Bầu không khí căng thẳng vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng Lâm Phong, một ngọn lửa hứng thú và ý chí chiến đấu đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nhẩm lại trong lòng câu nói quen thuộc: ‘Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!’ Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những cuộc gặp gỡ với Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt chỉ là những nét bút đầu tiên trên bức tranh hoành tráng của Linh Giới. Từ giờ trở đi, hắn sẽ không chỉ là một tu sĩ Hạ Giới nữa, mà là một nhân vật mà cả Linh Giới sẽ phải nhắc đến. Những cuộc tranh tài, những bí cảnh ẩn giấu, những âm mưu chồng chất, tất cả đều đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Phong, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Đây chính là Linh Giới, nơi mà huyền thoại mới sẽ được viết nên.
Ánh mặt trời ban ngày rải những tia vàng óng ả xuống Đấu Trường Thiên Kiêu, một kiến trúc khổng lồ được xây dựng từ những khối đá cổ xưa và được gia cố bằng vô số trận pháp hộ vệ. Cả đấu trường rộng lớn như một thung lũng được khoét sâu vào lòng đất, với hàng vạn ghế khán đài xếp tầng tầng lớp lớp, cao vút lên tận mây xanh. Hôm nay, nơi đây rộn ràng hơn bao giờ hết, tiếng người hò reo, tiếng bàn tán xôn xao, tiếng nhạc cụ từ các ban nhạc tu sĩ biểu diễn trên không trung, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sôi động, đặc trưng của một đại hội tầm cỡ Linh Giới. Mùi hương của các loại linh dược, rượu quý, và cả mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các quầy hàng lân cận, lan tỏa trong không khí, kích thích mọi giác quan.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân đứng ở một vị trí khá thuận lợi trên khán đài VIP, nơi có thể bao quát toàn bộ đấu trường mà không bị cản trở bởi đám đông tu sĩ đang chen chúc phía dưới. Từ đây, hắn có thể thấy rõ những phù văn lấp lánh trên sàn đấu, những cột sáng linh lực thỉnh thoảng vụt qua, và hàng ngàn ánh mắt mong chờ đang đổ dồn về trung tâm.
“Quả nhiên, Linh Giới không phải Hạ Giới,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tinh anh. “Cường giả nhiều như mây, thiên tài xuất hiện lớp lớp. Đây mới chỉ là vòng loại thôi mà đã náo nhiệt đến vậy, xem ra ta đã đánh giá thấp sự cạnh tranh ở nơi đây rồi.” Hắn không hề tỏ ra e ngại, ngược lại, trong lòng còn trỗi dậy một sự hưng phấn khó tả. Hắn thích cảm giác được thử thách, được đối mặt với những đối thủ mạnh mẽ. Điều đó khiến hắn cảm thấy mình vẫn đang sống, đang không ngừng tiến bộ.
Đúng lúc này, một tiếng trống vang dội như sấm rền, xé toang bầu không khí ồn ào. Sau đó là tiếng hô vang của một vị trưởng lão: "Vòng tuyển chọn thứ nhất, chính thức bắt đầu! Mời các thiên kiêu đã đăng ký bước vào Đấu Trường!"
Một làn sóng người khổng lồ bắt đầu đổ về sàn đấu trung tâm. Nhưng chỉ một vài khoảnh khắc sau, đám đông bỗng xôn xao hẳn lên, sau đó im lặng đến đáng sợ khi một thân ảnh cao ráo, thon thả, khoác trên mình bộ trường bào màu đen tuyền, bước lên sàn đấu. Mái tóc màu bạc buông xõa đến eo, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, nàng toát lên vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả. Chính là Diệp Vô Song, Kiếm Tiên Cô Độc mà Lâm Phong vừa "va chạm khí thế" hôm qua.
Nàng không nói một lời, chỉ khẽ vung tay. Một thanh kiếm cổ xưa, màu bạc lấp lánh, tựa như được đúc từ ánh trăng và băng tuyết, xuất hiện trong tay nàng. Kiếm thân vừa xuất hiện, một luồng kiếm ý sắc bén đến cực điểm lập tức bùng nổ, quét ngang toàn bộ đấu trường, khiến những tu sĩ yếu hơn phải lùi lại theo bản năng, thậm chí có người còn cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.
"Ồ, cô nương kia mạnh thật đó!" Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu, không kìm được reo lên, giọng nói trong trẻo mang theo sự phấn khích tột độ. "Kiếm khí sắc bén quá! Khí tức của nàng ta thuần khiết nhưng lại ẩn chứa sát ý cực mạnh."
Tuyết Dao, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng lúc này lại ẩn chứa chút lo lắng, khẽ bổ sung: "Kiếm ý của nàng ta đã đạt đến cảnh giới 'Kiếm Tâm Thông Minh', thậm chí còn hơn thế nữa. Mỗi chiêu kiếm đều mang theo một loại đạo vận riêng. Những người đối đầu với nàng, e là chưa ra tay đã bị khí thế áp đảo." Nàng liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn đang chăm chú quan sát, ánh mắt không hề chớp.
Diệp Vô Song không hề quan tâm đến những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Nàng chỉ ngưng thần, tập trung vào đối thủ đầu tiên, một tu sĩ cường tráng đến từ một gia tộc lớn, cũng là một thiên tài có tiếng. Đối thủ gầm lên một tiếng, tung ra một quyền pháp lôi đình, uy lực long trời lở đất. Nhưng trong mắt Diệp Vô Song, đòn tấn công đó dường như chậm như rùa bò.
Thân kiếm hợp nhất!
Nàng khẽ động, thân ảnh biến mất. Trong khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sáng chói lòa màu bạc vụt qua không trung, tựa như một tia sét đánh xuống. "Xoẹt!" Âm thanh xé rách không khí vang lên chói tai. Luồng sáng bạc ấy không chỉ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt, mà còn mang theo một lực lượng hủy diệt kinh hồn. Nơi nó đi qua, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, tạo thành những vết nứt mờ ảo, nhỏ li ti, nhưng đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình. Đó không phải là ảo ảnh, mà là dấu vết của sự xé rách không gian thực sự, dù chỉ trong tích tắc.
Đối thủ của nàng, vị tu sĩ kia, thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị luồng sáng bạc đó lướt qua. Hắn đứng bất động vài giây, rồi một đường máu mảnh như sợi chỉ hiện ra trên ngực, sau đó thân thể hắn đổ rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Kiếm chiêu đó không lấy mạng, nhưng đủ để khiến đối thủ mất đi khả năng chiến đấu ngay lập tức.
Tiếp theo đó là một loạt các đối thủ khác, từ những tu sĩ tu vi Nguyên Anh đỉnh phong đến Hóa Thần sơ kỳ, thậm chí có cả một hai vị Hóa Thần trung kỳ. Nhưng tất cả đều không thể trụ nổi một chiêu trước Diệp Vô Song. Nàng như một bóng ma, thân pháp phiêu dật, mỗi lần xuất kiếm đều biến ảo khôn lường, lúc thì như dòng nước chảy xiết, lúc thì như cơn bão táp gào thét, lúc lại tinh tế như cánh bướm lượn. Mỗi chiêu đều mang theo lực lượng hủy diệt, khiến các đối thủ khác phải thối lui hoặc bị đánh bại trong chớp mắt. Nàng không hề phô trương, cũng không tốn quá nhiều linh lực, mỗi đòn đánh đều chính xác, gọn gàng, thể hiện một sự kiểm soát tuyệt đối đối với kiếm đạo của mình.
Lâm Phong nheo mắt quan sát, ánh mắt sắc bén phân tích từng động tác, từng luồng linh lực mà Diệp Vô Song vận dụng. Hắn nhận ra, nàng không chỉ có kiếm ý thâm sâu, mà còn có sự lĩnh ngộ nhất định về "không gian pháp tắc", dù chỉ là ở mức độ sơ khai. Việc kiếm chiêu có thể tạo ra vết nứt không gian mờ ảo đã chứng minh điều đó. Hắn khẽ hít một hơi lạnh. Ở Hạ Giới, việc chạm đến "pháp tắc" đã là điều không tưởng, nhưng ở Linh Giới này, một thiên tài trẻ tuổi như Diệp Vô Song đã có thể làm được.
"Kiếm Đạo của nàng, lấy 'tuyệt đối' làm gốc, 'cô độc' làm ý, 'phá diệt' làm lực. Quả là một loại Kiếm Đạo đáng sợ." Lâm Phong lẩm bẩm, trong lòng không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình. Không phải sợ hãi, mà là sự thôi thúc phải mạnh mẽ hơn. Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ nghịch thiên, nhưng ở Linh Giới này, thiên tài thực sự nhiều không đếm xuể.
Thôn Thiên Thử, vẫn cuộn tròn trên vai Lâm Phong, lúc này cũng khẽ cựa quậy, đôi mắt đen tròn long lanh nhìn xuống đấu trường, dường như cũng bị màn trình diễn của Diệp Vô Song thu hút. Nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, như thể đang bình luận.
Sau khi đánh bại đối thủ cuối cùng một cách nhẹ nhàng, Diệp Vô Song thu kiếm về, thân ảnh lướt đi như gió, không chút dừng lại, để lại một làn hương lạnh lẽo và một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Cả đấu trường, dù hàng vạn người, cũng chỉ dám hít thở thật khẽ, không ai dám lên tiếng. Sự bá đạo và lạnh lùng của nàng đã khắc sâu vào tâm trí của mọi tu sĩ có mặt.
Tuy nhiên, sự im lặng ấy không kéo dài lâu. Ngay sau đó, một tiếng chuông trong trẻo, ngân nga như tiếng suối reo, vang vọng khắp đấu trường. Tiếp đến là một giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền: "Mời Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt của Cửu Hoa Cung bước lên sàn đấu!"
Một làn sóng xôn xao khác lại bùng lên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự trầm trồ, ngưỡng mộ. Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, mang khí chất của một vị thánh nữ, từ từ bước lên đài. Nàng khoác trên mình y phục lụa màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn sen tinh xảo, mái tóc dài óng ả màu đen tuyền được búi cao thanh thoát. Đôi mắt nàng toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự uy nghiêm khó tả. Dáng người mảnh mai, cân đối, bước đi uyển chuyển, thanh thoát, như một tiên tử giáng trần. So với sự lạnh lẽo, sắc bén của Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt mang đến một vẻ đẹp hài hòa, dịu dàng hơn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy khó lòng chạm tới.
Nàng không mang theo vũ khí nào. Chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa như một đóa hoa sen thanh khiết giữa chốn phàm trần, rồi từ tốn đưa tay lên. Tức thì, linh khí xung quanh đấu trường như bị một lực vô hình nào đó dẫn dắt, bắt đầu cuộn xoáy quanh nàng.
"Pháp tắc chi lực! Nàng đã chạm đến cấp độ ấy rồi sao? Thật đáng kinh ngạc!" Lâm Phong không kìm được thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Hắn cảm nhận được không phải chỉ là linh khí đơn thuần, mà là sự cộng hưởng của các yếu tố tự nhiên, các quy tắc vận hành của trời đất đang được Cổ Thanh Nguyệt khéo léo điều khiển.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, trầm ngâm phân tích: "Khí tức của Cổ Thanh Nguyệt cô nương tinh thuần vô cùng, không hề tạp chất. Nàng không chỉ là tu sĩ đỉnh phong về linh lực, mà còn vận dụng pháp tắc tự nhiên một cách điêu luyện. Đây là dấu hiệu của một người có đạo tâm cực kỳ vững chắc, hòa mình vào thiên địa, mượn sức mạnh của tự nhiên để chiến đấu." Nàng nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Cổ Thanh Nguyệt.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, lúc này cũng không giấu được sự ngưỡng mộ. "Thật muốn được cùng nàng ta giao thủ một trận! Xem xem liệu 'Pháp tắc tự nhiên' của nàng có thể chống lại 'Trường Thương Đoạn Hồn' của ta hay không!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện rõ khát khao chiến đấu.
Cổ Thanh Nguyệt nhẹ nhàng giơ tay, hàng loạt phù văn cổ xưa, lấp lánh như những vì sao, hiện lên quanh nàng, sau đó hóa thành một kết giới linh khí trong suốt, vững chắc như tường đồng vách sắt. Đó không phải là một kết giới phòng ngự thông thường, mà là một sự biến đổi tinh túy của linh khí, kết hợp với một loại đạo vận kỳ lạ, khiến nó trở nên kiên cố một cách khó tin.
Đối thủ đầu tiên của nàng, một tu sĩ nổi tiếng với công pháp luyện thể, hùng hổ lao tới, tung ra một cú đấm mang theo sức mạnh núi lở đất rung. Nhưng khi nắm đấm chạm vào kết giới, nó lại bị hóa giải một cách kỳ lạ. Kết giới không hề vỡ, mà chỉ khẽ rung lên, rồi sức mạnh của cú đấm dường như bị hấp thụ, tiêu tán vào hư không.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, sau đó ngón tay ngọc ngà của nàng khẽ điểm. Tức thì, vô số mũi tên băng sắc nhọn, được tạo thành từ linh khí thuần khiết nhất, lao vút về phía đối thủ với tốc độ kinh hồn. Những mũi tên băng này không chỉ lạnh thấu xương, mà còn mang theo một loại dao động linh lực đặc biệt, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Khi đối thủ vội vàng phòng ngự, nàng lại chuyển đổi. Những mũi tên băng đột nhiên tan chảy, rồi lại ngưng tụ thành những đóa hoa lửa rực rỡ, bốc cháy mãnh liệt, vừa công vừa thủ. Những đóa hoa lửa này không hề nóng bỏng, mà lại mang theo một sự thanh khiết kỳ lạ, nhưng uy lực của chúng lại không thể xem thường. Chúng lượn lờ quanh đối thủ, khi thì bắn ra những tia lửa nhỏ như kim châm, khi thì hóa thành một vòng xoáy lửa khổng lồ bao trùm.
Người xem không khỏi trầm trồ kinh ngạc. Nàng không hề dùng sức mạnh tuyệt đối để áp đảo, mà là dùng sự biến hóa khôn lường, sự tinh túy trong việc điều khiển linh khí và pháp tắc tự nhiên để làm đối thủ bối rối, kiệt sức và cuối cùng là khuất phục. Mỗi chiêu thức của nàng đều là một tác phẩm nghệ thuật, đẹp mắt mà nguy hiểm, thanh thoát mà uy mãnh. Lâm Phong cảm nhận được sự tinh túy trong từng chiêu thức của nàng, nhận ra rằng không phải chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới làm nên thiên tài. Sự kiểm soát, sự lĩnh ngộ về đạo, về pháp tắc, mới là thứ thực sự đáng sợ. Nàng như một vũ công trên chiến trường, mỗi động tác đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng lại ẩn chứa sát cơ vô tận.
Cuối cùng, đối thủ của nàng, sau một hồi chống cự vô vọng, đành phải nhận thua. Cổ Thanh Nguyệt thu hồi linh khí, khẽ cúi đầu chào, rồi thanh thoát bước xuống sàn đấu, để lại phía sau một làn hương hoa sen dịu mát và một ánh mắt ngưỡng mộ từ hàng vạn tu sĩ. Cả đấu trường lại bùng nổ trong những tiếng vỗ tay như sấm rền, khác hẳn với sự im lặng đầy kính sợ dành cho Diệp Vô Song. Hai phong cách, hai loại sức mạnh, nhưng đều khiến Lâm Phong cảm thấy sự chấn động sâu sắc trong tâm hồn.
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Phong dẫn các mỹ nhân rời khỏi Đấu Trường Thiên Kiêu. Hắn chọn Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi có kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của Thiên Phong Thành. Tầng dưới là khu phục vụ chung, ồn ào và nhộn nhịp với tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa. Nhưng tầng trên lại có những phòng riêng tư hơn, với bàn ghế gỗ mộc mạc và cửa sổ nhìn ra phố. Mùi trà thơm ngát, mùi bánh ngọt thoang thoảng, và mùi khói hương nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư giãn, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng ở đấu trường.
Lâm Phong cùng các nàng tìm một góc khuất yên tĩnh ở tầng hai, nơi có thể ngắm nhìn dòng người tấp nập bên dưới. Hắn nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt hắn xa xăm, dường như đang nhìn xuyên qua cửa sổ, nhưng tâm trí lại đang bay bổng về một nơi nào đó rất xa. Các mỹ nhân đều cảm nhận được sự trầm tư của chàng. Không khí im lặng bao trùm bàn trà, chỉ có tiếng xì xào từ các bàn khác vọng lại, và tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua khung cửa.
Thôn Thiên Thử, sau một ngày dài xem náo nhiệt, giờ đây cũng đã cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt trên vai Lâm Phong, khẽ khò khò ngủ.
"Linh Giới này, quả nhiên không thể dùng kinh nghiệm ở Hạ Giới để đánh giá," Lâm Phong khẽ phá tan sự im lặng, giọng nói trầm ấm, pha chút suy tư. "Sức mạnh của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đã vượt xa dự liệu của ta. Không chỉ là cảnh giới, mà là sự lĩnh ngộ về đạo, về pháp tắc, đã đạt đến một tầng thứ khác. Ta cứ nghĩ rằng mình đã đủ mạnh, nhưng hôm nay mới thấy, con đường tu luyện vẫn còn dài thăm thẳm." Hắn không giấu giếm cảm xúc của mình, vì trước mặt các nàng, hắn luôn là chính mình.
Tuyết Dao, với ánh mắt lo lắng, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay chàng. "Chàng đừng quá lo lắng, chàng cũng không hề yếu. Chàng có tiềm năng vô hạn, và chàng luôn có thể vượt qua mọi giới hạn của bản thân. Hơn nữa, chàng đâu có cô đơn một mình." Nàng mỉm cười nhẹ, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề trong lòng chàng.
Lâm Phong khẽ cười nhẹ, nụ cười mang chút tự giễu. "Ta không lo lắng, chỉ là nhận ra rằng, con đường phía trước còn xa, và ta phải mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa. Để bảo vệ các nàng, để khám phá bí mật của Linh Giới này... ta không thể dừng lại." Hắn nhìn vào đôi mắt của từng nàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và quyết tâm. Hắn biết, mọi nỗ lực của hắn đều là vì các nàng, vì một tương lai an bình.
"Vậy thì chúng ta cùng nhau cố gắng!" Mộc Ly, không hiểu nhiều về sự phức tạp trong suy nghĩ của Lâm Phong, nhưng lại cảm nhận được sự quyết tâm của chàng, liền phấn khích reo lên. "Chủ nhân mà mạnh hơn, thì chúng ta càng an toàn!" Nàng nắm chặt tay, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Phu quân nói đúng," Tần Nguyệt gật đầu đồng tình, giọng nói trầm ấm và rõ ràng. "Chúng ta không thể giậm chân tại chỗ. Linh Giới rộng lớn, ẩn chứa vô vàn cơ duyên và cũng không ít hiểm nguy. Càng mạnh, chúng ta càng có khả năng tự chủ vận mệnh của mình. Điều quan trọng là chúng ta luôn sát cánh bên nhau."
Lam Yên, với vẻ mặt kiên nghị, bổ sung: "Những gì phu quân thấy hôm nay, là một lời nhắc nhở. Chúng ta không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự tinh tế, sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn về đạo pháp. Có lẽ, đây là lúc chúng ta cần phải tìm kiếm những cơ duyên phù hợp với bản thân, để cùng phu quân tiến xa hơn."
Hạ Vũ rụt rè, nhưng cũng kiên định nói: "Dù có khó khăn đến mấy, thiếp cũng sẽ cố gắng tu luyện, để không trở thành gánh nặng của phu quân."
Linh Nhi, với đôi mắt sâu thẳm hơn thường lệ, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ suy tư. Nàng không nói gì, nhưng sự im lặng của nàng lại khiến Lâm Phong cảm thấy một sự trưởng thành khác lạ.
Lâm Phong nhẹ nhàng xoa đầu Thôn Thiên Thử đang ngủ say, rồi đưa mắt nhìn từng mỹ nhân. Nụ cười trên môi hắn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. "Các nàng nói đúng. Con đường tu tiên là vô tận. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Ta không cần phải là kẻ mạnh nhất vũ trụ, nhưng ta phải đủ mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương, để khám phá những bí ẩn mà ta muốn tìm hiểu."
Hắn siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời đang dần chìm vào bóng đêm. Hắn đã thấy được đỉnh cao, và giờ là lúc vươn tới. Sự xuất hiện của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đã cho hắn một cái nhìn rõ ràng hơn về Linh Giới, về những cấp độ sức mạnh và lĩnh ngộ mà hắn cần phải chinh phục. Đây không phải là điểm dừng, mà là một khởi đầu mới, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong tim hắn, thôi thúc hắn tiến lên. Những cuộc tranh tài, những bí cảnh ẩn giấu, những âm mưu chồng chất, tất cả đều đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Phong, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.