Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 348

Huyết Mạch Thức Tỉnh: Gánh Nặng Thiên Mệnh

4096 từ
Mục tiêu: Lâm Phong chìm sâu vào nội tâm, đấu tranh với những ký ức rời rạc và lời nhắc nhở của Bạch Lão Tổ, cảm thấy gánh nặng của một âm mưu cổ xưa đè nặng lên số phận mình.,Xử lý hậu quả tâm lý của Lâm Phong sau thị kiến Lâm Gia Diệt Môn, khắc sâu nỗi đau, phẫn nộ và sự nhận thức mới về thân thế.,Củng cố vai trò của Bạch Lão Tổ như người giải thích, hướng dẫn, và cung cấp thêm manh mối về 'lời nguyền Thiên Đạo' và 'huyết mạch Thiên Mệnh'.,Khắc họa sự lo lắng, quan tâm của các mỹ nhân và Linh Nhi đối với Lâm Phong, đồng thời thể hiện sự bất lực của họ trước gánh nặng mà chàng đang đối mặt.,Thúc đẩy Lâm Phong đưa ra quyết định chấp nhận hoặc phản kháng số phận đã định, thể hiện sự trưởng thành và ý chí kiên định của chàng.,Thiết lập động lực mới cho hành trình của Lâm Phong, không chỉ là trả thù Ma Tôn Huyết Ảnh mà là khám phá và phá giải âm mưu cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Emotional, mysterious, determined, introspective, heavy, empowering.
Kết chương: [object Object]

Những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua khe núi, chiếu vào hang động, xua tan một phần bóng tối, nhưng không thể xua đi bóng đêm dày đặc trong tâm hồn Lâm Phong. Chàng vừa tuyên bố sẽ nghịch thiên cải mệnh, sẽ lật đổ bàn cờ số phận, nhưng ngay khoảnh khắc lời nói dứt, một cơn choáng váng ập đến, kéo theo sự kiệt sức cùng cực cả về thể xác lẫn tinh thần. Chàng không còn đứng vững, đôi chân khuỵu xuống, quỳ sụp trên nền đất đá ẩm ướt. Ánh mắt đen láy, từng rực cháy ngọn lửa kiên định, giờ đây trở nên thất thần, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt.

Hơi thở của chàng nặng nề, dồn dập, như thể lồng ngực bị một tảng đá khổng lồ đè ép. Những hình ảnh trong thị kiến về Lâm Gia Diệt Môn lại cuộn trào, rõ nét hơn bao giờ hết. Mùi máu tanh nồng, tiếng kêu gào thảm thiết, những gương mặt thân quen hóa thành tro bụi dưới lưỡi đao tàn độc. Và rồi, hình ảnh người phụ nữ (mẹ chàng) che chở bào thai, đặt Linh Nhi bé bỏng vào kết giới, trước khi ánh mắt tuyệt vọng của nàng lịm tắt. Tất cả hiện lên chân thực đến mức Lâm Phong cảm thấy như mình đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó, nỗi đau đớn xé ruột xé gan khiến chàng run rẩy từng hồi.

"Lâm Gia... không phải ngẫu nhiên... là một âm mưu..." Giọng Lâm Phong thều thào, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như bị cóp nhặt từ tận cùng đau khổ. Chàng không thể tin được sự thật tàn khốc này. Suốt bao năm qua, chàng đã sống với nỗi ám ảnh về thảm họa diệt môn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại là một phần của một âm mưu cổ xưa, một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Cảm giác tội lỗi dâng trào. Chàng là người sống sót duy nhất, là hy vọng cuối cùng, vậy mà lại vô tri bấy lâu nay. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi giày vò trong tâm khảm.

Các mỹ nhân vây quanh, mỗi người một vẻ lo lắng, bất lực. Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, đôi tay lạnh ngắt khẽ chạm vào vai chàng, rồi run rẩy ôm lấy khuôn mặt tái nhợt của chàng. "Phong... chàng đừng như vậy... chúng ta ở đây..." Giọng nàng dịu dàng, trong trẻo, nhưng cũng nghẹn ngào, ẩn chứa nỗi xót xa vô hạn. Nàng hiểu sự thật này đã giáng một đòn nặng nề đến thế nào lên tâm hồn chàng. Vẻ đẹp băng giá của nàng giờ đây tan chảy vì lo lắng, đôi mắt phượng dài ngấn lệ. Nàng ước mình có thể gánh vác một phần nỗi đau này cho chàng, nhưng lại bất lực trước gánh nặng của quá khứ và vận mệnh.

Mộc Ly cũng vội vàng chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn ngập sợ hãi. Nàng ngồi phịch xuống bên kia Lâm Phong, không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt lấy tay chàng, cố gắng truyền hơi ấm và sự động viên qua cái chạm. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong suy sụp đến mức này, cả cơ thể chàng run rẩy không ngừng, toát ra một sự tuyệt vọng sâu thẳm. Nàng chỉ muốn ôm lấy chàng thật chặt, xua đi những bóng ma đang ám ảnh tâm trí chàng.

Tần Nguyệt thì trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt nàng cũng không giấu được sự nặng nề. Nàng đưa tay đặt lên trán Lâm Phong, cảm nhận từng đợt linh lực hỗn loạn trong đan điền chàng. "Lâm Phong, chàng cần bình tĩnh lại. Linh lực của chàng đang dao động dữ dội, rất nguy hiểm." Nàng nói, giọng nói ấm áp mang theo sự lo lắng sâu sắc. Nàng biết, những lời an ủi thông thường không thể xoa dịu được vết thương lòng này. Điều chàng cần là thời gian để đối diện với sự thật.

Lam Yên nắm chặt trường thương bên cạnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, cảnh giác cao độ. Nàng biết, đây không phải là lúc để lơ là. Sự thật về huyết mạch của Lâm Phong và âm mưu cổ xưa chắc chắn sẽ dẫn đến những hiểm nguy không lường trước. "Ý người là sao, Bạch Lão Tổ? Lời nguyền... âm mưu... Chẳng lẽ có kẻ nào đó đứng sau tất cả?" Nàng chất vấn, giọng nói dứt khoát nhưng cũng đầy lo lắng.

Bạch Lão Tổ đứng trầm mặc, ánh mắt ông thâm thúy quan sát Lâm Phong. Ông không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự suy sụp này. Ông đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, hiểu rõ sự thật có thể tàn khốc đến nhường nào. "Sự thật luôn tàn khốc, tiểu tử. Nhưng đó là vận mệnh mà ngươi phải đối mặt." Giọng ông trầm thấp, mang theo vẻ nặng nề của thời gian, vang vọng trong hang động lạnh lẽo, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng gió luồn qua khe đá. Mùi đất ẩm và khoáng vật trong hang hòa quyện với mùi thảo dược mà Tần Nguyệt vừa dùng để chữa trị, tạo nên một không khí vừa u ám vừa quen thuộc.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết, cũng không thể giấu được sự sợ hãi. Nàng lùi lại một chút, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đây đọng đầy nước mắt. Nàng bám víu vào Lam Yên, như thể tìm kiếm sự bảo vệ. "Vậy... Linh Nhi cũng..." Nàng thì thầm, câu nói bỏ lửng, nhưng ai cũng hiểu ý nàng. Linh Nhi, cô bé ngây thơ đang ngủ say trong vòng tay Lâm Phong, cũng là một phần của lời nguyền nghiệt ngã này sao?

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng nhảy ra khỏi túi áo của Lâm Phong, chiêm chiếp kêu một tiếng lo lắng rồi dụi dụi đầu vào tay chàng, như muốn an ủi. Nó cảm nhận được nỗi đau của chủ nhân, một nỗi đau sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Lâm Phong quay phắt lại nhìn Linh Nhi, đôi mắt chàng bỗng ánh lên sự kinh hoàng và một tia sáng mới. Cô bé sơ sinh trong ký ức, được đặt vào kết giới bảo vệ... Liệu có phải là Linh Nhi? Chàng nhớ lại những lời Ma Tôn Huyết Ảnh đã nói về Linh Nhi, về huyết mạch đặc biệt của cô bé. Một mối liên hệ sâu sắc giữa chàng và Linh Nhi, không chỉ là sự cưu mang, mà còn là một phần của cùng một bí ẩn, một lời nguyền.

"Đúng vậy." Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, bước đến gần hơn, ngồi xuống đối diện Lâm Phong. Ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể linh thạch lấp lánh trên vách hang phản chiếu vào đôi mắt thâm trầm của ông. "Mối liên hệ giữa ngươi và Linh Nhi không đơn giản. Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là ngươi phải chấp nhận sự thật này. Ngươi không thể trốn tránh số phận. Huyết mạch của ngươi, Khởi Nguyên Chi Huyết, đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn. Nó sẽ mang lại cho ngươi sức mạnh vô biên, nhưng cũng là gánh nặng của cả một kỷ nguyên." Ông nhấn mạnh, giọng nói vang vọng trong không gian ẩm ướt, lạnh lẽo của hang động.

Nỗi đau đớn và sự phẫn nộ trong Lâm Phong dần lắng xuống, nhường chỗ cho một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Guilt, sự yếu đuối khi chứng kiến bi kịch trong ký ức, tất cả như được nung chảy trong ngọn lửa của sự quyết tâm. Chàng vẫn là Lâm Phong hài hước, phóng khoáng, nhưng giờ đây, chàng đã khoác lên mình một lớp vỏ bọc mới, cứng rắn hơn, sâu sắc hơn. Trách nhiệm to lớn của lời nguyền và âm mưu cổ xưa đè nặng lên vai, nhưng chàng sẽ không gục ngã.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Những từ ngữ như "Thiên Đạo Vô Tình," "Nhân Đạo Hữu Tình" chợt vang vọng trong tâm trí chàng. Chàng sẽ không để mình bị định đoạt bởi "Thiên Đạo" hay bất kỳ thế lực nào khác. Chàng sẽ nghịch thiên cải mệnh, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người chàng yêu thương, và cho cả những linh hồn đã ngã xuống của Lâm Gia.

Chàng nhìn Bạch Lão Tổ, ánh mắt chàng giờ đây vừa cầu xin lời giải đáp, vừa trách móc vì sự thật bị che giấu quá lâu, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và một sự quyết tâm sắt đá. "Vậy... con đường phía trước là gì, Bạch Lão Tổ? Nếu ta là trung tâm của âm mưu này, ta sẽ không để những kẻ đó đạt được mục đích. Ta sẽ không để Lâm Gia diệt vong thêm một lần nữa!" Lâm Phong nói, giọng chàng vẫn còn khàn, nhưng đã pha lẫn sự kiên định.

"Huyết mạch của ngươi đã bộc phát một phần, tiểu tử." Bạch Lão Tổ nói, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng. "Những sức mạnh tiềm ẩn sẽ dần được khai mở. Ngươi sẽ không chỉ chống lại Ma Tôn Huyết Ảnh nữa, mà là khám phá và đối phó với thế lực đứng sau âm mưu diệt môn, và cả 'lời nguyền Thiên Đạo' cổ xưa đó. Ta sẽ dẫn đường cho ngươi, nhưng hành trình này, ngươi sẽ phải tự mình bước đi."

Bình minh đã ló dạng hoàn toàn, những tia sáng xuyên qua khe núi, chiếu vào hang động, xua tan một phần bóng tối, nhưng không thể xua đi những suy nghĩ nặng nề trong tâm trí Lâm Phong. Chàng vẫn ngồi đó, mặc cho ánh sáng ngày càng rõ ràng, soi rọi từng góc khuất của hang động Linh Thạch. Các vách đá thô ráp, những tinh thể linh thạch lấp lánh như ngàn sao trên trần hang, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp tim của hang động, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí chàng. Chàng ôm chặt Linh Nhi đang ngủ say trong vòng tay, hơi ấm non nớt của cô bé là điểm tựa duy nhất giữ chàng không hoàn toàn chìm vào vực sâu của tuyệt vọng.

"Thiên Mệnh Huyết Mạch... lời nguyền Thiên Đạo... Liệu ta có phải chỉ là một con cờ?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính chàng nghe thấy. Chàng ngước nhìn lên trần hang động, nơi những tinh thể linh thạch đủ màu sắc phản chiếu ánh sáng mờ ảo, như thể chúng đang ẩn chứa những bí mật cổ xưa. Cảm giác mình bị thao túng, bị định đoạt bởi một thế lực vô hình, vô cùng khó chịu. Chàng luôn là kẻ phóng khoáng, tự do, nghịch ngợm, không muốn bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Giờ đây, thân thế của chàng, sức mạnh của chàng, thậm chí cả những người thân yêu của chàng, đều nằm trong một âm mưu đã kéo dài qua vô số kỷ nguyên.

Bạch Lão Tổ ngồi đối diện chàng, trên một khối đá bằng phẳng, đôi mắt thâm trầm như hai hồ nước cổ xưa, thi thoảng khẽ cụp xuống, thi thoảng lại mở ra nhìn thẳng vào Lâm Phong. Ông không vội vàng thúc ép, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, như một cây cổ thụ vững chãi giữa phong ba bão táp. "Số phận không phải là thứ có thể định đoạt hoàn toàn, tiểu tử. Nó là một con đường, và ngươi có quyền lựa chọn bước đi trên đó như thế nào." Ông khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa. "Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Ngươi có thể không chọn được điểm xuất phát, nhưng có thể chọn được đích đến. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ngươi không chỉ tu luyện cho bản thân, mà còn cho những người ngươi yêu thương. Đó chính là ý nghĩa của 'nhân đạo'."

Lâm Phong khẽ nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc từ thị kiến. Cảnh mẹ chàng che chở chàng, ánh mắt đầy yêu thương và tuyệt vọng, cứ hiện mãi trong tâm trí. Rồi hình ảnh Linh Nhi bé bỏng được đặt vào kết giới. Nỗi đau mất mát, sự phẫn nộ, và cả tình yêu thương vô bờ bến đan xen, tạo thành một mớ bòng bong trong trái tim chàng. "Sức mạnh này... 'Thiên Ma Khởi Nguyên'... nó là cơ hội hay là gông xiềng?" Chàng lại tự vấn, tay vô thức siết chặt Linh Nhi. Sức mạnh bùng nổ trong trận chiến với Ma Tôn Huyết Ảnh, cảm giác đồng hóa với ma khí, sự biến đổi gần như hoàn toàn thành một thực thể khác... đó là điều mà chàng vừa sợ hãi, vừa khao khát.

Bạch Lão Tổ khẽ vuốt râu, một nụ cười ẩn hiện trên khóe môi. "Sức mạnh tự nó không có thiện ác, tiểu tử. Nó là một con dao hai lưỡi. Có thể chặt đứt xiềng xích, cũng có thể tự trói buộc mình. 'Thiên Ma Khởi Nguyên' của ngươi không phải là ma khí thuần túy, cũng không phải là tiên khí thông thường. Nó là sự dung hòa của cả hai, một khởi nguyên hoàn toàn mới. Một 'chìa khóa' để giải lời nguyền, đúng vậy, nhưng cũng là một tiềm năng hủy diệt nếu không được kiểm soát. Nó là biểu tượng của 'Huyễn Mặc Chi Đạo' của ngươi, một con đường độc nhất vô nhị. Duy Ngã Độc Tôn, không phải là ích kỷ, mà là tìm thấy chính mình, kiểm soát chính mình, và định nghĩa con đường của mình."

Các mỹ nhân ngồi xa hơn một chút, lặng lẽ quan sát. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng không rời khỏi Lâm Phong, như muốn dùng ánh nhìn để truyền cho chàng sức mạnh. Mộc Ly lo lắng đến mức đôi khi lại khẽ cắn môi, nàng vẫn nắm chặt tay Lâm Phong, cảm nhận từng nhịp đập phập phồng trong lồng ngực chàng. Tần Nguyệt thì nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, đôi mắt nàng sâu thẳm, chứa đựng nhiều suy tư. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Phong đang mang, và nàng biết chàng sẽ phải tự mình vượt qua ngưỡng cửa này. Lam Yên thì đang lau chùi trường thương, nhưng vành tai nàng vẫn dỏng lên, lắng nghe từng lời của Bạch Lão Tổ, như thể muốn ghi nhớ mọi thông tin để có thể giúp đỡ Lâm Phong sau này. Hạ Vũ, với vẻ mong manh của mình, chỉ biết khẽ thở dài, cảm thấy bất lực trước sự vĩ đại của vận mệnh.

Thôn Thiên Thử, sau khi dụi đầu vào tay Lâm Phong, giờ đây đã cuộn tròn trong lòng Linh Nhi, ngủ say sưa, như một sự tương phản đáng yêu với không khí trầm lắng, nặng nề trong hang động. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, mùi đất ẩm và thảo dược vẫn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một cuộc chiến nội tâm dữ dội.

Lâm Phong vẫn chìm sâu trong suy tư, hồi tưởng, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức, những lời nói của Bạch Lão Tổ, những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Chàng không muốn mình trở thành một con cờ, một nạn nhân của số phận. Chàng muốn làm chủ cuộc đời mình, làm chủ con đường tu luyện của mình. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Những từ này vang vọng trong tâm trí chàng, như một lời hiệu triệu, một lời thách thức. Chàng đã từng là một phàm nhân bị coi thường, đã từng bước lên con đường tu tiên đầy chông gai bằng chính ý chí và nỗ lực của mình. Vậy thì, cớ gì bây giờ lại phải khuất phục trước một "Thiên Mệnh" hay "lời nguyền Thiên Đạo" nào đó?

Linh Nhi trong vòng tay chàng khẽ cựa mình, đôi mắt đen láy mở ra, nhìn chàng với vẻ ngây thơ và tin cậy. "Ca ca..." Giọng cô bé trong trẻo, non nớt như tiếng chuông gió, khiến trái tim Lâm Phong chợt thắt lại. Đây là lý do, đây là động lực. Nàng bé bỏng này cũng là một phần của lời nguyền, nàng bé bỏng này cần được bảo vệ. Chàng không thể yếu đuối. Chàng không thể gục ngã.

Nỗi đau, sự phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng, mà đã biến thành ngọn lửa âm ỉ của ý chí. Lâm Phong cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong huyết mạch, không phải là sự bộc phát hung tàn như lúc đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một sự thức tỉnh bình lặng, uyên thâm hơn. Nó như một con sông ngầm, âm thầm chảy xiết, chờ đợi ngày bùng nổ.

Lâm Phong hít thở sâu, không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của hang động tràn vào phổi, mang theo mùi đá, mùi khoáng vật quen thuộc. Chàng cảm thấy mình đã ở đây quá lâu, đã chìm đắm trong bóng tối của quá khứ quá lâu. Đã đến lúc phải đối diện, đã đến lúc phải hành động. Đã đến lúc phải chọn lựa con đường của chính mình.

Thời gian trôi qua, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bên ngoài khe núi, nhưng bên trong hang động Linh Thạch vẫn chìm trong ánh sáng mờ ảo, yếu ớt. Tuy nhiên, một sự thay đổi rõ rệt đã diễn ra. Lâm Phong, người đã ngồi trầm tư suốt một ngày dài, giờ đây chậm rãi đứng dậy. Dáng người chàng vẫn cao ráo, cân đối, nhưng khí chất đã hoàn toàn khác. Ánh mắt đen láy từng thất thần, giờ đây rực sáng một ngọn lửa kiên định, sâu thẳm và không thể lay chuyển. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã được nén lại, biến thành ý chí, thành sức mạnh.

Chàng nhìn lướt qua các mỹ nhân, mỗi người một vẻ lo lắng, một vẻ kiên nhẫn. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng ánh mắt tràn đầy tình yêu thương, khẽ gật đầu, như muốn nói "chàng không cô đơn". Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn lệ, nhưng đã có một tia hy vọng lóe lên. Tần Nguyệt, với sự dịu dàng và trí tuệ của mình, nở một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu. Lam Yên, với vẻ mạnh mẽ và dứt khoát, nắm chặt trường thương, sẵn sàng chiến đấu. Hạ Vũ, vẫn có chút sợ hãi, nhưng đã bám lấy Lam Yên, thể hiện sự ủng hộ thầm lặng. Và Linh Nhi, cô bé ngây thơ đang ngủ yên trong vòng tay chàng, là động lực mạnh mẽ nhất. Thôn Thiên Thử đã tỉnh dậy, chiêm chiếp kêu một tiếng như thể đang cổ vũ.

Cuối cùng, ánh mắt Lâm Phong dừng lại ở Bạch Lão Tổ. Ông vẫn ngồi đó, trầm mặc như pho tượng, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi, như thể đã đoán trước được quyết định của chàng.

"Ta không chấp nhận số phận bị định đoạt!" Lâm Phong cất tiếng, giọng nói không còn khàn đặc hay yếu ớt, mà vang dội, đầy uy lực, lướt qua từng vách đá trong hang động, khiến những tinh thể linh thạch như rung lên. "Nếu Thiên Đạo muốn ta là con cờ, ta sẽ lật đổ bàn cờ đó! Nếu huyết mạch này là lời nguyền, ta sẽ biến nó thành sức mạnh để phá tan mọi xiềng xích!" Từng lời nói của chàng như một lời thề son sắt, một sự tuyên chiến với vận mệnh.

Tần Nguyệt, ánh mắt rạng rỡ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định đáp lời: "Chàng đã quyết định... chúng thiếp sẽ luôn bên chàng, cùng chàng đối mặt mọi phong ba bão táp." Những lời nói của nàng như một lời hứa hẹn, một sự đảm bảo vững chắc, sưởi ấm trái tim Lâm Phong. Các mỹ nhân khác cũng đồng loạt gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.

Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, nụ cười trên môi ông hiện rõ hơn. "Tốt lắm, tiểu tử. Đó mới là Lâm Phong ta biết. Tu Đạo Vô Tận, Tu Giả Nghịch Mệnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ngươi đã tìm thấy chân ngã của mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Ông tán thưởng, trong giọng nói pha lẫn sự tự hào. Ông biết, khoảnh khắc này, Lâm Phong đã thực sự trưởng thành, không còn là một thiếu niên bồng bột mà đã trở thành một người gánh vác trọng trách của cả một kỷ nguyên.

Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi vào lòng, đôi mắt tràn ngập yêu thương và quyết tâm. Chàng nhìn lượt qua các mỹ nhân, từng người một, ghi khắc sự ủng hộ và tình yêu của họ vào tận đáy lòng. "Đây là cuộc chiến của ta, nhưng cũng là của chúng ta. Ta sẽ bảo vệ tất cả, và ta sẽ tìm ra sự thật! Không chỉ là trả món nợ máu cho Lâm Gia, mà còn là phá giải âm mưu cổ xưa này, để không còn ai phải chịu đựng số phận bị định đoạt nữa!"

Một luồng linh lực hùng hậu, tinh thuần, nhưng cũng mang theo một chút khí tức cổ xưa và bí ẩn, cuộn trào mạnh mẽ từ sâu thẳm đan điền Lâm Phong. Đó không phải là sự bùng nổ dữ dội mà là một dòng chảy mạnh mẽ, ổn định, như một con sông lớn vừa tìm thấy lối ra biển cả. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với 'Thiên Ma Khởi Nguyên', không còn là sức mạnh bị động mà là một phần đã được chàng kiểm soát, dung hòa. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng khẽ phát sáng, ấm áp và an lành, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của chàng.

Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn. Từ những vương quốc phàm trần náo nhiệt, các môn phái ẩn mình trên tiên sơn, đến những vùng đất cấm hiểm nguy và các giới diện cao hơn như Linh Giới, Tiên Giới, tất cả đều đang chờ đợi bước chân của chàng. Lâm Phong đã sẵn sàng. Chàng sẽ không còn trốn tránh hay sợ hãi. Với tình yêu và sự ủng hộ của những người thân yêu, với ý chí kiên định và Huyễn Mặc Chi Đạo độc nhất vô nhị, chàng sẽ khắc nên một huyền thoại bất hủ.

Chàng sẽ tìm ra chân tướng của "lời nguyền Thiên Đạo", sẽ đối mặt với thế lực đứng sau âm mưu diệt môn, và sẽ chứng minh rằng, ý chí của con người, tình yêu thương, có thể vượt qua mọi sự định đoạt của "Thiên Đạo Vô Tình". Bình minh ngày mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ cho thế giới bên ngoài hang động, mà còn cho chính cuộc đời của Lâm Phong.

Chàng hít một hơi sâu, mùi đất ẩm, mùi đá, mùi khoáng vật trong hang động hòa quyện với mùi tóc của Linh Nhi, mùi hương quen thuộc của các mỹ nhân, tạo thành một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại.

Con đường phía trước còn dài, nhưng chàng đã sẵn sàng, hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ