Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt chàng nhìn xuyên qua những bức phù điêu cổ xưa, hướng về phía trước, nơi những thử thách và lời giải đáp thực sự đang chờ đợi chàng. Hơi thở của chàng vẫn còn nặng nề, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoang mang, chỉ còn sự kiên định đến cùng cực. Những lời cuối cùng chàng vừa thốt ra, không chỉ là lời hứa với bản thân, với những người chàng yêu thương, mà còn là một tuyên ngôn cứng rắn gửi đến cái gọi là “Thiên Đạo Vô Tình” kia.
Nơi này, Cổ Di Tích Huyền Không, chìm trong màn sương mờ ảo, giống như một bức tranh thủy mặc cổ xưa bị thời gian lãng quên. Các tòa tháp đá trắng ngà vươn mình lên trời, chạm khắc tinh xảo đến từng chi tiết, dù đã phủ đầy rêu phong và dấu vết bào mòn của hàng vạn năm nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ đến ngạt thở. Đình đài cổ kính nép mình giữa những tàng cây cổ thụ, cầu đá uốn lượn mềm mại nối liền các đảo đá lơ lửng, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa hư. Tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo âm thanh vang vọng như lời thì thầm của quá khứ, hòa cùng tiếng chim lạ kêu râm ran đâu đó trong màn sương và tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ đổ xuống. Mùi đá cổ xen lẫn mùi rêu phong ẩm ướt, mùi mây mù bảng lảng và hương thơm dịu nhẹ của các loại thảo dược tự nhiên, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng vừa tịch mịch. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, nhưng Lâm Phong cũng biết, vẻ đẹp và sự tinh thuần này ẩn chứa vô số hiểm nguy từ những trận pháp cổ xưa đã suy yếu, nhưng vẫn đủ sức hủy diệt bất cứ kẻ phàm tục nào dám đặt chân đến.
Lâm Phong đứng bất động trước những tấm bia đá, ánh mắt xa xăm xuyên qua màn sương mờ, như đang nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn, một âm mưu vĩ đại kéo dài vạn năm. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được. Lâm Gia Diệt Môn, lời nguyền huyết mạch, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, Thiên Đạo Vết Nứt… Tất cả đều liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp mà chàng, Lâm Phong, lại đứng ở trung tâm. Trong đầu chàng, những hình ảnh về vụ diệt môn kinh hoàng của Lâm Gia, tiếng thét tuyệt vọng của tổ tiên, và cả sự tàn nhẫn của Thiên Binh Thiên Tướng cứ luân phiên hiện ra. Một cảm giác phẫn nộ bùng cháy, hòa lẫn với sự bất lực và gánh nặng của vận mệnh.
“Một âm mưu kéo dài vạn năm… Lâm Gia chỉ là một quân cờ sao?” Lâm Phong thì thầm, giọng chàng khản đặc, nghe như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm hồn. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động, như thấu hiểu tâm tư của chủ nhân. Thôn Thiên Thử, vẫn yên vị trên vai chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về một hướng lạ lẫm, đôi tai nhỏ vểnh lên như đang lắng nghe một âm thanh vô hình.
Tuyết Dao tiến lại gần, bàn tay nàng nhẹ nhàng đặt lên cánh tay chàng, sự ấm áp từ nàng như xua đi phần nào cái lạnh lẽo của đá cổ và sự nặng nề trong lòng Lâm Phong. Nàng ngước nhìn chàng, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. “Chàng đừng quá ép buộc bản thân. Dù có là gì, thiếp cũng sẽ ở bên chàng, cùng chàng đối mặt.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của chàng. Nàng biết, lời nói lúc này của nàng không thể giải quyết được gánh nặng trong lòng chàng, nhưng ít nhất, nó có thể là một điểm tựa, một nguồn động viên.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt đăm chiêu, đưa tay vuốt ve những dòng chữ cổ trên tấm bia đá đã bị phá hủy. Nàng suy tư, cố gắng tìm kiếm những manh mối còn sót lại. “Những ghi chép này quá rời rạc, quá nhiều khoảng trống. Chúng ta cần tìm thêm manh mối để hiểu rõ hơn về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và đặc biệt là cái ‘huyết mạch dung hợp, phá vỡ luân hồi’ kia.” Trí tuệ của nàng mách bảo rằng những gì họ vừa khám phá chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và để thực sự hiểu rõ, họ cần nhiều thông tin hơn nữa.
Mộc Ly, với bản tính tinh nghịch và nhạy cảm với năng lượng, khẽ nhíu mày. Đôi mắt to tròn của nàng đảo quanh, tìm kiếm một điều gì đó. “Cảm giác nơi này vẫn còn ẩn giấu rất nhiều bí mật, ta có thể cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, rất cổ xưa, nhưng không giống với những trận pháp đã suy yếu này.” Nàng chỉ tay về phía một góc khuất ít được chú ý, nơi những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau, gần như hòa vào vách núi phủ đầy rêu phong.
Lam Yên gật đầu đồng tình với Mộc Ly. Nàng là người có kinh nghiệm chiến đấu và thám hiểm nhất trong số các nàng, sự nhạy bén của nàng với những mối nguy hiểm tiềm tàng luôn ở mức cao nhất. “Quả thật, ta cũng cảm thấy có một nguồn năng lượng ẩn giấu đâu đó. Nó không phải là sát khí, nhưng lại mang một vẻ uy áp cổ xưa khó tả, như thể đang ngủ say.” Nàng nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì có thể xảy ra.
Hạ Vũ lặng lẽ bước đến bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt trong veo của nàng nhìn chàng đầy trìu mến và thấu hiểu. Nàng không nói gì, chỉ dịu dàng nắm lấy bàn tay còn lại của chàng, truyền đi sự ấm áp và bình yên. Sự hiện diện của nàng như một làn gió nhẹ, xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong lòng Lâm Phong. Nàng hiểu rằng, trong những khoảnh khắc như thế này, đôi khi sự im lặng và hành động nhỏ bé lại có giá trị hơn vạn lời nói.
Lâm Phong cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện từ những người phụ nữ bên cạnh. Ánh mắt chàng lướt qua từng người, từ vẻ đẹp thoát tục của Tuyết Dao, sự thông tuệ của Tần Nguyệt, sự hoạt bát của Mộc Ly, vẻ kiên cường của Lam Yên, đến sự dịu dàng của Hạ Vũ, và cả sự ngây thơ của Linh Nhi đang nép sau lưng Hạ Vũ. Họ là điểm tựa, là sức mạnh, là lý do để chàng không gục ngã. Chàng hít một hơi thật sâu, gật đầu với các nàng, rồi lại nhìn về phía mà Thôn Thiên Thử và Mộc Ly cảm nhận được.
“Có lẽ, đó là nơi chúng ta cần đến,” Lâm Phong nói, giọng chàng đã trở nên kiên định hơn. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lay động nhẹ nhàng. Ánh sáng này không chói chang, mà mang một vẻ dịu dàng, huyền ảo, như một ngọn đèn dẫn lối trong màn sương dày đặc. Thôn Thiên Thử trên vai chàng đột nhiên cựa quậy mạnh hơn, nó nhảy xuống đất, kêu chiêm chiếp vài tiếng rồi chạy về phía góc khuất mà Mộc Ly vừa chỉ. Lâm Phong và các nàng lập tức đi theo.
Con đường dẫn đến đó là một hành lang hẹp, quanh co, ẩn mình giữa những tảng đá khổng lồ và dây leo chằng chịt. Không khí ở đây càng trở nên ẩm ướt, mùi rêu phong và đá cổ nồng đậm hơn. Linh khí cũng trở nên cô đặc hơn, tạo thành những làn sương mỏng lượn lờ dưới chân. Càng đi sâu vào, Lâm Phong càng cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy, nó không mạnh mẽ đến mức gây áp lực, nhưng lại mang một vẻ uy nghi, tĩnh mịch, như một vị thần đang ngủ say.
Sau một lúc đi bộ, họ đến một không gian mở nhỏ hơn, nơi có một vách đá thẳng đứng, gần như hoàn toàn bị che khuất bởi lớp rêu phong dày đặc và những cây cổ thụ thân lớn bám víu. Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài xuyên qua tán lá rậm rạp, chỉ đủ để thấy lờ mờ một khối đá khổng lồ gần như hòa mình vào vách đá. Chính giữa khối đá đó, Lâm Phong cảm nhận được nguồn năng lượng cổ xưa mạnh mẽ nhất.
“Nơi này… có một thứ gì đó vô cùng cổ xưa,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng dán chặt vào khối đá. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát sáng mạnh hơn, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó bắt đầu nhảy múa, phát ra những tia sáng xanh lam huyền ảo, chiếu rọi lên vách đá.
Lam Yên đưa tay chạm nhẹ vào một mảng rêu phong trên khối đá. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc. “Cấm chế này… đã suy yếu đến cực điểm. Hầu như đã tan rã sau hàng vạn năm. Nhưng nó vẫn chứa đựng uy lực đáng sợ, có thể làm tổn thương tu sĩ dưới Nguyên Anh kỳ nếu sơ ý chạm vào.” Nàng cẩn thận rút tay về, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Sự suy yếu của cấm chế cho thấy thời gian đã bào mòn mọi thứ, nhưng sự tồn tại của nó vẫn đủ để ngăn cản những kẻ không được chào đón.
Hạ Vũ nhìn Lâm Phong, đôi mắt nàng ánh lên sự mong chờ. “Liệu đây có phải là nơi ẩn chứa câu trả lời mà chàng tìm kiếm? Hay là một phần của những bí mật mà các ghi chép kia còn bỏ ngỏ?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng chất chứa niềm hy vọng.
Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng bước đến gần khối đá, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển bao phủ lấy bàn tay chàng. Thôn Thiên Thử, vốn đã chạy đến trước khối đá, giờ đang dùng móng vuốt nhỏ xíu của mình cào nhẹ lên lớp rêu phong, như một chú chó nhỏ đang cố gắng đào bới tìm kho báu. Tiếng cào sột soạt nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bắt đầu rung động dữ dội, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một màu vàng kim cổ kính, rực rỡ nhưng không chói mắt.
Ánh sáng vàng kim từ Huyễn Mặc Quyển chiếu rọi lên lớp rêu phong dày đặc. Kỳ lạ thay, lớp rêu phong này không hề bị cháy sém hay hư hại, mà nó bắt đầu co rút lại, như thể đang bị một sức mạnh vô hình nào đó kéo về phía sau, để lộ ra những đường nét thô ráp của khối đá bên dưới. Sau đó, những phù văn cổ xưa, đã bị thời gian và cấm chế che mờ, bắt đầu hiện rõ. Đó là một trận pháp phong ấn khổng lồ, được khắc sâu vào chính khối đá, và giờ đây, dưới tác động của Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của Lâm Phong, nó đang từ từ được giải trừ. Tiếng gió rít qua các khe đá bỗng trở nên dữ dội hơn, như những lời thì thầm của vạn cổ đang thức tỉnh. Một mùi hương cổ xưa, pha trộn giữa mùi máu và sự mục nát của thời gian, bỗng tràn ngập không khí, khiến các nàng khẽ nhíu mày.
Lớp rêu phong cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến, để lộ ra một tấm bia đá khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Tấm bia này không phải được tạo thành từ đá thông thường, mà là một loại đá đen tuyền, bóng loáng như gương, nhưng lại mang một vẻ cổ kính, u ám đến lạ. Trên bề mặt tấm bia, vô số phù văn và hình vẽ chạm khắc tinh xảo hiện ra, chúng không hề phai mờ theo thời gian, mà như được bảo quản nguyên vẹn bởi trận pháp cổ xưa. Những hình vẽ đó mô tả một kỷ nguyên hỗn loạn, nơi thần và ma giao chiến, nơi thiên địa rung chuyển, nơi sinh linh đồ thán. Những hình ảnh về các cường giả tay cầm pháp khí, uy chấn thiên địa, đối đầu với những sinh vật khổng lồ, gớm ghiếc từ Vết Nứt không gian, hiện lên sống động như thật.
Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt tấm bia. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ và uy nghi, lập tức truyền thẳng vào đan điền chàng. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bùng lên ánh sáng rực rỡ nhất từ trước đến nay, những phù văn trên sách như sống dậy, nhảy múa điên cuồng, và rồi, chúng bắt đầu kết nối với những phù văn trên tấm bia, tạo thành một dòng chảy năng lượng liên tục. Dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, những hình vẽ và phù văn trên bia đá bắt đầu thay đổi, chúng không còn là những hình ảnh tĩnh lặng nữa, mà như một cuốn sử thi vạn năm đang được tái hiện trước mắt Lâm Phong.
Tấm bia đá kể lại một phần câu chuyện về “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến”, về một cuộc chiến khốc liệt giữa các thế lực cổ xưa – Tiên Tộc, Ma Tộc, Yêu Tộc, Thần Tộc – đối đầu với những sinh vật khủng khiếp đến từ “Thiên Đạo Vết Nứt”. Nó kể về sự hy sinh vô bờ bến của vô số cường giả, về sự tàn phá kinh hoàng đã gần như hủy diệt toàn bộ vũ trụ. Và rồi, nó kể về một cá nhân kiệt xuất, một bóng hình vĩ đại đã đứng lên, không phải để theo phe phái nào, mà là để chống lại sự mục nát của “Thiên Đạo Vết Nứt”, để bảo vệ sinh linh vạn vật. Người đó, với pháp lực thông thiên, trí tuệ siêu phàm, đã tập hợp những cường giả còn lại, tạo ra một trận pháp phong ấn vĩ đại, gần như phong bế hoàn toàn Vết Nứt, cứu lấy thế giới khỏi bờ vực diệt vong. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt, và chính người đó cũng đã phải gánh chịu một lời nguyền kinh hoàng.
Dòng chữ cuối cùng, được khắc sâu hơn tất cả, như để nhấn mạnh sự tồn tại của người đó, hiện ra rõ ràng trên tấm bia đá đen tuyền, dưới ánh sáng vàng kim của Huyễn Mặc Quyển. Tên của người đó, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong, khiến chàng đứng bất động, toàn thân run rẩy.
“Lâm… Vô Cực…” Lâm Phong đọc từng chữ một, giọng chàng khản đặc, nghẹn ngào, như không tin vào những gì mình đang thấy. “Người thống ngự vận mệnh… Kẻ chống lại Thiên Đạo… Huyết mạch nghịch thiên… gánh vác vận mệnh của vạn giới…”
Tên “Lâm Vô Cực” như một lời giải đáp cho tất cả những mơ hồ về thân thế, về những thị kiến, về lời nguyền mà chàng đã mang. Đó là một cái tên quen thuộc, không phải vì chàng đã từng nghe qua, mà vì nó cộng hưởng mạnh mẽ với huyết mạch của chàng, với linh hồn chàng. Nó như một phần ký ức bị phong ấn giờ đây được giải thoát.
“Lâm Vô Cực? Đó là… tổ tiên của chàng sao?” Tuyết Dao thốt lên, đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc. Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Lâm Phong và cái tên đó, một cảm giác linh thiêng và uy nghi.
Tần Nguyệt cau mày, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nàng đã nghiên cứu vô số điển tịch cổ xưa, nhưng cái tên “Lâm Vô Cực” và danh xưng “người thống ngự vận mệnh”, “kẻ chống lại Thiên Đạo” lại hoàn toàn xa lạ. Điều đó chứng tỏ, lịch sử đã bị che giấu quá kỹ lưỡng, hoặc cái tên này đã bị xóa bỏ khỏi mọi ghi chép chính thống. “Lời nguyền này… không chỉ là về gia tộc, mà là về toàn bộ huyết mạch của chàng, Lâm Phong. Huyết mạch nghịch thiên… gánh vác vận mệnh của vạn giới. Đây không còn là một lời nguyền cá nhân, mà là một vận mệnh được định đoạt cho cả vũ trụ.”
Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ và Linh Nhi đều im lặng, nhưng ánh mắt họ đều dán chặt vào Lâm Phong, trong đó có sự bàng hoàng, lo lắng, và cả một sự hiểu biết sâu sắc rằng những gì họ đang chứng kiến đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ về thế giới tu tiên. Thôn Thiên Thử kêu lên một tiếng chiêm chiếp yếu ớt, như thể nó cũng cảm nhận được sự nặng nề của cái tên “Lâm Vô Cực” kia.
Lâm Phong không còn nghe thấy gì xung quanh nữa. Toàn bộ tâm trí chàng giờ đây chỉ còn dồn vào tấm bia đá, vào cái tên “Lâm Vô Cực” và những dòng chữ khắc sâu dưới đó. “Ta hiểu rồi… không phải ngẫu nhiên mà ta mang huyết mạch này… không phải ngẫu nhiên mà Lâm Gia bị diệt môn… Tất cả đều là một phần của vận mệnh đã được an bài từ vạn năm trước!” Giọng chàng vang vọng, không còn là thì thầm, mà là một tiếng gầm nhẹ, chất chứa sự phẫn nộ và thấu hiểu.
Hóa ra, bi kịch của Lâm Gia, cái chết của cha mẹ chàng, sự cô độc của chàng khi còn nhỏ, tất cả đều là hệ quả của một âm mưu, một lời nguyền kéo dài từ vạn năm trước, do một vị tổ tiên vĩ đại mang tên Lâm Vô Cực đã gây ra. Lâm Vô Cực, người đã dám chống lại Thiên Đạo, đã gánh vác vận mệnh của vạn giới, và để lại di họa cho hậu duệ của mình. Lâm Phong không chỉ là người thừa kế huyết mạch Lâm Gia, mà còn là người thừa kế vận mệnh của “Lâm Vô Cực”, người được định sẵn để tiếp tục con đường nghịch thiên, để gánh vác cái gánh nặng mà tổ tiên đã để lại.
Nỗi phẫn nộ trong lòng Lâm Phong không hề giảm bớt, mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn. Phẫn nộ vì sự tàn nhẫn của Thiên Đạo, phẫn nộ vì gia tộc chàng phải chịu đựng lời nguyền nghiệt ngã, và phẫn nộ vì chàng phải gánh vác một vận mệnh không do chàng lựa chọn. Nhưng cùng với sự phẫn nộ đó, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy dữ dội. Nếu tất cả đã được an bài, nếu chàng đã là người được lựa chọn để tiếp nối con đường của Lâm Vô Cực, vậy thì chàng sẽ không trốn tránh. Chàng sẽ đối mặt. Chàng sẽ không để bi kịch của tổ tiên lặp lại.
Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong phát ra ánh sáng cuối cùng, rồi chìm xuống, trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, như một người bạn đồng hành đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng những gì nó đã hé lộ thì sẽ mãi mãi khắc sâu vào tâm trí Lâm Phong. Chàng nhìn vào các nàng, ánh mắt kiên định, không còn một chút hoang mang nào.
“Huyết mạch nghịch thiên, gánh vác vận mệnh của vạn giới…” Lâm Phong lặp lại, như để khắc ghi những lời đó vào sâu thẳm tâm hồn. “Vậy thì… ta sẽ gánh vác. Lâm Vô Cực đã làm được, thì ta cũng sẽ làm được. Thậm chí, ta sẽ làm tốt hơn.” Chàng siết chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong huyết quản, sức mạnh của một huyết mạch đã bị phong ấn, giờ đây đang dần thức tỉnh.
Mối đe dọa từ "Thiên Đạo Vết Nứt", từ những thế lực cổ xưa, giờ đây trở nên rõ ràng và cụ thể hơn bao giờ hết. Lâm Phong biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng chàng không còn đơn độc. Bên cạnh chàng là những người phụ nữ chàng yêu thương, những người sẵn sàng kề vai sát cánh, cùng chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.
Chàng ngước nhìn tấm bia đá đen tuyền, nhìn vào cái tên "Lâm Vô Cực" đang tỏa sáng huyền ảo. Chàng, Lâm Phong, sẽ không chỉ là một kẻ tu tiên nghịch thiên cải mệnh, mà sẽ là người tiếp nối di chí của tổ tiên, là người phá vỡ lời nguyền, hàn gắn Thiên Đạo, và có lẽ, trở thành "Đấng Thống Ngự Vận Mệnh" của kỷ nguyên mới.
Tâm trí Lâm Phong đã định. Chàng sẽ không quay đầu. Con đường này, dù chông gai đến mấy, chàng cũng sẽ dũng cảm bước đi. Từ giờ phút này, chàng không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì gia tộc, mà còn vì vận mệnh của vạn giới. Và chàng tin rằng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với tình yêu của các nàng trong tim, chàng sẽ làm được.