Tiếng gầm thét “Huyễn Mặc Chi Đạo... Duy Ngã Độc Tôn!” của Lâm Phong vang vọng khắp Cổ Di Tích Huyền Không, xuyên phá những tầng mây mù cổ kính, mang theo một sức mạnh rung chuyển cả đất trời. Không phải là âm thanh phẫn nộ đơn thuần, mà là lời thề son sắt, là sự bùng nổ của một ý chí kiên định đến cùng cực, nảy mầm từ vực sâu của đau thương và phẫn uất. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không còn chỉ là pháp bảo, mà như một phần kéo dài của sinh mệnh, phát ra ánh sáng xanh lam chói lòa, những phù văn cổ xưa trên thân kiếm nhảy múa điên cuồng, tạo thành một trường lực vô hình đẩy lùi mọi áp lực xung quanh. Huyễn Mặc Quyển, tựa như một trí giả vô ngôn, khẽ rung động trên ngực chàng, những luồng linh lực huyền bí từ đó hòa vào huyết mạch đang sôi sục của Lâm Phong, như thể nó đã đợi chờ khoảnh khắc này từ ngàn vạn năm trước.
Đội quân Thiên Binh Thiên Tướng, vốn dĩ uy nghi bất khả xâm phạm, giờ đây cũng chùn bước trước khí thế ngút trời của Lâm Phong. Ánh mắt kiên định, pha lẫn sự cuồng nộ và bi tráng của chàng, dường như đã chạm đến một thứ gì đó nguyên thủy, vượt xa khỏi giới hạn của phàm nhân. Chúng không phải là những kẻ vô tri vô giác, mà là những thực thể được tạo ra để duy trì trật tự của Thiên Đạo, nhưng trong khoảnh khắc này, một làn sóng rung động khó hiểu lan tỏa khắp hàng ngũ của chúng. Những bộ giáp vàng đồng, những đôi cánh bạc vẫn lấp lánh dưới ánh chiều tà đang tắt dần, nhưng những gương mặt vô cảm phía sau mặt nạ sắt dường như thoáng qua một chút ngưng trọng. Một vị Thiên Tướng đầu lĩnh, thân hình to lớn nhất, giáp trụ lấp lánh như vàng ròng, đột nhiên vung trường kích lên cao, một luồng ánh sáng chói lòa từ đầu kích bắn ra, tạo thành một biểu tượng cổ xưa trên không trung. Nó không phải là một đòn tấn công, mà như một dấu hiệu, một lời cảnh báo, hay có lẽ là một thông điệp vô ngôn gửi đến Lâm Phong.
"Ngươi... đã thức tỉnh... nhưng vận mệnh... không thể thay đổi!" Một giọng nói vang vọng, mang theo sự lạnh lẽo và uy áp của thiên uy, dường như xuyên thẳng vào tâm khảm Lâm Phong, nhưng không còn khiến chàng run sợ. Giọng nói đó, không phát ra từ bất kỳ Thiên Binh nào cụ thể, mà như là một âm thanh tổng hòa từ ý chí của cả đội quân, từ chính "Thiên Đạo Vô Tình" mà chúng đại diện. Ngay sau đó, như một cơn gió thoảng qua, toàn bộ đội quân Thiên Binh Thiên Tướng bỗng chốc tan biến vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài cảm giác nặng nề vẫn còn lơ lửng trong không khí, như một lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi trong tương lai. Sự rút lui đột ngột của chúng không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là sự xác nhận rằng chúng đã nhận ra một điều gì đó đặc biệt trong huyết mạch của Lâm Phong, một điều khiến chúng phải tạm thời lùi bước, chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô lớn hơn.
Lâm Phong đứng bất động giữa đống đổ nát của Cổ Di Tích Huyền Không, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn phát sáng nhè nhẹ trong tay, nhưng ánh sáng đó dần dần dịu đi, như ngọn lửa cuồng nộ trong lòng chàng đang chuyển hóa thành một ngọn lửa âm ỉ, bền bỉ hơn. Ánh mắt chàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian rộng lớn. Những tòa tháp đá trắng ngà, đình đài chạm khắc tinh xảo, cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ, tất cả đều mang một vẻ hùng vĩ cổ kính, nhưng giờ đây, trong mắt Lâm Phong, chúng còn chứa đựng một nỗi bi thương nghìn năm. Các bức tường phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, những vết nứt hằn sâu trên đá, không chỉ là dấu vết của kiến trúc bị bào mòn, mà còn là vết sẹo của một quá khứ bi thảm mà chàng vừa chứng kiến. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng, tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo, tất cả âm thanh bình yên đó giờ đây lại càng khiến tâm trí chàng thêm nặng trĩu. Mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt của mây mù, xen lẫn mùi thảo dược tự nhiên, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, huyền bí, nhưng lại đầy ám ảnh. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm từ các trận pháp cổ xưa, như chính cuộc đời chàng vậy, bên ngoài là cơ duyên, bên trong là cạm bẫy định mệnh.
Chàng vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng tạc từ đá, nhưng bên trong, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Những mảnh ký ức về thị kiến Lâm Gia Diệt Môn 100 năm trước vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí chàng, như một thước phim kinh hoàng vừa được tua chậm. Tiếng kêu la thảm thiết, ánh mắt tuyệt vọng của tổ tiên, và đặc biệt là ánh mắt kiên định, đầy hy vọng của Bạch Lão Tổ (cổ xưa) trước khi hóa thành tro bụi, tất cả đều khắc sâu vào tâm khảm chàng. Chàng là đứa bé sơ sinh đó, là người được gửi gắm hy vọng cuối cùng của gia tộc, là người mang trong mình "huyết mạch thuần khiết nhất" và "lời nguyền nghịch thiên". Toàn bộ thân thế, nguồn gốc của chàng giờ đây đã được hé lộ, nhưng thay vì mang lại sự giải thoát, nó lại trút xuống chàng một gánh nặng khổng lồ.
"Một trăm năm... một lời nguyền... Thiên Đạo..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể chàng đang nói chuyện với chính mình, hoặc với những linh hồn đã khuất của gia tộc. Chàng ngước mắt lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây cuối cùng của hoàng hôn đang tan dần, lòng trào dâng một sự căm phẫn tột độ đối với cái gọi là "Thiên Đạo Vô Tình" kia. Nó không chỉ là một quy luật tự nhiên, mà là một thực thể có ý chí, một kẻ bạo chúa đã thẳng tay trừng phạt gia tộc chàng chỉ vì họ dám vượt qua giới hạn, dám "nghịch thiên cải mệnh".
Thôn Thiên Thử, cảm nhận được sự u uất sâu sắc từ chủ nhân, khẽ kêu chiêm chiếp, rồi nhẹ nhàng cọ cái đầu nhỏ xíu, mềm mại vào má Lâm Phong. Nó không hiểu được tất cả những gì đang diễn ra, nhưng sự gắn kết vô hình giữa linh thú và chủ nhân cho phép nó cảm nhận được nỗi đau trong lòng chàng.
Các mỹ nhân và Linh Nhi đứng cách đó không xa, lo lắng quan sát chàng. Vẻ mặt Lâm Phong lúc này không còn sự phóng khoáng, dí dỏm thường ngày, mà thay vào đó là sự trầm mặc, nặng nề, như thể chàng đang gánh vác cả một thế giới trên vai.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài vẫn còn vương vẻ sợ hãi sau khi chứng kiến sự bùng nổ của Lâm Phong, giờ đây lại chuyển sang lo lắng tột độ. Nàng khẽ bước tới, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. "Phong... chàng không sao chứ?" Nàng hỏi, nhưng trong câu hỏi đó chứa đựng cả sự quan tâm sâu sắc và nỗi sợ hãi mơ hồ về một điều gì đó mà nàng chưa thể hiểu hết. Nàng biết, từ khoảnh khắc Lâm Phong bừng tỉnh sau thị kiến, chàng đã không còn là Lâm Phong mà họ vẫn biết.
Mộc Ly, hoạt bát, tinh nghịch thường ngày, giờ đây cũng im lặng một cách lạ thường. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, ánh lên sự sốt ruột và lo lắng. Nàng muốn lao tới, muốn ôm chặt chàng, muốn dùng sự ấm áp của mình để xua đi bóng tối đang bao trùm lấy chàng, nhưng nàng cảm nhận được một bức tường vô hình đang ngăn cách Lâm Phong với thế giới bên ngoài.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, khẽ thở dài. Nàng hiểu rằng, đôi khi, đàn ông cần không gian riêng để đối mặt với những cơn bão trong lòng. Nhưng nàng cũng biết, Lâm Phong không thể một mình gánh vác tất cả. Nàng trao đổi ánh mắt với các tỷ muội, một sự đồng thuận không lời về việc họ sẽ luôn ở bên chàng, bất kể điều gì xảy ra.
Lam Yên, mạnh mẽ và quyết đoán, ánh mắt sắc bén như chim ưng của nàng vẫn quét một vòng cảnh giác xung quanh, dù Thiên Binh Thiên Tướng đã rút lui. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm vẫn còn đó, không phải từ kẻ thù hữu hình, mà từ chính gánh nặng mà Lâm Phong đang phải đối mặt. Nàng siết chặt tay, sẵn sàng chiến đấu, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với bất kỳ điều gì có thể làm tổn hại đến người đàn ông của mình.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, tràn đầy sự lo lắng và từ bi. Nàng muốn dùng sự dịu dàng của mình để xoa dịu nỗi đau trong lòng Lâm Phong, nhưng nàng cũng cảm thấy bất lực trước sự trầm mặc của chàng. Linh Nhi, cô bé bám víu vào Hạ Vũ, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương nét sợ hãi, đôi mắt to tròn, đen láy nhìn Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng đầy bối rối. Cô bé không hiểu được những gì đã xảy ra, nhưng cô bé biết, "ca ca" của mình đang rất buồn.
Trong khoảnh khắc đó, ánh chiều tà cuối cùng cũng khuất dạng, màn đêm buông xuống, nuốt chửng Cổ Di Tích Huyền Không vào bóng tối thăm thẳm. Chỉ có ánh sáng yếu ớt còn sót lại trên Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, cùng với ánh mắt kiên định nhưng đầy u uất của Lâm Phong, như những đốm lửa leo lét giữa biển đêm. Cả đoàn người đứng lặng lẽ, chờ đợi, như những vì sao nhỏ bé, cố gắng chiếu sáng con đường cho vầng trăng đang bị mây đen che khuất.
***
Đêm về khuya, không khí tại Cổ Di Tích Huyền Không trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mây mù dày đặc như những dải lụa trắng khổng lồ ôm trọn lấy các tòa tháp cổ, khiến không gian càng thêm huyền bí và u tịch. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng ai đó đang than khóc, cộng hưởng với nỗi lòng nặng trĩu của Lâm Phong. Các mỹ nhân biết rằng không thể để chàng cứ đứng mãi giữa cảnh hoang tàn này, họ cần một nơi ấm áp hơn, an toàn hơn để chàng có thể trút bỏ gánh nặng.
Tần Nguyệt, luôn là người điềm tĩnh và thấu đáo nhất, khẽ lên tiếng: "Phong, đêm đã khuya rồi. Chúng ta nên tìm một nơi trú ẩn." Nàng khẽ hất cằm về phía một hang động nhỏ ẩn mình dưới chân một ngọn núi đá, nơi họ đã từng đi qua. Hang động này nằm khuất sau những bụi cây cổ thụ và dây leo chằng chịt, miệng hang khá hẹp nhưng bên trong lại đủ rộng rãi để cả nhóm có thể nghỉ ngơi.
Lâm Phong vẫn trầm mặc, nhưng chàng khẽ gật đầu, như một cái máy. Tuyết Dao và Hạ Vũ khẽ đỡ Linh Nhi, cô bé đã mệt lả và ngủ thiếp đi trong vòng tay Mộc Ly. Cả nhóm cùng nhau di chuyển vào hang động.
Bên trong hang động nhỏ, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Mộc Ly nhanh nhẹn dùng linh lực nhóm lên một đống lửa trại giữa hang. Lửa trại bập bùng chiếu sáng những gương mặt lo lắng, xua tan đi phần nào sự lạnh giá và bóng tối bao trùm. Mùi khói củi ấm áp lan tỏa, quyện lẫn với mùi đá cổ và đất ẩm, tạo nên một cảm giác an toàn mong manh.
Lâm Phong ngồi im lặng bên đống lửa, ánh mắt thất thần nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa. Ngọn lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt chàng, lúc mờ ảo, lúc rực sáng, như chính những cảm xúc đang giằng xé trong tâm hồn chàng. Chàng vẫn chưa nói thêm lời nào kể từ khi Thiên Binh Thiên Tướng rút lui, khiến các mỹ nhân càng thêm lo lắng. Nỗi đau, sự phẫn nộ, sự hoài nghi về vận mệnh, tất cả đang đè nặng lên trái tim chàng. Chàng nhận ra rằng, dù chàng có cố gắng đến mấy, có tu luyện đến đâu, thì gánh nặng của huyết mạch, của lời nguyền gia tộc, vẫn luôn đeo bám chàng như một cái bóng. Và điều đáng sợ nhất, là những người thân yêu bên cạnh chàng cũng có thể bị liên lụy.
Tuyết Dao nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Phong, đặt tay lên vai chàng. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp áo, nhưng Lâm Phong vẫn không phản ứng. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt chàng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu cho thấy chàng vẫn ổn. "Lâm Phong, chàng đừng giữ mọi thứ trong lòng. Chúng ta ở đây mà," nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự dịu dàng và lo lắng khôn cùng. Nàng biết, chàng đang trải qua một cú sốc lớn, một sự thật tàn khốc đã được phơi bày.
Tần Nguyệt ngồi đối diện, nhẹ nhàng đưa cho chàng một chén trà thảo dược ấm. Hơi nóng từ chén trà bốc lên, mang theo mùi hương thoang thoảng của cỏ cây, có lẽ sẽ giúp chàng bình tâm hơn. "Dù có chuyện gì, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt," nàng nói, giọng trầm ấm, chắc chắn, như một lời cam kết không thể lay chuyển. "Chàng không đơn độc."
Mộc Ly, sau khi đã đặt Linh Nhi đang ngủ say vào một góc an toàn, cũng ngồi sát lại, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy vẻ sốt ruột. "Đúng vậy! Chàng không cần phải một mình gánh vác tất cả!" Nàng nói, giọng nói tuy líu lo nhưng lại chứa đựng một sự kiên định mạnh mẽ. Nàng không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng tình cảm của nàng dành cho Lâm Phong là chân thành và mãnh liệt nhất. "Chúng ta là người nhà của chàng mà!"
Lam Yên, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, cũng ngồi xuống. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, như thể đang đối mặt với kẻ thù vô hình. "Kẻ nào dám làm khó chàng, ta sẽ không tha!" Nàng khẽ gằn giọng, bàn tay nắm chặt thanh trường đao bên hông, thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu đến cùng. Đối với Lam Yên, hành động luôn có ý nghĩa hơn lời nói. Nàng sẽ là lá chắn vững chắc nhất cho Lâm Phong, sẽ cùng chàng vượt qua mọi phong ba bão táp.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết, cũng ngồi kề bên. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay của Lâm Phong, xoa nhẹ. Bàn tay nàng mềm mại, ấm áp, như muốn truyền một phần sức mạnh và sự bình yên của mình cho chàng. Nàng tin rằng, đôi khi, sự im lặng và cảm nhận trực tiếp mới là điều Lâm Phong cần nhất lúc này.
Linh Nhi, trong giấc ngủ vô thức, bỗng nhiên khẽ rên một tiếng, rồi siết chặt tay Mộc Ly, như thể đang tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay quen thuộc. Hành động ngây thơ đó của cô bé như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì Lâm Phong đang bảo vệ, về những sinh linh yếu ớt mà chàng không thể để bị tổn hại. Thôn Thiên Thử, vẫn nằm trên vai Lâm Phong, khẽ cựa quậy, rồi cũng cuộn tròn lại, ánh mắt to tròn vẫn dõi theo chủ nhân, như một người bạn trung thành nhất.
Lâm Phong vẫn bất động, nhưng cảm nhận được những cái chạm nhẹ, những lời nói dịu dàng, những ánh mắt đầy yêu thương đang vây quanh mình. Mùi khói củi, hơi ấm từ ngọn lửa, và đặc biệt là sự ấm áp từ những bàn tay đang chạm vào chàng, tất cả từ từ xoa dịu những vết thương trong tâm hồn chàng. Chàng hít một hơi thật sâu, mùi hương của trà thảo dược và khói củi lan tỏa trong khoang mũi, mang theo một chút bình yên hiếm hoi. Chàng không cô độc, chàng không hề một mình. Những người phụ nữ này, những người đã cùng chàng trải qua bao phong ba bão táp, đang ở đây, kề vai sát cánh, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cái cảm giác cô độc bủa vây chàng từ khi thị kiến kết thúc dần dần bị xua tan, thay vào đó là sự ấm áp của tình thân, tình yêu.
***
Đêm càng lúc càng sâu, ánh lửa trại vẫn bập bùng, soi rõ sự tĩnh lặng bao trùm trong hang động. Chỉ có tiếng củi cháy lách tách và tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài, như những lời thì thầm của màn đêm. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng chìm trong trầm mặc, Lâm Phong từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt chàng lướt qua từng gương mặt thân yêu đang nhìn chàng với sự lo lắng và chờ đợi. Nỗi đau và gánh nặng trong lòng chàng như vỡ òa, như dòng nước lũ bị đê ngăn quá lâu, giờ tìm thấy lối thoát.
"Ta đã nhìn thấy..." Lâm Phong bắt đầu, giọng nói khàn khàn, như thể chàng vừa trải qua một cuộc hành trình dài đầy gian khổ. "Ta đã nhìn thấy sự diệt vong của Lâm Gia... một trăm năm về trước."
Các mỹ nhân nín thở lắng nghe, không ai dám ngắt lời chàng. Linh Nhi, dù vẫn đang ngủ, cũng khẽ cựa mình, như cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
Lâm Phong kể lại mọi thứ, từ hình ảnh Lâm Gia cổ xưa tại Linh Sơn Bích Lạc, một nơi thanh tịnh bị bao phủ bởi một "hiện tượng kỳ lạ" – bầu trời nứt toác, một khe hở không gian khổng lồ xuất hiện, báo hiệu tai họa. Chàng kể về sự xuất hiện của những Thiên Binh cổ xưa, về cái "lời nguyền cổ xưa" hay "Thiên Đạo Vết Nứt" đã biến đổi linh khí, gây ra sự tàn phá kinh hoàng. Giọng chàng run lên khi kể về cảnh Bạch Lão Tổ (cổ xưa) cùng các trưởng bối Lâm Gia đã chiến đấu anh dũng nhưng vô vọng, về những lời cuối cùng của ông về "lời nguyền huyết mạch" và "vận mệnh nghịch thiên", và cách ông đã bảo vệ đứa trẻ sơ sinh – chính là chàng.
"Đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên," Lâm Phong nói, giọng chàng trở nên kiên định hơn, nhưng vẫn còn vương vấn nỗi đau. "Đó là một âm mưu, một cuộc trừng phạt có chủ đích. Một lời nguyền kinh khủng giáng xuống gia tộc ta chỉ vì họ mang trong mình huyết mạch 'nghịch thiên'. Và cái gọi là 'Thiên Đạo'... nó không chỉ là quy luật... nó có ý chí. Nó là một kẻ thao túng vận mệnh!"
Khi Lâm Phong kể đến đoạn cuối, về hình ảnh Bạch Lão Tổ (cổ xưa) nhìn thẳng vào chàng với ánh mắt đầy hy vọng trước khi tan biến, nước mắt đã lăn dài trên má Tuyết Dao. Nàng vươn tay, ôm chặt lấy Lâm Phong, đầu tựa vào vai chàng, như muốn dùng toàn bộ sức lực của mình để xoa dịu nỗi đau mà chàng đang gánh chịu. Hơi ấm từ cái ôm của nàng, cùng với mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết của cơ thể nàng, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn chàng.
"Không sao đâu, Phong... không sao đâu," Tuyết Dao thì thầm, giọng nàng nghẹn ngào. "Dù chàng là ai, dù chàng phải đối mặt với gì, chúng ta sẽ luôn ở bên chàng. Mãi mãi." Lời nói của nàng không chỉ là sự an ủi, mà là một lời hứa, một lời thề nguyện xuất phát từ trái tim.
Tần Nguyệt cũng khẽ lau đi giọt nước mắt lăn trên khóe mi. Nàng nắm chặt tay Mộc Ly và Hạ Vũ, như tìm kiếm và chia sẻ sức mạnh. "Chúng ta là hậu phương vững chắc nhất của chàng. Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó," nàng nói, giọng vẫn trầm ấm nhưng đầy kiên cường. "Nếu Thiên Đạo Vô Tình, vậy chúng ta sẽ dùng Nhân Đạo Hữu Tình để chống lại nó."
Mộc Ly gật đầu lia lịa, nước mắt cũng đã ướt đẫm gò má. "Đúng vậy! Chúng ta không sợ! Chàng muốn nghịch thiên, chúng ta sẽ cùng chàng nghịch thiên!"
Lam Yên vỗ nhẹ vào vai Lâm Phong, ánh mắt nàng rực lên ngọn lửa chiến đấu. "Gia tộc chàng là gia tộc của chúng ta. Nỗi thù của chàng là nỗi thù của chúng ta. Kẻ nào dám chà đạp lên gia đình chúng ta, ta sẽ dùng trường đao này mà chém nát!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, mang theo sự quyết đoán không gì lay chuyển được.
Hạ Vũ, với đôi mắt đỏ hoe, cũng khẽ siết chặt tay Lâm Phong. "Chúng ta sẽ cùng chàng tìm ra sự thật, cùng chàng phá vỡ lời nguyền. Chàng đừng lo lắng gì cả."
Nghe những lời nói chân thành, đầy yêu thương và kiên định của các nàng, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Lâm Phong, từ đầu đến chân. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau cô độc. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng đã được chia sẻ. Sự phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng đã được tiếp thêm sức mạnh từ tình yêu. Chàng cảm nhận được sự đoàn kết, sự gắn bó không thể tách rời giữa họ, một khối thống nhất sẽ cùng chàng đối mặt với cả Thiên Đạo.
Lâm Phong hít sâu một hơi, hít căng lồng ngực mùi khói củi và mùi hương của các nàng, cảm nhận sự mềm mại từ vòng tay Tuyết Dao, hơi ấm từ những cái chạm của Hạ Vũ và Tần Nguyệt, sự kiên cường từ Lam Yên và Mộc Ly. Nỗi đau trong lòng chàng dần lắng xuống, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đôi mắt đen láy của chàng, giờ đây không còn sự thất thần, mà ánh lên một ngọn lửa cuồng nộ, kiên định đến mức đáng sợ.
Chàng nhẹ nhàng đẩy Tuyết Dao ra, nhưng vẫn nắm chặt tay nàng, rồi từ từ đứng dậy. Cửu Thiên Huyền Kiếm trên tay chàng khẽ rung động, như hòa cùng nhịp đập với trái tim chàng. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng cũng phát ra ánh sáng mờ ảo, những dòng chữ cổ xưa như đang chuyển động, như thể nó đang chờ đợi chủ nhân ra lệnh.
"Ta hiểu rồi..." Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong hang động, không còn khàn khàn hay u uất, mà đầy nội lực. "Ta không đơn độc. Và ta sẽ không để bi kịch đó lặp lại." Chàng nhìn sâu vào mắt từng nàng, ánh mắt chàng tràn đầy sự biết ơn và tình yêu. "Ta sẽ tìm ra sự thật, phá vỡ lời nguyền này, dù phải nghịch thiên! Ta sẽ cho cái gọi là 'Thiên Đạo Vô Tình' đó thấy, 'Nhân Đạo Hữu Tình' có thể làm được những gì!"
Những lời nói của Lâm Phong không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời thề sắt đá, một lời tuyên chiến với cả vận mệnh đã được an bài. Chàng biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những thế lực vượt xa mọi tưởng tượng, nhưng chàng không còn sợ hãi. Bởi vì, bên cạnh chàng, có những người yêu thương nhất, những người sẵn sàng cùng chàng đối mặt với phong ba bão táp, cùng chàng viết nên một huyền thoại mới, một huyền thoại của "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn". Ánh mắt Lâm Phong hướng về phía sâu thẳm của Cổ Di Tích Huyền Không, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi, và chàng biết, hành trình khám phá thân thế, phá vỡ lời nguyền, và đối đầu với Thiên Đạo, chỉ mới thực sự bắt đầu.