Khi Dẫn Lộ Nhân quay lưng bước đi, bóng lưng hắn khuất dần sau những rặng cây cổ thụ cao vút, Lâm Phong khẽ thở phào. Chàng biết rằng mình không thể tùy tiện đi theo một kẻ lạ mặt đến một trạm dịch chuyển công cộng ngay khi vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn xa lạ như Linh Giới. Trực giác mách bảo chàng rằng, sự phô trương hay quá tin tưởng vào "quy tắc" ở đây có thể dẫn đến họa sát thân. Một tia sáng lóe lên trong mắt chàng, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, truyền đến một ý niệm rõ ràng: "Ẩn mình, thăm dò, thích nghi."
Lâm Phong nháy mắt với các nàng một lần nữa, lần này là một tín hiệu tinh tế hơn, mang theo ý vị "chúng ta sẽ không đi theo hắn". Chàng khẽ vận dụng Huyễn Ảnh Bộ pháp, thân ảnh hơi chệch sang một bên, đồng thời phát ra một đạo Huyễn Mặc chi khí vô hình, tạo ra một màn sương mờ ảo che phủ tạm thời tầm nhìn của Dẫn Lộ Nhân khi hắn liếc lại. Chỉ trong chớp mắt, Lâm Phong đã dẫn cả nhóm lách vào một khe nứt nhỏ ẩn mình sau một tảng đá khổng lồ, nơi mà từ bên ngoài nhìn vào gần như không thể phát hiện.
"Chúng ta sẽ không đến cái trạm Dẫn Lộ đó ngay," Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng chàng trầm thấp nhưng đầy kiên định. "Linh Giới này có vẻ không hoan nghênh những kẻ không có 'giấy thông hành' như chúng ta. Việc lộ diện quá sớm chỉ khiến chúng ta trở thành mục tiêu."
Lam Yên gật đầu đồng tình, ánh mắt sắc bén của nàng vẫn không ngừng quét khắp bốn phía, như một con chim ưng đang săn mồi. "Phu quân nói đúng. Kẻ dẫn đường kia tuy tu vi không tệ, nhưng ánh mắt hắn quá tham lam, không đáng tin cậy. Hắn chỉ muốn kiếm lợi từ chúng ta mà thôi."
Hạ Vũ khẽ nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt trong veo pha chút lo lắng. "Vậy chúng ta đi đâu bây giờ, Phong ca? Nơi đây... linh khí thật sự quá mạnh, ta cảm thấy hơi choáng váng."
Mộc Ly thì lại hoàn toàn ngược lại, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ tò mò và thích thú tột độ. "Oa! Linh khí thật nhiều! Ly nhi cảm thấy mình như được sống lại vậy!" Nàng hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể, khiến nàng như muốn bay bổng. Cỏ cây xung quanh nàng dường như cũng vui vẻ hơn, cành lá khẽ lay động nhẹ nhàng như đang nhảy múa theo nhịp đập trái tim nàng.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảnh giác. "Cẩn thận, nơi đây ẩn chứa nguy hiểm không nhỏ. Ta cảm nhận được vài luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong những khu rừng rậm rạp kia. Chúng không hề yếu hơn những Yêu Vương ở Hạ Giới, thậm chí có thể còn mạnh hơn." Nàng lướt ánh mắt lạnh lẽo qua những tán lá um tùm, như thể muốn xuyên thấu mọi thứ.
Tần Nguyệt cũng khẽ gật đầu, ánh mắt thông thái của nàng quét một lượt xung quanh. "Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để ổn định trước. Linh khí quá mạnh, e rằng không phải ai cũng thích nghi được ngay. Áp lực lên kinh mạch cũng rất lớn, cần thời gian để cơ thể điều chỉnh." Nàng đã bắt đầu tính toán những khả năng xấu nhất, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
Diệp Vô Song vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt màu tím huyền bí của nàng lại sắc bén hơn bao giờ hết, dò xét từng ngóc ngách của không gian xung quanh. Khí tức cổ xưa mà nàng tỏa ra dường như hòa lẫn vào không gian Linh Giới, khiến nàng trở nên bí ẩn và khó lường hơn. Cổ Thanh Nguyệt thì lại mang vẻ thanh khiết, tao nhã, nàng khẽ vuốt mái tóc đen nhánh, đôi mắt như hồ nước mùa thu bình thản quan sát, dường như đang tìm hiểu về thế giới mới này bằng một cách rất riêng, rất hòa hợp. Linh Nhi thì bám chặt lấy tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ mặt vừa tò mò vừa hơi sợ hãi. Thôn Thiên Thử đã nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, đôi tai nhỏ bé vểnh lên, đôi mắt đen láy đảo liên tục, thi thoảng lại kêu chiêm chiếp, mũi nhỏ không ngừng ngửi ngửi mặt đất. Nó dường như cảm nhận được điều gì đó rất đặc biệt từ mảnh đất này.
Lâm Phong không khỏi cảm thán, "Đúng là Linh Giới... Linh khí này, áp lực này, thật sự không giống Hạ Giới." Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh thuần của linh khí tràn vào phổi, khiến toàn thân như được gột rửa. Tuy nhiên, sự tinh thuần này cũng mang theo một áp lực vô hình, đè nén lên kinh mạch và đan điền của tu sĩ Hạ Giới. Cảm giác này giống như một phàm nhân đột nhiên được đưa vào một bồn tắm đầy linh dược quý hiếm, mặc dù bổ dưỡng nhưng cũng có thể khiến cơ thể không chịu nổi mà vỡ tung.
Bầu trời Linh Giới mang một màu xanh thẳm đến lạ, cao vợi và rộng lớn hơn nhiều so với Hạ Giới. Những áng mây trắng bồng bềnh trôi, đôi khi lại có những mảng màu rực rỡ như cầu vồng, phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ đến ngạt thở. Xa xa, những ngọn núi cao vút tới tận mây xanh, sừng sững như những cột chống trời, đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù lượn lờ. Cây cối nơi đây cũng khác biệt hoàn toàn, không chỉ có kích thước khổng lồ, mà lá cây và hoa cỏ còn tỏa ra những vầng sáng yếu ớt, lấp lánh như được dát vàng dát bạc. Dưới chân, những thảm thực vật kỳ lạ với màu sắc rực rỡ trải dài vô tận, đôi khi có những bông hoa phát sáng lung linh, huyền ảo.
Lâm Phong nheo mắt nhìn, thần thức nhanh chóng quét ra xung quanh. Chàng cảm nhận được vô số luồng khí tức sinh vật mạnh mẽ ẩn mình trong rừng sâu, không chỉ là yêu thú mà còn có cả những loài thực vật biết tự vệ, thậm chí là tấn công. Một vài cây cổ thụ có hình thù kỳ dị, thân cây khắc đầy những hoa văn cổ xưa, dường như chúng đã sống qua hàng vạn năm, hấp thụ linh khí mà sinh ra linh trí. Khứu giác chàng ngửi thấy mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi thảo mộc lạ, mùi khoáng chất đặc trưng của những ngọn núi đá, và cả mùi linh khí đậm đặc như có thể nếm được vị ngọt nhẹ nơi đầu lưỡi.
"Tìm một nơi ẩn náu trước đã," Lâm Phong quyết định. Chàng nhanh chóng kích hoạt một trận pháp đơn giản, một màn sương mỏng như có như không bao bọc lấy cả nhóm, che giấu khí tức của họ khỏi những kẻ săn mồi tiềm tàng. "Lam Yên, Tuyết Dao, hai nàng cảnh giới. Mộc Ly, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, các ngươi cảm nhận được nơi nào có linh khí ổn định và an toàn hơn không?"
Lam Yên và Tuyết Dao lập tức tản ra hai bên, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét từng ngóc ngách. Lam Yên với dáng người cao ráo, săn chắc, thanh trường kiếm trên lưng khẽ kêu vang, sẵn sàng ứng chiến. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, mái tóc đen nhánh buông xõa, khí tức lạnh lẽo nhưng đầy uy lực. Nàng khẽ vẫy tay, một luồng hàn khí vô hình bao phủ xung quanh, giúp che giấu khí tức tốt hơn.
Mộc Ly nhắm mắt lại, làn da trắng hồng của nàng khẽ phát sáng, dường như đang giao cảm với thiên nhiên xung quanh. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng mở ra, chỉ về phía một khe núi hẹp ở phía tây. "Phu quân, bên đó có một khe núi nhỏ, linh khí có vẻ tụ lại dày đặc hơn, mà lại không có quá nhiều khí tức yêu thú mạnh mẽ." Giọng nàng trong trẻo, líu lo, đầy tin tưởng.
Thôn Thiên Thử cũng kêu chiêm chiếp, đôi mắt đen láy chớp chớp, rồi nhảy lên vai Mộc Ly, mũi nhỏ liên tục chỉ về hướng đó, xác nhận lời Mộc Ly. "Chí! Chí! Chí!"
Lâm Phong gật đầu. "Vậy chúng ta đi theo hướng đó. Mọi người cẩn thận, đừng tùy tiện chạm vào bất cứ thứ gì." Chàng dẫn nhóm men theo khe núi hẹp, những tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong và dây leo cổ quái, tạo thành một con đường quanh co, uốn lượn. Tiếng gió rít qua kẽ đá, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, đôi khi giống như tiếng thì thầm, đôi khi như tiếng rên rỉ, khiến bầu không khí càng thêm phần huyền bí.
Họ bước đi nhẹ nhàng, tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thần thức Lâm Phong không ngừng dò xét, cảnh giác trước mọi biến động nhỏ nhất. Chàng biết rằng, trong một thế giới như Linh Giới, một khoảnh khắc lơ là cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng. Cảm giác áp lực từ linh khí dồi dào nơi đây khiến chàng vừa hưng phấn vừa thận trọng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – câu nói này chưa bao giờ đúng như lúc này.
***
Sau khi đi sâu vào khe núi khoảng một canh giờ, cảnh vật dần thay đổi. Những vách đá dựng đứng cao ngất trời, che khuất ánh nắng mặt trời, khiến không gian trở nên u tối và ẩm ướt hơn. Mùi đất ẩm và khoáng chất nồng nặc hơn, xen lẫn mùi hương dìu dịu của một loại nấm phát quang mọc trên đá. Cuối cùng, họ phát hiện ra một hang động ẩn mình sau một thác nước nhỏ, dòng nước trắng xóa đổ xuống từ vách núi cao, tạo nên một bức màn che phủ tự nhiên hoàn hảo.
"Đây rồi," Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Một nơi khá kín đáo."
Lam Yên kiểm tra xung quanh một lượt, gật đầu. "Không có dấu hiệu của sinh vật sống lớn. Linh khí bên trong cũng khá ổn định."
Tuyết Dao khẽ vung tay, một luồng băng khí mỏng manh đóng băng tạm thời dòng thác, để lộ ra lối vào hang. Lâm Phong dẫn nhóm bước vào bên trong. Hang động khá rộng rãi, trần hang cao vút, đá vách hang lấp lánh những tinh thể khoáng chất phát ra ánh sáng dịu nhẹ màu xanh lục, đủ để chiếu sáng không gian mà không quá chói chang. Không khí bên trong mát mẻ, khô ráo hơn nhiều so với bên ngoài, không có mùi ẩm mốc khó chịu.
Lâm Phong lập tức bố trí một vài trận pháp phòng ngự và che giấu khí tức cấp cao hơn. "Trận pháp này có thể che giấu khí tức của chúng ta khỏi những cường giả cấp độ Đại Thừa trở xuống. Nhưng vẫn cần cẩn trọng. Linh Giới này e rằng còn có những tồn tại đáng sợ hơn." Chàng nói, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghiêm trọng.
Cả nhóm ngồi xuống, bắt đầu điều tức, cố gắng thích nghi với cường độ linh khí mới. Mộc Ly là người đầu tiên bộc lộ sự hào hứng. Nàng ngồi khoanh chân, hít thở sâu, từng luồng linh khí tinh thuần như những sợi tơ vàng bạc quấn quýt quanh nàng, sau đó được nàng hấp thụ vào cơ thể. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ánh lên vẻ sảng khoái, đôi mắt to tròn long lanh như được gột rửa. "Thật thoải mái! Ly nhi cảm thấy mình sắp đột phá rồi!" Nàng líu lo, đầy vẻ vui mừng. Linh Nhi cũng vậy, nàng ngồi cạnh Mộc Ly, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt bầu bĩnh hiện lên vẻ hưởng thụ. Cơ thể nhỏ bé của nàng dường như là một chiếc bình không đáy, không ngừng hấp thụ linh khí, khiến cho lớp da thịt trắng mịn của nàng phát ra một luồng sáng nhàn nhạt.
Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, giọng nói trầm ấm mà đầy quan tâm. "Linh khí nơi đây tinh thuần hơn Hạ Giới gấp mấy chục lần. Nhưng cũng vì thế mà áp lực lên kinh mạch cũng lớn hơn. Mộc Ly, Linh Nhi, các con tuy có thiên phú đặc biệt với linh khí, nhưng cũng đừng quá vội vàng. Mọi người cẩn thận, nếu cảm thấy bất kỳ điều gì không ổn, lập tức nói cho ta biết." Nàng lấy ra một số loại đan dược bổ sung linh khí, đặt sẵn trước mặt từng người, phòng trường hợp có ai đó không kịp thích nghi mà linh lực bị rối loạn.
Hạ Vũ khẽ tựa vào vai Lâm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo. "May mà có Phong ca và các tỷ tỷ, nếu không một mình ta e rằng khó lòng đứng vững trong một nơi như thế này." Nàng cảm nhận được sự bảo bọc vững chắc từ Lâm Phong, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi phần nào.
Diệp Vô Song thì lại hơi khó chịu. Dù nàng vẫn giữ vẻ băng lãnh, trầm mặc, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng khí tức dao động nhẹ quanh nàng. Có vẻ như linh khí quá mạnh và biến động của Linh Giới đang ảnh hưởng đến thể chất đặc biệt của nàng, thứ mà nàng đã che giấu rất kỹ. Nàng chỉ lẳng lặng tu luyện, cố gắng điều hòa khí tức, đôi mắt tím huyền bí nhắm nghiền. Ngược lại, Cổ Thanh Nguyệt lại tỏ ra hòa hợp hơn. Nàng ngồi yên vị, dáng người mảnh mai, thanh thoát như một bức họa. Linh khí xung quanh nàng dường như bị hấp dẫn, nhẹ nhàng xoay tròn, rồi từ từ thấm vào cơ thể nàng, không một chút gợn sóng. Vẻ đẹp thanh khiết của nàng càng thêm phần thoát tục trong làn linh khí bồng bềnh.
Lam Yên và Tuyết Dao thì tập trung điều hòa linh lực, củng cố phòng ngự. Hai nàng đều là những cường giả hàng đầu, nên việc thích nghi với linh khí Linh Giới tuy có áp lực, nhưng không quá khó khăn. Tuyết Dao vận chuyển công pháp băng thuộc tính, khí tức lạnh lẽo bao trùm, khiến không gian xung quanh nàng như được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, tinh thần cảnh giác của nàng vẫn luôn ở mức cao nhất. Lam Yên thì khí tức bùng nổ hơn, như một ngọn lửa cuồng nhiệt, nàng đang củng cố kinh mạch, chuẩn bị cho những trận chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Lâm Phong cũng vận chuyển công pháp, cảm nhận sức mạnh của mình trong môi trường mới. Chàng nhận thấy tốc độ tu luyện được đẩy nhanh đáng kể, linh khí tinh thuần tràn vào đan điền, khiến Nguyên Anh trong cơ thể chàng càng thêm ngưng thực. Tuy nhiên, chàng cũng cảm thấy một áp lực lớn hơn từ Thiên Đạo Linh Giới, như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy vận mệnh của chàng. "Linh Giới... Quả nhiên không thể coi thường. Cảm giác áp lực này, ngay cả Đại Thừa Cảnh cũng phải cẩn trọng." Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng biết rằng, tu vi hiện tại của mình tuy đã đạt đến đỉnh phong của Hạ Giới, nhưng ở Linh Giới, nó chỉ là một khởi đầu khiêm tốn.
Thôn Thiên Thử, sau một hồi ngửi ngửi lung tung, lại nhảy tót lên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé chớp chớp, kêu chiêm chiếp: "Chủ nhân, nơi này có đồ ăn ngon... và cả nguy hiểm nữa!" Nó vừa nói, vừa chỉ mũi về phía sâu hơn của hang động, rồi lại chỉ ra bên ngoài.
Lâm Phong xoa đầu Thôn Thiên Thử, khẽ mỉm cười. "Ngươi là chuột mà còn tinh hơn người. Đúng vậy, có lẽ đây là một thế giới đầy kỳ ngộ nhưng cũng đầy hiểm nguy." Chàng lấy Huyễn Mặc Quyển ra, lật xem một vài trang. Cuốn sách cổ xưa này, sau khi lên đến Linh Giới, dường như cũng trở nên sống động hơn, những hoa văn cổ quái trên bìa sách lấp lánh ánh sáng yếu ớt. Ánh mắt Lâm Phong dò xét các thông tin về Linh Giới mà Huyễn Mặc Quyển có thể tiết lộ, tìm kiếm những manh mối về các thế lực, địa hình, và quan trọng nhất là về Động Băng Hàn. Cuốn sách này, không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một kho tàng kiến thức cổ xưa, dường như được sinh ra để dẫn dắt chàng trên con đường nghịch thiên cải mệnh này.
***
Thời gian trôi qua thật nhanh. Hoàng hôn dần buông xuống bên ngoài, những tia nắng chiều vàng nhạt len lỏi qua khe đá, chiếu rọi một cách yếu ớt vào cửa hang, nhuộm vàng không gian. Bỗng, một luồng gió mạnh thổi ùa vào, mang theo hơi lạnh và một cảm giác nặng nề khó tả, khiến không khí bên trong hang bỗng trở nên ngột ngạt.
Đột nhiên, từ phía chân trời xa xăm, một luồng sáng chói lòa bùng lên, xuyên thủng màn mây, rực rỡ như một mặt trời thứ hai. Ánh sáng này không chỉ là thị giác, mà còn mang theo một xung lực linh khí cực kỳ mạnh mẽ, khiến toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội, những viên đá nhỏ rơi lả tả từ trần hang. Ngay sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa, tựa như hàng vạn tia sét cùng lúc giáng xuống, chấn động cả không gian. Tiếp theo là một tiếng gầm rống đầy phẫn nộ, âm vang như sấm sét cuồn cuộn, xuyên thấu không gian, khiến đất đá nứt toác, cây cối đổ rạp từ xa. Dù cách xa hàng vạn dặm, nhóm Lâm Phong vẫn cảm nhận được áp lực đáng sợ đó, một áp lực mà ngay cả những cường giả Đại Thừa cảnh đỉnh phong ở Hạ Giới cũng khó lòng sánh kịp.
Lâm Phong lập tức lao ra khỏi hang, đứng trên một mỏm đá cao gần đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía nơi phát ra tiếng động. Một cột sáng khổng lồ vọt thẳng lên trời, sau đó là những đợt xung kích linh lực cực kỳ mạnh mẽ, lan tỏa khắp nơi, tạo thành những vòng sóng năng lượng vô hình quét qua không gian. Mỗi đợt sóng xung kích đều mang theo một uy áp kinh hoàng, đủ sức san bằng một ngọn núi nhỏ.
Thôn Thiên Thử co rúm lại trên vai Lâm Phong, kêu lên khe khẽ, toàn thân run rẩy. Đôi mắt đen láy của nó tràn đầy vẻ sợ hãi. "Chí... chí! Chủ nhân... thật đáng sợ!"
Lam Yên cũng theo sát Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. "Thật mạnh! Ta chưa từng thấy một đợt xung kích nào khủng bố đến vậy. E rằng là một cường giả Đại Thừa cảnh đang giao chiến sao?" Giọng nàng tràn đầy sự kinh ngạc và cảnh giác.
Tuyết Dao đứng cạnh Lam Yên, ánh mắt phượng sắc lạnh của nàng hơi nheo lại. "Hoặc là một yêu thú cổ xưa nào đó. Linh Giới này, quả nhiên không thể dùng kinh nghiệm Hạ Giới để đánh giá." Nàng có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh khổng lồ đang va chạm ở đằng xa, một sức mạnh vượt xa mọi thứ mà nàng từng chứng kiến ở Hạ Giới.
Linh Nhi rụt rè kéo áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước. "Phong ca... Linh Nhi thấy sợ... có một thứ gì đó rất đáng sợ đang đến gần..." Giọng nàng non nớt, nhưng lại mang theo một sự nhạy cảm đặc biệt với nguy hiểm, khiến Lâm Phong không khỏi lo lắng.
Lâm Phong nheo mắt, vận dụng đồng thuật mạnh nhất của mình, Huyễn Mặc Thiên Nhãn, để nhìn xuyên qua không gian. Tầm nhìn của chàng xuyên qua hàng ngàn dặm, vượt qua những dãy núi trùng điệp, những khu rừng rậm rạp. Chàng chỉ thấy một bóng hình khổng lồ mờ ảo, giống như một ngọn núi di động, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ rực, đang giao chiến dữ dội với một thực thể khác, một luồng sáng xanh biếc mạnh mẽ không kém. Mỗi cú va chạm của chúng đều khiến không gian vặn vẹo, bầu trời như muốn sụp đổ. Cảm giác nguy hiểm ập đến, mạnh mẽ đến mức buộc Lâm Phong phải thu thần thức lại, một cảm giác đau nhói truyền đến từ đôi mắt chàng. Anh quay sang nhóm, sắc mặt nghiêm trọng, không còn vẻ tinh quái thường ngày.
"Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu," Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm thấp. "Linh Giới này... mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều." Chàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đợt xung kích linh lực vẫn còn đang lan tỏa, như nhắc nhở chàng về sự thật khắc nghiệt của thế giới mới. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng con đường tu đạo ở đây quả thực vô tận và đầy rẫy chông gai hơn gấp bội.
***
Trở lại hang động, không khí trở nên trầm lắng hơn. Ánh sáng từ những tinh thể khoáng chất trong hang vẫn dịu nhẹ, nhưng không đủ để xua đi sự căng thẳng trong lòng mỗi người. Ai nấy đều thấu hiểu sự khắc nghiệt của Linh Giới qua những gì họ vừa chứng kiến. Lâm Phong triệu tập các mỹ nhân, nhìn từng người, ánh mắt kiên định.
"Linh Giới này mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Trận chiến vừa rồi chỉ là một ví dụ nhỏ về những gì chúng ta có thể đối mặt. Chúng ta phải luôn giữ cảnh giác cao độ," Lâm Phong bắt đầu, giọng chàng không còn vẻ hài hước thường ngày, mà đầy uy nghiêm. "Dẫn Lộ Nhân kia nói không sai, Linh Giới có những quy tắc riêng, và chúng ta là những kẻ ngoại lai. Nếu muốn tồn tại và đạt được mục đích, chúng ta cần phải hành động thận trọng hơn bao giờ hết."
Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng cũng đầy lo lắng. "Phu quân nói chí phải. Chúng ta không thể tùy tiện hành động. Để thích nghi với môi trường nơi đây và thu thập thông tin, chúng ta có thể thử tìm kiếm các thị trấn hoặc khu vực có tu sĩ cấp thấp để thăm dò. Nhưng cần ngụy trang cẩn thận, không nên lộ diện thân phận Hạ Giới tu sĩ quá sớm."
Diệp Vô Song, sau một hồi trầm mặc, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, uy quyền. "Linh Giới rộng lớn, các chủng tộc cũng phức tạp. Có lẽ không chỉ có nhân tộc, mà còn có yêu tộc, ma tộc, và những chủng tộc khác mà chúng ta chưa từng biết đến. Nguy hiểm tiềm tàng ở khắp mọi nơi, không chỉ từ kẻ thù mà còn từ chính môi trường xung quanh. Cần phải hiểu rõ luật chơi trước khi hành động, không thể để bản thân bị động." Ánh mắt màu tím của nàng quét qua một lượt, như đang đánh giá từng người.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ vuốt mái tóc đen tuyền, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái, nhưng đầy trí tuệ. "Chúng ta không thể vội vàng. Nền tảng vững chắc sẽ giúp chúng ta đi xa hơn. Việc củng cố tu vi và thích nghi hoàn toàn với linh khí nơi đây là ưu tiên hàng đầu. Sau đó, chúng ta có thể từ từ tìm hiểu về các thế lực, các quy tắc, và quan trọng nhất là tìm ra manh mối về Động Băng Hàn." Nàng nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt đầy sự tin tưởng.
Lâm Phong gật đầu, lời nói của các nàng đều rất hợp lý. Chàng cảm thấy may mắn khi có những người đồng hành thông minh và mạnh mẽ như vậy. "Đúng vậy. Vậy thì, kế hoạch của chúng ta sẽ là: Thứ nhất, tập trung củng cố tu vi, thích nghi hoàn toàn với linh khí Linh Giới. Ai có khả năng đột phá, hãy cố gắng đột phá trong thời gian này, nhưng phải cẩn thận, ta sẽ hộ pháp cho các nàng. Thứ hai, trong thời gian tới, chúng ta sẽ cử một nhóm nhỏ đi thám thính khu vực xung quanh khi có cơ hội. Mục tiêu là tìm kiếm một thị trấn hoặc một điểm tụ tập tu sĩ cấp thấp để thu thập thông tin cơ bản về Linh Giới. Thứ ba, không được tách rời nhau quá xa. Luôn giữ liên lạc bằng thần thức. Và quan trọng nhất, đừng quên mục tiêu chính của chúng ta: Động Băng Hàn. Ta linh cảm rằng, lời nguyền cổ xưa và bí mật về Thiên Đạo Vết Nứt đều nằm ở đó."
Lâm Phong và Tần Nguyệt bắt đầu thảo luận chi tiết về lộ trình và các bước tiếp theo, dựa trên những gì họ đã biết và cảm nhận được. Tần Nguyệt đưa ra những phân tích sắc bén về các loại pháp trận, đan dược có thể dùng để ngụy trang hoặc phòng thân. Lam Yên và Tuyết Dao thì đóng góp ý kiến về chiến thuật ứng phó với các tình huống nguy hiểm. Mộc Ly và Linh Nhi thì vẫn đang hăm hở hấp thụ linh khí, nhưng cũng lắng nghe rất chăm chú. Hạ Vũ nhẹ nhàng sắp xếp lại các vật dụng cần thiết, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt tuy ít nói, nhưng ánh mắt của họ lại thể hiện sự đồng tình và sẵn sàng.
Lâm Phong nhìn gương mặt của từng người, cảm thấy một sự ấm áp trào dâng trong lòng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Dù con đường tu tiên có hiểm nguy đến đâu, có những người yêu thương bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ đơn độc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung lên, như muốn nhắc nhở chàng về sứ mệnh của mình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng sẽ nghịch thiên cải mệnh, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người mà chàng yêu thương.
Ngoài hang, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ đá và tiếng thác nước rì rầm. Những ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể khoáng chất trong hang, cùng với ánh sáng bập bùng từ ngọn lửa nhỏ Lâm Phong đốt lên, chiếu rọi những gương mặt đầy quyết tâm. Đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên của họ trên vùng đất Linh Giới rộng lớn, một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và nguy hiểm. Nhưng Lâm Phong tin rằng, với sức mạnh của Huyễn Mặc Chi Đạo và sự đồng lòng của bảy mỹ nhân, họ sẽ Duy Ngã Độc Tôn, viết nên một huyền thoại bất hủ trong dòng chảy của Tu Tiên Huyễn Mặc.