như đã đạt đến tận cùng, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn năng lượng mới đang cuồn cuộn trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn bao giờ hết. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng dường như đã được tái tạo, rèn luyện qua lôi kiếp, trở nên cứng rắn và bền bỉ hơn. Huyết mạch Khởi Nguyên, thứ đã từng là bí ẩn, giờ đây đã hoàn toàn thức tỉnh, chảy trong huyết quản của chàng như một dòng sông dung nham nóng bỏng, mang theo sức mạnh nguyên thủy và cổ xưa. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với Thiên Địa, với vạn vật, như thể chàng đã trở thành một phần của chúng, nhưng đồng thời lại có thể chế ngự chúng.

Tuyết Dao vẫn ôm chặt lấy chàng, cơ thể nàng run rẩy vì xúc động. Nước mắt nàng đã ngừng chảy, nhưng đôi mắt phượng vẫn còn đỏ hoe, nhìn chàng với tất cả sự dịu dàng và yêu thương. Nàng khẽ gọi, giọng nói vẫn còn khàn đặc: "Phong... chàng đã làm được rồi..." Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của chàng, cảm nhận hơi ấm từ làn da chàng, một hơi ấm mà nàng từng nghĩ mình đã mất đi. Sự sống còn của chàng, đối với nàng, là tất cả. Nàng là băng giá như tuyết, nhưng tấm lòng giờ đây lại như lửa, cháy bỏng vì chàng.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn lệ, dụi đầu vào vai Lâm Phong, nàng vẫn nắm chặt tay chàng, không muốn buông. "Phong ca... người đã làm bọn muội sợ chết khiếp!" Giọng nàng líu lo, tràn đầy trách móc nhưng cũng không giấu được niềm vui sướng tột độ. Nàng là hoạt bát như lửa, nhưng khoảnh khắc này, sự sợ hãi đã chiếm trọn tâm trí nàng, và giờ đây là niềm hạnh phúc vỡ òa. Nàng kiểm tra từng ngón tay chàng, như muốn xác nhận rằng chàng vẫn còn nguyên vẹn.

Lam Yên quỳ một bên, ánh mắt sắc bén của nàng không còn sự lo lắng, thay vào đó là vẻ ngưỡng mộ và sự cảnh giác thường trực của một chiến binh. Nàng cẩn thận vén vạt áo Lâm Phong, kiểm tra những vết thương chưa kịp lành. "Vết thương rất nặng... nhưng linh lực đã ổn định. Mọi người mau đưa Phong về nghỉ ngơi và trị thương!" Nàng ra lệnh, giọng nói mạnh mẽ nhưng đầy sự quan tâm. Nàng biết, sau một Thiên Kiếp kinh hoàng như vậy, dù đã đột phá, Lâm Phong vẫn cần thời gian hồi phục. Nàng là mạnh mẽ, nhưng nỗi lo cho chàng còn mạnh mẽ hơn.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, nhẹ nhàng xoa đầu Hạ Vũ đang nép vào mình, trấn an cô bé. Sau đó, nàng tiến lại gần Lâm Phong, ánh mắt nàng vừa mừng vừa lo. "Thật không hổ là Lâm Phong. Ngươi... đã làm nên kỳ tích." Nàng thở dài một hơi, mọi căng thẳng trong lòng đều tan biến, nhưng lại thay bằng một nỗi lo lắng mới, sâu xa hơn. Nàng là trầm ổn như nước, nhưng sóng ngầm trong lòng nàng cũng không ngừng cuộn trào. Nàng biết, kỳ tích này cũng đồng nghĩa với tai họa sắp tới.

Linh Nhi, với vầng sáng trắng trên người đã dần tắt, đôi mắt to tròn, đen láy nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Cô bé nhẹ nhàng vươn bàn tay nhỏ xíu, chạm vào má chàng. "Ca ca..." Giọng cô bé trong trẻo, mang theo một nỗi lo lắng vừa mới vơi đi, giờ chuyển thành sự quan tâm sâu sắc. Ngay khi bàn tay nhỏ bé của nàng chạm vào Lâm Phong, một luồng ấm áp thuần khiết, yếu ớt nhưng không ngừng, len lỏi vào cơ thể chàng, giúp chàng xoa dịu đi những cơn đau nhức nhối. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng Linh Nhi dường như có một bản năng đặc biệt để cảm nhận và chữa lành cho Lâm Phong.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, rúc vào người Lâm Phong, kêu chiêm chiếp đầy vui sướng. Nó dụi đầu vào cổ chàng, liếm láp những vết thương của chàng, như muốn dùng nước bọt của mình để chữa lành cho chủ nhân. Đôi mắt to tròn của nó ánh lên sự trung thành tuyệt đối và tình cảm sâu sắc. Nó là linh thú đồng hành, nhưng tình cảm dành cho Lâm Phong không khác gì một thành viên trong gia đình.

Bạch Lão Tổ tiến lại gần, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong. Hắn chạm vào trán chàng, một luồng linh lực tinh tế thăm dò vào cơ thể Lâm Phong. Ánh mắt hắn lóe lên sự kinh ngạc, rồi chuyển thành vẻ nghiêm trọng. "Huyết mạch Khởi Nguyên... đã hoàn toàn thức tỉnh. Dấu ấn đó... giống hệt những gì ta từng thấy trong các ghi chép cổ xưa về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tiểu tử ngươi, đã trở thành một 'kẻ nghịch thiên' thực sự. Thiên Đạo sẽ không bỏ qua đâu..." Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ cảnh báo. "Từ giờ trở đi, ngươi không chỉ đối mặt với những thử thách cảnh giới, mà còn là sự truy đuổi từ ý chí của Thiên Đạo, từ những thế lực cổ xưa đã bị phong ấn. Ngươi đã bước vào một con đường không thể quay đầu." Lời nói của Bạch Lão Tổ như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui sướng vừa chớm nở, nhắc nhở mọi người về mối nguy hiểm tiềm tàng. Hắn biết, Lâm Phong đã chạm đến một tầng bí mật sâu xa hơn, một thứ mà ngay cả hắn cũng không dám chạm tới.

Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp từ những người thân yêu, từ Linh Nhi, từ Thôn Thiên Thử. Chàng khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi sau khi vượt qua ranh giới sinh tử. Chàng đã chiến thắng. Chàng đã lột xác. Sức mạnh trong chàng giờ đây không còn là thứ chàng cần phải tìm kiếm, mà là một phần cố hữu, một dòng chảy cuồn cuộn trong huyết mạch. Chàng biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng chàng không hề sợ hãi. *Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.* Chàng đã chứng minh điều đó.

Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm hơn, ánh lên vẻ thông tuệ và kiên định. Một nụ cười nhếch mép, mang theo vẻ tinh quái thường ngày của Lâm Phong, nhưng giờ đây còn pha thêm một chút ngạo nghễ và bất cần, hiện lên trên khuôn mặt kiệt sức của chàng. Chàng chậm rãi, từ tốn đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức, nhưng khí thế đã hoàn toàn khác biệt. Dáng người cao ráo, cân đối của chàng, giờ đây toát ra một sự uy nghi khó tả, như một ngọn núi sừng sững giữa trời đất. Chàng ngước nhìn bầu trời đã quang đãng hoàn toàn, nơi một vết sẹo vô hình của Thiên Kiếp vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở. "Thiên Đạo muốn ta chết? Vậy thì ta sẽ nghịch thiên mà sinh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, giọng nói tuy yếu ớt nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. "Ma Tôn Huyết Ảnh... ngươi chuẩn bị nghênh đón một Lâm Phong hoàn toàn mới đi!"

Chàng đã vượt qua Thiên Kiếp, đã đột phá Hợp Thể. Sức mạnh Khởi Nguyên Chi Tâm đã thức tỉnh hoàn toàn, mang đến cho chàng một năng lực mà ngay cả bản thân chàng cũng chưa thể khám phá hết. Chàng cảm nhận được luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ hơn gấp bội so với trước kia. Mỗi một tấc da, thớ thịt đều chứa đựng sức mạnh kinh người. Chàng đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, một bước ngoặt vĩ đại trong con đường tu tiên của mình. Nhưng, như Bạch Lão Tổ đã nói, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một hành trình gian nan hơn gấp bội.

***

Khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi sau Thiên Kiếp nhanh chóng tan biến. Giữa lúc mọi người còn đang vây quanh Lâm Phong, mừng rỡ và lo lắng đan xen, một luồng uy áp vô hình nhưng nặng nề như núi Thái Sơn đột ngột giáng xuống, bao trùm toàn bộ khu vực Giới Hà Vô Biên. Ánh nắng yếu ớt của buổi rạng đông vừa le lói đã bị nuốt chửng bởi một tầng mây đen kịt, cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời, như một cơn bão táp sắp ập đến. Cả bầu trời đang hửng sáng bỗng chốc tối sầm lại, khiến khung cảnh vốn đã hoang tàn càng trở nên âm u, đáng sợ.

Tiếng gió rít chợt trở nên dữ dội, không còn là tiếng gió bình thường mà như tiếng gào thét của vô số quỷ dữ, xé tan không khí. Tiếng nước sông Giới Hà chảy xiết đột ngột trở nên ầm ĩ hơn, như có thứ gì đó khổng lồ đang dịch chuyển dưới dòng nước sâu thẳm, tạo nên những tiếng gầm gừ đầy đe dọa. Rồi một mùi hương khác, kinh tởm và ghê rợn, bất ngờ ập tới. Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn với một loại ma khí đặc trưng, âm u và lạnh lẽo, bỗng chốc bao trùm, át đi mọi mùi khác. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Bầu không khí đột ngột chuyển từ nhẹ nhõm sang âm u, lạnh lẽo, đầy rẫy sát khí và áp lực kinh hoàng, khiến hô hấp trở nên khó khăn, lồng ngực như bị một tảng đá đè nén.

Uy áp này không chỉ tác động lên thân thể mà còn trực tiếp đè nén lên linh hồn, khiến toàn bộ các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ sắc mặt biến đổi kịch liệt. Tuyết Dao, vẫn đang ôm Lâm Phong, cơ thể nàng cứng đờ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ. Nàng siết chặt Lâm Phong hơn nữa, như muốn dùng chính cơ thể mình để bảo vệ chàng khỏi thứ uy áp đáng sợ này. Nàng cảm thấy linh lực trong đan điền bị ứ đọng, không thể vận chuyển thông suốt.

Mộc Ly bật ra một tiếng kêu khẽ, hoảng sợ. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt to tròn tràn ngập nỗi sợ hãi. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, và một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng nàng, khiến nàng không thể thở nổi. Tay nàng vẫn nắm chặt tay Lâm Phong, nhưng toàn thân đã run rẩy không ngừng.

Lam Yên là người đầu tiên phản ứng. Nàng vốn là một chiến binh dũng mãnh, nhưng trước uy áp này, nàng cũng không tránh khỏi sự chấn động. Nàng cố gắng đứng thẳng người, nhưng hai chân nàng như nhũn ra, cơ bắp căng cứng. Nàng đưa tay lên che mắt, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía chân trời, nơi ma khí đang cuồn cuộn lao tới, nhuộm đỏ cả bầu trời. "Cái gì... Uy áp này... Ma Tôn Huyết Ảnh!" Giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều khó nhọc, như thể nàng đang phải vật lộn với một sức mạnh vô hình. Sự hiện diện của Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ thù không đội trời chung, là điều nàng đã dự đoán, nhưng không ngờ lại đến nhanh và khủng khiếp đến vậy.

Tần Nguyệt, dù là người trầm ổn nhất, cũng không giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. Sắc mặt nàng tái mét, đôi môi mím chặt. Nàng vội vàng kéo Hạ Vũ đang run rẩy, gần như ngã quỵ, vào lòng mình, dùng linh lực bảo vệ cô bé. "Hạ Vũ, không sao đâu, cố gắng chịu đựng!" Nàng thì thầm, nhưng ánh mắt nàng lại đầy vẻ lo lắng, nhìn về phía Lâm Phong. Uy áp này quá mạnh, ngay cả nàng cũng cảm thấy vô lực.

Hạ Vũ, vốn đã yếu ớt, giờ đây càng thêm sợ hãi. Nàng run rẩy như cành liễu trước gió, đôi mắt to tròn ngấn nước, nép chặt vào Tần Nguyệt. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, như có hàng ngàn linh hồn oan khuất đang gào thét bên tai. Sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh đã vượt xa tưởng tượng của nàng, khiến nàng không thể không cảm thấy tuyệt vọng.

Linh Nhi, dù được bảo vệ bởi vầng sáng ấm áp yếu ớt còn sót lại, cũng không tránh khỏi sự ảnh hưởng. Cô bé ôm chặt lấy Lâm Phong, khuôn mặt bé nhỏ vùi vào ngực chàng, run rẩy không ngừng. Đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây không còn sự ngây thơ mà thay vào đó là nỗi sợ hãi thuần túy.

Bạch Lão Tổ, tuy là một bạch hồ chín đuôi tu vi cao thâm, nhưng trước uy áp của Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn cũng không khỏi biến sắc. Lông trắng muốt của hắn dựng đứng lên, đôi mắt tinh ranh ánh lên vẻ nghiêm trọng tột độ. Hắn vận chuyển linh lực mạnh mẽ nhất, tạo thành một lá chắn vô hình bao bọc lấy các mỹ nhân và Linh Nhi, giúp họ giảm bớt áp lực. "Đến rồi! Hắn không bỏ qua cơ hội này!" Giọng hắn trầm thấp, vang lên trong không khí đặc quánh, đầy vẻ cảnh báo. Hắn biết, đây chính là mối họa lớn nhất mà hắn đã dự liệu.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng không còn vẻ đáng yêu thường ngày. Nó dựng lông, toàn thân phình to gấp đôi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hung tợn. Nó gầm gừ, phát ra những tiếng kêu chiêm chiếp sắc nhọn, như một con thú nhỏ bé đang cố gắng đe dọa một kẻ săn mồi khổng lồ, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chủ nhân.

Giữa cơn hỗn loạn đó, Lâm Phong vẫn đứng thẳng, dáng người không hề lung lay, như một ngọn núi sừng sững giữa biển cả bão tố. Sắc mặt chàng trầm xuống, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía nguồn uy áp đang cuồn cuộn lao tới. Mặc dù cơ thể chàng vẫn còn đau nhức, nhưng luồng sức mạnh Hợp Thể và huyết mạch Khởi Nguyên đã thức tỉnh đã mang lại cho chàng một sự dẻo dai và sức chống chịu phi thường. Chàng cảm nhận được áp lực kinh khủng đè nén, nhưng đồng thời, một luồng sức mạnh cổ xưa trong huyết mạch chàng cũng đang bùng nổ, đối kháng lại ma khí.

Đây là Ma Tôn Huyết Ảnh. Kẻ thù của chàng. Kẻ mà chàng đã thề sẽ phải đối mặt. Không còn đường lùi. Không còn thời gian để nghỉ ngơi. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Trong khoảnh khắc đối mặt với tử vong cận kề, Lâm Phong cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường. Sự mệt mỏi thể xác dường như bị đè nén, thay vào đó là một ý chí chiến đấu bùng cháy. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều hiểm nguy, và giờ đây, trước Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn sẽ không bao giờ gục ngã. *Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.* Chàng đã tuân theo đạo của chính mình, đạo của sự kiên cường và bất khuất.

***

Uy áp của Ma Tôn Huyết Ảnh ngày càng trở nên khủng khiếp, như một bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp nghẹt toàn bộ không gian. Bầu trời đã hoàn toàn tối sầm, ma khí cuồn cuộn xoáy thành những vực sâu đen ngòm, nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại màu đỏ máu thỉnh thoảng lóe lên từ sâu bên trong những tầng mây đen. Tiếng gió rít gào, tiếng ma khí va chạm với linh khí yếu ớt của Lâm Phong tạo ra những âm thanh xé gió chói tai, như tiếng lưỡi dao cạo vào xương. Mùi máu tanh và ma khí càng nồng nặc hơn, gây cảm giác buồn nôn, như thể vô số sinh linh đã bị tàn sát ngay tại đây. Cả bầu không khí cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt, như sắp bùng nổ, sát khí ngập trời, bao trùm lên tất cả.

Lâm Phong, với khí tức Hợp Thể mới, không hề lùi bước trước uy áp của Ma Tôn Huyết Ảnh. Mặc dù chàng cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn ngọn núi đè lên vai, nhưng cơ thể chàng vẫn đứng thẳng tắp, không hề cong gập. Khí thế của chàng bùng phát, như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường, hình thành một trường lực vô hình đối kháng lại ma khí đang áp tới. Trường lực này, dù không thể hoàn toàn đẩy lùi ma khí, nhưng cũng đủ để tạo ra một khoảng trống nhỏ, nơi các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ có thể thở dốc, bớt đi phần nào áp lực.

Sâu trong tầng mây đen đặc quánh, một bóng hình cao lớn dần hiện rõ. Hắn mặc trường bào đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, ẩn chứa sự khát máu và tàn nhẫn vô tận. Khí chất âm u, tà ác từ hắn tỏa ra, khiến vạn vật đều phải run sợ. Đó chính là Ma Tôn Huyết Ảnh.

Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ ngạo mạn và khát máu, đột ngột vang vọng khắp không gian, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Giọng nói đó không cần dùng đến ngôn ngữ, mà trực tiếp truyền vào linh hồn, khiến người nghe lạnh sống lưng: "Ngươi cuối cùng cũng đột phá... Tiểu tử, bản tọa đã chờ ngươi từ lâu. Giờ thì, hãy để ta xem, huyết mạch Thần Ma của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!"

Giọng nói của Ma Tôn Huyết Ảnh mang theo một sự khinh thường sâu sắc, như thể hắn đang nhìn xuống một con kiến đang vùng vẫy. Hắn đã biết về huyết mạch của Lâm Phong, và thậm chí còn chờ đợi thời khắc này. Điều đó chứng tỏ, mối liên hệ giữa Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là thù hận, mà còn ẩn chứa một âm mưu sâu xa hơn, một bí mật đã được chôn vùi từ lâu.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Lam Yên, Tần Nguyệt và Hạ Vũ, cùng với Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử, đều cảm thấy kinh hoàng trước những lời nói của Ma Tôn. Hắn đã biết về huyết mạch của Lâm Phong? Điều này có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ, tất cả những gì xảy ra, từ Thiên Kiếp cho đến sự xuất hiện của Ma Tôn Huyết Ảnh, đều nằm trong một kế hoạch nào đó?

Lâm Phong, ánh mắt sắc bén như kiếm, không hề nao núng trước những lời nói đầy tính khiêu khích của Ma Tôn. Mặc dù trong lòng chàng dấy lên sự ngạc nhiên về việc Ma Tôn biết rõ huyết mạch của mình, nhưng sự mệt mỏi và đau đớn đã khiến chàng không còn tâm trí để suy nghĩ nhiều. Giờ đây, chỉ có chiến đấu! Chàng biết, đây là trận chiến sinh tử, không thể tránh khỏi.

Chàng khẽ nhếch mép, nụ cười tinh quái thường ngày giờ đây lại mang theo một chút ngạo nghễ và bất cần. "Ma Tôn Huyết Ảnh! Ngươi muốn chiến, ta phụng bồi!" Giọng nói của Lâm Phong tuy không hùng hồn như tiếng gầm của Ma Tôn, nhưng lại vang lên trầm ổn, dứt khoát, mang theo một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Mỗi từ phát ra đều chứa đựng sức mạnh của Hợp Thể cảnh, cắt xuyên qua tầng ma khí dày đặc, trực tiếp đáp trả lời khiêu chiến của Ma Tôn.

Chàng vươn tay, một luồng linh lực tinh thuần từ đan điền cuồn cuộn chảy ra, hội tụ vào lòng bàn tay. Ngay lập tức, một thanh kiếm cổ kính, uy nghi, với ánh sáng xanh biếc huyền ảo bùng lên, phá tan màn đêm ma khí. Đó chính là Cửu Thiên Huyền Kiếm! Kiếm thân khắc họa những hoa văn cổ xưa, chuôi kiếm toát ra khí tức tang thương của thời gian, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng về phía bóng hình Ma Tôn Huyết Ảnh đang lơ lửng trên không.

Một luồng kiếm ý sắc bén bùng nổ từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, không cần chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một luồng ý chí thuần túy, nhưng lại mạnh mẽ đến kinh người. Nó xé toạc một phần ma khí đang bủa vây Lâm Phong, tạo thành một khe hở sáng rực giữa màn đêm u tối. Đây không phải là một đòn tấn công, mà là một lời tuyên chiến, một sự khiêu chiến trực diện từ một cường giả Hợp Thể mới đột phá đến một Ma Tôn cổ xưa.

Các mỹ nhân nhìn Lâm Phong, trong đôi mắt họ không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ và một niềm tin mãnh liệt. Dù Lâm Phong vừa trải qua Thiên Kiếp, dù đối thủ là Ma Tôn Huyết Ảnh hùng mạnh, nhưng chàng vẫn đứng đó, kiên cường và bất khuất. *Tình Ái Vô Biên*, chính là vì chàng, họ nguyện ý đối mặt với mọi hiểm nguy.

Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, trong lòng hắn dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã lo lắng cho Lâm Phong, nhưng giờ đây, nhìn thấy sự kiên cường và ý chí chiến đấu không hề sụt giảm của chàng, hắn biết, tiểu tử này không phải là người dễ dàng bị đánh bại. Lời cảnh báo của hắn về "Thiên Đạo sẽ không bỏ qua" giờ đây dường như càng trở nên đúng đắn hơn, khi Ma Tôn Huyết Ảnh đã trực tiếp nhắm vào huyết mạch của Lâm Phong. Trận chiến này, không chỉ là của Lâm Phong, mà còn là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi những bí mật cổ xưa sẽ dần được hé lộ.

Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch, luồng linh lực Hợp Thể mạnh mẽ chảy khắp cơ thể. Chàng biết mình chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng chàng không cho phép bản thân yếu đuối. Ma Tôn Huyết Ảnh đang ở ngay trước mặt, và chàng sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ những người mình yêu thương, để bảo vệ con đường tu tiên của chính mình. *Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.*

Giữa Giới Hà Vô Biên hoang tàn, một người và một Ma Tôn đối mặt nhau, khí thế ngất trời. Trận chiến quyết định vận mệnh không chỉ của Lâm Phong, mà có thể là cả một giới diện, sắp sửa bùng nổ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ