Ánh sáng vàng kim yếu ớt từ ngực chàng, Khởi Nguyên huyết mạch, dao động thất thường, rồi bắt đầu tuôn trào với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Như thể sự vĩ đại của cảm xúc chàng – nỗi tuyệt vọng, tình yêu, sự phẫn nộ, sự từ chối tuyệt đối không đầu hàng – đã thắp lên một sức mạnh tiềm ẩn sâu thẳm trong bản chất của chàng.
Ma Khí và Tiên Khí, hai thế lực đối lập luôn tranh giành quyền thống trị trong cơ thể Hợp Thể của chàng, giờ đây bắt đầu xoắn xuýt và đan xen vào nhau, không còn đối kháng mà hòa hợp một cách kỳ lạ, đáng sợ. Những vết thương trên cơ thể chàng, dù vẫn còn đó, bắt đầu phát sáng với một ánh sáng đen tối, huyền ảo, không phải là đang lành lại, mà là đang biến đổi. Những xương cốt vỡ nát của chàng tái tạo, không thành thịt và máu, mà thành một cấu trúc tinh thể rung lên với sức mạnh to lớn.
Một luồng năng lượng đen tối, xoáy tròn, giống như chính hư vô, bắt đầu tỏa ra từ chàng, đẩy lùi ma khí đang xâm lấn của Ma Tôn. Nhưng bên trong bóng tối này, những tia sáng trắng thuần khiết, rực rỡ, lại rung động, một thứ hào quang gần như thần thánh. Đây không phải là hình dạng 'Ma Thần' hỗn loạn trước đó, vốn nghiêng nhiều về sự hủy diệt. Đây là một cái gì đó mới, một cái gì đó *hơn*.
Lâm Phong từ từ, đầy đau đớn, bắt đầu đứng dậy. Các động tác của chàng lúc đầu cứng nhắc, nhưng với mỗi hơi thở, một sức mạnh mới, kinh hoàng lại bùng nở. Cơ thể chàng hơi kéo dài ra, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp y phục rách nát, không còn hoàn toàn là con người, cũng không hoàn toàn là ma quỷ. Làn da chàng, nơi có thể nhìn thấy, có một vẻ gần như trong suốt, lấp lánh cả một bóng tối sâu thẳm và một ánh sáng rực rỡ. Mái tóc chàng, từng đen nhánh, giờ dường như lay động giữa màu đen như đá obsidian và màu bạc thuần khiết.
Đôi mắt chàng, từng mờ đi vì đau đớn, đột ngột mở bừng. Chúng không còn đơn thuần là màu đỏ, hay chỉ là màu đen. Chúng là một cơn lốc xoáy của màu đỏ tươi và xanh băng giá, một vòng xoáy của các năng lượng đối lập được giữ trong một sự cân bằng hoàn hảo, đáng sợ. Chúng mang trong mình sự hung tợn của một con quỷ, sự thanh tịnh của một vị tiên, và sự kiên quyết không lay chuyển của một người đàn ông đã nhìn thẳng vào vực thẳm và từ chối bị nuốt chửng.
Chàng không còn chỉ là Lâm Phong. Chàng là một sinh vật của sự cân bằng, một cầu nối giữa hai thái cực, một thực thể mới được rèn giũa trong lò luyện của tuyệt vọng và tình yêu. Chàng đứng đó, tỏa ra một luồng khí tức vừa cổ xưa vừa hoàn toàn mới mẻ, một sức mạnh vượt qua những định nghĩa thông thường về 'Tiên' và 'Ma'. Chàng là hiện thân của 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật', một minh chứng sống cho 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'
Ma Tôn Huyết Ảnh, người đang say sưa trong chiến thắng sắp tới của mình, đột nhiên đóng băng. Nụ cười chế giễu của hắn biến mất, thay vào đó là một biểu cảm sốc sâu sắc, rồi nhanh chóng, là một nỗi sợ hãi được che giấu mỏng manh. Hắn đã thấy nhiều điều trong cuộc đời đen tối, dài đằng đẵng của mình, chứng kiến vô số sự biến đổi, nhưng chưa bao giờ có thứ gì giống như thế này. Hào quang tỏa ra từ Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ; nó còn *xa lạ*. Nó thách thức chính những quy luật vũ trụ mà hắn hiểu, sự đối lập cố hữu giữa ánh sáng và bóng tối, thiện và ác.
"Cái gì? Ngươi... ngươi lại có thể..." Ma Tôn Huyết Ảnh lắp bắp, giọng hắn lần đầu tiên lộ ra một sự run rẩy của sự không chắc chắn thực sự, thậm chí là không tin nổi. Từ mà hắn không thể thốt ra là 'tiến hóa'. Đây không chỉ đơn thuần là sự hồi phục hay một luồng sức mạnh thứ hai; đây là một bước nhảy vọt về chất, một sự thay đổi cơ bản trong chính bản thể của Lâm Phong. Sức mạnh chàng đang tỏa ra vừa quen thuộc một cách đáng sợ vừa hoàn toàn xa lạ, gợi ý về những bí mật cổ xưa và sâu sắc hơn cả Ma Tôn Huyết Ảnh có thể hình dung. Chiến thắng của hắn đã biến thành tro tàn trong miệng, thay thế bằng một nỗi sợ hãi lạnh lẽo, len lỏi. Trận chiến thực sự, dường như, chỉ mới bắt đầu. Vũ trụ vừa chứng kiến sự ra đời của một thứ gì đó thực sự phi thường, và có lẽ, thực sự đáng sợ.
Giới Hà Vô Biên, vốn đã tan hoang sau những đòn đối chọi kinh thiên động địa, giờ đây càng trở nên thê lương, hỗn loạn. Những bờ đá gồ ghề, những bãi cát đen và trắng trải dài, tất cả đều mang dấu vết của sự hủy diệt. Dòng nước sông chảy xiết gầm gừ, nhưng không còn là tiếng gầm gừ thuần túy của thiên nhiên mà pha lẫn tiếng rên rỉ của không gian bị xé toạc, tiếng kêu thét của linh khí bị nghiền nát. Mùi nước lạnh lẽo, mùi tanh của thủy quái, mùi rêu phong giờ đây bị át đi bởi mùi lưu huỳnh nồng nặc từ ma khí, mùi đất đá cháy khét và một mùi hương kim loại gỉ sét khó tả, như mùi máu của chính thế giới này. Bầu không khí vốn đã hùng vĩ, bí ẩn, nay càng thêm phần bi tráng, u ám. Sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, nhưng không thể che lấp được hai bóng hình đang đối diện nhau giữa tâm bão năng lượng.
Lâm Phong đứng thẳng tắp, dù cơ thể vẫn còn đau đớn đến tận xương tủy, nhưng một ý chí kiên cường đã thay thế sự yếu đuối. Mỗi hơi thở của chàng đều kéo theo những luồng năng lượng đen trắng giao hòa, như hai con rồng cuộn xoắn quanh cột sống. Đôi mắt xoáy lốc của chàng nhìn thẳng vào Ma Tôn Huyết Ảnh, không còn chút sợ hãi hay do dự nào. Sự phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng đã được chuyển hóa thành một nguồn động lực thuần túy, lạnh lùng và mạnh mẽ. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một tu giả nỗ lực cải mệnh. Giờ đây, chàng là một thực thể đã vượt qua cả giới hạn của Tiên và Ma, đứng giữa ranh giới của sự tồn tại. Hắn không thể để Ma Tôn làm tổn thương những người thân yêu của mình thêm một lần nào nữa. Sức mạnh này, dù đến từ đâu, dù có nguy hiểm thế nào, cũng sẽ được chàng dùng để bảo vệ tất cả.
"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt gì? Sức mạnh này... không thể nào!" Ma Tôn Huyết Ảnh lùi lại một bước, tiếng gầm gừ của hắn không còn sự kiêu ngạo mà thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Hắn đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự hưng suy của không biết bao nhiêu vị Thần, Ma, Tiên, nhưng chưa từng thấy thứ gì tương tự. Hắn cảm nhận được sự đe dọa thực sự từ Lâm Phong, một sự đe dọa không thể giải thích bằng bất kỳ lý thuyết nào hắn từng biết. Huyết mạch Khởi Nguyên... cái tên này chợt lóe lên trong tâm trí hắn, nhưng nó chỉ làm tăng thêm sự bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, luồng khí tức đen trắng cuộn trào quanh chàng càng thêm dữ dội. Giọng nói của chàng, trầm thấp và đầy uy lực, pha lẫn chút khàn khàn như tiếng kim loại va chạm, vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên, mang theo một sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Ngươi sẽ sớm biết thôi, Ma Tôn. Hôm nay, chính là ngày ngươi phải trả giá!"
Không chút chần chừ, Lâm Phong chủ động tấn công. Cửu Thiên Huyền Kiếm, đang cắm nghiêng trên nền đá nứt nẻ, rung lên bần bật, như cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Một luồng khí tức vô hình cuốn lấy thanh kiếm, rút nó lên không trung, rồi trong nháy mắt, nó hóa thành một luồng sáng đen trắng đan xen, tựa như tia chớp hỗn độn, xé toạc không gian, chém thẳng vào Ma Tôn Huyết Ảnh. Không phải là một chiêu thức cầu kỳ, mà là một nhát chém thuần túy của sức mạnh, của ý chí.
Ma Tôn Huyết Ảnh giật mình, vội vàng giơ tay chống đỡ. Một màn chắn ma khí màu đen đậm đặc hiện lên trước người hắn, phát ra tiếng gầm gừ của vô số oan hồn. Nhưng luồng sáng đen trắng của Cửu Thiên Huyền Kiếm quá sắc bén, quá hùng mạnh. Nó không chỉ đơn thuần là xuyên thủng, mà nó còn *ăn mòn* màn chắn ma khí, như thể hai thực thể đối lập đang hủy diệt lẫn nhau. Âm thanh chát chúa vang vọng, màn chắn vỡ vụn như thủy tinh. Ma Tôn Huyết Ảnh bị một lực lượng khổng lồ đẩy lùi, lướt đi hàng trăm trượng trên mặt Giới Hà, tạo thành một rãnh sâu hoắm trên nền đá. Hắn đứng vững lại, nhưng cánh tay giơ ra chống đỡ run rẩy, ánh mắt đỏ như máu lóe lên vẻ kinh hãi không thể che giấu. Cú đánh này, dù không gây ra vết thương vật lý rõ ràng, lại làm hắn cảm thấy một sự suy yếu sâu thẳm, một sự mệt mỏi từ tận linh hồn.
Các mỹ nhân Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ cùng Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử, đang đứng sau vòng bảo vệ của Tần Nguyệt, đều nín thở theo dõi. Khuôn mặt Tuyết Dao vốn băng giá giờ đây lộ vẻ kinh ngạc tột độ, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to. "Phong... chàng ấy..." Nàng thì thầm, không dám tin vào những gì mình đang thấy. Mộc Ly miệng há hốc, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu luồng sáng đen trắng chói mắt. "Oa! Lâm Phong ca ca thật lợi hại! Hắn mạnh quá!" Tiếng kêu chiêm chiếp của Thôn Thiên Thử vang lên đầy hưng phấn, nó nhảy nhót trên vai Bạch Lão Tổ, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi kinh người của Lâm Phong. Bạch Lão Tổ, người vốn thâm trầm, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ kinh hãi và trầm tư. "Huyết mạch Khởi Nguyên... cuối cùng cũng thức tỉnh đến mức độ này sao? Chuyện này... thật sự là phúc hay họa đây?" Ông thì thầm, ánh mắt nhìn Lâm Phong vừa có sự tự hào, lại vừa có nỗi lo lắng sâu sắc.
Lâm Phong không cho Ma Tôn Huyết Ảnh thời gian để trấn tĩnh. Sức mạnh hỗn độn trong cơ thể chàng tuôn trào như thác lũ, cảm giác như vô số con sông cuồn cuộn đang hợp lại thành một đại dương mênh mông trong đan điền. Chàng đã lĩnh ngộ được sức mạnh Hợp Thể, có thể điều khiển các pháp tắc cơ bản của thiên địa. Giờ đây, với sự dung hợp của Tiên Khí và Ma Khí cùng huyết mạch Khởi Nguyên, những pháp tắc đó trở nên sống động, mạnh mẽ và biến hóa khôn lường hơn bao giờ hết.
Chàng thi triển Thần thông Không Gian, thân hình chợt lóe lên, biến mất khỏi vị trí cũ, rồi đột ngột xuất hiện ngay phía sau Ma Tôn Huyết Ảnh. Thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, mỗi nhát chém đều mang theo năng lượng hỗn độn có thể xé rách không gian, tạo thành những vết nứt chằng chịt trên bầu trời. Tiếng gió rít, tiếng kiếm khí xé gió hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Ma Tôn Huyết Ảnh gầm lên một tiếng giận dữ, hắn xoay người lại, liên tục phóng ra những đòn ma pháp cường đại, những luồng hắc ám mang theo oán niệm vô tận, nhưng tất cả đều bị Cửu Thiên Huyền Kiếm chém tan, hoặc bị Lâm Phong dễ dàng né tránh bằng những bước dịch chuyển không gian ảo diệu.
Ma Tôn Huyết Ảnh bị dồn vào thế phòng thủ. Hắn liên tục bị đẩy lùi, cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ do chịu đựng lực lượng hỗn độn của Lâm Phong. Ma Khí bao phủ quanh hắn bắt đầu bị tiêu hao nhanh chóng, lộ ra những mảng da thịt tái xanh, gân guốc bên dưới. Hắn không thể tin được rằng một kẻ vừa trọng thương sắp chết lại có thể bùng nổ sức mạnh đến mức này. Đây không còn là sức mạnh của cảnh giới Hợp Thể bình thường, cũng không phải là Ma Thần biến thể mà hắn đã thấy trước đó. Đây là một sự tiến hóa hoàn toàn khác biệt, một sự kết hợp mà hắn chưa từng chứng kiến.
"Khốn kiếp! Huyết mạch này... nó là thứ gì? Ngươi không phải là người!" Ma Tôn Huyết Ảnh gầm lên, giọng hắn tràn đầy sự phẫn nộ và sợ hãi. Hắn liên tục tung ra những chiêu thức tàn bạo nhất của mình, những quả cầu ma khí khổng lồ, những lưỡi hái tử vong bằng năng lượng, nhưng tất cả đều bị Lâm Phong hóa giải một cách dễ dàng.
Đồng thời, Lâm Phong còn triệu hồi Pháp tắc Ngũ Hành. Những luồng hỏa diễm màu đen bốc lên từ lòng đất, hóa thành những con rắn lửa quỷ dị, lao vào Ma Tôn. Những mũi băng nhọn màu xanh lam thấu xương từ trên trời giáng xuống, mang theo hơi thở của cõi chết. Lôi điện màu tím xám giáng xuống từ hư không, tạo thành một mạng lưới tử vong bao vây lấy Ma Tôn. Các nguyên tố này không còn là nguyên tố thuần túy mà chúng đã được dung hòa với sức mạnh hỗn độn của Lâm Phong, trở nên tà dị và mạnh mẽ hơn gấp bội. Ma Tôn Huyết Ảnh chật vật chống đỡ, hắn cảm thấy mình đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy của các loại năng lượng đối lập, chúng không chỉ tấn công vật lý mà còn ăn mòn cả ma khí hộ thân và linh hồn của hắn.
Thôn Thiên Thử, với vẻ ngoài nhỏ bé nhưng khí thế không hề thua kém, cũng gầm gừ liên tục. Đôi mắt to tròn của nó sáng rực lên. Nó không trực tiếp chiến đấu với Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng những tiếng gầm gừ của nó lại tạo ra những làn sóng âm thanh vô hình, chứa đựng sức mạnh tinh thần đáng sợ, liên tục công kích vào ý thức của Ma Tôn. Mỗi tiếng gầm gừ đều khiến Ma Tôn Huyết Ảnh cảm thấy đầu óc choáng váng, tinh thần bị dao động, làm giảm đi hiệu quả của các đòn phòng ngự. Sự phối hợp ăn ý này, dù không trực tiếp, lại khiến Ma Tôn càng thêm chật vật, không thể tập trung toàn lực để đối phó với Lâm Phong.
Lâm Phong không ngừng tiến công, mỗi bước chân đều tạo ra những vết nứt trên không gian. Các đòn đánh của chàng không chỉ nhanh, mạnh mà còn mang theo một sự khó lường đến đáng sợ. Có lúc, Cửu Thiên Huyền Kiếm sẽ phóng ra một luồng sáng chói mắt, xé tan ma khí. Có lúc, chàng sẽ sử dụng không gian pháp tắc để dịch chuyển ngay cạnh Ma Tôn, giáng một đòn chí mạng. Có lúc, chàng lại dùng ma khí và tiên khí dung hợp thành những quyền ấn hỗn độn, đánh thẳng vào Ma Tôn, khiến hắn phải phun ra một ngụm máu đen. Mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh càng thêm đậm đặc, cảnh tượng Giới Hà Vô Biên càng thêm hỗn loạn.
Tuyết Dao và các nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi thấy Lâm Phong chiếm được thế thượng phong, nhưng vẫn không dám lơ là. Họ biết rõ sự nguy hiểm của Ma Tôn Huyết Ảnh, và Lâm Phong, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể kéo dài trạng thái này mãi. Sức mạnh hỗn độn này, tuy cường đại, nhưng chắc chắn cũng tiêu hao năng lượng và tinh thần của chàng một cách khủng khiếp. Mỗi ánh mắt của họ đều dõi theo Lâm Phong, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào chàng cần. Tần Nguyệt đã nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược phục hồi cực phẩm, chuẩn bị sẵn sàng. Bạch Lão Tổ trầm tư, đôi mắt nhìn Lâm Phong đầy phức tạp, dường như ông đã nhận ra một điều gì đó trọng đại về huyết mạch Khởi Nguyên này, một bí mật cổ xưa mà ngay cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không thể lý giải.
Sau một loạt công kích hủy diệt, Giới Hà Vô Biên đã biến thành một cảnh tượng hoang tàn đến mức không thể nhận ra. Những ngọn núi đá bị san phẳng, những hòn đảo nhỏ bị nghiền nát thành bột mịn, dòng sông cuộn chảy giờ đây lộ ra những hố sâu không đáy, nơi không gian và thời gian bị bóp méo. Bầu trời vẫn còn những vết rạn nứt chằng chịt, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét đen hoặc trắng, như dấu vết của trận chiến kinh thiên động địa.
Lâm Phong cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang lan tỏa khắp cơ thể. Huyết mạch Khởi Nguyên tuy mang lại sức mạnh vô song, nhưng cũng tiêu hao tinh lực và linh hồn chàng một cách khủng khiếp. Chàng biết mình không thể kéo dài trạng thái này mãi được. Đây là thời khắc quyết định. Hoặc là chàng sẽ đánh bại Ma Tôn Huyết Ảnh ngay bây giờ, hoặc là chàng sẽ gục ngã vĩnh viễn.
Với ý chí kiên định không chút nao núng, Lâm Phong tập trung toàn bộ sức mạnh còn sót lại vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Toàn thân chàng bùng nổ một luồng ánh sáng chói lòa, pha trộn giữa sắc đen tà dị và trắng bạc thần thánh, khiến cho cả Giới Hà Vô Biên như chìm trong một vũ điệu của Hỗn Độn. Khí tức của chàng đạt đến đỉnh điểm, không gian xung quanh chàng bắt đầu rung chuyển dữ dội, như sắp vỡ vụn. Thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không còn là một vật thể hữu hình, mà nó đã biến thành một luồng ánh sáng tinh khiết, mang theo sức mạnh của cả Tiên và Ma, của sự sống và cái chết, của sáng tạo và hủy diệt.
Một kiếm chém ra.
Không có tiếng động lớn, không có chấn động kinh thiên. Mọi thứ dường như bị đóng băng. Thời gian dường như ngừng lại. Không gian bị xé toạc một cách im lặng, tạo ra một vết nứt đen kịt kéo dài hàng ngàn trượng, sâu hoắm như một miệng vực nuốt chửng vạn vật. Kiếm khí hùng vĩ, mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo và sự tàn bạo của Địa Ngục, lao thẳng vào Ma Tôn Huyết Ảnh.
Ma Tôn Huyết Ảnh, với vẻ mặt đầy kinh hoàng, gầm lên một tiếng tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự đe dọa chết người từ kiếm chiêu này, một sự đe dọa mà hắn chưa từng cảm thấy trong hàng vạn năm tồn tại. Hắn dốc hết sức lực, thi triển bí pháp phòng ngự cuối cùng, toàn thân bùng nổ ma khí, hóa thành một cái bóng đen khổng lồ, cố gắng nuốt chửng luồng kiếm khí hỗn độn của Lâm Phong.
"Không thể nào!" Hắn gào thét, giọng nói tràn đầy sự căm hận và không cam lòng.
Nhưng tất cả đều vô ích. Kiếm khí của Lâm Phong không thể bị nuốt chửng. Nó xuyên thủng mọi phòng ngự, xuyên qua cái bóng đen khổng lồ, găm thẳng vào ngực Ma Tôn Huyết Ảnh. Một tiếng rít xé tai vang lên, không phải của kim loại, mà là của linh hồn bị xé toạc. Ma Tôn Huyết Ảnh phun ra một ngụm máu đen đặc quánh, mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian. Thân thể hắn run rẩy dữ dội, ánh mắt đỏ rực lộ rõ sự kinh hoàng và không cam lòng tột độ. Hắn đã bị thương nặng, đến mức khó có thể tin được.
"Lâm Phong! Ngươi nhớ lấy! Mối thù hôm nay, ta nhất định sẽ đòi lại gấp vạn lần! Ngươi... sẽ phải hối hận vì đã tồn tại! Huyết mạch của ngươi... sẽ là lời nguyền của ngươi!" Ma Tôn Huyết Ảnh nghiến răng gầm lên, từng lời nói đều thấm đẫm oán hận và lời nguyền rủa. Sau đó, thân thể hắn nhanh chóng tan biến thành một luồng khói đen đặc, nhanh chóng bay vụt về phía chân trời, biến mất khỏi Giới Hà Vô Biên, chỉ để lại một vệt đen mờ ảo trên không trung và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Hắn đã rút lui.
Lâm Phong đứng thẳng, thở dốc. Thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm cắm mạnh xuống nền đá nứt nẻ, phát ra những tiếng rung bần bật yếu ớt. Toàn thân chàng lung lay, những ánh sáng đen trắng trên cơ thể chàng nhanh chóng mờ đi, nhường chỗ cho vẻ mệt mỏi tột độ. Mái tóc chàng dần trở lại màu đen nhánh, đôi mắt xoáy lốc giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng sâu thẳm. Chàng cảm thấy như tất cả sức lực, tất cả linh khí trong cơ thể đều bị rút cạn. Một cảm giác kiệt sức không thể diễn tả bằng lời bao trùm lấy chàng, khiến chàng lảo đảo, suýt nữa gục ngã.
"Phong!" Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng không chút do dự, lao nhanh tới, vẻ mặt đầy lo lắng. Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ cũng lập tức chạy theo, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi và lo lắng. Bạch Lão Tổ cũng hóa thành hình người, một lão bà phúc hậu nhưng ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng, nhanh chóng tiến đến bên cạnh Lâm Phong.
"Ca ca!" Linh Nhi, người được Bạch Lão Tổ bảo vệ, cũng đã thoát khỏi sự sợ hãi ban đầu, nước mắt lưng tròng, lao đến ôm chặt lấy Lâm Phong. Cô bé vùi mặt vào ngực chàng, cảm nhận sự mệt mỏi và yếu ớt của chàng, trái tim bé nhỏ đau nhói.
Các mỹ nhân đỡ lấy Lâm Phong, kiểm tra thương thế của chàng. Dù không còn những vết thương kinh khủng như trước, nhưng khí tức của chàng cực kỳ yếu ớt, thân thể lạnh toát, linh khí trong đan điền gần như trống rỗng. Tần Nguyệt nhanh chóng đưa cho chàng một viên đan dược phục hồi, nhưng Lâm Phong chỉ có thể nuốt xuống một cách khó nhọc.
"Phong, chàng không sao chứ?" Tuyết Dao lo lắng hỏi, giọng nói nàng khẽ run. Mộc Ly nắm chặt tay chàng, đôi mắt ửng đỏ. Lam Yên và Hạ Vũ cũng nhìn chàng với ánh mắt đầy xót xa và ngưỡng mộ.
Lâm Phong khó khăn lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Ta... không sao... Chỉ là... hơi mệt thôi." Nhưng giọng chàng khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Chàng cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc lột xác, một sự tái sinh đầy đau đớn. Sức mạnh hỗn độn của huyết mạch Khởi Nguyên đã cứu chàng, đã giúp chàng đẩy lùi Ma Tôn, nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Chàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng xa lạ vẫn còn lưu lại trong cơ thể, một sự cân bằng mong manh giữa các thái cực, nhưng cũng tiềm ẩn một sự nguy hiểm khó lường. Lời nguyền rủa của Ma Tôn vẫn văng vẳng bên tai: "Huyết mạch của ngươi... sẽ là lời nguyền của ngươi!"
Bạch Lão Tổ nhìn Ma Tôn Huyết Ảnh đã biến mất, rồi lại nhìn Lâm Phong với ánh mắt thâm trầm. "Lão phu đã nói rồi, huyết mạch của tiểu tử ngươi không đơn giản. Nhưng không ngờ, nó lại có thể bộc phát đến mức độ này... Điều này... có lẽ còn liên quan đến những bí ẩn cổ xưa hơn cả ta có thể tưởng tượng." Ông khẽ thở dài, trong ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng sâu xa. "Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ đơn giản, hắn đã rút lui chứ không phải bị tiêu diệt. Hắn sẽ trở lại, và lần tới... có lẽ sẽ còn mạnh mẽ hơn."
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ những vòng tay của các nàng, và sự lo lắng của Bạch Lão Tổ. Trận chiến đã kết thúc, nhưng một chương mới, có lẽ còn cam go và nguy hiểm hơn, đã chính thức mở ra trong cuộc đời chàng. Cái giá của sức mạnh, và ý nghĩa thực sự của huyết mạch Khởi Nguyên, vẫn còn là một bí ẩn chờ chàng khám phá.