Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 364

Bích Vân Trấn: Phân Cấp Linh Giới và Bước Đi Đầu Tiên

5007 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và các mỹ nhân khám phá một thành trấn nhỏ ở Linh Giới để tìm hiểu cấu trúc xã hội và quyền lực.,Chứng kiến sự phân cấp rõ rệt giữa các tông môn, gia tộc lớn và tu sĩ tự do/phàm nhân tại Linh Giới.,Lâm Phong thu thập thông tin chi tiết về các thế lực địa phương, quy tắc ứng xử và nguồn tài nguyên.,Xác định phương hướng ban đầu để nâng cao thực lực và thiết lập vị thế cho nhóm ở Linh Giới.,Củng cố sự đoàn kết và tinh thần cảnh giác của nhóm Lâm Phong trước môi trường mới khắc nghiệt.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử, Thị Dân Linh Giới, Tu Sĩ Tự Do/Thấp Cấp, Tiểu Thư/Thiếu Gia Tông Môn Cấp Ba, Vệ Sĩ Tông Môn
Mood: Thận trọng, phân tích, quyết tâm, hơi căng thẳng
Kết chương: [object Object]

Ngoài hang, tiếng gió vẫn rít qua kẽ đá, nhưng không còn mang theo cảm giác lạnh lẽo hay bất an, mà như đang hát lên khúc ca của một hành trình mới. Ánh trăng chiếu rọi sáng tỏ cả khu rừng, vẽ nên một khung cảnh huyền ảo. Linh Giới rộng lớn và hùng vĩ, ẩn chứa vô số bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng là một cơ hội vàng để Lâm Phong và các mỹ nhân viết nên một huyền thoại bất hủ của riêng mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng với ý chí kiên cường và sự đồng lòng, họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá cây đại thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên đã rời khỏi nơi ẩn náu tạm thời. Hạ Vũ và Linh Nhi được Diệp Vô Song cùng Cổ Thanh Nguyệt ở lại hang đá bảo vệ, đồng thời tiếp tục thích nghi với linh khí Linh Giới. Bầu không khí buổi sớm mai trong rừng vừa mát mẻ vừa trong lành, tràn ngập mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa sau một đêm sương xuống, cùng với hương thơm dịu nhẹ của những loài hoa dại mọc ven đường. Dưới chân, những thảm rêu xanh mướt trải dài, điểm xuyết những cây nấm đủ màu sắc, to lớn hơn hẳn những gì họ từng thấy ở Hạ Giới.

Họ di chuyển dọc theo một con đường cổ kính, dường như đã tồn tại hàng vạn năm, được bao phủ bởi những cây đại thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể. Từng thớ gỗ của chúng ánh lên vẻ cổ kính, ẩn chứa sức sống mãnh liệt. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí tinh thuần đang luân chuyển trong không khí, như một dòng sông vô hình chảy xuyên qua vạn vật. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà dường như còn mang theo một sự "sống động" kỳ lạ, thấm đẫm vào từng hơi thở, từng tế bào của cơ thể.

"Linh Giới quả nhiên không tầm thường," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tán cây rậm rạp, thần thức của chàng trải rộng ra xung quanh hàng dặm, dò xét mọi biến động nhỏ nhất. "Linh khí nồng đậm hơn Hạ Giới gấp mấy lần. Nhưng cũng ẩn chứa nhiều nguy hiểm hơn." Giọng điệu của chàng trầm thấp, đầy sự thận trọng. Chàng biết rõ, linh khí càng dồi dào, sinh vật sinh trưởng trong đó càng cường đại, và những hiểm nguy tiềm tàng cũng càng đáng sợ.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh quan sát tỉ mỉ từng chi tiết của môi trường xung quanh. Nàng nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một thân cây cổ thụ, cảm nhận được luồng linh lực mạnh mẽ đang chảy trong đó. "Cây cối ở đây cũng mang theo linh tính mạnh mẽ, không giống những gì chúng ta từng thấy," nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng vẫn giữ một vẻ cảnh giác thường trực. Ngay cả những thực vật tưởng chừng vô tri cũng ẩn chứa những bí mật của Linh Giới.

Mộc Ly, với vẻ hoạt bát, tinh nghịch, không thể kìm được sự tò mò. Nàng chạy lăng xăng, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng nhìn ngắm những loài cây lạ, những bông hoa kỳ dị mà nàng chưa từng thấy. "Nhiều thứ lạ quá, Phong ca! Liệu có linh quả nào ăn được không nhỉ?" nàng líu lo hỏi, ánh mắt đầy vẻ mong chờ, chỉ thiếu điều muốn hái ngay một quả mọng nước nào đó. Thôn Thiên Thử, linh thú đồng hành trung thành của Lâm Phong, cũng không hề kém cạnh. Nó nhảy nhót từ vai Lâm Phong xuống đất, bộ lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt to tròn lấp lánh, mũi nhỏ liên tục đánh hơi, chạy lăng xăng khắp nơi, thi thoảng lại chiêm chiếp kêu lên một tiếng, như đang khám phá một thế giới đồ ăn mới mẻ và hấp dẫn. Lâm Phong chỉ mỉm cười nhẹ, không ngăn cản Mộc Ly hay Thôn Thiên Thử, chàng tin rằng trực giác của chúng, đặc biệt là Thôn Thiên Thử, rất nhạy bén với những thứ có linh khí, và sẽ không gây ra nguy hiểm gì lớn.

Tuy nhiên, sự vui vẻ của Mộc Ly không làm Lâm Phong lơ là cảnh giác. Chàng vẫn liên tục quét thần thức, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Chàng biết, ở một nơi xa lạ và đầy rẫy cường giả như Linh Giới, một khoảnh khắc lơ là cũng có thể phải trả giá đắt. Chàng cần phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các nàng. "Cứ để Thôn Thiên Thử tìm kiếm, Mộc Ly," Lâm Phong đáp, "nhưng đừng tự ý hái bất cứ thứ gì. Chúng ta chưa biết rõ độc tính của những loài thực vật ở đây." Chàng nhẹ nhàng nhắc nhở, ánh mắt vẫn tập trung vào phía trước. Con đường cổ này tuy vắng vẻ nhưng dường như đang dẫn họ đến một nơi nào đó có dấu hiệu của sự sống, của con người. Linh Giới này tuy hùng vĩ, nhưng cũng không thể thiếu những tụ điểm của tu sĩ, những thị trấn, thành trì. Và đó chính là nơi họ cần đến để thu thập thông tin.

Tần Nguyệt, luôn giữ vẻ điềm tĩnh và suy tư, ánh mắt nàng uyên bác và dịu dàng. Nàng bước đi nhẹ nhàng, quan sát mọi thứ với một thái độ phân tích. "Linh khí dồi dào như vậy, nhưng dường như cũng có một sự sắp đặt tự nhiên. Những khu vực càng gần các thế lực lớn, linh khí càng tinh thuần, mà những nơi hoang vu như thế này thì lại có vẻ hỗn tạp hơn một chút, mặc dù vẫn mạnh hơn Hạ Giới rất nhiều." Nàng đưa ra nhận định, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, kiên nghị, luôn đi phía sau Lâm Phong một bước, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác cao độ. Nàng nắm chặt cán trường thương vô hình bên mình, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. "Dù sao thì chúng ta cũng phải tiếp xúc với thế giới này. Không thể cứ mãi ẩn mình trong hang động được." Nàng nói, giọng dứt khoát. Nàng hiểu rõ, muốn tìm kiếm "Động Băng Hàn", muốn tìm kiếm cơ duyên, họ phải hòa nhập vào Linh Giới.

Lâm Phong gật đầu, đồng tình với lời của Lam Yên. Con đường phía trước dần trở nên rộng hơn, những dấu vết của con người cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Một làn sương mỏng lượn lờ giữa những tán cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng xuyên qua lớp sương đó, họ đã có thể nhìn thấy những mái nhà lờ mờ, và nghe thấy những âm thanh vọng lại từ xa. Đó là dấu hiệu của một thị trấn, một nơi mà họ có thể bắt đầu hành trình khám phá Linh Giới. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tràn ngập phổi, sự quyết tâm trong lòng càng thêm kiên định. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, chàng sẽ không bao giờ lùi bước.

***

Khi những tia nắng mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian, nhóm Lâm Phong đã tiếp cận Bích Vân Trấn, một thành trấn sầm uất nằm ẩn mình giữa những dãy núi xanh rì. Từ xa nhìn lại, những mái nhà ngói xanh, đỏ xếp lớp san sát, những bức tường đá cổ kính bao quanh thị trấn, tạo nên một vẻ đẹp vừa trang nghiêm vừa cổ điển. Khác với sự yên tĩnh của rừng cây, nơi đây tràn ngập âm thanh của sự sống: tiếng rao hàng của tiểu thương từ những con phố bên trong, tiếng vó ngựa xa xa gõ đều trên đường lát đá, tiếng nói cười rộn rã của đám đông, xen lẫn tiếng bàn tán xì xào của các tu sĩ tại những quán trà nhỏ ven đường. Một làn khói trắng lượn lờ từ những ống khói nhà dân, mang theo mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu từ các cửa tiệm, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc, và đôi khi là mùi rượu thoang thoảng. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Bầu không khí sôi động, nhộn nhịp, nhưng Lâm Phong vẫn cảm nhận được một sự dè chừng, lo lắng mơ hồ ẩn sâu trong ánh mắt của những người dân thường.

Họ không vội vàng tiến vào trấn, mà ẩn mình trong một con hẻm khuất, nơi có một bức tường đá phủ đầy rêu phong, và một gốc cây cổ thụ lớn che khuất tầm nhìn. Từ vị trí này, họ có thể quan sát toàn cảnh con đường chính dẫn vào trấn, cũng như một phần của quảng trường trung tâm. Kiến trúc nhà cửa ở đây cao lớn hơn hẳn so với Hạ Giới, với những ban công chạm khắc tinh xảo và những cánh cửa gỗ lim vững chắc. Đường phố rộng rãi, được lát đá xanh sạch sẽ, nhưng dấu vết của thời gian vẫn hằn rõ trên từng viên đá.

"Linh khí nơi đây quả nhiên dồi dào, nhưng ta cảm nhận được một sự áp lực vô hình," Tần Nguyệt khẽ nói, giọng trầm ấm, đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát dòng người qua lại. Nàng cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên tâm trí, một thứ áp lực không đến từ linh khí, mà đến từ sự phân cấp xã hội, từ sức mạnh của những kẻ bề trên. Nàng nhìn thấy những tu sĩ mặc đủ loại trang phục, từ những bộ y phục đơn giản của tu sĩ cấp thấp, đến những bộ lụa là gấm vóc, thêu hoa văn tinh xảo của những kẻ có gia thế, tu vi cao hơn. Ánh mắt của những người thường khi nhìn thấy những tu sĩ lướt qua đều lộ rõ sự e dè, thậm chí là sợ hãi.

Lam Yên, với đôi mắt sắc bén của một chiến binh, nheo mắt lại, chỉ vào một nhóm tu sĩ đang nghênh ngang đi trên đường. "Những kẻ mặc áo lụa kia, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Chắc là tu sĩ của thế lực nào đó." Nàng hừ lạnh một tiếng. Nàng không thể chịu nổi cái thái độ kiêu ngạo, hống hách đó.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng sâu thẳm, không ngừng phân tích mọi chi tiết. Chàng quan sát cách người dân giao tiếp, cách họ cúi đầu né tránh ánh mắt của những tu sĩ cao cấp, cách những tu sĩ này thể hiện quyền uy của mình. Chàng thậm chí còn chú ý đến những chi tiết nhỏ như những phù hiệu trên áo của một số tu sĩ, những loại linh thảo được bày bán, hay những lời rao hàng đặc trưng của Linh Giới. Thôn Thiên Thử, đã trở lại túi áo của Lâm Phong, cũng thỉnh thoảng ló đầu ra, đôi mắt to tròn liếc nhìn xung quanh, như thể nó cũng đang cố gắng nắm bắt tình hình.

Chàng nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve Huyễn Mặc Quyển đang nằm im lìm trong lòng bàn tay. Quyển sách cổ xưa này không chỉ là một công pháp, mà còn là một kho tàng tri thức vô tận. Từ khi bước chân vào Linh Giới, Huyễn Mặc Quyển dường như càng trở nên nhạy bén hơn. Những hình ảnh, những đoạn văn bản cổ xưa không ngừng hiện lên trong tâm trí chàng, giúp chàng sắp xếp và phân tích những thông tin thu thập được. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi hành động mà chàng quan sát đều được Huyễn Mặc Quyển ghi nhận và phân tích, tạo thành một bức tranh tổng thể về cấu trúc xã hội và quyền lực của Linh Giới. Chàng nhận ra, đúng như lời Tần Nguyệt nói, sự phân cấp ở đây không chỉ dừng lại ở tu vi, mà còn là bối cảnh, là thế lực chống lưng.

"Chúng ta cần tìm một quán trà hoặc tửu quán nào đó để nghe ngóng tin tức," Lâm Phong trầm ngâm nói, "nhưng phải cẩn thận, tránh gây sự chú ý." Chàng biết, vẻ ngoài của họ, dù đã cố gắng che giấu tu vi, nhưng vẫn có thể bị nghi ngờ là "người hạ giới phi thăng", vốn là đối tượng bị nhiều thế lực ở Linh Giới coi thường và thậm chí là săn lùng. "Chúng ta sẽ chia ra thành hai nhóm. Ta và Tần Nguyệt sẽ đi trước thăm dò, các nàng cứ ẩn mình ở đây, đợi tín hiệu của ta." Chàng đề nghị.

Tuyết Dao khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động. "Không. Chúng ta đã cùng nhau đến đây, cũng nên cùng nhau hành động. Hơn nữa, việc có nhiều người quan sát sẽ giúp chúng ta thu thập thông tin toàn diện hơn." Nàng nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta có thể thay đổi dung mạo một chút, pha trộn vào đám đông."

Lâm Phong suy nghĩ một chút, rồi gật đầu. Tuyết Dao nói đúng. Với kinh nghiệm phong phú của các nàng, việc hóa trang và che giấu thân phận không phải là chuyện khó. Hơn nữa, sự hiện diện của các nàng cũng sẽ giúp chàng cảm thấy an tâm hơn. "Được rồi," chàng nói, "nhưng phải hết sức cẩn thận. Tuyệt đối không được bộc lộ tu vi hay bất kỳ điều gì khác thường." Chàng đưa tay vỗ nhẹ lên túi áo, Thôn Thiên Thử hiểu ý, lập tức chui vào sâu bên trong, ẩn mình hoàn hảo.

Cả nhóm sau đó đều thi triển một ít pháp thuật che giấu dung mạo và khí tức, biến mình thành những tu sĩ bình thường, không quá nổi bật. Lâm Phong trông như một thư sinh yếu ớt, Tuyết Dao và Tần Nguyệt như những nữ tu sĩ hiền lành, còn Mộc Ly và Lam Yên thì như những thiếu nữ trẻ trung, năng động. Họ hòa mình vào dòng người, chậm rãi tiến vào Bích Vân Trấn, từng bước khám phá thế giới mới mẻ và đầy rẫy bí ẩn này.

***

Khi nhóm Lâm Phong di chuyển đến quảng trường trung tâm của Bích Vân Trấn, một cảnh tượng điển hình của sự phân cấp quyền lực Linh Giới đập vào mắt họ. Quảng trường rộng lớn, lát đá xanh xám, giữa trưa nắng gắt, nhưng vẫn đông đúc người qua lại. Tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng ồn của đám đông tạo nên một bản hòa âm hỗn tạp. Tuy nhiên, tất cả những âm thanh đó bỗng chốc bị át đi bởi một tiếng quát tháo đầy kiêu ngạo.

Ở trung tâm quảng trường, một Thiếu Gia trẻ tuổi, y phục lụa là gấm vóc, thêu hoa văn phức tạp của một tông môn nào đó, đang đứng vênh váo. Hắn có vẻ ngoài bảnh bao, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự ngông cuồng và khinh mạn. Bộ y phục màu xanh ngọc của hắn bị vấy bẩn một chút, chỉ là một vết bẩn nhỏ xíu màu nâu, nhưng hắn lại coi đó là một tội tày đình. Trước mặt hắn, một tiểu thương gầy gò, mặt mày khắc khổ, đang quỳ sụp dưới đất, run rẩy van xin. Bên cạnh Thiếu Gia là hai vệ sĩ, thân hình cao lớn, khí tức tu vi hiển hách, ánh mắt lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm.

"Một kẻ hạ tiện như ngươi mà cũng dám làm bẩn y phục của bổn công tử? Ngươi có biết ta là ai không? Huyền Thiên Các không phải nơi ngươi có thể đắc tội!" Thiếu Gia gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì tức giận. Hắn giơ chân đá mạnh vào rổ linh thảo của tiểu thương, khiến những nhánh linh thảo quý giá lăn lóc trên nền đất bẩn.

Tiểu thương kia, chỉ là một tu sĩ cấp thấp, tu vi chỉ ở khoảng Trúc Cơ kỳ, hoàn toàn không dám phản kháng. Hắn chỉ biết dập đầu liên tục, giọng nói run rẩy, khản đặc: "Dạ... dạ tiểu nhân đáng chết! Xin Thiếu Gia tha mạng! Tiểu nhân không cố ý, là do vô tình... tiểu nhân sẽ đền bù, sẽ đền bù cho Thiếu Gia!" Hắn liên tục cúi đầu, nước mắt giàn giụa, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, nhưng không ai dám tiến lại gần, cũng không ai dám lên tiếng bênh vực tiểu thương. Ánh mắt của họ chứa đầy sự thương hại, nhưng cũng là sự bất lực và cam chịu. Họ đều hiểu rõ, ở Linh Giới này, quyền uy của tông môn, của gia tộc lớn là tuyệt đối. Dám đối đầu với Huyền Thiên Các, dù chỉ là một tông môn cấp ba địa phương, cũng là tự tìm đường chết.

Cảnh tượng này khiến Lam Yên, với bản tính cương trực và mạnh mẽ, không khỏi bất bình. Nàng siết chặt nắm đấm, đôi mắt sắc bén ánh lên vẻ phẫn nộ. "Đồ chó chết! Thật ngông cuồng!" Nàng thì thầm, nghiến răng ken két. Nàng muốn lao ra, muốn cho tên Thiếu Gia kia một bài học nhớ đời, để hắn biết thế nào là lễ độ. Nàng ghét nhất những kẻ cậy quyền thế mà ức hiếp kẻ yếu.

Mộc Ly, dù vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng đôi mắt to tròn của nàng giờ đây cũng ánh lên vẻ giận dữ. Nàng siết chặt tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự bất mãn. Nàng chưa từng chứng kiến sự bất công trắng trợn như vậy ở Hạ Giới, nơi mà dù có phân cấp, nhưng vẫn có những giới hạn nhất định.

Tuyết Dao và Tần Nguyệt tuy giữ vẻ mặt bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt của các nàng cũng lộ rõ sự không hài lòng. Tần Nguyệt khẽ thở dài, nàng đã quá quen với những cảnh tượng tương tự trong sách cổ, nhưng chứng kiến tận mắt vẫn khiến nàng không khỏi cảm thấy chua xót.

Lâm Phong cảm nhận được sự phẫn nộ của các nàng, đặc biệt là Lam Yên. Chàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lam Yên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền, đủ để nàng nghe thấy nhưng không gây sự chú ý: "Đừng manh động, Lam Yên. Chúng ta cần hiểu rõ quy tắc của nơi này trước." Chàng biết, nếu Lam Yên ra tay, dù có thể trừng trị được tên Thiếu Gia kia, nhưng chắc chắn sẽ rước họa vào thân, và còn có thể gây rắc rối cho cả nhóm. Mục tiêu của họ không phải là làm anh hùng cứu mỹ nhân, mà là tìm hiểu Linh Giới, tìm kiếm cơ duyên.

Chàng giữ bình tĩnh, đôi mắt đen láy sắc bén quan sát kỹ lưỡng mọi thứ. Chàng phân tích thái độ của Thiếu Gia, tu vi của hai vệ sĩ (cả hai đều ở Hóa Thần kỳ đỉnh phong, mạnh hơn Hạ Giới rất nhiều, nhưng vẫn chưa phải là đối thủ của chàng), và đặc biệt là phản ứng của người dân. Chàng lắng nghe những lời bàn tán xì xào xung quanh, cố gắng thu thập thông tin về "Huyền Thiên Các" – tông môn của tên Thiếu Gia kia. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay chàng khẽ rung động, những dòng chữ cổ xưa và những hình ảnh huyền ảo lại hiện lên trong tâm trí chàng, ghi nhận và phân tích từng mảnh thông tin rời rạc.

"Huyền Thiên Các... chỉ là một tông môn cấp ba thôi sao?" Lâm Phong nghe thấy một tiếng thì thầm. "Mà đã kiêu ngạo đến vậy. Thế mà lại dám so bì với Thiên Lang Tông hay Huyền Vũ Gia Tộc." Một tiếng khác vang lên, đầy vẻ khinh thường.

Những thông tin này được Huyễn Mặc Quyển nhanh chóng tổng hợp. Hóa ra, Huyền Thiên Các chỉ là một thế lực nhỏ trong vô vàn tông môn ở Linh Giới. Thế mà, với cái "mác" của mình, chúng lại có thể ngang nhiên ức hiếp người yếu thế đến vậy. Điều này càng khắc sâu trong tâm trí Lâm Phong về sự tàn khốc và bất công của Linh Giới, nơi mà kẻ mạnh có thể tùy ý định đoạt số phận kẻ yếu.

"Ngươi còn không chịu nhận lỗi sao?" Thiếu Gia Huyền Thiên Các gầm lên, ra lệnh cho vệ sĩ. "Dạy cho hắn một bài học, để hắn biết thế nào là tôn ti trật tự!"

Hai vệ sĩ lạnh lùng tiến lên, một tên giơ tay định đánh vào mặt tiểu thương. Lâm Phong khẽ nheo mắt. Chàng có thể dễ dàng ngăn chặn, nhưng chàng đã hứa với bản thân sẽ không manh động. Hơn nữa, việc ra tay lúc này sẽ phá vỡ kế hoạch thăm dò của họ. Chàng chỉ có thể bất lực nhìn cảnh tượng đó diễn ra, trong lòng dâng lên một sự khó chịu sâu sắc.

Thôn Thiên Thử trong túi áo cũng khẽ cựa quậy, dường như cũng cảm nhận được sự bất bình. Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ về nó, ra hiệu cho nó giữ yên lặng. Chàng hiểu, đây chỉ là một trong vô vàn những cảnh tượng bất công mà họ sẽ phải chứng kiến ở Linh Giới. Và để thay đổi, họ cần phải mạnh hơn, mạnh đến mức không ai có thể ức hiếp họ, và cũng không ai có thể ức hiếp những người xung quanh họ. Chàng ghi nhớ lại ánh mắt sợ hãi của tiểu thương, ánh mắt kiêu ngạo của Thiếu Gia, và sự cam chịu của đám đông. Đó sẽ là động lực để chàng nỗ lực hơn nữa. Sau khi chứng kiến đủ, nhóm Lâm Phong lặng lẽ rời khỏi quảng trường, hòa mình vào dòng người, để lại phía sau cảnh tượng bất công vẫn đang tiếp diễn.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi sương mát lạnh và ánh trăng sáng tỏ. Nhóm Lâm Phong đã an toàn trở về căn cứ tạm thời, nơi Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đang chờ đợi. Sau khi dùng bữa tối đơn giản với một ít linh quả và thịt khô mà Thôn Thiên Thử đã tìm thấy trong rừng, nhóm người tập trung lại bên bếp lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt đầy suy tư. Tiếng gió lùa qua khe núi nhẹ nhàng, tiếng nước suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản nhạc nền yên bình, nhưng không khí trong hang lại ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình.

Lâm Phong trải Huyễn Mặc Quyển ra giữa vòng tròn. Dưới ánh sáng mờ ảo của bếp lửa, trên bề mặt quyển sách cổ xưa đã xuất hiện những bản đồ sơ bộ của khu vực Bích Vân Trấn, cùng với thông tin chi tiết về Huyền Thiên Các – tông môn của tên Thiếu Gia kiêu ngạo ban ngày. Những dòng chữ cổ xưa và hình ảnh huyền ảo hiện lên, không chỉ ghi lại những gì chàng đã quan sát được, mà còn tổng hợp những lời bàn tán, những mảnh thông tin rời rạc mà chàng đã thu thập được bằng thần thức và sự nhạy bén của Huyễn Mặc Quyển.

"Chúng ta đã thấy rõ, Linh Giới không chỉ là nơi cường giả vi tôn, mà còn là nơi bối cảnh và thế lực sau lưng quyết định rất nhiều." Lâm Phong mở lời, giọng điệu nghiêm túc, ánh mắt chàng quét qua từng người một, tìm kiếm sự đồng tình. "Huyền Thiên Các chỉ là một tông môn cấp ba nhỏ, nhưng vẫn có thể hoành hành ở một trấn nhỏ như Bích Vân Trấn, ngang nhiên ức hiếp kẻ yếu mà không ai dám lên tiếng. Điều này cho thấy sự phân cấp ở đây rất nghiêm ngặt, và những kẻ yếu thế hoàn toàn không có tiếng nói."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng kiên định. "Vậy bước tiếp theo của chúng ta là gì, Phong? Chúng ta không thể cứ mãi trốn tránh như thế này được. Muốn tìm kiếm Động Băng Hàn, chúng ta cần phải hòa nhập vào Linh Giới."

Tần Nguyệt suy tư, đưa ra ý kiến: "Chúng ta cần một con đường chính thức để thâm nhập vào các thế lực lớn, hoặc ít nhất là một nơi để tu luyện an toàn và tích lũy tài nguyên nhanh chóng. Với tu vi hiện tại của chúng ta, nếu không có hậu thuẫn, rất khó để đứng vững ở Linh Giới này." Nàng hiểu rõ, dù Lâm Phong có mạnh đến đâu, nhưng một mình chàng không thể chống lại cả một thế giới.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng kiên định, tràn đầy quyết tâm. "Đúng vậy. Hiện tại, chúng ta không thể gây sự chú ý quá mức, cũng không thể mạo hiểm đối đầu trực diện với bất kỳ thế lực nào. Kế hoạch là..." Chàng dừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. "Trước tiên, chúng ta sẽ dành thêm một khoảng thời gian để củng cố tu vi, hoàn toàn thích nghi với linh khí Linh Giới. Mộc Ly và Thôn Thiên Thử sẽ tiếp tục tìm kiếm những loại linh thảo, linh quả có giá trị trong khu vực này, nhưng phải hết sức cẩn thận, tránh xa những nơi có linh khí quá mạnh, báo hiệu có linh thú cường đại. Lam Yên, nàng sẽ cùng ta luyện tập các kỹ năng chiến đấu, đồng thời giúp ta thử nghiệm những công pháp mới mà ta đã thu thập được từ Huyễn Mặc Quyển. Tuyết Dao và Tần Nguyệt sẽ tập trung vào việc nghiên cứu Huyễn Mặc Quyển cùng ta, giải mã những bí ẩn về Linh Giới và tìm kiếm thông tin về Động Băng Hàn."

"Sau khi thực lực được củng cố, chúng ta sẽ bắt đầu tìm cách tiếp cận một số thế lực nhỏ hơn, có thể là những gia tộc hoặc tông môn không quá nổi bật, để tìm kiếm cơ hội tham gia vào các hoạt động như săn linh thú, khai thác linh quáng, hoặc thậm chí là tham gia vào các cuộc thi đấu tu sĩ. Điều này sẽ giúp chúng ta tích lũy tài nguyên, tạo dựng danh tiếng, và dần dần thâm nhập vào cấu trúc quyền lực của Linh Giới. Chúng ta cần tìm hiểu xem 'người hạ giới phi thăng' thường làm gì để tồn tại và phát triển ở đây." Lâm Phong nói, giọng đầy tính toán.

Lam Yên gật đầu, gương mặt mạnh mẽ của nàng tràn đầy quyết tâm. "Tôi hiểu rồi, phu quân. Cứ giao việc luyện tập cho tôi."

Mộc Ly cũng hăng hái nói: "Phong ca yên tâm, ta và Thôn Thiên Thử sẽ tìm được nhiều linh quả ngon cho mọi người!" Thôn Thiên Thử trong túi áo cũng chiêm chiếp kêu lên một tiếng, như thể đang đồng tình.

Tuyết Dao và Tần Nguyệt nhìn nhau, rồi quay sang Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ dốc toàn lực giúp chàng." Tuyết Dao nói.

Lâm Phong nhìn gương mặt của từng người, từ vẻ lạnh lùng kiên định của Tuyết Dao, sự hoạt bát của Mộc Ly, trí tuệ của Tần Nguyệt, sự mạnh mẽ của Lam Yên, đến vẻ dịu dàng của Hạ Vũ và sự ngây thơ của Linh Nhi (đang cùng Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt ở sâu bên trong hang). Chàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với họ bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Chàng khẽ nhắm mắt, cảm nhận linh khí dồi dào của Linh Giới đang tuôn chảy trong cơ thể. Những gì họ đã chứng kiến hôm nay chỉ là khởi đầu. Sự bất công, sự khinh miệt, và những thế lực cường đại vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước. Nhưng đó cũng chính là cơ hội để họ tôi luyện bản thân, để trở nên mạnh mẽ hơn, để nghịch thiên cải mệnh, và để viết nên huyền thoại của riêng mình. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ phát ra một luồng sáng mờ ảo, như một lời hứa hẹn về những bí ẩn và sức mạnh vô tận đang chờ được khám phá. Con đường đến Động Băng Hàn vẫn còn xa, nhưng với quyết tâm và sự đồng lòng, họ đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ