Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 365

Bí Cảnh Tiên Dược: Trí Tuệ Đoạt Linh Bảo

5813 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và nhóm phát hiện một bí cảnh nhỏ, chứng minh khả năng tìm kiếm tài nguyên của chàng ở Linh Giới.,Giới thiệu loại linh dược quý hiếm đặc trưng của Linh Giới, mở rộng kiến thức về hệ thống tài nguyên.,Thiết lập một cuộc đối đầu đầu tiên về tài nguyên ở Linh Giới, thể hiện sự cạnh tranh khốc liệt.,Lâm Phong thể hiện trí tuệ và sức mạnh chiến lược để thu hoạch thành công linh dược, củng cố hình tượng nhân vật.,Gieo mầm cho các cuộc chạm trán tương lai với các thế lực Linh Giới trong việc tranh giành cơ duyên.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử, Thiếu Gia Ngạo Mạn (ví dụ: Trần Mặc), Vệ Sĩ Của Thiếu Gia
Mood: Phiêu lưu, căng thẳng (khi đối đầu), hài hước (từ Lâm Phong), lãng mạn (sự phối hợp của các mỹ nhân), chiến lược
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ nhắm mắt, cảm nhận linh khí dồi dào của Linh Giới đang tuôn chảy trong cơ thể, những lời chàng nói ra vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng của hang động tạm bợ. Chàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với họ bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Mở mắt ra, ánh nhìn của chàng tràn đầy kiên định, như thể đã nhìn thấu vô vàn sóng gió đang chờ đợi. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ phát ra một luồng sáng mờ ảo, như một lời hứa hẹn về những bí ẩn và sức mạnh vô tận đang chờ được khám phá. Con đường đến Động Băng Hàn vẫn còn xa, nhưng với quyết tâm và sự đồng lòng, họ đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

***

Ba ngày sau, dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá rậm rạp, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên, cùng với Thôn Thiên Thử lanh lợi, tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc – một khu vực hoang sơ nằm cách Bích Vân Trấn không xa. Nơi này, đúng như cái tên của nó, là một rừng cây cổ thụ vĩ đại, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, cành lá đan xen chằng chịt tạo thành một mái vòm tự nhiên khổng lồ, gần như che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời.

Mùi ẩm mốc của đất rừng, hòa quyện với mùi máu tanh thoang thoảng của những cuộc săn mồi diễn ra đâu đó trong màn sương mù, cùng với mùi hương lạ lẫm của vô số loài thảo mộc dại và thứ sương độc nồng hắc, tạo nên một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến khó tả. Linh khí trong khu rừng này cũng vô cùng hỗn loạn, ở một số nơi thì đặc quánh như sương khói, nơi khác lại loãng đi một cách bất thường, báo hiệu sự tồn tại của những cấm địa hoặc những trận pháp tự nhiên ẩn mình. Mưa phùn giăng mắc quanh năm, khiến mặt đất luôn ẩm ướt trơn trượt, và những lớp sương mù dày đặc trôi lãng đãng giữa các thân cây khổng lồ, càng tăng thêm vẻ huyền bí và nguy hiểm cho khu rừng.

Lâm Phong dẫn đầu, bước chân cẩn trọng nhưng vững vàng. Áo choàng màu xanh sẫm của chàng gần như hòa vào màu sắc u tối của rừng, chỉ có đôi mắt đen láy là vẫn ánh lên vẻ tinh tường, không ngừng quét khắp bốn phía. Chàng cảm nhận rõ ràng sự khác biệt của Linh Giới so với Hạ Giới, ngay cả một khu rừng tưởng chừng bình thường cũng ẩn chứa vô vàn nguy cơ. "Linh Giới quả nhiên khác biệt, một khu rừng nhỏ cũng ẩn chứa nguy cơ không tưởng," chàng khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chỉ riêng linh khí hỗn tạp này cũng đủ khiến những tu sĩ yếu ớt khó lòng tồn tại lâu dài."

Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt nổi bật giữa cảnh vật u tối, lanh lợi chạy trước, đôi khi lại nhảy phóc lên vai Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng dò xét. Nó không ngừng "chiêm chiếp" những tiếng nhỏ, như đang báo hiệu điều gì đó. "Tên tiểu tử này có vẻ đánh hơi được gì đó, nó cứ rúc vào tay ta mãi," Mộc Ly cười khúc khích, vỗ nhẹ lên đầu Thôn Thiên Thử, vẻ mặt hoạt bát của nàng hoàn toàn không bị sự u ám của khu rừng ảnh hưởng. Nàng vận một bộ y phục màu xanh lá cây gọn gàng, phù hợp với việc di chuyển trong rừng rậm, đôi mắt nàng tinh anh quét qua những bụi cây rậm rạp, cảnh giác với mọi chuyển động.

Tần Nguyệt, với khí chất điềm tĩnh và uyên bác, khẽ nhíu mày. Nàng mặc một bộ lụa tím nhạt, dù có vẻ không hợp với môi trường khắc nghiệt này, nhưng lại toát lên vẻ thanh lịch đặc trưng. "Cẩn thận, nơi này có vẻ có một loại linh khí hỗn tạp, không phải là khí tức tự nhiên," nàng phân tích, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "Có lẽ là tàn dư của một trận pháp nào đó, hoặc một bí cảnh đang tự điều chỉnh linh khí."

Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần nổi bật giữa tán lá xanh đen. Nàng khoác trên mình bộ y phục trắng thuần khiết, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà. Đôi mắt phượng của nàng quét qua một góc khuất, ánh lên vẻ sắc lạnh. "Thần thức của ta cảm nhận được một luồng năng lượng dao động yếu ớt, rất tinh thuần nhưng lại bị che giấu," nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng suối chảy. "Nó nằm sâu bên trong, như bị một bức màn vô hình bao phủ."

Lam Yên, mạnh mẽ và kiên định, luôn đi sát cạnh Lâm Phong. Nàng mặc bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, thanh trường thương trên lưng ánh lên vẻ sắc lạnh. Khuôn mặt góc cạnh của nàng toát lên vẻ kiên nghị, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh. "Nếu có kẻ nào dám cản đường, ta sẽ cho chúng biết tay!" nàng nói dứt khoát, giọng điệu mạnh mẽ vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Nàng không thích vòng vo, và sự cảnh giác của nàng luôn ở mức cao nhất.

Lâm Phong gật đầu, đồng thời chậm rãi mở Huyễn Mặc Quyển. Quyển trục cổ xưa khẽ rung lên, một luồng ánh sáng mờ ảo tỏa ra, quét qua không gian. Những đường nét phức tạp trên quyển trục tựa hồ đang hấp thu và phân tích mọi thông tin từ môi trường xung quanh. Trong mắt Lâm Phong, những dòng linh khí hỗn loạn dần trở nên có trật tự, những điểm tụ tập linh khí bất thường được đánh dấu, và đặc biệt, luồng năng lượng tinh thuần mà Tuyết Dao cảm nhận được dần hiện rõ hơn trên bản đồ Huyễn Mặc Quyển, được chỉ dẫn bằng một chấm sáng màu xanh lam rực rỡ.

"Dao nhi nói đúng," Lâm Phong khẽ thì thầm, ánh mắt dừng lại ở chấm sáng đó. "Có vẻ chúng ta đã tìm thấy một cơ duyên nhỏ. Nơi này ẩn chứa một thứ gì đó vô cùng tinh thuần, nhưng lại được che giấu rất kỹ. Thôn Thiên Thử, con đã làm rất tốt."

Thôn Thiên Thử nghe được lời khen, vui vẻ "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi nhảy khỏi vai Mộc Ly, chạy đến một vách đá phủ đầy rêu phong. Nó dùng cái mũi nhỏ của mình hít hà, sau đó cào cào vào một khe nứt nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt mà Lâm Phong và Tuyết Dao đã cảm nhận được đang lọt ra.

Lâm Phong tiến đến gần, dùng Huyễn Mặc Quyển quét qua khe nứt. Một luồng thông tin đổ ập vào đầu chàng. Đây là một lối vào bí mật, được che giấu bằng một trận pháp ảo ảnh cổ xưa. Trận pháp này không quá phức tạp đối với Lâm Phong ở thời điểm hiện tại, nhất là khi chàng đã có Huyễn Mặc Quyển hỗ trợ. "Được rồi, đây rồi," chàng nói, vẻ mặt đầy hứng thú. "Một bí cảnh nhỏ. Có vẻ như chúng ta may mắn rồi."

Chàng đưa tay chạm vào vách đá, linh lực từ đan điền tuôn trào, kết hợp với Huyễn Mặc Chi Lực mà Huyễn Mặc Quyển truyền dẫn. Những đường vân ánh sáng mờ ảo xuất hiện trên vách đá, sau đó một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, một khe hở đủ để một người đi qua từ từ lộ ra. Bên trong, một luồng khí tức tinh thuần dồi dào hơn hẳn bên ngoài ập đến, xua tan đi sự ẩm ướt và ngột ngạt của Rừng Cổ Mộc. Mùi hương hoa cỏ lạ thoang thoảng, dịu nhẹ và trong lành, trái ngược hoàn toàn với mùi sương độc nồng hắc bên ngoài. Cảm giác mát lạnh của sương mù bên ngoài cũng dần biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp dễ chịu, như thể đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi. "Mọi người, cẩn thận một chút. Một bí cảnh, dù nhỏ, cũng ẩn chứa nhiều điều bất ngờ."

***

Bước qua khe hở nhỏ, nhóm Lâm Phong như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Nơi đây là một tiểu thế giới đầy màu sắc, một bí cảnh Huyễn Mộng thực sự. Không khí bên trong tinh khiết đến lạ thường, mang theo mùi hương hoa cỏ lạ lùng, mùi sương sớm và đất đai thanh sạch, hoàn toàn không còn sự ẩm mốc hay mùi máu tanh của Rừng Cổ Mộc bên ngoài. Bầu không khí huyền ảo, biến đổi liên tục, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như những dải lụa mỏng. Tuy nhiên, nó cũng tiềm ẩn nguy hiểm từ những ảo ảnh chập chờn, khiến cảnh vật xung quanh lúc hiện rõ, lúc lại mờ ảo như mơ.

Thời tiết bên trong bí cảnh cũng thay đổi thất thường đến khó tin. Vừa nãy còn là ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua những tán cây lạ lẫm, thì chớp mắt một làn sương mù mỏng đã bao phủ, khiến mọi thứ trở nên hư ảo. Rồi lại đột ngột, một làn gió nhẹ thổi qua, sương mù tan biến, trả lại không gian đầy màu sắc. Những loài cây lạ lùng, thân cây phát sáng nhẹ, lá cây đủ mọi sắc thái từ xanh ngọc bích đến tím than, nở ra những bông hoa với hình thù kỳ dị nhưng lại tỏa hương thơm ngát. Thỉnh thoảng, một làn gió mang theo những cánh hoa lấp lánh như tinh tú bay lượn trong không khí, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

"Thật là một nơi kỳ diệu," Mộc Ly thốt lên, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc và thích thú. Nàng đưa tay chạm vào một bông hoa màu xanh biếc đang nở rộ, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của cánh hoa.

Tuyết Dao cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nàng bớt đi vẻ lạnh lẽo thường ngày, thay vào đó là một tia kinh ngạc khó thấy. Nàng hít thở sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần đang tràn vào cơ thể, tẩy rửa mọi tạp chất. "Linh khí ở đây thật sự tinh khiết hơn rất nhiều so với bên ngoài."

Tần Nguyệt thì lại tập trung hơn vào việc phân tích môi trường. Nàng bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc sảo quan sát từng loài cây, từng gợn sóng linh khí. "Đây không phải là một bí cảnh tự nhiên hoàn toàn," nàng nhận xét. "Có dấu vết của một vị cường giả nào đó đã bố trí trận pháp và gieo trồng linh dược. Linh khí dồi dào như vậy... chắc chắn có bảo vật quý giá."

Lâm Phong không nói gì, chỉ mỉm cười. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng vẫn không ngừng thu thập thông tin, và chấm sáng màu xanh lam rực rỡ kia giờ đây đã biến thành một luồng sáng chói lọi, dẫn đường cho chàng đến trung tâm bí cảnh. Chàng biết, cơ duyên lớn đang chờ đợi họ.

Dọc theo một con đường mòn nhỏ được bao phủ bởi những thảm cỏ mềm mại phát sáng yếu ớt, nhóm Lâm Phong tiến vào một khoảng đất trống. Ở chính giữa khoảng trống đó, trên một mô đất nhỏ được bao quanh bởi những viên đá phát sáng, một loại linh dược quý hiếm đang phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo. Thân cây của nó mảnh mai nhưng cứng cáp, lá cây màu xanh lam đậm như bầu trời đêm, và trên mỗi phiến lá, những đốm sáng nhỏ li ti như những vì sao đang nhấp nháy. Một bông hoa duy nhất, màu xanh lam rực rỡ như tinh thể băng, nở rộ ở đỉnh, tỏa ra một hương thơm ngọt ngào, thanh khiết, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái, linh lực trong cơ thể cũng tự động vận chuyển nhanh hơn.

Tần Nguyệt nhìn thấy linh dược, đôi mắt phượng của nàng đột nhiên mở to, vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày nay lại hiện lên sự kinh ngạc tột độ. Nàng bước nhanh hơn, gần như chạy đến bên cạnh linh dược, khẽ run rẩy đưa tay ra nhưng lại không dám chạm vào. "Trời ơi, đây là... Lam Tinh Thảo!" nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây chứa đựng sự phấn khích khó che giấu. "Linh dược vạn năm hiếm thấy! Có thể giúp tu sĩ Đại Thừa kỳ đột phá! Thậm chí, nó còn có thể củng cố nền tảng tu vi, tăng cường thần hồn, giúp tránh khỏi tâm ma khi đột phá cảnh giới!"

Lâm Phong cũng cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ và tinh thuần từ Lam Tinh Thảo đang thẩm thấu vào cơ thể chàng, khiến đan điền khẽ rung động. Chàng biết, đây thực sự là một bảo vật vô giá. Với Lam Tinh Thảo, không chỉ chàng mà cả các mỹ nhân cũng có thể tăng tốc độ tu luyện, củng cố cảnh giới hiện tại, và quan trọng hơn, nó sẽ là một trợ giúp cực lớn cho bước đột phá lên Đại Thừa kỳ sau này.

Lam Yên cũng ngạc nhiên không kém. "Lam Tinh Thảo? Nghe nói chỉ có ở những nơi linh khí cực kỳ tinh khiết và dồi dào mới có thể sinh trưởng, hơn nữa còn cần thời gian vạn năm. Làm sao nó lại xuất hiện ở một bí cảnh nhỏ như thế này?"

Mộc Ly đã không thể chờ đợi được nữa, nàng định tiến lên để hái linh dược, nhưng Lâm Phong đã kịp thời ngăn lại. "Khoan đã, Mộc Ly!" chàng khẽ nói. "Đừng hành động vội vàng."

Đúng lúc này, Thôn Thiên Thử trên vai Mộc Ly bỗng nhiên đứng thẳng người, đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm về phía lối vào bí cảnh, bộ lông trắng muốt khẽ dựng lên, phát ra tiếng "chiêm chiếp" cảnh báo. Một luồng khí tức khác, không hề tinh thuần hay dịu nhẹ như linh khí trong bí cảnh, mà mang theo sự bá đạo và tham lam, đột ngột ập đến, phá vỡ bầu không khí yên bình.

"Có kẻ đến!" Tuyết Dao khẽ nói, vẻ mặt nàng lập tức trở nên cảnh giác.

***

Không khí trong bí cảnh Huyễn Mộng đột nhiên trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi hương hoa cỏ lạ lùng, thanh khiết bị át đi bởi một luồng sát khí nhẹ nhưng rõ ràng, lan tỏa từ phía lối vào. Ánh sáng lung linh của Lam Tinh Thảo vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây nó không còn là vẻ đẹp thuần túy mà đã trở thành mục tiêu tranh đoạt, một nguồn cơn của tai họa. Tiếng bước chân dồn dập, cùng tiếng gió rít qua những tán cây lạ lẫm, báo hiệu sự xuất hiện của kẻ không mời mà đến.

Từ phía lối vào, một nhóm tu sĩ Linh Giới xuất hiện. Dẫn đầu là một Thiếu Gia, khoảng chừng đôi mươi, mặc một bộ trường bào lụa là màu vàng kim thêu hoa văn phức tạp, đầu đội kim quan lấp lánh, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá. Khuôn mặt hắn ta thanh tú nhưng lại tràn đầy vẻ kiêu ngạo, thần thái hống hách, ánh mắt quét qua nhóm Lâm Phong như thể nhìn một đám sâu kiến. Đó chính là loại người điển hình mà Lâm Phong đã từng gặp ở Bích Vân Trấn, những kẻ sinh ra đã ở tầng lớp cao, quen thói coi thường người khác.

Phía sau hắn là bốn vệ sĩ, tất cả đều mặc giáp phục thống nhất màu đen, khí tức mạnh mẽ, tu vi đều ở khoảng Bán Bộ Hóa Thần đến Hóa Thần sơ kỳ. Tuy không phải là đỉnh cao, nhưng cũng đủ để áp chế phần lớn tu sĩ tự do ở Linh Giới. Đôi mắt tham lam của Thiếu Gia này lập tức đổ dồn vào Lam Tinh Thảo đang tỏa sáng rực rỡ giữa trung tâm bí cảnh, sự thèm muốn hiện rõ mồn một.

"Hừ! Một đám hạ giới sâu kiến cũng dám bén mảng đến đây tranh đoạt cơ duyên?" Thiếu Gia Ngạo Mạn cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ, vang vọng trong không gian. Hắn ta không buồn che giấu sự coi thường của mình. "Lam Tinh Thảo vạn năm hiếm có, quả nhiên là bảo vật trời ban! Nhưng thứ này, không phải là thứ mà đám phế vật các ngươi có thể chạm vào. Mau cút đi, linh dược này là của bổn thiếu gia!"

Lâm Phong nheo mắt. Vị Thiếu Gia này không chỉ kiêu ngạo mà còn có chút ngốc nghếch, không hề che giấu ý đồ đoạt bảo. Chàng vẫn giữ nụ cười nửa miệng quen thuộc, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự tinh quái. Nhưng Lam Yên thì không nhịn được. Nàng là người có tính cách cương trực, mạnh mẽ, không thể chịu được thái độ khinh thường như vậy.

"Ngươi nói cái gì?" Lam Yên bước lên một bước, thanh trường thương trên lưng khẽ rung lên như muốn được rút ra. "Dám vô lễ với phu quân ta!" Nàng toát ra một luồng khí thế mạnh mẽ, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Thiếu Gia kia, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Thiếu Gia Ngạo Mạn có vẻ hơi bất ngờ trước sự phản ứng của Lam Yên, nhưng chỉ trong chốc lát, vẻ khinh thường lại quay trở lại trên khuôn mặt hắn. "Ồ? Một con tiện tỳ hạ giới cũng dám lên tiếng trước mặt bổn thiếu gia? Xem ra các ngươi còn chưa hiểu rõ quy tắc ở Linh Giới này rồi!"

Lâm Phong khẽ đưa tay ngăn Lam Yên lại, không muốn xung đột bùng nổ quá sớm. Chàng bước lên một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Thiếu Gia Ngạo Mạn, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt chàng đã ánh lên vẻ lạnh lẽo. "Vị huynh đài này, vật có chủ, linh dược này là do chúng ta tìm thấy trước," chàng nói, giọng điệu bình thản, không nhanh không chậm. "Nếu muốn, xin mời dùng thực lực mà đoạt. Chứ chỉ dựa vào miệng lưỡi khinh miệt người khác, e rằng không đủ để có được bảo vật này đâu."

Thiếu Gia Ngạo Mạn nghe vậy, như thể nghe phải chuyện tiếu lâm lớn nhất đời. Hắn ta cười phá lên, tiếng cười chói tai vang vọng trong bí cảnh. "Nực cười! Một tu sĩ Hóa Thần nho nhỏ mà dám nói chuyện thực lực với ta? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ở Linh Giới này, tu vi Hóa Thần chỉ là cấp thấp mà thôi! Lên cho ta, phế đi chân tay chúng, nhưng đừng làm hỏng linh dược!" Hắn ta phất tay ra lệnh, vẻ mặt đầy vẻ độc ác. "Để ta xem, đám hạ giới các ngươi có thể chống cự được bao lâu!"

Bốn vệ sĩ nhận lệnh, lập tức rút vũ khí, phát ra bốn luồng linh lực mạnh mẽ, lao thẳng về phía nhóm Lâm Phong. Chúng không hề nương tay, hiển nhiên muốn nhanh chóng giải quyết đối thủ để Thiếu Gia của mình thu hoạch Lam Tinh Thảo.

Lam Yên không chút do dự, rút thanh trường thương ra, khí thế hùng hồn bùng nổ, đối đầu với hai tên vệ sĩ mạnh nhất. "Để ta lo liệu chúng!" nàng nói, giọng dứt khoát.

Tuyết Dao và Mộc Ly cũng rút pháp bảo, sẵn sàng chiến đấu. Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" một tiếng, thân hình nhỏ bé của nó bỗng hóa thành một cái bóng trắng, lướt đi nhanh như chớp, nhắm thẳng vào một tên vệ sĩ đang định vòng qua tấn công Tần Nguyệt.

Lâm Phong không trực tiếp giao chiến lớn. Chàng biết, bộc lộ toàn bộ sức mạnh ở đây là không khôn ngoan. Chàng vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng Huyễn Mặc Quyển trong tay bỗng tỏa ra một luồng sáng mạnh mẽ. "Ảo ảnh Huyễn Mặc, mê hoặc tâm trí!" chàng khẽ niệm.

Lập tức, không gian xung quanh bốn tên vệ sĩ bỗng trở nên vặn vẹo, những hình ảnh chập chờn xuất hiện, lúc là những bóng người khổng lồ, lúc là những vực sâu không đáy, lúc lại là những con yêu thú gầm rống. Chúng đột nhiên cảm thấy mất phương hướng, chiêu thức bị rối loạn. Huyễn Mặc Quyển không chỉ tạo ra ảo ảnh hình ảnh, mà còn tác động trực tiếp vào thần hồn, khiến địch thủ khó lòng phân biệt thật giả.

Thôn Thiên Thử tận dụng lúc này, thân hình nhỏ bé của nó lướt qua lướt lại giữa các tên vệ sĩ đang bị ảo ảnh làm choáng váng, liên tục cắn xé vào những vị trí hiểm yếu nhưng không gây thương tích nghiêm trọng, chỉ để làm rối loạn đội hình và gây phân tâm.

Lam Yên thì lại trực tiếp hơn. Với tu vi Hóa Thần hậu kỳ của mình, cộng với khí chất mạnh mẽ và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nàng dễ dàng áp đảo hai tên vệ sĩ đầu tiên. Thanh trường thương trong tay nàng múa lên như rồng bay phượng múa, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, nhưng lại khéo léo tránh đi những điểm chí mạng. "Chỉ là đám tép riu mà cũng dám lớn tiếng!" nàng quát, một đòn "Trường Thương Quét Sơn" của nàng quét ngang, trực tiếp hất văng hai tên vệ sĩ ra xa, khiến chúng ho ra máu, nhưng không chết. Đây là một đòn cảnh cáo mạnh mẽ, để uy hiếp đối phương mà không gây ra sát thương chí mạng, đúng như ý đồ của Lâm Phong.

Thiếu Gia Ngạo Mạn thấy cảnh này thì giật mình, sắc mặt tái mét. Hắn ta không ngờ đám "hạ giới sâu kiến" này lại có thực lực như vậy, đặc biệt là Lam Yên, tu vi của nàng rõ ràng vượt xa Hóa Thần sơ kỳ mà hắn ta dự đoán.

Lâm Phong vẫn đứng yên, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Thiếu Gia. Chàng biết đây là thời cơ. "Tần Nguyệt, mau thu hoạch Lam Tinh Thảo!" chàng ra lệnh.

Tần Nguyệt không cần Lâm Phong nhắc nhở, nàng đã sớm chuẩn bị. Ngay khi giao chiến bắt đầu, nàng đã vận dụng linh lực, cẩn thận thu thập Lam Tinh Thảo. Nàng biết rõ giá trị của nó, nên từng động tác đều vô cùng tỉ mỉ, không để một chút nào của linh dược bị tổn hại. Chỉ trong nháy mắt, Lam Tinh Thảo đã được nàng cẩn thận đặt vào một hộp ngọc đặc biệt, phong ấn cẩn thận.

Thiếu Gia Ngạo Mạn thấy Lam Tinh Thảo bị thu hoạch, sắc mặt lập tức trở nên vặn vẹo vì giận dữ. "Ngươi... các ngươi dám!" hắn ta rống lên, định tự mình xông lên.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Phong khẽ cười nhạt, một luồng uy áp vô hình, không thuộc về bất kỳ cảnh giới tu vi nào mà chỉ là một khí thế của kẻ bề trên, đột nhiên tỏa ra từ cơ thể chàng, bao trùm lên toàn bộ bí cảnh. Đồng thời, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên lật mở một trang, từ trong đó, một ảo ảnh mờ ảo của một con rồng đen khổng lồ, mắt đỏ như máu, đột nhiên xuất hiện phía sau Lâm Phong, phát ra một tiếng gầm rống trấn hồn. Tiếng gầm này không gây ra bất kỳ tổn thương vật lý nào, nhưng lại trực tiếp đánh thẳng vào thần hồn của Thiếu Gia Ngạo Mạn và các vệ sĩ, khiến chúng như rơi vào hầm băng.

Thiếu Gia Ngạo Mạn cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ chưa từng có ập đến. Hắn ta chưa bao giờ trải qua cảm giác bị một sinh vật cường đại đến vậy uy hiếp. Hắn ta không biết đó chỉ là ảo ảnh do Huyễn Mặc Quyển tạo ra, chỉ cảm thấy như có một vị thần thú cổ xưa đang nhìn chằm chằm vào mình, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để nghiền nát hắn ta. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch như tờ giấy, toàn thân run rẩy không ngừng. Các vệ sĩ còn lại cũng tái mặt, không còn dám xông lên.

"Thiếu Gia, chúng ta... chúng ta rút thôi!" một tên vệ sĩ yếu ớt thốt lên, giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn thẳng vào Thiếu Gia Ngạo Mạn, ánh mắt sâu thẳm, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. "Vị huynh đài này, xem ra ngươi vẫn chưa đủ 'thực lực' để đoạt bảo rồi," chàng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc. "Linh Giới rộng lớn, cường giả nhiều như mây, nhưng cũng không ít kẻ tự cho mình là trung tâm vũ trụ. Nếu còn muốn sống sót ở đây, tốt nhất là nên học cách tôn trọng người khác. Hoặc là..." Chàng không nói hết câu, chỉ khẽ lắc đầu, để lại một khoảng trống trong lời nói, nhưng ý tứ đe dọa lại càng thêm nặng nề.

Thiếu Gia Ngạo Mạn lúc này đã hoàn toàn bị khí thế của Lâm Phong áp chế. Hắn ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy kia nữa. Tuy hắn ta không biết Lâm Phong rốt cuộc là tu vi gì, nhưng khí tức và ảo ảnh vừa rồi đã khiến hắn ta kinh hồn táng đởm. Hắn ta nuốt khan, quay người lại, lắp bắp ra lệnh: "Rút... rút lui! Mau rút lui!"

Bốn tên vệ sĩ, dù vẫn còn sượng sùng vì bị Lam Yên đánh cho trọng thương nhẹ và bị ảo ảnh làm choáng váng, nhưng cũng lập tức vâng lời, dìu nhau chạy trối chết ra khỏi bí cảnh, không dám quay đầu nhìn lại. Trước khi biến mất vào khe nứt, Thiếu Gia Ngạo Mạn còn kịp quay đầu lại, nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm hận. "Được lắm! Ngươi chờ đó! Huyền Thiên Các sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!" hắn ta gầm lên một tiếng đầy oán hận, rồi biến mất.

Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. "Huyền Thiên Các... có vẻ như chúng ta đã có một 'người bạn' mới ở Linh Giới rồi." Chàng không hề tỏ ra lo lắng, ngược lại, ánh mắt còn ánh lên vẻ thích thú, như thể đã tìm được một trò chơi thú vị.

***

Sau khi thành công thu hoạch Lam Tinh Thảo và đẩy lùi đám Thiếu Gia Ngạo Mạn, nhóm Lâm Phong không nán lại lâu trong bí cảnh, mà nhanh chóng trở về căn cứ tạm thời của mình. Đó là một hang động được Lâm Phong dùng trận pháp đơn giản để che giấu và gia cố, tạo thành một nơi ẩn náu an toàn, có linh khí ổn định và đủ không gian cho cả nhóm.

Không khí trong hang động giờ đây vô cùng yên bình, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng và nguy hiểm mà họ vừa trải qua. Một mùi thảo dược nhẹ nhàng từ Lam Tinh Thảo vừa thu hoạch thoang thoảng trong không khí, càng khiến tâm trạng mọi người trở nên dễ chịu. Ánh sáng dịu nhẹ từ những trận pháp phòng ngự mà Lâm Phong bố trí bao trùm khắp hang, tạo cảm giác ấm cúng và an toàn.

Tần Nguyệt, với vẻ mặt đầy vẻ cẩn trọng, đặt hộp ngọc chứa Lam Tinh Thảo vào một chiếc rương bảo quản đặc biệt, được phủ đầy băng tinh và được phong ấn bằng nhiều trận pháp nhỏ. Nàng nhìn Lâm Phong, vẻ mặt vẫn còn chút kinh ngạc. "May mắn là chàng đã có kế sách, nếu không thì Lam Tinh Thảo này khó mà giữ được," nàng nói, giọng trầm ấm thường ngày đã trở lại. "Tên Thiếu Gia kia quá mức cuồng vọng, nhưng cũng không phải là kẻ yếu. Nếu chàng không dùng đến Huyễn Mặc Quyển và khí thế đó, e rằng chúng ta sẽ phải bộc lộ nhiều hơn thực lực."

Lâm Phong khẽ gật đầu, ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại để điều tức. "Linh Giới quả nhiên không thiếu cường giả, nhưng cũng không thiếu những kẻ khinh thường người khác," chàng mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua từng người. "Chúng ta cần phải mạnh hơn nữa, không chỉ về tu vi mà còn về sự cảnh giác và khả năng ứng biến. Vừa rồi ta đã không bộc lộ toàn bộ sức mạnh, chỉ dùng ảo ảnh và khí thế để răn đe, nhưng nếu lần sau chúng quay lại với lực lượng mạnh hơn, chúng ta sẽ không thể giữ mình mãi như vậy."

Tuyết Dao tiến lại gần, vẻ đẹp thoát tục của nàng vẫn tỏa sáng trong ánh sáng mờ ảo của hang động. "Lam Tinh Thảo này có thể giúp chàng và chúng ta đột phá một bước lớn, nhưng cũng sẽ mang lại phiền phức nếu bị lộ," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy lo lắng. "Với giá trị của nó, chắc chắn sẽ có nhiều thế lực thèm muốn."

Mộc Ly bĩu môi, vẫn còn bực bội về thái độ của Thiếu Gia Ngạo Mạn. "Hừm, tên kia chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Ta dám cá hắn ta sẽ tìm đồng bọn đến trả thù," nàng nói, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảnh giác. Thôn Thiên Thử trong túi áo của nàng cũng "chiêm chiếp" phụ họa, như thể đồng tình với lời của Mộc Ly.

Lam Yên đứng dựa vào vách đá, thanh trường thương vẫn nằm gọn trong tay nàng, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. "Để ta đi rình xem hắn có dám quay lại không!" nàng nói dứt khoát, vẻ mặt kiên nghị. "Ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm phiền phu quân tu luyện."

Lâm Phong nhìn từng gương mặt, từ sự lo lắng của Tuyết Dao, sự thông thái của Tần Nguyệt, sự hoạt bát của Mộc Ly, đến sự mạnh mẽ của Lam Yên. Chàng mỉm cười nhẹ. "Không cần vội vàng, Lam Yên. Hắn ta sẽ không dám quay lại ngay đâu. Nhưng chúng ta cũng không thể lơ là. Chúng ta sẽ dùng thời gian này để củng cố tu vi, nghiên cứu Lam Tinh Thảo và tìm hiểu thêm về Linh Giới."

Chàng lại nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, những dòng thông tin về Huyền Thiên Các – cái tên mà Thiếu Gia Ngạo Mạn vừa nhắc đến – đã hiện rõ trên quyển trục. "Huyền Thiên Các... một tông môn cấp ba, có vẻ cũng không phải là loại dễ đối phó. Nhưng cũng chỉ là một bước đệm nhỏ trên con đường của chúng ta." Lâm Phong thầm nhủ. "Lam Tinh Thảo này là một cơ duyên lớn, đủ để chúng ta có một bước nhảy vọt về thực lực. Sau khi hấp thụ nó, chúng ta sẽ có đủ tự tin để đối mặt với những thế lực lớn hơn."

Trong khi Lâm Phong ngồi thiền, các mỹ nhân cũng bắt đầu khoanh chân tu luyện, hấp thu linh khí dồi dào trong hang động, đồng thời cảnh giới xung quanh. Tần Nguyệt lại tiếp tục nghiên cứu Huyễn Mặc Quyển cùng Lâm Phong, cố gắng giải mã những bí ẩn sâu xa hơn về Linh Giới. Thôn Thiên Thử vui vẻ gặm một mẩu linh thạch nhỏ, đôi mắt to tròn vẫn không ngừng quét khắp bốn phía, làm nhiệm vụ cảnh giới nhỏ bé của mình.

Lâm Phong khẽ thở ra một hơi. Sự xuất hiện của Lam Tinh Thảo, và khả năng giúp đột phá Đại Thừa, cho thấy chàng và các mỹ nhân sẽ sớm có bước tiến lớn trong tu vi. Thái độ kiêu ngạo và coi thường của Thiếu Gia Ngạo Mạn báo hiệu rằng chàng sẽ phải đối mặt với nhiều thế lực tương tự, thậm chí mạnh hơn trong tương lai. Việc Lâm Phong sử dụng trí tuệ và thủ đoạn hơn là bộc lộ toàn bộ sức mạnh cho thấy chàng đang xây dựng một chiến lược dài hạn ở Linh Giới, không muốn quá nổi bật quá sớm. Lời đe dọa của Thiếu Gia Ngạo Mạn khi rút lui gợi ý rằng hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, có thể quay lại với sự hỗ trợ lớn hơn. Nhưng điều đó không khiến Lâm Phong lo sợ.

Chàng nhìn sâu vào hư không, cảm nhận Linh Giới rộng lớn và vô tận. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng thì thầm. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Con đường tu tiên vẫn còn rất dài, nhưng với sức mạnh và trí tuệ, cùng với sự đồng lòng của những người thân yêu, Lâm Phong tin rằng chàng sẽ vượt qua mọi phong ba bão táp, viết nên huyền thoại của riêng mình, và tìm thấy Động Băng Hàn. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lại khẽ rung lên, như muốn nói, hành trình vĩ đại chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ