Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 370

Long Phượng Gặp Gỡ: Khí Thế Va Chạm

4832 từ
Mục tiêu: Diễn tả cuộc gặp gỡ chính thức và trực tiếp giữa Lâm Phong với Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt tại Đại Hội Thiên Kiêu.,Khắc họa rõ nét cá tính, khí chất và thực lực ban đầu của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt thông qua tương tác với Lâm Phong.,Tạo ra một 'va chạm khí thế' đầy căng thẳng, đánh dấu sự khởi đầu của mối quan hệ phức tạp giữa Lâm Phong và hai thiên tài Linh Giới.,Thiết lập bối cảnh cho các thử thách và cơ duyên tiếp theo tại Đại Hội Thiên Kiêu.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Các tu sĩ dự hội
Mood: Tense, expectant, intriguing, slightly competitive, confident
Kết chương: [object Object]

Sau khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ, khi ánh mắt của hai tuyệt sắc giai nhân Linh Giới lướt qua Lâm Phong, mang theo những tia sáng kỳ lạ, bầu không khí căng thẳng trong Giảng Võ Đường dường như hóa thành một sợi dây đàn, chỉ chực đứt phựt. Nhưng rồi, như một làn gió nhẹ xua tan mây mù, sợi dây ấy lại từ từ giãn ra, nhường chỗ cho sự mong chờ và hào hứng. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, sau khi khẽ dừng lại một thoáng đầy ẩn ý, đã tiếp tục bước đi, an tọa vào những vị trí cao nhất, được dành riêng cho các thiên tài hàng đầu và đại biểu của thế lực lớn. Sự xuất hiện của họ như một khúc dạo đầu hoàn hảo, báo hiệu Đại Hội Thiên Kiêu, sự kiện vĩ đại nhất Linh Giới trong trăm năm qua, đã chính thức khởi động.

Khi mặt trời vừa vặn nhô cao, nhuộm vàng cả chân trời, những tiếng chuông hùng tráng từ Vọng Thiên Tháp cao vút giữa trung tâm Đế Đô Long Phượng bắt đầu ngân vang. Tiếng chuông trầm hùng, cổ kính, vọng khắp cửu tiêu, xuyên qua mọi ngóc ngách của thành đô tráng lệ, như lời hiệu triệu thức tỉnh vạn vật, đồng thời cũng là tuyên bố chính thức khai mạc Đại Hội Thiên Kiêu. Cả quảng trường trung tâm, nơi được mệnh danh là Long Phượng Đài, rộng lớn đến mức có thể dung nạp hàng vạn tu sĩ, giờ đây đã chật kín người. Không gian vốn đã tráng lệ, uy nghiêm của Đế Đô Long Phượng, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ và tiếng chuông vang dội, càng trở nên lộng lẫy và thiêng liêng hơn bao giờ hết. Những lá cờ phướn thêu rồng phượng, lân hổ, biểu tượng của các thế lực lớn, phấp phới trong gió nhẹ, tạo nên một bức tranh đa sắc màu, thể hiện sự hội tụ của tinh hoa Linh Giới.

Linh khí tại Đế Đô Long Phượng vốn đã dồi dào, nhưng tại Long Phượng Đài, nhờ vô số trận pháp tụ linh được hoàng gia bố trí khéo léo, linh khí lại càng thêm nồng đậm, phảng phất một làn sương mờ ảo, khiến khung cảnh tựa như tiên cảnh hạ phàm. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển hoàng gia, thoang thoảng mùi trầm hương từ các miếu thờ cổ kính, cùng với hương thơm thanh nhã của các loại trà quý và dược liệu cao cấp từ các tu sĩ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa quyến rũ. Tiếng vó ngựa tuần tra của đội binh lính hoàng gia, tiếng rao hàng của các tiểu thương đã tranh thủ mở gian hàng xung quanh, tiếng nhạc du dương từ các quán hát vọng lại từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của một thành phố tu tiên phồn thịnh.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân, từ vị trí không quá nổi bật nhưng đủ để quan sát toàn cảnh, lặng lẽ hấp thụ bầu không khí này. Hắn khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt giữa Linh Giới và Hạ Giới. Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm hơn mà còn tinh khiết hơn, tựa như được lọc qua hàng vạn tầng mây. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt đầy kiêu hãnh của các thiên tài trẻ tuổi, những trưởng lão uy nghiêm, và cả những tu sĩ tán tu tràn đầy khát vọng.

"Linh Giới quả nhiên khác biệt, một đại hội nhỏ cũng đã có khí thế này." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ý vị. "Chưa nói đến quy mô, chỉ riêng thần thái của những người tham dự đã đủ khiến người ta phải trầm trồ rồi. Mỗi kẻ đều như một ngọn núi băng, một thanh kiếm sắc, chờ ngày được mài dũa để bộc lộ hết phong thái."

Tuyết Dao, với ánh mắt phượng dài sắc sảo, khẽ nhìn quanh một lượt rồi quay sang Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng đầy thận trọng: "Thực lực của những người này không hề tầm thường, chàng phải cẩn trọng. Có không ít người đã đạt đến Hợp Thể kỳ, thậm chí là bán bộ Độ Kiếp kỳ như hai vị cô nương vừa rồi. Khí tức của họ ổn trọng, vững chắc, không hề lộ vẻ phù phiếm." Nàng vừa nói, vừa khẽ siết chặt tay mình, trong lòng không khỏi có chút lo lắng cho chàng.

Mộc Ly thì không nghĩ nhiều như vậy. Nàng với vẻ mặt rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh, hào hứng reo lên: "Chà, nhiều người mạnh thật, nhưng không ai bằng chủ nhân của ta! Chủ nhân là lợi hại nhất!" Nàng còn tinh nghịch vỗ vỗ vào vai Lâm Phong, như muốn khẳng định điều mình vừa nói.

Lâm Phong bật cười khe khẽ, xoa đầu Mộc Ly, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát. "Đừng nói lời ngây ngô, Mộc Ly. Linh Giới rộng lớn vô ngần, tàng long ngọa hổ, chúng ta chỉ mới nhìn thấy một góc nhỏ mà thôi." Hắn trầm ngâm, trong lòng không ngừng phân tích. Từ những lời đồn đại của Quỷ Diện Lang Quân, đến sự xuất hiện của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, Lâm Phong đã ý thức được rằng chuyến đi này sẽ không hề đơn giản. ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh’, hắn nhắc nhở bản thân. Đây là cơ hội để hắn vươn lên, cũng là thử thách để chứng minh bản thân.

Tần Nguyệt, đứng bên cạnh, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua đám đông, khẽ gật đầu đồng tình với Tuyết Dao. "Tuyết Dao nói đúng, phu quân. Nền tảng tu luyện của Linh Giới rõ ràng vững chắc hơn Hạ Giới rất nhiều. Những thiên tài ở đây không chỉ có tài nguyên dồi dào mà còn được tôi luyện trong môi trường cạnh tranh khốc liệt. Chúng ta cần phải nắm bắt cơ hội này để hiểu rõ hơn về thế giới này, cũng như tìm kiếm những cơ duyên phù hợp để đột phá."

Lam Yên không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng đã quét qua từng gương mặt cường giả, từng luồng khí tức ẩn tàng, như một chiến binh luôn sẵn sàng lâm trận. Nàng đứng thẳng tắp, bờ vai rộng và khí chất mạnh mẽ toát ra, vô thức bảo vệ Lâm Phong và các tỷ muội.

Hạ Vũ và Linh Nhi thì vẫn còn đang ngạc nhiên trước sự tráng lệ của đại hội. Hạ Vũ với vẻ mặt dịu dàng, đôi mắt to tròn không ngừng nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng khẽ thốt lên một tiếng "Tuyệt quá" hay "Đẹp quá", còn Linh Nhi thì đã quên mất việc vẽ vời, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ, bám chặt lấy tay Lâm Phong, chỉ trỏ những thứ lấp lánh trên các khán đài. Thôn Thiên Thử, vẫn ẩn mình trên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ ti hí quan sát, đôi lúc lại vểnh tai lên nghe ngóng, lộ vẻ cảnh giác.

Quốc chủ Đế Đô Long Phượng, một vị cường giả Đại Thừa Kỳ với khí chất đế vương, cùng với các trưởng lão của những thế lực lớn, lần lượt bước lên Long Phượng Đài để phát biểu khai mạc. Những lời lẽ hùng hồn, hoa mỹ, ca ngợi sự phồn thịnh của Linh Giới, sự đoàn kết của các môn phái, và những kỳ vọng vào thế hệ thiên kiêu trẻ tuổi. Dù chỉ là những lời khách sáo, nhưng đối với Lâm Phong, mỗi câu chữ đều chứa đựng thông tin quý giá về cấu trúc quyền lực và những giá trị mà Linh Giới đang theo đuổi. Hắn lắng nghe một cách chăm chú, đầu óc không ngừng phân tích và ghi nhớ. Đây chính là bước đầu tiên để hắn hòa nhập và tìm kiếm vị thế của mình tại thế giới mới này. Đại hội này, không chỉ là một cuộc tranh tài, mà còn là một sàn đấu chính trị, một nơi giao thoa của các luồng tư tưởng và sức mạnh. Lâm Phong biết rằng, hắn cần phải vận dụng hết sự thông minh và lanh lợi của mình, không chỉ trong tu luyện, mà còn trong việc đối nhân xử thế, để có thể tồn tại và phát triển.

***

Sau phần khai mạc trang trọng, với những tiếng chuông cuối cùng tan biến vào không trung, Long Phượng Đài bỗng trở nên sống động hơn. Các khu vực dành cho các vòng thi đấu sơ loại bắt đầu được kích hoạt, các tu sĩ trẻ tuổi rục rịch di chuyển, chuẩn bị cho những thử thách đầu tiên. Bầu không khí vốn đã sôi động, giờ đây lại càng thêm phần hứng khởi, tràn đầy tinh thần cạnh tranh và kỳ vọng. Lâm Phong và nhóm mỹ nhân vẫn đứng tại vị trí của mình, quan sát dòng người bắt đầu đổ về phía trung tâm quảng trường, nơi các đài thi đấu đã được dựng sẵn.

Chính vào khoảnh khắc ấy, một luồng khí tức sắc bén như lưỡi kiếm vừa rời vỏ, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, đột ngột quét qua đám đông. Luồng khí tức này không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến những tu sĩ yếu hơn phải lùi bước, những kẻ mạnh hơn cũng không khỏi rùng mình. Mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía trung tâm quảng trường, nơi một bóng hình mảnh mai, cao ráo, ẩn hiện giữa làn linh khí nhẹ nhàng.

Đó chính là Diệp Vô Song. Nàng bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều tựa như đang dẫm lên hư không, không tạo ra chút âm thanh nào. Mái tóc dài, suôn mượt màu tím than của nàng buông xõa tự nhiên, khẽ lay động theo từng cử chỉ, làm nổi bật làn da trắng ngần dưới ánh nắng chói chang. Khuôn mặt hoàn hảo, đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng như hai vực thẳm không đáy, ẩn chứa sự cổ xưa và trí tuệ, cùng với một khí chất vương giả không thể nghi ngờ. Chiếc trường bào màu đen tuyền nàng đang mặc, được thêu những hoa văn chìm tinh xảo, tôn lên dáng người thon thả, uyển chuyển, toát lên vẻ cao quý nhưng cũng đầy nguy hiểm. Nàng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của nàng đã đủ để khiến cả quảng trường phải nín thở.

Ánh mắt nàng lướt qua đám đông, sắc bén và lạnh lùng, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc có lẽ, chỉ đơn thuần là thói quen dò xét mọi thứ xung quanh. Không một ai lọt vào mắt xanh của nàng, cho đến khi ánh mắt tím huyền bí ấy vô tình lướt qua góc khuất nơi Lâm Phong và các nàng đang đứng. Khoảnh khắc ấy, đôi mắt nàng khẽ dừng lại một thoáng, một tia sáng kỳ lạ lóe lên, như thể phát hiện ra một thứ gì đó thú vị.

Lâm Phong, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, không hề né tránh. Hắn đứng thẳng tắp, khí chất phóng khoáng như mây trời, nhưng lại vững chắc như núi Thái Sơn. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái, ánh mắt ánh lên vẻ hứng thú và thách thức. Hắn biết, đây chính là lúc. Luồng kiếm ý vô hình và áp lực tinh thần sắc bén như lưỡi dao từ Diệp Vô Song quét thẳng đến, không chút che giấu. Nó không phải là công kích ác ý, mà là một phép thử, một sự dò xét ngang hàng giữa các cường giả.

"Hừm, một kẻ Hạ Giới mà cũng có khí phách như vậy? Thú vị." Diệp Vô Song thầm nghĩ, trong lòng có chút bất ngờ. Luồng khí tức nàng phóng ra đủ để khiến một cường giả Hợp Thể kỳ phải toát mồ hôi lạnh, nhưng tên nam nhân kia không những không lùi bước, mà còn nở một nụ cười đầy tự tin.

Lâm Phong không nói gì, nhưng trong nội tâm hắn, hắn cũng đang đánh giá đối phương. "Kiếm ý mạnh mẽ, thuần túy, tựa như được tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến. Nhưng vẫn còn non nớt một chút, chưa đạt đến cảnh giới 'vô chiêu thắng hữu chiêu', chưa thật sự hòa nhập vào Thiên Đạo. Tuy nhiên, ở độ tuổi này mà có được tu vi Hợp Thể kỳ đỉnh phong và kiếm ý như vậy, quả là thiên tài hiếm có ở Linh Giới." Hắn thầm cảm thán, đồng thời cũng không ngần ngại phóng thích một phần khí tức cường đại của mình.

Không cần pháp lực bùng nổ, không cần uy áp kinh thiên động địa, Lâm Phong chỉ đơn thuần là buông lỏng bản thân, để cho khí chất 'Phàm Nhân Nghịch Thiên' của hắn tự do lan tỏa. Luồng khí tức ấy không sắc bén như kiếm ý của Diệp Vô Song, không lạnh lẽo như băng tuyết, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tự tin tuyệt đối, ẩn chứa một ý chí kiên định đến mức có thể lay chuyển cả thiên địa. Nó là sự tổng hòa của tinh hoa các đạo pháp mà hắn đã tu luyện, của vô vàn trận chiến sinh tử hắn đã trải qua, của cả huyền cơ 'Huyễn Mặc Chi Đạo' mà hắn đang từng bước lĩnh ngộ.

Hai luồng khí tức, một như thanh kiếm sắc bén muốn chém đứt mọi thứ, một như vực sâu không đáy nuốt chửng vạn vật, va chạm nhau trong không trung, tạo thành những gợn sóng vô hình mà chỉ những cường giả thực sự mới có thể cảm nhận. Các tu sĩ xung quanh, tuy không nhìn thấy, nhưng đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến họ khó thở. Tiếng bàn tán xì xào bỗng chốc tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió khẽ thổi qua.

Các mỹ nhân của Lâm Phong, mỗi người một vẻ, đều cảm nhận rõ ràng sự va chạm này. Tuyết Dao, ánh mắt phượng dài lóe lên vẻ kinh ngạc. Nàng đã biết Lâm Phong mạnh, nhưng không ngờ chàng lại có thể đối đầu trực diện với kiếm ý của Diệp Vô Song mà không hề nao núng. Áp lực vô hình khiến nàng khẽ nhíu mày, nhưng nàng vẫn đứng vững, tin tưởng tuyệt đối vào chàng. Lam Yên thì nghiến răng, tay vô thức nắm chặt lấy chuôi trường thương. Nàng cảm nhận rõ ràng sự sắc bén của kiếm ý kia, nó tựa như muốn xuyên thủng mọi phòng ngự, nhưng khí chất của Lâm Phong lại như một bức tường thành vững chắc, không thể lay chuyển. Nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh của Diệp Vô Song. Mộc Ly, Hạ Vũ, Linh Nhi thì có vẻ hơi khó chịu, như thể có một tảng đá đè nặng lên họ, nhưng khi nhìn thấy nụ cười tự tin của Lâm Phong, nỗi lo lắng của họ liền tan biến. Tần Nguyệt thì vẫn điềm tĩnh nhất, ánh mắt nàng thâm thúy, như đang nhìn thấu mọi chuyện, khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thưởng.

***

Cuộc va chạm khí thế ngắn ngủi nhưng đầy ấn tượng giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song chỉ diễn ra trong vài hơi thở, nhưng nó đã đủ để khiến không khí tại Long Phượng Đài trở nên căng thẳng tột độ. Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí khẽ nheo lại, lộ vẻ bất ngờ trước sự kiên cường và khí chất độc đáo của Lâm Phong. Nàng không ngờ rằng, trong số những tu sĩ Hạ Giới thăng lên Linh Giới, lại có một kẻ như vậy, không chỉ có tu vi không tầm thường mà còn sở hữu một ý chí và thần thái không hề kém cạnh các thiên tài Linh Giới. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng không thể nghe thấy, rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước đi về phía khu vực VIP dành cho các thế lực lớn, nhưng trong lòng đã ghi nhớ sự tồn tại của nam nhân này.

Ngay khi dư âm của cuộc va chạm đầu tiên còn chưa kịp tan biến, một luồng khí chất khác, thanh khiết và ôn hòa hơn, nhưng lại ẩn chứa một uy áp không thể chống cự, tựa như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc, nhẹ nhàng lan tỏa khắp quảng trường. Khí chất này không sắc bén, không lạnh lùng, mà lại bao dung như đại địa, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, khiến người ta cảm thấy tâm hồn được gột rửa, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự nhỏ bé của mình trước một sức mạnh vĩ đại.

Từ phía khu vực dành cho các thế lực lớn, nơi mà những trưởng lão uy nghiêm nhất đang ngồi, Cổ Thanh Nguyệt chậm rãi bước ra. Nàng khoác lên mình bộ y phục lụa màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn mây và sen tinh xảo, mỗi bước đi đều uyển chuyển, thanh thoát, tựa như một tiên tử giáng trần. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao thanh nhã, điểm xuyết một cây trâm ngọc bích, tôn lên vẻ đẹp đoan trang, thanh khiết. Đôi mắt nàng, toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, nhưng lại sâu thẳm như hồ nước, ẩn chứa sự dò xét và một loại uy áp nhẹ nhàng, bao dung nhưng không thể chống lại. Nàng không hề có vẻ ngạo mạn hay lạnh lùng như Diệp Vô Song, mà chỉ đơn thuần là một sự hiện diện tự nhiên, nhưng lại khiến tất cả mọi người phải kính nể.

Ánh mắt Cổ Thanh Nguyệt, sau khi lướt qua đám đông, cũng nhẹ nhàng dừng lại trên Lâm Phong. Nàng không phóng thích bất kỳ kiếm ý hay uy áp rõ rệt nào, chỉ đơn thuần là một cái nhìn, nhưng trong cái nhìn ấy lại chứa đựng một sự đánh giá tỉ mỉ, một sự tò mò kín đáo. Đôi môi nàng khẽ cong lên, một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện, tựa như cánh sen hé nở dưới trăng, vừa đẹp đẽ vừa khó nắm bắt.

"Hạ Giới lại có nhân vật như vậy? Khí vận bất phàm." Cổ Thanh Nguyệt thầm nghĩ, trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Nàng không phải là người dễ dàng bị dao động, nhưng khí chất của Lâm Phong lại khiến nàng phải chú ý. Hắn không chỉ có tu vi cao thâm, mà còn sở hữu một loại khí vận đặc biệt, tựa như được trời đất ưu ái, khiến người khác không khỏi muốn tìm hiểu.

Lâm Phong, trước ánh mắt dò xét của Cổ Thanh Nguyệt, không hề nao núng. Hắn đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, không khoa trương, không kiêu ngạo, mà chỉ đơn thuần là một sự tự tin đến từ nội tâm. "Thánh Nữ Cửu Hoa Cung... Quả nhiên không hổ danh." Hắn thầm nghĩ. Cổ Thanh Nguyệt không dùng sự sắc bén để dọa người, nhưng lại dùng sự thanh khiết và uy áp tự nhiên để khiến người khác phải tự nguyện cúi đầu. Đây là một loại sức mạnh khác, một loại khí chất độc đáo, không hề kém cạnh Diệp Vô Song, thậm chí còn có phần khó đối phó hơn.

Luồng khí chất ôn hòa nhưng cường đại của Cổ Thanh Nguyệt, tựa như dòng nước mềm mại nhưng có thể xuyên đá, va chạm với sự tự tin vững chắc của Lâm Phong. Lần này, không có sự đối đầu gay gắt, không có kiếm ý sắc lạnh, mà chỉ là một sự giao thoa nhẹ nhàng giữa hai luồng khí vận đặc biệt. Cả hai đều như đang thăm dò đối phương, tìm hiểu về nguồn gốc và chiều sâu của sức mạnh ẩn tàng bên trong.

Các tu sĩ xung quanh, sau khi đã cảm nhận được sự sắc bén của Diệp Vô Song, giờ đây lại bị cuốn hút bởi sự thanh khiết của Cổ Thanh Nguyệt. Khi ánh mắt của nàng và Lâm Phong giao nhau, họ lại một lần nữa nín thở, cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình. Tiếng bàn tán hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, cùng với tiếng đập mạnh của trái tim hàng vạn người. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo họ rằng, hai thiên kiêu đỉnh cấp của Linh Giới đang có một sự giao lưu tinh thần với một tu sĩ Hạ Giới bí ẩn. Điều này khiến cho sự tò mò và kính sợ của họ dành cho Lâm Phong càng tăng lên gấp bội.

Lam Yên, đứng cạnh Lâm Phong, cảm thấy luồng khí chất của Cổ Thanh Nguyệt không mang tính công kích, nhưng lại khiến nàng cảm thấy mình trở nên nhỏ bé một cách lạ thường. Nàng khẽ nhíu mày, bản năng chiến đấu của nàng mách bảo rằng đối thủ này còn nguy hiểm hơn cả Diệp Vô Song, bởi vì sự uyên thâm của nàng dường như không có giới hạn. Tuyết Dao thì lại cảm thấy sự thanh khiết này rất quen thuộc, tựa như một vùng đất linh thiêng không thể bị vấy bẩn. Nàng thầm thở dài, nhận ra rằng Linh Giới quả nhiên có quá nhiều điều để khám phá. Tần Nguyệt thì lại lộ vẻ mặt đầy suy tư, như đang cố gắng giải mã ý nghĩa sâu xa trong ánh mắt của Cổ Thanh Nguyệt. Mộc Ly và Linh Nhi thì chỉ đơn thuần là cảm thấy có một luồng gió mát lành thổi qua, khiến họ dễ chịu hơn, nhưng cũng không hiểu tại sao mọi người lại im lặng đến vậy. Thôn Thiên Thử, lúc này đã lộ ra một nửa đôi mắt, ánh lên vẻ thận trọng cao độ. Nó cảm nhận được một năng lượng cổ xưa, uyên bác từ Cổ Thanh Nguyệt, một thứ mà nó chưa từng gặp qua.

Lâm Phong không khỏi cảm thán trong lòng. ‘Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.’ Hắn biết rõ, Cổ Thanh Nguyệt đã đạt đến một cảnh giới cao hơn trong việc tu tâm dưỡng tính, biến khí chất và ý chí của bản thân thành một loại vũ khí vô hình, mạnh mẽ không kém gì kiếm ý sắc bén. Hắn lại một lần nữa ghi nhớ hai gương mặt này vào trong tâm trí. Đây không chỉ là đối thủ, mà còn là những người có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về 'Thiên Đạo Vô Tình' và 'Nhân Đạo Hữu Tình' ở Linh Giới. Cuộc gặp gỡ này, chắc chắn sẽ không phải là lần cuối cùng.

***

Cổ Thanh Nguyệt, sau khi trao đổi ánh mắt đầy ý vị với Lâm Phong, khẽ gật đầu một cách nhẹ nhàng, như một lời chào hỏi không lời, rồi cũng quay đi, bước vào khu vực VIP. Nụ cười nhạt nhòa vẫn vương trên khóe môi nàng, như một đóa hoa sen thanh khiết giữa chốn phàm trần. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hai tuyệt sắc thiên kiêu của Linh Giới, đã chính thức an tọa, để lại phía sau một bầu không khí hỗn loạn của sự kinh ngạc, tò mò và kính sợ.

Lâm Phong thu hồi ánh mắt, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười tinh quái. Hắn cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, mang theo đủ loại cảm xúc: từ sự dò xét, hoài nghi, đến sự ngưỡng mộ và cả ghen tị. Hắn biết, từ giờ trở đi, thân phận 'tu sĩ Hạ Giới' của mình sẽ không còn đơn giản như trước nữa. Những lời đồn về một kẻ lạ mặt đến từ Hạ Giới có thể đối đầu khí thế với cả Kiếm Tiên Cô Độc và Thánh Nữ Cửu Hoa Cung chắc chắn sẽ lan truyền khắp nơi như một cơn bão. Điều này vừa là áp lực, vừa là cơ hội để hắn tạo dựng danh tiếng ở Linh Giới.

Hắn khẽ thở dài một hơi, rồi quay sang nhìn các mỹ nhân bên cạnh, ánh mắt chứa đựng sự trấn an và cả một chút tinh quái. "Được rồi, Đại Hội Thiên Kiêu này xem ra sẽ không nhàm chán đâu. Ta đã nói mà, Linh Giới sẽ không làm chúng ta thất vọng." Giọng hắn trầm ấm, mang theo chút hài hước quen thuộc, cố gắng xua tan đi sự căng thẳng vẫn còn đọng lại trong không khí.

Tuyết Dao, với vẻ mặt có chút bất lực, khẽ lắc đầu: "Chàng lại gây chuyện rồi. Chỉ mới khai mạc mà đã khiến toàn bộ cường giả Linh Giới phải chú ý. Chàng định làm gì tiếp theo đây?" Nàng vừa nói, vừa cố ý trừng mắt nhìn Lâm Phong, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng và cả một chút tự hào.

Mộc Ly thì không quan tâm nhiều đến những ánh mắt xung quanh. Nàng chỉ biết rằng chủ nhân của nàng là lợi hại nhất. Nàng phấn khích reo lên: "Hì hì, chủ nhân lợi hại nhất! Cả hai cô nương kia đều nhìn chủ nhân chằm chằm!" Nàng còn tinh nghịch thè lưỡi, như muốn trêu chọc Lâm Phong.

Lam Yên thì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. "Dù sao thì, cũng đã gây sự chú ý rồi. Bây giờ chúng ta nên làm gì tiếp theo, phu quân?" Nàng hỏi, ánh mắt vẫn không ngừng quét qua đám đông, sẵn sàng ứng phó với bất cứ tình huống nào.

Tần Nguyệt thì điềm tĩnh hơn, nàng chỉ khẽ cười: "Phu quân đã có tính toán của riêng mình. Chúng ta chỉ cần tin tưởng và hỗ trợ chàng." Nàng hiểu rõ Lâm Phong, chàng sẽ không bao giờ làm những chuyện vô nghĩa. Mọi hành động của chàng đều có mục đích sâu xa.

Hạ Vũ thì có vẻ vẫn còn hơi bàng hoàng, nàng khẽ rụt rè hỏi: "Phu quân, họ... họ mạnh lắm phải không ạ?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng.

Linh Nhi thì ngây thơ hơn. Nàng chỉ biết bám chặt lấy tay Lâm Phong, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào các tu sĩ xung quanh, như thể đang tìm kiếm những ánh mắt ác ý. "Ca ca, họ có bắt nạt ca ca không?"

Lâm Phong xoa đầu Linh Nhi, trấn an nàng: "Yên tâm, Linh Nhi. Không ai có thể bắt nạt ca ca đâu." Hắn mỉm cười nhẹ, rồi lại nhìn về phía Long Phượng Đài. "Sự bất ổn trong Linh Giới mà ta cảm nhận được không chỉ đến từ những thế lực ngầm, mà còn đến từ chính những cuộc cạnh tranh không hồi kết như thế này. Đại Hội Thiên Kiêu này sẽ là một khởi đầu, nhưng cũng có thể là một ngòi nổ. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống."

Hắn nhẩm lại trong lòng câu nói quen thuộc: ‘Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!’ Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những cuộc gặp gỡ với Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt chỉ là những nét bút đầu tiên trên bức tranh hoành tráng của Linh Giới. Từ giờ trở đi, hắn sẽ không chỉ là một tu sĩ Hạ Giới nữa, mà là một nhân vật mà cả Linh Giới sẽ phải nhắc đến. Những cuộc tranh tài, những bí cảnh ẩn giấu, những âm mưu chồng chất, tất cả đều đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Phong, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Bầu không khí căng thẳng vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng Lâm Phong, một ngọn lửa hứng thú và ý chí chiến đấu đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây chính là Linh Giới, nơi mà huyền thoại mới sẽ được viết nên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ