Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 356

Chấp Nhận Định Mệnh, Nổi Dậy Nghịch Thiên

3621 từ
Mục tiêu: Lâm Phong hoàn toàn chấp nhận sự thật về 'lời nguyền huyết mạch' và mối liên hệ sâu sắc với 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến', cũng như bi kịch Lâm Gia Diệt Môn 100 năm trước.,Khắc họa sự chuyển biến từ tuyệt vọng, hoang mang sang ý chí quật cường, kiên định của Lâm Phong, không để số phận định đoạt mình.,Củng cố cảnh giới Hợp Thể của Lâm Phong thông qua sự đột phá về tâm cảnh, thể hiện sức mạnh của ý chí.,Làm nổi bật vai trò của các mỹ nhân và Linh Nhi như điểm tựa tinh thần, nguồn động lực lớn nhất cho Lâm Phong.,Đặt nền móng cho những kế hoạch và hành động tiếp theo của Lâm Phong, hướng đến việc đối mặt trực diện với 'Thiên Đạo' và tìm kiếm sự thật sâu xa hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Emotional, introspective, building towards determined, resolute, hopeful
Kết chương: [object Object]

Trong Cổ Di Tích Huyền Không, thời gian dường như ngưng đọng trong một vòng xoáy bất tận của quá khứ và hiện tại. Ánh sáng mờ ảo, huyền ảo như được lọc qua hàng vạn lớp sương mù vĩnh cửu, len lỏi qua những kẽ hở của các tòa tháp đá trắng ngà đã cũ kỹ. Rêu phong xanh biếc phủ kín từng phiến đá, từng đường chạm khắc tinh xảo của đình đài, cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ, tạo nên một vẻ đẹp hoang phế mà hùng vĩ, nhuốm màu thời gian. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo âm thanh vọng về từ vạn cổ, hòa cùng tiếng chim lạ kêu thảng thốt đâu đó trong không gian u tịch. Dưới chân các vách đá, tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ không ngừng đổ xuống, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu nhưng cũng đầy cô tịch. Mùi đá cổ lạnh lẽo, mùi rêu phong ẩm ướt, mùi mây mù vấn vít và thoang thoảng hương thảo dược tự nhiên quyện vào nhau, lấp đầy không khí, gợi lên cảm giác về một thế giới đã bị lãng quên nhưng vẫn còn ẩn chứa vô vàn bí mật.

Chính giữa không gian ấy, Lâm Phong ngồi bất động trên nền đất phủ đầy rêu, lưng tựa vào tấm bia đá cổ kính vừa được giải mã. Đôi mắt chàng trống rỗng, vô hồn, như thể mọi ánh sáng, mọi sắc màu trong thế gian đều đã bị hút cạn. Thần sắc chàng tiều tụy đến đáng sợ, đôi gò má hóp lại, làn da xanh xao, tựa như vừa trải qua hàng trăm năm vật lộn trong biển khổ. Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm im lìm trên đùi chàng, phát ra một thứ ánh sáng huyền bí yếu ớt, tựa như giữ lại chút hơi ấm cuối cùng cho chủ nhân. Nhưng ngay cả ánh sáng kỳ diệu của cuộn sách cũng không thể xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao phủ tâm hồn Lâm Phong.

Xung quanh chàng, các mỹ nhân Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ cùng Linh Nhi nhỏ bé vây lại, tạo thành một vòng tròn bảo vệ. Không khí nặng nề, dường như bị đè nén bởi nỗi lo lắng tột độ của họ. Tuyết Dao, vẻ đẹp băng giá thường ngày nay nhuốm đầy sự xót xa, đôi mắt phượng dài đượm lệ, nàng đưa tay khẽ đặt lên vai Lâm Phong, cảm nhận từng đợt run rẩy vô thức truyền qua lớp áo. Mộc Ly, sự hoạt bát thường thấy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt to tròn đẫm lệ. Linh Nhi nép chặt vào lòng nàng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo Mộc Ly, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như thể chàng bỗng chốc trở nên xa lạ. Tần Nguyệt, dù luôn giữ được sự điềm tĩnh và lý trí, lúc này cũng không giấu nổi vẻ lo âu sâu sắc. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Linh Nhi, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Lâm Phong, đầy trăn trở. Lam Yên, người luôn mạnh mẽ và dứt khoát, giờ đây lại nắm chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt rực lửa ý chí chiến đấu giờ đây lại phảng phất sự bất lực và phẫn nộ trước số phận nghiệt ngã. Hạ Vũ thì không nói gì, chỉ cúi xuống, lặng lẽ đặt một chén trà linh thảo đã pha sẵn bên cạnh Lâm Phong, hơi ấm từ chén trà bốc lên nhè nhẹ, nhưng chàng vẫn không hề động đậy, như một pho tượng đá.

Các mỹ nhân không ngừng thì thầm an ủi, giọng điệu đầy xót xa, cố gắng gọi tên chàng, nhưng những lời nói ấy dường như chẳng thể xuyên thấu được bức tường vô hình đang giam hãm tâm trí Lâm Phong. "Phong lang... chàng sao vậy? Đừng dọa thiếp mà..." Tuyết Dao khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, lạnh lẽo như tiếng gió đông. "Lâm Phong, tỉnh lại đi! Ngươi không thể cứ chìm đắm mãi như vậy!" Lam Yên, dù muốn mạnh mẽ hơn, nhưng giọng nàng cũng không giấu được sự nghẹn ngào. "Ca ca... ca ca ơi..." Linh Nhi khẽ gọi, đôi mắt to tròn long lanh sắp trào nước.

Nhưng Lâm Phong vẫn không đáp. Chàng chìm sâu vào một vực thẳm của nội tâm, nơi những mảnh ký ức về Lâm Vô Cực và bi kịch Lâm Gia Diệt Môn không ngừng tái hiện, như một đoạn phim kinh hoàng chiếu đi chiếu lại trong tâm trí chàng. Chàng nhìn thấy Lâm Vô Cực, vị tổ tiên uy hùng mà bất lực, gầm thét trong tuyệt vọng khi những "Thiên Binh Thiên Tướng" mang theo ý chí vô tình của "Thiên Đạo" giáng xuống sự hủy diệt. Chàng cảm nhận được nỗi đau đớn xé lòng khi chứng kiến từng thành viên Lâm Gia hóa thành tro bụi, từng tiếng kêu thảm thiết bị nuốt chửng bởi uy áp của pháp tắc trời đất. Một ngọn lửa căm phẫn, một nỗi tuyệt vọng tột cùng cháy bỏng trong lồng ngực chàng, gặm nhấm từng tấc da tấc thịt.

"Vận mệnh... lời nguyền... Thiên Đạo..." Những từ ngữ ấy lặp đi lặp lại trong đầu Lâm Phong như một lời nguyền rủa. Chàng đã từng nghĩ mình là kẻ nghịch thiên, là người có thể tự tay định đoạt vận mệnh của mình. Nhưng giờ đây, chàng bỗng thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến đáng thương trước một sức mạnh đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thế lực vô hình có thể định đoạt sự sống chết của vạn vật chỉ bằng một ý niệm. Nếu ngay cả Lâm Vô Cực, một cường giả có thể đối đầu với Thiên Đạo, cũng phải chịu thất bại thảm hại, thì một Lâm Phong mới chỉ đạt tới Hợp Thể cảnh, liệu có thể làm được gì? Liệu có cách nào để phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của số phận, hay chàng cũng sẽ phải đi theo vết xe đổ của tổ tiên? Những câu hỏi không lời đáp cứ thế xoáy sâu vào tâm trí chàng, đẩy chàng vào một vòng xoáy tuyệt vọng không lối thoát. Chàng thở dài nặng nề, một tiếng thở dài như trút cạn sinh lực. Đôi khi, thân thể chàng lại khẽ run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một nỗi sợ hãi trước sự vĩ đại và vô tình của Thiên Đạo. Tuyết Dao vẫn đặt tay trên vai chàng, truyền đi chút hơi ấm, chút sức mạnh yếu ớt mà nàng có. Tần Nguyệt vẫn kiên nhẫn vuốt tóc Linh Nhi, ánh mắt không ngừng dõi theo Lâm Phong, trong thâm tâm nàng không ngừng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời khuyên để vực dậy chàng. Cả không gian Cổ Di Tích, vốn đã huyền bí, nay càng thêm phần tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít, tiếng nước chảy và tiếng lòng đang thổn thức của những người phàm nhân đối mặt với định mệnh.

***

Thời gian trôi qua, chậm chạp như dòng nước chảy qua kẽ đá, nhưng cũng nhanh như một cái chớp mắt trong cõi vô thường. Vài canh giờ đã qua đi, nhưng Lâm Phong vẫn ngồi bất động, chìm sâu vào thế giới nội tâm của riêng mình, không một chút phản ứng. Nỗi lo lắng của các mỹ nhân càng lúc càng dâng cao. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, ai nấy đều đau xót nhìn chàng, ánh mắt ẩn chứa sự bất lực. Họ đã cố gắng hết sức, đã nói những lời an ủi chân thành nhất, nhưng tất cả dường như đều vô ích. Ngọn lửa hy vọng trong lòng họ cũng dần lụi tàn, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng.

Trong không gian nặng nề ấy, Linh Nhi, đứa trẻ ngây thơ nhưng lại sở hữu một trực giác nhạy bén, không thể chịu nổi sự im lặng và nỗi buồn đang bao trùm lấy tất cả. Nàng khẽ thoát khỏi vòng tay của Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh vẫn còn đẫm lệ, nhưng lại ánh lên một tia kiên cường lạ thường. Bàn chân nhỏ bé chập chững bước từng bước, tiến về phía Lâm Phong. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo một sự nhẹ nhàng, thuần khiết, như một thiên thần nhỏ đang tìm cách xua tan đi bóng tối.

Khi Linh Nhi đến gần, nàng dùng bàn tay nhỏ bé, mềm mại của mình, khẽ nắm lấy ngón tay của Lâm Phong. Cái chạm ấy nhẹ như lông hồng, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ diệu, xuyên thấu qua lớp phòng ngự dày đặc của sự tuyệt vọng đang giam hãm tâm trí chàng. Khoảnh khắc ấy, như có một dòng điện ấm áp chạy qua toàn thân Lâm Phong. Ánh sáng trong đôi mắt chàng khẽ lay động, như một ngọn nến sắp tắt, bỗng được một làn gió dịu mát thổi bùng lên, khiến nó bừng sáng trở lại dù chỉ là yếu ớt.

"Ca ca... đừng buồn... Linh Nhi sợ..." Linh Nhi líu lo, giọng nói non nớt, trong trẻo như tiếng chuông gió, mang theo sự ngây thơ và nỗi sợ hãi chân thật. Những lời nói ấy, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Lâm Phong, nơi mà những lời lẽ hùng hồn hay những lời an ủi sâu sắc nhất cũng không thể với tới. Tiếng gọi "ca ca" của Linh Nhi, đầy ắp sự tin tưởng và tình yêu thương, đã kéo chàng trở về từ vực thẳm của sự hoang mang.

"Phong lang, chàng không cô độc." Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang theo một tia hy vọng mới, một lời khẳng định giản dị nhưng đầy sức mạnh. Nàng biết, chính sự cô độc, sự gánh vác một mình đã khiến Lâm Vô Cực thất bại, và đó cũng chính là điều đang gặm nhấm Lâm Phong. "Đúng vậy, Lâm Phong! Ngươi còn có chúng ta! Ngươi không phải Lâm Vô Cực, ngươi không đơn độc!" Lam Yên dứt khoát lên tiếng, ánh mắt nàng bùng lên ý chí chiến đấu, như muốn nói rằng nàng sẵn sàng cùng chàng đối mặt với cả Thiên Đạo. Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn tràn ngập sự tin tưởng, tựa như nàng muốn truyền toàn bộ sức sống của mình cho chàng. Hạ Vũ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay còn lại của Lâm Phong, truyền cho chàng hơi ấm từ cơ thể mình, một sự an ủi không lời nhưng sâu sắc. Tần Nguyệt nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh chân chính không chỉ nằm ở cảnh giới, mà còn ở ý chí và niềm tin." Nàng khẽ nói, như một lời nhắc nhở rằng con đường tu tiên không chỉ là việc tăng cường linh lực, mà còn là việc rèn luyện tâm hồn.

Lâm Phong từ từ ngước mắt lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng không còn trống rỗng nữa, mà đã ánh lên một tia sáng yếu ớt, rồi dần dần mạnh mẽ hơn. Chàng nhìn Linh Nhi bé nhỏ, đôi mắt nàng vẫn còn đọng nước, nhưng lại đầy ắp sự hồn nhiên và tin tưởng. Chàng nhìn sang các mỹ nhân, từng người một, ánh mắt họ đều rực cháy một ngọn lửa kiên định, một tình yêu thương vô bờ bến.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi hình ảnh kinh hoàng về Lâm Vô Cực, về Lâm Gia Diệt Môn, về sự vô tình của Thiên Đạo bỗng chốc trở nên lu mờ. Thay vào đó, những gương mặt thân yêu của các nàng, nụ cười ngây thơ của Linh Nhi, sự tin tưởng tuyệt đối của Thôn Thiên Thử... tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng. "Huyết mạch nghịch thiên, gánh vác vận mệnh của vạn giới..." Lời nguyền ấy bỗng không còn là gánh nặng, mà trở thành một sứ mệnh cao cả, một lý do để chiến đấu. Chàng không đơn độc. Đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa chàng và Lâm Vô Cực. Lâm Vô Cực đã chiến đấu một mình, ôm theo nỗi hận thù và tuyệt vọng. Còn Lâm Phong, chàng có tình yêu, có sự đồng hành, có những người sẵn sàng kề vai sát cánh cùng chàng vượt qua mọi phong ba bão táp.

Huyễn Mặc Quyển trên đùi chàng khẽ rung động, không còn là ánh sáng yếu ớt vô hồn, mà là một luồng sáng ấm áp, huyền bí, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí chủ nhân. Nó dường như đang thì thầm, rằng nó không chỉ là một công cụ ghi lại bi kịch, mà còn là một chìa khóa, một con đường dẫn đến sức mạnh để thay đổi vận mệnh.

Tia hy vọng mong manh ấy, giờ đây đã không còn mong manh nữa. Nó bừng cháy, lan tỏa khắp tâm hồn Lâm Phong, xua tan đi mọi bóng tối của tuyệt vọng. Chàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ không để bi kịch lặp lại. Chàng sẽ tìm cách phá vỡ lời nguyền, hàn gắn Thiên Đạo, và trở thành "Đấng Thống Ngự Vận Mệnh" theo cách riêng của mình, không phải bằng sự cô độc và phẫn nộ, mà bằng tình yêu và sự đồng hành, bằng ý chí bất khuất của một kẻ Phàm Nhân Nghịch Thiên.

***

Trong Cổ Di Tích Huyền Không, nơi thời gian và không gian hòa quyện một cách kỳ lạ, các tòa tháp đá trắng ngà vẫn sừng sững, nhưng không còn vẻ ảm đạm. Tiếng gió rít qua các khe đá dường như mang theo một giai điệu mới, hùng tráng hơn. Tiếng nước chảy róc rách cũng trở nên trong trẻo, rộn ràng. Mùi đá cổ, rêu phong, ẩm ướt của mây mù vẫn còn đó, nhưng không còn gợi lên cảm giác cô tịch, mà thay vào đó là một sự sống động, một luồng khí tức mới mẻ đang trỗi dậy. Ánh sáng mờ ảo, huyền ảo cũng trở nên lung linh hơn, như những vì tinh tú đang nhảy múa.

Lâm Phong chậm rãi, từ từ đứng dậy. Từng động tác của chàng không còn nặng nề hay run rẩy nữa, mà đầy sự vững chãi, kiên định, như thể chàng vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đã đè nén mình suốt bấy lâu nay. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng không còn chút dấu vết của sự trống rỗng hay tuyệt vọng. Thay vào đó, chúng rực cháy một ngọn lửa kiên định, quật cường chưa từng thấy, một ý chí sắt đá có thể xuyên thủng cả trời đất. Ánh mắt ấy, lúc này, không còn là ánh mắt của một kẻ đang vật lộn với số phận, mà là ánh mắt của một vị chiến thần đã tìm thấy con đường của mình, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Một luồng khí thế hùng mạnh, cuồn cuộn dâng trào từ cơ thể Lâm Phong. Đó là khí tức của cảnh giới Hợp Thể, nhưng không phải là Hợp Thể cảnh đơn thuần. Nó ổn định hơn bao giờ hết, vững chắc như trường thành, mạnh mẽ như biển cả, dường như đã trải qua một sự đột phá về tâm cảnh, được tôi luyện qua những thăng trầm của nỗi tuyệt vọng và sự hồi sinh của ý chí. Linh lực trong cơ thể chàng vận chuyển thông suốt, không còn chút tắc nghẽn hay dao động nào. Chàng cảm nhận được một sức mạnh mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm huyết mạch, một sức mạnh không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ niềm tin và quyết tâm.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, luồng linh khí tinh thuần trong Cổ Di Tích nhanh chóng tràn vào đan điền, củng cố thêm cho cảnh giới vừa được tôi luyện của chàng. Chàng cất tiếng, giọng nói tuy vẫn còn chút khàn, nhưng đã đầy nội lực, vang vọng khắp di tích, tựa như một lời tuyên ngôn, một bản hùng ca vang dội:

"Vận mệnh không thể định đoạt ta! Lời nguyền vạn năm kia, ta sẽ tự tay phá vỡ! Ta sẽ không để bi kịch của Lâm Vô Cực lặp lại! Vì các nàng, vì Linh Nhi, vì chính ta, ta sẽ nghịch thiên!"

Những lời nói ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một lời thề son sắt, một minh chứng cho ý chí bất khuất của Lâm Phong. Từng câu chữ đều chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa, khiến không gian xung quanh chàng khẽ rung chuyển, linh khí cuồn cuộn xoáy tròn. Chàng nắm chặt hai bàn tay, cảm nhận từng thớ thịt, từng khớp xương dường như đang được tái sinh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Các mỹ nhân đứng xung quanh chàng, ai nấy đều xúc động đến tột cùng. Nước mắt lăn dài trên má Tuyết Dao, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của niềm vui và sự tự hào. Mộc Ly ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt lấp lánh như sao trời. Tần Nguyệt khẽ gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện, như thể nàng đã sớm biết Lâm Phong sẽ không bao giờ gục ngã. Lam Yên, với vẻ mặt kiên cường thường thấy, giờ đây càng thêm phần quyết đoán, nàng cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong huyết mạch của mình, một sự cộng hưởng với ý chí của Lâm Phong. Hạ Vũ, dịu dàng như nước, đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự yên tâm và tin tưởng tuyệt đối.

Họ đồng loạt lên tiếng, giọng nói hòa quyện vào nhau, vang vọng trong không gian: "Chúng ta sẽ luôn bên chàng!"

Lời khẳng định ấy như một lời hứa vĩnh cửu, một lời thề non hẹn biển. Ngay sau đó, một luồng sáng ngũ sắc bùng lên từ cơ thể Lâm Phong, không phải là ánh sáng hung hãn hay bá đạo, mà là ánh sáng ấm áp, tràn đầy sinh lực và hy vọng. Nó bao trùm lấy tất cả, như một vòng tay bảo vệ vô hình, kết nối tâm hồn của Lâm Phong với những người thân yêu của chàng. Đây không chỉ là sức mạnh cá nhân, mà là sức mạnh của tình yêu, của sự đoàn kết, của ý chí chung.

Thôn Thiên Thử, linh thú bạn đồng hành trung thành của Lâm Phong, vốn đang nép mình trong góc, bỗng nhảy phóc lên vai chàng, kêu chiêm chiếp vui mừng. Đôi mắt to tròn long lanh của nó ánh lên vẻ hưng phấn, như thể nó cũng cảm nhận được sự chuyển biến mạnh mẽ từ chủ nhân. Thôn Thiên Thử biết, chủ nhân của nó đã trở lại, mạnh mẽ hơn, kiên định hơn bao giờ hết.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, và cả Thôn Thiên Thử, tất cả đều đứng sát bên Lâm Phong, ánh mắt họ không chỉ đầy tin tưởng mà còn rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Họ biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ phải đối mặt với "Thiên Đạo" vô tình, với "lời nguyền huyết mạch" đã giáng xuống sự diệt vong của Lâm Gia. Nhưng giờ đây, họ không còn sợ hãi. Họ có Lâm Phong, và Lâm Phong có họ. Sức mạnh của tình yêu, của sự đồng hành, đã biến nỗi tuyệt vọng thành ý chí, biến lời nguyền thành sứ mệnh.

Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong cũng phát ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, những đường vân cổ xưa trên bề mặt cuộn sách dường như đang sống động trở lại, hé lộ một phần sức mạnh tiềm ẩn của nó. Nó không chỉ là một vật phẩm ghi lại bi kịch, mà nó sẽ là chìa khóa, là la bàn, là công cụ để Lâm Phong tìm kiếm sự thật sâu xa hơn, để phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh và thực sự "nghịch thiên cải mệnh".

Lâm Phong nhìn về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Nhưng trong mắt chàng, không còn bóng tối. Ngọn lửa của ý chí bất khuất, của tình yêu thương, và của niềm tin vào con đường mà chàng sẽ tự mình lựa chọn đã bùng cháy mạnh mẽ, thắp sáng cả một vùng trời. Chàng sẽ không để bi kịch lặp lại. Chàng sẽ tìm cách phá vỡ lời nguyền, hàn gắn Thiên Đạo, và trở thành "Đấng Thống Ngự Vận Mệnh" theo cách riêng của mình. Một Huyền thoại mới đang bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ