Lâm Phong khẽ thở ra, ánh mắt xuyên qua vách động, nhìn về phía hư không vô tận. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Những lời đồn về Thánh Nữ, cảm giác quen thuộc khó tả, tất cả đều đang kéo chàng sâu hơn vào vòng xoáy của định mệnh Linh Giới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lại khẽ rung lên, như muốn báo hiệu rằng một chương mới, đầy sóng gió nhưng cũng tràn ngập cơ duyên, sắp sửa mở ra. Lâm Phong thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình vĩ đại, nơi chàng sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, và tìm thấy Động Băng Hàn.
***
Sáng sớm, trong động phủ tạm bợ mà Lâm Phong cùng các nàng đã cải tạo làm nơi ẩn thân, một bầu không khí tĩnh mịch bao trùm. Tiếng gió lùa qua khe đá phát ra những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đất trời. Đâu đó, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá xuống một hồ nước ngầm, tạo nên khúc nhạc trầm lắng, cô tịch. Mùi đất ẩm đặc trưng của hang động hòa quyện với chút hương thảo dược thoang thoảng từ những linh hoa mà Tần Nguyệt đã khéo léo đặt trong góc, tạo nên một cảm giác vừa hoang sơ vừa thanh tịnh. Linh khí trong động ở mức trung bình, đủ để duy trì việc tu luyện cơ bản nhưng không quá dồi dào. Ánh sáng yếu ớt từ một trận pháp tụ linh đơn giản, do Lâm Phong bố trí, chiếu rọi lên gương mặt của bảy mỹ nhân và chàng, phản chiếu sự bình yên hiếm có sau những ngày dài.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn, đôi mắt nhắm nghiền, vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển. Từng luồng linh khí trong cơ thể chàng tuần hoàn theo một quỹ đạo huyền ảo, củng cố đan điền, dung luyện kinh mạch. Hơi thở đều đặn, nhịp nhàng, khiến cả không gian xung quanh dường như cũng chậm lại. Bên cạnh chàng, Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá, vẫn giữ vẻ thanh lãnh thường ngày. Nàng như một bức tượng ngọc bích tuyệt mỹ, làn da trắng ngần dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm phần thoát tục. Tuyết Dao đang cảm nhận sự tăng trưởng trong linh lực của mình, sau khi luyện hóa Lam Tinh Thảo. Nàng biết, loại linh dược này không chỉ giúp tăng cường tu vi mà còn thanh lọc tạp chất, củng cố căn cơ, mang lại lợi ích lâu dài cho con đường tu luyện Băng Đạo của nàng. Tâm cảnh của nàng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng chảy linh lực đang cuộn trào mạnh mẽ.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp trưởng thành và trí tuệ, mỉm cười nhẹ. Nàng cảm thấy một sự cân bằng hiếm có trong cơ thể. Lam Tinh Thảo đã giúp nàng hóa giải một số nút thắt trong tu luyện, đưa nàng đến gần hơn với cảnh giới Đại Thừa. Căn cơ vững chắc, linh lực dồi dào, nàng tin rằng chỉ cần thêm thời gian và cơ duyên, việc đột phá là hoàn toàn có thể. Nàng khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh, tâm trạng bình ổn, cảm nhận sự an nhiên trong từng hơi thở.
Lam Yên thì lại thể hiện sự hài lòng một cách rõ ràng hơn. Nàng vốn là người mạnh mẽ, cương trực, luôn khao khát sức mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương. Với nàng, mỗi lần tu vi tăng tiến đều là một bước tiến gần hơn đến mục tiêu đó. Lam Tinh Thảo đã giúp cơ thể nàng trở nên cường tráng hơn, linh lực bạo phát mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa được tiếp thêm dầu. Nàng mở mắt, đôi mắt sắc bén lướt qua Lâm Phong, trong đó ẩn chứa sự tin tưởng và một chút cảm kích.
Mộc Ly, tiểu yêu tinh lanh lợi, không thể ngồi yên quá lâu. Nàng vừa kết thúc việc luyện hóa, đã lập tức đứng dậy, vung vẩy hai tay, cảm nhận dòng linh lực mới mẻ chảy trong kinh mạch. Vẻ mặt nàng rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ phấn khích. “Oa! Lam Tinh Thảo này thật sự quá lợi hại! Ta cảm thấy như mình có thể bay lên trời luôn ấy!” Nàng líu lo, một luồng linh lực màu xanh nhạt lượn lờ quanh đầu ngón tay nàng, tựa như một chú bướm nhỏ.
Hạ Vũ và Linh Nhi cũng có những tiến bộ đáng kể. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, cảm thấy tâm hồn mình càng thêm thanh tịnh, khả năng trị liệu cũng được nâng cao. Linh Nhi, tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng dưới sự hướng dẫn của Lâm Phong và các tỷ tỷ, cũng đã hấp thu được tinh hoa của linh dược, khí tức trở nên ổn định và mạnh mẽ hơn. Thôn Thiên Thử, sau khi cũng được ban cho một phần Lam Tinh Thảo, đang nằm cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, lông trắng muốt căng bóng, đôi mắt to tròn lim dim, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" vài tiếng đầy thỏa mãn.
Lâm Phong từ từ mở mắt, một tia sáng lấp lánh xẹt qua con ngươi đen láy. Chàng nhìn một lượt các nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hài lòng.
“Lam Tinh Thảo quả nhiên không hổ danh linh dược thượng phẩm Linh Giới,” Lâm Phong cất lời, giọng nói trầm ấm vang vọng trong động phủ, phá vỡ sự tĩnh lặng. “Tu vi của chúng ta đều tiến bộ không ít. Đặc biệt là căn cơ được củng cố vững chắc, không có dấu hiệu bất ổn nào. Đây là một nền tảng tốt cho con đường sắp tới.”
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn chứa vẻ suy tư. “Đúng vậy, Lam Tinh Thảo đã giúp chúng ta tiết kiệm được ít nhất vài chục năm khổ tu. Căn cơ cũng được củng cố vững chắc hơn, không có dấu hiệu bất ổn. Chỉ là, cảnh giới sau Đại Thừa lại càng khó đột phá. Mỗi bước tiến đều cần cơ duyên và sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn.” Nàng nhìn Lâm Phong, ý muốn nói rằng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy thử thách.
Tuyết Dao nhẹ nhàng vuốt sợi tóc mai lòa xòa trước trán, ánh mắt xa xăm. “Tuy đã có tiến bộ, nhưng ở Linh Giới này, tu vi hiện tại của chúng ta vẫn chỉ là hạng trung. Những thế lực lớn, những cường giả ẩn mình, chắc chắn có không ít người đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa viên mãn, thậm chí là bán bộ Độ Kiếp.” Giọng nàng trong trẻo nhưng không giấu được sự cẩn trọng. “Chúng ta cần phải tiếp tục nỗ lực, đồng thời phải tìm hiểu thêm về các quy tắc vận hành của Linh Giới này.”
“Đúng vậy.” Lâm Phong đồng tình. “Mặc dù đã có bước tiến, nhưng chúng ta vẫn cần phải khiêm tốn. Linh Giới rộng lớn, cường giả như mây. Việc tìm hiểu thêm về các thế lực, các bí cảnh, và cả những nhân vật quan trọng là điều cấp thiết.” Chàng đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. “Theo kế hoạch ban đầu, chúng ta sẽ tiếp tục ra ngoài thu thập thông tin. Quán trọ, chợ búa, những nơi đông người luôn là nguồn tin tốt nhất. Lam Yên, Mộc Ly, hai nàng sẽ đi cùng ta. Những người còn lại ở lại động phủ tu luyện, củng cố cảnh giới và đề phòng bất trắc. Thôn Thiên Thử sẽ đi cùng chúng ta, trực giác của nó có thể hữu ích.”
Lam Yên không chút do dự, nắm chặt thanh trường thương bên cạnh. “Đã rõ, Lâm Phong. Ta sẽ đi cùng chàng, đảm bảo an toàn.”
Mộc Ly phấn khích nhảy cẫng lên. “Tuyệt vời! Ta cứ nghĩ phải ngồi yên trong động phủ này đến phát chán rồi chứ!” Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng "chiêm chiếp" hưởng ứng, đôi mắt lấp lánh vẻ mong chờ một cuộc phiêu lưu mới.
Lâm Phong mỉm cười. “Tần Nguyệt, nàng hãy tiếp tục dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích những thông tin chúng ta đã thu thập được. Có lẽ sẽ tìm ra thêm manh mối về Cửu Hoa Cung và vị Thánh Nữ kia. Tuyết Dao, Hạ Vũ, Linh Nhi, các nàng hãy tận dụng thời gian này để ổn định tu vi. Chúng ta không biết bao giờ sẽ lại phải đối mặt với nguy hiểm.”
Mọi người đều gật đầu, khí thế hừng hực. Dù Linh Giới đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với sự đồng lòng và tin tưởng lẫn nhau, họ tin rằng không có thử thách nào là không thể vượt qua.
***
Buổi chiều muộn, quán trọ Lạc Trần nằm ở rìa một trấn nhỏ có tên là Thanh Vân, cách động phủ của Lâm Phong không xa, đã trở nên ồn ào và nhộn nhịp. Tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám xịt, tưởng chừng cũ kỹ nhưng lại ẩn chứa sự ấm cúng đặc trưng của một điểm dừng chân cho lữ khách. Tầng dưới là sảnh ăn uống chung, nơi tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa và thậm chí là tiếng đàn tranh dìu dặt từ một ca nữ đang biểu diễn ở góc phòng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng cuộc sống đầy màu sắc. Mùi thức ăn thơm lừng, từ thịt nướng cháy cạnh, canh hầm xương ấm nóng, cho đến rượu gạo nồng nàn, lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác của mọi thực khách. Mùi bụi đường phảng phất từ những lữ khách mới đến, xen lẫn chút khói bếp từ nhà sau, tất cả tạo nên một bầu không khí thân mật, dễ chịu.
Lâm Phong, Lam Yên và Mộc Ly, cùng với Thôn Thiên Thử đang ẩn mình trong túi áo Mộc Ly, ngồi ở một cái bàn khuất trong góc, gần cửa sổ. Lâm Phong chọn một vị trí có thể quan sát toàn bộ sảnh chính mà không quá lộ liễu. Chàng khoác lên mình một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, tóc buộc cao, trông như một tu sĩ trẻ tuổi bình thường đang trên đường du lịch. Lam Yên mặc một bộ đồ màu xanh đậm gọn gàng, tay đặt hờ lên chuôi thương, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, cảnh giác nhưng không lộ liễu. Mộc Ly thì vui vẻ hơn, nàng gọi một đĩa điểm tâm và một bình trà hoa, đôi mắt to tròn, long lanh không ngừng đảo quanh, tò mò quan sát mọi thứ xung quanh. Thôn Thiên Thử thỉnh thoảng lại thò đầu ra khỏi túi áo Mộc Ly, đôi mắt nhỏ lấp lánh, ngửi ngửi mùi thức ăn.
Lâm Phong nhấp một ngụm rượu gạo, vị cay nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Chàng không thực sự quan tâm đến hương vị, mà là đến những câu chuyện đang được bàn tán xung quanh. Đây là cách chàng thường làm để thu thập thông tin ở một môi trường mới, lắng nghe những lời đồn thổi, những câu chuyện phiếm, từ đó chắt lọc ra những manh mối quan trọng.
Cách đó không xa, một nhóm ba tu sĩ tự do đang ngồi vây quanh một bàn rượu, vẻ mặt hào hứng, bàn tán sôi nổi. Họ trông có vẻ bụi bặm, trang phục đã cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại sáng lên khi nói về những chuyện giang hồ.
“Ngươi nghe nói chưa?” Một tu sĩ râu quai nón, có vẻ là lớn tuổi nhất trong nhóm, cất tiếng, giọng nói khàn khàn vì rượu. “Nữ kiếm khách thần bí kia lại ra tay rồi! Chỉ một kiếm đã đánh tan băng cướp Hắc Phong Sơn, giải cứu toàn bộ dân làng bị bắt cóc. Nghe đâu Hắc Phong Sơn tặc có ba tên Hóa Thần cảnh cao giai, vậy mà nàng ta một mình cân hết!”
Tu sĩ trẻ hơn, mặt mày non choẹt nhưng ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, reo lên: “Thật sao? Nàng ta đúng là anh hùng cái thế! Ta đã nghe danh nàng từ lâu rồi, nhưng chưa từng có cơ hội diện kiến. Nàng ta đúng là thần bí, chưa ai biết rõ thân phận, chỉ biết kiếm pháp vô song, hành hiệp trượng nghĩa. Có người nói nàng là đệ tử ẩn thế của Kiếm Tông nào đó, lại có người đồn nàng là một vị tán tu độc lai độc vãng, ghét ác như thù.”
Tu sĩ thứ ba, có vẻ trầm tính hơn, nhấp một ngụm rượu, rồi nói: “Kiếm Tông nào mà có thể đào tạo ra một nhân vật xuất chúng như vậy mà không để lộ danh tiếng? Ta thì cho rằng nàng ta là hậu duệ của một thế gia kiếm đạo cổ xưa nào đó đã ẩn cư từ lâu. Kiếm khí của nàng tinh thuần đến cực điểm, không giống với bất kỳ môn phái nào ta từng biết.”
Lâm Phong giả vờ uống rượu, nhưng đôi tai chàng đã vểnh lên, thu nhận từng lời một. Một nữ kiếm khách bí ẩn? Kiếm pháp vô song? Hành hiệp trượng nghĩa? Những từ ngữ này lập tức thu hút sự chú ý của chàng. Chàng nhớ lại lời đồn về Thánh Nữ Cửu Hoa Cung mà chàng đã nghe được trước đó. Một người thì thiên về băng tuyết, khí chất thanh lãnh, thiên về đạo pháp. Một người thì là kiếm khách, hành hiệp trượng nghĩa, mang theo khí chất của một chiến binh. Cả hai đều bí ẩn và cường đại, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
“Nàng ta hành động cũng rất kỳ lạ,” tu sĩ râu quai nón tiếp tục. “Mỗi lần xuất hiện đều chớp nhoáng, không lưu lại dấu vết. Chỉ để lại những kẻ ác bị trừng trị và những người dân được cứu giúp. Lần này, theo ta nghe ngóng được, nàng ta xuất hiện là vì ‘Huyền Thiên Bí Cảnh’ sắp mở ra. Nghe nói bí cảnh này ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Chắc chắn sẽ có một phen long tranh hổ đấu, các thế lực lớn của Linh Giới sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu.”
“Huyền Thiên Bí Cảnh?” Tu sĩ trẻ tuổi ngạc nhiên. “Bí cảnh đó đã bị phong ấn hàng vạn năm rồi cơ mà? Sao đột nhiên lại mở ra?”
“Ai biết được?” Tu sĩ trầm tính nhún vai. “Thiên cơ khó đoán. Nhưng ta nghe nói, có một vài dấu hiệu cho thấy phong ấn đang suy yếu. Các trưởng lão của những tông môn lớn như Thiên Kiếm Sơn, Vạn Pháp Tông, thậm chí cả Cửu Hoa Cung, đều đã bắt đầu chú ý đến Huyền Thiên Bí Cảnh này rồi. Nếu nữ kiếm khách kia xuất hiện vào thời điểm này, chắc chắn nàng ta cũng đang nhắm đến bí cảnh đó.”
Lâm Phong khẽ cau mày. Cửu Hoa Cung. Lại là Cửu Hoa Cung. Mối liên hệ này thật sự khiến chàng cảm thấy khó hiểu. Lời đồn về Thánh Nữ Cửu Hoa Cung vẫn còn văng vẳng bên tai, giờ lại thêm một nữ kiếm khách bí ẩn khác, và cả hai đều dường như có liên quan đến một sự kiện lớn sắp tới – Huyền Thiên Bí Cảnh. Chàng cảm thấy một sự phức tạp đang dần hình thành trong bức tranh Linh Giới mà chàng đang cố gắng vẽ nên.
Lam Yên, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ cau mày. Nàng vốn là người cảnh giác, không thích những điều mơ hồ. “Lâm Phong, những lời đồn này có vẻ không đơn giản. Liệu có phải là một cái bẫy hay một sự sắp đặt của thế lực nào đó không?” Nàng thì thầm, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho Lâm Phong và Mộc Ly nghe thấy.
Mộc Ly thì thầm hỏi lại Lâm Phong, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ tò mò: “Ca ca, nữ kiếm khách này có phải là một trong những tỷ tỷ tương lai của chúng ta không? Nghe có vẻ ngầu quá trời!” Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng "chiêm chiếp" vài tiếng, như thể đồng tình với suy đoán ngây thơ của Mộc Ly.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. “Ai biết được, tiểu nha đầu. Linh Giới này rộng lớn như vậy, mỹ nữ nhiều như mây. Nhưng quả thật, những lời đồn này rất đáng để suy nghĩ. Một nữ kiếm khách hành hiệp trượng nghĩa, kiếm pháp vô song, lại xuất hiện đúng lúc Huyền Thiên Bí Cảnh sắp mở ra... Có vẻ như chúng ta lại có thêm một câu chuyện để tìm hiểu rồi.” Chàng đặt chén rượu xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Dù là duyên hay nghiệt, chúng ta cũng không thể bỏ qua. Mộc Ly, Lam Yên, chúng ta quay về động phủ. Ta cần phải thảo luận chuyện này với các nàng khác.”
Ba tu sĩ tự do vẫn đang say sưa bàn tán, không hề hay biết rằng những lời nói bâng quơ của họ đã rơi vào tai của một vị cường giả đến từ hạ giới, và sẽ là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện lớn sắp xảy ra tại Linh Giới.
***
Đêm khuya, động phủ tạm bợ lại chìm trong sự tĩnh lặng, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của tu luyện mà là sự tĩnh lặng của suy tư. Không khí trong động phủ trở nên trang nghiêm hơn, ánh sáng yếu ớt từ trận pháp tụ linh càng khiến bóng đổ dài hơn, tạo cảm giác huyền bí. Tiếng gió lùa qua khe đá nghe rõ ràng hơn trong đêm lạnh lẽo, ẩm ướt.
Lâm Phong ngồi ở vị trí trung tâm, trước mặt là một bàn đá đơn sơ, trên đó đặt vài tấm ngọc giản và một bản đồ Linh Giới thô sơ mà chàng đã thu thập được. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, Lam Yên và Mộc Ly đều ngồi xung quanh, vẻ mặt nghiêm túc, tập trung lắng nghe. Thôn Thiên Thử đã nhảy khỏi túi áo Mộc Ly, ngồi trên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ cảnh giác nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi trắng muốt.
Lâm Phong chậm rãi kể lại những gì chàng đã nghe được ở Quán Trọ Lạc Trần, không bỏ sót một chi tiết nào. Giọng chàng trầm ổn, rành mạch. “Về cơ bản, có một nữ kiếm khách bí ẩn, cường đại, thường xuyên hành hiệp trượng nghĩa. Nàng ta kiếm pháp xuất thần, có thể một mình đánh bại ba tu sĩ Hóa Thần cảnh cao giai của băng cướp Hắc Phong Sơn. Hơn nữa, sự xuất hiện của nàng ta dường như có liên quan đến ‘Huyền Thiên Bí Cảnh’ sắp mở ra, một bí cảnh cổ xưa ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Các tông môn lớn của Linh Giới, bao gồm cả Cửu Hoa Cung, đều đã bắt đầu chú ý đến bí cảnh này.”
Nghe Lâm Phong kể xong, Tuyết Dao là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo chút hoài nghi. “Nghe có vẻ không giống Thánh Nữ Cửu Hoa Cung mà chúng ta từng nghe. Thánh Nữ thiên về đạo pháp, khí chất thanh lãnh như băng tuyết, với thể chất Băng Thanh Ngọc Khiết và khả năng cảm hóa vạn vật. Còn người này lại là một kiếm khách, mạnh mẽ, hành hiệp trượng nghĩa, mang đậm khí chất của một chiến binh. Hai hình tượng này hoàn toàn đối lập.”
Lam Yên gật đầu đồng tình. “Tuyết Dao nói rất đúng. Một kiếm khách cường đại như vậy, liệu có phải là một trong những cường giả ẩn mình của Linh Giới không? Hoặc là một thế lực trung lập, không thuộc về bất kỳ tông môn lớn nào, nhưng lại có sức ảnh hưởng không hề nhỏ. Lời đồn về nàng ta rất ít, nhưng mỗi lần xuất hiện đều để lại dấu ấn sâu đậm. Điều này cho thấy nàng ta không muốn bị ràng buộc bởi thế lực nào.”
Tần Nguyệt nhíu mày, ánh mắt chuyên chú nhìn vào bản đồ Linh Giới đang trải rộng trên bàn đá. Nàng dùng ngón tay chỉ vào một khu vực được đánh dấu mờ nhạt. “Huyền Thiên Bí Cảnh… đó là một trong những bí cảnh cổ xưa nhất Linh Giới, ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Ta đã từng đọc được vài ghi chép về nó trong Huyễn Mặc Quyển. Tương truyền, bí cảnh này là một tiểu thế giới được tạo ra bởi một vị Tiên Vương thời thượng cổ, sau đó bị phong ấn bởi một thế lực thần bí. Mỗi khi phong ấn suy yếu, nó sẽ hé mở, thu hút vô số tu sĩ tranh đoạt. Sự xuất hiện của nữ kiếm khách này vào thời điểm này có thể là dấu hiệu cho một biến động lớn, một cuộc tranh giành cơ duyên sẽ diễn ra vô cùng khốc liệt.”
Hạ Vũ lo lắng nói: “Nếu đúng như vậy, Huyền Thiên Bí Cảnh chắc chắn sẽ là nơi hội tụ của rất nhiều cường giả. Chúng ta có nên… tham gia không, Lâm Phong?”
Linh Nhi nắm chặt tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn nhìn chàng với vẻ tin tưởng. “Ca ca đi đâu, Linh Nhi sẽ đi theo đó!”
Mộc Ly thì lại phấn khích hơn. “Oa! Nghe có vẻ thú vị quá! Một nữ kiếm khách bí ẩn, một bí cảnh cổ xưa! Ca ca, chúng ta nhất định phải đi xem thử!”
Lâm Phong trầm ngâm suy nghĩ, tay khẽ xoa cằm. Tâm trí chàng nhanh chóng phân tích những thông tin vừa thu thập được. Chàng cảm nhận rõ ràng rằng Linh Giới này phức tạp hơn nhiều so với những gì chàng tưởng tượng. Không chỉ có những tông môn lớn và những thế lực ngầm, mà còn có những nhân vật bí ẩn, những cơ duyên ngẫu nhiên và những hiểm nguy rình rập.
“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình,” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm. “Ở Linh Giới này, mỗi con đường đều có thể dẫn đến cơ duyên, nhưng cũng có thể là cái bẫy chết người. Những lời đồn về Thánh Nữ Cửu Hoa Cung và giờ là nữ kiếm khách bí ẩn, cả hai đều có vẻ quan trọng. Một người có thể là Cổ Thanh Nguyệt, người kia có thể là Diệp Vô Song. Cả hai đều là những nhân vật mà ta cần phải tìm kiếm.”
Chàng nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn ra vách đá tối mịt. “Hiện tại, chúng ta đang đứng trước hai hướng đi tiềm năng. Một là tiếp tục tìm hiểu về Cửu Hoa Cung và Thánh Nữ của họ, để xác định liệu nàng có phải là Cổ Thanh Nguyệt hay không. Hai là điều tra về nữ kiếm khách bí ẩn này và Huyền Thiên Bí Cảnh. Cả hai đều có tầm quan trọng riêng. Tuyết Dao nói đúng, tu vi của chúng ta tuy có tiến bộ nhưng vẫn chưa đủ để ngang hàng với những cường giả thực sự của Linh Giới. Tham gia vào Huyền Thiên Bí Cảnh khi chưa đủ thực lực là một hành động liều lĩnh.”
“Nhưng,” Lâm Phong đổi giọng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, “cơ duyên không chờ đợi. ‘Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.’ Chúng ta đến Linh Giới là để tìm kiếm người thân, là để mạnh mẽ hơn, là để đối mặt với vận mệnh. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền ta lại khẽ rung lên, như muốn báo hiệu rằng Huyền Thiên Bí Cảnh này không phải là một cơ duyên tầm thường. Nữ kiếm khách hành hiệp trượng nghĩa, có thể nàng là một đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là một người có thể cung cấp thông tin quý giá về tình hình Linh Giới. Hoặc nàng chính là người mà chúng ta đang tìm kiếm.”
Chàng đứng dậy, bước đến bên cửa động, nhìn ra màn đêm u tối. “Ta nghĩ, chúng ta sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Tần Nguyệt, nàng hãy tiếp tục nghiên cứu về Cửu Hoa Cung và Thánh Nữ. Tuyết Dao, Hạ Vũ, Linh Nhi, các nàng hãy tiếp tục tu luyện, củng cố cảnh giới. Lam Yên, Mộc Ly, hai nàng sẽ đi cùng ta. Chúng ta sẽ tìm kiếm thêm thông tin về Huyền Thiên Bí Cảnh và nữ kiếm khách bí ẩn đó. Không cần phải tham gia vào tranh đoạt ngay lập tức, mà là tìm hiểu, quan sát, và chuẩn bị. ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.’ Chúng ta đã đi đến đây, không thể lùi bước trước bất kỳ bí ẩn nào.”
“Chúng ta sẽ đi sâu vào những khu vực gần Huyền Thiên Bí Cảnh, nghe ngóng tin tức, quan sát động tĩnh của các thế lực. Thôn Thiên Thử sẽ là đôi mắt và đôi tai tốt nhất của chúng ta. Đồng thời, ta cũng sẽ cố gắng tìm cách kết nối với những người đã từng gặp nữ kiếm khách đó, để có cái nhìn rõ ràng hơn về nàng. Chúng ta cần phải nắm bắt mọi thông tin, để khi cơ hội đến, chúng ta có thể nắm giữ nó.”
Tuyết Dao gật đầu nhẹ, vẻ lo lắng trên gương mặt nàng dịu đi đôi chút. “Nếu chàng đã quyết định, chúng ta sẽ theo chàng. Hãy cẩn thận, Phong. Một thế lực lớn như Cửu Hoa Cung không phải là nơi dễ dàng xâm nhập hay thăm dò. Và Huyền Thiên Bí Cảnh, càng không phải là nơi có thể tùy tiện xông vào. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, và phải luôn đề cao cảnh giác.”
Tần Nguyệt mỉm cười. “Ta sẽ cố gắng hết sức. Có lẽ chúng ta có thể tìm thấy một vài manh mối từ những ghi chép cổ xưa, hoặc những sự kiện lịch sử liên quan đến Huyền Thiên Bí Cảnh và những kiếm khách nổi tiếng thời xa xưa.”
Lam Yên gật đầu dứt khoát, thanh trường thương trong tay khẽ rung lên. “Ta đã sẵn sàng. Sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại chàng.”
Mộc Ly, với vẻ mặt đầy quyết tâm, vỗ nhẹ vào Thôn Thiên Thử. “Ca ca cứ yên tâm, Thôn Thiên Thử và ta sẽ giúp ca ca tìm ra mọi thứ! Dù là Thánh Nữ hay nữ kiếm khách, chúng ta đều sẽ tìm ra bí mật của họ!”
Lâm Phong nhìn từng người, cảm nhận sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối từ các nàng. Trong lòng chàng, cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào sự bối rối và áp lực. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Linh Giới rộng lớn và đầy rẫy những điều chưa biết, nhưng với sự đồng lòng của những người thân yêu, chàng tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách.
Chàng khẽ thở ra, ánh mắt xuyên qua vách động, nhìn về phía hư không vô tận. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Những lời đồn về Thánh Nữ, nữ kiếm khách bí ẩn, và Huyền Thiên Bí Cảnh, tất cả đều đang kéo chàng sâu hơn vào vòng xoáy của định mệnh Linh Giới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lại khẽ rung lên, như muốn báo hiệu rằng một chương mới, đầy sóng gió nhưng cũng tràn ngập cơ duyên, sắp sửa mở ra. Lâm Phong thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình vĩ đại, nơi chàng sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, và tìm thấy Động Băng Hàn cùng những người chàng yêu thương. ‘Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!’ Chàng sẽ tự mình định đoạt vận mệnh này.