Sau khi phá vỡ bức tường Luyện Khí tầng bốn và cảm nhận được luồng năng lượng dồi dào chảy khắp kinh mạch, Lâm Phong không vội vã đứng dậy. Chàng vẫn khoanh chân tĩnh tọa, để cho luồng linh khí mới mẻ lắng đọng, hòa quyện sâu sắc vào từng tế bào, từng thớ thịt. Cảm giác mạnh mẽ, thanh thoát bao trùm lấy toàn thân, xua tan đi mọi mệt mỏi, dơ bẩn của phàm trần. Luyện Khí tầng năm! Một bước nhảy vọt không tưởng chỉ trong vài canh giờ. Nhờ Huyễn Mặc Quyển và sự dồi dào linh khí trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, chàng đã làm được điều mà biết bao tu sĩ mơ ước.
Chàng mở mắt, một tia sáng tinh anh lướt qua đồng tử đen láy. Không còn là vẻ ngây ngô của một phàm nhân, mà là sự sắc bén, kiên định của một tu giả. Màn sương mù bao quanh chàng giờ đây không còn đáng sợ, mà dường như còn trở nên thân thiện, như một người bạn đồng hành. Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận sự ẩm ướt, mát lạnh của không khí nơi đây. Trong đầu, những lời ám chỉ của Hoàng Lão Quái về “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến” và “bí mật bị chôn vùi” cứ văng vẳng, thôi thúc chàng tìm hiểu sâu hơn về Bí Cảnh này, về Huyễn Mặc Quyển và cả về thân thế bí ẩn của chính mình. Con đường tu tiên của Lâm Phong, một "Tu Giả Nghịch Mệnh", chỉ vừa mới thực sự bắt đầu, và chàng biết, đây sẽ là một hành trình đầy cam go nhưng cũng vô cùng kỳ thú.
Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao ráo, cân đối khẽ vươn vai, cảm nhận sự linh hoạt chưa từng có. Chàng rời khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, tâm trí vẫn còn vương vấn những ảo ảnh và cảm giác đột phá vừa qua. Bước ra khỏi cánh cổng mờ ảo, ánh nắng chiều tà của thế giới bên ngoài như một cái tát nhẹ, đưa chàng trở về với thực tại. Giờ là lúc đối mặt với những mối lo ngại đã ấp ủ bấy lâu. Chàng cần phải gặp Trần Hạo.
***
Lâm Phong nhanh chóng hướng về Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi chàng đã hẹn trước với Trần Hạo. Khi bước vào, không khí ấm cúng, nhộn nhịp lập tức bao trùm lấy chàng. Tiếng chén đĩa lách cách va vào nhau, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn rã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật ở Linh Khê Trấn. Mùi trà thơm ngát quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, xen lẫn chút khói hương nhẹ nhàng từ ban thờ nhỏ ở góc quán, mang lại cảm giác dễ chịu và thân thuộc. Dù đã bước chân vào con đường tu tiên, Lâm Phong vẫn cảm thấy một sự gắn bó khó tả với những điều bình dị này.
Chàng tìm thấy Trần Hạo đang ngồi trong một góc khuất ở tầng dưới, gần cửa sổ nhìn ra phố. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và gương mặt cương nghị, đang chăm chú nhìn ra ngoài, dường như đang chờ đợi. Khi thấy Lâm Phong xuất hiện, đôi mắt hắn lập tức sáng lên, vẫy tay gọi.
“Phong ca, ngươi cuối cùng cũng đến rồi!” Trần Hạo nói, giọng pha chút nhẹ nhõm. “Ta cứ tưởng ngươi lại mải mê tu luyện đến quên cả giờ giấc rồi chứ.”
Lâm Phong cười nửa miệng, vẻ tinh quái thường trực trên khuôn mặt thanh tú. “Ngươi nói đúng một nửa. Nhưng có chuyện quan trọng hơn, cần phải nói rõ ràng cho ngươi biết.” Chàng ngồi xuống đối diện Trần Hạo, gọi một ấm trà Long Tỉnh và vài đĩa bánh ngọt.
Khi người phục vụ đã rời đi, Lâm Phong hạ giọng, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Trần Hạo, có lẽ ta phải phá vỡ sự yên bình của ngươi một chút. Chuyện về Hắc Phong Trại Chủ… ta e rằng nó phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.”
Trần Hạo lập tức tỏ vẻ căng thẳng, hai lông mày rậm cau lại. “Ngươi đã phát hiện ra điều gì sao, Phong ca? Chuyện này có liên quan gì đến lần ngươi đột phá vừa rồi không?”
Lâm Phong gật đầu, bắt đầu kể lại mọi chuyện. Chàng không giấu diếm Trần Hạo bất cứ điều gì, từ những trải nghiệm trong Bí Cảnh Huyễn Mộng, việc đột phá lên Luyện Khí tầng năm, cho đến những lời trăn trối kỳ lạ của Hắc Phong Trại Chủ mà chàng đã phân tích kỹ lưỡng.
“Hắc Phong Trại Chủ không chỉ là một tên cướp đơn thuần, Trần Hạo,” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống. “Phía sau hắn còn có một thế lực lớn hơn… một thứ gì đó đã từng thao túng hắn, và có thể vẫn đang thao túng những kẻ khác. Hắn đã nói về ‘kẻ đứng sau’, về ‘trật tự mới’ và ‘cổ vật’. Thậm chí, ta còn nghĩ nó có thể liên quan đến những chuyện cũ của ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ mà Hoàng Lão Quái thường lải nhải.”
Trần Hạo lắng nghe với vẻ mặt ngày càng căng thẳng, nỗi lo hiện rõ trong đôi mắt vốn cương nghị của hắn. Hắn không phải là kẻ thiếu thông minh, chỉ là không có cái nhìn sâu sắc và khả năng phân tích như Lâm Phong. “Thật sao? Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Ngươi định đối đầu với hắn ư? Ngươi vừa mới Luyện Khí tầng năm, Phong ca, nhưng hắn ít nhất cũng là Luyện Khí tầng bảy, thậm chí tầng tám! Ngươi sao có thể…”
Hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Hắn biết Lâm Phong không phải người hành động liều lĩnh, nhưng đối mặt với một tu sĩ Luyện Khí tầng cao như vậy, sự chênh lệch thực lực là quá lớn. Hắn không muốn Lâm Phong phải mạo hiểm.
Lâm Phong đưa tay đặt lên vai Trần Hạo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn. “Ta biết ngươi lo lắng, Trần Hạo. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Linh Khê Trấn, những người dân vô tội của chúng ta, họ đang gặp nguy hiểm. Ta không thể đứng nhìn. Hơn nữa, những gì ta khám phá trong Bí Cảnh càng khiến ta tin rằng, có một sợi dây liên kết giữa Huyễn Mặc Quyển của ta, Hắc Phong Trại Chủ, và cả cái ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ đó. Ta phải tìm hiểu rõ.”
Trần Hạo hít sâu một hơi, ánh mắt giao với Lâm Phong. Hắn thấy trong đôi mắt đen láy ấy không chỉ có sự kiên định, mà còn có cả một ý chí bất khuất, một ngọn lửa rực cháy không thể dập tắt. Hắn biết, Lâm Phong không phải là một người dễ dàng từ bỏ. Hắn tin vào Lâm Phong, tin vào huynh đệ của mình hơn bất cứ điều gì. Dù có sợ hãi, dù có lo lắng, hắn vẫn sẽ đứng bên cạnh Lâm Phong.
“Được!” Trần Hạo gật đầu mạnh mẽ, nỗi lo lắng trong mắt dần chuyển hóa thành sự quyết tâm. “Nếu ngươi đã quyết định, Phong ca, ta sẽ theo ngươi. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Dù đối thủ có là quỷ thần, ta cũng sẽ cùng ngươi xông pha!”
Lời nói của Trần Hạo vang lên đầy nhiệt huyết, nhưng cũng đủ nhỏ để không thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhõm. Có Trần Hạo bên cạnh, lòng chàng như được tiếp thêm sức mạnh. “Tốt lắm, Trần Hạo. Tình huynh đệ của chúng ta, Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Nhưng huynh đệ thì mãi mãi!”
Trần Hạo cười rạng rỡ, nắm chặt tay Lâm Phong. “Đúng vậy! Bây giờ, ngươi đã có kế hoạch gì rồi, Phong ca? Chúng ta sẽ làm gì?”
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng thanh mát lan tỏa trong miệng, làm đầu óc chàng tỉnh táo hơn. “Kế hoạch của chúng ta không thể dựa vào sức mạnh đối đầu trực diện. Hắc Phong Trại Chủ mạnh hơn ta, và hắn còn có đồng bọn. Chúng ta cần phải dùng trí tuệ, dùng sự khéo léo để bù đắp cho sự thiếu hụt về thực lực. Chúng ta sẽ không đánh thẳng mặt, mà sẽ đánh vào điểm yếu, vào lúc hắn không ngờ nhất.”
Chàng bắt đầu phác thảo sơ lược những ý tưởng đầu tiên, về việc thu thập thêm thông tin, về việc chuẩn bị các vật phẩm cần thiết, và quan trọng nhất, là làm thế nào để tận dụng địa hình và yếu tố bất ngờ. Trần Hạo lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi, đưa ra ý kiến của riêng mình. Bầu không khí trong quán trà vẫn ấm cúng, nhộn nhịp, nhưng trong góc khuất đó, hai chàng trai đang cùng nhau dệt nên một mưu kế táo bạo, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên Linh Khê Trấn, Lâm Phong và Trần Hạo rời Quán Trà Vọng Nguyệt, trở về nhà Lâm Phong. Ánh trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống những con đường lát đá, khiến cảnh vật trở nên thơ mộng một cách kỳ lạ. Gió đêm nhẹ nhàng thổi, mang theo mùi ẩm của đất, mùi hoa cỏ dại, và thoang thoảng mùi thức ăn nấu nướng từ những ngôi nhà còn chưa tắt bếp. Tiếng xe ngựa đã thưa thớt, thay vào đó là tiếng dế kêu rỉ rả và tiếng nước suối chảy róc rách qua cây cầu đá nhỏ. Không khí trong lành, pha lẫn chút linh khí từ Thanh Vân Sơn, tạo nên một cảm giác yên bình đến nao lòng.
Về đến sân nhà Lâm Phong, chàng lấy một cành cây khô, bắt đầu vẽ sơ đồ địa hình khu vực Hắc Phong Trại lên nền đất ẩm. Dưới ánh trăng, những nét vẽ hiện lên rõ ràng, mô phỏng lại con đường dẫn lên trại, các chốt gác, và cả những lối mòn bí mật mà chàng đã âm thầm tìm hiểu.
“Trần Hạo, ngươi nhớ những gì ta dạy về cách ẩn nấp và đánh lén không?” Lâm Phong nói, giọng điệu vừa nghiêm túc vừa mang chút dí dỏm. “Lần này, chúng ta cần vận dụng chúng tối đa. Sức mạnh trực diện không phải là tất cả. Kẻ địch mạnh hơn chúng ta, nhưng chúng ta có trí tuệ và sự phối hợp ăn ý.”
Trần Hạo gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực trong bóng đêm. “Ta nhớ, Phong ca! Ngươi cứ ra lệnh, ta sẽ làm theo. Chỉ cần bảo vệ được Linh Khê Trấn, bảo vệ mọi người, ta không sợ gì cả!”
Lâm Phong mỉm cười. “Tốt. Bây giờ, chúng ta cần chuẩn bị vài thứ.” Chàng dẫn Trần Hạo vào căn phòng nhỏ của mình, nơi chàng cất giữ một số vật phẩm. “Ta đã tích lũy được một ít đan dược trị thương cơ bản từ khi luyện chế ‘Hồi Khí Đan’. Chúng ta sẽ cần đến chúng. Ngoài ra, ta còn có vài tấm bùa ẩn thân và bùa định vị đơn giản. Những thứ này tuy không mạnh, nhưng đủ để tạo bất ngờ hoặc thoát hiểm.”
Lâm Phong lấy ra một vài lọ đan dược nhỏ, những tấm bùa vẽ bằng chu sa đỏ trên giấy vàng, và một con dao găm sắc bén mà chàng đã cất kỹ. “Chúng ta sẽ không chiến đấu đơn độc. Ta đã liên hệ với Đội Trưởng Mã, ông ấy sẽ hỗ trợ chúng ta từ bên ngoài, cầm chân một phần quân số của Hắc Phong Trại nếu có thể. Còn chúng ta, sẽ là mũi nhọn xuyên thủng hàng phòng ngự của chúng.”
Trần Hạo cầm lấy những vật phẩm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và mùi thảo dược thoang thoảng từ đan dược. Trong lòng hắn, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã bị che lấp bởi lòng trung thành và ý chí chiến đấu. “Ngươi nói đúng, Phong ca. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh không phải tất cả, quan trọng là trí tuệ và lòng dũng cảm. Chúng ta nhất định sẽ thành công!”
Sau đó, dưới ánh trăng, cả hai bắt đầu luyện tập. Lâm Phong chỉ dẫn Trần Hạo cách di chuyển nhẹ nhàng, không gây tiếng động, cách ẩn mình vào bóng tối, và cách tung ra những đòn đánh bất ngờ từ những góc khuất. Chàng cũng hướng dẫn Trần Hạo một vài chiêu thức cận chiến cơ bản, tận dụng sức mạnh thể chất của hắn. Bóng hình hai chàng trai đổ dài trên sân, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, mỗi động tác đều được thực hiện một cách dứt khoát, mạnh mẽ. Tiếng gió xào xạc qua tán cây cổ thụ trong sân, tiếng lá cây va vào nhau, và tiếng suối chảy xa xa là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Lâm Phong, trong quá trình chỉ dẫn, không ngừng suy nghĩ về Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm nhận được sự cộng hưởng kỳ lạ giữa công pháp này và những bí ẩn xung quanh mình. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp tu luyện, nó dường như còn là một chìa khóa, mở ra cánh cửa đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi những bí mật của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' đang chờ đợi. Liệu việc đối đầu với Hắc Phong Trại Chủ có phải là bước đầu tiên để chàng vén màn bí ẩn đó?
Trần Hạo, dù mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng tỏ bản thân, chứng tỏ rằng hắn xứng đáng là huynh đệ của Lâm Phong. Hắn cố gắng ghi nhớ từng lời chỉ dẫn, từng động tác của Lâm Phong, như một miếng bọt biển khô khát hấp thụ kiến thức. Hắn tin rằng, với Lâm Phong dẫn đường, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn.
“Chúng ta sẽ cần thêm một vài thứ nữa,” Lâm Phong đột nhiên nói, sau khi cả hai đã luyện tập một lúc lâu. “Một số loại thảo dược đặc biệt có thể giúp chúng ta tăng cường sức bền và khả năng phục hồi. Ta biết một vài nơi trong Rừng Cổ Mộc có thể tìm thấy chúng.”
Trần Hạo gật đầu không chút do dự. “Vậy chúng ta đi ngay bây giờ sao, Phong ca?”
Lâm Phong nhìn lên bầu trời đêm. “Đúng vậy. Đêm nay trăng sáng, sương đêm sẽ che phủ, là thời điểm thích hợp để thâm nhập vào rừng mà không gây chú ý.”
Hai huynh đệ chuẩn bị xong xuôi, mang theo những vật phẩm cần thiết, lặng lẽ rời khỏi nhà, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Linh Khê Trấn, hướng về phía Rừng Cổ Mộc.
***
Rừng Cổ Mộc vào nửa đêm hiện lên một vẻ hoang sơ, huyền bí. Ánh trăng xuyên qua tán lá rậm rạp của những cây cổ thụ cao lớn, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, lung linh trên nền đất ẩm ướt. Sương đêm giăng mắc như một tấm màn lụa mỏng, khiến tầm nhìn bị hạn chế, nhưng cũng mang lại một cảm giác yên tĩnh, mát mẻ đến lạ. Tiếng chim hót đã im bặt, thay vào đó là tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ xa vọng lại. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng đặc trưng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của thiên nhiên hoang dã.
Lâm Phong và Trần Hạo di chuyển một cách cẩn trọng, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào đáng kể. Lâm Phong đi trước, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm những loại thảo dược mà chàng cần. Trần Hạo theo sau, cảnh giác quan sát xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào.
“Chỗ này… ta nhớ có một loại rễ cây có tác dụng cầm máu rất tốt,” Lâm Phong thì thầm, chỉ vào một bụi cây rậm rạp. “Và ở kia, loại nấm này có thể giúp tăng cường tinh thần, làm giảm mệt mỏi.”
Hai người cúi xuống, cẩn thận thu thập các loại thảo dược. Bỗng nhiên, một làn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo một mùi rượu nồng nặc và một cảm giác bí ẩn. Lâm Phong và Trần Hạo đồng thời dừng lại, cảnh giác nhìn quanh. Từ phía trước, một bóng người lù khù xuất hiện từ trong màn sương, như một ảo ảnh. Đó không ai khác chính là Hoàng Lão Quái.
Lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, miệng ngậm bầu rượu, đôi mắt tinh anh nhưng hay nheo lại vẻ lười biếng. Lão nhếch mép cười, vẻ mặt đầy vẻ thích thú. “Ồ, tiểu tử, giữa đêm khuya lại mò vào chốn thâm sơn cùng cốc này sao? Chà chà, xem ra số ngươi lại sắp gặp rắc rối lớn rồi.”
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi lắc đầu cười khổ. “Lão nhân gia… Người luôn xuất hiện bất ngờ như vậy, không sợ hù chết người sao?”
Hoàng Lão Quái cười khà khà, vẫy vẫy tay. “Hù chết? Ngươi là Tu Giả Nghịch Mệnh, đâu dễ chết như vậy? Huống hồ, lão già này chỉ muốn xem tiểu tử ngươi lại gây ra chuyện động trời gì thôi.” Lão đảo mắt nhìn sang Trần Hạo, gật gù. “Tiểu tử này cũng không tệ, có tình có nghĩa. Được, được.”
Lão đưa tay vào trong áo, lấy ra một chiếc bùa hộ mệnh bằng ngọc thô, màu xanh lục nhạt, có khắc một phù văn cổ xưa. Chiếc bùa tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt nhưng rất thuần khiết. Lão ném thẳng về phía Lâm Phong.
“Đây là vật ta tình cờ nhặt được, xem ra có duyên với ngươi,” Hoàng Lão Quái nói. “Sự thật thường ẩn mình trong hỗn loạn, tiểu tử. Sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển không chỉ nằm ở tu luyện, mà còn ở cách ngươi nhìn nhận thế giới. Đừng quên, đôi khi, thứ nhỏ bé nhất lại là chìa khóa. Ngươi muốn tìm hiểu về ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ ư? Ha ha, đó là một câu chuyện dài, dài hơn cả râu của lão già này nữa kìa. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, tất cả mọi thứ đều có mối liên hệ với nhau. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng vũ trụ này, nó luôn tìm cách cân bằng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, nhưng Đạo ấy cũng cần sự minh triết.”
Lâm Phong nắm chặt chiếc bùa trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc thô và luồng linh khí nhỏ bé từ nó. Chàng biết, những lời của Hoàng Lão Quái luôn ẩn chứa thâm ý. “Lão nhân gia… Người luôn nói những điều khó hiểu. Rốt cuộc thì người muốn ám chỉ điều gì?”
Hoàng Lão Quái lại cười lớn, tiếng cười vang vọng trong màn sương đêm, rồi đột nhiên thu lại. “Ha ha, ngươi sẽ hiểu thôi. Cứ đi đi, cuộc phiêu lưu của ngươi mới chỉ bắt đầu. Đừng quên, phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, nhưng cũng đừng quên rằng mỗi bước đi đều là một sự lựa chọn. Cẩn trọng, tiểu tử.”
Nói đoạn, lão già bí ẩn không đợi Lâm Phong kịp hỏi thêm, liền lắc lư thân mình, hòa vào màn sương dày đặc của Rừng Cổ Mộc rồi biến mất, nhanh đến nỗi Trần Hạo cứ ngỡ lão chưa từng xuất hiện. Hắn dụi mắt, nhìn về phía Lâm Phong.
“Phong ca, ông ta… ông ta biến mất rồi!” Trần Hạo nói, giọng đầy kinh ngạc.
Lâm Phong nhìn theo hướng Hoàng Lão Quái biến mất, trong lòng vẫn còn vương vấn những lời nói khó hiểu của lão. Chiếc bùa hộ mệnh trong tay chàng tỏa ra một ánh sáng xanh yếu ớt, dường như đang reo vang cùng nhịp đập của trái tim chàng. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn,” chàng lẩm bẩm, “nhưng Đạo ấy cũng cần sự minh triết…” Những lời của Hoàng Lão Quái lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, gợi mở về một chiều sâu khác của Huyễn Mặc Quyển, một điều gì đó vượt xa khái niệm tu luyện thông thường.
Chàng nhìn Trần Hạo, ánh mắt kiên định. “Dù sao đi nữa, có lẽ lão nhân gia đang nhắc nhở chúng ta phải cẩn trọng hơn. Chiếc bùa này… ta cảm thấy nó không hề tầm thường.” Chàng cẩn thận cất chiếc bùa vào trong túi ngực. Dù không hiểu hết ý nghĩa, chàng tin rằng nó sẽ có vai trò quan trọng trong tương lai.
Đêm đã về khuya, sương đêm càng lúc càng dày đặc. Hai huynh đệ tiếp tục thu thập thảo dược, nhưng tâm trí của Lâm Phong đã bay xa hơn, đến những bí mật cổ xưa mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ. Chàng biết, cuộc đối đầu với Hắc Phong Trại Chủ không chỉ là một trận chiến sinh tử để bảo vệ Linh Khê Trấn, mà còn là một bước ngoặt lớn trong hành trình khám phá bản thân và những bí ẩn của thế giới tu tiên. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sức mạnh mới, trí tuệ sắc bén và tình huynh đệ sắt son, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Mưu kế đêm trăng đã định, huyết thệ huynh đệ đã lập, Linh Khê Trấn đang chờ đợi sự giải cứu, và Lâm Phong, "Phàm Nhân Nghịch Thiên", sẽ không bao giờ lùi bước.