Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 369

Đại Hội Mở Màn: Song Tuyệt Xuất Hiện

3696 từ
Mục tiêu: Đưa Lâm Phong và nhóm mỹ nhân đến Đại Hội Thiên Kiêu, thiết lập bối cảnh và quy mô của đại hội.,Tạo không khí chờ đợi và sự kỳ vọng về các thiên tài Linh Giới.,Giới thiệu Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt một cách ấn tượng thông qua sự xuất hiện và cảm nhận khí tức của Lâm Phong, đúng với định hướng chương.,Khơi gợi sự tò mò và tầm quan trọng của hai nhân vật mới này đối với Lâm Phong và mạch truyện.,Kết nối trực tiếp với chương 368 và tạo tiền đề vững chắc cho cuộc gặp gỡ chính thức trong chương 370.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Các tu sĩ dự hội
Mood: Anticipatory, grand, mysterious, slightly tense
Kết chương: [object Object]

Thiên Không Thoa lướt đi trong tầng không Linh Giới, những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông cuộn chảy, những cánh rừng xanh thẳm tựa bức tranh thủy mặc khổng lồ, dần thu lại phía sau. Ba ngày ba đêm trôi qua, sau khi rời khỏi khu vực hoang vu hiểm trở, cảnh vật bên dưới ngày càng trở nên sầm uất hơn. Những ngôi làng nhỏ thưa thớt nhường chỗ cho những trấn nhỏ đông đúc, rồi những thành trì lấp ló phía chân trời. Cuối cùng, một quần thể kiến trúc khổng lồ, vươn cao ngất trời, lấp lánh linh quang, hiện ra trước mắt đoàn người Lâm Phong. Đó chính là Thiên Phong Thành, cửa ngõ dẫn vào khu vực Huyền Thiên Bí Cảnh và cũng là nơi tổ chức Đại Hội Thiên Kiêu lần này.

“Oa! Lớn quá!” Linh Nhi reo lên, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ, gương mặt bầu bĩnh dán chặt vào ô cửa sổ của Thiên Không Thoa, chỉ sợ bỏ lỡ bất cứ cảnh tượng nào. Nàng quay lại nhìn Lâm Phong, vẻ hưng phấn không thể che giấu. “Ca ca, đây là thành lớn nhất mà Linh Nhi từng thấy đó!”

Lâm Phong khẽ cười, đưa tay xoa đầu nàng. “Đúng vậy, Linh Nhi. Thiên Phong Thành là một trong những đại thành của Linh Giới, là nơi hội tụ của vô số cường giả và tinh hoa. Đại Hội Thiên Kiêu cũng chỉ có thể tổ chức ở những nơi quy mô như thế này.”

Thiên Không Thoa dần hạ độ cao, từ trên cao nhìn xuống, Thiên Phong Thành như một con cự thú đang say ngủ, với những mái ngói xanh lam, đỏ thẫm xen kẽ, những tường thành bằng đá kiên cố vươn cao, được bao bọc bởi một lớp linh quang nhàn nhạt. Những con đường lát đá rộng lớn như những mạch máu, dẫn đến trung tâm thành, nơi Tòa Thị Chính và Lầu Quan Tinh sừng sững, chạm tới mây xanh. Dòng người tấp nập như kiến bò, vô số tu sĩ cưỡi linh thú, hoặc ngự kiếm, ngự khí bay lượn trên không, tạo nên một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt và hùng vĩ.

“Xem ra Đại Hội Thiên Kiêu này còn náo nhiệt hơn ta tưởng.” Lâm Phong khẽ cảm thán, đôi mắt đen láy lướt qua khung cảnh bên ngoài. Một nụ cười nửa miệng tinh quái hé nở. “Linh Giới quả nhiên danh bất hư truyền. Càng đến gần, ta càng cảm thấy những luồng khí tức mạnh mẽ đang hội tụ về đây. Có lẽ, những kẻ được mệnh danh là 'thiên tài' của Linh Giới cũng không ít đâu nhỉ?”

Mộc Ly cũng không kém phần phấn khích. Nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ tò mò không dứt. “Oa, nhiều người thật! Có vẻ ai cũng mạnh hơn chúng ta... Lâm Phong, chúng ta có bị lép vế không?” Nàng quay sang, giọng líu lo, gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng đáng yêu, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn là sự hiếu kỳ không che giấu. Nàng đã quen với việc cùng Lâm Phong đối mặt với những thử thách vượt xa sức tưởng tượng, nên dù có chút lo lắng, nàng vẫn tràn đầy tin tưởng vào chàng.

Tần Nguyệt, lúc này đã cất tấm bản đồ ngọc giản vào túi càn khôn, ánh mắt dịu dàng nhìn Mộc Ly, rồi lại quay sang Lâm Phong. “Đừng lo, Mộc Ly. Tu vi không phải là tất cả. Quan trọng là chúng ta có thể thu thập được những gì, và học hỏi được những gì từ đại hội này. Đây chỉ là bước khởi đầu mà thôi. Lâm Phong, chàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi, chúng ta chỉ cần cẩn trọng và tận dụng mọi cơ hội.” Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự điềm tĩnh và trí tuệ, khiến người nghe cảm thấy an tâm. Nàng hiểu rõ Lâm Phong không phải kẻ nông nổi, mỗi bước đi của chàng đều có tính toán sâu xa.

Thiên Không Thoa hạ xuống một khu rừng thưa cách thành vài dặm, ẩn mình trong một trận pháp che giấu. Lâm Phong và các nàng thay đổi trang phục, che giấu khí tức, hòa mình vào dòng người đang tiến vào Thiên Phong Thành.

Vừa bước qua cổng thành, một làn sóng âm thanh hỗn tạp ập đến, cùng với vô số mùi hương đặc trưng của một thành phố lớn. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng: “Linh quả tươi ngon đây! Thanh tâm bổ khí, giá cả phải chăng!” “Pháp bảo hộ thân đây! Công thủ toàn diện, bảo vật trấn tộc!” Tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường lát đá rộng lớn, xen lẫn tiếng xe linh thú kéo kẽo kẹt. Từ các quán trà, tửu lầu ven đường, tiếng nói cười rộn rã, tiếng bàn tán sôi nổi về Đại Hội Thiên Kiêu, về những thiên tài sắp xuất hiện, về những cơ duyên đang chờ đợi. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu từ các cửa hàng lớn, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc, mùi rượu nồng nàn từ các quán rượu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của Linh Giới phồn hoa.

Thôn Thiên Thử, ẩn mình trong tay áo Lâm Phong, thỉnh thoảng khẽ thò đầu ra, đôi mắt to tròn long lanh quét qua khung cảnh náo nhiệt, đôi tai nhỏ xinh khẽ vểnh lên, dường như đang cố gắng thu thập mọi thông tin, dù phần lớn là về những món ăn ngon. Nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, cái mũi nhỏ cứ hít hà liên tục, như đang đánh hơi được một kho báu nào đó.

Lâm Phong bước đi giữa dòng người, ánh mắt tinh anh lướt qua từng gương mặt, từng bộ trang phục. Hắn nhận thấy sự đa dạng của các tu sĩ ở đây. Có người mặc đạo bào của môn phái lớn, khí chất bất phàm. Có người lại khoác lên mình y phục giản dị của tán tu, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc bén và kinh nghiệm phong phú. Có những người cưỡi linh thú hùng vĩ, cũng có người lại mang theo những pháp bảo kỳ lạ. Hắn ngầm dùng thần thức quét qua, không quá phô trương, chỉ đủ để cảm nhận được tu vi đại khái của những người xung quanh. Quả nhiên, cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần ở đây nhiều không kể xiết, thậm chí hắn còn cảm nhận được vài luồng khí tức mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải cảnh giác, khả năng là các cường giả Hợp Thể kỳ hoặc thậm chí là Độ Kiếp kỳ.

“Thật không ngờ, Linh Giới lại có thể phồn vinh đến mức này.” Hạ Vũ khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo sự ngạc nhiên. Nàng dịu dàng nép sát vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, vẫn ánh lên vẻ từ bi và lo lắng. “Phu quân, chúng ta có nên tìm một quán trọ trước không? Chắc hẳn nơi này có rất nhiều quán ngon.” Nàng khẽ kéo tay Lâm Phong, chỉ vào một quán ăn bốc khói nghi ngút, ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua đám đông. Nàng không nói gì, nhưng tay nàng đã vô thức nắm chặt lấy chuôi trường thương ẩn dưới áo choàng. Khí chất kiên nghị và bất khuất của nàng khiến những tu sĩ yếu hơn phải né tránh. Nàng gật đầu đồng tình với Tần Nguyệt, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Linh Giới này, dù phồn hoa, vẫn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Tuyết Dao, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển bên cạnh Lâm Phong. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu khi Lâm Phong phân tích tình hình. Ánh mắt phượng dài của nàng tuy sắc lạnh, nhưng vẫn toát lên vẻ quan tâm sâu sắc dành cho Lâm Phong và các tỷ muội. Nàng tin tưởng vào khả năng của chàng, nhưng vẫn giữ sự cẩn trọng vốn có của mình.

Lâm Phong khẽ mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạ Vũ. “Được thôi, chúng ta cứ tìm một quán trọ tiện nghi đã. Dù sao thì cũng phải nghỉ ngơi để chuẩn bị cho màn ra mắt hoành tráng của Đại Hội Thiên Kiêu chứ.” Hắn cười tinh quái, ánh mắt lóe lên vẻ mong chờ. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đã đến Linh Giới rồi, không thể để bản thân chìm nghỉm trong đám đông được.”

***

Sau khi tìm được một quán trọ khá yên tĩnh và có trận pháp phòng ngự tốt, nhóm Lâm Phong đã có một bữa ăn thịnh soạn, thưởng thức những món ăn đặc trưng của Thiên Phong Thành. Rồi đến buổi chiều, họ cùng nhau tiến về phía Giảng Võ Đường, nơi sẽ diễn ra Đại Hội Thiên Kiêu.

Giảng Võ Đường nằm ở trung tâm thành phố, là một kiến trúc khổng lồ bằng gỗ và đá, trần cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá chạm khắc tinh xảo. Các bức tường xung quanh được treo đầy những bức tranh về công pháp, những tấm bia đá khắc ghi tên tuổi của các tiền bối đã từng làm rạng danh Linh Giới. Bên trong Giảng Võ Đường đã chật kín người, hàng ngàn tu sĩ từ khắp nơi tề tựu, tạo nên một biển người mênh mông. Khí tức của vô số cường giả hòa quyện vào nhau, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm cả không gian.

Lâm Phong cùng các nàng tìm được một vị trí khá tốt ở khu vực dành cho khách mời, gần một góc khuất, đủ để quan sát toàn bộ sảnh đường mà không quá nổi bật. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà linh, ánh mắt sắc bén lướt qua từng nhóm người. Hắn nhận thấy nhiều gương mặt trẻ tuổi đầy kiêu ngạo, ánh mắt tràn ngập ngọn lửa chiến ý, đó chính là những thiên kiêu đến từ các môn phái lớn, các gia tộc tu chân danh tiếng. Bên cạnh họ là những trưởng bối uy nghiêm, khí tức trầm ổn như núi, thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt với các trưởng bối khác, như đang ngầm đánh giá đối thủ.

“Những kẻ này, ánh mắt đều tràn đầy dã tâm.” Lam Yên khẽ nói, giọng dứt khoát nhưng đủ nhỏ để chỉ nhóm Lâm Phong nghe thấy. Nàng khẽ siết chặt bàn tay, đôi mắt sắc bén quét qua đám đông. “Không biết có ai thực sự đáng gờm không? Ta cảm thấy có vài luồng khí tức không kém cạnh gì những kẻ mà Quỷ Diện Lang Quân từng nhắc đến.” Nàng là người nhạy cảm nhất với sát khí và chiến ý, nên nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự cạnh tranh ngầm đang sôi sục trong không khí.

Tuyết Dao khẽ gật đầu, đồng tình với Lam Yên. “Khí tức của vài người không kém cạnh gì Thiên Lang Tử mà chúng ta đã nghe nói. Một số còn ẩn chứa sức mạnh cổ xưa, có lẽ là đến từ các môn phái có truyền thừa lâu đời. Linh Giới quả nhiên tàng long ngọa hổ.” Nàng trầm ngâm, ánh mắt phượng dài quét qua, phân tích từng luồng khí tức đặc biệt mà nàng cảm nhận được. Nàng có thể thấy rõ những hào quang ẩn giấu, những bảo vật hộ thân tinh xảo mà các thiên tài trẻ tuổi này mang theo.

Mộc Ly, hồn nhiên hơn, lại tỏ ra thích thú với sự đa dạng của các tu sĩ. Nàng kéo tay Lâm Phong, chỉ vào một nhóm tu sĩ mặc y phục màu xanh lam, có biểu tượng hình cá. “Lâm Phong, nhìn kìa, họ mặc đồ đẹp quá! Còn có cả hình cá nữa. Chắc là đến từ một môn phái dưới biển phải không?” Giọng nàng líu lo, đầy vẻ tò mò.

Linh Nhi ngồi bên cạnh Hạ Vũ, vẫn cặm cụi với bức vẽ của mình, nhưng đôi khi lại ngẩng lên, đôi mắt to tròn long lanh quét qua đám đông, rồi lại quay lại với cây bút lông và mảnh giấy bùa. Có lẽ nàng đang cố gắng vẽ lại khung cảnh hùng vĩ này.

Hạ Vũ dịu dàng quan sát mọi người, rồi quay sang Lâm Phong, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo sự lo lắng. “Phu quân, nơi này thật sự quá nhiều cường giả. Chàng và các tỷ muội phải cẩn thận. Dù sao thì, cứ bình yên là tốt nhất.” Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, một cử chỉ an ủi ấm áp.

Lâm Phong khẽ vỗ về tay Hạ Vũ, rồi quay sang nhìn Lam Yên và Tuyết Dao. “Cứ bình tĩnh. Màn chính vẫn chưa bắt đầu.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn giữ vẻ tinh quái. “Dã tâm thì ai mà chẳng có? Vấn đề là dã tâm đó có đủ sức mạnh để chống đỡ hay không mà thôi. Ta đã nghe Quỷ Diện Lang Quân nói, những nhân vật thực sự đỉnh cấp vẫn chưa xuất hiện đâu.” Hắn thầm nghĩ, có lẽ những người mà hắn đang chờ đợi, chính là những luồng khí tức mạnh mẽ nhất, bí ẩn nhất. Hắn cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung lên, một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ về một cơ duyên lớn đang chờ đợi phía trước, cũng như một thách thức không hề nhỏ.

Thôn Thiên Thử lúc này đã không còn chỉ quan tâm đến đồ ăn nữa. Nó chui hẳn ra khỏi tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn cảnh giác quét qua đám đông. Cái mũi nhỏ của nó khẽ giật giật, dường như nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra. Nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, không còn vẻ hồn nhiên tham ăn như lúc nãy.

***

Thời gian trôi qua chầm chậm, và Giảng Võ Đường ngày càng trở nên náo nhiệt hơn. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng cười nói rộn rã như một dòng thác không ngừng nghỉ. Cho đến khi, một làn sóng áp lực vô hình đột ngột lan tỏa khắp không gian, như một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy mọi âm thanh. Cả Giảng Võ Đường lập tức rơi vào im lặng gần như tuyệt đối. Mọi ánh mắt, từ những tu sĩ trẻ tuổi đến các trưởng bối uy nghiêm, tất cả đều đổ dồn về lối vào chính.

Chỉ thấy, từ phía lối vào, hai bóng người tuyệt sắc, tựa như bước ra từ trong huyền thoại, chậm rãi tiến vào.

Người đầu tiên, một nữ tử khoác lên mình trường bào màu đen tuyền, thiết kế độc đáo, tôn lên dáng người cao ráo, thon thả và uyển chuyển. Mái tóc dài, suôn mượt màu bạc, buông xõa tự nhiên, tạo vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy quyền lực. Khuôn mặt nàng hoàn hảo đến từng đường nét, sắc sảo, tựa như được điêu khắc từ băng ngọc. Đôi mắt nàng, không phải màu đen hay nâu, mà là một màu tím huyền bí, sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự cổ xưa và trí tuệ vô tận, đôi khi lóe lên kiếm quang sắc bén, tựa như có thể xuyên thủng mọi thứ. Khí chất của nàng bí ẩn, ma mị, và đầy khí chất vương giả, khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng lại không thể rời mắt. Nàng bước đi khoan thai, mỗi bước chân đều mang theo một luồng kiếm ý vô song, sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh như bị cắt xẻ. Đây chính là Diệp Vô Song, Kiếm Tiên Cô Độc mà Quỷ Diện Lang Quân từng nhắc tới.

Ngay sau nàng là một nữ tử khác, khoác trên mình y phục lụa màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn sen tinh xảo, toát lên vẻ thanh khiết và tao nhã. Mái tóc dài, óng ả màu đen tuyền, được búi cao thanh thoát, cài một cây trâm ngọc đơn giản nhưng tinh tế. Khuôn mặt nàng đoan trang, phúc hậu, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, tựa như một vị thánh nữ giáng trần. Dáng người nàng mảnh mai, cân đối, bước đi uyển chuyển, thanh thoát, mang theo khí chất thoát tục, khiến người ta chỉ muốn quỳ bái. Linh khí quanh thân nàng dường như tự động ngưng tụ, tạo thành một quầng sáng nhàn nhạt, khiến nàng càng trở nên siêu phàm thoát tục. Đây chính là Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Tài Băng Hậu, người được mệnh danh là thánh nữ của một thế lực lớn ở Linh Giới.

Hai người, một sắc bén như kiếm, một thuần khiết như băng tuyết, nhưng đều mang khí chất mạnh mẽ đến kinh người, tạo thành một sự đối lập hoàn hảo, khiến mọi người trong Giảng Võ Đường đều phải nín thở.

Lâm Phong, ngồi ở vị trí của mình, cảm nhận được hai luồng khí tức này, đôi mắt đen láy của hắn khẽ nheo lại. Trong nội tâm, hắn thầm kinh ngạc: "Hai luồng khí tức này... thật sự khác biệt. Một tinh thuần đến cực điểm, tựa như băng tuyết ngàn năm, không nhiễm bụi trần. Một lại ẩn chứa kiếm ý vô song, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả hư không. Không lẽ đây chính là Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt mà Quỷ Diện Lang Quân đã từng nhắc đến? Quả nhiên danh bất hư truyền. Tu vi của họ đã đạt đến Hợp Thể kỳ đỉnh phong, thậm chí là bán bộ Độ Kiếp kỳ. Không ngờ Linh Giới lại có những thiên tài mạnh mẽ đến vậy ở tuổi đời này. Thật là thú vị!" Hắn khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Đây chính là những đối thủ, hoặc đồng minh, xứng tầm với hắn ở Linh Giới.

Hạ Vũ, ngồi cạnh Lâm Phong, đôi mắt to tròn không chớp, gương mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo sự kinh ngạc chân thành: “Đẹp quá… Họ là ai vậy, phu quân?”

Linh Nhi, lúc này đã ngừng vẽ, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào hai mỹ nhân đang bước vào. Nàng khẽ thốt lên một tiếng đầy ngây thơ nhưng cũng đầy ngưỡng mộ: “Tiên nữ!”

Tuyết Dao, ánh mắt phượng dài của nàng khẽ lóe lên vẻ trầm tư. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng khí tức băng giá từ Diệp Vô Song, nhưng lại cảm thấy sự thanh khiết từ Cổ Thanh Nguyệt. Nàng khẽ siết chặt tay, trong lòng thầm so sánh thực lực của bản thân với hai người này.

Lam Yên, đôi mắt sắc bén của nàng không rời khỏi hai mỹ nhân. Nàng không nói gì, nhưng vẻ mặt nàng lộ rõ sự cảnh giác cao độ. Nàng đã sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào, tay nàng đã vô thức nắm chặt lấy chuôi trường thương.

Mộc Ly thì đơn giản hơn, nàng chỉ ngước nhìn với vẻ ngưỡng mộ, thỉnh thoảng khẽ "oa" một tiếng, thích thú với vẻ đẹp và khí chất siêu phàm của hai người.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã thu mình lại vào tay áo Lâm Phong, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, ánh lên vẻ thận trọng. Nó có thể cảm nhận được nguy hiểm, và hai luồng khí tức này, dù không mang ý đồ xấu, nhưng lại mạnh mẽ đến mức khiến nó phải dè chừng.

Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hai người như hai cực đối lập nhưng lại cùng nhau tỏa sáng, chậm rãi bước đến những vị trí đặc biệt dành cho những thiên tài hàng đầu. Ánh mắt Diệp Vô Song lướt qua đám đông, sắc bén nhưng không dừng lại ở bất cứ ai, tựa như không có gì có thể lọt vào mắt nàng. Nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua một góc khuất, nơi Lâm Phong và các nàng đang ngồi, nàng khẽ dừng lại một thoáng, đôi mắt tím huyền bí lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như có điều gì đó thu hút nàng. Cổ Thanh Nguyệt thì vẫn giữ vẻ thanh cao, tao nhã, ánh mắt nhân từ lướt qua mọi người, nhưng cũng khẽ dừng lại ở Lâm Phong, một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện trên khóe môi.

Lâm Phong khẽ nhíu mày, cảm nhận được ánh mắt của cả hai người. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn và các nàng đã chính thức bước vào tầm ngắm của những cường giả hàng đầu Linh Giới. ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.’ Hắn thầm nghĩ, đây chính là cơ hội, cũng là thách thức. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Hắn sẽ tự mình viết nên chương mới của huyền thoại này, và Diệp Vô Song cùng Cổ Thanh Nguyệt, có lẽ sẽ là những nét bút quan trọng. Bầu không khí trong Giảng Võ Đường, vốn đã căng thẳng, nay càng trở nên gay cấn hơn bao giờ hết, khi hai tuyệt sắc thiên kiêu đã chính thức xuất hiện, báo hiệu một cuộc cạnh tranh long trời lở đất sắp diễn ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ