Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 37

Huyết Ấn Cổ Thời: Mắt Thấy Vết Tích Thần Ma

4705 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Trần Hạo tiến hành trinh sát chi tiết Hắc Phong Trại, thu thập thông tin về cấu trúc phòng thủ và thói quen của bọn cướp.,Lâm Phong sử dụng Huyễn Mặc Quyển để khám phá một bí mật cổ xưa liên quan đến Hắc Phong Trại, trực tiếp hoặc gián tiếp, liên hệ đến 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' 10,000 năm trước.,Bộc lộ sâu hơn tiềm năng huyền bí của Huyễn Mặc Quyển, cho thấy nó không chỉ là công pháp tu luyện mà còn là chìa khóa mở ra quá khứ.,Xác định được một điểm yếu chí mạng của Hắc Phong Trại dựa trên thông tin thu thập được từ quá khứ và hiện tại.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Lâm Phong và Trần Hạo trước trận chiến quyết định.,Tạo tiền đề căng thẳng và hấp dẫn cho cuộc đối đầu trực diện với Hắc Phong Trại Chủ ở chương 40.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo
Mood: Tense, mysterious, suspenseful, with a touch of ancient dread and revelation.
Kết chương: [object Object]

Màn sương đêm vẫn còn vương vấn, ẩm ướt và se lạnh, nhưng ánh trăng đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh của khu rừng cổ thụ. Những thân cây sừng sững, vươn cao tận trời, tạo thành một bức tường thành tự nhiên, ẩn giấu mọi động tĩnh bên trong. Lâm Phong và Trần Hạo, hai bóng hình hòa vào màu đêm, di chuyển nhẹ nhàng như những chiếc lá rơi không tiếng động. Mỗi bước chân của họ đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những cành khô gãy rụng, những lớp lá mục nát có thể phát ra tiếng động. Không khí căng như dây đàn, nhưng xen lẫn trong đó là sự quyết tâm rực cháy.

Lâm Phong, với bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, dáng người thon gọn nhưng đầy linh hoạt, khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Đôi mắt đen láy của hắn quét nhanh qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. "Trần Hạo, nhớ kỹ, chúng ta chỉ quan sát, tuyệt đối không được gây động. Mạng sống là quan trọng nhất. Nếu có bất kỳ biến cố nào, lập tức rút lui, hiểu chưa?"

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ như một gốc cây cổ thụ di động, nhưng bước chân lại nhẹ nhàng đến khó tin, gật đầu khẳng định, gương mặt cương nghị hiện rõ vẻ thận trọng. Hắn siết chặt thanh đại đao bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải. "Ta biết rồi, Phong ca. Hắc Phong Trại này dù sao cũng là ổ cướp, không thể khinh suất. Bọn chúng đã làm mưa làm gió ở đây bao năm, chắc chắn có vài chiêu trò hiểm độc."

Lâm Phong nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm túc hiếm thấy. "Chiêu trò thì có gì lạ? Chỉ là một đám ô hợp cậy đông hiếp yếu mà thôi. Cái ta lo là phía sau bọn chúng, hoặc những thứ mà chính bọn chúng cũng không biết đang che giấu. Lời của Hoàng Lão Quái không bao giờ là vô nghĩa." Hắn đưa tay lên ngực, nơi chiếc bùa ngọc thô của Hoàng Lão Quái đang nằm gọn trong túi, cảm nhận một chút mát lạnh, như một lời nhắc nhở vô hình. "Dù sao, cũng đừng quá khinh địch. Một con hổ ngủ say vẫn có thể vồ chết người."

Cả hai tiếp tục luồn lách qua những thân cây cổ thụ, rễ cây đan xen chằng chịt như những con trăn khổng lồ. Mùi ẩm ướt của đất rừng, mùi rêu phong và hương nhựa cây nồng nặc lan tỏa trong không khí, càng khiến cho không gian thêm phần u tịch. Lâm Phong không ngừng vận dụng Huyễn Mặc Quyển, không phải để tu luyện, mà để cảm nhận luồng linh khí xung quanh. Từng gợn sóng nhỏ nhất trong không khí, từng dao động năng lượng yếu ớt đều không thoát khỏi tri giác của hắn. Hắn muốn tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu khác thường nào, bất kỳ điểm bất hợp lý nào trong bức tranh quen thuộc của Rừng Cổ Mộc.

"Phong ca, chúng ta đã đi sâu lắm rồi," Trần Hạo thì thầm, giọng hơi căng thẳng khi họ lách qua một bụi cây rậm rạp. "Cảm giác như sắp ra khỏi khu rừng này rồi."

"Đúng vậy," Lâm Phong đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua một vết tích mờ nhạt trên thân cây gần đó. Đó là một vết chém sâu hoắm, có lẽ do một tên phàm nhân nào đó gây ra, nhưng thời gian đã làm nó cũ kỹ, gần như hòa lẫn vào vỏ cây. "Đây là ranh giới. Hắc Phong Trại không bao giờ xây dựng quá xa Linh Khê Trấn để tiện cướ bóc, nhưng cũng đủ sâu để tránh bị phát hiện ngay lập tức. Bọn chúng chọn vị trí này không đơn thuần chỉ vì địa thế hiểm trở."

Hắn dừng lại, kéo Trần Hạo nấp sau một gốc cây bồ đề cổ thụ, thân cây to lớn đến mức ba người ôm không xuể. Từ vị trí này, một vệt sáng yếu ớt bắt đầu lọt qua những tán lá dày đặc, báo hiệu rằng họ đã đến gần rìa khu rừng. Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi khí lạnh, cảm nhận sự tĩnh lặng trước cơn bão. Hắn không khỏi nghĩ về những người dân ở Linh Khê Trấn, những ánh mắt lo sợ và hy vọng mà họ đã dành cho hắn. Trách nhiệm đè nặng trên vai, nhưng nó cũng tiếp thêm sức mạnh cho hắn. "Phàm Nhân Nghịch Thiên," hắn lẩm bẩm trong lòng, "Tu Giả Nghịch Mệnh." Hắn sẽ không phụ lòng tin của họ.

Trần Hạo đứng cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Lâm Phong. Hắn biết, Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ hơn về tu vi, mà còn sở hữu một trí tuệ và sự nhạy bén mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Cái cách Lâm Phong tính toán, phân tích mọi thứ, từ lời nói bí ẩn của Hoàng Lão Quái đến địa thế của Hắc Phong Trại, tất cả đều cho thấy một cái đầu siêu việt. "Phong ca, ngươi có vẻ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Ta tin ngươi sẽ tìm ra điểm yếu của bọn chúng."

Lâm Phong khẽ gật đầu, môi nhếch lên. "Tin tưởng là tốt, nhưng cẩn trọng thì hơn. Chuẩn bị là một chuyện, thực thi lại là chuyện khác. Chúng ta cần phải kiểm tra lại mọi giả thuyết, và quan trọng nhất là phải sống sót trở về." Hắn đưa tay ra hiệu, rồi cùng Trần Hạo tiếp tục lẩn vào sâu hơn trong bóng đêm, ánh mắt không ngừng tìm kiếm, như những con sói săn mồi giữa rừng khuya. Mỗi bước chân của họ, dù nhẹ nhàng đến đâu, cũng mang theo cả một gánh nặng của niềm tin và hy vọng.

Ánh sáng yếu ớt của rạng sáng len lỏi qua kẽ lá, báo hiệu một ngày mới đang dần hé mở, nhưng nơi họ đứng, bóng tối vẫn còn đặc quánh. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt xương, dường như muốn xuyên thấu tận linh hồn. Lâm Phong và Trần Hạo, ẩn mình sau một tảng đá lớn xù xì, được bao phủ bởi rêu phong và những bụi cây gai góc, lặng lẽ quan sát Hắc Phong Trại.

Trước mắt họ, trại cướp hiện lên như một vết sẹo xấu xí trên nền cảnh rừng núi hùng vĩ. Những bức tường gỗ thô sơ, được dựng lên từ những thân cây đốn hạ vội vàng, nhưng lại kiên cố đến bất ngờ, cao khoảng hai trượng, trên đỉnh cắm đầy những cọc nhọn hoắt. Các tháp canh được bố trí ở bốn góc, trên đó có những tên cướp lờ đờ ôm vũ khí, thỉnh thoảng lại ngáp dài, dường như đã quá quen với sự yên bình giả tạo của khu vực này. Mùi rượu nồng nặc và mùi thức ăn hôi hám thoang thoảng trong gió, lẫn với mùi mồ hôi và sát khí.

"Trần Hạo, ngươi có thấy không?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm lắng, đôi mắt đen láy nheo lại, tập trung vào trung tâm của trại. Hắn không nhìn vào những tên cướp hay tháp canh, mà xuyên qua mọi thứ, đến một điểm nào đó sâu bên trong. "Trung tâm trại có một luồng khí tức rất kỳ lạ, không giống linh khí thông thường, cũng không phải ma khí… Cổ quái lắm. Nó vừa mạnh mẽ, vừa mục nát, giống như một vết thương đã hở miệng từ rất lâu rồi."

Trần Hạo cố gắng tập trung, nhưng với tu vi Luyện Khí tầng 2 của hắn, cảm nhận của hắn chỉ giới hạn ở những điều phàm tục hơn. "Ta chỉ thấy sát khí nồng nặc và mùi rượu thôi, Phong ca. Với lại, có vẻ như một tên cướp vừa nôn mửa ở gần cổng trại. Ngươi định làm gì? Có cần ta lẻn vào để thăm dò kỹ hơn không?"

Lâm Phong lắc đầu. "Không cần. Với tu vi của ngươi, lẻn vào đó là tự tìm đường chết. Hơn nữa, những gì ta cần tìm, ngươi không thể thấy bằng mắt thường." Hắn ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu hàng vạn năm lịch sử. "Cái khí tức đó… nó không phải là thứ của hiện tại. Nó mang theo một sự cổ xưa, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, giống như lời Hoàng Lão Quái đã nói về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến'."

Trần Hạo nghe vậy, toàn thân không khỏi rùng mình. "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… Phong ca, ngươi đừng nói là cái trại cướp rách nát này lại có liên quan đến chuyện đó chứ? Đó là chuyện của cả vạn năm trước rồi!"

Lâm Phong không trả lời ngay. Hắn từ từ lấy ra Huyễn Mặc Quyển từ trong túi ngực. Cuốn sách cổ xưa, bìa đen như mực, không có bất kỳ họa tiết nào, chỉ đơn giản là một khối màu đen tuyền. Hắn đặt nó lên lòng bàn tay, cảm nhận sự mát lạnh, nặng trịch của nó. Huyễn Mặc Quyển không có bất kỳ dao động linh khí nào, nhưng chính sự tĩnh lặng đó lại khiến nó trở nên bí ẩn và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. Công pháp Huyễn Mặc Quyển bắt đầu vận chuyển trong cơ thể, từng luồng linh khí từ đan điền dâng lên, hòa vào kinh mạch, rồi đổ dồn về lòng bàn tay, nơi cuốn sách đang nằm. Khác với mọi lần tu luyện, lần này, Lâm Phong không hấp thu linh khí, mà là dùng linh khí của mình để kích hoạt một khả năng nào đó của Huyễn Mặc Quyển.

Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển phát ra một ánh sáng đen huyền ảo, mờ ảo nhưng lại có vẻ sâu thẳm vô tận, như một hố đen có thể nuốt chửng mọi ánh sáng. Ánh sáng này không chói lóa, mà chỉ như một vầng hào quang bao bọc lấy cuốn sách, đồng thời hút lấy linh khí xung quanh một cách mãnh liệt. Những luồng linh khí vô hình trong không khí, vốn dĩ chỉ là những gợn sóng nhỏ, giờ đây như bị một lực hút vô hình kéo về phía Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một xoáy nước năng lượng nhỏ bé.

Lâm Phong đột nhiên run rẩy. Không phải vì lạnh, mà là một sự chấn động từ tận sâu linh hồn. Ánh sáng đen từ Huyễn Mặc Quyển dường như không chỉ hút linh khí, mà còn hút cả ý thức của hắn. Đồng tử hắn giãn ra, ánh mắt trở nên thất thần, như thể linh hồn đã bị kéo ra khỏi thể xác, trôi dạt vào một không gian vô định. Hắn cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội ập đến, nhưng không thể phản kháng. Tâm trí hắn quay cuồng, những hình ảnh và âm thanh xa lạ bắt đầu tràn ngập, như một dòng thác lũ của ký ức không thuộc về mình. Trần Hạo đứng cạnh, kinh hãi nhìn Lâm Phong. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ trắng bệch, đôi môi mím chặt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn rung lên bần bật, và luồng ánh sáng đen càng lúc càng mạnh mẽ, như một cánh cổng đang từ từ mở ra. Trần Hạo muốn gọi, muốn lay Lâm Phong tỉnh lại, nhưng một cảm giác sợ hãi vô hình ngăn cản hắn. Hắn biết, Lâm Phong đang ở trong một trạng thái rất đặc biệt, một trạng thái mà hắn chưa từng chứng kiến. Hắn chỉ có thể đứng đó, lo lắng tột độ, tay siết chặt thanh đại đao, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào có thể ập đến.

Một tiếng rít nhẹ như tiếng gió thổi qua kẽ đá, và rồi, cơ thể Lâm Phong bỗng chốc trở nên bất động hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng đen huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển là vẫn chập chờn, lay động giữa màn sương rạng sáng.

Cảm giác như bị xé toạc ra khỏi thực tại, Lâm Phong thấy mình đứng giữa một chiến trường tan hoang, không gian hỗn loạn đến mức mọi giác quan đều bị tấn công cùng lúc. Không còn là Rừng Cổ Mộc tĩnh mịch, mà là một cảnh tượng tận thế, một cơn ác mộng chân thực đến ghê rợn. Bầu trời bị nhuộm một màu đỏ máu và đen kịt của khói bụi, những tia sét xé toạc không gian, không phải sét thông thường, mà là những luồng năng lượng hủy diệt mang theo uy áp kinh thiên động địa. Mặt đất dưới chân chàng nứt toác thành những khe vực sâu thăm thẳm, dung nham đỏ rực trào lên từ lòng đất, nuốt chửng mọi thứ. Những ngọn núi cao vút giờ chỉ còn là đống đổ nát, đá tảng khổng lồ bay lơ lửng giữa không trung, va vào nhau tạo ra những âm thanh chói tai, như tiếng gầm của vạn quỷ.

Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn làm chàng nôn mửa, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt và một thứ mùi hôi thối khó tả của xác thịt cháy xém. Những tiếng gầm rú, la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung vang vọng khắp nơi, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Trước mắt Lâm Phong, hàng ngàn, hàng vạn cường giả với pháp thuật kinh thiên động địa đang đối đầu với những ma vật khổng lồ. Có những người tu sĩ vận áo bào lấp lánh, tay vung kiếm khí chém nát trời đất; có những đạo sĩ niệm chú, triệu hồi lôi điện, phong ba; lại có những võ giả thân thể cường tráng, mỗi quyền mỗi cước đều mang theo sức mạnh phá núi. Đối diện họ là những ma vật hình thù quái dị, có con cao hàng chục trượng, thân phủ vảy cứng như thép, móng vuốt sắc bén xé tan không khí; có con lại nhỏ bé hơn nhưng tốc độ kinh hồn, ẩn mình trong bóng tối, gieo rắc cái chết. Mỗi đòn tấn công đều mang theo sức mạnh đủ để san phẳng một ngọn núi, mỗi tiếng gầm rú đều khiến không gian rung chuyển.

Lâm Phong đứng đó, như một linh hồn vô hình, không bị ai nhìn thấy, không bị bất kỳ đòn tấn công nào chạm tới. Hắn nhận ra nơi này, chính là vị trí của Hắc Phong Trại hiện tại. Những đường nét địa lý quen thuộc vẫn còn đó, nhưng mọi thứ đã bị biến dạng bởi sức mạnh hủy diệt của trận chiến. Hắn đang chứng kiến một phần của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến', một kỷ nguyên của sự hỗn loạn và tận thế mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ.

Giữa trung tâm chiến trường, nơi sức mạnh hủy diệt tập trung nhất, có một thứ gì đó đã bị phá hủy. Đó là một kiến trúc cổ xưa, có lẽ là một miếu thờ hay một loại đàn tế nào đó, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát, nhưng trên nền đất rộng lớn, một 'huyết ấn' kỳ lạ hiện ra rõ mồn một.

'Huyết ấn' đó không phải là máu thật, mà là một vết tích năng lượng, một phù văn khổng lồ được khắc sâu vào lòng đất, đường kính phải đến trăm trượng. Nó có màu đỏ sẫm như máu khô, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng vừa quen thuộc, vừa đáng sợ. Quen thuộc bởi nó mang theo chút linh khí nguyên bản, nhưng đáng sợ bởi nó còn ẩn chứa một sự hỗn loạn, một tàn dư của ma khí cổ xưa, như thể hàng vạn sinh linh đã hy sinh tại đây. Mỗi khi một ma vật khổng lồ bị đánh bại gần đó, hoặc một cường giả ngã xuống, một luồng năng lượng hỗn tạp lại được hút vào 'huyết ấn' đó, khiến nó càng lúc càng trở nên rực rỡ và đáng sợ hơn.

"Đây là... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?" Lâm Phong tự lẩm bẩm, giọng nói run rẩy trong "hồi ức" không gian này. "Cái Huyết Ấn này... nó đang liên kết với Hắc Phong Trại hiện tại! Nó là điểm yếu!" Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Cái khí tức kỳ lạ mà hắn cảm nhận được từ trại cướp chính là từ 'huyết ấn' này! Nó đã bị chôn vùi dưới lòng đất hàng vạn năm, nhưng vẫn không ngừng tỏa ra năng lượng, ảnh hưởng đến địa thế và có thể cả những sinh linh sống trên đó.

Lâm Phong cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết của 'huyết ấn'. Từng đường nét phù văn phức tạp, từng điểm giao nhau của năng lượng, cách nó tương tác với linh khí và ma khí xung quanh. Hắn đặc biệt chú ý đến những dao động năng lượng từ những ma vật cổ xưa khi chúng bị đánh bại và năng lượng của chúng bị hút vào 'huyết ấn'. Có một sự cân bằng kỳ lạ, một sự đối nghịch trong chính phù văn đó. Nó vừa là nơi trấn áp, vừa là nơi phong ấn, đồng thời cũng là một vết thương hở, một lỗ hổng trong kết cấu của không gian và thời gian.

Cảm giác một luồng sức mạnh cổ xưa, lạnh lẽo và đầy thù hận, đang cố gắng kéo hắn vào sâu hơn, muốn hắn chìm đắm trong cảnh tượng hủy diệt này. Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình như bị giằng xé, bị lôi kéo về phía 'huyết ấn', như thể nó muốn nuốt chửng hắn, muốn hắn trở thành một phần của những ký ức bi tráng vĩnh cửu. Sự choáng ngợp và kinh hoàng dâng lên tột độ. Hắn chỉ là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, nhưng đứng trước uy năng của Thần Ma Đại Chiến, hắn nhỏ bé như một hạt bụi.

Tuy nhiên, ngay lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, dù hắn không còn cảm nhận được nó một cách rõ ràng, lại phát ra một ánh sáng đen mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh sáng đó không phải là sự hủy diệt, mà là một lực kéo ngược, một sợi dây vô hình níu giữ linh hồn hắn, kéo hắn trở lại từ vực sâu của ký ức cổ xưa. Một cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, như thể linh hồn hắn đang bị ép trở lại vào thể xác một cách thô bạo. Hắn cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy giữa hai dòng nước, một dòng là quá khứ hỗn loạn, một dòng là hiện tại khắc nghiệt.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Một tiếng nói vang vọng trong tâm trí hắn, không phải của hắn, cũng không phải của Hoàng Lão Quái, mà là một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, như tiếng chuông từ vạn cổ. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời nói đó như một luồng điện xẹt qua, thức tỉnh hắn khỏi sự choáng ngợp. Hắn không thể chìm đắm trong quá khứ, hắn phải trở về, phải mang theo bí mật này để cứu lấy hiện tại. Với một ý chí kiên định đến khó tin, Lâm Phong tập trung toàn bộ tinh thần, cưỡng ép bản thân thoát ly khỏi cảnh tượng kinh hoàng đó.

Với một tiếng "Hự!" nhẹ, Lâm Phong đột ngột mở bừng mắt. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể vừa chạy hàng vạn dặm. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt thanh tú, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh, làm lộ rõ vẻ xanh xao và mệt mỏi. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn còn hằn sâu sự kinh hoàng từ những gì đã chứng kiến, nhưng xen lẫn trong đó là một tia phấn khích và sự minh mẫn đến đáng sợ.

Trần Hạo lập tức đỡ lấy chàng, khuôn mặt đầy lo lắng, ánh mắt quét qua Huyễn Mặc Quyển đang dần trở lại trạng thái bình thường trong tay Lâm Phong. Ánh sáng đen huyền ảo đã biến mất, trả lại vẻ ngoài đen tuyền tĩnh lặng cho cuốn sách. "Phong ca! Ngươi không sao chứ? Vừa nãy ngươi... ngươi cứ như người mất hồn vậy! Ta gọi mãi mà ngươi không đáp lời. Sắc mặt ngươi tệ lắm!"

Lâm Phong cố gắng nén lại cơn đau đầu dữ dội và cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn. Hắn khẽ lắc đầu, đưa tay lên thái dương xoa nhẹ. "Ta không sao… Chỉ là hơi quá sức một chút." Hắn nhìn Trần Hạo, ánh mắt vẫn còn sự bàng hoàng nhưng giờ đã được thay thế bằng sự kiên định. "Ta đã thấy. Thấy một bí mật kinh thiên động địa, Trần Hạo. Hắc Phong Trại... không đơn giản chỉ là một ổ cướp thông thường! Lời của Hoàng Lão Quái không sai. 'Sự thật thường ẩn mình trong hỗn loạn'. Ta đã thấy một phần của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến', ngay tại nơi này, cách đây vạn năm!"

Trần Hạo há hốc mồm kinh ngạc. "Cái gì? Thật sao? Ngươi… ngươi đã thấy chuyện của vạn năm trước ư? Huyễn Mặc Quyển… nó thần kỳ đến vậy sao?" Hắn không thể tin vào tai mình, nhưng ánh mắt kiên định của Lâm Phong khiến hắn không thể nghi ngờ.

Lâm Phong gật đầu, giọng nói trầm tĩnh hơn, mặc dù hơi khàn đi. "Nó còn thần kỳ hơn ngươi nghĩ nhiều. Ta đã thấy một 'Huyết Ấn Cổ Thời' ngay dưới lòng đất trại cướp. Đó là một phù văn khổng lồ, được tạo ra từ sức mạnh hủy diệt của Thần Ma Đại Chiến, hấp thu linh khí và ma khí. Nó vừa là một nơi phong ấn, vừa là một vết thương hở của thế giới này. Và… ta tin rằng nó chính là điểm yếu chết người của Hắc Phong Trại!"

Hắn lấy ra một tấm bản đồ sơ lược của Hắc Phong Trại mà họ đã tự vẽ dựa trên quan sát ban đầu. Ngón tay thon dài của Lâm Phong lướt trên bản đồ, chỉ vào trung tâm của trại, nơi Hắc Phong Trại Chủ thường xuyên lui tới. "Vị trí của 'Huyết Ấn' này nằm chính xác dưới lòng đất, ngay tại trung tâm trại. Luồng khí tức kỳ lạ mà ta cảm nhận được chính là từ nó."

"Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy nó ư?" Trần Hạo hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò và một chút sợ hãi.

Lâm Phong lắc đầu. "Không, không phải phá hủy. Phá hủy một thứ có liên quan đến Thần Ma Đại Chiến là hành động tự sát. Chúng ta không biết nó sẽ gây ra hậu quả gì. Nhưng chúng ta có thể lợi dụng nó." Hắn dừng lại, đôi mắt lóe lên vẻ mưu trí. "Cái 'Huyết Ấn' đó có một tính chất đặc biệt: nó hấp thu năng lượng. Đặc biệt là năng lượng hỗn tạp, như ma khí, hay thậm chí là sát khí nồng nặc. Ta tin rằng, nếu chúng ta có thể kích hoạt nó đúng cách, hoặc sử dụng một loại năng lượng nhất định để làm nó mất cân bằng, nó có thể tạo ra một phản ứng dây chuyền, khiến Hắc Phong Trại chìm vào hỗn loạn."

"Lợi dụng nó?" Trần Hạo lặp lại, cố gắng tiêu hóa thông tin. "Ngươi muốn nói… chúng ta sẽ dùng nó để chống lại bọn cướp?"

"Đúng vậy," Lâm Phong khẳng định, "Dựa vào những gì ta thấy trong 'hồi ức', 'Huyết Ấn' này không ổn định. Nó là một con dao hai lưỡi. Nếu Hắc Phong Trại Chủ biết cách lợi dụng nó để tăng cường sức mạnh, đó sẽ là một tai họa. Nhưng nếu chúng ta biết điểm yếu của nó, chúng ta có thể biến nó thành vũ khí của chính mình." Hắn vạch ra một đường trên bản đồ. "Chúng ta sẽ tập trung tấn công vào khu vực này. Ta sẽ dùng Huyễn Mặc Quyển và một số phương pháp đặc biệt để kích thích 'Huyết Ấn', làm suy yếu hoặc gây nhiễu loạn toàn bộ trại cướp, trong khi ngươi sẽ hỗ trợ ta và đối phó với những tên cướp lẻ tẻ."

Trần Hạo nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Phong, một sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong mắt hắn. "Phong ca, ta tin ngươi. Ngươi đã thấy được những bí mật cổ xưa, những thứ mà phàm nhân như ta không thể nào tưởng tượng nổi. Dù là gì đi nữa, ta sẽ theo ngươi đến cùng. Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ làm."

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy cảm kích. "Có ngươi ở đây, huynh đệ cứ yên tâm." Hắn vỗ vai Trần Hạo. "Chúng ta cần phải rút lui ngay bây giờ. Sương mù đang dày đặc hơn, và chúng ta đã có đủ thông tin cần thiết. Việc tiếp theo là lên kế hoạch chi tiết, và chờ đợi thời cơ thích hợp."

Cả hai nhanh chóng thu dọn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hắc Phong Trại đang ẩn hiện trong màn sương. Một cảm giác sợ hãi len lỏi trong lòng Trần Hạo trước những gì Lâm Phong đã khám phá, một bí mật cổ xưa vượt quá tầm hiểu biết của hắn. Nhưng bên cạnh nỗi sợ đó là một sự quyết tâm mới, một niềm tin sắt đá vào người huynh đệ của mình. Hắn biết, cuộc đối đầu với Hắc Phong Trại sẽ không còn là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc chạm trán với quá khứ, với những tàn dư của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.

Lâm Phong và Trần Hạo lẳng lặng rút lui vào sâu trong Rừng Cổ Mộc, mang theo sự quyết tâm mới và một chút ám ảnh từ những gì đã khám phá. Màn sương mù dày đặc bao phủ lấy họ, như che giấu đi những bí mật kinh thiên động địa vừa được hé mở. 'Huyễn Mặc Quyển' không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một bảo vật có khả năng liên kết với quá khứ, thân thế của Lâm Phong có thể liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Bí mật về 'Huyết Ấn Cổ Thời' và nguồn gốc thực sự của Hắc Phong Trại (hoặc Hắc Phong Trại Chủ) sẽ có ý nghĩa lớn hơn trong tương lai của Lâm Phong. Khả năng của Lâm Phong trong việc giải mã các bí ẩn cổ xưa sẽ là một lợi thế quan trọng trên con đường tu luyện. Trần Hạo sẽ là một người bạn đồng hành không thể thiếu, không chỉ về sức mạnh mà còn về sự tin tưởng và hỗ trợ tinh thần. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với bí mật trong tay và tình huynh đệ sắt son, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ