Chương 355: Huyết Mạch Thức Tỉnh: Ám Ảnh Từ Vạn Cổ
Cổ Di Tích Huyền Không vẫn chìm trong một màn sương mờ ảo, huyền bí, nhưng dường như sự tĩnh lặng vốn có của nó đã bị phá vỡ bởi những cơn sóng ngầm của vận mệnh. Lâm Phong đứng bất động trước tấm bia đá đen tuyền, những lời khắc ghi về “Lâm Vô Cực” và “huyết mạch nghịch thiên, gánh vác vận mệnh của vạn giới” vẫn còn vang vọng trong tâm trí chàng, như những tiếng chuông ngân không dứt từ thời viễn cổ. Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận từng dòng linh lực cổ xưa đang cuộn trào, phản ứng dữ dội với sự thật vừa được hé lộ.
Ban nãy, chàng đã hùng hồn tuyên bố sẽ gánh vác, sẽ đối mặt, thậm chí sẽ làm tốt hơn cả tổ tiên Lâm Vô Cực. Đó là một lời thề xuất phát từ tận sâu thẳm ý chí bất khuất của một kẻ tu tiên nghịch thiên. Nhưng giờ đây, khi những lời lẽ ấy dần lắng xuống, khi sự phẫn nộ và quyết tâm ban đầu tạm thời nhường chỗ cho một khoảng lặng đầy khắc khoải, một cảm giác hoang mang tột độ bắt đầu xâm chiếm tâm hồn chàng. Gánh nặng của “vận mệnh vạn giới” không còn là một khái niệm xa vời, mà là một tảng đá khổng lồ đang đè nén lên đôi vai chàng, bóp nghẹt từng hơi thở.
“Lâm Vô Cực… Đấng Thống Ngự Vận Mệnh… liệu có thật là như vậy?” Lâm Phong khẽ thầm thì, giọng chàng lạc đi trong tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây không còn vẻ tinh quái thường thấy, mà thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, đôi mắt đen láy ẩn chứa nỗi lo âu khó tả. Chàng ngước nhìn những tòa tháp đá trắng ngà vươn mình trong màn sương, chúng sừng sững như những chứng nhân im lặng của một lịch sử bị lãng quên, của những bí mật mà chàng giờ đây đang vô tình chạm tới. Tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu trong di tích, nghe như những lời ai oán của kẻ đã khuất, hay những lời tiên tri về tai ương sắp giáng xuống. Mùi đá cổ, rêu phong ẩm ướt hòa lẫn với hương thảo dược dịu nhẹ tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa bí ẩn, nơi linh khí tinh thuần đến mức khiến người ta cảm thấy như đang lơ lửng giữa hư vô, nhưng cũng ẩn chứa những cấm chế cổ xưa có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bắt đầu rung động dữ dội hơn, không chỉ là những chấn động nhẹ nhàng như khi giải mã bia đá, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, dồn dập, như thể có một trái tim cổ xưa đang đập thình thịch bên trong. Ánh sáng đen tuyền từ cuộn sách bỗng bùng lên, không phải là thứ ánh sáng ôn hòa như trước, mà là một luồng sáng dữ dội, ma mị, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Lâm Phong. Các mỹ nhân đứng gần đó đều hoảng hốt lùi lại.
“Lâm Phong!” Tuyết Dao khẽ kêu lên, gương mặt băng giá của nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Nàng muốn lao tới, nhưng một lực vô hình từ luồng sáng đen đẩy nàng lại. Mộc Ly ôm chặt Linh Nhi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với sự sợ hãi và bất an. Tần Nguyệt, dù điềm tĩnh hơn, cũng không giấu được vẻ căng thẳng, hai bàn tay nàng nắm chặt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng chàng. Lam Yên và Hạ Vũ cũng đứng đó, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào, nhưng luồng sáng đen quá mạnh, ngăn cản mọi tiếp cận. Thôn Thiên Thử, vốn đang nằm gọn trong túi áo của Lâm Phong, bỗng phát ra những tiếng chiêm chiếp hoảng loạn, cố gắng thoát ra nhưng vô ích, nó bị cuốn vào luồng sáng cùng với chủ nhân.
Dưới luồng ánh sáng đen tuyền kỳ dị ấy, cơ thể Lâm Phong dần trở nên trong suốt, như thể chàng đang tan chảy vào hư vô. Từng đường nét trên gương mặt, từng lọn tóc đen nhánh, rồi cả y phục, tất cả đều mờ dần, mờ dần, cho đến khi chàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của các nàng, chỉ còn lại một vầng sáng đen lơ lửng giữa không trung rồi cũng dần tiêu tan.
Một cảm giác kéo giật mạnh mẽ, như thể bị một bàn tay vô hình tóm lấy và ném vào một dòng xoáy thời gian hỗn loạn. Lâm Phong không kịp phản ứng, mọi giác quan của chàng đều bị bóp méo, không gian và thời gian trở nên vô nghĩa. Chàng cảm thấy mình đang lao đi với tốc độ chóng mặt qua những hành lang ký ức vô tận, qua những mảnh vụn của thời gian và không gian. Mùi đá cổ, rêu phong và linh khí trong Cổ Di Tích Huyền Không dần tan biến, thay vào đó là một thứ mùi tanh nồng, hăng nồng của máu và lửa, của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Khi mọi thứ dần trở nên rõ ràng, Lâm Phong thấy mình đứng giữa một khung cảnh tàn khốc đến mức chàng không dám tin vào mắt mình. Đây là Lâm Gia Trang Viên, không nghi ngờ gì nữa, nhưng không phải Lâm Gia Trang Viên mà chàng từng biết qua những lời kể hay hình ảnh mơ hồ. Nơi đây chìm trong biển lửa, những ngọn lửa đỏ rực liếm láp từng mái ngói, từng cột trụ, biến những kiến trúc tráng lệ thành những khối than đen kịt. Tiếng gió rít gào thét không còn mang vẻ huyền bí, mà là tiếng gầm rú của bão tố, của sự thịnh nộ của trời đất. Mưa như trút nước, xối xả dập tắt những ngọn lửa nhưng lại càng làm tăng thêm sự hỗn loạn, biến mảnh đất này thành một vũng bùn lầy lội trộn lẫn máu và nước mắt.
Tiếng la hét xé lòng của những người vô tội, tiếng đổ vỡ của những tòa nhà, tiếng gầm thét dữ dội của những kẻ tấn công, tiếng vũ khí va chạm chan chát… tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức khiến Lâm Phong muốn nôn khan, mùi khói và mùi thiêu đốt sộc vào mũi, làm chàng nghẹt thở. Không khí đặc quánh sự tuyệt vọng, tàn khốc, tràn ngập sát khí và một uy áp kinh hoàng khiến toàn thân chàng run rẩy.
Trong cơn bão tố của lửa và máu, Lâm Phong nhìn thấy những khuôn mặt thân thuộc của tổ tiên Lâm Gia, những người mà chàng chỉ biết qua phả hệ hay những bức họa cũ kỹ, giờ đây hiện lên sống động một cách đau đớn. Họ chiến đấu, họ gào thét, họ ngã xuống. Những thân ảnh vốn uy nghi, mạnh mẽ trong truyền thuyết giờ đây trở nên yếu ớt, bất lực trước một thế lực khủng khiếp hơn nhiều.
Chàng nhìn thấy những “Thiên Binh Thiên Tướng” – những chiến binh vận giáp vàng kim, cưỡi những linh thú khổng lồ, tay cầm pháp khí phát ra ánh sáng chói lòa, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm. Chúng không phải là yêu ma quỷ quái, mà là những sinh vật mang dáng dấp thần thánh, nhưng hành động lại tàn bạo hơn bất kỳ ác quỷ nào. Mỗi nhát chém, mỗi đòn đánh của chúng đều mang theo sức mạnh hủy diệt, xé toạc không gian, nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Tiếng gầm thét lạnh lùng của chúng vang vọng giữa tiếng sấm sét: “Thiên Đạo Vô Tình, kẻ nghịch luân phải chết!”
Lâm Phong cảm thấy như một lưỡi dao vô hình đang cứa vào tim mình khi chàng chứng kiến từng người thân, từng huyết mạch của Lâm Gia bị tàn sát không thương tiếc. Chàng muốn lao tới, muốn chiến đấu, muốn bảo vệ họ, nhưng chàng chỉ là một linh hồn vô định, một khán giả bất lực trong vở bi kịch của quá khứ. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm chàng trong vực sâu tuyệt vọng.
Và rồi, chàng nhìn thấy y. Một nhân ảnh uy nghi đến mức khiến chàng phải nín thở, dù đang chìm trong cảnh tượng kinh hoàng. Đó là “Lâm Vô Cực”. Y đứng giữa tâm bão, một mình đối mặt với hàng vạn Thiên Binh Thiên Tướng đang vây hãm. Dáng người y cao lớn, trường bào trắng tinh đã nhuốm đầy máu, mái tóc đen dài tung bay trong gió và mưa. Trên gương mặt y, vẻ đau khổ hòa lẫn với sự phẫn nộ tột cùng. Y gào thét, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng từ vạn cổ, xé toạc màn mưa gió: “Không! Gia tộc ta vô tội! Các ngươi dựa vào đâu mà định đoạt số phận của ta, của gia tộc ta? Thiên Đạo Vô Tình ư? Vậy ta sẽ nghịch Thiên!”
Cùng lúc đó, bầu trời bị xé toạc. Không phải là một vết nứt đơn thuần, mà là một vết thương khổng lồ trên tấm màn vũ trụ, từ đó tuôn ra những luồng sáng chói lòa và những thực thể khổng lồ, mơ hồ tựa thần ma, với những đôi mắt lạnh lẽo và vô cảm. Chúng không nói, không gầm gừ, chỉ đơn thuần tỏa ra một uy áp kinh hoàng, đủ sức nghiền nát mọi sinh linh dưới chân. Đó chính là biểu tượng của “Thiên Đạo” – một thực thể vô hình nhưng lại có khả năng giáng xuống những tai ương hủy diệt nhất.
Lâm Vô Cực, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một cá nhân. Y đã chiến đấu, đã chống cự, đã thi triển những công pháp kinh thiên động địa, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối, vô biên của “Thiên Đạo”. Lâm Phong chứng kiến cảnh Lâm Vô Cực bị áp chế, bị những luồng sáng thần thánh trói buộc, bị những thực thể khổng lồ đè nén, rồi dần dần, ánh sáng trong đôi mắt y tắt lịm, thân thể y gục xuống giữa biển lửa và máu.
Cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm trí Lâm Phong, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Chàng không chỉ “nhìn thấy” hay “nghe thấy”, mà chàng còn “cảm nhận” được tất cả. Nỗi đau của những người ngã xuống, sự tuyệt vọng của Lâm Vô Cực, sự lạnh lùng tàn bạo của Thiên Đạo. Chàng cảm thấy mình đang trải qua chính những giây phút kinh hoàng đó, như thể chính chàng đang đứng giữa trận chiến, chứng kiến sự diệt vong của gia tộc mình, bất lực và trống rỗng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi cảnh tượng tan biến, một hình ảnh mờ ảo hiện lên: Lâm Vô Cực, với hơi thở thoi thóp, đưa tay chạm vào một cuộn sách cổ màu đen – Huyễn Mặc Quyển. Một tia sáng yếu ớt từ cuộn sách lóe lên, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Một tiếng "Phập!" khô khốc vang lên, Lâm Phong đột ngột "bật" ra khỏi trạng thái xuất thần, ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển. Toàn thân chàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, khuôn mặt trắng bệch không còn một chút huyết sắc, đôi môi run rẩy hé mở, nhưng không thể thốt ra thành lời. Đôi mắt chàng trống rỗng, chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ và sự hoang mang không lối thoát, như thể chàng vẫn còn đang nhìn thấy cảnh tượng Lâm Gia Trang Viên chìm trong biển lửa và máu. Tiếng thở dốc của chàng vang vọng trong sự tĩnh lặng đột ngột của Cổ Di Tích Huyền Không, nghe như tiếng khóc thút thít giữa đêm khuya.
Các mỹ nhân, vốn đang đứng lặng như pho tượng, giờ đây như bừng tỉnh, vội vàng lao đến. Tuyết Dao là người đầu tiên tiếp cận, nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, đôi tay lạnh như băng khẽ đỡ lấy đầu chàng, ánh mắt đầy lo lắng. "Lâm Phong, chàng sao vậy? Chàng đã thấy gì?" Giọng nàng run rẩy, hiếm khi thấy nàng thể hiện cảm xúc mạnh mẽ đến vậy.
Mộc Ly cũng vội vã chạy đến, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn nước. "Mặt chàng trắng bệch cả rồi! Chàng có sao không?" Nàng muốn chạm vào chàng, nhưng lại không dám, chỉ đứng đó với vẻ mặt đầy xót xa. Linh Nhi, đang nép trong lòng Tuyết Dao, thấy Lâm Phong như vậy thì sợ hãi rúc sâu hơn, đôi mắt bé bỏng nhìn chàng với vẻ đáng thương.
Lam Yên quỳ một chân xuống, vội vàng kiểm tra mạch đập của Lâm Phong. Nàng cau mày, "Linh lực chàng hỗn loạn, nhưng không có dấu hiệu bị thương. Chàng... chàng đã trải qua điều gì?" Tần Nguyệt và Hạ Vũ cũng vây quanh, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và lo lắng.
Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, như thể những hình ảnh kinh hoàng của trận diệt môn vẫn còn hiển hiện rõ mồn một. Toàn thân chàng vẫn còn run rẩy nhẹ, từng tế bào trong cơ thể chàng vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo của tuyệt vọng, mùi máu tanh và khói lửa vẫn còn vương vấn trong khứu giác chàng. Huyễn Mặc Quyển, sau khi đưa chàng vào "du hành thời gian", giờ đây đã khôi phục vẻ bình thường, nằm lặng lẽ bên cạnh chàng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mãi một lúc sau, Lâm Phong mới khẽ thều thào, giọng chàng khàn đặc và run rẩy, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp nhất. "Diệt... Diệt môn... Thiên Đạo... Một lời nguyền..." Chàng lặp đi lặp lại những từ đó, như một người mộng du, ánh mắt vẫn vô hồn, không hề tập trung vào bất kỳ ai trong số các nàng. "Tất cả... tất cả đều là sự thật... Lâm Vô Cực... y đã chống lại Thiên Đạo... và gia tộc ta... phải chịu thảm cảnh..."
Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên trán chàng, linh lực ôn hòa từ nàng truyền sang, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn trong cơ thể và tâm trí chàng. "Lâm Phong, đừng sợ. Dù chàng đã thấy gì, chúng ta sẽ ở bên chàng." Giọng nàng nhỏ nhẹ, ấm áp, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn.
Tần Nguyệt khẽ thở dài, nàng hiểu rằng những gì Lâm Phong vừa trải qua chắc chắn không hề đơn giản. "Hãy từ từ kể lại cho chúng ta nghe, Lâm Phong. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt."
Lâm Phong lắc đầu nhẹ, vẫn chưa thoát khỏi cơn ám ảnh. "Không... không cần kể... Các nàng sẽ không thể tưởng tượng được... sự tàn khốc đó... Uy áp của Thiên Đạo... sức mạnh của Thiên Binh Thiên Tướng... Tất cả... tất cả đều quá lớn..." Chàng nghẹn ngào, đôi mắt bắt đầu ngấn lệ, một biểu cảm hiếm thấy trên gương mặt Lâm Phong kiên cường. Sự bất lực tột cùng đã khiến chàng phải rơi lệ.
Sau một lúc lâu, khi Lâm Phong dần lấy lại được chút bình tĩnh nhờ sự an ủi không ngừng của các nàng, nhóm người quyết định di chuyển đến một góc khuất an tĩnh hơn trong Cổ Di Tích. Nơi đây có một dòng suối nhỏ chảy róc rách, tiếng nước hòa cùng tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một âm thanh dịu nhẹ, phần nào xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng và u ám. Mùi thảo dược dịu nhẹ và mùi đất ẩm thoang thoảng trong không trung, giúp Lâm Phong cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Hoàng hôn đã buông xuống, những tia nắng yếu ớt cuối cùng xuyên qua màn sương, nhuộm vàng cả không gian, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa mang vẻ u buồn.
Lâm Phong ngồi tựa lưng vào một tảng đá cổ kính, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang dần chuyển màu tím sẫm. Các mỹ nhân ngồi xung quanh chàng, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự lo lắng và kiên định. Linh Nhi, với khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương vấn nét sợ hãi, nép chặt vào lòng Tuyết Dao, đôi mắt không rời khỏi Lâm Phong, như sợ chàng sẽ biến mất một lần nữa. Tuyết Dao, mặc dù vẻ ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng đôi tay nàng ôm Linh Nhi lại siết chặt hơn, ánh mắt nàng chứa đựng sự xót xa và thương cảm sâu sắc dành cho người nàng yêu.
Trong tâm trí Lâm Phong, một cuộc chiến dữ dội đang diễn ra. Những câu hỏi lớn, nặng nề như ngàn cân treo sợi tóc, không ngừng giày vò chàng. Liệu sự tồn tại của chàng chỉ là để lặp lại bi kịch của Lâm Vô Cực? Liệu mọi nỗ lực của chàng từ trước đến nay, từ khi còn là một phàm nhân bị coi thường cho đến khi đạt được cảnh giới hiện tại, có phải đều vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối, vô biên của "Thiên Đạo"? Chàng đã từng thề sẽ nghịch thiên cải mệnh, sẽ không để số phận định đoạt, nhưng những gì chàng vừa chứng kiến đã cho chàng thấy một sự thật tàn khốc: "Thiên Đạo" không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể quyền năng, lạnh lùng, có thể hủy diệt cả một gia tộc vĩ đại chỉ trong một đêm.
Gánh nặng của "vận mệnh vạn giới" đè nặng lên đôi vai chàng, khiến chàng cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến đáng thương. Hoang mang, bất lực, và một nỗi tuyệt vọng thăm thẳm bắt đầu gặm nhấm tâm hồn chàng. Chàng đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, đã từng vượt qua hàng vạn thử thách, nhưng chưa bao giờ chàng cảm thấy mình yếu đuối và vô vọng đến thế. Làm sao chàng có thể đối đầu với một "Thiên Đạo" đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã hủy diệt cả một gia tộc chỉ vì "huyết mạch nghịch thiên"?
Tần Nguyệt, người luôn giữ được sự điềm tĩnh và lý trí, khẽ đưa tay đặt lên vai Lâm Phong. Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo một sức mạnh an ủi kỳ lạ. "Lâm Phong, chàng không cô độc. Dù vận mệnh có nghiệt ngã đến đâu, dù Thiên Đạo có tàn nhẫn đến mấy, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Chàng không đơn độc trong cuộc chiến này."
Lam Yên, với vẻ mặt kiên cường và quyết đoán, cũng lên tiếng, giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ như một lời thề. "Đúng vậy! Kẻ nào dám định đoạt số phận của chàng, kẻ nào dám giáng xuống lời nguyền hủy diệt gia tộc chàng, ta sẽ cùng chàng chém! Dù là Thiên Đạo, cũng đừng hòng dễ dàng mà định đoạt mọi thứ!" Nàng siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa ý chí chiến đấu.
Mộc Ly khẽ gật đầu, dù vẫn còn chút run sợ, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự kiên định. Hạ Vũ thì không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, truyền cho chàng hơi ấm và sức mạnh tinh thần qua cái chạm dịu dàng.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, giọng chàng vẫn khàn đặc, nhưng không còn run rẩy dữ dội như trước. "Nó... quá lớn... một lời nguyền đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... một Thiên Đạo vô tình đã giáng xuống sự diệt vong... Liệu... chúng ta có thể làm gì? Liệu có cách nào để thay đổi số phận đã được an bài từ vạn năm trước không?" Chàng nhìn vào đôi mắt của các nàng, tìm kiếm một câu trả lời, tìm kiếm một tia hy vọng.
Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận từng đường vân cổ xưa trên bề mặt cuộn sách. Cuộn sách này đã đưa chàng đến với những bí ẩn kinh hoàng của quá khứ, đã hé lộ "lời nguyền huyết mạch nghịch thiên" và sự thật về Lâm Vô Cực. Nó giống như một con dao hai lưỡi, vừa là chìa khóa giải mã, vừa là minh chứng cho gánh nặng chàng phải mang. Liệu Huyễn Mặc Quyển có thể là "công cụ" để thay đổi vận mệnh, hay nó chỉ đơn thuần là một vật phẩm ghi lại bi kịch mà thôi?
Trong lòng Lâm Phong, một cuộc chiến dữ dội đang diễn ra giữa sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. Những hình ảnh về "Thiên Binh Thiên Tướng" uy áp, về sự bất lực của Lâm Vô Cực, và uy thế kinh hoàng của "Thiên Đạo" vẫn còn hiện rõ trong tâm trí chàng, như một lời nhắc nhở về những đối thủ mà chàng có thể sẽ phải đối mặt trong tương lai. Có lẽ, Lâm Vô Cực đã thất bại vì y chỉ đơn độc, vì y chưa tìm được con đường thực sự để "nghịch thiên". Nhưng Lâm Phong thì không đơn độc. Bên cạnh chàng là những người phụ nữ yêu thương, những người sẵn sàng kề vai sát cánh, cùng chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Đây chính là điểm khác biệt, là nguồn sức mạnh mà Lâm Vô Cực có lẽ đã thiếu.
Tia hy vọng ấy, dù nhỏ bé, vẫn lấp lánh trong bóng tối của tuyệt vọng. Lâm Phong biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng chàng sẽ không chấp nhận số phận đã định. Chàng sẽ tìm kiếm một con đường khác, một sức mạnh khác để thực sự "nghịch thiên", không phải bằng sự cô độc và phẫn nộ như tổ tiên, mà bằng tình yêu và sự đồng hành. "Huyết mạch nghịch thiên, gánh vác vận mệnh của vạn giới..." Lâm Phong thầm nhủ. Đây không còn là lời nguyền, mà là một sứ mệnh.
Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, Lâm Phong, dù vẫn còn chìm trong nỗi đau và sự hoang mang, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt chàng, một ngọn lửa kiên định đã âm ỉ bùng cháy trở lại. Ngọn lửa của ý chí bất khuất, của tình yêu thương, và của niềm tin vào con đường mà chàng sẽ tự mình lựa chọn. Chàng sẽ không để bi kịch lặp lại. Chàng sẽ tìm cách phá vỡ lời nguyền, hàn gắn Thiên Đạo, và trở thành "Đấng Thống Ngự Vận Mệnh" theo cách riêng của mình.