Giữa Giới Hà Vô Biên hoang tàn, nơi những con sóng đen gầm gừ vỗ vào bờ đá gồ ghề, không gian dường như ngưng đọng lại dưới áp lực kinh hoàng. Phía trên mặt sông bị xé toạc bởi luồng năng lượng hỗn loạn, hai bóng hình đối lập nhau như ngày và đêm. Lâm Phong, với trường bào xanh sẫm phất phơ trong gió, ánh mắt kiên định rực sáng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay như một phần kéo dài của sinh mệnh chàng, mũi kiếm chỉ thẳng lên không trung. Đối diện chàng, Ma Tôn Huyết Ảnh lơ lửng, tấm trường bào đen tuyền che khuất dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, toát ra khí tức âm u, tà ác đến cực điểm. Sự đối đầu của họ tạo thành một trường lực vô hình, bóp méo cả không gian xung quanh, khiến sương mù dày đặc của Giới Hà phải tan rã, để lộ ra những vách đá sắc lẹm và bãi cát đen trải dài vô tận. Tiếng nước sông gầm gừ, tiếng gió rít qua các ghềnh đá nay đã bị lu mờ bởi tiếng rít gào của ma khí và linh lực, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Ma Tôn Huyết Ảnh khẽ cười khẩy, âm thanh khàn khàn, lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, mang theo sự khinh thường sâu sắc. “Ngươi cuối cùng cũng đột phá... Tiểu tử, bản tọa đã chờ ngươi từ lâu. Giờ thì, hãy để ta xem, huyết mạch Thần Ma của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!” Lời nói của hắn như những mũi tên độc, không chỉ nhắm vào Lâm Phong mà còn muốn thăm dò sự bất ổn trong tâm trí chàng. Hắn muốn Lâm Phong biết rằng, hắn đã nắm rõ bí mật lớn nhất của chàng. “Ngươi nghĩ một tên nhãi ranh vừa Hợp Thể như ngươi có thể chống lại bản tọa sao? Thật nực cười! Để bản tọa cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!”
Lâm Phong nghe những lời đó, trong lòng chàng dấy lên một cơn sóng ngầm. Sự mệt mỏi từ trận Thiên Kiếp vừa qua vẫn còn vương vấn, nhưng ý chí chiến đấu trong chàng thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Chàng biết Ma Tôn đang cố gắng lung lạc tinh thần mình, nhưng chàng sẽ không bao giờ cho phép điều đó. Đôi mắt đen láy của chàng, giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu hình bóng Ma Tôn, không hề có chút sợ hãi hay nao núng. Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi chàng, nhưng lần này, nó không còn là sự hài hước thường thấy, mà là một nụ cười của kẻ ngạo nghễ, bất cần, dám đối đầu với hiểm nguy tột cùng.
“Tuyệt vọng ư?” Giọng Lâm Phong trầm ổn, dứt khoát, vang vọng giữa không gian cuồng bạo, mạnh mẽ xuyên qua tầng ma khí dày đặc đang bủa vây. “Ta không biết tuyệt vọng là gì. Chỉ biết kẻ nào dám đụng vào người của ta, dù là Ma Tôn hay Thiên Đạo, ta cũng sẽ xé xác ra thành trăm mảnh!” Từng lời chàng nói ra đều mang theo sức mạnh của một cường giả Hợp Thể mới đột phá, một lời tuyên chiến trực diện, không chút nhún nhường. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng rung lên khe khẽ, ánh sáng xanh biếc huyền ảo bùng lên mạnh mẽ hơn, như đáp lại ý chí chủ nhân.
Không để Lâm Phong có thêm thời gian suy nghĩ, Ma Tôn Huyết Ảnh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đỏ rực lóe lên sát khí. Hắn phẩy tay áo một cái, một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bùng nổ, cuộn xoáy dữ dội, hóa thành một cự long khổng lồ, thân hình nó dài hàng trăm trượng, vảy đen lấp lánh như thép, đôi mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng long trời lở đất. Con ma long này mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng về phía Lâm Phong, xé toạc không khí, tạo ra những khe nứt đen kịt trên bầu trời. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi tanh của Giới Hà, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Lâm Phong không hề né tránh. Trong khoảnh khắc đó, chàng cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình đang sôi trào, huyết mạch Khởi Nguyên bên trong chàng như một dòng dung nham nóng chảy, sẵn sàng bùng nổ. Chàng biết, đây là trận chiến sinh tử, và chàng không thể lùi bước. "Ma Tôn muốn thử sức ta? Vậy thì đến đi!"
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng vung lên. Không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một nhát chém đơn giản nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của thiên địa. Kiếm khí như thác lũ, cuồn cuộn đổ xuống, xanh biếc đến chói mắt, trực tiếp va chạm với cự long ma khí. "Keng!" Một âm thanh kim loại chói tai vang lên, cả Giới Hà như rung chuyển. Ma khí và linh khí va chạm, tạo thành một vụ nổ kinh thiên động địa, đẩy lùi cả hai phía. Con ma long bị kiếm khí của Lâm Phong chém thành từng mảnh, tan biến vào hư không, nhưng dư chấn của nó cũng khiến Lâm Phong phải lùi lại mấy bước, chân đạp lên mặt nước Giới Hà, tạo thành những gợn sóng dữ dội.
Ở phía rìa chiến trường, các mỹ nhân Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ cùng Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử đã lùi lại một khoảng cách an toàn, thiết lập một vòng phòng ngự vững chắc để bảo vệ Linh Nhi đang hôn mê. Nàng vẫn nằm yên trong vòng tay Hạ Vũ, cơ thể thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng yếu ớt, như một ngọn nến lay lắt giữa bão tố.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần nay tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ tràn đầy sự bất an. "Phong ca..." Nàng khẽ gọi, giọng nói trong trẻo run rẩy, "Huynh ấy vừa mới đột phá, lại phải đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh mạnh mẽ như vậy..."
Mộc Ly, hoạt bát tinh nghịch thường ngày, giờ đây cũng căng thẳng đến tột độ. Đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào trung tâm trận chiến, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo. "Sức mạnh của Ma Tôn thật đáng sợ... Liệu Lâm Phong có ổn không?" Nàng gần như muốn lao vào, nhưng bị Tần Nguyệt giữ lại.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, dù trong lòng lo lắng không kém, vẫn cố giữ sự bình tĩnh cần thiết. Nàng vươn tay, một luồng linh lực ôn hòa bao bọc lấy Linh Nhi, củng cố thêm vòng phòng ngự. "Chúng ta phải tin tưởng vào chàng ấy. Lâm Phong chưa bao giờ làm chúng ta thất vọng." Giọng nói trầm ấm của nàng mang theo sức mạnh an ủi, giúp trấn an tinh thần các tỷ muội. Nàng hiểu rõ, ở cấp độ chiến đấu này, sự can thiệp của họ không chỉ vô ích mà còn có thể trở thành gánh nặng.
Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào trận chiến, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. Nàng cực kỳ bức bối, muốn lao vào cùng Lâm Phong chiến đấu, nhưng lý trí mách bảo nàng không thể. "Đáng chết! Nếu ta có thể mạnh hơn một chút...!" Nàng nghiến răng, một luồng khí tức chiến đấu mạnh mẽ bùng lên từ cơ thể, nhưng nàng vẫn kiềm chế, tập trung vào việc bảo vệ Linh Nhi.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, giờ đây gương mặt lại hiện rõ vẻ lo lắng tột độ, đôi mắt trong veo như nước hồ ầng ậng nước. Nàng ôm chặt Linh Nhi vào lòng, không ngừng truyền linh lực để giữ cho nàng ổn định. "Lâm Phong ca ca nhất định sẽ thắng... nhất định sẽ thắng..." Nàng không ngừng lẩm bẩm, như đang tự trấn an chính mình.
Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão ông phúc hậu, râu tóc bạc phơ, ánh mắt lại vô cùng nghiêm trọng. Hắn nhìn chăm chú vào Lâm Phong, rồi lại liếc nhìn Ma Tôn Huyết Ảnh. "Uy lực của huyết mạch Khởi Nguyên... quả nhiên phi phàm. Nhưng Ma Tôn Huyết Ảnh này không chỉ đơn thuần là một Ma Tôn cổ xưa... Hắn có vẻ như đã biết về bí mật của tiểu tử này từ rất lâu rồi." Giọng hắn trầm thấp, khẽ lẩm bẩm. "Thiên Đạo Vết Nứt... không lẽ lại có liên quan đến Ma Tôn này?" Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, sâu thẳm hơn cả ma khí, tỏa ra từ Ma Tôn Huyết Ảnh, như thể hắn không chỉ là một cá thể mà còn là một phần của một âm mưu lớn hơn.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, không còn vẻ đáng yêu thường ngày. Đôi mắt to tròn long lanh của nó giờ đỏ rực, căng thẳng nhìn về phía chiến trường, những tiếng chiêm chiếp đầy cảnh giác vang lên. Nó gầm gừ khe khẽ, cơ thể nhỏ bé căng cứng, sẵn sàng hóa thành thú khổng lồ lao vào nếu chủ nhân gặp nguy hiểm. Bản năng của linh thú mách bảo nó rằng, đây là một trận chiến sinh tử, không thể đùa giỡn.
Lâm Phong, sau khi chặn đứng đòn đầu tiên của Ma Tôn, cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên trong cổ họng. Sức mạnh của Ma Tôn Huyết Ảnh vượt xa dự đoán của chàng, mỗi đòn đánh đều mang theo uy lực hủy thiên diệt địa. Nhưng chính áp lực này lại càng kích thích huyết mạch Khởi Nguyên trong chàng, khiến nó sôi sục, cuồn cuộn. "Chỉ có thế thôi sao, Ma Tôn?" Lâm Phong cười khẩy, chủ động tấn công. Chàng đạp mạnh xuống mặt nước, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, lao thẳng về phía Ma Tôn Huyết Ảnh. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra tiếng kiếm minh vang dội, hàng vạn đạo kiếm khí xanh biếc như những con rồng nhỏ, xé toạc không gian, bao vây Ma Tôn.
Ma Tôn Huyết Ảnh không nói gì, chỉ giơ tay lên. Một màn sương đen kịt bùng nổ từ cơ thể hắn, hóa thành vô số xúc tu ma khí, chặn đứng những đạo kiếm khí của Lâm Phong. "Phập! Phập! Phập!" Kiếm khí và xúc tu ma khí va chạm, tạo thành những tiếng nổ liên hồi, khiến không gian xung quanh càng thêm hỗn loạn. Ma Tôn Huyết Ảnh không ngừng tấn công, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh nguyên thủy của ma đạo, cố gắng nghiền nát Lâm Phong. Hắn triệu hồi những bóng ma u ám, những bàn tay khổng lồ từ ma khí, liên tục vồ chụp lấy Lâm Phong.
Lâm Phong không hề nao núng, chàng vận dụng Thân Pháp Huyễn Ảnh, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đòn tấn công của Ma Tôn, như một bóng ma lướt đi trên mặt nước. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, những đạo kiếm khí sắc bén như tơ, cắt đứt từng xúc tu ma khí, xuyên qua bóng ma, trực tiếp nhắm vào Ma Tôn Huyết Ảnh. Chàng thi triển 'Kiếm Khí Trảm Không', một đạo kiếm quang khổng lồ, mang theo sức mạnh xé rách không gian, chém thẳng vào Ma Tôn.
Ma Tôn Huyết Ảnh hừ lạnh một tiếng, một lá chắn ma khí đen kịt hiện ra trước mặt hắn, chặn đứng đạo kiếm quang của Lâm Phong. "Ầm!" Lá chắn vỡ vụn, nhưng cũng đủ để làm tiêu hao phần lớn sức mạnh của chiêu thức. Ma Tôn Huyết Ảnh không chút tổn hại, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên sự ngạc nhiên. Hắn không ngờ một cường giả Hợp Thể mới đột phá lại có thể chống đỡ được những đòn đánh của hắn đến vậy.
Lâm Phong cảm nhận được áp lực ngày càng lớn. Ma Tôn Huyết Ảnh như một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi, mỗi đòn đánh đều mạnh hơn, nhanh hơn. Chàng biết mình không thể cứ thế này mà tiếp tục. "Nếu Ma Tôn muốn chơi lớn, ta sẽ phụng bồi!" Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng đen kịt xen lẫn ánh sáng đỏ rực bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong. Đó không còn là linh lực thuần túy nữa, mà là sức mạnh của huyết mạch Khởi Nguyên, của 'Ma Thần' đang dần thức tỉnh. Đôi mắt đen láy của chàng bỗng hóa đỏ rực, một luồng khí tức cuồng bạo, cổ xưa và hùng vĩ bùng lên, lan tỏa khắp Giới Hà Vô Biên.
Ma Tôn Huyết Ảnh đang chuẩn bị tung ra một đòn khác, bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ như máu của hắn co rút lại, hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. "Huyết mạch này... Ngươi rốt cuộc là ai? Không thể nào!" Giọng hắn run rẩy, không còn vẻ khinh thường thường ngày, mà thay vào đó là sự hoài nghi và cả một chút sợ hãi vô hình. Hắn đã chờ đợi Lâm Phong đột phá, hắn đã biết về huyết mạch của chàng, nhưng hắn không ngờ nó lại bùng nổ mạnh mẽ đến vậy, và mang theo một khí tức quen thuộc đến đáng sợ.
Lâm Phong, trong hình thái 'Ma Thần' chưa hoàn chỉnh, cơ thể chàng vẫn giữ nguyên hình dạng con người, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu, khí tức cuồng bạo tỏa ra khiến không gian xung quanh phải run rẩy. Chàng cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong huyết mạch, nó mạnh mẽ đến mức chàng gần như không thể kiểm soát nổi. Nhưng chính nguồn sức mạnh này lại cho chàng một sự tự tin tuyệt đối. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm lên lần nữa, lần này, kiếm khí không chỉ xanh biếc mà còn xen lẫn ánh sáng đỏ rực, mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt và nuốt chửng.
"Thôn Phệ Kiếm Khí Trảm Không!" Lâm Phong gầm lên, một đạo kiếm quang khổng lồ, đen kịt xen lẫn đỏ tươi, xé toạc không gian, lao thẳng về phía Ma Tôn Huyết Ảnh. Đạo kiếm quang này không chỉ mang theo sức mạnh của kiếm khí mà còn ẩn chứa Thôn Phệ Công Pháp, có thể nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Nó xé nát từng tầng ma khí của Ma Tôn, xuyên qua những bóng ma u ám, trực diện chém vào hắn.
Ma Tôn Huyết Ảnh bị đẩy lùi, một tiếng gầm giận dữ vang lên. Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể phản công mạnh mẽ đến vậy sau khi bị dồn ép. Ánh mắt hắn hiện lên vẻ tức giận pha lẫn kinh ngạc. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, dường như đang cố gắng nhận ra điều gì đó. Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh 'Ma Thần' cuộn trào, nó vẫn còn hoang dã, khó kiểm soát, nhưng lại mang đến một cảm giác hưng phấn chiến đấu tột độ. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Ở rìa chiến trường, các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong khí tức của Lâm Phong. Nguồn năng lượng cuồng bạo, cổ xưa và hùng vĩ đó khiến họ vừa kinh ngạc vừa lo lắng.
Tuyết Dao khẽ rùng mình, nàng cảm nhận được một luồng sát khí mạnh mẽ từ Lâm Phong, nhưng nàng biết đó là sát khí nhắm vào kẻ thù, không phải nhắm vào họ. Nàng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào chàng. "Phong ca... huynh ấy nhất định sẽ thắng!" Giọng nói nàng lần này kiên định hơn, dù vẫn còn chút run rẩy.
Mộc Ly nín thở, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như thể đang nhìn thấy một con người hoàn toàn khác. Nàng cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ, nhưng đồng thời cũng là sự ngưỡng mộ sâu sắc. Sức mạnh của Lâm Phong, mỗi lần lại vượt qua tưởng tượng của nàng.
Tần Nguyệt nhíu mày. Nàng không chỉ cảm nhận được sự mạnh mẽ của Lâm Phong, mà còn là sự bất ổn trong nguồn sức mạnh đó. Nàng biết, việc kiểm soát một sức mạnh lớn như vậy không phải là điều dễ dàng. "Huyết mạch Khởi Nguyên... quả nhiên không tầm thường." Nàng khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự lo lắng.
Lam Yên cảm thấy một sự kích động mạnh mẽ. "Tuyệt vời! Đây mới là Lâm Phong của chúng ta!" Nàng nắm chặt tay, dù không thể tham chiến, nàng vẫn cảm thấy tự hào về chàng.
Hạ Vũ vẫn ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phong vừa lo lắng, vừa tự hào. Nàng cảm nhận được Linh Nhi trong vòng tay nàng vẫn đang yếu ớt phát sáng, như thể đang hòa nhịp với sức mạnh bùng nổ của Lâm Phong.
Bạch Lão Tổ im lặng quan sát. Đôi mắt hắn như xuyên thấu qua màn năng lượng hỗn loạn, nhìn rõ từng chi tiết của trận chiến. Hắn nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Ma Tôn Huyết Ảnh. "Huyết mạch Khởi Nguyên... quả nhiên không tầm thường. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu, liệu nó có phải là phúc hay họa?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Hắn đã từng nghe về những huyết mạch cổ xưa có thể thay đổi vận mệnh, nhưng cũng mang theo những tai ương khó lường. Liệu Lâm Phong có thể kiểm soát được sức mạnh 'Ma Thần' này, hay nó sẽ nuốt chửng chàng? Và Ma Tôn Huyết Ảnh kia, hắn rốt cuộc biết được bao nhiêu về huyết mạch của Lâm Phong? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí Bạch Lão Tổ, khiến hắn cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai cá nhân, mà còn là khởi đầu cho một chuỗi những biến cố lớn hơn.
Thôn Thiên Thử gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, lông trắng muốt dựng đứng. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ cả hai phía, nhưng bản năng của linh thú vẫn khiến nó muốn bảo vệ chủ nhân. Cơ thể nó căng cứng, sẵn sàng hóa thành hình dạng chiến đấu bất cứ lúc nào, dù biết rằng sức mạnh của nó khó lòng xen vào trận chiến của những tồn tại cấp độ này. Nó vẫn giữ một tư thế phòng thủ, sẵn sàng lao tới nếu Lâm Phong gặp nguy hiểm. Các mỹ nhân siết chặt tay nhau, liên tục truyền linh lực vào trận pháp phòng ngự, ánh mắt không rời Lâm Phong. Họ biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
Ma Tôn Huyết Ảnh gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn không thể chấp nhận được việc bị một kẻ vừa đột phá Hợp Thể đẩy lùi. "Tiểu tử hỗn xược! Ngươi dám khinh thường bản tọa!" Hắn không muốn kéo dài trận chiến nữa, quyết định tung ra đòn sát thủ.
"Để bản tọa cho ngươi biết thế nào là sự hủy diệt thực sự! Huyết Hải Vô Biên!"
Theo tiếng gầm của Ma Tôn, một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bùng nổ, không ngừng khuếch tán, bao trùm toàn bộ không gian. Giới Hà Vô Biên dưới chân họ bỗng sôi sục dữ dội, những con sóng đen bỗng hóa thành màu đỏ máu. Không gian xung quanh như bị xé toạc, một biển máu khổng lồ, cuồn cuộn không ngừng, hiện ra từ hư không, nhấn chìm cả Giới Hà. Những tiếng kêu gào thảm thiết của vô số linh hồn oan khuất vang vọng từ biển máu, tạo ra một bầu không khí kinh hoàng, tuyệt vọng. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn ọe, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh từ ma khí, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Biển máu đó không ngừng vươn ra những xúc tu khổng lồ, muốn nuốt chửng mọi thứ.
Lâm Phong, trong hình thái 'Ma Thần' chưa hoàn chỉnh, cảm nhận được uy lực kinh hoàng của chiêu thức này. Biển máu này không chỉ là ma khí, mà còn là sự hội tụ của vô số linh hồn bị Ma Tôn Huyết Ảnh giết chết, mang theo oán khí ngút trời. Chàng biết, đây là đòn sát thủ của Ma Tôn, và chàng phải dùng hết sức lực để chống đỡ. Đôi mắt đỏ rực của chàng lóe lên một tia quyết đoán. "Huyết Hải Vô Biên ư? Vậy thì ta sẽ dùng kiếm của mình để xé nát nó!"
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong bỗng bùng lên ánh sáng chói lòa, xanh biếc xen lẫn đỏ tươi, mạnh mẽ đến cực điểm. Huyết mạch Khởi Nguyên trong chàng như được kích hoạt hoàn toàn, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, bao bọc lấy cơ thể chàng. Lâm Phong gầm lên một tiếng, vung kiếm lên cao. Một nhát kiếm, không còn là kiếm khí đơn thuần, mà là sự kết hợp của kiếm đạo, pháp tắc không gian, và sức mạnh 'Ma Thần' cuồng bạo.
"Huyễn Mặc Đoạn Không Kiếm!"
Một đạo kiếm quang khổng lồ, đen kịt như vực sâu, nhưng lại mang theo ánh sáng đỏ rực của huyết mạch, xuyên phá không gian, cắt đôi cả bầu trời. Nó không ngừng phóng đại, hóa thành một thanh cự kiếm dài hàng trăm trượng, trực diện chém vào 'Huyết Hải Vô Biên' của Ma Tôn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Không gian xung quanh như bị xé toạc. Biển máu khổng lồ của Ma Tôn bị đạo kiếm quang của Lâm Phong xé thành hai. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả thiên địa, khiến Giới Hà Vô Biên rung chuyển dữ dội. Mùi máu, mùi cháy khét, mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với tiếng gào thét của vô số linh hồn bị tan biến.
Vụ va chạm tạo ra một cơn chấn động kinh hoàng, mạnh đến mức Giới Hà Vô Biên dưới chân họ bị xé toạc thành một khe nứt khổng lồ, lộ ra vực sâu không đáy. Các đảo nhỏ xung quanh bị phá hủy hoàn toàn, hóa thành bụi phấn. Năng lượng hỗn loạn bùng nổ, tạo thành một lỗ đen không gian nhỏ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Cả hai bóng người, Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh, đều bị nhấn chìm trong màn năng lượng hỗn loạn đó, biến mất khỏi tầm nhìn.
Trận chiến kết thúc, hay chỉ mới bắt đầu? Giữa cảnh tượng hoang tàn của Giới Hà Vô Biên, không ai có thể biết được số phận của Lâm Phong và Ma Tôn Huyết Ảnh. Bầu không khí căng thẳng, tuyệt vọng bao trùm lấy tất cả.