Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 346

Tàn Dư Chiến Trường: Lời Nguyền Vọng Về Kỷ Nguyên Cổ

4019 từ
Mục tiêu: Tiếp tục giải quyết hậu quả của trận chiến lớn với Ma Tôn Huyết Ảnh (giải quyết cliffhanger từ Ch.345).,Mô tả quá trình Lâm Phong và các mỹ nhân dưỡng thương, hồi phục sau trận chiến cam go.,Lâm Phong suy ngẫm sâu sắc về những lời Ma Tôn Huyết Ảnh để lại, đặc biệt là về 'lời nguyền huyết mạch'.,Khắc họa sự lo lắng, quan tâm và sự gắn kết của các mỹ nhân đối với Lâm Phong.,Bạch Lão Tổ hé lộ thêm những manh mối tinh tế, củng cố mối liên hệ của Lâm Phong với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Thiên Đạo Vết Nứt.,Thúc đẩy xung đột nội tâm của Lâm Phong về thân thế và gánh nặng vận mệnh, chuẩn bị cho Ch.348.,Duy trì không khí hậu chiến, trầm lắng và bí ẩn, phù hợp với pha 'falling_action' của arc.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Trầm tư, bí ẩn, lo lắng, cảm động (tình cảm các mỹ nhân), có chút hy vọng (từ Bạch Lão Tổ)
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng mờ ảo từ một viên dạ minh châu lớn treo lơ lửng giữa vách hang đá, hắt lên những đường vân thô ráp và những tinh thể linh thạch lấp lánh như hàng vạn vì sao nhỏ. Bên trong hang động tạm bợ, mùi đất ẩm và đá đặc trưng hòa quyện cùng mùi thảo dược dịu nhẹ từ đan dược trị thương, tạo nên một không khí vừa lạnh lẽo, ẩm ướt, lại vừa tĩnh lặng và đầy ám ảnh. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên trần, cùng tiếng gió rít nhẹ luồn qua những ngóc ngách sâu hun hút, như khúc nhạc vô định của Giới Hà Vô Biên đang gầm gừ đâu đó ngoài kia.

Lâm Phong khẽ rùng mình, cơn đau nhức lan tỏa khắp cơ thể khiến chàng tỉnh giấc. Chàng cố gắng ngồi dậy, nhưng một bàn tay mềm mại đã nhẹ nhàng đặt lên vai chàng, ngăn c cản.

“Phong ca, huynh đã tỉnh.” Giọng nói trong trẻo, ấm áp của Tần Nguyệt vang lên, mang theo sự nhẹ nhõm và lo lắng đan xen. Nàng đang ngồi bên cạnh chàng, gương mặt trái xoan phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ tiều tụy vì thức trắng đêm, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự dịu dàng và kiên định vốn có. “Đừng quá suy nghĩ, huynh cần nghỉ ngơi. Những lời của Ma Tôn... chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt.” Nàng nhẹ nhàng truyền một luồng linh lực ấm áp vào đan điền chàng, giúp xoa dịu những vết thương còn đang nhức nhối.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cảm nhận sự an ủi từ luồng linh lực thuần khiết của Tần Nguyệt. Ánh mắt chàng lướt qua những khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ chập chờn xung quanh. Tuyết Dao tựa đầu vào vách đá, đôi mắt phượng khép hờ, nhưng hàng mi vẫn khẽ run lên, cho thấy nàng chưa thực sự an giấc. Mộc Ly cuộn tròn như một chú sóc nhỏ, tay vẫn siết chặt lấy một cành cây khô, nhưng gương mặt bầu bĩnh vẫn vương nét mệt mỏi. Lam Yên thì khác, nàng ngồi thẳng lưng, trường thương đặt ngang đùi, đôi mắt sắc bén vẫn cảnh giác quét khắp hang động, dù đã cố gắng giảm bớt sát khí để không ảnh hưởng đến người đang dưỡng thương. Hạ Vũ dịu dàng ôm Linh Nhi đang ngủ say trong lòng, đôi mắt trong veo của nàng vẫn dán chặt vào Lâm Phong, tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Ngay cả Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng cuộn tròn trên ngực Lâm Phong, đôi tai nhỏ thi thoảng lại vểnh lên, cảnh giác với mọi tiếng động lạ.

Cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay Tần Nguyệt không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm trí Lâm Phong. Những lời Ma Tôn Huyết Ảnh gầm thét trước khi rút lui, cùng những lời úp mở của Bạch Lão Tổ, vẫn văng vẳng bên tai chàng như một lời nguyền rủa vô hình. “Huyết mạch... lời nguyền... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến...” Chàng thì thầm, giọng khàn đặc, không biết là tự hỏi hay tự trả lời.

Tuyết Dao khẽ mở mắt, nghe thấy những lời lẩm bẩm của chàng, nàng liền ngồi thẳng dậy. Vẻ băng giá thường ngày tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng và kiên nghị. Nàng nắm lấy bàn tay còn lại của Lâm Phong, lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng lại truyền đến một sức mạnh vô hình. “Chàng đừng suy nghĩ nhiều. Hắn chỉ muốn làm chàng dao động thôi. Những lời lẽ của Ma Tôn vốn dĩ chỉ toàn độc địa và dối trá.” Nàng lặp lại những lời đã nói từ tối qua, nhưng lần này, giọng nàng có phần mạnh mẽ hơn, như muốn xua tan đi bóng tối đang bao phủ tâm trí Lâm Phong. “Dù là lời nguyền hay vận mệnh, chúng ta sẽ không rời xa huynh. Chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt, phá giải tất cả.” Lời nói của nàng như một lời thề, khắc sâu vào lòng chàng.

Mộc Ly, nghe tiếng động, cũng dụi mắt tỉnh giấc. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng nhìn Lâm Phong với vẻ lo lắng. “Hắn nói những gì, Phong ca? Có phải là thứ gì đó rất đáng sợ không?” Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự run rẩy, như một chú chim nhỏ đang sợ hãi trước cơn bão.

Lâm Phong nhìn gương mặt ngây thơ của Linh Nhi đang say ngủ trong vòng tay Hạ Vũ, rồi lại nhìn về ánh mắt kiên định của các nàng. Một tia ấm áp lan tỏa trong trái tim chàng. Chàng không đơn độc. Chàng không bao giờ đơn độc.

“Hắn... hắn nói huyết mạch của ta là một lời nguyền, một phần của một âm mưu đã tồn tại hàng vạn năm, liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Lâm Phong khẽ khàng kể lại, giọng chàng chứa đầy sự hoang mang và một chút mệt mỏi. “Sức mạnh Khởi Nguyên này... có lẽ không chỉ mang lại lợi ích. Hắn gọi ta là một 'quân cờ' bị lợi dụng.” Chàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí hỗn độn vẫn còn cuộn trào trong đan điền. Dù đã kiệt sức, nhưng sức mạnh đó vẫn âm ỉ, như một con mãnh thú đang ngủ say, chờ đợi thời cơ trỗi dậy.

Cả hang động chìm vào im lặng. Tiếng nước nhỏ giọt trở nên rõ ràng hơn, như tiếng đếm ngược của thời gian. Lam Yên, sau khi xác định không có mối nguy hiểm nào từ bên ngoài, cũng quay lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt sắc bén giờ đây chứa đầy sự nghiêm trọng. “Hừ! Quân cờ thì đã sao? Dù có là quân cờ, chúng ta cũng sẽ cùng huynh lật đổ bàn cờ đó! Dù có là lời nguyền gì, chúng ta cũng sẽ cùng huynh phá giải nó!” Giọng nói dứt khoát của nàng như một lời tuyên chiến, xua đi phần nào không khí ảm đạm.

Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt Linh Nhi đang cựa quậy sang một bên, rồi cũng tiến lại gần Lâm Phong. “Chỉ cần Phong ca an toàn là được, chúng ta sẽ luôn bên cạnh huynh. Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ vượt qua.” Nàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả một đại dương tình cảm.

Tuyết Dao khẽ thở dài, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời Lâm Phong. “Có lẽ đã đến lúc Bạch Lão Tổ nên nói rõ hơn mọi chuyện. Chúng ta không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này.” Nàng nhìn về phía cửa hang, nơi bóng dáng uy nghiêm của Bạch Lão Tổ đã biến mất từ tối qua.

Lâm Phong gật đầu. “Đúng vậy. Ta cần phải biết. Không thể cứ mãi là một kẻ mù mịt, bị điều khiển bởi vận mệnh.” Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao và Tần Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh từ họ. Những lời của Ma Tôn dù độc địa, nhưng cũng đã khiến chàng nhận ra một điều: chàng không thể né tránh mãi được nữa. Bí ẩn về thân thế chàng, về sức mạnh của chàng, đã đến lúc phải được làm rõ.

Thôn Thiên Thử trên ngực Lâm Phong khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, rồi ngóc đầu dậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào vách đá phía xa, như thể nó cảm nhận được điều gì đó. Nó khẽ gừ gừ trong cổ họng, một âm thanh nhỏ bé nhưng đầy cảnh giác.

Không khí trong hang động vẫn lạnh lẽo, nhưng sự gắn kết giữa họ lại tỏa ra một hơi ấm vô hình, xua đi phần nào cái lạnh giá của hang đá và nỗi lo lắng trong lòng mỗi người. Đêm đã khuya, và dù Lâm Phong chưa thể hoàn toàn hồi phục, nhưng tâm trí chàng đã kiên định hơn rất nhiều. Chàng biết, bình minh rồi sẽ đến, và cùng với nó, là những sự thật mà chàng phải đối mặt.

Sáng sớm hôm sau, ánh sáng yếu ớt của ngày mới khó khăn lắm mới len lỏi qua khe đá hẹp, chiếu một vệt sáng bạc vào sâu trong hang động. Không khí vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng đã bớt đi phần nào sự tối tăm của đêm qua. Lâm Phong cảm thấy tốt hơn đôi chút, linh lực trong cơ thể đã lưu chuyển ổn định hơn, dù vẫn còn rất nhiều vết thương cần được chữa lành hoàn toàn. Chàng cố gắng điều tức, cảm nhận sự vận hành của luồng khí hỗn độn trong đan điền. Nó vẫn ở đó, mạnh mẽ và bí ẩn, vừa là nguồn sức mạnh vô song, vừa là nguồn gốc của nỗi lo lắng khôn nguôi.

Chàng mở mắt, thấy các nàng đã tỉnh giấc. Tần Nguyệt đang cẩn thận chuẩn bị một ít đan dược trị thương và thức ăn khô. Hạ Vũ và Mộc Ly đang chăm sóc Linh Nhi, cô bé đã tỉnh dậy nhưng vẫn còn rụt rè, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lâm Phong với vẻ sợ hãi chưa tan. Lam Yên vẫn ngồi cảnh giác ở cửa hang, đôi mắt sắc bén quét khắp bốn phía. Tuyết Dao ngồi gần chàng nhất, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng không giấu được sự quan tâm.

Lâm Phong hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và khoáng vật vẫn đọng lại trong không khí. “Ta nghĩ, chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng về những gì Ma Tôn Huyết Ảnh đã nói.” Chàng phá vỡ sự im lặng, giọng nói vẫn còn hơi khàn. “Hắn không phải là kẻ nói suông. Và những lời của Bạch Lão Tổ... cũng không hề bác bỏ hắn.”

Tần Nguyệt đặt bát cháo nóng hổi trước mặt Lâm Phong, ánh mắt đầy lo lắng. “Huynh cứ từ từ thôi, Phong ca. Hồi phục trước đã.”

Lâm Phong khẽ lắc đầu. “Không. Ta không thể. Những lời đó cứ văng vẳng trong đầu ta. Hắn nói huyết mạch của ta là một lời nguyền, một phần của một âm mưu đã tồn tại hàng vạn năm, liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Sức mạnh Khởi Nguyên này... có lẽ không chỉ mang lại lợi ích mà còn tiềm ẩn những nguy hiểm khôn lường.” Chàng dừng lại, nhìn vào ánh mắt của từng người. “Hắn còn ám chỉ rằng ta là một quân cờ, một kẻ bị lợi dụng trong một cuộc chiến mà ta còn chưa thể hiểu được. Điều đó... khiến ta cảm thấy vô cùng bất an.”

Lam Yên quay lại, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Hừ! Ma Tôn Huyết Ảnh là một kẻ xảo quyệt, hắn giỏi nhất là dùng lời lẽ để lung lay ý chí người khác. Nhưng cho dù lời hắn nói có đúng đi chăng nữa, thì đã sao? Dù có là lời nguyền gì, chúng ta cũng sẽ cùng huynh phá giải nó! Huynh không phải là quân cờ của bất kỳ ai, Lâm Phong! Huynh là chính huynh, là người đã dẫn dắt chúng ta vượt qua bao nhiêu hiểm nguy!” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như muốn truyền thêm sức mạnh cho chàng.

Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. “Lam Yên nói đúng. Phong ca, huynh đã làm được rất nhiều điều phi thường. Sức mạnh này, dù có nguồn gốc thế nào, cũng là của huynh. Huynh đã dùng nó để bảo vệ chúng ta, để bảo vệ thế giới này. Điều đó mới là quan trọng.”

Tuyết Dao khẽ thở dài, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời Lâm Phong. “Ma Tôn có thể đúng một phần. Nhưng hắn không thể hiểu được ý chí của huynh. Hắn không thể hiểu được 'Nhân Đạo Hữu Tình' mà huynh luôn tin tưởng. Sức mạnh là một con dao hai lưỡi, điều đó ai cũng biết. Nhưng cách chúng ta sử dụng nó mới là điều định đoạt nó là phúc hay họa. Có lẽ đã đến lúc Bạch Lão Tổ nên nói rõ hơn mọi chuyện. Chúng ta không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này.”

Mộc Ly, giờ đã bớt sợ hãi hơn, cũng chen vào. “Đúng đó Phong ca! Ca ca mạnh như vậy, làm sao có thể là quân cờ của ai được? Ma Tôn hắn chỉ là một kẻ hèn nhát, đánh không lại liền dùng lời lẽ bẩn thỉu để dọa dẫm thôi!” Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo sự hồn nhiên, nhưng cũng chứa đựng lòng trung thành tuyệt đối.

Lâm Phong nhìn các nàng, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng. Bất kể là lời nguyền hay vận mệnh, bất kể con đường phía trước có chông gai đến đâu, chàng không đơn độc. Chàng có họ, những người phụ nữ kiên cường, dịu dàng, mạnh mẽ, luôn tin tưởng và sát cánh bên chàng.

“Ta biết.” Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm ấm. “Ta không phải là quân cờ. Ta là Lâm Phong, Tu giả Nghịch Mệnh. Ta sẽ tự mình định đoạt số phận của mình.” Ánh mắt chàng quét qua Thôn Thiên Thử đang cuộn mình trên đùi chàng, con chuột nhỏ khẽ "chiêm chiếp" đồng tình, rồi lại khẽ gừ gừ, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn ra ngoài cửa hang.

“Nhưng ta cần biết sự thật.” Lâm Phong tiếp lời, ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Để phá giải lời nguyền, để đối mặt với âm mưu, ta cần hiểu rõ nguồn gốc của nó. Bạch Lão Tổ... ông ấy biết.”

Các mỹ nhân đều gật đầu đồng tình. Họ đã chứng kiến Lâm Phong từ một phàm nhân nhỏ bé, từng bước vượt qua mọi khó khăn, đột phá từng tầng tu luyện, và giờ đây, sức mạnh của chàng đã đạt đến mức độ kinh người, đủ để đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh. Nhưng những lời ám chỉ về huyết mạch và lời nguyền cổ xưa vẫn là một gánh nặng, một bóng ma đe dọa họ. Họ tin tưởng Lâm Phong, nhưng cũng lo lắng cho chàng.

Trong không gian tĩnh lặng của hang động, một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Thiên Đạo Vết Nứt... có phải hai thứ này có liên quan đến nhau không?” Chàng lẩm bẩm, rồi nhìn về phía Tuyết Dao, người có vẻ như hiểu biết nhiều hơn về những bí mật cổ xưa.

Tuyết Dao trầm ngâm một lát, rồi khẽ nói: “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến là một thời đại hỗn loạn đã bị lãng quên, nơi Thần và Ma giao tranh không ngừng, hủy diệt vô số thế giới. Còn Thiên Đạo Vết Nứt... là vết thương do cuộc chiến đó để lại, hay là nguyên nhân của nó, thì không ai biết rõ. Chỉ biết rằng, từ sau thời đại đó, Thiên Đạo đã thay đổi, và thế giới tu tiên cũng không còn như xưa.” Nàng dừng lại, ánh mắt nhìn sâu vào Lâm Phong. “Nếu huyết mạch của huynh thực sự liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, thì quả thật... nó không hề đơn giản.”

Một cảm giác nặng nề bao trùm lên Lâm Phong. Chàng không chỉ đối mặt với một Ma Tôn, mà là cả một lịch sử bị chôn vùi, một bí ẩn kéo dài hàng vạn năm. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí hỗn độn trong cơ thể. Sức mạnh này... có phải nó là một tàn dư của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Hay là một hạt giống được gieo từ thời khắc khai thiên lập địa?

Lúc này, một bóng dáng uy nghiêm bước vào hang động. Đó là Bạch Lão Tổ. Ông vẫn giữ vẻ thâm trầm thường thấy, nhưng ánh mắt ông khi lướt qua Lâm Phong lại chứa đựng một sự phức tạp khó tả, vừa lo lắng, vừa kỳ vọng, lại vừa như chứa đựng cả một kho tàng bí mật của thời gian. Mùi hương trầm mặc từ ông lan tỏa nhẹ nhàng trong hang, khiến không khí trở nên trang trọng hơn.

Bạch Lão Tổ không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào các nàng, rồi ngồi xuống đối diện Lâm Phong, khoanh chân trên nền đá lạnh lẽo. Ông đưa tay ra, đặt nhẹ lên cổ tay Lâm Phong, truyền vào một luồng linh lực ôn hòa, dò xét thương thế của chàng. Lâm Phong cảm thấy một dòng suối ấm áp chảy khắp kinh mạch, xoa dịu những cơn đau còn sót lại và củng cố nguyên khí đang suy yếu.

“Ma Tôn Huyết Ảnh nói không sai.” Bạch Lão Tổ trầm giọng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng nói của ông sâu lắng, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tu luyện, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. “Huyết mạch của ngươi, Phong nhi, quả thực là một chìa khóa, nhưng cũng là một gánh nặng... Một phần của lời nguyền đã trói buộc Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và cả 'Thiên Đạo' này.”

Các mỹ nhân đều nín thở lắng nghe, ánh mắt dán chặt vào Bạch Lão Tổ. Lâm Phong cũng vậy, chàng cảm thấy trái tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Đây rồi, thời khắc sự thật được hé lộ.

“Lời nguyền?” Lâm Phong khẽ hỏi, giọng chàng căng thẳng. “Nó là gì? Và tại sao lại là ta?”

Bạch Lão Tổ thở dài, ánh mắt ông nhìn về phía viên dạ minh châu đang tỏa sáng mờ ảo, như thể ông đang nhìn xuyên qua không gian và thời gian, về một quá khứ xa xăm nào đó. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... không chỉ là một cuộc chiến, mà là một sự kiện thay đổi căn bản cấu trúc của vũ trụ. Thần giới sụp đổ, Ma giới hỗn loạn, và cả Thiên Đạo cũng bị tổn thương sâu sắc, tạo thành 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà ngươi từng nghe đến.”

Ông dừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. “Và trong trận đại chiến đó, có một thế lực... một huyết mạch đặc biệt, được mệnh danh là 'Khởi Nguyên Chi Huyết'. Nó dung hợp cả Tiên khí và Ma khí, là khởi nguồn của tất cả, là điểm cuối của mọi thứ. Nó có thể tạo ra, cũng có thể hủy diệt. Nó được coi là kẻ phá vỡ quy tắc, là mối đe dọa của trật tự vũ trụ.”

Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Khởi Nguyên Chi Huyết... Thiên Ma Khởi Nguyên... có phải là cùng một thứ?”

Bạch Lão Tổ gật đầu chậm rãi. “Huyết mạch của ngươi, Phong nhi, chính là Khởi Nguyên Chi Huyết. Nhưng nó đã bị phong ấn, bị ngủ say trong hàng vạn năm. Và Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn đã nhận ra điều đó.”

Tần Nguyệt lo lắng hỏi: “Vậy... nó có phải là lời nguyền không, Bạch Lão Tổ? Liệu nó có mang lại tai họa cho Lâm Phong và những người bên cạnh chàng không?”

Bạch Lão Tổ lắc đầu khẽ. “Nguy hiểm hay không, còn tùy thuộc vào cách ngươi lựa chọn, Lâm Phong. Khởi Nguyên Chi Huyết không phải là lời nguyền. Nó là một sức mạnh. Một sức mạnh vô biên. Nhưng chính vì sự vô biên đó, nó bị coi là mối đe dọa, bị săn lùng, bị phong ấn. Nó mang gánh nặng của cả một Kỷ Nguyên.”

Lam Yên nắm chặt trường thương, ánh mắt kiên định. “Vậy thì, chỉ cần chúng ta đủ mạnh, chúng ta sẽ bảo vệ được Lâm Phong!”

“Đúng vậy.” Bạch Lão Tổ nhìn Lam Yên, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong. “Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng của ngươi. Hắn chỉ là một quân cờ khác, một kẻ bị lợi dụng trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều mà ngươi còn chưa thể tưởng tượng được. Một cuộc chiến mà mục tiêu của nó... là kiểm soát hoặc hủy diệt Khởi Nguyên Chi Huyết.”

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí hỗn độn trong cơ thể. Những lời của Bạch Lão Tổ như những mảnh ghép, dần dần hình thành một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn. Chàng không phải là một phàm nhân bị ruồng bỏ, cũng không phải là một tu sĩ bình thường. Chàng là một phần của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, là một mắt xích trong một âm mưu đã kéo dài vạn năm.

“Vậy... có cách nào để giải nó không, Bạch Lão Tổ?” Lâm Phong hỏi, giọng nói đầy kiên nghị. Chàng không muốn chỉ là một con tốt bị đẩy đưa bởi số phận.

Bạch Lão Tổ nhìn chàng, ánh mắt ông sâu thẳm như vũ trụ. “Có, nhưng con đường đó sẽ vô cùng gian nan... và chìa khóa nằm ở chính ngươi, ở sự thức tỉnh hoàn toàn của huyết mạch Khởi Nguyên, và ở những nơi mà 'Thiên Đạo' đã lãng quên.” Ông nói, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn về một vùng đất vô định nào đó, nơi những bí mật cổ xưa còn đang ngủ yên. Phía xa, trên một tảng đá nhỏ, cuốn Huyễn Mặc Quyển phát ra một vầng sáng mờ nhạt, như đồng điệu với lời nói của ông.

Lâm Phong cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm huyết mạch của mình. Một tiếng gọi trầm thấp, cổ xưa, như tiếng vọng từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Nó không phải là một lời nguyền, mà là một lời hứa hẹn, một vận mệnh đang chờ đợi chàng khám phá. Chàng không sợ hãi. Chàng chỉ cảm thấy một gánh nặng khôn tả, và một sự quyết tâm sắt đá.

Bạch Lão Tổ khẽ đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Lâm Phong. “Ngươi đã nghỉ ngơi đủ rồi, tiểu tử. Thời gian không chờ đợi ai. Con đường phía trước còn rất dài. Hãy chuẩn bị tâm lý. Ngươi sẽ cần phải đi đến những nơi mà chưa ai từng đặt chân tới, khám phá những bí mật đã bị chôn vùi. Và khi đó, ngươi sẽ không chỉ là Tu giả Nghịch Mệnh, mà còn là người định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên.”

Thôn Thiên Thử trên ngực Lâm Phong khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, rồi nhảy xuống đất, đôi mắt to tròn nhìn về phía Bạch Lão Tổ, như thể nó cũng hiểu được những lời đó. Nó chạy quanh chân Lâm Phong, rồi dừng lại, ngẩng đầu lên, như đang hối thúc.

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt chàng giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút hoang mang nào. Huyết mạch Khởi Nguyên, lời nguyền, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... tất cả đều là một phần của chàng, và chàng sẽ không trốn tránh. Chàng sẽ đối mặt, sẽ chiến đấu, và sẽ định đoạt vận mệnh của chính mình. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và chàng, Lâm Phong, Tu giả Nghịch Mệnh, sẽ khắc nên huyền thoại của riêng mình, bằng chính Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ