Sau một đêm dài với những khám phá kinh hoàng nhưng cũng đầy hứa hẹn, Lâm Phong và Trần Hạo lẳng lặng rút lui khỏi Hắc Phong Trại, mang theo những bí mật vừa được hé mở và một kế hoạch táo bạo đang dần hình thành trong tâm trí Lâm Phong. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với bí mật trong tay và tình huynh đệ sắt son, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ đơn sơ trong Linh Khê Trấn, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, khiến đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Ngồi đối diện hắn là Trần Hạo, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ nét căng thẳng trên gương mặt cương nghị. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt giữa phòng, một tấm bản đồ thô sơ của khu vực Hắc Phong Trại và Rừng Cổ Mộc được trải ra, điểm xuyết vài ký hiệu và đường vẽ bằng bút than mà Lâm Phong đã phác thảo.
Linh Khê Trấn lúc này đã thức giấc. Từ bên ngoài vọng vào tiếng nói chuyện rì rầm của người dân bắt đầu một ngày mới, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá chính, xen lẫn tiếng nước suối chảy róc rách qua cây cầu đá nhỏ và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, hòa cùng mùi gỗ mới và một chút hương thảo dược nhẹ từ các tiệm thuốc, tạo nên một bầu không khí yên bình, nhộn nhịp vừa phải. Không khí trong lành, pha lẫn chút linh khí từ Thanh Vân Sơn, mang lại cảm giác ấm cúng và thân thiện quen thuộc. Tuy nhiên, trong căn phòng này, sự yên bình ấy bị thay thế bởi một bầu không khí trầm lắng, nặng nề của sự chuẩn bị.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ. "Trần Hạo, đêm qua ta đã nhìn thấy một phần của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Một vết sẹo khủng khiếp trên thế gian này, gọi là 'Huyết Ấn Cổ Thời'." Hắn dùng ngón tay chỉ vào trung tâm của khu vực Hắc Phong Trại trên bản đồ. "Nó nằm ngay dưới lòng đất trại, một nơi vừa hấp thu linh khí, vừa hấp thu ma khí, như một vết thương hở của thế giới. Đó là một điểm yếu chí mạng, nhưng cũng là một mối nguy hiểm khôn lường."
Trần Hạo lắng nghe, ánh mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. "Huyết Ấn Cổ Thời? Ngươi nói nó có thể liên quan đến Thần Ma Đại Chiến 10.000 năm trước ư, Phong ca? Nghe thật khó tin..." Hắn nuốt khan. "Vậy chúng ta phải làm gì với nó? Phá hủy nó?"
Lâm Phong lắc đầu, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy, nhưng lần này lại mang theo vẻ nghiêm trọng. "Không, huynh đệ. Phá hủy một thứ có liên quan đến cấp bậc Thần Ma, với tu vi hiện tại của chúng ta, chẳng khác nào tự sát. Chúng ta không biết nó sẽ gây ra hậu quả gì cho Linh Khê Trấn này. Nhưng chúng ta có thể lợi dụng nó." Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng mưu trí. "Cái 'Huyết Ấn' đó có một tính chất đặc biệt: nó hấp thu năng lượng, đặc biệt là năng lượng hỗn tạp, như ma khí, hay thậm chí là sát khí nồng nặc. Ta tin rằng, nếu chúng ta có thể kích hoạt nó đúng cách, hoặc sử dụng một loại năng lượng nhất định để làm nó mất cân bằng, nó có thể tạo ra một phản ứng dây chuyền, khiến Hắc Phong Trại chìm vào hỗn loạn."
Trần Hạo nhíu mày, cố gắng tiêu hóa luồng thông tin đồ sộ này. "Lợi dụng nó? Ngươi muốn nói… chúng ta sẽ dùng nó để chống lại bọn cướp? Nhưng Hắc Phong Trại Chủ cũng có thể lợi dụng nó để tăng sức mạnh thì sao?"
"Đúng vậy," Lâm Phong khẳng định. "Dựa vào những gì ta thấy trong 'hồi ức', 'Huyết Ấn' này vốn không ổn định. Nó là một con dao hai lưỡi. Nếu Hắc Phong Trại Chủ biết cách lợi dụng nó để tăng cường sức mạnh, đó sẽ là một tai họa. Nhưng nếu chúng ta biết điểm yếu của nó, chúng ta có thể biến nó thành vũ khí của chính mình." Hắn dùng bút than vạch thêm một đường trên bản đồ. "Kế hoạch là thế này. Chúng ta sẽ không trực tiếp tấn công Hắc Phong Trại. Việc đó sẽ khiến chúng cố thủ trong trại, và quan trọng hơn, sẽ đẩy dân trấn vào nguy hiểm khi chúng ta giao chiến. Ta muốn dụ Hắc Phong Trại Chủ ra khỏi hang ổ, đến một vị trí mà chúng ta đã chọn sẵn trong Rừng Cổ Mộc."
Trần Hạo gật đầu, vẻ mặt chăm chú hơn. "Dụ địch ư? Nhưng làm sao để hắn rời khỏi trại, một kẻ tham lam và đa nghi như hắn?"
"Chúng ta sẽ dùng mồi nhử," Lâm Phong đáp, nụ cười tinh quái trở lại. "Hắc Phong Trại Chủ nổi tiếng tham lam, hiếu chiến và kiêu ngạo. Hắn luôn tự tin vào sức mạnh của mình và coi thường phàm nhân. Chúng ta sẽ tạo ra một 'món quà' đủ hấp dẫn, một thứ mà hắn không thể bỏ qua, nhưng lại nằm ngoài tầm với của hắn nếu hắn không tự mình xuất hiện."
"Món quà gì? Linh thạch thượng phẩm? Đan dược quý hiếm?" Trần Hạo đưa ra vài phỏng đoán.
Lâm Phong cười nhẹ. "Gần đúng. Một hòm gỗ cũ, chứa vài linh thạch cấp thấp đã được ta 'phù phép' để phát ra khí tức hấp dẫn đặc biệt. Chúng ta sẽ đặt nó ở một khu vực hiểm trở trong Rừng Cổ Mộc, không quá xa trại, nhưng đủ xa để tránh bị hắn phát hiện khi hắn còn đang ở trong trại. Quan trọng hơn, ta sẽ dùng Huyễn Mặc Quyển để tạo ra một loại khí tức đặc biệt, một sự pha trộn giữa linh khí và ma khí, mô phỏng lại một phần của 'Huyết Ấn Cổ Thời'. Khí tức này sẽ rất giống với thứ mà bọn cướp, những kẻ đã bị ma khí của 'Huyết Ấn' ăn mòn theo thời gian, khao khát."
Trần Hạo suy nghĩ. "Vậy là chúng ta sẽ dùng chính sự tham lam và sự phụ thuộc vào ma khí của chúng để dụ chúng ra ngoài?"
"Chính xác," Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Khi Hắc Phong Trại Chủ và bộ hạ của hắn cảm nhận được luồng khí tức đó, đặc biệt là mùi của 'linh thạch' kia, sự tham lam và khao khát sẽ khiến hắn không thể ngồi yên. Hắn sẽ nghĩ rằng đó là một cơ duyên trời cho, một kho báu cổ xưa nào đó. Hắn sẽ tự mình dẫn quân ra ngoài để chiếm đoạt."
"Và khi hắn ra khỏi trại, hắn sẽ là cá nằm trên thớt," Trần Hạo nói, mắt lóe lên. "Vậy còn 'Huyết Ấn Cổ Thời'?"
"Chúng ta sẽ tập trung tấn công vào khu vực mà ta đã chọn. Ta sẽ dùng Huyễn Mặc Quyển và một số phương pháp đặc biệt để kích thích 'Huyết Ấn' từ xa, tạo ra một sự nhiễu loạn năng lượng lớn, làm suy yếu hoặc gây nhiễu loạn toàn bộ trại cướp ngay cả khi chúng đã rời đi. Điều này sẽ ngăn chúng kịp thời quay về tiếp viện, và cũng khiến cho Hắc Phong Trại Chủ bị suy yếu phần nào khi hắn đã quá quen thuộc với sự bảo hộ của nó. Trong khi đó, ngươi sẽ hỗ trợ ta và đối phó với những tên cướp lẻ tẻ, giữ chân chúng đủ lâu để ta hoàn thành việc kích hoạt Huyết Ấn và tập trung vào Hắc Phong Trại Chủ," Lâm Phong giải thích tỉ mỉ, vạch ra từng đường đi nước bước trên bản đồ. "Mục tiêu tối thượng là bảo vệ Linh Khê Trấn. Không được để giao tranh diễn ra trong trấn, và không được để dân thường bị liên lụy."
Trần Hạo nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Phong, một sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong mắt hắn. "Phong ca, ta tin ngươi. Ngươi đã thấy được những bí mật cổ xưa, những thứ mà phàm nhân như ta không thể nào tưởng tượng nổi. Dù là gì đi nữa, ta sẽ theo ngươi đến cùng. Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ làm."
Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy cảm kích. "Có ngươi ở đây, huynh đệ cứ yên tâm." Hắn vỗ vai Trần Hạo. "Vậy là quyết định. Chúng ta sẽ hành động vào chiều nay. Thời gian không còn nhiều."
Mặt trời bắt đầu ngả về tây, những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có cây cối cao lớn vươn mình, tán lá che kín bầu trời, và những con đường mòn nhỏ uốn lượn giữa các tảng đá phủ đầy rêu. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản giao hưởng yên tĩnh của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và chút hương nấm rừng thoang thoảng trong không khí mát mẻ, ẩm ướt. Cảm giác hoang sơ nhưng không quá nguy hiểm, một nơi lý tưởng để thực hiện một kế hoạch táo bạo.
Lâm Phong và Trần Hạo di chuyển sâu vào Rừng Cổ Mộc, đến một khu đất trống đã được Lâm Phong lựa chọn kỹ càng từ đêm qua. Nơi đây có địa hình hiểm trở, nhiều tảng đá lớn và cây cổ thụ, rất dễ để mai phục, nhưng cũng đủ rộng để giao chiến mà không lo bị hạn chế không gian. Khu vực này được chọn vì nằm gần với vị trí của 'Huyết Ấn Cổ Thời' mà Lâm Phong đã phát hiện, có khả năng sẽ có ảnh hưởng nào đó đến những kẻ bị ma khí ăn mòn trong Hắc Phong Trại.
"Đây là điểm hẹn của chúng ta với Hắc Phong Trại Chủ," Lâm Phong nói nhỏ, ánh mắt quét qua một lượt, kiểm tra từng chi tiết địa hình. Dáng người hắn cao ráo, cân đối, mặc bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy của hắn lúc này không còn vẻ hài hước mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn lấy Huyễn Mặc Quyển ra, đặt nhẹ lên lòng bàn tay, khẽ nhắm mắt cảm nhận luồng khí tức của khu vực. Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, giúp hắn phân tích từng dòng linh khí, ma khí ẩn chứa trong lòng đất, xác định những điểm yếu tiềm ẩn mà mắt thường không thể thấy.
Trần Hạo, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp nhẹ, gật đầu, tay siết chặt cây đại đao bên hông. "Phong ca, ta sẽ theo sát mọi chỉ thị của huynh. Huynh cứ yên tâm thi triển, phía sau đã có ta lo liệu."
"Tốt," Lâm Phong khẽ nói, mở mắt ra. "Khu vực này khá tốt. Ngươi hãy thiết lập vài bẫy thô sơ xung quanh rìa khu đất trống này, dùng những cành cây đổ, dây leo để làm chướng ngại vật. Không cần phải quá phức tạp, chỉ cần đủ để làm chậm chân bọn cướp, hoặc tạo ra tiếng động khi chúng vô tình vướng vào. Sau đó, tìm một chỗ ẩn nấp tốt nhất, đảm bảo tầm nhìn rộng nhưng đủ kín đáo."
Trần Hạo nhanh chóng bắt tay vào việc. Với sức vóc của một người từng trải, hắn dễ dàng bẻ gãy những cành cây khô, dùng dây leo tết thành những bẫy đơn giản nhưng hiệu quả. Tiếng cành cây gãy răng rắc, tiếng lá cây xào xạc dưới chân hắn vang lên trong sự yên tĩnh của rừng chiều. Lâm Phong không ngừng sử dụng Huyễn Mặc Quyển, liên tục điều chỉnh vị trí đặt 'mồi nhử' sao cho luồng khí tức phát ra có thể lan tỏa xa nhất mà vẫn giữ được sự tinh khiết, hấp dẫn. Hắn lấy ra một chiếc hòm gỗ cũ kỹ, bên trong là vài viên linh thạch cấp thấp đã được hắn "phù phép" để chúng phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo và một luồng linh khí biến dị, pha lẫn chút ma khí mà hắn đã thu được từ 'Huyết Ấn Cổ Thời'. Hắn đặt chiếc hòm này vào một hốc cây rỗng lớn ở giữa khu đất trống, sau đó dùng một số phép ẩn tàng đơn giản để che giấu nó, chỉ để lộ ra một chút khí tức hấp dẫn.
"Luồng khí tức này sẽ như một làn hương mê hoặc đối với bọn cướp đã bị ma khí ăn mòn. Đặc biệt là Hắc Phong Trại Chủ," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Hắc Phong Trại. "Chúng sẽ không thể cưỡng lại được. Việc duy nhất của chúng ta bây giờ là chờ đợi."
Trần Hạo quay lại, đã hoàn thành việc thiết lập bẫy và chọn một vị trí ẩn nấp hoàn hảo trên một gò đất cao, khuất sau một gốc cây đại thụ. "Xong rồi, Phong ca. Bọn chúng mà bén mảng đến đây, không chết cũng phải bán thân bất toại." Hắn nói, giọng điệu xen lẫn sự căng thẳng và một chút tự hào. "Nhưng... bao lâu thì chúng mới cắn câu?"
Lâm Phong nhún vai, vẻ mặt trầm tư. "Sớm nhất là đêm nay, muộn nhất là sáng mai. Ta đã tính toán kỹ càng. Luồng khí tức này sẽ dần lan tỏa, và sự tham lam của Hắc Phong Trại Chủ sẽ không cho phép hắn chần chừ lâu. Điều quan trọng nhất là chúng ta phải giữ bí mật tuyệt đối, không được để lộ dấu vết. Và khi chúng xuất hiện, phải phối hợp thật ăn ý. Ngươi phải kiềm chế bọn cướp, không cho chúng tiếp cận ta khi ta đang tập trung vào việc kích hoạt Huyết Ấn. Nhớ kỹ, chúng ta không được để bất cứ tên cướp nào thoát về trại, dù chỉ là một tên lính quèn."
Trần Hạo gật đầu mạnh mẽ. "Ta hiểu. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!"
Cả hai kiểm tra lại mọi thứ một lần cuối, từ vị trí đặt 'mồi nhử', các bẫy ngụy trang, đến đường lui hiểm yếu. Khi ánh hoàng hôn tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm Rừng Cổ Mộc. Lâm Phong và Trần Hạo lùi về vị trí mai phục của mình trên gò đất cao, ẩn mình giữa những tán lá cây dày đặc. Không khí mát mẻ của rừng đêm bao trùm lấy họ, mang theo mùi đất ẩm và lá cây mục.
Đêm tối dần trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng và tiếng lá cây xào xạc khẽ khàng mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua. Ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời, yếu ớt xuyên qua những kẽ lá, tạo ra những đốm sáng lờ mờ trên mặt đất. Thời gian trôi qua thật chậm chạp, mỗi giây phút đều như một thế kỷ đối với hai huynh đệ đang nín thở chờ đợi. Lâm Phong nheo mắt nhìn về phía Hắc Phong Trại, tâm trí hắn như một cỗ máy đang vận hành hết công suất, tính toán mọi khả năng, mọi diễn biến có thể xảy ra.
Trong lòng Lâm Phong, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi. Kế hoạch này là một canh bạc. Hắn tin vào sự mưu lược của mình, vào sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, và cả vào sự tham lam của Hắc Phong Trại Chủ. Nhưng chiến trường luôn đầy biến số. Liệu hắn có thể bảo vệ Linh Khê Trấn mà không gây ra thêm thiệt hại nào không? Trách nhiệm nặng nề đè lên vai hắn. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn là Lâm Phong, người mang trong mình bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, người đã thề sẽ nghịch thiên cải mệnh, bảo vệ những gì mình trân trọng.
Bên cạnh hắn, Trần Hạo siết chặt cây đại đao, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi khi phải đối đầu với một thế lực mạnh hơn, một tên cướp khét tiếng như Hắc Phong Trại Chủ, là có thật. Nhưng nhìn sang Lâm Phong, nhìn thấy vẻ bình tĩnh đến lạ thường của huynh đệ, sự tin tưởng lại dâng trào trong lòng hắn. Hắn tin vào Lâm Phong, tin vào cái đầu thông minh và trái tim nhân hậu của người huynh đệ này. Dù có phải đối mặt với quỷ dữ, hắn cũng sẽ không lùi bước. Đó là lời thề huynh đệ, là ý chí bảo vệ quê hương.
Một khoảng thời gian dài trôi qua, màn sương đêm bắt đầu dày đặc hơn, bao phủ lấy khu rừng. Bỗng nhiên, từ phía Hắc Phong Trại, những ánh đuốc lập lòe bắt đầu xuất hiện, như những đốm lửa ma trơi xuyên qua màn sương. Kèm theo đó là tiếng bước chân thô bạo, tiếng giáp sắt va chạm lách cách và những tiếng nói chuyện nhỏ dần tiến lại. Hắc Phong Trại Chủ đã cắn câu!
Lâm Phong khẽ ra hiệu cho Trần Hạo bằng một cái gật đầu nhẹ. Cả hai giữ im lặng tuyệt đối, thu hết khí tức vào trong, như hòa mình vào màn đêm. Ánh mắt Lâm Phong dán chặt vào đoàn người đang tiến đến, tay hắn đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Trần Hạo cũng siết chặt đại đao, toàn thân căng như dây đàn, chờ đợi thời khắc ra tay. Đoàn cướp càng lúc càng gần, những bóng dáng cồng kềnh của chúng hiện rõ hơn dưới ánh đuốc, dẫn đầu là một thân hình vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, gương mặt có vết sẹo lớn, tay cầm một cây đại đao – không ai khác chính là Hắc Phong Trại Chủ.
Cả hai giữ nguyên tư thế mai phục, chờ đợi thời cơ thích hợp.