Bóng dáng Lâm Phong cùng những người thân yêu in đậm trên nền trời xanh thẳm, mạnh mẽ và kiên cường. Dù con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, dù chàng phải đối mặt với "Thiên Đạo Vết Nứt" hay những thế lực siêu việt từ "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", chàng sẽ không lùi bước. Cuốn cổ tịch trong tay chàng, mặc dù chưa biết nội dung là gì, nhưng đã trở thành ngọn hải đăng đầu tiên dẫn lối cho hành trình tìm kiếm sự thật của chàng.
Lâm Phong hít một hơi sâu, mùi biển mặn, mùi hoa cỏ dại, và mùi hương quen thuộc của những người bên cạnh chàng, tất cả hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một hành trình mà chàng sẽ tự mình viết nên, tự mình định đoạt, không để bất kỳ "Thiên Đạo" nào có thể chi phối. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ là lời thề son sắt của chàng.
***
Sáng sớm, trên Bích Hải Tiên Đảo, khi ánh bình minh còn đang cố gắng xé tan màn sương mỏng, nhuộm tím hồng cả một khoảng trời, Lâm Phong đã ngồi thiền trên một vách đá cheo leo, hướng mặt ra đại dương bao la. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu bất tận của tự nhiên. Tiếng chim biển kêu vang vọng từ phía xa, bay lượn trên những mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài, lầu các được xây dựng tinh xảo bằng đá trắng, vắt ngang qua những eo biển nhỏ bằng những cây cầu đá uốn lượn. Gió biển mang theo hơi mặn mòi, lướt qua những rặng dừa xanh, những khóm hoa dại mọc chen chúc trên vách đá, lan tỏa một mùi hương thanh khiết, pha lẫn chút ngọt ngào của linh quả chín mọng và thoang thoảng mùi gỗ quý từ các công trình kiến trúc. Nơi đây, linh khí dồi dào, không khí trong lành, cảnh sắc tươi đẹp như một bức tranh tiên cảnh, tưởng chừng có thể gột rửa mọi ưu phiền.
Tuy nhiên, tâm cảnh của Lâm Phong lúc này lại hỗn loạn đến cực điểm. Dù cố gắng hấp thu linh khí, dẫn dắt nó vận hành trong kinh mạch, nhưng tâm trí chàng không thể nào tĩnh lặng. Những hình ảnh kinh hoàng về Lâm Gia Diệt Môn lại hiện về, rõ ràng như vừa xảy ra ngày hôm qua, từng tiếng kêu thảm thiết, từng giọt máu tanh tưởi, từng ánh mắt tuyệt vọng của những người thân yêu. Rồi những lời nói của Bạch Lão Tổ về "huyết mạch Thiên Mệnh" và "lời nguyền Thiên Đạo", về "Thiên Đạo Vết Nứt" và "vận mệnh đã định từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", tất cả như một mớ bòng bong quấn chặt lấy tâm trí chàng. Đặc biệt là cụm từ "100 năm trước", một con số bí ẩn, ám chỉ những gì đã xảy ra với Lâm Gia, nhưng lại không có bất kỳ lời giải thích cụ thể nào. Chàng là chìa khóa, hay là mục tiêu? Liệu tất cả những gì đã xảy ra 100 năm trước có phải đều là an bài của cái gọi là Thiên Đạo?
"Thiên Đạo Vết Nứt... vận mệnh đã định... ta là chìa khóa... hay mục tiêu? Liệu tất cả những gì xảy ra 100 năm trước có phải đều là an bài?" Lâm Phong gằn nhẹ trong tâm trí, từng câu chữ như những mũi kim châm vào linh hồn chàng. Linh khí xung quanh chàng vốn dĩ dồi dào, nay lại trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy không theo một quy luật nào. Những luồng pháp lực vốn ổn định trong đan điền giờ đây dao động bất thường, khiến cơ thể chàng cảm thấy nóng lạnh thất thường, như thể đang đứng giữa hai dòng thủy triều đối nghịch. Từ xa, các mỹ nhân và Linh Nhi đang quan sát chàng với ánh mắt đầy lo lắng.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khẽ nhíu mày. Nàng lo lắng nhìn Lâm Phong, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Phong lang quân... chàng không sao chứ? Linh lực của chàng có vẻ..." Nàng ngừng lại, không dám nói hết câu, sợ rằng sẽ làm chàng thêm phân tâm. Ánh mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng giờ đây đầy ắp sự quan tâm, xen lẫn nỗi buồn sâu kín.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, đặt tay lên vai Tuyết Dao, khẽ siết nhẹ như một lời an ủi. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt thấu hiểu, trầm ngâm nói, giọng điệu trầm ấm, rõ ràng. "Tâm ma quấy phá, cần tịnh tâm. Nhưng căn nguyên vấn đề không phải ở tu luyện, mà là những uẩn khúc trong lòng chàng." Nàng biết Lâm Phong đang đấu tranh với một nỗi đau vô hình, một gánh nặng của vận mệnh mà ngay cả nàng cũng không thể giúp chàng san sẻ. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác, dường như đã nhìn thấu được phần nào tâm tư của chàng.
Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, nắm chặt tay áo Hạ Vũ, rụt rè cất giọng nhỏ xíu, non nớt. "Ca ca... Linh Nhi thấy ca ca không vui..." Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô bé đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lo lắng, hồn nhiên nhưng cảm nhận được sự bất ổn từ người ca ca mà cô bé hết mực yêu quý.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, vẫn nằm yên vị trên vai Lâm Phong. Nó cảm nhận được sự bất ổn của chủ nhân, đôi lúc kêu chiêm chiếp đáng yêu, rồi khẽ cọ cọ vào má chàng, như muốn truyền đi một chút hơi ấm, một lời trấn an vô ngôn. Nó biết, Lâm Phong đang trải qua một thử thách cực kỳ khó khăn, và nó sẽ luôn ở bên chàng, dù là trong chiến trường khốc liệt hay trong cuộc đấu tranh nội tâm.
Bỗng nhiên, Lâm Phong đột ngột mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây đỏ ngầu, ánh lên vẻ phẫn nộ và bối rối tột độ. Một luồng linh lực hỗn loạn bộc phát mạnh mẽ từ cơ thể chàng, tạo thành một cơn lốc vô hình quét qua vách đá. Những tảng đá nhỏ lăn lóc, bụi đất bay mù mịt, thậm chí những cây cổ thụ gần đó cũng lay động kịch liệt, như thể đang oằn mình chống chọi với một cơn bão vô hình. Chàng đứng bật dậy, thân hình cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Bàn tay chàng siết chặt cuốn Huyễn Mặc Quyển cũ kỹ vào lòng, cảm nhận sức nặng của nó, như thể nó là chiếc neo duy nhất níu giữ chàng trong cơn bão tố của tâm hồn. Gánh nặng của vận mệnh, của những bí ẩn chưa có lời giải đáp, của những điều đã xảy ra 100 năm trước, tất cả đang đè nặng lên đôi vai chàng, khiến chàng không thể nào tìm được sự bình yên. Chàng biết, nếu không giải quyết được những uẩn khúc này, con đường tu luyện của chàng sẽ mãi mãi bị cản trở bởi những "tâm ma" vô hình.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả chân trời Bích Hải Tiên Đảo, Lâm Phong vẫn miệt mài trong căn nhà nhỏ được xây dựng bằng gỗ quý, nằm ẩn mình giữa những rặng cây xanh mướt. Tiếng sóng biển giờ đây vỗ nhẹ nhàng hơn, như một lời ru êm ái, còn tiếng gió chỉ còn là những làn hơi mát lành luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi muối biển dịu nhẹ. Không gian trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng sột soạt của những trang giấy cũ khi Lâm Phong lật dở cuốn Huyễn Mặc Quyển. Mùi giấy cũ, ám bụi thời gian, pha lẫn mùi thảo dược dịu nhẹ từ các bình thuốc được đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí vừa cổ kính vừa tĩnh mịch. Dù vậy, một sự căng thẳng vô hình vẫn bao trùm, nhưng sâu thẳm hơn, là một tia hy vọng mới đang nhen nhóm.
Lâm Phong ngồi đó, toàn tâm toàn ý dồn vào cuốn cổ tịch cũ nát. Bề mặt thô ráp, cũ kỹ của nó vẫn mang một khí tức cổ xưa và thâm thúy. Chàng lật từng trang, những phù văn cổ xưa mà chàng chưa từng thấy, những hình vẽ kỳ lạ mang đậm phong cách Kỷ Nguyên Thần Ma, dần dần hiện ra. Không phải là những câu chú hay công pháp tu luyện, mà là một chuỗi các ký hiệu, các đường nét đứt quãng, mà khi được sắp xếp lại bằng trí tuệ và sự nhạy bén của chàng, chúng dần hé lộ một bản đồ. Một bản đồ dẫn đến một di tích cổ đã bị lãng quên, một nơi mà dường như đã chìm vào dĩ vãng từ rất lâu, có lẽ từ chính Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Và những gì chàng đọc được, những mảnh ghép rời rạc về địa danh, về những sự kiện cổ xưa, lại một lần nữa đưa chàng trở lại với cái mốc thời gian định mệnh: 100 năm trước.
"Đây... đây là một địa điểm!" Lâm Phong đột ngột thốt lên, giọng nói trầm khàn nhưng ẩn chứa một sự phấn khích không hề nhỏ, ánh mắt lóe lên tia sáng rực rỡ. "Một nơi đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... có lẽ cũng liên quan đến những gì đã xảy ra 100 năm trước." Chàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác rợn người khi nhận ra mình đang chạm vào một bí mật cổ xưa, một sợi dây xích vô hình đã kéo dài qua hàng vạn năm, đến tận bây giờ mới được hé lộ. Một cảm giác như có một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo đang dõi theo từng cử động của chàng, như thể bản thân chàng đang bị cuốn vào một cuộc chiến lớn hơn, vượt xa khỏi những gì chàng từng biết.
Các mỹ nhân vây quanh chàng, dù không hiểu hết những gì chàng đang làm, nhưng vẫn âm thầm hỗ trợ. Tuyết Dao nhẹ nhàng pha một ấm trà sen thơm ngát, đặt bên cạnh chàng. Tần Nguyệt ngồi đối diện, đôi mắt uyên bác lặng lẽ quan sát, sẵn sàng đưa ra lời khuyên nếu chàng cần. Lam Yên đứng khoanh tay, ánh mắt sắc bén như chim ưng, sẵn sàng bảo vệ chàng khỏi mọi nguy hiểm. Hạ Vũ dịu dàng sắp xếp lại những chồng sách cổ, còn Linh Nhi thì ngồi trên thảm, tay mân mê một cánh hoa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ca ca với ánh mắt tò mò.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, không thể kìm được sự tò mò, nàng líu lo hỏi, giọng nói trong trẻo như chim hót. "Đại ca, đó là nơi nào vậy? Có yêu thú không? Chúng ta có thể đi cùng không?" Nàng luôn là người đầu tiên muốn tham gia vào mọi cuộc phiêu lưu.
Lam Yên, không chờ Lâm Phong trả lời, đã dứt khoát lên tiếng, giọng nói mạnh mẽ, đầy khí chất anh hùng. "Dù là nơi nào, dù có khó khăn đến mấy, chúng ta sẽ cùng chàng đi." Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt kiên nghị, như muốn nói, chàng không bao giờ đơn độc.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ bỗng lướt qua căn phòng, mang theo một mùi hương thảo mộc quen thuộc. Bóng dáng Bạch Lão Tổ, uy nghiêm và bí ẩn, bất ngờ xuất hiện giữa không trung, không gây ra một chút tiếng động nào. Ông không nói nhiều, chỉ nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, rồi cất giọng thâm trầm, như tiếng thì thầm của vạn cổ. "Tiểu tử, ngươi đã tìm ra rồi sao? Quả nhiên không hổ là huyết mạch đó... nhưng hãy cẩn thận, nơi đó không phải là nơi phàm nhân có thể đặt chân. Ngươi đang chạm vào những bí mật cổ xưa nhất." Lời nói của ông mang theo một sự cảnh báo rõ ràng, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin. Nói xong, Bạch Lão Tổ biến mất nhanh như khi ông xuất hiện, không để lại một dấu vết nào, như một ảo ảnh chớp nhoáng.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lại lóe lên vẻ quyết đoán. Chàng gấp cuốn cổ tịch lại, cất nó vào trong Càn Khôn Giới. Chàng hiểu, Bạch Lão Tổ không thể nói rõ mọi thứ, nhưng những gợi ý của ông luôn là chìa khóa quan trọng. Chàng đứng dậy, ra hiệu cho các mỹ nhân chuẩn bị. "Chúng ta sẽ khởi hành ngay lập tức. Càng sớm càng tốt." Mọi người đều hiểu sự cấp bách trong giọng nói của chàng. Hành trình tìm kiếm sự thật, giải mã bí ẩn về Lâm Gia Diệt Môn và "Thiên Đạo Vết Nứt" đã chính thức bắt đầu. Chàng không còn là một thiếu niên bồng bột, mà đã trở thành một Tu giả mang trong mình gánh nặng của một kỷ nguyên.
***
Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương được rắc trên tấm vải nhung đen tuyền của bầu trời. Thiên Không Thoa, pháp bảo phi hành tối tân của Lâm Phong, xé gió lao đi trên không trung, để lại phía sau một vệt sáng mờ ảo. Bên trong khoang lái, tiếng năng lượng dao động nhẹ nhàng, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, cùng với tiếng gió lướt qua vỏ Thoa tạo nên một âm thanh trầm bổng đặc trưng của hành trình xuyên không gian. Mùi không khí khô ráo, pha lẫn mùi năng lượng đặc trưng của pháp bảo, lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nhưng cũng ẩn chứa một sự mong đợi, một sự tò mò về những gì đang chờ đợi phía trước, mặc dù ai cũng cảm nhận được sự lo lắng âm ỉ.
Lâm Phong đứng bên cửa sổ trong suốt của Thiên Không Thoa, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Những tầng mây dày đặc trắng xóa như bông gòn trôi lướt dưới chân, đôi khi để lộ ra một khoảng trời rộng lớn đầy sao. Chàng hít thở sâu, cố gắng lắng nghe nhịp đập của vũ trụ, nhưng trong tâm trí chàng, một cảm giác kỳ lạ cứ đeo bám dai dẳng. Đó là một lực lượng vô hình, khổng lồ, không mang ý xấu cụ thể, mà giống như một quy luật tự nhiên, một dòng chảy định mệnh mà chàng đang bị cuốn vào. Nó giống như một sợi dây xích vô hình, bền chặt và không thể đứt gãy, đang kéo chàng về phía một vực thẳm không xác định, một cuộc chiến đã được định sẵn từ hàng vạn năm trước, từ chính Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
"Cảm giác này... không phải Ma Tôn Huyết Ảnh." Lâm Phong thì thầm trong nội tâm, giọng nói trầm khàn, đầy suy tư. Chàng đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, từ yêu ma quỷ quái đến những tu sĩ tà ác, nhưng chưa bao giờ chàng cảm thấy một lực lượng nào lớn lao và khó nắm bắt đến vậy. "Đây là thứ gì đó lớn hơn nhiều, thứ đã thao túng vận mệnh gia tộc ta 100 năm trước. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi sao?" Chàng nhớ lại những lời của Bạch Lão Tổ về "Thiên Đạo Vết Nứt", về cái "lời nguyền" đã ám ảnh huyết mạch của chàng. Có lẽ, đây chính là ý nghĩa thật sự của những lời đó, một cuộc đối đầu không chỉ với một cá nhân, một thế lực, mà là với cả một hệ thống, một định mệnh đã được an bài từ thuở hồng hoang.
Linh Nhi, cô bé đáng yêu với mái tóc đen mượt, đã ngủ gật từ lúc nào, đầu tựa vào đùi Lâm Phong. Tay cô bé vẫn nắm chặt lấy vạt áo của chàng, trong giấc mơ mơ màng, như thể sợ chàng sẽ biến mất. Sự ngây thơ của Linh Nhi, sự bình yên của giấc ngủ cô bé, càng làm nổi bật lên gánh nặng đang đè nặng trên vai Lâm Phong.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ trắng muốt, vốn dĩ luôn tinh nghịch, giờ đây lại trở nên bất an lạ thường. Nó không còn ngủ gật trên vai Lâm Phong nữa, mà đứng thẳng người, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía trước, về phía màn đêm thăm thẳm. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời cảnh báo vô ngôn, một điềm báo về nguy hiểm đang rình rập phía trước.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, nhẹ nhàng bước đến bên Lâm Phong. Nàng đặt tay lên vai chàng, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm và dịu dàng. Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, xua tan đi một phần không khí căng thẳng. "Phong lang quân, chàng đang nghĩ gì? Chàng có vẻ bất an." Nàng hiểu rõ Lâm Phong hơn ai hết, và nàng biết rằng những suy nghĩ trong lòng chàng lúc này chắc chắn không hề đơn giản.
Lâm Phong khẽ quay đầu lại, nhìn Tuyết Dao. Chàng cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt sâu thẳm của chàng vẫn không thể che giấu được sự bất an và suy tư. "Không có gì, Tuyết Dao à... chỉ là... cảm thấy vận mệnh đang dần rõ ràng hơn." Chàng ngập ngừng một lát, rồi tiếp tục, giọng nói nhỏ dần. "Và nó không hề bình yên chút nào." Chàng biết, mình không thể hoàn toàn che giấu những lo lắng trong lòng khỏi những người thân yêu, đặc biệt là nàng. Nhưng chàng cũng không muốn họ phải gánh chịu những gánh nặng mà chàng đang phải đối mặt. Chàng quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt kiên định, nhưng trong sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự bất an về những gì đang chờ đợi. Thôn Thiên Thử lại khẽ gầm gừ một tiếng, hướng về phía màn đêm thăm thẳm, như thể nó đã cảm nhận được một mối đe dọa vô hình, đang đến gần.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp xé toạc màn đêm, Thiên Không Thoa của Lâm Phong đã hạ cánh xuống một vùng đất đá lởm chởm, hoang vu. Nơi đây nằm ẩn mình giữa những tầng mây mù dày đặc, bao phủ quanh một ngọn núi cao vút, hiểm trở, được gọi là Cổ Di Tích Huyền Không. Không khí ở đây mát mẻ đến se lạnh, mang theo mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt của ngàn năm, và thoang thoảng mùi kim loại sắc lạnh từ những cấu trúc đá kỳ lạ. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh ai oán, còn tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách núi đá dựng đứng, càng tăng thêm vẻ huyền bí và hoang tàn cho nơi này.
Mặc dù mây mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ, từ sâu trong lòng đất, như một trái tim khổng lồ đang đập. Những gì cuốn Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn đã đưa chàng đến đúng nơi. Chàng cùng các mỹ nhân và Linh Nhi bước ra khỏi Thiên Không Thoa, chân vừa chạm đất, cảm giác yên tĩnh, huyền bí của cổ di tích đột ngột bị phá vỡ.
Bầu trời trên đầu đột nhiên tối sầm lại, như thể một bàn tay vô hình khổng lồ đã che khuất mặt trời. Những tia sét vàng rực, chói lòa, xé toạc màn mây mù dày đặc, rạch ngang bầu trời như những vết nứt khổng lồ. Kèm theo đó là một áp lực nặng nề, một khí thế uy nghiêm đến nghẹt thở, đột ngột đổ ập xuống, bao trùm toàn bộ không gian, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ngay cả Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng run rẩy, lông xù lên, mắt nheo lại, lộ rõ vẻ sợ hãi và cảnh giác tột độ.
Từ trên cao, giữa những tia sét vàng rực và mây mù cuồn cuộn, một đội quân hùng hậu bắt đầu chậm rãi giáng xuống. Đó là những chiến binh mặc giáp vàng hoặc bạc lấp lánh, mỗi người đều toát ra khí thế uy nghiêm, thần thánh, như những vị thần giáng trần. Tay bọn họ cầm binh khí sáng chói, từ trường thương đến chiến đao, từ cung nỏ đến pháp kiếm, tất cả đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mang theo uy lực của thần linh. Họ không đi bộ, mà lơ lửng giữa không trung, tạo thành một đội hình chỉnh tề, áp sát Lâm Phong và đoàn người. Áp lực mà họ tỏa ra không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là một loại uy áp tinh thần, khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô vọng. Đây chính là Thiên Binh Thiên Tướng, những kẻ chỉ tồn tại trong truyền thuyết cổ xưa, đại diện cho một thế lực siêu việt, dường như đến từ một thế giới khác, một giới diện cao hơn.
Giọng nói của tên thủ lĩnh, vang dội như sấm, đầy uy quyền và lạnh lùng, xuyên qua không gian và thời gian, chạm đến tận tâm can của Lâm Phong. "Kẻ phàm không được phép bước vào! Nơi đây là cấm địa của Thiên Giới! Ngươi, kẻ mang huyết mạch cấm kỵ, càng không được phép." Lời nói của hắn không mang chút cảm xúc nào, chỉ có sự phán xét và uy hiếp tuyệt đối, như thể họ là hiện thân của ý chí Thiên Đạo.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, không chút sợ hãi. Nàng rút trường thương ra khỏi Càn Khôn Giới, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đầy kiên nghị. "Thiên Giới? Bọn chúng là ai? Cấm địa gì chứ?" Nàng cộc lốc hỏi, không thích vòng vo, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào dám cản đường họ. Khí chất chiến binh của nàng bùng lên, mạnh mẽ và bất khuất.
Lâm Phong đứng chắn trước các mỹ nhân và Linh Nhi. Chàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào đội quân Thiên Binh Thiên Tướng đang giáng lâm, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự phẫn nộ bùng cháy. Chàng cảm nhận được cái "lực lượng vô hình" đã kéo chàng bấy lâu nay, cái sợi dây xích vô hình đã định đoạt vận mệnh của cả gia tộc chàng 100 năm trước, giờ đây đã hiện hình. "Đến rồi sao..." Lâm Phong thì thầm, giọng trầm khàn, mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. "Cái lực lượng vô hình kéo ta bấy lâu nay... thứ đã định đoạt vận mệnh của cả gia tộc ta 100 năm trước."
Không chút do dự, Cửu Thiên Huyền Kiếm, với thân kiếm đen tuyền và những phù văn cổ xưa khắc trên đó, đột nhiên xuất hiện trong tay Lâm Phong. Kiếm thân tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, chiếu sáng cả một góc trời đang bị bóng tối bao phủ, như một ngọn lửa bất diệt trong màn đêm. Ánh mắt Lâm Phong đối diện trực tiếp với đội quân Thiên Binh Thiên Tướng hùng hậu đang giáng lâm, không hề nao núng. Chàng biết, đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu với cả Thiên Đạo, một cuộc chiến để đòi lại công bằng, để phá vỡ xiềng xích của vận mệnh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, không chỉ là khẩu hiệu, mà là lời thề son sắt của chàng để đối mặt với những gì sắp tới.