Dưới ánh trăng tàn còn vương vấn trên đỉnh núi, sương sớm mờ ảo như tấm màn lụa che phủ vạn vật, Lâm Phong đứng đó, bóng lưng vững chãi nhưng lại mang theo một nỗi cô độc khó tả. Những lời thề nguyện sắt đá của chàng, những lời hứa hẹn không lùi bước trước vận mệnh nghiệt ngã, vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy, không chỉ có ngọn lửa cuồng nộ và ý chí kiên định, mà còn là gánh nặng của một bí mật cổ xưa vừa được hé lộ, một lời nguyền huyết mạch ám ảnh cả một gia tộc, và có lẽ, cả một kỷ nguyên. Chàng đã không còn là Lâm Phong ngây thơ của ngày nào, mà là người gánh vác vận mệnh của cả một dòng tộc, người duy nhất có thể đối đầu với Thiên Đạo Vô Tình.
Chàng nhẹ nhàng buông tay Tuyết Dao, nàng quyến luyến không rời, ánh mắt ngấn lệ vẫn dõi theo từng cử chỉ của chàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên trong tay, như một người bạn đồng hành thấu hiểu tâm tư chủ nhân. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng, sau khi đã bộc lộ khả năng kỳ diệu trong việc tái hiện quá khứ, giờ đây lại càng trở nên bí ẩn và quan trọng hơn bao giờ hết. Nó là chìa khóa, là kim chỉ nam dẫn lối chàng đến với những lời giải đáp, hay có lẽ, đến với những sự thật còn tàn khốc hơn.
"Chúng ta đi thôi." Giọng Lâm Phong vang lên, trầm ấm và đầy quyết đoán, không còn một chút do dự hay đau khổ nào. Nó như một mệnh lệnh, một lời hiệu triệu, khiến tất cả các nàng đều cảm thấy một nguồn sức mạnh vô hình đang lan tỏa.
Tuyết Dao gật đầu, đưa tay lau đi giọt nước mắt cuối cùng, thay vào đó là ánh mắt kiên định. Mộc Ly, tuy vẫn còn một chút sợ hãi, nhưng đã nhanh chóng lấy lại sự lanh lợi vốn có, đôi mắt tròn xoe cảnh giác quét qua bốn phía. Lam Yên siết chặt trường đao bên hông, khí chất nữ chiến thần bộc lộ rõ ràng, nàng đi tiên phong, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Tần Nguyệt chỉnh lại y phục, nét mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, nàng biết, những gì đang chờ đợi họ ở phía trước sẽ không hề đơn giản. Hạ Vũ khẽ nắm lấy tay Linh Nhi, trao cho nàng một nụ cười trấn an, rồi cùng nàng bước theo sau Lâm Phong. Linh Nhi, tuy có chút rụt rè, nhưng vẫn bám chặt lấy Lâm Phong, như thể chàng là điểm tựa duy nhất của nàng trong thế giới đầy rẫy bất trắc này. Thôn Thiên Thử đã hóa lại thành hình dáng nhỏ bé, nhưng đôi mắt to tròn của nó không ngừng đảo quanh, cái mũi nhỏ xinh liên tục ngửi ngửi, cảm nhận từng luồng linh khí biến động trong không khí.
Đoàn người rời khỏi hang động, tiến sâu hơn vào Cổ Di Tích Huyền Không. Không gian bỗng chốc trở nên rộng lớn hơn, như một thế giới khác được tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Những tòa tháp đá trắng ngà sừng sững vươn lên giữa làn sương mù dày đặc, tựa như những ngọn núi thần tiên lạc bước xuống trần gian. Chúng được chạm khắc tinh xảo đến lạ kỳ, mỗi đường nét, mỗi hoa văn đều mang đậm dấu ấn của một nền văn minh đã lụi tàn. Dù thời gian đã bào mòn, phủ lên chúng lớp rêu phong xanh mướt, nhưng vẻ hùng vĩ cổ kính vẫn không hề suy suyển. Những đình đài mái cong, những hành lang uốn lượn được nối liền bởi các cây cầu đá vắt vẻo, chênh vênh giữa không trung, tạo thành một mạng lưới kiến trúc phức tạp và tráng lệ. Ánh sáng mặt trời, dù đã lên cao, nhưng cũng chỉ có thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc một cách yếu ớt, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc, như thể họ đang lạc bước vào một giấc mơ cổ xưa.
Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo âm thanh như những lời thì thầm của quá khứ, như tiếng thở dài của thời gian. Đôi khi, một tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu thẳm trong sương mù, thanh âm trong trẻo nhưng lại gợi lên một cảm giác cô liêu, u tịch. Tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ, ẩn mình đâu đó trên các hòn đảo đá lơ lửng, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, vừa an bình vừa tĩnh mịch. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt, mùi đất và mùi thảo dược tự nhiên quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của nơi đây, một thứ mùi hương của sự hoang dã và bí ẩn.
Linh khí ở đây tinh thuần đến đáng kinh ngạc, tựa như được cô đọng từ hàng vạn năm. Mỗi hơi thở đều mang đến cảm giác sảng khoái, thanh lọc, khiến kinh mạch trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung động, hấp thu từng chút tinh hoa. Tuy nhiên, sự tinh thuần ấy lại đi kèm với một cảm giác bất an, một luồng sát cơ vô hình ẩn chứa đâu đó trong từng ngóc ngách. Nó không phải là sát cơ của một sinh vật sống, mà là tàn dư của một cuộc chiến khốc liệt, của những trận pháp cổ xưa vẫn còn tiềm ẩn sức mạnh hủy diệt.
Lâm Phong bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều vững vàng và cẩn trọng. Đôi mắt chàng như hai ngọn đèn pha, quét qua mọi thứ, từ những vết nứt trên tường đá đến những ký hiệu mờ nhạt trên cột trụ. Thần thức của chàng căng ra tối đa, thăm dò từng luồng năng lượng nhỏ nhất, tìm kiếm những dấu hiệu của cạm bẫy hay những tàn tích của sức mạnh cổ xưa. Chàng không muốn bỏ sót bất cứ điều gì, bởi mỗi chi tiết nhỏ nhất ở đây đều có thể là một mảnh ghép quan trọng để giải mã bí ẩn về Lâm Gia, về huyết mạch của chàng, và về lời nguyền nghiệt ngã kia.
"Nơi này... Linh khí tinh thuần nhưng lại ẩn chứa sát cơ. Mọi người cẩn thận," Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm thấp, mang theo sự cảnh báo rõ rệt. Chàng đưa tay ra sau, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Tuyết Dao, một hành động vô thức nhưng đầy quan tâm. Nàng hiểu ý chàng, khẽ siết nhẹ tay chàng, ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn.
"Phong ca, có vẻ có thứ gì đó đang nhìn chúng ta... một cảm giác rất cổ xưa," Mộc Ly bất chợt lên tiếng, giọng nàng khẽ run lên, đôi mắt to tròn đảo liên tục về phía những khối đá khổng lồ chìm trong sương mù. Nàng là người nhạy cảm nhất với những rung động của tự nhiên, và trực giác của nàng hiếm khi sai. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng khẽ rụt mình lại, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào một hướng vô định, cái mũi nhỏ liên tục khịt khịt.
"Đó có thể là tàn dư ý chí của những người đã từng sống ở đây, hoặc là năng lượng còn sót lại từ các trận pháp cổ xưa," Tần Nguyệt phân tích, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt nàng không ngừng quét qua những ký hiệu mờ nhạt trên các bức tường đá. "Cảm giác này... giống như một di tích của một nền văn minh đã biến mất. Có lẽ, nó chứa đựng lời giải cho bi kịch mà chúng ta đang tìm kiếm." Nàng khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có sự sợ hãi, mà là sự háo hức của một học giả trước kho tàng tri thức vô tận.
Lam Yên đi phía trước, thân hình cao ráo, mạnh mẽ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi bước chân đều dứt khoát, trường đao sau lưng khẽ rung động, tựa như đang chờ đợi một cuộc chiến. Ánh mắt nàng sắc như chim ưng, quét qua từng bụi cây, từng kẽ đá, không bỏ qua một chi tiết khả nghi nào. Nàng là bức tường vững chắc, là lá chắn kiên cố cho cả nhóm. Hạ Vũ đi bên cạnh Linh Nhi, đôi tay mềm mại nắm chặt lấy tay cô bé, giọng nói nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại thì thầm an ủi Linh Nhi khi cô bé rụt rè nép sát vào nàng. Linh Nhi, dù sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường bám theo Lâm Phong, đôi mắt to tròn ngây thơ đầy tò mò nhìn ngắm khung cảnh hùng vĩ xung quanh. Nàng cảm nhận được sự bất thường, nhưng sự hiện diện của Lâm Phong và các tỷ tỷ đã khiến nỗi sợ hãi vơi đi phần nào.
Họ tiếp tục di chuyển, băng qua một cây cầu đá đã mục nát, rêu phong phủ kín. Dưới chân cầu là một vực sâu không đáy, bị che lấp bởi lớp sương mù dày đặc, chỉ nghe thấy tiếng gió vần vũ gào thét. Cảm giác chênh vênh, lạc lõng giữa không gian bao la càng khiến tâm trí con người trở nên bé nhỏ. Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Chàng biết, con đường nghịch thiên, phá vỡ lời nguyền, không bao giờ là một con đường dễ dàng.
Càng đi sâu vào trung tâm của di tích, những kiến trúc càng trở nên phức tạp và cổ kính hơn. Các bức tường không còn chỉ là đá đơn thuần, mà được chạm khắc những bức phù điêu khổng lồ, mô tả những sinh vật kỳ lạ, những cảnh tượng chiến tranh hùng vĩ, và cả những ký hiệu bí ẩn mà ngay cả Tần Nguyệt cũng chưa từng thấy. Linh khí ở đây cũng trở nên nồng đậm hơn, nhưng đồng thời, áp lực vô hình cũng tăng lên gấp bội, như thể có một thứ gì đó đang đè nén linh hồn họ. Lâm Phong cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong tay đang khẽ rung lên, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa, xoa dịu áp lực đang đè nặng lên tâm trí chàng. Chàng biết, họ đang đến gần hơn với những gì chàng cần tìm kiếm.
Và rồi, một hành lang đá rộng lớn hiện ra trước mắt họ, nó không còn đơn thuần là một con đường, mà tựa như một cánh cửa dẫn vào một chiều không gian khác. Hai bên hành lang là những cột đá khổng lồ, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Mùi ẩm ướt, mùi rêu phong càng trở nên đậm đặc, và ánh sáng mờ ảo từ sương mù dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, khiến không gian trở nên tối tăm và bí ẩn.
Khi bước chân đầu tiên của Lâm Phong chạm vào ngưỡng cửa hành lang, một luồng năng lượng vô hình bỗng nhiên bùng phát. Không phải là sát cơ, mà là một loại ảo ảnh năng lượng, được kích hoạt bởi sự xâm nhập của họ. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, những hình ảnh chập chờn xuất hiện, như một thước phim kinh hoàng được tái hiện từ sâu thẳm của quá khứ.
"Cẩn thận! Đây là ảo trận!" Tần Nguyệt hô lớn, giọng nàng vang lên đầy lo lắng. Nàng lập tức vận chuyển công pháp, đôi mắt sáng lên, cố gắng phân tích cấu trúc của trận pháp.
Trước mắt Lâm Phong, không gian bỗng chốc sụp đổ. Những tòa tháp đá trắng ngà hùng vĩ biến mất, thay vào đó là một cảnh tượng quen thuộc nhưng đầy ám ảnh – Lâm Gia cổ xưa, Linh Sơn Bích Lạc, rực rỡ nhưng lại bị bao phủ bởi một màu đỏ máu. Bầu trời nứt toác, những khe hở không gian khổng lồ hiện ra, từ đó vô số Thiên Binh Thiên Tướng áo trắng, thân mang giáp trụ bạc, tay cầm trường kích lao xuống như những vị thần chiến tranh. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Chàng thấy Bạch Lão Tổ, thân ảnh già nua nhưng đầy kiên cường, chiến đấu trong tuyệt vọng, cố gắng bảo vệ những người thân yêu. Chàng thấy cha mẹ chàng, những gương mặt thân thương đang gào thét tên chàng trong tuyệt vọng, và rồi, tất cả chìm vào biển lửa, vào sự hủy diệt không thể cứu vãn.
Nỗi đau, sự phẫn nộ, cảm giác bất lực lại một lần nữa dâng trào trong tâm trí Lâm Phong, dữ dội hơn bao giờ hết, bởi lẽ đây không còn là một ký ức xa vời, mà là một ảo ảnh chân thực đến mức chàng có thể chạm vào, có thể cảm nhận. Tâm trí chàng như muốn nổ tung, những hình ảnh về cái chết, về sự tàn phá cứ lặp đi lặp lại, cố gắng kéo chàng vào vực sâu của tuyệt vọng.
"Đừng để bị chúng mê hoặc. Tất cả đều là giả!" Lâm Phong gầm lên, giọng chàng khàn đặc, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Chàng biết đây là ảo ảnh, nhưng những cảm xúc mà nó gợi lên là thật, là thứ mà chàng vừa trải qua trong thị kiến. Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, nó bỗng phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu mực lam, bao phủ lấy chàng. Ánh sáng ấy như một lá chắn tinh thần, đẩy lùi những hình ảnh kinh hoàng đang bao vây.
Tuyết Dao, với Băng Tâm Quyết tu luyện đến cảnh giới cao thâm, tâm trí nàng vẫn giữ được sự thanh tịnh giữa biển ảo ảnh hỗn loạn. Nàng cảm nhận được sự thống khổ của Lâm Phong, liền không chút do dự, tiến đến gần chàng, đặt tay lên vai chàng, truyền một luồng linh lực băng hàn thanh khiết vào cơ thể chàng. Linh lực ấy không chỉ giúp Lâm Phong ổn định tâm thần, mà còn như một dòng suối mát lạnh xoa dịu ngọn lửa phẫn nộ đang đốt cháy chàng.
"Phong... hãy tập trung vào ta... vào chúng ta!" Tuyết Dao thì thầm, giọng nói nàng như tiếng chuông ngân trong màn ảo ảnh, kéo Lâm Phong trở về thực tại. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt chàng, trao cho chàng một ánh nhìn đầy tin tưởng và sức mạnh. "Đừng quên, chàng không đơn độc."
Tần Nguyệt đã nhanh chóng nhận ra bản chất của ảo trận. "Đây là một loại ảo trận cổ xưa, năng lượng đã cạn kiệt nhiều, nhưng vẫn đủ để gây nhiễu loạn tâm trí, lợi dụng những nỗi sợ hãi và ám ảnh sâu thẳm nhất của chúng ta!" Nàng vung tay, một chuỗi phù văn phức tạp hiện ra, phát sáng, cố gắng phá vỡ cấu trúc của trận pháp. "Nó không có khả năng gây sát thương vật lý trực tiếp, nhưng có thể khiến chúng ta lạc lối, hoặc bị mắc kẹt vĩnh viễn trong chính tâm ma của mình!"
Mộc Ly, mặc dù sợ hãi đến mức đôi mắt ướt đẫm, nhưng nhờ vào bản năng nhạy bén và sự kết nối với tự nhiên, nàng không bị các ảo ảnh mê hoặc sâu sắc như những người khác. Nàng cảm nhận được sự thật đằng sau những hình ảnh giả dối. "Nó... nó giống như một tiếng vọng của quá khứ, Phong ca! Một vết sẹo trên linh hồn của nơi này!" Nàng chỉ tay về phía một điểm mờ ảo trong không trung, nơi năng lượng ảo trận dường như tụ hội.
Lam Yên không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi các ảo ảnh. Nàng là một chiến binh, tâm trí nàng được rèn luyện để đối mặt với cái chết và sự hủy diệt. Thay vì bị mê hoặc, nàng cảm thấy một ngọn lửa chiến đấu bùng cháy trong lòng. Nàng giơ trường đao lên, lưỡi đao sáng loáng, quét ngang qua không khí, như muốn chém tan những bóng ma đang vây hãm. "Kẻ nào dám giở trò hèn hạ này! Cho dù là ảo ảnh, ta cũng sẽ chém nát!" Giọng nàng dứt khoát, mang theo một sự kiên cường đáng nể.
Hạ Vũ thì thầm niệm chú, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao quanh nàng và Linh Nhi, bảo vệ tâm trí hai người khỏi sự xâm nhập của ảo ảnh. Nàng biết mình không mạnh mẽ trong chiến đấu, nhưng nàng có thể dùng sự dịu dàng và lòng từ bi của mình để xoa dịu những nỗi đau. Linh Nhi nép chặt vào Hạ Vũ, đôi mắt to tròn nhấp nháy, mặc dù sợ hãi nhưng lại không hề khóc. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Vũ, và sự vững chãi từ Lâm Phong, điều đó giúp nàng giữ được sự bình tĩnh. Thôn Thiên Thử trên vai Mộc Ly gầm gừ liên tục, những tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu của nó giờ đây lại mang theo sự bực bội, nó liên tục cào cấu vào không khí, như muốn xua đi những thứ vô hình đang vây hãm.
Lâm Phong hít sâu một hơi, luồng ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển càng trở nên rực rỡ, những ký tự cổ xưa trên bề mặt quyển trục như sống dậy, xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy năng lượng. Chúng không chỉ xua tan ảo ảnh, mà còn như những lời kinh cổ trấn an tâm hồn chàng, giúp chàng vượt qua những ký ức kinh hoàng. Chàng nhìn sâu vào hư không, ý chí kiên định như đá tảng.
"Mộc Ly nói đúng. Đây không chỉ là ảo ảnh, mà còn là nỗi đau, là sự ám ảnh của những linh hồn đã khuất," Lâm Phong nói, giọng chàng đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng lại mang theo một nỗi xót xa sâu sắc. "Trận pháp này không phải để tấn công, mà là để cảnh báo, để lưu giữ... để không ai quên đi bi kịch đó."
Chàng giơ Huyễn Mặc Quyển lên cao, ánh sáng từ quyển trục lan tỏa khắp hành lang, chiếu rọi vào những góc khuất nhất. Những hình ảnh ảo ảnh tan biến như sương khói gặp nắng hè, trả lại không gian về vẻ tĩnh mịch ban đầu. Tuy nhiên, không khí vẫn còn vương vấn một nỗi buồn man mác, một sự bi tráng khó tả.
"Năng lượng của trận pháp đã suy yếu đến mức cực điểm," Tần Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nàng đã ngừng vận chuyển công pháp. "Có lẽ, nó đã hoạt động liên tục hàng vạn năm, kể từ Thần Ma Đại Chiến, hoặc từ sau khi Lâm Gia bị diệt vong, để cố gắng lưu giữ những mảnh ký ức cuối cùng."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng phức tạp. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một sự cộng hưởng yếu ớt từ Huyễn Mặc Quyển, dẫn lối chàng về phía cuối hành lang. "Hãy đi tiếp. Có lẽ, những gì chúng ta cần tìm đang ở phía trước."
Vượt qua hành lang ảo ảnh, họ đến một không gian rộng lớn hơn, nơi có một thạch thất cổ kính hiện ra. Cánh cửa thạch thất không hề có dấu vết của chốt khóa hay bản lề, mà được phong ấn bởi một loại phù văn phức tạp, đã mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn toát ra một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bắt đầu rung động dữ dội, không còn chỉ là ánh sáng dịu nhẹ, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, như thể nó đang reo vang, vui mừng khi tìm thấy thứ gì đó thân thuộc.
"Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng tập trung vào cánh cửa đá. Chàng có thể cảm nhận được một luồng huyết mạch lực quen thuộc đang ẩn chứa bên trong phong ấn, như một lời mời gọi.
Tần Nguyệt tiến lại gần, cẩn thận quan sát những phù văn trên cánh cửa. "Phong ấn này... rất cổ xưa, và nó được kết nối với một loại huyết mạch đặc biệt. Phải chăng, đây là dấu ấn của Lâm Gia cổ đại?" Nàng khẽ chạm tay vào phù văn, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm.
"Huyết mạch của ta... nó đang cộng hưởng với phong ấn này," Lâm Phong khẳng định. Chàng đưa tay lên, một giọt máu tươi nhỏ xuống, hòa vào luồng linh lực từ Huyễn Mặc Quyển, rồi chạm nhẹ vào trung tâm của phong ấn. Ngay lập tức, phù văn trên cánh cửa đá bỗng nhiên bừng sáng, những đường nét mờ nhạt trở nên rõ ràng và rực rỡ, phát ra một luồng ánh sáng chói lọi, màu vàng kim và mực lam đan xen.
Một tiếng "ken két" vang lên, nặng nề và cổ xưa, như tiếng thở dài của đá hàng vạn năm. Cánh cửa đá khổng lồ, tưởng chừng như không thể lay chuyển, từ từ hé mở, bụi bặm ngàn năm tung bay, mang theo mùi của thời gian và sự mục nát. Bên trong thạch thất, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ nhưng lại đầy bi tráng ập đến, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy nghẹt thở.
Họ bước vào. Thạch thất không quá lớn, nhưng không gian bên trong lại vô cùng trang nghiêm. Bốn bức tường được bao phủ bởi những bức phù điêu khổng lồ, mô tả những cảnh tượng hùng vĩ của Thần Ma Đại Chiến. Có những vị thần với hào quang rực rỡ, có những ma vật khổng lồ với nanh vuốt sắc bén, tất cả đều đang giao tranh dữ dội, khiến thiên địa vỡ nát, nhật nguyệt lu mờ. Những bức phù điêu này được chạm khắc bằng một kỹ thuật siêu việt, tạo cảm giác sống động như thật, như thể trận chiến ấy vẫn đang diễn ra ngay trước mắt họ.
Ở trung tâm thạch thất, một bệ đá cổ kính sừng sững, trên đó đặt ba tấm bia đá lớn, khắc đầy chữ viết mà Tần Nguyệt vừa nhìn thấy đã kinh ngạc thốt lên: "Đây là... văn tự Thượng Cổ! Rất hiếm thấy, ghi chép về thời kỳ Thần Ma Đại Chiến!" Giọng nàng run rẩy vì phấn khích và kinh ngạc. "Ta chỉ từng đọc qua trong một số điển tịch cực kỳ cổ xưa, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ được nhìn thấy tận mắt!"
Huyễn Mặc Quyển không đợi Lâm Phong ra lệnh, nó tự động bay lơ lửng giữa không trung, phát ra một luồng ánh sáng mực lam rực rỡ, chiếu thẳng vào các bức phù điêu và ba tấm bia đá. Ánh sáng ấy như có ma lực, khiến những ký tự cổ xưa trên bia đá bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, như thể chúng đang được Huyễn Mặc Quyển "phiên dịch" ngay lập tức vào tâm trí Lâm Phong.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận luồng thông tin khổng lồ đang đổ vào tâm trí chàng. Những dòng chữ Thượng Cổ, dưới sự hỗ trợ của Huyễn Mặc Quyển, trở nên dễ hiểu một cách kỳ lạ. Sắc mặt chàng dần trở nên nghiêm trọng, rồi tái nhợt, rồi lại ánh lên vẻ phẫn nộ và đau đớn. Các nàng nhìn chàng với ánh mắt lo lắng, biết rằng những gì chàng đang đọc chắc chắn là những sự thật kinh hoàng.
"Ta hiểu rồi..." Lâm Phong mở mắt, giọng chàng trầm thấp, khàn đặc, như vừa trải qua một cơn ác mộng. "Vậy ra... tất cả đều là như vậy." Chàng đưa tay chạm vào tấm bia đá đầu tiên, đôi mắt như muốn xuyên thấu thời gian.
"Thiên Đạo nứt toác, thần ma tranh hùng... vạn giới tan hoang, sinh linh đồ thán..." Lâm Phong đọc, giọng chàng vang vọng trong thạch thất, mang theo một nỗi bi tráng cổ xưa. "Khi Vết Nứt của Thiên Đạo xuất hiện, Ma Khí tràn ngập, dẫn đến Thần Ma Đại Chiến... Các vị thần, các cường giả đỉnh cao của Tiên Giới đã cố gắng phong ấn Vết Nứt, nhưng đổi lại là sự hy sinh to lớn, và cả một lời nguyền kinh hoàng."
Chàng chuyển sang tấm bia thứ hai, ánh mắt càng trở nên nặng nề. "Lời nguyền... lời nguyền không chỉ dành cho những kẻ bại trận, mà còn là sự trừng phạt cho những kẻ dám can thiệp vào vận mệnh Thiên Đạo. Một huyết mạch... bị nguyền rủa, vĩnh viễn không thể siêu thoát, không thể bước lên đỉnh cao của Tiên Đạo, mãi mãi bị giam cầm trong xiềng xích của phàm trần... Đó là Lâm Gia... là huyết mạch của ta."
Lâm Phong quay sang tấm bia thứ ba, đôi mắt chàng bỗng nhiên co rút lại, ánh lên một tia hy vọng mong manh, nhưng rồi lại vụt tắt. "Chỉ có người mang huyết mạch dung hợp, phá vỡ luân hồi, mới có thể kết thúc lời nguyền... mới có thể hàn gắn Vết Nứt của Thiên Đạo, tái lập trật tự vũ trụ..." Chàng ngừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cuối dòng chữ. "Nhưng... nhưng những dòng chữ cuối cùng... đã bị phá hủy."
Thật vậy, phần cuối của tấm bia đá thứ ba đã bị đập nát một cách tàn nhẫn, như thể có một thế lực nào đó không muốn những thông tin quan trọng nhất được truyền lại. Sự gián đoạn đột ngột này như một nhát dao đâm vào trái tim Lâm Phong, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng chàng. Ai đã làm điều này? Kẻ thù của Lâm Gia? Hay chính là Thiên Đạo Vô Tình, không muốn ai phá vỡ trò chơi định mệnh mà nó đã sắp đặt?
Một cảm giác bất lực xen lẫn phẫn nộ dâng trào trong Lâm Phong. Chàng đã tìm thấy sự thật, nhưng sự thật ấy lại quá tàn khốc, quá rộng lớn, vượt xa mọi tưởng tượng của chàng. Lời nguyền không chỉ là của riêng Lâm Gia, mà nó liên quan đến toàn bộ Thiên Đạo Vết Nứt, đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng không chỉ gánh vác trách nhiệm của một gia tộc, mà còn là vận mệnh của cả một thế giới.
Gánh nặng ấy, dù đã có sự sẻ chia của các nàng, vẫn đè nặng lên đôi vai Lâm Phong. Liệu chàng có thể gánh vác trách nhiệm này, hay sẽ bị nuốt chửng bởi định mệnh nghiệt ngã? Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ hãi mất đi những người thân yêu một lần nữa hiện hữu trong tâm trí chàng. Nhưng sâu thẳm trong chàng, ngọn lửa phẫn nộ với 'Thiên Đạo' vẫn âm ỉ cháy, một ngọn lửa không thể dập tắt. Thiên Đạo Vô Tình đã gây ra bi kịch cho gia tộc chàng, cho cả thế giới. Chàng không thể chấp nhận điều đó.
Tuyết Dao tiến đến gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận được sự run rẩy trong từng ngón tay chàng. Nàng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt để truyền đi sự an ủi và tin tưởng tuyệt đối. Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt nàng đăm chiêu. "Huyết mạch dung hợp... phá vỡ luân hồi... đây là những khái niệm vượt xa những gì ta từng biết. Có lẽ, đó là chìa khóa để phá giải tất cả, nhưng cũng là một con đường đầy rẫy hiểm nguy."
Lam Yên, Hạ Vũ, Mộc Ly và Linh Nhi đều im lặng, nhưng ánh mắt họ đều hướng về Lâm Phong, trong đó có sự lo lắng, sự kiên định, và cả một lời hứa không lời: dù khó khăn đến đâu, họ cũng sẽ cùng chàng đối mặt.
Lâm Phong nhìn vào những dòng chữ bị phá hủy, rồi lại nhìn vào các nàng. Huyễn Mặc Quyển vẫn đang phát sáng, như một người bạn đồng hành trung thành, thầm lặng. Dù có một phần của sự thật bị che giấu, nhưng chàng đã có được những manh mối quan trọng nhất. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng chàng không còn mơ hồ.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng lại một lần nữa ánh lên sự kiên định đến cùng cực. "Dù Thiên Đạo có tàn nhẫn đến mấy, dù lời nguyền có sâu nặng đến đâu, ta sẽ tìm ra sự thật cuối cùng. Ta sẽ phá vỡ cái luân hồi nghiệt ngã này. Và ta sẽ bảo vệ những người ta yêu thương. Chắc chắn."
Chàng biết, hành trình này sẽ không dừng lại ở đây. Những mảnh ghép vận mệnh đã được hé lộ, nhưng bức tranh toàn cảnh vẫn còn quá mơ hồ. Thạch thất Phong Ấn này chỉ là khởi đầu, một cánh cửa dẫn đến một bí ẩn lớn hơn, sâu xa hơn, và có lẽ, nguy hiểm hơn gấp vạn lần. Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt chàng nhìn xuyên qua những bức phù điêu cổ xưa, hướng về phía trước, nơi những thử thách và lời giải đáp thực sự đang chờ đợi chàng.