Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 345

Lời Nguyền Huyết Mạch: Vận Mệnh Khó Đoán

3886 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 344: Ma Tôn Huyết Ảnh bị đẩy lùi và Lâm Phong kiệt sức.,Khắc họa sự rút lui đầy hiểm độc của Ma Tôn Huyết Ảnh, gieo rắc nghi ngờ và thông điệp bí ẩn về thân thế Lâm Phong.,Mô tả tình trạng kiệt sức của Lâm Phong và sự lo lắng, chăm sóc của các mỹ nhân cùng đồng đội.,Lâm Phong bắt đầu đối mặt với xung đột nội tâm về lời nói của Ma Tôn, mở ra bí ẩn về 'lời nguyền huyết mạch'.,Thiết lập bối cảnh cho Bạch Lão Tổ tiết lộ thêm thông tin trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Ma Tôn Huyết Ảnh, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, emotional, mysterious, reflective, with underlying relief.
Kết chương: [object Object]

Giới Hà Vô Biên, sau trận chiến kinh thiên động địa, giờ đây chỉ còn lại một cảnh tượng hoang tàn, đầy rẫy những vết tích hủy diệt của sức mạnh Tiên và Ma. Những tảng đá khổng lồ, vốn đã sừng sững hàng vạn năm, nay vỡ vụn thành từng mảnh, nằm ngổn ngang như những mảnh xương của một con quái vật khổng lồ bị xé xác. Mặt sông vốn đã cuồn cuộn, giờ đây sôi sục hơn bao giờ hết, từng đợt sóng đen trắng hỗn loạn cuộn trào, va đập vào bờ đá gồ ghề, tạo nên âm thanh gầm gừ như tiếng thú dữ bị thương. Gió rít qua các ghềnh đá, mang theo mùi tanh nồng của máu, mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí và mùi ẩm ướt, lạnh lẽo đặc trưng của vùng đất chết. Sương mù vẫn chưa tan hết, lãng đãng vờn quanh những cột đá hình thù kỳ dị, khiến khung cảnh càng thêm u ám, bí ẩn.

Trên không trung, Ma Tôn Huyết Ảnh, thân thể chằng chịt những vết thương sâu hoắm do Cửu Thiên Huyền Kiếm gây ra, đang lảo đảo. Trường bào đen tuyền của hắn rách nát, lộ ra làn da tái nhợt và những vết nứt rạn rùng rợn. Hắn phun ra một ngụm máu đen đặc quánh, mùi tanh tưởi lan tỏa, hòa lẫn vào không khí. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn ánh lên sự tức giận tột độ, không cam lòng, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia xảo quyệt, tự mãn. Hắn đã bị Lâm Phong đẩy đến đường cùng, bị trọng thương, nhưng hắn vẫn chưa mất đi sự kiêu ngạo của một Ma Tôn, và hơn hết, hắn vẫn còn những con át chủ bài chưa lật.

"Lâm Phong! Ngươi tưởng ngươi thắng sao?" Giọng Ma Tôn Huyết Ảnh khàn đặc, đầy vẻ độc địa, vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của tâm trí Lâm Phong. "Huyết mạch của ngươi là một lời nguyền! Ngươi sẽ sớm nhận ra mình chỉ là quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, một con rối của Thiên Đạo! Khởi Nguyên? Thiên Ma? Haha... Thứ sức mạnh hỗn độn đó, sớm muộn gì cũng nuốt chửng ngươi! Rồi ngươi sẽ hiểu, ta không phải là kẻ thù lớn nhất của ngươi đâu!"

Những lời nói của Ma Tôn như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Lâm Phong, dù chàng đang vô cùng kiệt sức. Chàng đứng thẳng, thân thể lung lay như ngọn nến trước gió, Cửu Thiên Huyền Kiếm cắm mạnh xuống nền đá nứt nẻ, phát ra những tiếng rung bần bật yếu ớt, như thể cũng đang gánh chịu sức nặng của trận chiến. Mái tóc chàng dần trở lại màu đen nhánh, nhưng đôi mắt xoáy lốc giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng sâu thẳm, xen lẫn sự hoang mang và một chút phẫn nộ. Chàng cảm thấy như tất cả sức lực, tất cả linh khí trong cơ thể đều bị rút cạn, từng thớ thịt, từng khớp xương đều rã rời, đau nhức. Một cảm giác kiệt sức không thể diễn tả bằng lời bao trùm lấy chàng, khiến chàng lảo đảo, suýt nữa gục ngã. Tuy nhiên, ý chí kiên cường và lòng tự tôn của một Tu giả Nghịch Mệnh vẫn không cho phép chàng khuất phục trước những lời lẽ nguyền rủa của kẻ thù.

"Ngươi... sẽ phải trả giá!" Lâm Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, ánh lên một tia bất khuất cuối cùng. Chàng cố gắng gồng mình, dồn nén chút linh khí còn sót lại trong đan điền, chuẩn bị cho một đòn phản công cuối cùng nếu Ma Tôn dám lại gần. Nhưng Ma Tôn Huyết Ảnh dường như không có ý định tiếp tục chiến đấu. Hắn biết mình đã trọng thương quá nặng, nếu cố chấp ở lại, chỉ e sẽ bị Lâm Phong, kẻ đang sở hữu sức mạnh hỗn độn kinh người kia, tiêu diệt tại chỗ. Hắn cần thời gian để hồi phục, để tìm hiểu sâu hơn về huyết mạch bí ẩn của Lâm Phong, và để chuẩn bị cho một cuộc báo thù tàn khốc hơn.

Với một tiếng gầm gừ đầy căm hận, Ma Tôn Huyết Ảnh đột nhiên tung ra một chưởng cuối cùng mang theo ma khí nồng đậm, không phải nhắm vào Lâm Phong, mà là tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, cản chân chàng và các đồng đội đang lao tới. Làn sóng ma khí cuồng bạo quét qua, tạo thành một bức tường vô hình, vừa đủ để tạo khoảng cách cho hắn. Ngay sau đó, thân thể hắn nhanh chóng tan biến thành một luồng khói đen đặc, nhanh chóng bay vụt về phía chân trời, biến mất khỏi Giới Hà Vô Biên, chỉ để lại một vệt đen mờ ảo trên không trung và mùi lưu huỳnh nồng nặc còn vương vấn. Hắn đã rút lui, nhưng lời nguyền rủa và mối đe dọa hắn để lại còn nặng nề hơn cả sự hiện diện của hắn.

Lâm Phong cảm thấy như một sợi dây vô hình trong cơ thể chàng vừa đứt đoạn. Sức lực cạn kiệt, chàng chới với, sau đó ngã gục, toàn thân rã rời. Thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm rơi khỏi tay chàng, cắm xuống nền đá, ánh kiếm lập lòe rồi tắt hẳn. Ngay lập tức, những bóng hình quen thuộc lao nhanh tới, sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt.

"Phong!" Tuyết Dao là người đầu tiên, nàng không chút do dự, thân hình thanh thoát tựa băng tuyết lướt đi nhanh như gió, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngập tràn sự lo lắng tột độ. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, bàn tay run rẩy chạm vào gò má chàng, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cơ thể chàng.

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát tinh nghịch thường ngày, giờ đây đôi mắt to tròn long lanh đã ửng đỏ, nước mắt trực trào. Nàng nắm chặt lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự yếu ớt của chàng mà trái tim như bị ai bóp nghẹt. "Phong ca..." Giọng nàng nghẹn ngào, chỉ thốt ra được hai tiếng.

Tần Nguyệt, luôn giữ vẻ bình tĩnh và trí tuệ, nhưng lúc này cũng không giấu được ánh mắt lo âu. Nàng nhanh chóng kiểm tra mạch đập của Lâm Phong, sắc mặt trầm trọng. Lam Yên, với khí chất anh hùng mạnh mẽ, cũng không thể che giấu sự mệt mỏi và lo lắng. Nàng gác trường thương xuống, bảo vệ xung quanh, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía, đề phòng bất trắc. Hạ Vũ dịu dàng ôm Linh Nhi vào lòng, cô bé vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng ánh mắt Hạ Vũ lại tràn đầy xót xa khi nhìn Lâm Phong.

Linh Nhi, vừa thoát khỏi nỗi sợ hãi ban đầu, nước mắt lưng tròng, giằng mình khỏi vòng tay Hạ Vũ, lao đến ôm chặt lấy Lâm Phong. "Ca ca! Ca ca không sao chứ? Linh Nhi sợ quá!" Cô bé vùi mặt vào ngực chàng, cảm nhận sự mệt mỏi và yếu ớt của chàng, trái tim bé nhỏ đau nhói.

Bạch Lão Tổ cũng đã hóa thành hình người, một lão bà phúc hậu nhưng ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng, nhanh chóng tiến đến bên cạnh Lâm Phong. "Tiểu tử này... sức mạnh bộc phát quá độ, khí huyết khô kiệt, linh hồn cũng bị chấn động mạnh. May mà có Sinh Mệnh Ngọc Bội bảo vệ tâm mạch, nếu không e rằng đã nguy hiểm đến tính mạng." Ông khẽ thở dài, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, vừa có sự tán thưởng, vừa có sự lo lắng sâu xa.

Thôn Thiên Thử, sau trận chiến cũng mệt mỏi không kém, giờ đây thu nhỏ lại thành một chú chuột trắng muốt, nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ vào má chàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ cảnh giác và quan tâm. Chú chiêm chiếp vài tiếng, như đang an ủi, như đang than thở.

Các mỹ nhân đỡ lấy Lâm Phong, cố gắng giữ cho chàng ngồi dậy. Tần Nguyệt nhanh chóng lấy ra một viên đan dược phục hồi cực phẩm, "Thái Ất Tái Sinh Đan", đưa cho chàng. "Phong, mau nuốt xuống đi." Lâm Phong cố gắng nuốt xuống, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng chàng chỉ cảm thấy chút hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa trong cơ thể, chưa đủ để xua đi sự kiệt quệ khủng khiếp.

"Phong, chàng không sao chứ?" Tuyết Dao lo lắng hỏi, giọng nói nàng khẽ run, bàn tay không ngừng truyền linh khí ấm áp vào cơ thể chàng. Mộc Ly nắm chặt tay chàng, nước mắt đã chảy thành dòng. Lam Yên và Hạ Vũ cũng nhìn chàng với ánh mắt đầy xót xa và ngưỡng mộ, cảm thấy khâm phục ý chí kiên cường của chàng, nhưng cũng đau lòng cho những gì chàng vừa phải trải qua.

Lâm Phong khó khăn lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Ta... không sao... Chỉ là... hơi mệt thôi." Nhưng giọng chàng khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Chàng cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc lột xác, một sự tái sinh đầy đau đớn. Sức mạnh hỗn độn của huyết mạch Khởi Nguyên đã cứu chàng, đã giúp chàng đẩy lùi Ma Tôn, nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Chàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng xa lạ vẫn còn lưu lại trong cơ thể, một sự cân bằng mong manh giữa các thái cực, nhưng cũng tiềm ẩn một sự nguy hiểm khó lường. Lời nguyền rủa của Ma Tôn vẫn văng vẳng bên tai: "Huyết mạch của ngươi... sẽ là lời nguyền của ngươi!" Lời nói đó gặm nhấm tâm trí chàng, gieo rắc một hạt giống nghi ngờ sâu sắc.

***

Vài giờ sau, khi ánh nắng ban mai đã len lỏi qua làn sương mù mỏng manh, nhuộm vàng những tảng đá vỡ vụn của Giới Hà Vô Biên, đoàn người Lâm Phong đã tìm thấy một hang động nhỏ, kín đáo ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng. Bên trong hang động khô ráo, không khí trong lành hơn, nhưng vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm và rêu phong. Tần Nguyệt nhanh chóng bố trí một trận pháp đơn giản, vừa để che giấu khí tức, vừa để ngăn chặn gió lạnh và ma khí còn sót lại từ bên ngoài.

Lâm Phong nằm trên một lớp đệm cỏ mềm mại do Mộc Ly nhanh nhẹn thu thập. Sắc mặt chàng vẫn còn tái nhợt, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn một chút. Tuyết Dao ngồi bên cạnh, đặt bàn tay thanh thoát lên trán chàng, linh khí thuần khiết như suối nguồn băng tuyết không ngừng truyền vào cơ thể chàng, giúp xoa dịu những cơn đau nhức và phục hồi phần nào sự kiệt quệ. Mộc Ly nắm chặt tay chàng, đôi mắt to tròn vẫn còn sưng đỏ vì khóc, không rời khỏi gương mặt chàng dù chỉ một khắc.

Tần Nguyệt với sự bình tĩnh và chuyên nghiệp của một Luyện Đan Sư, lấy ra các loại đan dược quý hiếm từ túi trữ vật. Nàng cẩn thận nghiền nát một vài loại thảo dược, pha chế thành một loại cao dán đặc biệt, nhẹ nhàng bôi lên những vết thương nhỏ trên cơ thể Lâm Phong. Mặc dù phần lớn vết thương đã tự lành do khả năng phục hồi kinh người của huyết mạch Khởi Nguyên, nhưng vẫn cần sự chăm sóc để đẩy nhanh quá trình. "Vết thương rất nặng," Tần Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm ấm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ lo âu, "nhưng linh khí trong cơ thể chàng đã tự động vận chuyển, đang cố gắng phục hồi. Chỉ là... luồng khí hỗn độn đó quá mạnh, cần thời gian để ổn định. Đan điền của chàng gần như trống rỗng, linh hồn cũng bị chấn động. May mà có Sinh Mệnh Ngọc Bội trấn giữ, nếu không e rằng đã tổn hại đến căn cơ."

Lam Yên, với vẻ ngoài cương trực và mạnh mẽ, không ngồi yên. Nàng cảnh giác canh gác cửa hang, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng ngóc ngách của vách đá, đảm bảo không có bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể tiếp cận. Dù mệt mỏi, nàng vẫn giữ vững tư thế chiến đấu, thanh trường thương trong tay phản chiếu ánh sáng mờ ảo của hang động. "Hắn đã trốn thoát, nhưng hắn cũng không dễ chịu gì đâu," nàng khẽ thở dài, giọng nói dứt khoát nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. "Lâm Phong đã đẩy hắn đến đường cùng. Chắc chắn Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ phải mất rất lâu mới có thể hồi phục."

Hạ Vũ dịu dàng an ủi Linh Nhi đang khóc thút thít trong lòng nàng. Cô bé vẫn còn sợ hãi, bám víu lấy Hạ Vũ như một cái cây con bám vào thân gỗ lớn. "Linh Nhi đừng sợ, ca ca sẽ không sao đâu. Ca ca mạnh mẽ lắm mà." Hạ Vũ vỗ về mái tóc cô bé, đôi mắt trong veo như nước hồ thu nhìn về phía Lâm Phong, lòng đau xót không thôi.

Lâm Phong khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt chàng vẫn còn mờ mịt, nhưng đã có thêm sự tỉnh táo. Chàng cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của Mộc Ly bên cạnh, và sự che chở của những người khác. Chàng cố gắng cất lời, giọng vẫn còn yếu ớt: "Ta... không sao... Chỉ là..." Chàng ngừng lại, ánh mắt trở nên xa xăm, nhớ lại những lời cuối cùng đầy ác độc của Ma Tôn Huyết Ảnh: "Huyết mạch của ngươi là một lời nguyền! Ngươi sẽ sớm nhận ra mình chỉ là quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, một con rối của Thiên Đạo!" Những lời đó cứ văng vẳng trong đầu chàng, gieo rắc một nỗi hoài nghi khó tả vào tâm trí Lâm Phong.

Tần Nguyệt đặt một viên Thái Ất Tái Sinh Đan, viên đan dược phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lên ngực Lâm Phong. Năng lượng sinh mệnh tinh thuần từ viên đan dược từ từ thẩm thấu vào cơ thể chàng, giúp ổn định khí huyết và nuôi dưỡng linh hồn. Lâm Phong cảm thấy một làn hơi ấm lan tỏa, khiến chàng dễ chịu hơn nhiều. Chàng khẽ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ tạm thời để cơ thể có thể tự phục hồi một cách tốt nhất.

Thôn Thiên Thử, sau khi cọ cọ vào má Lâm Phong, nhảy xuống một góc hang động, gặm một viên linh quả mà Tần Nguyệt đã ban cho, đôi mắt to tròn vẫn cảnh giác nhìn ra ngoài, như một người lính gác trung thành. Không khí trong hang động dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng thở đều đều của Lâm Phong, tiếng linh khí vận chuyển nhẹ nhàng trong cơ thể chàng, và những tiếng gió rít nhè nhẹ từ bên ngoài vọng vào. Đó là một sự tĩnh lặng đầy lo lắng, một sự bình yên mong manh sau cơn bão tố. Các nàng vẫn ngồi đó, không ai rời đi, ánh mắt không ngừng dõi theo chàng, chờ đợi chàng tỉnh lại hoàn toàn. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chung một nỗi lòng: sự lo lắng và tình yêu vô bờ bến dành cho Lâm Phong.

***

Chiều tối, khi bầu trời bên ngoài hang động đã trong xanh hơn, những đám mây xám đã bị gió thổi tan, nhưng vẫn có gió lạnh thổi qua, mang theo cái se sắt của vùng Giới Hà Vô Biên, Lâm Phong đã tỉnh lại hoàn toàn. Sắc mặt chàng đã hồng hào hơn một chút, đôi mắt đã lấy lại được vẻ linh động vốn có, dù vẫn còn ẩn chứa sự mệt mỏi. Chàng ngồi tựa vào vách đá, cảm nhận sức lực đang dần trở lại. Bên cạnh chàng, các mỹ nhân vẫn vây quanh, ánh mắt dõi theo chàng với sự quan tâm không hề suy giảm. Linh Nhi, sau khi đã ngủ một giấc dài trong lòng Hạ Vũ, giờ đây đã tỉnh táo, nhưng vẫn còn bám víu vào Hạ Vũ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Lâm Phong với ánh mắt lo lắng.

Bạch Lão Tổ ngồi đối diện, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong. Ông không nói gì, chỉ trầm ngâm vuốt râu, nhưng vẻ mặt ông lộ rõ sự lo lắng và suy tư sâu sắc. Không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn, khi mọi người đều cảm nhận được rằng, dù Ma Tôn Huyết Ảnh đã rút lui, nhưng những lời hắn để lại đã gieo mầm một nỗi bất an lớn hơn nhiều.

Lâm Phong khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Chàng ngẩng đầu nhìn Bạch Lão Tổ, rồi lại nhìn những khuôn mặt lo lắng xung quanh mình. "Lời của Ma Tôn... 'Huyết mạch của ngươi là một lời nguyền'... 'Quân cờ của Thiên Đạo'... Ý hắn là gì?" Giọng chàng tuy đã khỏe hơn, nhưng vẫn còn mang theo sự hoang mang và một chút cay đắng. Chàng không thể nào gạt bỏ những lời đó ra khỏi đầu, chúng cứ xoáy sâu vào tâm trí chàng, gieo rắc nghi ngờ về chính bản thân mình. Liệu sức mạnh "Thiên Ma Khởi Nguyên" mà chàng vừa bộc phát, thứ sức mạnh đã cứu chàng và những người thân yêu, có phải là một lời nguyền như hắn nói? Chàng có thực sự là một "quân cờ" trong tay một thế lực nào đó lớn hơn cả Ma Tôn?

Tuyết Dao siết chặt lấy bàn tay Lâm Phong, gương mặt thanh tú lộ rõ sự kiên định. "Chàng đừng suy nghĩ nhiều. Hắn chỉ muốn làm chàng dao động thôi. Những lời lẽ của Ma Tôn vốn dĩ chỉ toàn độc địa và dối trá." Nàng cố gắng an ủi chàng, nhưng trong sâu thẳm, nàng cũng không thể hoàn toàn gạt bỏ đi nỗi lo lắng.

Bạch Lão Tổ khẽ lắc đầu, trầm ngâm nói, giọng nói của ông sâu lắng, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tu luyện. "Không hẳn. Hắn nói không sai... nhưng cũng không đúng hoàn toàn." Lời nói của Bạch Lão Tổ không hề xoa dịu Lâm Phong, mà ngược lại, còn khiến chàng thêm phần bối rối.

Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Bạch Lão Tổ. "Lão Tổ, xin người hãy nói rõ. Chuyện gì đang xảy ra với huyết mạch của ta? Ta... ta cần phải biết." Chàng không muốn sống trong sự mù mịt nữa. Bí ẩn về thân thế và sức mạnh của chàng đã đeo bám chàng quá lâu. Giờ đây, khi nó đã bộc phát đến mức độ này, chàng cần một lời giải thích.

Bạch Lão Tổ lại khẽ thở dài, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa hang, nơi Giới Hà Vô Biên vẫn còn cuồn cuộn chảy, như thể đang nhìn thấu qua không gian và thời gian. "Không phải lúc này, tiểu tử. Ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn để giải thích mọi chuyện. Đây không phải là một câu chuyện đơn giản, nó liên quan đến những bí mật cổ xưa, những lời nguyền đã bị chôn vùi hàng vạn năm, thậm chí là cả Thiên Đạo." Ông quay lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, sức mạnh mà ngươi bộc phát hôm nay, 'Thiên Ma Khởi Nguyên', chính là một phần của bí mật đó. Nó không phải là điều ngẫu nhiên. Ngươi không phải là một phàm nhân đơn thuần, Lâm Phong. Huyết mạch của ngươi... có nguồn gốc từ một thời đại đã bị lãng quên, một thời đại mà ngay cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng chỉ là một kẻ mới nổi."

Tần Nguyệt lo lắng xen vào: "Bạch Lão Tổ, bí mật này... có nguy hiểm cho Lâm Phong không? Liệu có phải như Ma Tôn nói, nó là một lời nguyền?" Nàng không khỏi sợ hãi khi nghĩ đến những hậu quả tiềm tàng.

Bạch Lão Tổ chỉ khẽ lắc đầu, không trả lời trực tiếp. "Nguy hiểm hay không, còn tùy thuộc vào cách ngươi lựa chọn, Lâm Phong." Ông đứng dậy, bước đến cửa hang, nhìn về phía Giới Hà Vô Biên mênh mông, ánh mắt xa xăm. "Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng của ngươi. Hắn chỉ là một quân cờ khác, một kẻ bị lợi dụng trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều mà ngươi còn chưa thể tưởng tượng được."

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí hỗn độn trong cơ thể. Những lời của Ma Tôn, những lời của Bạch Lão Tổ, tất cả đều văng vẳng trong đầu chàng. Một cảm giác nặng nề, bí ẩn bao trùm lấy chàng. Chàng không phải là quân cờ. Chàng là Lâm Phong, Tu giả Nghịch Mệnh, người sẽ tự mình định đoạt số phận. Nhưng lời nguyền huyết mạch... "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng nhớ lại những câu châm ngôn mà mình đã khắc cốt ghi tâm. Liệu "Thiên Đạo" mà Bạch Lão Tổ nhắc đến có phải là thứ mà chàng đang cố gắng nghịch chuyển?

Bạch Lão Tổ đứng ở cửa hang, bóng lưng ông hòa lẫn vào ánh chiều tà, trông vừa uy nghiêm lại vừa cô độc. "Nghỉ ngơi đi, tiểu tử. Ngươi cần hồi phục hoàn toàn. Sẽ có lúc, ngươi phải đối mặt với sự thật, với nguồn gốc của chính mình. Và khi đó, ngươi sẽ hiểu được ý nghĩa thực sự của 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'"

Lâm Phong mở mắt, nhìn theo bóng lưng Bạch Lão Tổ. Trận chiến đã kết thúc, nhưng một chương mới, có lẽ còn cam go và nguy hiểm hơn, đã chính thức mở ra trong cuộc đời chàng. Cái giá của sức mạnh, và ý nghĩa thực sự của huyết mạch Khởi Nguyên, vẫn còn là một bí ẩn chờ chàng khám phá. Và chàng biết, mình sẽ không đơn độc trên con đường tìm kiếm sự thật này, bởi có những người luôn sát cánh bên chàng, dù cho vận mệnh có khó đoán đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ