Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 366

Thánh Nữ Tiên Tử: Lời Đồn Quen Thuộc Giữa Linh Giới

4467 từ
Mục tiêu: Tiếp nối mạch truyện từ việc Lâm Phong thu hoạch được Lam Tinh Thảo, cho thấy sự tăng trưởng thực lực ban đầu của nhóm tại Linh Giới.,Giới thiệu lời đồn về một vị Thánh Nữ tài sắc vẹn toàn từ một tông môn chính đạo lớn ở Linh Giới, tập trung vào vẻ đẹp, tài năng và sự bí ẩn của nàng.,Khơi gợi sự tò mò và cảm giác 'quen thuộc' của Lâm Phong đối với vị Thánh Nữ này, bắt đầu gieo mầm cho cuộc gặp gỡ với Cổ Thanh Nguyệt.,Tăng cường không khí bí ẩn và mở rộng bối cảnh về các thế lực lớn tại Linh Giới.,Tiếp tục thể hiện khả năng thích nghi và thu thập thông tin của Lâm Phong trong môi trường mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử, Tu Sĩ Tự Do/Thấp Cấp
Mood: Mysterious, curious, strategic, slightly tense
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non treo mình trên đỉnh núi, rót thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống khe nứt sâu hoắm, nơi ẩn mình một động phủ tự nhiên còn thô sơ. Trong lòng động, không khí ẩm ướt mang theo mùi đất đá và khoáng vật đặc trưng, cùng với hương thảo dược dịu nhẹ thoảng qua, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có chút bí ẩn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe hở đá, tạo thành một khúc nhạc trầm lắng, ru ngủ vạn vật.

Vài ngày đã trôi qua kể từ khi Lâm Phong và nhóm thu hoạch được Lam Tinh Thảo từ bí cảnh. Hiện tại, trong hang động hoang sơ nhưng tràn đầy linh khí này, Lâm Phong đang ngồi đối diện với Tần Nguyệt trên một tảng đá phẳng, đôi mắt khép hờ, toàn thân bao phủ bởi một vầng linh quang mờ ảo. Giữa hai người, Lam Tinh Thảo, với ba chiếc lá xanh biếc và một bông hoa lam tím rực rỡ, đang tỏa ra những luồng linh khí tinh thuần như suối nguồn. Từng sợi linh khí mỏng manh, óng ánh như tơ lụa, nhẹ nhàng lan tỏa, thẩm thấu vào kinh mạch của cả hai người.

Lâm Phong cảm nhận rõ rệt từng tế bào trong cơ thể mình đang reo vang hân hoan, như thể được tắm trong một dòng sông năng lượng nguyên thủy. Linh lực chảy trong đan điền của chàng dồi dào hơn bao giờ hết, luân chuyển không ngừng trong các kỳ kinh bát mạch, củng cố từng tấc xương, từng thớ thịt. Căn cơ của chàng trở nên vững chắc đến khó tin, và một cảm giác như bức tường vô hình ngăn cách chàng với cảnh giới tiếp theo đang dần nứt vỡ. Một cảm giác quen thuộc ùa đến, đó là dấu hiệu của sự sắp đột phá.

“Lam Tinh Thảo quả nhiên không hổ danh, linh lực tinh thuần hơn hẳn những gì ta từng thấy ở Hạ Giới,” Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự hài lòng. Chàng khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ mừng rỡ. “Chỉ một phần nhỏ của nó đã mang lại hiệu quả thần kỳ như vậy. Thảo nào, ngay cả Thiếu Gia của Huyền Thiên Các cũng phải thèm muốn đến điên cuồng.”

Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ, vẻ đẹp thanh lịch của nàng càng thêm rạng rỡ dưới ánh linh quang. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa mượt mà, hòa vào không gian tĩnh lặng. “Đúng vậy, căn cơ của chàng đã được củng cố rất nhiều, lại có dấu hiệu đột phá. Các tỷ muội cũng đều được lợi từ linh khí tràn ra này.” Nàng nhìn sang Tuyết Dao, Mộc Ly và Lam Yên đang ngồi tĩnh tọa cách đó không xa. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, đang chìm đắm trong trạng thái tu luyện sâu sắc, linh khí quanh nàng ngưng tụ thành một vầng hào quang bạc. Mộc Ly, dù vẫn giữ vẻ hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng vô cùng nghiêm túc, linh lực xanh nhạt bao quanh thân thể nhỏ nhắn của nàng. Còn Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, hấp thu linh khí một cách dứt khoát, ánh mắt kiên định. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, nằm cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng nho nhỏ, vẻ mặt lộ rõ sự mãn nguyện khi được hưởng lợi từ nguồn linh khí dồi dào. Nó còn không quên thỉnh thoảng chép miệng, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon vậy.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lướt qua các mỹ nhân, rồi lại quay về phía Lam Tinh Thảo. “Linh Giới này cơ duyên quả thực nhiều vô kể, nhưng hiểm nguy cũng gấp bội. Chỉ mới đặt chân đến đây vài ngày, chúng ta đã phải đối mặt với không ít phiền phức. Nếu không cẩn thận, dù có tu vi cao đến mấy cũng khó tránh khỏi kiếp nạn.” Chàng thở dài nhẹ. “Chúng ta cần thêm tin tức, cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về các quy tắc ngầm, về những thế lực mạnh yếu khác nhau. Không thể cứ mãi ẩn mình trong những hang động thế này.”

Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt điềm tĩnh của nàng lộ rõ sự suy tư. “Chàng nói đúng. Mặc dù Lam Tinh Thảo đã giúp chúng ta có một bước tiến lớn, nhưng nó chỉ là khởi đầu. Linh Giới này rộng lớn vô cùng, và những gì chúng ta biết chỉ là một hạt cát trong sa mạc. Việc thu thập thông tin và hiểu rõ cục diện là điều tối quan trọng lúc này.”

Lâm Phong gật đầu đồng tình. Chàng nhắm mắt lại một lần nữa, cảm nhận dòng linh lực cuồn cuộn trong cơ thể. Những ngày qua, chàng không chỉ hấp thu linh khí từ Lam Tinh Thảo mà còn không ngừng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, để nó tự động phân tích và hấp thụ những thông tin còn sót lại từ Thiếu Gia Ngạo Mạn và các tu sĩ mà chàng đã chạm trán. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, nó còn là một kho tàng kiến thức, một con mắt nhìn thấu vạn vật.

“Huyễn Mặc Quyển đang dần giải mã những mảnh ký ức và thông tin thu được,” Lâm Phong nói, không mở mắt. “Dường như Linh Giới này phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Các tông môn không chỉ phân chia theo cấp bậc mà còn có những liên minh, những mối thù truyền kiếp. Huyền Thiên Các, tông môn của tên Thiếu Gia kia, tuy chỉ là tông môn cấp ba, nhưng lại có mạng lưới khá rộng và những mối quan hệ chằng chịt. Việc chúng ta đắc tội với hắn ta có thể sẽ mang lại một vài rắc rối nhỏ, nhưng không đáng ngại.”

Tuyết Dao mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh nhưng tràn đầy sự quan tâm hướng về Lâm Phong. “Chàng không nên quá xem nhẹ. Dù là tông môn cấp ba, nhưng nếu họ muốn tìm kiếm chúng ta, chỉ cần dùng mạng lưới của mình, sớm muộn gì cũng sẽ có manh mối.” Giọng nàng trong trẻo, mang theo chút lo lắng.

“Ta hiểu,” Lâm Phong đáp, mở mắt ra. “Nhưng chúng ta không thể vì thế mà chùn bước. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Con đường tu tiên vốn dĩ là không ngừng tiến lên. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những nơi đông đúc, nơi có nhiều tu sĩ qua lại để thu thập thông tin một cách hiệu quả nhất, tránh những khu vực có quá nhiều thế lực lớn tập trung.” Chàng đứng dậy, vươn vai nhẹ nhõm, cảm thấy cơ thể tràn đầy sức sống. “Được rồi, việc hấp thụ Lam Tinh Thảo có thể tạm dừng ở đây. Phần còn lại, chúng ta sẽ chia nhau ra dùng dần, đảm bảo mọi người đều có thể đột phá. Còn bây giờ, ta nghĩ đã đến lúc chúng ta nên ra ngoài một chút, tìm kiếm một nơi nào đó nhộn nhịp hơn, nơi mà những tin tức tầm phào vẫn có giá trị nhất.”

Lam Yên, người luôn cảnh giác, cũng đứng dậy, trường thương trong tay khẽ rung lên. “Ta sẽ đi cùng chàng. Nơi đông người thường hỗn tạp, khó lường. Có ta bên cạnh, ít ra cũng có thể đảm bảo an toàn cho chàng.” Giọng nàng dứt khoát, không chút do dự.

Mộc Ly cũng nhanh nhảu đứng dậy, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ tò mò. “Ta cũng muốn đi! Ở đây mãi chán chết, nghe mấy chuyện linh tinh ở bên ngoài mới thú vị chứ!” Thôn Thiên Thử trong túi áo nàng cũng "chiêm chiếp" đồng tình, như thể nó cũng muốn ra ngoài khám phá.

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. “Được thôi. Lam Yên, Mộc Ly, hai nàng đi cùng ta. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, hai nàng ở lại đây tiếp tục tu luyện và giữ vững căn cứ. Chúng ta sẽ không đi quá xa, chỉ quanh quẩn những trấn nhỏ, chủ yếu là để nghe ngóng tin tức.” Chàng nhìn Tần Nguyệt, “Tần Nguyệt, nàng hãy tiếp tục nghiên cứu Huyễn Mặc Quyển, cố gắng giải mã thêm những thông tin chúng ta đã thu thập được. Có lẽ nó sẽ cung cấp cho chúng ta một hướng đi rõ ràng hơn.”

Tần Nguyệt gật đầu, “Chàng cứ yên tâm. Ta sẽ cố gắng hết sức.”

Trong ánh sáng mờ ảo của hang động, một kế hoạch mới đã được vạch ra. Lâm Phong biết rằng Linh Giới sẽ không dễ dàng chào đón họ, nhưng với sự đồng lòng và sức mạnh đang ngày càng lớn mạnh, chàng tin rằng họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của linh khí trong động, và một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù là Linh Giới hay phàm giới, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục con đường của mình.”

***

Vài ngày sau, dưới ánh nắng chiều vàng óng ả của Linh Giới, một thị trấn nhỏ mang tên Vọng Nguyệt trấn hiện ra trước mắt Lâm Phong và hai nàng Lam Yên, Mộc Ly. Khác với vẻ hoang sơ và lạnh lẽo của động phủ, Vọng Nguyệt trấn mang một vẻ đẹp cổ kính và nhộn nhịp đặc trưng. Các kiến trúc ở đây chủ yếu là gỗ, được chạm khắc tinh xảo, với những mái ngói cong vút như cánh chim. Những con đường lát đá xanh sạch sẽ, tấp nập người qua lại. Linh khí ở đây tuy không dồi dào như trong bí cảnh, nhưng cũng đủ để các tu sĩ cấp thấp cảm thấy thoải mái.

Lâm Phong và Lam Yên, Mộc Ly đã thay đổi trang phục, không còn là những bộ trường bào tu sĩ nổi bật mà thay vào đó là y phục đơn giản, màu sắc trầm nhã, trông giống như những tu sĩ tự do bình thường đang dạo chơi. Lam Yên vẫn khoác một bộ giáp nhẹ bên trong, thanh trường thương được thu nhỏ lại, giấu kín đáo trong túi Càn Khôn, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống. Mộc Ly với vẻ ngoài tinh nghịch, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh, tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh. Thôn Thiên Thử vẫn ẩn mình trong túi áo nàng, thỉnh thoảng lại nhô đầu ra nhìn ngó.

Họ tìm đến một quán trà nằm ở rìa trấn, cũng mang tên Vọng Nguyệt Quán. Quán trà này có kiến trúc hai tầng bằng gỗ mộc mạc, tầng dưới là khu phục vụ chung với những bàn ghế gỗ đơn giản, còn tầng trên có các phòng riêng tư hơn, nhưng họ chọn ngồi ở một góc khuất tầng dưới, gần cửa sổ, để tiện quan sát và lắng nghe. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào của các tu sĩ, tiếng cười đùa, tiếng người ra vào tạo nên một không khí ấm cúng, nhộn nhịp nhưng không quá ồn ào. Mùi trà linh thảo thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng và chút khói hương nhẹ nhàng bay lên từ bàn thờ nhỏ đặt ở góc quán, tạo nên một cảm giác thư thái lạ thường.

Họ gọi vài ấm trà linh thảo và vài đĩa điểm tâm nhẹ, rồi từ tốn thưởng thức. Lâm Phong nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa trong khoang miệng. Chàng khẽ nhắm mắt, thần thức vô hình lặng lẽ khuếch tán, bao trùm một phạm vi nhỏ quanh bàn, lắng nghe từng lời nói, từng câu chuyện phiếm của những tu sĩ xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng cũng khẽ rung động, tự động phân tích và lọc ra những thông tin hữu ích.

Lam Yên ngồi đối diện chàng, ánh mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người trong quán. Nàng cảnh giác cao độ, luôn sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ động thái bất thường nào. Mộc Ly thì thoải mái hơn, nàng vừa nhấm nháp bánh ngọt vừa lắng nghe những câu chuyện, thỉnh thoảng lại thì thầm hỏi Lâm Phong những điều nàng chưa hiểu.

Các tu sĩ ngồi xung quanh đa phần là những tu sĩ tự do hoặc đệ tử của các tông môn cấp thấp, tu vi không quá cao, nhưng lại là nguồn thông tin quý giá nhất cho những kẻ muốn hiểu về Linh Giới. Họ bàn tán sôi nổi về đủ thứ chuyện, từ những bí cảnh mới được phát hiện, những loại linh dược quý hiếm, cho đến những nhân vật nổi bật trong giới tu sĩ gần đây.

“Nghe nói, Thánh Nữ của Cửu Hoa Cung sắp xuất quan rồi,” một tu sĩ dáng người gầy gò, râu lún phún, tu vi Luyện Hư Kỳ sơ kỳ, đang nói chuyện với một tu sĩ khác có vẻ ngoài mập mạp hơn. Giọng hắn ta đầy vẻ ngưỡng mộ. “Đúng là tuyệt thế giai nhân, lại còn có thiên phú tu luyện nghịch thiên. Ta nghe nói nàng ta chỉ mới hai trăm tuổi đã đạt đến cảnh giới Hợp Thể kỳ đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể độ kiếp phi thăng Đại Thừa rồi!”

Tu sĩ mập mạp, tu vi Luyện Hư kỳ trung kỳ, gật gù đồng tình, mắt sáng rực. “Đúng vậy, ta nghe nói nàng có thể cảm hóa vạn vật, lại còn là thể chất Băng Thanh Ngọc Khiết hiếm có, bẩm sinh đã có khả năng hấp thu linh khí băng thuộc tính với tốc độ kinh người. Không biết bao nhiêu thiên tài trẻ tuổi của các tông môn lớn đang khao khát được gặp mặt, muốn kết duyên với nàng.”

Nghe đến đây, Lâm Phong đang nhấp trà, ngón tay khẽ run lên. Một cảm giác quen thuộc, mơ hồ nhưng vô cùng mạnh mẽ, bất chợt ùa đến trong lòng chàng. Cửu Hoa Cung… Thánh Nữ… Băng Thanh Ngọc Khiết… những từ ngữ đó như những mảnh ghép vụn vỡ của một ký ức nào đó xa xăm, đang cố gắng hiện rõ trong tâm trí chàng. Chàng cố gắng xua đi cảm giác này, nhưng nó cứ bám riết, khiến chàng bồn chồn khó tả.

Một tu sĩ khác ngồi bàn bên cạnh, vẻ mặt có chút khinh thường, hừ một tiếng. Hắn ta trông có vẻ trẻ tuổi hơn, nhưng tu vi cũng đạt đến Luyện Hư kỳ. “Hừm, chỉ e người thường ngay cả nhìn nàng một cái cũng không xứng. Nàng ta cao ngạo, lại ẩn chứa một khí chất thanh lãnh, khó gần. Ta nghe nói, chỉ một ánh mắt của nàng cũng đủ khiến kẻ phàm tục phải lạnh toát sống lưng, không dám tới gần.”

“Ngươi thì biết gì?” Tu sĩ gầy gò phản bác. “Đó là khí chất tiên tử, thanh khiết thoát tục. Ngươi không hiểu được vẻ đẹp của băng sương thì đừng có nói lời phỉ báng.”

“Dù sao đi nữa, nàng ta cũng là một nhân vật mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn từ xa,” tu sĩ mập mạp chép miệng. “Cửu Hoa Cung là một trong thập đại chính đạo tông môn của Linh Giới, quyền thế ngút trời. Thánh Nữ của họ, địa vị còn cao hơn cả Trưởng lão bình thường. Chậc chậc, không biết ai sẽ có diễm phúc cưới được nàng đây.”

Lâm Phong nhấp thêm một ngụm trà, cố gắng giữ vẻ bình thản trên khuôn mặt. Nhưng trong lòng chàng, sóng gió đã nổi lên. *Thánh Nữ... Cửu Hoa Cung... Sao lại có cảm giác quen thuộc đến vậy?* Chàng tự nhủ, cố gắng lục lọi trong sâu thẳm ký ức của mình. Dường như đã có một bóng hình nào đó, một khí chất nào đó, tương đồng đến lạ. Nhưng mọi thứ vẫn quá mờ ảo, như một làn khói sương không thể nắm bắt.

Lam Yên ngồi bên cạnh, nhận thấy sự bất thường trong ánh mắt của Lâm Phong. Nàng khẽ nhíu mày, rồi lại tiếp tục quét mắt quanh quán, cảnh giác hơn bao giờ hết. Mộc Ly thì vẫn hồn nhiên, nàng ngẩng đầu hỏi Lâm Phong: “Phu quân, Cửu Hoa Cung lớn lắm sao? Thánh Nữ là gì vậy?”

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, xoa đầu nàng. “Cửu Hoa Cung là một trong những tông môn mạnh nhất Linh Giới, ngang hàng với những thế lực mà chúng ta từng nghe đến. Còn Thánh Nữ, nàng có thể hiểu là người có địa vị cao quý nhất trong tông môn đó, thường là người có thiên phú vượt trội và vẻ đẹp khuynh thành.”

Mộc Ly bĩu môi. “Hừm, chắc gì đã xinh đẹp bằng Tuyết Dao tỷ tỷ hay Lam Yên tỷ tỷ của chúng ta.” Thôn Thiên Thử trong túi áo nàng cũng "chiêm chiếp" phụ họa, như thể nó cũng rất ủng hộ lời của Mộc Ly.

Lâm Phong chỉ cười, không đáp. Trà trong chén đã nguội bớt, nhưng tâm trí chàng thì lại nóng như lửa đốt. Cảm giác quen thuộc đó cứ quanh quẩn, không chịu tan biến. Chàng biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Linh Giới rộng lớn, nhưng không gian giữa chàng và nhân vật này dường như đã bị rút ngắn bởi một sợi dây vô hình của định mệnh. Chàng cần phải tìm hiểu kỹ hơn về vị Thánh Nữ này, về Cửu Hoa Cung. Đây có thể là một cơ duyên, hoặc cũng có thể là một mối họa. Nhưng dù là gì đi nữa, chàng cũng không thể bỏ qua.

***

Đêm buông xuống, động phủ vô danh lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, tiếng gió lùa vẫn khe khẽ, nhưng không khí bên trong đã không còn tĩnh mịch hoàn toàn. Lâm Phong cùng các mỹ nhân đã trở về, và giờ đây họ đang ngồi vây quanh một bàn đá nhỏ, nơi ánh nến lung linh soi sáng những gương mặt trầm tư. Mùi đất ẩm và khoáng vật trong động pha lẫn với mùi thảo dược dịu nhẹ mà Tần Nguyệt vừa dùng để điều chế vài loại đan dược đơn giản.

Lâm Phong kể lại những gì chàng và Lam Yên, Mộc Ly đã nghe được ở quán trà Vọng Nguyệt. Giọng chàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc hiếm thấy. “Ta nghe được một vài lời đồn về một vị Thánh Nữ của Cửu Hoa Cung. Điều kỳ lạ là, ta lại có cảm giác quen thuộc mãnh liệt với cái tên này, hoặc ít nhất là với những miêu tả về nàng.” Chàng khép hờ mắt, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên bàn đá, như thể đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ trong tâm trí. “Cảm giác này rất mơ hồ, nhưng lại thôi thúc ta phải tìm hiểu kỹ hơn.”

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, khẽ cau mày, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Cửu Hoa Cung là một trong mười tông môn chính đạo hàng đầu Linh Giới. Thánh Nữ của họ chắc chắn không phải nhân vật đơn giản. Chàng cảm thấy quen thuộc sao? Đây là điều bất thường.” Giọng nàng trong trẻo, nhưng tràn đầy sự lo lắng và phân tích sắc bén. “Linh Giới rộng lớn như vậy, việc chàng có cảm giác này có thể là một loại tiên tri, hoặc cũng có thể là một dấu hiệu của định mệnh. Nhưng không thể loại trừ khả năng đây là một cái bẫy.”

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và điềm tĩnh, vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh của mình. “Có lẽ là một linh cảm nào đó của chàng, Phong. Hoặc có thể nàng có khí chất tương đồng với một người chàng từng gặp. Chàng vốn có duyên với các hồng nhan, không chừng nàng ấy có nét giống với một trong số chúng ta, hoặc một người bạn cũ của chàng.” Nàng nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sự suy đoán. “Cửu Hoa Cung được mệnh danh là nơi quy tụ những nữ tu sĩ tài sắc vẹn toàn nhất Linh Giới. Việc họ có một Thánh Nữ như vậy cũng không có gì là lạ. Nhưng điều khiến ta băn khoăn là sự xuất hiện đúng lúc này của tin đồn, ngay khi chúng ta vừa đặt chân đến Linh Giới.”

Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và cương trực, nắm chặt thanh trường thương trong tay. “Bất kể là ai, nếu nàng ta là nhân vật quan trọng như vậy, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn. Linh Giới này đầy rẫy cao thủ và âm mưu. Một vị Thánh Nữ tài sắc vẹn toàn sẽ không thiếu kẻ thèm muốn, hoặc muốn lợi dụng. Nếu chúng ta vô tình vướng vào những rắc rối liên quan đến nàng ta, có lẽ sẽ phải đối mặt với không chỉ Cửu Hoa Cung mà còn cả các thế lực khác.” Giọng nàng dứt khoát, ánh mắt kiên nghị. “Ta cảm thấy không yên tâm chút nào.”

Mộc Ly, với vẻ mặt hồn nhiên và đôi mắt to tròn, lại có một suy nghĩ khác. “Có khi nào nàng ta là Diệp Vô Song hay Cổ Thanh Nguyệt mà chúng ta sẽ gặp không?” Nàng hỏi, giọng líu lo, nhưng câu hỏi lại chạm đến một điểm nhạy cảm. Thôn Thiên Thử trong túi áo nàng cũng "chiêm chiếp" vài tiếng, như thể đồng tình với suy đoán đó.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân yêu. “Mộc Ly nói không phải là không có lý. Ta cũng đã nghĩ đến khả năng đó. Cảm giác này rất mơ hồ, nhưng lại quá mạnh mẽ để bỏ qua. Ta đã cố gắng lục lọi trong tâm trí mình, trong Huyễn Mặc Quyển, nhưng không có bất kỳ thông tin cụ thể nào liên quan đến một ‘Thánh Nữ Cửu Hoa Cung’ mà ta đã từng gặp hay biết đến.” Chàng thở dài, cảm giác bối rối xen lẫn tò mò. “Tuy nhiên, những miêu tả về nàng ta – vẻ đẹp thoát tục, khí chất thanh lãnh như băng tuyết, khả năng cảm hóa vạn vật, và đặc biệt là ‘thể chất Băng Thanh Ngọc Khiết’ – tất cả đều gợi cho ta một bóng hình quen thuộc, một khí chất quen thuộc đến lạ.”

Chàng trầm ngâm một lúc, rồi đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên định thường thấy. “Dù sao đi nữa, chúng ta cũng không thể ngồi yên chờ đợi. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Dù là duyên hay nghiệt, ta cũng sẽ đối mặt. Cửu Hoa Cung là một thế lực lớn, việc tìm hiểu về họ không chỉ giúp chúng ta giải đáp bí ẩn về vị Thánh Nữ này, mà còn giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cục diện Linh Giới. Vì vậy, ta quyết định chúng ta sẽ tiếp tục thu thập thông tin về Cửu Hoa Cung và vị Thánh Nữ này. Chúng ta cần biết rõ nàng là ai, có mối liên hệ gì với chúng ta, và liệu sự xuất hiện của nàng có phải là một phần của con đường mà chúng ta phải đi ở Linh Giới hay không.”

Tuyết Dao gật đầu nhẹ, vẻ lo lắng trên gương mặt nàng dịu đi đôi chút. “Nếu chàng đã quyết định, chúng ta sẽ theo chàng. Nhưng hãy cẩn trọng, Phong. Một thế lực lớn như Cửu Hoa Cung không phải là nơi dễ dàng xâm nhập hay thăm dò. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ.”

Tần Nguyệt cũng mỉm cười. “Ta sẽ tiếp tục dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích mọi thông tin thu thập được. Có lẽ chúng ta có thể tìm thấy một vài manh mối từ những ghi chép cổ xưa, hoặc những sự kiện lịch sử liên quan đến Cửu Hoa Cung.”

Lam Yên gật đầu dứt khoát. “Nếu cần, ta sẽ thâm nhập vào các khu vực gần Cửu Hoa Cung để nghe ngóng tin tức.”

Mộc Ly phấn khích vỗ tay. “Vậy là chúng ta lại có chuyện để làm rồi! Hi vọng vị Thánh Nữ này sẽ không phải là một bà cô khó tính, mà là một tiên tử xinh đẹp như trong truyền thuyết!” Thôn Thiên Thử lại "chiêm chiếp" đầy vẻ mong chờ.

Lâm Phong nhìn từng người, cảm nhận sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối từ các nàng. Trong lòng chàng, cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào sự bối rối. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Linh Giới rộng lớn và đầy rẫy những điều chưa biết, nhưng với sự đồng lòng của những người thân yêu, chàng tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách.

Chàng khẽ thở ra, ánh mắt xuyên qua vách động, nhìn về phía hư không vô tận. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Những lời đồn về Thánh Nữ, cảm giác quen thuộc khó tả, tất cả đều đang kéo chàng sâu hơn vào vòng xoáy của định mệnh Linh Giới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lại khẽ rung lên, như muốn báo hiệu rằng một chương mới, đầy sóng gió nhưng cũng tràn ngập cơ duyên, sắp sửa mở ra. Lâm Phong thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình vĩ đại, nơi chàng sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, và tìm thấy Động Băng Hàn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ