Lâm Phong khẽ thở ra, ánh mắt xuyên qua vách động, nhìn về phía hư không vô tận. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Những lời đồn về Thánh Nữ, nữ kiếm khách bí ẩn, và Huyền Thiên Bí Cảnh, tất cả đều đang kéo chàng sâu hơn vào vòng xoáy của định mệnh Linh Giới. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lại khẽ rung lên, như muốn báo hiệu rằng một chương mới, đầy sóng gió nhưng cũng tràn ngập cơ duyên, sắp sửa mở ra. Lâm Phong thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình vĩ đại, nơi chàng sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, và tìm thấy Động Băng Hàn cùng những người chàng yêu thương. ‘Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!’ Chàng sẽ tự mình định đoạt vận mệnh này.
Đêm đã về khuya, gió lạnh từ bên ngoài lùa qua khe đá, mang theo hơi ẩm và mùi đất thoang thoảng. Trong động phủ tạm thời, ánh nến lung linh trên bàn đá, chiếu rọi những gương mặt tinh xảo, đẹp đến nao lòng của bảy mỹ nhân. Lâm Phong ngồi chính giữa, trên một bồ đoàn đơn sơ, ánh mắt chàng lướt qua từng người, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà các nàng dành cho mình. Sau cuộc thảo luận ban nãy, một kế hoạch sơ bộ đã được vạch ra, nhưng chi tiết cần được mài giũa thêm, và quan trọng hơn, cần một quyết định dứt khoát về bước đi tiếp theo.
“Đại Hội Thiên Kiêu này,” Lâm Phong khẽ khàng mở lời, phá vỡ sự tĩnh mịch, “ta tin đây không chỉ là một sự kiện tầm thường. Nó là một cơ hội vàng để chúng ta hiểu rõ hơn về Linh Giới, về cấu trúc quyền lực, về các thiên tài, cường giả của vùng đất này, cũng như tìm kiếm cơ duyên đột phá cho bản thân. Ta cảm thấy Linh Giới không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó, mỗi góc khuất, mỗi lời đồn đều ẩn chứa những bí mật sâu xa.” Chàng ngừng lại, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào ngọn nến đang chập chờn, như nhìn thấy những điều xa xăm hơn. “Hơn nữa, nếu Thánh Nữ và nữ kiếm khách kia thật sự có liên quan đến đại hội này, thì việc tham gia là điều tất yếu.”
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng khiết thoát tục, đôi mắt phượng dài vẫn mang nét lo lắng thường trực, nhưng giờ đây có thêm sự kiên định. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh buông dài như suối, phản chiếu ánh nến lấp lánh. “Thiếp lo lắng cho chàng, Phong. Nơi đó chắc chắn sẽ quy tụ vô số cường giả và thiên tài từ khắp Linh Giới. Tài năng sẽ bị kiểm chứng, địa vị sẽ bị thách thức, và không thiếu những kẻ âm hiểm, lòng dạ khó lường, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Chàng tuy có thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng dù sao cũng chỉ vừa thăng giới, căn cơ chưa vững, địa vị chưa có. Việc quá nổi bật có thể rước họa vào thân.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm chân thành.
Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, trầm ngâm vuốt nhẹ chiếc trâm ngọc trên búi tóc. Nàng gật đầu đồng tình với Tuyết Dao, rồi bổ sung: “Tuyết Dao nói rất đúng. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể, rõ ràng, không thể mạo hiểm. Ai sẽ đi cùng chàng, và chúng ta cần tập trung vào việc gì khi ở trong đại hội? Mục tiêu là tìm kiếm thông tin về hai người kia, hay là tranh giành tài nguyên, hay là phô diễn thực lực? Mỗi mục tiêu đều cần một chiến lược khác nhau, và những sự chuẩn bị khác nhau. Chúng ta không thể đánh giá thấp bất kỳ đối thủ nào ở Linh Giới này.”
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, nắm chặt chuôi trường thương đặt cạnh mình. Ánh mắt nàng sắc bén, đầy quyết tâm. “Chàng cứ yên tâm, Lâm Phong. Dù có chuyện gì, thiếp sẽ luôn sát cánh cùng chàng. Kiếm của thiếp sẽ là lá chắn, là mũi nhọn của chàng. Nếu có kẻ nào dám gây rối, thiếp sẽ khiến chúng phải hối hận.” Giọng nàng dứt khoát, vang vọng trong hang động, mang theo một sự tự tin khiến người khác phải tin tưởng.
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong đầy vẻ háo hức. Nàng vỗ nhẹ Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên đùi mình. “Em muốn đi! Em muốn xem Đại Hội Thiên Kiêu có gì vui! Chắc chắn sẽ có nhiều thứ mới lạ để khám phá! Với Thôn Thiên Thử, chúng ta có thể tìm ra mọi thứ mà không ai biết được!” Thôn Thiên Thử nghe thấy tên mình, khẽ “chiêm chiếp” một tiếng, rồi dụi đầu vào tay Mộc Ly, như một lời khẳng định.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt trong veo tràn đầy sự ủng hộ. “Dù chàng quyết định thế nào, thiếp cũng sẽ ở bên chàng. Chỉ cần chàng bình an, đó là điều quan trọng nhất. Thiếp sẽ cố gắng tu luyện thật tốt, để không trở thành gánh nặng của chàng.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo sự ấm áp, xoa dịu đi bầu không khí có chút căng thẳng.
Linh Nhi, bé nhỏ và ngây thơ, ôm chặt một con thú bông mà Lâm Phong đã tặng. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt to tròn đen láy đầy vẻ tin tưởng tuyệt đối. “Ca ca đi đâu, Linh Nhi cũng muốn đi theo ca ca. Linh Nhi sẽ ngoan, sẽ không gây rắc rối cho ca ca đâu.” Lời nói non nớt của nàng khiến Lâm Phong mỉm cười nhẹ.
Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng. Chàng vỗ nhẹ tay Hạ Vũ, rồi nhìn từng người một. “Yên tâm, các nàng. Chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ càng. Mục tiêu không chỉ là đột phá, mà còn là tìm hiểu sâu hơn về ‘Thánh Nữ’ và ‘Nữ Kiếm Khách’ bí ẩn kia, cũng như tìm kiếm manh mối về Động Băng Hàn. Hơn nữa, những người có thể tham gia Đại Hội Thiên Kiêu đều không phải dạng vừa, và chúng ta cần phán đoán xem ai là bạn, ai là thù, ai có thể giúp chúng ta tìm kiếm người thân.” Chàng nói, ánh mắt xa xăm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh, mà còn là một ván cờ, nơi mỗi quân cờ đều có giá trị và mục đích riêng. Chúng ta phải tìm hiểu luật chơi, và làm chủ nó.”
Chàng đứng dậy, đi đến bên vách đá, một ngọn đèn đêm nhỏ tự động bay lên, chiếu sáng một tấm bản đồ thô sơ của Linh Giới mà chàng đã vẽ lại từ những lời kể. “Để có được thông tin chi tiết hơn về Đại Hội Thiên Kiêu, địa điểm, thời gian chính xác, và những thế lực lớn nào sẽ tham gia, chúng ta cần phải ra ngoài. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, các nàng hãy ở lại động phủ, tiếp tục tu luyện và củng cố cảnh giới. Đồng thời, Tần Nguyệt hãy nghiên cứu sâu hơn về các ghi chép cổ xưa liên quan đến Huyền Thiên Bí Cảnh và những kiếm khách nổi tiếng. Ta sẽ cùng Lam Yên và Mộc Ly đến một thị trấn sầm uất hơn để nghe ngóng tin tức.” Chàng quay lại nhìn Lam Yên và Mộc Ly. “Chúng ta sẽ cải trang, tránh gây sự chú ý. Thôn Thiên Thử sẽ là đôi mắt và đôi tai tốt nhất của chúng ta. Chúng ta cần tìm một người đáng tin cậy để mua tin tức.”
Tuyết Dao gật đầu, vẻ lo lắng trên gương mặt nàng dịu đi đôi chút. “Nếu chàng đã quyết định, chúng ta sẽ theo chàng. Nhưng hãy cẩn thận, Phong. Một thế lực lớn như Cửu Hoa Cung không phải là nơi dễ dàng xâm nhập hay thăm dò. Và Huyền Thiên Bí Cảnh, càng không phải là nơi có thể tùy tiện xông vào. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, và phải luôn đề cao cảnh giác. Đừng để bị cuốn vào những tranh chấp không đáng có.”
Tần Nguyệt mỉm cười, vẻ trí tuệ hiện rõ trên gương mặt. “Ta sẽ cố gắng hết sức. Có lẽ chúng ta có thể tìm thấy một vài manh mối từ những ghi chép cổ xưa, hoặc những sự kiện lịch sử liên quan đến Huyền Thiên Bí Cảnh và những kiếm khách nổi tiếng thời xa xưa. Sẽ không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.”
Lam Yên gật đầu dứt khoát, thanh trường thương trong tay khẽ rung lên, như hòa theo ý chí của chủ nhân. “Ta đã sẵn sàng. Sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại chàng.”
Mộc Ly, với vẻ mặt đầy quyết tâm, vỗ nhẹ vào Thôn Thiên Thử. “Ca ca cứ yên tâm, Thôn Thiên Thử và ta sẽ giúp ca ca tìm ra mọi thứ! Dù là Thánh Nữ hay nữ kiếm khách, chúng ta đều sẽ tìm ra bí mật của họ!” Thôn Thiên Thử lại “chiêm chiếp” một tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, ánh mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy vẻ mong chờ.
Lâm Phong nhìn từng người, cảm nhận sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối từ các nàng. Trong lòng chàng, cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào sự bối rối và áp lực. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Linh Giới rộng lớn và đầy rẫy những điều chưa biết, nhưng với sự đồng lòng của những người thân yêu, chàng tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Chàng thầm nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán cây cổ thụ, đổ bóng dài trên con đường lát đá dẫn vào thị trấn. Lâm Phong cùng Mộc Ly và Lam Yên, với vẻ ngoài đã được cải trang khéo léo, hòa vào dòng người tấp nập. Lâm Phong khoác một chiếc trường bào màu xám tro đơn giản, che đi khí chất phi phàm vốn có, trông như một tu sĩ tự do bình thường. Lam Yên trông như một cận vệ trầm lặng, khoác áo choàng đen che kín thân hình cường tráng, còn Mộc Ly lại rạng rỡ với bộ váy xanh lá cây đơn giản, mái tóc tết gọn gàng, trông như một tiểu cô nương ham chơi. Thôn Thiên Thử nằm im lìm trong túi áo Lâm Phong, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa quậy.
Họ tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một quán trà hai tầng với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng toát lên vẻ cổ kính, nằm ngay trung tâm thị trấn. Từ bên ngoài, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa vang vọng ra, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và nhộn nhịp. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng và chút khói hương nhẹ nhàng tỏa ra từ bên trong, dễ chịu vô cùng.
Lâm Phong chọn một bàn ở góc khuất trên tầng hai, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian bên dưới mà ít bị chú ý. Một tiểu nhị nhanh nhẹn mang ra ba tách trà Lục Vân và vài đĩa bánh ngọt. Mộc Ly nhanh chóng cắn một miếng bánh, mắt sáng rỡ. “Trà ở đây thơm thật đó ca ca! Bánh cũng ngon nữa!”
Lam Yên chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc bén lướt qua từng tu sĩ trong quán, cảnh giác quan sát xung quanh. Nàng biết, ở những nơi công cộng như thế này, mặc dù có vẻ an toàn, nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Lâm Phong khẽ gật đầu, tay nâng tách trà lên mũi ngửi, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Tâm trí chàng không ngừng thu thập thông tin từ những cuộc trò chuyện xung quanh. Các tu sĩ ở đây đủ mọi tầng lớp, từ những tu sĩ tự do luyện khí kỳ cho đến những cường giả Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần sơ kỳ, đều đang bàn tán sôi nổi về những sự kiện gần đây của Linh Giới.
“Nghe nói Đại Hội Thiên Kiêu lần này quy mô lớn chưa từng có, ngay cả Cửu Hoa Cung và Kiếm Các cũng cử người đến tham gia đấy!” Một tu sĩ trung niên râu dài, uống trà ừng ực, cất giọng sang sảng.
Tu sĩ ngồi đối diện, một thanh niên gầy gò với vẻ mặt tinh ranh, tiếp lời: “Đúng vậy, còn có tin đồn nữ kiếm khách bí ẩn kia cũng sẽ xuất hiện. Không biết nàng sẽ lại gây ra sóng gió gì nữa. Nghe nói nàng đã một mình đánh bại ba cường giả Hóa Thần hậu kỳ của Huyết Ma Giáo ở biên giới phía Tây, cứu hàng trăm phàm nhân.”
Lâm Phong khẽ nhíu mày. ‘Huyết Ma Giáo’ – một cái tên mới xuất hiện, có vẻ là một thế lực tà đạo. Lời đồn về nữ kiếm khách càng lúc càng thêm huyền bí và mạnh mẽ. Chàng thầm ghi nhớ những thông tin này.
“Ta nghe nói, không chỉ có Kiếm Tiên Cô Độc kia, mà cả Thiên Tài Băng Hậu của Cửu Hoa Cung cũng sẽ đến đó. Nghe nói nàng ta đã bế quan đột phá, giờ e là đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong rồi.” Một tu sĩ khác chen vào, giọng điệu đầy ngưỡng mộ và có chút sợ hãi.
Lâm Phong nghe vậy, trong lòng khẽ động. ‘Kiếm Tiên Cô Độc’ và ‘Thiên Tài Băng Hậu’. Những biệt danh này dường như ám chỉ đến Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt mà chàng đang tìm kiếm. Cửu Hoa Cung và Kiếm Các đều là những tông môn lớn, và việc họ cử người tham gia Đại Hội Thiên Kiêu càng khẳng định tầm quan trọng của sự kiện này.
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua bàn họ, nhanh như một cơn gió. Một kẻ mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, thân hình gầy gò nhưng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn. Ánh mắt tinh quái sau lớp mặt nạ quét qua Lâm Phong, rồi dừng lại, như thể đã nhận ra điều gì đó.
“Aiya, Lâm công tử, vừa gặp đã có duyên!” Quỷ Diện Lang Quân bất ngờ xuất hiện bên cạnh bàn Lâm Phong, giọng nói the thé mang theo sự lanh lợi và có chút xu nịnh. Hắn không ngồi xuống mà chỉ khom người, nhìn Lâm Phong với ánh mắt dò xét. “Ngài muốn hỏi về Đại Hội Thiên Kiêu phải không? Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!”
Mộc Ly giật mình, suýt nữa làm rơi miếng bánh. Lam Yên lập tức cảnh giác, tay đã đặt lên chuôi kiếm ẩn dưới áo choàng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Quỷ Diện Lang Quân.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ nhếch mép cười nửa miệng. “Ngươi làm sao biết ta muốn hỏi về đại hội? Và làm sao ngươi biết ta là Lâm công tử?” Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt tinh quái sau lớp mặt nạ.
Quỷ Diện Lang Quân cười ha hả, tiếng cười nghe hơi chói tai. “Lâm công tử chớ giận, tại hạ chỉ là một kẻ buôn bán tin tức nhỏ bé mà thôi. Việc công tử đến thị trấn này, việc công tử ghé vào Quán Trà Vọng Nguyệt này, và cả việc công tử đang lắng nghe những lời đồn về Đại Hội Thiên Kiêu kia... tất cả đều không thoát khỏi tai mắt của tại hạ. Về phần danh tính của công tử... hừm hừm... việc này thì lại là một bí mật khác, giá còn cao hơn nữa cơ!” Hắn chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ mong đợi.
Lâm Phong phẩy tay, một túi trữ vật nhỏ rơi vào tay Quỷ Diện Lang Quân. “Chỉ cần tin tức đáng giá, tiền bạc không thành vấn đề. Hãy nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về đại hội này, và quan trọng nhất là, liệu ‘Thiên Tài Băng Hậu’ và ‘Kiếm Tiên Cô Độc’ kia có tham gia không? Đặc biệt là ‘Thiên Tài Băng Hậu’, nàng có biệt danh thật sự là gì, xuất thân từ đâu, và có gì đặc biệt?” Chàng nhấn mạnh vào các từ khóa, ánh mắt trở nên sắc sảo.
Quỷ Diện Lang Quân nhận túi trữ vật, nắn nắn, rồi cười tít mắt. “Đúng là Lâm công tử hào phóng! Được rồi, đã vậy thì tại hạ xin mạn phép nói hết những gì mình biết. Đại Hội Thiên Kiêu lần này, gọi là ‘Thiên Kiêu Tranh Hùng’, được tổ chức tại Thiên Phong Thành, cách đây khoảng mười vạn dặm về phía Đông. Thời gian là ba tháng nữa, nhưng các môn phái lớn đã bắt đầu cử người đến từ bây giờ để làm quen địa hình và chuẩn bị. Đây là một sự kiện hiếm có, mười năm mới tổ chức một lần, do chính Liên Minh Tu Sĩ Linh Giới đứng ra chủ trì, với sự hậu thuẫn của ba đại tông môn hàng đầu: Cửu Hoa Cung, Kiếm Các và Thiên Cơ Môn.”
Hắn liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn chăm chú lắng nghe, liền nói tiếp: “Về phần ‘Thiên Tài Băng Hậu’ mà công tử nhắc đến, nàng chính là Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt của Cửu Hoa Cung. Nghe nói nàng có thể chất Băng Thanh Ngọc Khiết hiếm có, tu luyện công pháp Băng Thần Quyết đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, có thể ngưng tụ Băng Linh Khí, điều khiển băng tuyết trong phạm vi vạn dặm. Tu vi của nàng đã đạt đến Hóa Thần đỉnh phong, chỉ nửa bước là có thể đột phá Đại Thừa. Nàng được ví như mặt trăng lạnh lẽo trên đỉnh Cửu Hoa, vừa đẹp như tiên tử hạ phàm, vừa mạnh mẽ vô song. Lần này nàng tham gia đại hội, chắc chắn là để tranh giành vị trí đệ nhất thiên tài trẻ tuổi của Linh Giới.”
Lâm Phong gật đầu, quả nhiên là Cổ Thanh Nguyệt. Cảm giác quen thuộc kia không phải là vô cớ. Chàng khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi niềm khó tả.
Quỷ Diện Lang Quân không bỏ lỡ biểu cảm đó, nhưng vẫn tiếp tục tuôn tin: “Còn ‘Kiếm Tiên Cô Độc’ thì lại càng bí ẩn. Nàng không thuộc về bất kỳ tông môn nào, thường xuất hiện đơn độc, hành hiệp trượng nghĩa. Có người đồn nàng là hậu nhân của một Kiếm Thần cổ xưa đã ẩn mình, có người lại nói nàng là một tán tu thiên tài tự ngộ kiếm đạo. Nàng thường mặc áo choàng đen, che khuất dung mạo, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như băng. Kiếm pháp của nàng vô cùng tinh diệu, một kiếm xuất ra, vạn vật đều phải cúi đầu, có thể một mình đối phó với cả một tiểu đội cường giả Hóa Thần. Biệt danh của nàng là Diệp Vô Song, nghe nói nàng sẽ xuất hiện tại Huyền Thiên Bí Cảnh trước khi Đại Hội Thiên Kiêu bắt đầu, để tranh giành một món pháp bảo cổ xưa.”
“Huyền Thiên Bí Cảnh?” Lâm Phong hỏi, sự tò mò dâng lên trong lòng.
“Đúng vậy!” Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa. “Huyền Thiên Bí Cảnh là một di tích cổ xưa, chỉ mở ra ba năm một lần, ẩn chứa vô số cơ duyên và bảo vật. Lần này, nó lại trùng hợp với thời điểm Đại Hội Thiên Kiêu, nên càng thu hút đông đảo tu sĩ. Diệp Vô Song đã từng xuất hiện ở đó một lần, và đã có được một phần cơ duyên, nên lần này nàng quay lại là điều hoàn toàn dễ hiểu.” Hắn liếc nhìn Lâm Phong, vẻ mặt đầy ẩn ý. “Có vẻ như công tử cũng rất hứng thú với bí cảnh này?”
Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không đáp. Quỷ Diện Lang Quân, một tên tham tiền nhưng cực kỳ lanh lợi, dường như có khả năng đọc vị người khác.
“Ngoài hai vị thiên tài tuyệt thế đó ra, còn có vô số thiên tài khác từ các gia tộc lớn, các môn phái nhỏ hơn cũng sẽ tham gia. Đại hội không chỉ có tranh tài võ đạo, mà còn có Đấu Đan, Đấu Khí, Đấu Trận, và cả những buổi trao đổi kinh nghiệm tu luyện. Nó là một bức tranh thu nhỏ của toàn bộ thế giới tu chân Linh Giới, và cũng là một sân khấu để các thế lực ngầm thể hiện sức mạnh, hoặc tìm kiếm đồng minh.” Quỷ Diện Lang Quân nói thêm, giọng điệu hạ thấp, có chút bí ẩn. “Nghe đồn, lần này có một thế lực bí ẩn đang rục rịch, muốn lợi dụng Đại Hội Thiên Kiêu để gây ra sóng gió, chi phối trật tự Linh Giới. Nhưng đó chỉ là lời đồn thôi, công tử cứ nghe cho vui.”
Lâm Phong gật đầu, trong lòng đã có một cái nhìn tổng thể hơn về Đại Hội Thiên Kiêu. Chàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cơ hội, mà còn là một cái bẫy tiềm ẩn. “Được rồi, ngươi làm rất tốt. Cứ yên tâm, sẽ không thiếu thù lao cho những tin tức tiếp theo.” Chàng đưa thêm một túi trữ vật nữa cho Quỷ Diện Lang Quân.
Quỷ Diện Lang Quân nhận lấy, cười toe toét sau lớp mặt nạ. “Cảm ơn Lâm công tử! Tại hạ xin cáo từ trước, nếu công tử có bất kỳ nhu cầu nào về tin tức, cứ tìm đến Quỷ Diện Lang Quân này!” Hắn nói xong, liền nhanh chóng lướt đi, biến mất hút vào đám đông tu sĩ.
Mộc Ly thở phào nhẹ nhõm. “Tên này đúng là thần thần bí bí! Nhưng mà thông tin của hắn cũng hữu ích thật.”
Lam Yên trầm giọng. “Thông tin thì hữu ích, nhưng cũng không thể tin tưởng hoàn toàn. Hắn là kẻ vì tiền mà làm việc, dễ dàng bị mua chuộc. Chúng ta phải tự mình kiểm chứng.”
Lâm Phong gật đầu. “Lam Yên nói đúng. Nhưng ít nhất, chúng ta đã có một hướng đi rõ ràng hơn. Thiên Phong Thành, ba tháng nữa. Huyền Thiên Bí Cảnh trước đó. Quả nhiên, ‘Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.’ Cơ duyên và hiểm nguy luôn song hành. Chúng ta cần phải nhanh chóng trở về, bàn bạc kỹ lưỡng với các nàng khác, và chuẩn bị lên đường.” Ánh mắt chàng sáng rực, đầy vẻ hưng phấn trước thử thách mới.
***
Thiên Không Thoa của Lâm Phong lướt đi trên bầu trời Linh Giới, xé toạc những tầng mây trắng xóa, để lại một vệt sáng dài phía sau. Đó là một phi thuyền nhỏ gọn nhưng được chế tạo tinh xảo, thân thuyền màu bạc lấp lánh, được khắc vô số trận văn phức tạp, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Nó không chỉ nhanh như chớp mà còn có khả năng ẩn mình trong không gian, khiến việc phát hiện trở nên vô cùng khó khăn.
Bên trong khoang thuyền rộng rãi, các mỹ nhân đang ngắm nhìn cảnh vật hùng vĩ bên dưới qua lớp cửa sổ trong suốt. Linh Giới quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Hạ Giới. Những ngọn núi cao chót vót, sừng sững vươn tới tận mây xanh, đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa quanh năm, hoặc ẩn hiện những tòa cung điện lộng lẫy của các tông môn ẩn mình. Những con sông lớn như dải lụa bạc uốn lượn qua những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, nơi những yêu thú cổ xưa ẩn mình. Thi thoảng, những thành trì cổ kính sừng sững hiện ra giữa những thung lũng, hoặc những thác nước khổng lồ đổ xuống từ vách núi, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, đẹp đến nghẹt thở. Bầu không khí trên cao trong lành và mát lạnh, mang theo một mùi hương thảo mộc và đất đá đặc trưng của Linh Giới, khiến tâm hồn người ta cảm thấy sảng khoái lạ thường.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn luôn ánh lên vẻ tò mò, dán chặt vào cửa sổ. Nàng chỉ tay về phía một đàn chim khổng lồ đang bay lượn phía xa. “Woah! Linh Giới thật to lớn! Nhìn kìa, có một con chim lớn đang bay! Nó to hơn cả một tòa nhà đó ca ca!” Giọng nàng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ thích thú. Thôn Thiên Thử nằm trên vai Lâm Phong, cũng ngẩng đầu nhìn theo, đôi mắt to tròn long lanh, thỉnh thoảng khẽ “chiêm chiếp” như đang thưởng thức cảnh đẹp.
Tuyết Dao, ngồi đối diện, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của mình. Nàng khẽ thở dài, vẻ lo lắng vẫn còn vương vấn trên gương mặt xinh đẹp. “Linh Giới rộng lớn hơn Hạ Giới rất nhiều, cũng ẩn chứa nhiều nguy hiểm hơn. Những cảnh đẹp này tuy hùng vĩ, nhưng cũng tiềm tàng vô số yêu thú cường đại, hay những trận pháp cổ xưa có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào. Chúng ta phải luôn cẩn trọng.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm túc.
Tần Nguyệt, bên cạnh Tuyết Dao, đang kiểm tra một tấm bản đồ trận pháp trên một khối ngọc giản. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phong. “Hệ thống phòng ngự của Thiên Không Thoa rất tốt, Lâm Phong, chàng đã đặt rất nhiều tâm huyết vào nó. Nhưng vẫn không thể chủ quan. Các cường giả Linh Giới có nhiều thủ đoạn kỳ lạ, và các pháp trận không gian cũng rất phức tạp. Chúng ta cần định vị lại sau mỗi ba canh giờ để tránh lạc đường hoặc bị phát hiện bởi những thế lực không mong muốn. Ta đã cài đặt một số trận pháp cảnh giới phụ trợ, nhưng vẫn cần sự chú ý của chàng.”
Lam Yên, ngồi ở vị trí lái phụ, tay không rời khỏi trường thương, đôi mắt sắc bén liên tục quét qua không gian bên ngoài. Nàng gật đầu đồng tình với Tần Nguyệt. “Thiên Không Thoa này có tốc độ phi thường, nhưng nếu gặp phải những cường giả Độ Kiếp kỳ trở lên, chúng ta vẫn sẽ gặp rắc rối. Việc cải trang và di chuyển bí mật là ưu tiên hàng đầu.”
Hạ Vũ, dịu dàng ngồi cạnh Lâm Phong, đang kiểm tra các loại linh dược và đan dược dự trữ. Nàng nhẹ nhàng sắp xếp chúng vào các hộp ngọc, đảm bảo mọi thứ đều sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. “Chàng và các tỷ muội đã vất vả rồi. Hãy nghỉ ngơi một chút đi.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo sự quan tâm ấm áp.
Linh Nhi ngồi bên cạnh Hạ Vũ, đang vẽ nguệch ngoạc trên một mảnh giấy bùa, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn Lâm Phong, rồi lại cặm cụi với bức vẽ của mình, trong đó có hình ảnh một người đàn ông dắt tay nhiều cô gái bay trên một chiếc thuyền, trông vô cùng đáng yêu.
Lâm Phong, ngồi ở vị trí điều khiển, đôi mắt đen láy quét qua cảnh vật hùng vĩ bên ngoài, rồi lại nhìn vào các nàng. Chàng khẽ mỉm cười. “Nơi này thật sự là một thế giới hoàn toàn khác. Càng đi, ta càng cảm thấy những bí ẩn của nó sâu sắc hơn, những thách thức cũng lớn hơn. Nhưng đồng thời, cơ duyên cũng nhiều hơn. ‘Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.’ Với các nàng ở bên, ta tin không có khó khăn nào là không thể vượt qua.” Chàng cảm nhận Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung lên, một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ về một cơ duyên lớn đang chờ đợi phía trước.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, chàng vẫn cảm thấy một áp lực vô hình. Linh Giới quá rộng lớn, quá phức tạp. Những lời đồn về thế lực ngầm, về những âm mưu ẩn giấu, khiến chàng không thể lơ là. Chàng phải nhanh chóng thích nghi, nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ để bảo vệ những người chàng yêu thương, mà còn để đối mặt với vận mệnh của chính mình. Chàng biết, đây là một cuộc đua với thời gian, với những kẻ thù chưa biết mặt, với cả Thiên Đạo.
“Chúng ta sẽ đến Thiên Phong Thành trong vài ngày tới,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang lên rõ ràng trong khoang thuyền. “Sau đó sẽ tìm cách tiếp cận Huyền Thiên Bí Cảnh trước khi nó mở cửa. Huyền Thiên Bí Cảnh này có thể là nơi ta tìm thấy manh mối về Động Băng Hàn, và cũng là nơi ta có thể gặp Diệp Vô Song, hoặc ít nhất là thu thập thêm thông tin về nàng. Đồng thời, nó cũng là một cơ hội để kiểm nghiệm thực lực của chúng ta, và tìm kiếm cơ duyên đột phá.”
Chàng điều chỉnh tốc độ của Thiên Không Thoa, hướng về phía Đông, nơi Thiên Phong Thành và Huyền Thiên Bí Cảnh đang chờ đợi. Những ngọn núi hùng vĩ lướt qua bên dưới, những dòng sông cuộn chảy, những cánh rừng xanh thẳm. Linh Giới đang mở ra những bí mật của nó, từng chút một. Lâm Phong biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng chàng đã sẵn sàng. ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghệnh Mệnh.’ Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Chàng sẽ tự mình viết nên chương mới của huyền thoại này.