Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khe đá, chiếu rọi vào hang động, xua đi phần nào bóng đêm và sự nặng nề còn vương vấn từ đêm qua. Không còn tiếng Ma Tôn Huyết Ảnh gào thét, cũng chẳng còn âm thanh của trận chiến tàn khốc, chỉ còn lại một không gian tĩnh mịch, nơi những trái tim vừa trải qua giông bão đang tìm về sự bình yên. Lâm Phong ôm Linh Nhi vào lòng, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé của nàng, như một chiếc neo giữ chặt chàng giữa dòng xoáy hỗn loạn của ký ức và sự thật tàn khốc vừa được hé lộ. Quyết tâm đã nhen nhóm, mạnh mẽ như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, xua tan đi màn sương mù của số phận. Chàng đã quyết định, không chấp nhận làm con cờ, mà sẽ trở thành người lật đổ bàn cờ.
Mùi đất ẩm, mùi khoáng vật hòa quyện với hương tóc Linh Nhi, hương thơm quen thuộc của những người phụ nữ yêu thương chàng, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng, an ủi. Chàng ngẩng đầu, nhìn từng ánh mắt lo lắng nhưng tràn đầy tin tưởng đang hướng về mình. Tuyết Dao, vẻ đẹp như băng tuyết nhưng nay chứa chan sự ấm áp, khẽ gật đầu. Mộc Ly tinh nghịch thường ngày cũng trở nên trầm tĩnh, đôi mắt dõi theo chàng không rời. Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, nở nụ cười đầy thấu hiểu, như đã đọc được mọi suy nghĩ trong lòng chàng. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường, nắm chặt trường thương, dáng vẻ sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách cùng chàng. Hạ Vũ, dịu dàng và mong manh, nép vào Lam Yên, nhưng ánh mắt kiên định không thua kém ai. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, chiêm chiếp kêu một tiếng, như một lời cổ vũ chân thành nhất.
Cuối cùng, ánh mắt Lâm Phong dừng lại ở Bạch Lão Tổ. Vị lão nhân vẫn ngồi đó, trầm mặc như một pho tượng cổ xưa, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi, ẩn chứa sự mãn nguyện và cả một chút ưu tư. Ông đã nhìn thấy sự trưởng thành, sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn Lâm Phong. "Tốt lắm, tiểu tử. Đó mới là Lâm Phong ta biết. Tu Đạo Vô Tận, Tu Giả Nghịch Mệnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ngươi đã tìm thấy chân ngã của mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời tán thưởng của Bạch Lão Tổ vang lên, không chỉ là sự công nhận mà còn là một lời khẳng định, một sự khích lệ lớn lao.
Lâm Phong siết chặt vòng tay ôm Linh Nhi, cảm nhận nhịp đập nhỏ bé của nàng. "Đây là cuộc chiến của ta, nhưng cũng là của chúng ta. Ta sẽ bảo vệ tất cả, và ta sẽ tìm ra sự thật! Không chỉ là trả món nợ máu cho Lâm Gia, mà còn là phá giải âm mưu cổ xưa này, để không còn ai phải chịu đựng số phận bị định đoạt nữa!" Từng lời nói của chàng vang vọng, không còn chút do dự hay yếu đuối nào. Một luồng linh lực hùng hậu, tinh thuần, nhưng cũng mang theo một chút khí tức cổ xưa và bí ẩn, cuộn trào mạnh mẽ từ sâu thẳm đan điền chàng. Đó không phải là sự bùng nổ dữ dội mà là một dòng chảy mạnh mẽ, ổn định, như một con sông lớn vừa tìm thấy lối ra biển cả. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với 'Thiên Ma Khởi Nguyên', không còn là sức mạnh bị động mà là một phần đã được chàng kiểm soát, dung hòa. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng khẽ phát sáng, ấm áp và an lành, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của chàng. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn. Nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng. Chàng đã sẵn sàng hơn bao giờ hết.
***
Bích Hải Tiên Đảo vào buổi sáng sớm là một bức tranh thủy mặc sống động, được vẽ nên bởi những nét cọ tài hoa của tạo hóa. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới như những sợi tơ vàng óng ánh, nhẹ nhàng dệt trên mặt biển xanh ngắt, khiến hàng ngàn hạt sương đêm còn đọng lại trên tán lá cây, trên mái ngói ngọc bích của các kiến trúc đá trắng tinh xảo, bỗng hóa thành vô số viên kim cương lấp lánh. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào bờ, âm vang đều đặn như nhịp thở của đại dương, hòa cùng tiếng chim biển lảnh lót vút qua bầu trời trong xanh, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng cây cổ thụ, và cả tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn núi đá vôi uốn lượn. Đôi khi, một tiếng cá voi hoặc linh thú biển vờn quanh từ xa vọng lại, trầm đục và hùng vĩ, càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp hoang sơ mà tráng lệ của nơi này.
Mùi muối biển trong lành, tinh khiết, quyện lẫn với hương hoa cỏ dại mọc ven đường, mùi thơm dịu nhẹ của các loại linh quả chín mọng và cả mùi gỗ quý từ những đình đài, lầu các được chạm khắc tinh xảo. Tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, thơ mộng, tràn đầy sức sống. Linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận được từng làn hơi mát lành lướt qua da thịt, thấm sâu vào từng kinh mạch. Cảnh sắc tươi đẹp như một tiên cảnh trần gian, mời gọi tâm hồn con người hòa mình vào thiên nhiên.
Lâm Phong bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng và dứt khoát, dẫn theo các mỹ nhân và Linh Nhi đến một góc khuất ít người qua lại trên hòn đảo, nơi Bạch Lão Tổ thường ẩn cư để thiền định. Nơi đây, những khối đá cổ kính được thời gian và gió biển bào mòn thành những hình thù kỳ dị, tạo thành một vòng cung tự nhiên che chắn, càng tăng thêm vẻ u tịch. Một tảng đá lớn, bằng phẳng, nằm hướng ra biển khơi, chính là chỗ Bạch Lão Tổ thường ngồi. Sáng nay cũng không ngoại lệ, ông vẫn ngồi đó, đôi mắt nhắm nghiền, lưng thẳng tắp, khí tức thâm sâu khó lường, như thể đã hòa làm một với biển trời bao la. Sự tĩnh lặng của không gian nơi đây dường như bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của họ, dù không ai lên tiếng. Một sự căng thẳng vô hình bắt đầu lan tỏa.
Lâm Phong tiến lên, dừng lại cách Bạch Lão Tổ vài bước. Chàng đứng thẳng, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy sâu thẳm nay ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, ẩn chứa một khao khát cháy bỏng được giải đáp. Mái tóc đen nhánh, dài mượt, được buộc gọn gàng sau gáy, khẽ lay động trong làn gió biển. Trang phục trường bào màu xanh sẫm của chàng tuy đơn giản nhưng lại tôn lên khí chất phi phàm. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi muối biển mằn mặn và cả mùi hương trầm thoang thoảng từ nơi Bạch Lão Tổ ngồi, như muốn thu hết can đảm và sự bình tĩnh vào lồng ngực.
Phía sau Lâm Phong, các mỹ nhân đứng thành một hàng ngang, ánh mắt không che giấu nổi sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại dịu dàng hướng về Lâm Phong. Nàng khoác trên mình y phục trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Nàng khẽ bước lên một bước nhỏ, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng: "Lão Tổ, xin người hãy giúp đỡ Lâm Phong. Chàng cần biết sự thật." Lời nói của nàng như một lời cầu xin, ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch thường ngày, lúc này cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng dõi theo Lâm Phong, ánh lên vẻ lo lắng. Mái tóc nâu hạt dẻ tết bím gọn gàng, tô điểm bằng vài cành cây nhỏ, khẽ đung đưa. Nàng mặc trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, tuy không nói lời nào nhưng cử chỉ siết chặt tay áo Tần Nguyệt đã nói lên tất cả.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên khí chất uyên bác. Mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc. Nàng mặc trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, ánh mắt phượng chứa đựng sự dịu dàng và thấu hiểu, như đang dùng ánh mắt để trấn an Lâm Phong.
Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng nay cũng chất chứa sự căng thẳng. Mái tóc nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao, khoác áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, nàng đứng cạnh Hạ Vũ, tay đặt trên chuôi trường thương, dáng vẻ sẵn sàng bảo vệ.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, lộ rõ sự lo lắng. Nàng nép sát vào Lam Yên, bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy cánh tay nàng, như tìm kiếm sự an ủi. Mái tóc đen nhánh dài mượt, búi thấp, cài một bông hoa nhỏ, rung rinh trong gió.
Và Linh Nhi, cô bé đáng yêu với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn đen láy, long lanh, đang nép chặt vào chân Lâm Phong, bàn tay bé nhỏ nắm chặt lấy vạt áo chàng. Dù còn nhỏ, nàng dường như cũng cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm, và sự bất an trong lòng người ca ca mà nàng vô cùng yêu mến. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, nằm gọn trên vai Lâm Phong, đôi mắt đen láy đảo qua lại, cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
Lâm Phong nhìn thẳng vào Bạch Lão Tổ, giọng nói kiên quyết, không chút nao núng, vang vọng giữa tiếng sóng biển rì rào: "Bạch Lão Tổ, ta cần một lời giải thích rõ ràng hơn về những gì đã xảy ra với Lâm Gia, về huyết mạch của ta và Linh Nhi. Về cái gọi là 'lời nguyền Thiên Đạo' mà người đã nhắc đến. Ta đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ sự thật nào!" Lời nói của chàng không chỉ là một yêu cầu, mà là một mệnh lệnh, một sự đòi hỏi công bằng cho những gì chàng và gia đình đã phải gánh chịu. Chàng khao khát được giải đáp, khao khát được nhìn thấy bức màn bí ẩn này được vén lên, dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu đi chăng nữa. Trong lòng chàng, sự phẫn nộ với số phận, với kẻ thù đã diệt môn, đang bùng cháy dữ dội, thúc đẩy chàng phải tìm ra ngọn nguồn của mọi chuyện. Chàng cần biết, để có thể chiến đấu, để có thể bảo vệ những người chàng yêu thương.
***
Buổi sáng đã dần trôi qua, mặt trời bắt đầu lên cao hơn một chút, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ xuống Bích Hải Tiên Đảo. Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào, tiếng gió vẫn thổi nhẹ, nhưng giờ đây, có một sự tĩnh lặng căng thẳng bao trùm lấy khu vực ẩn cư của Bạch Lão Tổ. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn trà nhỏ bằng đá cẩm thạch của ông, nơi đặt một ấm trà đất nung và hai chén ngọc bích, càng khiến không gian thêm phần uy nghiêm và bí ẩn.
Bạch Lão Tổ từ từ mở mắt. Đôi mắt thâm trầm của ông, sâu như giếng cổ, dường như đã nhìn thấu mọi thăng trầm của thế gian, quét qua Lâm Phong và những người xung quanh. Ánh mắt đó dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt Lâm Phong, rồi lại thoáng nhìn sang Linh Nhi đang nép mình vào chàng, và cuối cùng lướt qua từng mỹ nhân, như đang cân nhắc điều gì đó vô cùng quan trọng. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ khóe môi ông, mang theo sự mệt mỏi của vạn cổ. Ông chậm rãi đưa tay nhấc chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng từ chén trà như làm dịu đi sự căng thẳng trong không khí, nhưng chỉ trong chốc lát.
"Huyết mạch của ngươi, Phong nhi," Bạch Lão Tổ cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói cổ xưa, trầm bổng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, đầy ẩn ý, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lâm Phong mà chỉ gợi mở những khái niệm còn mơ hồ hơn, "không chỉ là 'Thiên Mệnh Chi Tử' như ngươi nghĩ." Ông dừng lại một chút, đôi mắt lại nhìn xa xăm ra biển cả, như đang nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua không gian. "Nó là một mảnh vỡ của 'Thiên Đạo Vết Nứt', một vết thương đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, khi Thiên Đạo bị tổn thương nghiêm trọng. Vận mệnh của ngươi, của Linh Nhi, và thậm chí của cả thế giới này, đều đã được định đoạt từ thuở sơ khai, từ cái khoảnh khắc mà vết nứt ấy xuất hiện."
Từng lời của Bạch Lão Tổ như những tảng đá lớn, nặng nề đổ xuống tâm trí Lâm Phong, khiến chàng choáng váng. "Thiên Đạo Vết Nứt"? "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến"? "Vận mệnh đã định đoạt"? Những khái niệm này quá lớn lao, quá mơ hồ, vượt xa mọi giới hạn mà chàng từng biết. Sự phẫn nộ trong chàng bùng lên dữ dội, không còn kiềm chế được nữa. "Định đoạt? Ai định đoạt? Ta không tin vào cái gọi là vận mệnh! Tại sao người không nói rõ hơn? Tại sao lại úp mở như vậy? Chẳng lẽ sự thật còn đáng sợ hơn những gì ta đã chứng kiến?" Giọng Lâm Phong khàn đặc, linh lực trong người dao động kịch liệt, khiến không khí xung quanh chàng như bị bóp méo. Đôi mắt chàng đỏ ngầu, tràn đầy sự chất vấn, sự bất lực và một nỗi tức giận tột cùng. Chàng siết chặt hai bàn tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. Cảm giác bị trêu đùa, bị biến thành con rối trong một vở kịch mà mình không hề hay biết vai diễn, khiến chàng đau khổ khôn tả.
Bạch Lão Tổ thở dài lần nữa, khẽ lắc đầu, ánh mắt ông vẫn bình thản nhìn Lâm Phong, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi ưu tư khó tả. "Thiên cơ bất khả lộ, Phong nhi. Mỗi lời ta nói ra đều có thể thay đổi nhân quả, dẫn đến những hậu quả khôn lường mà ngay cả ta cũng không thể lường trước được. Ngươi chỉ cần biết, Ma Tôn Huyết Ảnh mà ngươi vừa đối đầu, chỉ là một con cờ nhỏ trong bàn cờ lớn này. Một kẻ tay sai bị lợi dụng, một công cụ để kích hoạt 'Thiên Đạo Vết Nứt' sâu hơn, để khiến huyết mạch của ngươi thức tỉnh mạnh mẽ hơn." Ông ngừng lại, đôi mắt lại nhìn ra biển khơi, như đang nhìn thấy những kẻ địch thực sự đang ẩn mình trong bóng tối vô tận. "Kẻ thù thực sự, không phải là thứ mà sức mạnh hiện tại của ngươi có thể đối phó. Ngươi cần tự mình đi tìm con đường, tự mình lĩnh ngộ. Con đường của 'Thiên Mệnh Chi Tử' không có ai có thể chỉ dẫn rõ ràng từng bước."
Lời nói của Bạch Lão Tổ như một gáo nước lạnh tạt vào sự phẫn nộ đang bùng cháy trong Lâm Phong, khiến chàng bỗng chốc rơi vào một trạng thái hỗn loạn hơn. Sự mơ hồ, những bí ẩn chồng chất, và cảm giác bất lực khi không thể nắm bắt được sự thật, khiến tâm trí chàng quay cuồng. "Kẻ thù thực sự... không phải Ma Tôn Huyết Ảnh..." Lâm Phong lẩm bẩm, âm điệu đầy chua chát. Vậy bấy lâu nay chàng đã chiến đấu vì điều gì? Mối thù diệt môn, lại chỉ là một phần nhỏ trong một âm mưu lớn hơn? Cảm giác bị lợi dụng, bị xoay vần bởi một thế lực vô hình, khiến chàng tức tối đến tột độ. Linh lực trong đan điền chàng dao động dữ dội, luồng khí tức 'Thiên Ma Khởi Nguyên' cũng bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát, như một con thú bị nhốt đang gầm gừ muốn thoát ra.
Các mỹ nhân đứng phía sau, chứng kiến sự vật vã trong nội tâm Lâm Phong, lòng họ như bị dao cắt. Tuyết Dao muốn bước tới an ủi, nhưng ánh mắt của Bạch Lão Tổ khẽ cản lại nàng. Tần Nguyệt chỉ có thể thở dài, hiểu rằng đây là một cuộc chiến mà Lâm Phong phải tự mình vượt qua. Mộc Ly lo lắng đến mức đôi mắt đỏ hoe, bàn tay siết chặt. Lam Yên nắm chặt trường thương, gân xanh nổi lên trên cánh tay, chỉ hận không thể thay chàng gánh vác. Hạ Vũ thì đã sợ hãi đến mức run rẩy, nhưng vẫn cố gắng kìm nén, không muốn làm phiền chàng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng cảm nhận được sự bất ổn trong chủ nhân, khẽ chiêm chiếp một tiếng đầy lo lắng, dụi đầu vào cổ chàng.
Lâm Phong nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu, điều hòa lại linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Những lời của Bạch Lão Tổ, dù mơ hồ, nhưng lại vẽ ra một bức tranh rộng lớn hơn, đáng sợ hơn về số phận của chàng. "Thiên Đạo Vết Nứt"... "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến"... Càng nghĩ, chàng càng cảm thấy mình nhỏ bé, như một con kiến đang đứng trước một ngọn núi khổng lồ. Nhưng, chính sự nhỏ bé đó lại nhen nhóm một ngọn lửa khác trong tâm hồn chàng: ngọn lửa của sự kiên cường và ý chí phản kháng. Chàng sẽ không chấp nhận làm con cờ. Chàng sẽ không chấp nhận số phận bị định đoạt. Chàng sẽ tự mình tìm ra lời giải, dù cho con đường đó có gian nan đến mấy, dù cho kẻ thù có mạnh đến mức nào.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, những tia nắng gay gắt hơn chiếu thẳng xuống Bích Hải Tiên Đảo, khiến không khí trở nên oi bức. Gió biển cũng thổi mạnh hơn, mang theo hơi muối mặn mà không còn cảm giác trong lành như buổi sáng sớm, ngược lại, nó như vọng vào tâm trí Lâm Phong, khuấy động những suy nghĩ hỗn loạn và nặng nề trong chàng. Bầu không khí xung quanh Lâm Phong trở nên nặng nề, u ám, như thể một đám mây đen đang vần vũ trong tâm hồn chàng.
Lâm Phong quay lưng, không nói thêm một lời nào. Chàng không thể ép buộc Bạch Lão Tổ nói ra tất cả, và chàng cũng hiểu rằng, đôi khi, sự thật quá lớn lao có thể làm sụp đổ một con người. Có lẽ Bạch Lão Tổ muốn chàng tự mình trưởng thành, tự mình khám phá. Cảm giác bị bỏ rơi giữa một biển thông tin mơ hồ, giữa một âm mưu cổ xưa mà chàng chưa thể hình dung, khiến chàng cảm thấy cô độc, nhưng cũng đồng thời nhen nhóm một ngọn lửa kiên cường chưa từng có. Chàng cần phải mạnh mẽ hơn nữa, đủ mạnh để tự mình vén bức màn bí ẩn này.
Bạch Lão Tổ không hề ngăn cản, chỉ nhìn theo bóng lưng Lâm Phong với ánh mắt phức tạp. Một sự tiếc nuối, một sự tin tưởng, và cả một nỗi lo lắng sâu kín, tất cả đan xen trong ánh mắt già nua ấy. Ông biết, con đường phía trước của Lâm Phong sẽ vô cùng gian nan, và những gì ông có thể làm chỉ là đưa ra những gợi ý, những manh mối, chứ không thể can thiệp trực tiếp vào vận mệnh của chàng.
Đột nhiên, Bạch Lão Tổ khẽ vung tay áo. Một cuốn cổ tịch cũ nát, màu sắc đã ố vàng theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên một khí tức cổ xưa và thâm thúy, bay nhẹ nhàng về phía Lâm Phong. Cuốn cổ tịch không bay quá nhanh, như muốn cho Lâm Phong đủ thời gian để đón lấy. Kèm theo đó, một lời nhắn mơ hồ, vang vọng theo gió, như tiếng thì thầm của vạn cổ, xuyên qua không gian và thời gian, chạm đến tâm khảm Lâm Phong.
"Mỗi bước chân của ngươi, đều là một phần của vận mệnh. Tự tìm lấy lời giải, tự định đoạt tương lai... đó là con đường của 'Thiên Mệnh Chi Tử'." Giọng nói của Bạch Lão Tổ, trầm ấm và uy nghiêm, dường như đã hòa tan vào tiếng gió biển, như một lời sấm truyền mà Lâm Phong phải tự mình giải mã.
Lâm Phong quay người lại, cánh tay đưa ra, vững vàng đỡ lấy cuốn cổ tịch. Bàn tay chàng chạm vào bề mặt thô ráp, cũ kỹ của nó, cảm nhận được hơi ấm và sức nặng của tri thức vạn cổ. Chàng nhìn chằm chằm vào cuốn sách cũ, những nét chữ cổ đại đã mờ nhạt trên bìa sách mà chàng không thể nhận ra, nhưng lại cảm nhận được một luồng linh khí đặc biệt tỏa ra từ nó, như một sự liên kết vô hình. Chàng siết chặt cuốn sách vào lòng, như thể nó là chìa khóa duy nhất để mở ra những bí mật mà chàng đang tìm kiếm.
"Ta sẽ tìm! Ta sẽ tự mình tìm ra tất cả!" Lâm Phong thì thầm, không phải với Bạch Lão Tổ, mà với chính bản thân mình, với vận mệnh, với cái gọi là "Thiên Đạo Vết Nứt". Đôi mắt chàng, tuy còn vương vấn sự bối rối và phẫn nộ, nhưng đã ánh lên một ngọn lửa kiên định đến không ngờ. Chàng không còn là một thiếu niên bồng bột, mà đã trở thành một Tu giả mang trong mình gánh nặng của một kỷ nguyên.
Các mỹ nhân lặng lẽ vây quanh Lâm Phong. Tuyết Dao nhẹ nhàng nắm lấy một bên tay chàng, ánh mắt nàng truyền đi sự dịu dàng và tin tưởng. Mộc Ly dụi đầu vào vai chàng, một hành động nhỏ bé nhưng đầy an ủi. Tần Nguyệt đặt tay lên vai Lâm Phong, khẽ siết nhẹ, một cử chỉ thầm lặng nhưng đầy sức mạnh. Lam Yên đứng cạnh, ánh mắt kiên nghị như muốn nói: "Chàng không đơn độc." Hạ Vũ rụt rè bám vào tay Lam Yên, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Lâm Phong đầy quan tâm. Linh Nhi, cô bé đáng yêu, nắm chặt tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng, như một ngọn đèn nhỏ soi sáng con đường tối tăm phía trước. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, chiêm chiếp một tiếng, rồi khẽ cọ cọ vào má chàng, như một lời hứa sẽ luôn ở bên.
Bóng dáng Lâm Phong cùng những người thân yêu in đậm trên nền trời xanh thẳm, mạnh mẽ và kiên cường. Dù con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, dù chàng phải đối mặt với "Thiên Đạo Vết Nứt" hay những thế lực siêu việt từ "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", chàng sẽ không lùi bước. Cuốn cổ tịch trong tay chàng, mặc dù chưa biết nội dung là gì, nhưng đã trở thành ngọn hải đăng đầu tiên dẫn lối cho hành trình tìm kiếm sự thật của chàng.
Lâm Phong hít một hơi sâu, mùi biển mặn, mùi hoa cỏ dại, và mùi hương quen thuộc của những người bên cạnh chàng, tất cả hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một hành trình mà chàng sẽ tự mình viết nên, tự mình định đoạt, không để bất kỳ "Thiên Đạo" nào có thể chi phối. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ là lời thề son sắt của chàng.