Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 347

Ký Ức Huyết Tộc: Âm Mưu Thượng Cổ Thức Tỉnh

3394 từ
Mục tiêu: Trình bày một đoạn ký ức mơ hồ hoặc lời nhắc nhở từ Bạch Lão Tổ dưới dạng một thị kiến/ký ức sống động mà Lâm Phong trải qua, hé lộ rằng chàng có thể là trung tâm của một âm mưu hoặc lời nguyền cổ xưa.,Hé lộ rằng sự diệt vong của Lâm Gia 100 năm trước không phải là một bi kịch ngẫu nhiên mà là một phần của âm mưu lớn hơn liên quan đến huyết mạch của Lâm Phong.,Khắc sâu xung đột nội tâm của Lâm Phong về thân thế, nguồn gốc sức mạnh và gánh nặng vận mệnh mới được phát hiện.,Củng cố vai trò của Bạch Lão Tổ như một người nắm giữ bí mật và người hướng dẫn quan trọng.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Lâm Gia Trưởng Lão (trong thị kiến), Thế Lực Bí Ẩn (trong thị kiến)
Mood: Mysterious, tense, emotional, shocking, determined, tragic
Kết chương: [object Object]

Trong hang động Linh Thạch sâu thẳm, nơi những tinh thể xanh biếc lấp lánh như vô số vì sao bị mắc kẹt giữa lòng đất, Lâm Phong ngồi xếp bằng, toàn thân chìm trong một vầng linh quang mờ nhạt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, cộng hưởng cùng tiếng gió rít nhẹ qua những khe nứt tự nhiên, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch nhưng cũng đầy ám ảnh. Mùi đất ẩm, mùi đá và một thoáng khoáng vật tinh khiết vấn vít trong không khí, phảng phất chút lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy như đang lơ lửng giữa hư vô.

Lâm Phong cố gắng điều hòa linh lực hỗn loạn trong đan điền. Trận chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh đã rút cạn sinh lực của chàng, nhưng đáng sợ hơn là những lời nói ma mị của kẻ địch, cùng với những tiết lộ nửa vời của Bạch Lão Tổ, đã gieo vào tâm trí chàng một hạt giống nghi ngờ và bất an. "Khởi Nguyên Chi Huyết... lời nguyền... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến..." Những cụm từ đó cứ luẩn quẩn trong đầu chàng như những bóng ma, không ngừng gặm nhấm sự yên bình hiếm hoi. Chàng hít thở sâu, từng luồng linh khí tinh thuần từ linh thạch xung quanh thẩm thấu vào kinh mạch, cố gắng xoa dịu những vết thương vật lý và cả những vết thương vô hình trong tâm hồn.

Bên cạnh chàng, trên những tấm thảm linh thú ấm áp, các mỹ nhân đã chìm vào giấc ngủ ngắn, gương mặt vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi và lo lắng. Tuyết Dao nằm nghiêng, mái tóc đen nhánh xõa dài như thác nước, đôi mắt phượng khép hờ nhưng hàng mi vẫn run rẩy nhẹ. Mộc Ly co mình như một chú sóc nhỏ, đôi tay nắm chặt tà áo. Tần Nguyệt, dù điềm tĩnh nhất, nhưng khóe mắt vẫn hằn lên quầng thâm nhàn nhạt, hơi thở đều đều nhưng không sâu. Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi cũng vậy, tất cả đều đang gắng gượng nghỉ ngơi, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt họ lại khẽ hé mở, liếc nhìn về phía Lâm Phong, như thể sợ rằng chàng sẽ tan biến bất cứ lúc nào. Thôn Thiên Thử cuộn mình trên ngực Lâm Phong, đôi mắt to tròn vẫn mở hờ, cảnh giác quan sát xung quanh, đôi tai nhỏ xinh vểnh lên, bắt mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Nó là linh thú, nó cảm nhận được sự bất ổn trong chủ nhân, và cả sự căng thẳng tiềm ẩn trong không khí.

"Lời nguyền huyết mạch... âm mưu cổ xưa... mình thực sự là một phần của nó sao?" Lâm Phong tự hỏi trong tâm khảm, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. "Lời nói của Ma Tôn... của Bạch Lão Tổ... mọi thứ đang dần liên kết lại. Ta không phải là phàm nhân tầm thường, nhưng cũng không phải là một tu sĩ may mắn. Ta là... một mục tiêu? Một con cờ? Hay là... một chìa khóa?" Sự nghiệp tu tiên mà chàng vẫn luôn theo đuổi bỗng chốc trở nên đầy rẫy những ẩn số, những gánh nặng mà chàng chưa bao giờ lường trước.

Bạch Lão Tổ đứng lặng lẽ ở cửa hang, bóng lưng già nua in đậm trên vách đá lấp lánh. Đôi mắt ông sâu thẳm như vũ trụ, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, dường như xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc, thấu tận linh hồn chàng. Một luồng linh lực tinh thuần, vô hình như làn sương, khẽ phả ra từ bàn tay ông. Nó nhẹ nhàng lướt qua những luồng khí bảo vệ yếu ớt mà các mỹ nhân và Linh Nhi đã vô thức dựng lên xung quanh Lâm Phong, sau đó chậm rãi chạm vào Sinh Mệnh Ngọc Bội đang đeo trên ngực chàng.

Ngọc bội, vốn chỉ tỏa ra ánh sáng yếu ớt, bỗng chốc bừng sáng rực rỡ hơn hẳn, một quầng sáng màu xanh lục phỉ thúy nhấp nháy liên tục, như một trái tim đang đập mạnh mẽ. Ánh sáng ấy không chói chang, nhưng lại mang theo một sức hút kỳ lạ, xoáy sâu vào ý thức của Lâm Phong, kéo chàng ra khỏi trạng thái thiền định, đẩy chàng vào một vực sâu vô định. Linh lực trong cơ thể chàng bỗng nhiên sôi trào, không còn hỗn loạn mà là một sự bùng nổ có mục đích, như thể có thứ gì đó đã bị khóa chặt hàng vạn năm đang cố gắng phá vỡ xiềng xích, thức tỉnh.

"Thời cơ đã đến, tiểu tử. Ngươi cần phải biết sự thật. Dù nó có tàn khốc đến đâu," Bạch Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp gần như không nghe thấy, chỉ là một làn sóng ý niệm truyền đi trong không khí. Ông biết rõ, khoảnh khắc này sẽ thay đổi hoàn toàn vận mệnh của Lâm Phong. Chàng sẽ không còn là Lâm Phong ngây ngô, hài hước mà ông từng biết nữa. Chàng sẽ phải gánh vác một trọng trách lớn lao, một bi kịch đã kéo dài qua nhiều kỷ nguyên. Nhưng ông cũng tin, Khởi Nguyên Chi Huyết trong chàng đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả.

Ánh sáng từ Sinh Mệnh Ngọc Bội dần trở nên chói chang, rồi đột ngột chìm sâu vào bên trong cơ thể Lâm Phong, kéo theo chàng vào một trạng thái xuất thần hoàn toàn. Các mỹ nhân và Linh Nhi vẫn say ngủ, không ai hay biết về khoảnh khắc định mệnh đang diễn ra. Chỉ có Thôn Thiên Thử, đôi mắt tròn xoe chợt lóe lên tia sáng kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, rồi nó khẽ cựa quậy, rúc sâu hơn vào lòng chàng, như muốn che chở, bảo vệ. Trong hang sâu, sự tĩnh mịch lại bao trùm, nhưng bên trong Lâm Phong, một cánh cửa đến quá khứ, đến sự thật tàn khốc nhất, đang từ từ mở ra.

***

Lâm Phong bỗng thấy mình đứng giữa một thành trì cổ kính, nhưng không phải là một thành trì bình yên mà chàng từng biết. Đây là một phế tích, một đống đổ nát chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào cánh mũi, trộn lẫn với mùi khói cháy khét, mùi lưu huỳnh từ pháp thuật và mùi ẩm ướt của mưa. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ vang trời, và tiếng sấm sét dữ dội cùng tiếng gió hú rít gào, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong.

Mưa máu đổ xuống, không phải là cơn mưa rào bình thường mà là những giọt chất lỏng đỏ tươi, hòa cùng nước mắt và tiếng thét tuyệt vọng của vô số sinh linh. Chớp lòe của pháp thuật xé toạc màn đêm, ánh lửa dữ dội bao trùm khắp nơi, thỉnh thoảng lại có ánh sáng mờ ảo của sấm sét đánh xuống, chiếu rọi những gương mặt đầy tuyệt vọng và những thân ảnh áo đen đang tàn sát không chút thương tiếc.

Lâm Phong cảm thấy như một linh hồn vô hình, trôi nổi giữa cảnh tượng địa ngục ấy. Chàng nhận ra đây chính là thành trì của Lâm Gia, nhưng không phải Lâm Gia mà chàng đã nghe kể, mà là Lâm Gia trong khoảnh khắc bi thảm nhất – Lâm Gia Diệt Môn. Trái tim chàng thắt lại, một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực, dù chàng không thể can thiệp, không thể hành động.

Những tu sĩ Lâm Gia, dù yếu ớt và không phải tất cả đều có tu vi cao, nhưng họ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ánh mắt họ rực cháy ngọn lửa kiên cường, thà chết không chịu khuất phục. Chàng thấy những người thân tộc mà chàng chưa từng gặp mặt, những gương mặt già nua khắc khổ, những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, tất cả đều ngã xuống dưới lưỡi kiếm lạnh lùng và pháp thuật tàn độc của kẻ thù. Mỗi tiếng thét, mỗi tiếng kêu đau đớn đều như một nhát dao đâm thẳng vào tâm khảm Lâm Phong.

"Lâm Gia... gia tộc của ta..." Chàng thì thầm trong vô vọng.

Một lực lượng vô hình kéo chàng đi, xuyên qua những hành lang đổ nát, những căn phòng bốc cháy, đến một căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất. Nơi đó, một phụ nữ với gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên nghị, đang ôm chặt một bào thai lớn, bụng nàng nhấp nhô liên hồi. Bên cạnh nàng, một cô bé sơ sinh với mái tóc đen nhánh, đôi mắt nhắm nghiền đang say ngủ. Người phụ nữ ấy, bằng chút sức lực cuối cùng, đã đặt cô bé vào một kết giới bảo vệ được vẽ bằng máu tươi, những phù văn cổ xưa lóe sáng yếu ớt rồi ẩn mình vào vách đá. Nàng thầm thì những lời cầu nguyện không rõ nghĩa, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm hy vọng.

Cùng lúc đó, cánh cửa đá của căn phòng bị phá vỡ. Một thủ lĩnh áo đen, toàn thân bao phủ bởi khí tức tà ác cuồn cuộn, với những phù văn quỷ dị thêu trên trang phục, bước vào. Hắn ta cao ngạo, lạnh lùng, đôi mắt đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ và bào thai.

Theo sau hắn là một trưởng lão Lâm Gia, toàn thân đẫm máu, tóc bạc phơ rối bời, nhưng đôi mắt vẫn rực cháy ngọn lửa bất khuất. Ông bị kiềm chế bởi hai tên áo đen khác, nhưng vẫn cố gắng gào thét:

"Dừng lại! Các ngươi không được động vào huyết mạch đó! Nó là vô tội!"

Thủ lĩnh áo đen cười khẩy, giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông. "Vô tội? Ngươi gọi 'Huyết mạch Thiên Mệnh' là vô tội sao? Huyết mạch đã thức tỉnh, không thể để nó trưởng thành! Nó là mầm họa, là kẻ phá vỡ trật tự. Lời nguyền Thiên Đạo sẽ phong bế tất cả! Chúng ta sẽ không để nó có cơ hội!" Hắn giơ một bàn tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn tụ lại, hướng thẳng vào người phụ nữ đang run rẩy.

"Không!" Trưởng lão Lâm Gia gào lên, cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. "Các ngươi sẽ phải trả giá! Lời nguyền này... sẽ không thể giam cầm được! Huyết mạch của Lâm Gia... sẽ không bao giờ khuất phục! Sẽ có một ngày, nó sẽ trở lại, phá tan xiềng xích, định đoạt vận mệnh của chính mình!" Ông phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt đầy phẫn nộ và tuyệt vọng.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào bào thai trong bụng, rồi lại nhìn về phía cô bé sơ sinh đang nằm trong kết giới. Ánh mắt nàng từ từ mờ đi, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười yếu ớt, như thể muốn truyền cho chúng sức mạnh, niềm tin. Ngay lúc luồng hắc khí chuẩn bị đánh xuống, một luồng ánh sáng chói lòa, màu đỏ thẫm đến rợn người, đột ngột bùng nổ từ bào thai. Nó không phải là ánh sáng của sự sống mà là của một sức mạnh nguyên thủy, hoang dã, không thể kìm hãm.

Luồng sáng đỏ thẫm ấy xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Phong hiện tại, như một tia sét đánh xuống, đánh thức một phần sâu thẳm nhất trong huyết mạch của chàng, một phần ký ức đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước. Cảnh tượng cuối cùng Lâm Phong nhìn thấy là người phụ nữ ngã xuống, ánh mắt vẫn hướng về bào thai và cô bé sơ sinh, một sự hy sinh thầm lặng. Cùng lúc đó, luồng sáng từ bào thai bùng nổ mạnh hơn, không gian xung quanh vặn vẹo, và Lâm Phong bị kéo ra khỏi thị kiến, trở về với thực tại.

***

"Phù... phù..."

Lâm Phong đột ngột bật dậy, thở dốc từng hồi, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Toàn thân chàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt run rẩy, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến sinh tử thật sự. Khuôn mặt chàng tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt mở to, thất thần nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, tràn đầy sự bàng hoàng, đau đớn, phẫn nộ và một sự hiểu biết mới mẻ, tàn khốc. Mùi đất ẩm và khoáng vật trong hang bỗng trở nên ngột ngạt, khó chịu.

Tiếng động của Lâm Phong đã đánh thức các mỹ nhân. Tuyết Dao là người đầu tiên tỉnh giấc, đôi mắt phượng đẹp đẽ lập tức ánh lên vẻ lo lắng. Nàng vội vàng đứng dậy, bước nhanh đến bên Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy: "Phong ca, chàng sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?"

Mộc Ly, Hạ Vũ, Lam Yên và Tần Nguyệt cũng đồng loạt choàng tỉnh. Linh Nhi dụi mắt, nhìn Lâm Phong với vẻ ngây thơ nhưng cũng đầy sợ hãi. "Ca ca... ca ca bị làm sao vậy?"

Thôn Thiên Thử, vốn đã thức giấc từ lúc Lâm Phong xuất thần, giờ kêu "chiêm chiếp" một tiếng lo lắng, nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ xíu vào má chàng, như muốn an ủi.

Lâm Phong nắm chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu, nhưng chàng không hề cảm thấy đau. Linh lực trong cơ thể chàng vẫn còn cuộn trào hỗn loạn, nhưng dần dần, một làn sóng sức mạnh mới, nguyên thủy và mạnh mẽ hơn, đang hình thành, làm ổn định lại mọi thứ. Chàng nhìn về phía các mỹ nhân, ánh mắt vẫn còn đọng lại hình ảnh biển lửa và máu đỏ, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào, như thể vừa trải qua hàng vạn năm đau khổ.

"Ta... ta đã thấy..." Lâm Phong ngừng lại, cố gắng lấy lại hơi thở. "Lâm Gia... không phải là tai nạn... đó là một âm mưu... một lời nguyền... và ta... ta chính là trung tâm của nó!" Những lời này thốt ra từ miệng chàng, mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến cả hang động như chìm vào sự im lặng đáng sợ.

Tần Nguyệt, dù nội tâm cũng hoang mang không kém, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong, cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của chàng. "Chàng đã thấy gì, Lâm Phong? Ký ức về Lâm Gia Diệt Môn sao?"

Bạch Lão Tổ tiến lại gần, ánh mắt ông thâm trầm nhưng có chút xót xa, nhìn thẳng vào Lâm Phong. Ông không hề tỏ ra ngạc nhiên, như thể đã dự đoán được phản ứng này. "Ngươi đã thấy rồi sao, tiểu tử. Đó mới chỉ là khởi đầu của sự thật. Huyết mạch của ngươi đã thức tỉnh một phần ký ức đã bị phong ấn." Giọng ông trầm thấp, mang theo vẻ nặng nề của thời gian.

Lam Yên nắm chặt trường thương bên cạnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, cảnh giác cao độ. "Ý người là sao, Bạch Lão Tổ? Lời nguyền... âm mưu... Chẳng lẽ có kẻ nào đó đứng sau tất cả?"

"Tất cả mọi thứ đều liên quan đến huyết mạch 'Khởi Nguyên Chi Huyết' của Lâm Phong." Bạch Lão Tổ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ nghiêm nghị. "Nó không chỉ là lời nguyền, mà còn là một mục tiêu bị truy lùng. Một âm mưu đã được giăng mắc từ thời thượng cổ, kéo dài qua vô số kỷ nguyên. Sự diệt vong của Lâm Gia 100 năm trước không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần của âm mưu đó, nhằm kiểm soát hoặc tiêu diệt 'Huyết mạch Thiên Mệnh'."

"Thiên Mệnh Huyết Mạch?" Hạ Vũ thì thầm, đôi mắt to tròn ngập tràn lo lắng. "Vậy... Linh Nhi cũng..."

Lâm Phong quay phắt lại nhìn Linh Nhi, đôi mắt chàng bỗng ánh lên sự kinh hoàng và một tia sáng mới. Cô bé sơ sinh trong ký ức, được đặt vào kết giới bảo vệ... Liệu có phải là Linh Nhi? Chàng nhớ lại những lời Ma Tôn Huyết Ảnh đã nói về Linh Nhi, về huyết mạch đặc biệt của cô bé. Một mối liên hệ sâu sắc giữa chàng và Linh Nhi, không chỉ là sự cưu mang, mà còn là một phần của cùng một bí ẩn, một lời nguyền.

"Đúng vậy." Bạch Lão Tổ khẽ thở dài. "Mối liên hệ giữa ngươi và Linh Nhi không đơn giản. Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là ngươi phải chấp nhận sự thật này. Ngươi không thể trốn tránh số phận. Huyết mạch của ngươi, Khởi Nguyên Chi Huyết, đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn. Nó sẽ mang lại cho ngươi sức mạnh vô biên, nhưng cũng là gánh nặng của cả một kỷ nguyên."

Nỗi đau đớn và sự phẫn nộ trong Lâm Phong dần lắng xuống, nhường chỗ cho một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Guilt, sự yếu đuối khi chứng kiến bi kịch trong ký ức, tất cả như được nung chảy trong ngọn lửa của sự quyết tâm. Chàng vẫn là Lâm Phong hài hước, phóng khoáng, nhưng giờ đây, chàng đã khoác lên mình một lớp vỏ bọc mới, cứng rắn hơn, sâu sắc hơn. Trách nhiệm to lớn của lời nguyền và âm mưu cổ xưa đè nặng lên vai, nhưng chàng sẽ không gục ngã.

Lâm Phong nhìn Bạch Lão Tổ, ánh mắt chàng giờ đây vừa cầu xin lời giải đáp, vừa trách móc vì sự thật bị che giấu quá lâu, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và một sự quyết tâm sắt đá. "Vậy... con đường phía trước là gì, Bạch Lão Tổ? Nếu ta là trung tâm của âm mưu này, ta sẽ không để những kẻ đó đạt được mục đích. Ta sẽ không để Lâm Gia diệt vong thêm một lần nữa!"

"Huyết mạch của ngươi đã bộc phát một phần, tiểu tử." Bạch Lão Tổ nói, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng. "Những sức mạnh tiềm ẩn sẽ dần được khai mở. Ngươi sẽ không chỉ chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh nữa, mà là khám phá và đối phó với thế lực đứng sau âm mưu diệt môn, và cả 'lời nguyền Thiên Đạo' cổ xưa đó. Ta sẽ dẫn đường cho ngươi, nhưng hành trình này, ngươi sẽ phải tự mình bước đi."

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Những từ ngữ như "Thiên Đạo Vô Tình," "Nhân Đạo Hữu Tình" chợt vang vọng trong tâm trí chàng. Chàng sẽ không để mình bị định đoạt bởi "Thiên Đạo" hay bất kỳ thế lực nào khác. Chàng sẽ nghịch thiên cải mệnh, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người chàng yêu thương, và cho cả những linh hồn đã ngã xuống của Lâm Gia.

Bình minh đã ló dạng, những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua khe núi, chiếu vào hang động, xua tan một phần bóng tối. Lâm Phong đứng thẳng dậy, đôi mắt đen láy giờ đây rực cháy ngọn lửa kiên định. Chàng sẽ tìm ra sự thật, sẽ phá giải lời nguyền, và sẽ trả món nợ máu cho gia tộc. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và chàng, Lâm Phong, Tu giả Nghịch Mệnh, sẽ khắc nên huyền thoại của riêng mình, bằng chính Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Con đường phía trước còn dài, nhưng chàng đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ