Màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả khu rừng Linh Giới bao la vào bóng tối thăm thẳm. Chỉ còn những đốm lửa ma trơi lập lòe nơi xa xăm cùng tiếng côn trùng rả rích như ru ngủ vạn vật. Trong lòng hang đá, Lâm Phong và nhóm mỹ nhân quây quần bên ngọn lửa nhỏ, ánh sáng bập bùng chiếu rọi lên những gương mặt đầy suy tư. Chàng đã nắm chặt tay Tần Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng, rồi đưa mắt nhìn khắp lượt những người còn lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp nhưng cũng ẩn chứa đầy sự lo toan.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình," Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang đá. "Dù con đường tu tiên có hiểm nguy đến đâu, có những người yêu thương bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ đơn độc." Chàng cảm nhận rõ ràng Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung lên, như muốn nhắc nhở chàng về sứ mệnh của mình, về những bí ẩn chưa được khai phá và những thách thức đang chờ đợi phía trước. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng sẽ nghịch thiên cải mệnh, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người mà chàng yêu thương."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của Linh Giới vừa xuyên qua tán cây cổ thụ khổng lồ, nhuộm vàng cả khu rừng, Lâm Phong đã dẫn theo Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên, cùng Thôn Thiên Thử, nhẹ nhàng xuyên qua khu rừng rậm rạp. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mát mẻ và tràn ngập một thứ linh khí tinh thuần mà Hạ Giới khó lòng sánh kịp. Mỗi hơi thở như gột rửa tâm hồn, khiến tinh thần trở nên minh mẫn lạ thường. Tiếng chim lạ hót líu lo, du dương như một bản nhạc không lời, xen lẫn tiếng gió xào xạc qua tán lá cây cổ thụ cao vút, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thanh bình. Mùi hương của các loài linh thảo lạ thoang thoảng trong gió, ngọt ngào và bí ẩn, kích thích sự tò mò của mọi người. Ánh sáng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt nắng lung linh, nhảy múa trên nền đất ẩm ướt, vẽ nên những họa tiết kỳ ảo.
Các mỹ nhân đều khoác lên mình những bộ y phục đơn giản, màu sắc trầm tối, dễ dàng hòa mình vào màu xanh của cây lá. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh không ngừng quét qua từng ngóc ngách, cảnh giác cao độ. Nàng bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Mộc Ly thì lại mang vẻ hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, không ngừng nhìn ngắm mọi vật xung quanh với vẻ tò mò xen lẫn thích thú. Thỉnh thoảng, nàng lại khẽ đưa tay chạm vào một thân cây xù xì hay một đóa hoa dại kỳ lạ. Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, bước đi vững chãi, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng dò xét những nơi có khả năng ẩn chứa nguy hiểm. Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Còn Tần Nguyệt, nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thanh lịch, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác không ngừng phân tích môi trường, thỉnh thoảng lại khẽ thì thầm vài câu với Lâm Phong về đặc tính của một loại linh thảo hay dấu vết của một loại linh thú nào đó.
Lâm Phong dẫn đầu đoàn người, thần thức của chàng mở rộng đến cực hạn, bao trùm một phạm vi rộng lớn xung quanh. Chàng cảm nhận được từng luồng linh khí biến động nhỏ nhất, từng hơi thở của sự sống ẩn mình trong rừng sâu. "Linh khí ở đây còn tinh khiết hơn nhiều so với Hạ Giới, nhưng cũng phức tạp hơn," chàng khẽ nói, giọng trầm thấp đủ để mọi người nghe thấy. "Có vẻ như các loại linh vật và yêu thú ở đây cũng mạnh hơn rất nhiều. Mọi người cẩn thận."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ bé trắng muốt, lúc này đã thu nhỏ lại kích thước, ẩn mình trong mái tóc của Lâm Phong. Đôi lúc nó lại thò đầu ra, đôi mắt to tròn long lanh đảo quanh, cái mũi nhỏ không ngừng đánh hơi, như đang tìm kiếm điều gì đó đặc biệt. Tiếng chiêm chiếp nhẹ của nó đôi khi vang lên, báo hiệu một mùi hương linh khí đặc biệt hoặc một dấu vết thú vị nào đó.
Mộc Ly nghe Lâm Phong nói, không khỏi thốt lên với vẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy sự thán phục: "Ca ca nói đúng! Cây cối ở đây thật to lớn, cao vút chạm trời, rễ cây đâm sâu vào lòng đất như những con trăn khổng lồ. Không biết có linh quả nào ẩn giấu trên mấy cành cây cao chót vót kia không nhỉ?" Nàng nhìn lên những tán lá dày đặc, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ.
Lam Yên thì lại có một cảm nhận khác. Nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc bén quét qua một bụi cây rậm rạp bên cạnh. "Tôi có cảm giác như có ai đó đang quan sát chúng ta, nhưng lại không rõ ràng. Một thứ khí tức rất mơ hồ, thoắt ẩn thoắt hiện." Nàng nói, giọng dứt khoát nhưng cũng mang theo chút nghi hoặc.
Lâm Phong gật đầu, thần thức chàng cũng đã cảm nhận được điều tương tự, nhưng không quá rõ ràng. "Đó là lý do chúng ta phải cực kỳ thận trọng," chàng đáp. "Linh Giới này ẩn chứa quá nhiều điều chúng ta chưa biết. Huyễn Mặc Quyển giúp ta ẩn đi khí tức, nhưng không thể che giấu hoàn toàn sự tồn tại của chúng ta. Luôn giữ cảnh giác cao độ." Lâm Phong không khỏi suy nghĩ. Từ khi đặt chân đến Linh Giới, chàng đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Quy tắc của thế giới này dường như chặt chẽ hơn, khắc nghiệt hơn, và sự tồn tại của những kẻ ngoại lai như họ chắc chắn sẽ không được bỏ qua. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường. Chàng không muốn mạo hiểm an nguy của những người thân yêu chỉ vì sự thiếu hiểu biết của mình.
Họ tiếp tục di chuyển, tránh né những khu vực quá rậm rạp hoặc quá lộ liễu. Lâm Phong không ngừng sử dụng Huyễn Mặc Quyển để ẩn đi khí tức của cả nhóm, khiến họ hòa mình vào môi trường, gần như vô hình đối với những sinh vật có tu vi thấp. Thôn Thiên Thử dẫn đường, đôi khi lại dừng lại, đánh hơi một cách cẩn thận, rồi chỉ dẫn một hướng đi khác. Nó dường như có khả năng cảm nhận linh khí một cách đặc biệt, giúp họ tránh được những khu vực có linh thú mạnh mẽ hoặc những cấm địa nguy hiểm.
Lâm Phong quan sát hệ sinh thái nơi đây. Những loài cây mà chàng chưa từng thấy bao giờ, mang theo một vẻ cổ xưa và sức sống mãnh liệt. Những đóa hoa kỳ lạ phát ra ánh sáng nhè nhẹ, hay những con bướm rực rỡ với đôi cánh như dát vàng, bạc bay lượn. Ngay cả những con côn trùng nhỏ bé cũng mang theo một luồng linh khí yếu ớt. Rõ ràng, Linh Giới là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi linh khí tràn ngập đến mức len lỏi vào từng ngóc ngách của sự sống. Chàng tự nhủ, đây là một cơ hội lớn để củng cố tu vi, nhưng cũng là một thách thức không hề nhỏ.
Tuyết Dao khẽ quay sang Lâm Phong, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc: "Phu quân, ta cảm thấy linh khí ở đây quá mạnh mẽ, nếu không cẩn thận, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma. Chúng ta cần tìm một phương pháp để điều hòa và hấp thu nó một cách an toàn."
Tần Nguyệt gật đầu đồng tình: "Đúng vậy. Dựa trên lời của Dẫn Lộ Nhân, Linh Giới có những công pháp và phương pháp tu luyện riêng. Chúng ta cần tìm hiểu điều này càng sớm càng tốt."
Lâm Phong mỉm cười trấn an các nàng. "Ta đã có một số ý tưởng. Huyễn Mặc Quyển có thể giúp ta phân tích và chuyển hóa linh khí, nhưng ta cũng cần thời gian để nghiên cứu. Hiện tại, chúng ta cứ hấp thu từ từ, và chỉ hấp thu những phần linh khí đã được thanh lọc. Quan trọng nhất là giữ được sự cân bằng trong đan điền." Chàng tin rằng, với khả năng của Huyễn Mặc Quyển và sự thông minh của mình, chàng sẽ sớm tìm ra con đường thích hợp để cả nhóm có thể tu luyện an toàn và hiệu quả tại Linh Giới.
Chàng nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của các mỹ nhân, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Sự đồng lòng và hỗ trợ lẫn nhau chính là sức mạnh lớn nhất của họ. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên," chàng thầm nhủ. Con đường tu tiên có thể dài đằng đẵng và cô độc, nhưng có họ bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ cảm thấy lẻ loi. Họ tiếp tục hành trình, từng bước một, thận trọng nhưng cũng đầy quyết tâm, tiến sâu hơn vào những bí ẩn của Linh Giới.
***
Hành trình xuyên rừng kéo dài đến gần trưa thì nhóm Lâm Phong phát hiện một con đường mòn cổ, có dấu vết người qua lại. Con đường được lát bằng những phiến đá xám xịt, lớn nhỏ khác nhau, đã phủ đầy rêu phong và bụi thời gian. Hai bên đường là vách núi đá dựng đứng hoặc hàng cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể. Không khí ở đây trở nên khô ráo hơn, mang theo chút bụi đường và mùi gỗ mục đặc trưng. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe rõ mồn một, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, như tiếng thở dài của thời gian. Dần dần, từ phía xa, họ có thể nghe thấy tiếng người nói chuyện vọng lại, lẫn tiếng vó linh thú lộc cộc hoặc tiếng pháp khí xé gió vù vù, báo hiệu sự xuất hiện của những tu sĩ Linh Giới.
"Dừng lại!" Lâm Phong ra hiệu, nhanh chóng dẫn nhóm ẩn mình sau một tảng đá lớn, được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt. Thôn Thiên Thử cũng nhanh nhẹn chui vào túi áo chàng, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh tò mò. Từ vị trí ẩn nấp, họ có thể quan sát rõ con đường mà không bị phát hiện.
Không lâu sau, một đoàn người cưỡi linh thú hoặc phi hành pháp khí xuất hiện. Đứng đầu là một thiếu niên tuấn tú, ăn vận sang trọng với trường bào lụa là thêu kim tuyến, khoác ngoài một chiếc áo choàng lông thú quý hiếm. Hắn ta có vẻ ngoài điển trai, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ kiêu ngạo, ánh mắt hờ hững quét qua mọi vật như thể cả thế giới này đều nằm dưới chân hắn. Phía sau hắn là vài vệ sĩ mặc giáp phục thống nhất, khí thế hùng hậu, tu vi không hề tầm thường, cho thấy đây là một thế lực có địa vị cao trong Linh Giới.
Thiếu niên kia cưỡi một con linh thú có hình dáng giống sư tử nhưng có vảy xanh biếc, lông bờm dài và mượt mà, bước đi vô cùng uy nghi. Hắn ta ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lạnh và đầy khinh thường quét qua khu vực xung quanh. Lâm Phong cảm nhận được một luồng thần thức mạnh mẽ lướt qua vị trí của họ, nhưng nhờ Huyễn Mặc Quyển và sự ẩn mình khéo léo, nhóm chàng vẫn an toàn trong vỏ bọc.
"Hừ, lại là mấy kẻ hạ giới phi thăng. Linh Giới này ngày càng nhiều rác rưởi." Thiếu gia kia bỗng nhiên khẽ khịt mũi, giọng nói vang vọng sự khinh miệt, như thể hắn vừa ngửi thấy một thứ gì đó khó chịu. Hắn không có vẻ gì là nói riêng với ai, mà như đang tự nói với chính mình, hoặc với những kẻ vệ sĩ đi theo.
Một tên vệ sĩ bên cạnh lập tức cung kính đáp lời, giọng nịnh nọt: "Thiếu gia đừng bận tâm, chỉ là đám sâu kiến không đáng nhắc tới. Bọn chúng dù có phi thăng lên đây cũng chỉ là những kẻ thấp kém, không đáng để ngài phải động tâm."
Nghe những lời đó, Mộc Ly đang ẩn mình không khỏi bực bội. Nàng khẽ nghiến răng, lườm nguýt về phía tên Thiếu gia kia. "Cái tên này thật đáng ghét!" nàng thầm thì, giọng chỉ đủ cho Lâm Phong và những người khác nghe thấy. "Hắn dám gọi chúng ta là rác rưởi, là sâu kiến sao? Thật là quá đáng!"
Lam Yên cũng siết chặt bàn tay, ánh mắt rực lửa bùng lên sự tức giận. Nàng vốn là người thẳng thắn, trọng nghĩa khí, không thể chấp nhận được sự khinh miệt trắng trợn như vậy. "Muốn dạy cho hắn một bài học không?" nàng khẽ hỏi, giọng nói dù nhỏ nhưng chứa đầy sát khí.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ, thậm chí khóe môi chàng còn khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. Chàng đưa tay ra hiệu cho Lam Yên và Mộc Ly im lặng, ánh mắt ra hiệu cho các nàng kiềm chế. "Đừng manh động, quan sát." Chàng khẽ thì thầm. "Một khi đã ra tay, chúng ta sẽ bại lộ. Hiện tại, thông tin quan trọng hơn bất cứ điều gì khác."
Thiếu gia kia không hề biết rằng những lời nói của hắn đang bị những "kẻ sâu kiến" kia lắng nghe. Hắn tiếp tục đi, nhưng không quên thể hiện sự ngạo mạn của mình. Hắn liếc nhìn một cái pháp khí hình chiếc la bàn trong tay, rồi nói lớn với đám vệ sĩ: "Nghe nói Huyền Vũ Gia Tộc lại có động tĩnh, e là muốn tranh giành Linh Quáng Sơn với Thiên Lang Tông. Bọn chúng thật không biết điều, dám nhòm ngó lãnh địa của Thiên Lang Tông chúng ta!"
Lời nói của tên Thiếu gia này, dù mang đầy vẻ kiêu ngạo, lại vô tình tiết lộ những thông tin cực kỳ giá trị. Lâm Phong lắng nghe từng câu từng chữ, thần thức của chàng như một tấm bọt biển, hấp thu mọi chi tiết. Huyền Vũ Gia Tộc, Thiên Lang Tông, Linh Quáng Sơn... Đây là những cái tên đầu tiên chàng nghe được về các thế lực và địa điểm quan trọng ở Linh Giới.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt điềm tĩnh, cũng đang tập trung lắng nghe. Nàng khẽ nhíu mày, như đang ghi nhớ và phân tích những từ khóa quan trọng đó. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, nhưng ánh mắt nàng cũng thoáng hiện lên sự suy tư.
Đoàn người của Thiếu gia Linh Giới dần dần đi xa, tiếng vó linh thú và tiếng pháp khí cũng nhỏ dần rồi mất hút sau khúc quanh. Không khí căng thẳng cuối cùng cũng tan biến, để lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế ẩn nấp thêm một lúc lâu, cho đến khi chàng hoàn toàn chắc chắn rằng không còn bất kỳ khí tức nào của nhóm người kia xung quanh. Chàng thở phào nhẹ nhõm, rồi khẽ ra hiệu cho mọi người. "Chúng ta rút lui về điểm an toàn."
Trong lòng Lâm Phong, một sự bực bội nhẹ nhàng dấy lên trước thái độ khinh miệt của tên Thiếu gia kia. Chàng là ai? Là Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, người đã từng làm mưa làm gió ở Hạ Giới. Thế mà giờ đây, lại bị một kẻ tiểu bối coi thường đến thế. Tuy nhiên, sự bực bội đó nhanh chóng bị lý trí và sự thận trọng của chàng lấn át. Chàng biết rằng, ở một thế giới hoàn toàn mới lạ như Linh Giới, việc kiềm chế cảm xúc và ưu tiên thu thập thông tin là điều tối quan trọng. Chàng không thể để bản thân bị cuốn vào những cuộc đối đầu vô nghĩa. Chàng phải thích nghi với quy tắc mới của thế giới này mà không đánh mất bản thân, không để lộ thực lực quá sớm.
Chàng nhìn lại con đường đá cổ kính, nơi vừa diễn ra cuộc chạm trán đầu tiên. Cảm giác khô nóng do nắng gắt lúc trưa vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong lòng chàng, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Sau khi nhóm Thiếu gia Linh Giới đi khỏi, Lâm Phong dẫn nhóm rút lui về một điểm an toàn hơn, sâu hơn trong khu rừng. Họ chọn một hang đá nhỏ, kín đáo, ẩn mình sau một thác nước rì rầm, nơi tiếng nước chảy có thể che lấp những âm thanh nhỏ nhặt của họ. Không khí ở đây yên tĩnh hơn nhiều, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ. Mùi đất ẩm và linh thảo vẫn còn vương vấn, tạo cảm giác dễ chịu hơn. Ánh trăng đã bắt đầu ló dạng qua tán cây, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống nền đất rừng.
Nhóm người ngồi quây quần, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nghiêm túc. Sự căng thẳng do cuộc chạm trán bất ngờ đã qua đi, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào việc phân tích tình hình. Lâm Phong là người phá vỡ sự im lặng, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
"Xem ra, Linh Giới này không chỉ mạnh hơn Hạ Giới chúng ta về mặt linh khí và tu vi, mà còn phân cấp rõ ràng và có nhiều thế lực tranh giành lợi ích." Chàng nhìn lướt qua từng gương mặt, đảm bảo mọi người đều chú ý. "Lời nói của tên Thiếu gia kia tuy kiêu ngạo, nhưng cũng tiết lộ không ít thông tin quý giá."
Tần Nguyệt gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Phu quân nói chí phải. Dựa vào những gì hắn nói, có vẻ như 'Huyền Vũ Gia Tộc' và 'Thiên Lang Tông' là hai thế lực lớn đang cạnh tranh nhau, có thể là để giành quyền kiểm soát một 'Linh Quáng Sơn' nào đó. Điều này cho thấy tài nguyên ở Linh Giới cũng là thứ được săn đón và tranh giành gay gắt." Nàng ngừng một chút, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. "Việc hắn ta dám công khai khinh miệt 'người hạ giới phi thăng' cũng cho thấy thái độ chung của phần lớn tu sĩ Linh Giới đối với chúng ta. Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng khi xuất hiện ở những nơi đông người."
Tuyết Dao, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng bày tỏ quan điểm của mình. "Tu vi của nhóm người đó, đặc biệt là tên Thiếu gia, tuy không phải là đỉnh cao, nhưng thái độ lại vô cùng ngạo mạn, khinh người. Hẳn là có thế lực lớn chống lưng phía sau, khiến hắn không cần phải kiêng dè bất kỳ ai. Điều này càng khẳng định suy đoán của Tần tỷ về sự phân cấp rõ ràng và quyền lực tập trung vào các gia tộc, tông môn lớn."
Lam Yên vẫn chưa nguôi giận. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự bất bình. "Thật sự là quá đáng! Tôi vẫn muốn đánh tên đó một trận ra trò để hắn biết thế nào là lễ độ!" Nàng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Nếu không phải phu quân ngăn cản, tôi đã không nhịn được rồi."
Lâm Phong cười nhẹ, đưa tay vỗ vỗ vai Lam Yên. "Sẽ có lúc thôi, Lam Yên. Nhưng bây giờ, chúng ta cần thêm thông tin. Nóng vội chỉ khiến chúng ta rơi vào thế bị động. Hơn nữa, việc đánh một tên tiểu bối có vẻ ngoài kiêu ngạo chưa chắc đã giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn có thể dẫn đến những rắc rối không đáng có với thế lực lớn đằng sau hắn." Chàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng điệu chuyển sang vẻ nghiêm túc hơn. "Huyễn Mặc Quyển đã ghi lại một số điều thú vị từ những lời đối thoại của chúng. Cấu trúc quyền lực ở Linh Giới có vẻ phức tạp hơn chúng ta tưởng. Không chỉ có các tông môn, mà còn có các gia tộc lớn, giống như Huyền Vũ Gia Tộc mà chúng ta vừa nghe nhắc đến. Việc tranh giành tài nguyên như Linh Quáng Sơn cũng là điều tất yếu."
Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy ra khỏi túi áo của Lâm Phong, đang gặm một linh quả nhỏ mà nó tìm thấy trong rừng, đôi mắt to tròn vẫn không quên liếc nhìn Lâm Phong và mọi người, như thể nó cũng đang lắng nghe và suy nghĩ.
Lâm Phong nhắm mắt lại một chút, thần thức chìm vào Huyễn Mặc Quyển. Những dòng chữ cổ xưa và những hình ảnh huyền ảo hiện lên trong tâm trí chàng, sắp xếp lại những thông tin vừa thu thập được. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một kho tàng tri thức vô tận, có thể giúp chàng phân tích và hiểu rõ hơn về thế giới này.
"Vậy thì, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi," Lâm Phong mở mắt ra, ánh mắt kiên định. "Thứ nhất, tiếp tục củng cố tu vi và thích nghi hoàn toàn với linh khí Linh Giới. Thứ hai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm những thị trấn nhỏ hoặc khu vực có tu sĩ cấp thấp, nhưng với sự thận trọng gấp bội. Mục tiêu là thu thập thêm thông tin về các thế lực, các loại công pháp, đan dược, và đặc biệt là cách thức hoạt động của các 'người hạ giới phi thăng' ở đây." Chàng nhấn mạnh từng từ. "Thứ ba, tuyệt đối không được tách rời nhau quá xa. Luôn giữ liên lạc bằng thần thức. Và quan trọng nhất, đừng quên mục tiêu chính của chúng ta: Động Băng Hàn. Ta linh cảm rằng, lời nguyền cổ xưa và bí mật về Thiên Đạo Vết Nứt đều nằm ở đó."
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết, khẽ nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. "Chúng ta sẽ luôn ở bên phu quân, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn."
Linh Nhi, nàng công chúa nhỏ đáng yêu, tựa đầu vào vai Hạ Vũ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong, khẽ gọi: "Ca ca cố lên!"
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, dù vẫn ở lại hang đá ban đầu để tu luyện và hộ pháp, nhưng Lâm Phong tin rằng họ cũng đang cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, và đang chuẩn bị sẵn sàng cho những gì sắp tới.
Lâm Phong nhìn gương mặt của từng người, từ vẻ lạnh lùng kiên định của Tuyết Dao, sự hoạt bát của Mộc Ly, trí tuệ của Tần Nguyệt, sự mạnh mẽ của Lam Yên, đến vẻ dịu dàng của Hạ Vũ và sự ngây thơ của Linh Nhi. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang đồng lòng hướng về một mục tiêu chung. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Với họ bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã.
Ngoài hang, tiếng gió vẫn rít qua kẽ đá, nhưng không còn mang theo cảm giác lạnh lẽo hay bất an, mà như đang hát lên khúc ca của một hành trình mới. Ánh trăng chiếu rọi sáng tỏ cả khu rừng, vẽ nên một khung cảnh huyền ảo. Linh Giới rộng lớn và hùng vĩ, ẩn chứa vô số bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng là một cơ hội vàng để Lâm Phong và các mỹ nhân viết nên một huyền thoại bất hủ của riêng mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng với ý chí kiên cường và sự đồng lòng, họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.