Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 351

Ám Ảnh Cổ Tộc: Lời Nguyền Huyết Mạch Thức Tỉnh

3658 từ
Mục tiêu: Diễn tả chi tiết sự kiện Lâm Gia Diệt Môn 100 năm trước thông qua một thị kiến/flashback của Lâm Phong, làm rõ hơn bí ẩn về thân thế và huyết mạch của chàng.,Khắc họa 'hiện tượng kỳ lạ' và 'lời nguyền cổ xưa' gắn liền với sự diệt vong của Lâm Gia, củng cố niềm tin của Lâm Phong rằng mọi chuyện đều có liên kết và không phải ngẫu nhiên, như định hướng cụ thể của chương yêu cầu.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Phong về gánh nặng của huyết mạch và mối liên hệ với 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến'.,Tạo một khoảnh khắc tạm dừng (falling action) trong cuộc chiến hiện tại để Lâm Phong có thể tổng hợp thông tin, chuẩn bị cho những quyết định lớn hơn.,Tiếp tục gieo mầm cho những tiết lộ lớn hơn về 'Thiên Đạo' và các thế lực cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ (Lâm Gia Cổ Tộc), Thiên Binh Thiên Tướng, Các thành viên Lâm Gia (cổ xưa), Thực thể bí ẩn (Thiên Đạo/Lời Nguyền), Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi
Mood: U ám, kịch tính, bí ẩn, phẫn nộ, quyết tâm, bi tráng
Kết chương: [object Object]

Áp lực mà đội quân Thiên Binh Thiên Tướng tỏa ra không chỉ là sức mạnh vật lý đơn thuần, mà còn là một loại uy áp tinh thần đáng sợ, nặng nề đè lên tâm khảm mỗi người, khiến không khí xung quanh đặc quánh như thể bị nén chặt. Ngay cả Thôn Thiên Thử, vốn là loài linh thú thông tuệ và dũng mãnh, giờ đây cũng run rẩy không ngừng trên vai Lâm Phong, bộ lông xù lên, đôi mắt ti hí nheo lại, lộ rõ vẻ sợ hãi và cảnh giác tột độ. Chúng không phải là những kẻ phàm trần, mà là hiện thân của một trật tự cao hơn, một ý chí tuyệt đối.

Lam Yên, với khí chất chiến binh dũng mãnh, không chút sợ hãi. Nàng rút trường thương ra khỏi Càn Khôn Giới, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đầy kiên nghị. "Thiên Giới? Bọn chúng là ai? Cấm địa gì chứ?" Nàng cộc lốc hỏi, không thích vòng vo, trường thương trong tay khẽ rung lên, mũi nhọn chĩa thẳng vào đội hình Thiên Binh đang chậm rãi giáng xuống. Khí thế mạnh mẽ và bất khuất của nàng bùng lên, như một ngọn lửa rực cháy giữa bầu không khí lạnh lẽo.

Lâm Phong đứng chắn trước các mỹ nhân và Linh Nhi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đội quân Thiên Binh Thiên Tướng hùng hậu. Ánh mắt chàng sắc lạnh như băng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự phẫn nộ đang bùng cháy dữ dội. Chàng cảm nhận được cái "lực lượng vô hình" đã kéo chàng bấy lâu nay, cái sợi dây xích vô hình đã định đoạt vận mệnh của cả gia tộc chàng 100 năm trước, giờ đây đã hiện hình rõ nét hơn bao giờ hết. "Đến rồi sao..." Lâm Phong thì thầm, giọng trầm khàn, mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. "Cái lực lượng vô hình kéo ta bấy lâu nay... thứ đã định đoạt vận mệnh của cả gia tộc ta 100 năm trước."

Không chút do dự, Cửu Thiên Huyền Kiếm, với thân kiếm đen tuyền và những phù văn cổ xưa khắc trên đó, đột nhiên xuất hiện trong tay Lâm Phong. Kiếm thân tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, chiếu sáng cả một góc trời đang bị bóng tối bao phủ, như một ngọn lửa bất diệt trong màn đêm. Ánh mắt Lâm Phong đối diện trực tiếp với đội quân Thiên Binh Thiên Tướng hùng hậu đang giáng lâm, không hề nao núng. Chàng biết, đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu với cả Thiên Đạo, một cuộc chiến để đòi lại công bằng, để phá vỡ xiềng xích của vận mệnh. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, không chỉ là khẩu hiệu, mà là lời thề son sắt của chàng để đối mặt với những gì sắp tới.

Nhưng ngay khi Lâm Phong chuẩn bị xuất kiếm, một cơn đau đầu dữ dội đột ngột ập đến, như có hàng vạn mũi kim đâm xuyên vào đại não. Thị giác của chàng mờ đi, những hình ảnh chói lóa, loang lổ như những mảnh vỡ ký ức vụn vỡ lướt qua trong tâm trí. Áp lực từ Thiên Binh Thiên Tướng bỗng chốc tăng lên gấp bội, không còn là uy hiếp từ bên ngoài mà như một gọng kìm vô hình đang siết chặt lấy linh hồn chàng. Chàng lảo đảo, tay ôm chặt lấy đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay cũng khẽ rung lên như muốn tuột khỏi tầm kiểm soát.

"Cái quái gì thế này...? Không thể nào chịu đựng nổi áp lực này!" Lâm Phong thì thầm, giọng nói đứt quãng, khó hiểu, như đang nói với chính mình hơn là với những kẻ địch trước mặt. Cơ thể chàng run rẩy kịch liệt, đôi chân không còn trụ vững, khuỵu xuống nền đá lạnh lẽo của cổ di tích. Một cảm giác quay cuồng, buồn nôn ập đến, kéo theo là những âm thanh hỗn loạn vang vọng trong đầu chàng, như tiếng chuông từ một quá khứ xa xăm đang vang vọng trở lại.

"Lâm Phong, chàng sao vậy? Đừng làm thiếp sợ!" Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh giờ đây ánh lên nỗi lo lắng tột độ. Nàng vội vàng lao tới, đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của chàng. Mộc Ly, vẻ mặt hoạt bát thường ngày giờ cũng tái nhợt, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy bối rối và hoảng sợ. "Lâm Phong ca ca!" Linh Nhi, cô bé luôn bám víu lấy chàng, sợ hãi nép sát vào người Hạ Vũ, đôi mắt ngấn nước nhìn Lâm Phong trong đau đớn. Hạ Vũ, dịu dàng như sương sớm, cũng không giấu được vẻ đau lòng và lo sợ, vội vàng xoa nhẹ lưng chàng, muốn truyền chút linh lực để xoa dịu. Tần Nguyệt, điềm tĩnh hơn, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây cũng đầy vẻ cảnh giác, nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong.

Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ mà Bạch Lão Tổ đã trao, vào lúc này, đột nhiên phát sáng mãnh liệt. Ánh sáng xanh đen huyền ảo, tựa như một xoáy nước xoắn ốc, cuồn cuộn bao phủ lấy Lâm Phong, nuốt chửng ý thức của chàng vào một vực sâu ký ức không đáy. Các mỹ nhân vội vàng bao quanh chàng, vừa bảo vệ chàng khỏi sự uy hiếp của Thiên Binh Thiên Tướng đang dần tiến tới, vừa lo lắng gọi tên chàng trong vô vọng, bởi chàng đã hoàn toàn chìm vào thế giới riêng của mình. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển càng lúc càng mạnh, tạo thành một rào chắn vô hình xung quanh Lâm Phong, ngăn cách chàng khỏi thế giới hiện tại, và cũng ngăn cách đội quân Thiên Binh Thiên Tướng đang nheo mắt quan sát với vẻ khó hiểu.

***

Một cảm giác quay cuồng đến tột độ, như thể bị kéo xuyên qua hàng vạn không gian và thời gian. Khi ý thức Lâm Phong dần định hình trở lại, chàng thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao vời vợi. Không khí thanh khiết, mát mẻ, mang theo mùi hương thảo mộc và ẩm ướt của đất đá sau mưa. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng yên bình đến lạ lùng. Xa xa, tiếng hạc kêu vang vọng, thanh thoát và cao vút, làm tăng thêm vẻ thoát tục cho khung cảnh. Sương mù và mây bay lượn quanh các đỉnh núi, tạo thành những dải lụa trắng mềm mại vắt ngang qua những ngọn núi hùng vĩ, khiến nơi đây trông như một cõi tiên cảnh, thoát ly khỏi trần thế.

Đây chính là Linh Sơn Bích Lạc, nơi Lâm Gia cổ tộc sinh sống, một nơi mà Lâm Phong từng chỉ biết qua những mảnh ký ức vụn vỡ và lời kể của Bạch Lão Tổ. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành những dải lụa màu xanh ngọc bích lấp lánh, lượn lờ giữa không trung. Các kiến trúc cổ kính, tinh xảo, được xây dựng bằng những loại đá quý hiếm và gỗ linh mộc, ẩn mình giữa những rừng cây xanh tốt, toát lên vẻ uy nghiêm và bề thế của một gia tộc có lịch sử lâu đời.

Trong thị kiến, Lâm Phong nhìn thấy các thành viên Lâm Gia đang sinh hoạt một cách bình yên. Những trưởng bối tóc bạc phơ ngồi xếp bằng trên những tảng đá lớn, nhắm mắt tĩnh tâm, hấp thu linh khí trời đất để tu luyện. Những tu sĩ trẻ hơn thì đang hăng say rèn luyện các loại công pháp, kiếm thuật, pháp thuật dưới sự chỉ dẫn của sư phụ. Tiếng kiếm va chạm, tiếng pháp quyết vang vọng, nhưng không hề phá vỡ sự yên bình chung của toàn cảnh. Đám trẻ nhỏ, với đôi mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên, chạy nhảy vui đùa trên những thảm cỏ xanh mướt, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp các thung lũng. Chúng không hề biết, định mệnh nghiệt ngã đang chờ đợi gia tộc mình.

Lâm Phong cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với những con người này, một cảm giác thân thuộc như thể họ là chính gia đình chàng. Chàng nhìn thấy một người phụ nữ trẻ, với vẻ đẹp hiền dịu và ánh mắt ấm áp, đang dắt tay một đứa bé trai khoảng năm, sáu tuổi, chỉ vào những đám mây lơ lửng trên đỉnh núi, kể cho đứa bé nghe những câu chuyện cổ tích về các vị thần tiên. Một cảnh tượng bình dị, tràn đầy hạnh phúc và sự sống.

Nhưng rồi, sự yên bình đó đột ngột bị xé tan.

Bầu trời trên đỉnh núi, vốn trong xanh và được điểm xuyết bởi những dải mây trắng, bỗng chốc tối sầm lại, không phải vì mây đen kéo đến, mà như thể một vết nứt khổng lồ đang lan rộng ra. Không phải một vết nứt bình thường, mà là một lỗ đen khổng lồ, sâu hun hút, như một con mắt của quỷ dữ đang mở ra trên không trung. Từ bên trong lỗ đen đó, một luồng năng lượng đen tối, áp bức, vô cùng quỷ dị lan tỏa ra, nuốt chửng ánh sáng và linh khí của Linh Sơn Bích Lạc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở.

Tiếng gầm rú không rõ nguồn gốc, trầm đục và đầy đe dọa, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu tận tâm can của mỗi thành viên Lâm Gia. Nó không giống tiếng thú gầm, cũng không giống tiếng sét đánh, mà như tiếng gào thét của một thực thể khổng lồ, cổ xưa, vừa đau đớn vừa phẫn nộ, đang thức tỉnh từ giấc ngủ vĩnh hằng.

Một trưởng bối Lâm Gia, tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu giờ đây trắng bệch vì kinh hãi, lảo đảo đứng dậy, chỉ tay lên bầu trời. Giọng ông run rẩy, xen lẫn sự tuyệt vọng: "Thiên Đạo Vết Nứt... không thể nào! Lời nguyền đã đến lúc bùng phát sao?" Những lời này như một lời tiên tri nghiệt ngã, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào lòng những người xung quanh.

Bạch Lão Tổ (cổ xưa), thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, xuất hiện giữa đám đông. Ông không còn vẻ thâm trầm, uyên bác thường thấy, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. "Tất cả chuẩn bị chiến đấu! Bảo vệ huyết mạch của tộc ta!" Giọng ông vang vọng, mang theo ý chí sắt đá, cố gắng trấn an những trái tim đang run rẩy. Ngay lập tức, hàng loạt thành viên Lâm Gia bắt đầu kích hoạt các trận pháp phòng ngự. Những phù văn cổ xưa, màu vàng rực, bay lượn khắp nơi, kết nối với nhau tạo thành một tấm màn chắn khổng lồ, cố gắng ngăn cản luồng năng lượng đen tối đang cuồn cuộn đổ xuống. Ánh sáng rực rỡ từ các trận pháp đối chọi gay gắt với bóng tối đang không ngừng lan đến, như một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và sự diệt vong. Những đứa trẻ và người yếu thế hơn nhanh chóng được đưa vào nơi ẩn nấp bí mật, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía bầu trời đang bị xé toạc, tiếng khóc thút thít vang lên trong vô vọng. Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ Linh Sơn Bích Lạc, báo hiệu một tai họa không thể tránh khỏi.

***

Thị kiến tiếp tục, và cảnh tượng trước mắt Lâm Phong giờ đây là một địa ngục trần gian. Linh Sơn Bích Lạc đã không còn giữ được vẻ thanh bình, thoát tục của một cõi tiên cảnh. Thay vào đó, nó đã trở thành một chiến trường tàn khốc, một đống đổ nát hoang tàn.

Âm thanh kinh hoàng của những tiếng nổ long trời lở đất vang vọng không ngừng, xé nát màng nhĩ. Tiếng la hét thảm thiết của hàng vạn sinh linh, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng kêu gào đau đớn của các tu sĩ Lâm Gia hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi cháy khét của năng lượng hỗn loạn, mùi lưu huỳnh nồng gắt từ vết nứt khổng lồ trên bầu trời, và cả mùi ẩm mốc của sự chết chóc đang lan tràn. Linh khí vốn dồi dào giờ đây trở nên điên cuồng, biến chất, cuồn cuộn xoáy tròn như những cơn lốc tử thần, khiến mọi thứ trở nên méo mó và chết chóc.

Bầu trời bị xé toạc, không còn là lỗ đen đơn thuần mà là một cổng không gian khổng lồ, từ đó không ngừng đổ xuống hàng loạt Thiên Binh cổ xưa. Chúng không mặc giáp vàng hay bạc lấp lánh như những kẻ đang đối mặt với Lâm Phong ở hiện tại, mà thay vào đó là những bộ giáp xám xịt, cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, nhưng toát ra một khí thế lạnh lẽo, vô cảm và tàn bạo hơn rất nhiều. Tay chúng cầm những binh khí cổ xưa, rỉ sét nhưng vẫn sắc bén, lao xuống như những con thiêu thân, không ngừng tấn công các thành viên Lâm Gia.

Đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc tàn sát, một sự trừng phạt nghiệt ngã. Các trưởng bối và cường giả Lâm Gia, dù đã dốc hết sức lực, vận dụng mọi công pháp và pháp bảo, nhưng vẫn không thể chống lại làn sóng tấn công như thủy triều dâng của Thiên Binh cổ xưa. Các trận pháp phòng ngự vỡ vụn từng lớp, như những tấm kính mỏng manh dưới sức nặng của một ngọn núi. Từng thành viên Lâm Gia lần lượt ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả ngọn núi Bích Lạc. Những khuôn mặt vốn hiền hòa, giờ đây chỉ còn lại sự kinh hoàng, đau đớn và tuyệt vọng. Họ chiến đấu anh dũng, nhưng đó là một cuộc chiến không có hy vọng.

Lâm Phong nhìn thấy Bạch Lão Tổ (cổ xưa), thân hình gầy gò của ông giờ đây đẫm máu, vết thương chồng chất, nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến lạ thường. Ông đang cố gắng bảo vệ một kết giới nhỏ, nơi một đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say, không hề hay biết đến thảm cảnh đang diễn ra xung quanh. Đứa bé đó có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt nhắm nghiền, môi khẽ mấp máy, vẻ đẹp hồn nhiên của nó như một điểm sáng nhỏ nhoi trong biển máu và lửa.

Bạch Lão Tổ (cổ xưa) dồn toàn bộ tu vi cuối cùng của mình, hai tay kết ấn, cố gắng duy trì kết giới bảo vệ đứa bé. Giọng ông khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn đầy nội lực, vang vọng trong không gian hỗn loạn, như một lời thề son sắt gửi gắm vào hư vô: "Lâm Gia sẽ không diệt vong! Huyết mạch này... phải được bảo vệ! Lời nguyền sẽ không thể phong tỏa mãi! Con đường nghịch thiên phải được tiếp nối bởi người mang huyết mạch thuần khiết nhất!" Ánh mắt ông tràn ngập tình yêu thương và hy vọng, hướng về đứa trẻ sơ sinh, như gửi gắm tất cả tương lai của gia tộc vào sinh linh bé bỏng đó.

Đúng lúc đó, từ vết nứt khổng lồ trên bầu trời, một tiếng nói vang vọng, không mang hình dạng cụ thể, nhưng mang theo uy áp và sự tàn khốc vô hạn. Đó là tiếng nói của thực thể bí ẩn, của 'Thiên Đạo' đang giáng xuống sự trừng phạt. "Kẻ nghịch thiên... sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt! Huyết mạch tội lỗi... vĩnh viễn bị nguyền rủa!" Tiếng nói đó vang vọng khắp các giới, như một lời tuyên án không thể đảo ngược.

Kết giới của Bạch Lão Tổ (cổ xưa) bắt đầu nứt vỡ. Ông biết mình không còn nhiều thời gian. Với những hơi tàn cuối cùng, ông vung tay, một luồng sáng xanh biếc từ cơ thể ông bao bọc lấy đứa bé và kết giới, đẩy nó vào một khe nứt không gian nhỏ, biến mất không dấu vết. Ngay sau đó, một luồng năng lượng hủy diệt khổng lồ từ lỗ đen trên trời ập xuống, nuốt chửng hoàn toàn Bạch Lão Tổ (cổ xưa) và những gì còn sót lại của Linh Sơn Bích Lạc. Mọi thứ hóa thành tro bụi, thành hư vô. Cả ngọn núi hùng vĩ, giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn, một vết sẹo đau đớn trên mặt đất, minh chứng cho một thảm kịch kinh hoàng đã xảy ra.

Hình ảnh cuối cùng mà Lâm Phong nhìn thấy là ánh mắt kiên định của Bạch Lão Tổ (cổ xưa), trước khi ông bị hóa thành tro bụi, dường như đã vượt qua hàng trăm năm để nhìn thẳng vào chàng, gửi gắm một niềm hy vọng.

***

Lâm Phong giật mình tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng thớ thịt run rẩy. Chàng hổn hển thở dốc, như một người vừa thoát chết từ dưới nước. Cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ đây, tâm trí chàng đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Những mảnh ký ức vụn vỡ giờ đã nối kết thành một bức tranh hoàn chỉnh, một sự thật tàn khốc đến nghẹt thở.

"Lâm Phong ca ca!" Linh Nhi là người đầu tiên nhận ra chàng tỉnh lại, cô bé sung sướng reo lên, ôm chầm lấy cánh tay chàng.

"Chàng... chàng không sao chứ?" Tuyết Dao lo lắng hỏi, đôi mắt nàng vẫn còn vương vẻ sợ hãi.

Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao cạo, nhìn thẳng vào đội quân Thiên Binh Thiên Tướng vẫn đang lơ lửng trên không trung, nhưng giờ đây, chúng không còn là những kẻ thù vô danh. Chàng đã nhìn thấy những kẻ giống chúng, những Thiên Binh cổ xưa, đã tàn sát gia tộc chàng 100 năm về trước.

"Thiên Đạo Vô Tình... Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm khàn, mang theo sự căm phẫn tột độ, nhưng cũng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Chàng giờ đã hiểu rõ hơn về "Thiên Đạo Vết Nứt", về "lời nguyền huyết mạch" mà Bạch Lão Tổ đã úp mở, về "vận mệnh đã định từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến". Đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một âm mưu, một cuộc trừng phạt có chủ đích, một lời nguyền tàn khốc giáng xuống gia tộc chàng chỉ vì họ mang trong mình huyết mạch "nghịch thiên".

Chàng chính là đứa bé sơ sinh trong vòng tay của Bạch Lão Tổ (cổ xưa) năm xưa. Chàng chính là người mang "huyết mạch thuần khiết nhất", được gửi gắm hy vọng cuối cùng của gia tộc.

Lâm Phong đứng thẳng người dậy, một luồng khí thế hùng mạnh bùng lên từ cơ thể chàng, không còn là sự hỗn loạn hay mệt mỏi ban đầu. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng chốc tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ hơn bao giờ hết, như cảm nhận được ý chí kiên cường của chủ nhân. Các phù văn cổ xưa trên thân kiếm giờ đây như sống lại, nhấp nháy liên tục, tạo thành một trường lực vô hình xung quanh Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng cũng không ngừng phát ra những luồng linh lực huyền bí, như đang hòa hợp với huyết mạch của chàng.

"Huyễn Mặc Chi Đạo... Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp cổ di tích, mang theo sự phẫn nộ, bi tráng, nhưng cũng là một lời thề sắt đá, một lời tuyên chiến với cả Thiên Đạo. "Các ngươi muốn trừng phạt huyết mạch của ta? Muốn phong tỏa con đường nghịch thiên của ta? Vậy thì đến đây! Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là 'lời nguyền' đó, sẽ bị phá vỡ! Cái gọi là 'Thiên Đạo Vô Tình' đó, sẽ phải quỳ gối trước 'Nhân Đạo Hữu Tình'!"

Đôi mắt đen láy của Lâm Phong giờ đây ánh lên một ngọn lửa cuồng nộ, kiên định đến mức đáng sợ. Chàng không còn là thanh niên bàng hoàng trước bí mật thân thế, mà là người thừa kế của một gia tộc bị nguyền rủa, một kẻ nghịch thiên mang trong mình sứ mệnh phá vỡ xiềng xích vận mệnh đã được an bài từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Con đường tu luyện của chàng, từ Luyện Khí đến Hóa Thần, không chỉ là vì bản thân, mà còn vì lời thề với tổ tiên, vì sự công bằng cho gia tộc đã ngã xuống. Cuộc chiến này, chàng sẽ không lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ