Đêm dần tàn, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức vạn vật sau một giấc ngủ dài. Thiên Phong Thành, sau một ngày hội náo nhiệt, lại bắt đầu một nhịp sống mới, sôi động và hối hả. Lâm Phong, sau lời tự sự đầy quyết tâm vào đêm qua, cảm thấy tâm trí mình thanh tỉnh hơn bao giờ hết. Hắn đã nhìn thấu những giới hạn bản thân, và hơn thế, nhìn thấy một con đường rõ ràng hơn để vượt qua chúng. Bên cạnh hắn, Thôn Thiên Thử vẫn cuộn mình ngủ say, lông trắng muốt phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng.
Sáng hôm sau, Lâm Phong cùng các mỹ nhân tìm đến một quán trà nhỏ nằm ẩn mình trong một con hẻm yên tĩnh của Thiên Phong Thành, gọi là Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây có kiến trúc gỗ mộc mạc, hai tầng, toát lên vẻ cổ kính và ấm cúng. Tầng dưới là khu vực phục vụ chung, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào của các tu sĩ, tiếng cười đùa rộn rã tạo nên một bản giao hưởng ồn ào vừa phải của cuộc sống thường nhật. Họ chọn một gian phòng riêng tư ở tầng trên, có cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ bên dưới, để có thể thoải mái bàn bạc mà không sợ bị quấy rầy. Mùi trà thơm ngát từ những ấm trà linh thảo hảo hạng quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng và một chút khói hương thanh khiết từ lò sưởi nhỏ, tạo nên một bầu không khí thư thái, rất thích hợp cho những cuộc trò chuyện thâm trầm. Linh khí trong phòng tuy yếu ớt hơn bên ngoài, nhưng vẫn đủ để giữ cho tâm thần minh mẫn.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà linh chi thanh đạm, hương vị dịu nhẹ lan tỏa khắp khoang miệng, giúp hắn tập trung hơn. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người đều đang trầm tư suy nghĩ theo cách riêng của mình. Tuyết Dao vẫn thanh lãnh như băng tuyết, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng và quan tâm sâu sắc. Tần Nguyệt điềm tĩnh, đôi mắt phượng khép hờ như đang suy tính điều gì đó. Lam Yên tay chống cằm, vẻ mặt hơi sốt ruột. Mộc Ly thì liên tục ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ, tò mò về mọi thứ. Hạ Vũ và Linh Nhi ngồi cạnh nhau, ánh mắt cả hai đều hướng về Lâm Phong với vẻ tin tưởng tuyệt đối. Thôn Thiên Thử, sau một đêm say giấc, giờ đã thức dậy, đôi mắt tròn xoe đảo quanh như đang dò xét mọi ngóc ngách, thi thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng rồi lại rúc vào lòng Lâm Phong.
"Đại Hội Thiên Kiêu này không đơn giản chỉ là một cuộc tỷ thí tài năng," Lâm Phong mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy suy tư. "Nó là một tấm gương phản chiếu toàn bộ cục diện quyền lực của Linh Giới. Những gì chúng ta thấy hôm qua, Diệp Vô Song với kiếm ý ngút trời, Cổ Thanh Nguyệt với pháp thuật cổ xưa uyên bác, không chỉ cho thấy thực lực cá nhân của họ, mà còn là tiềm lực của những thế lực đứng sau." Hắn khẽ thở dài, cảm giác Linh Giới còn sâu rộng và phức tạp hơn những gì hắn từng tưởng tượng. Ở Hạ Giới, hắn là kẻ nghịch thiên, là bá chủ một phương. Nhưng ở Linh Giới này, hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc bao la. "Sự chênh lệch về cảnh giới tu luyện, về lĩnh ngộ pháp tắc, và cả những nền tảng bí ẩn đằng sau mỗi thiên tài, đều là những điều chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng."
Tần Nguyệt gật đầu tán thành, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Phu quân nói đúng. Thông tin là chìa khóa. Chúng ta cần hiểu rõ 'luật chơi' ở đây trước khi hành động. Việc hấp tấp hành động mà không nắm rõ cục diện có thể dẫn đến những rắc rối không đáng có, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng. Linh Giới này không giống Hạ Giới, nơi chúng ta có thể dựa vào thực lực tuyệt đối để giải quyết mọi chuyện." Nàng dừng một chút, ánh mắt lóe lên sự sắc bén thường thấy. "Mỗi một thế lực, mỗi một cá nhân cường giả đều có những mối quan hệ chằng chịt, những lợi ích đan xen. Để tồn tại và phát triển, chúng ta không chỉ cần mạnh, mà còn cần thông minh và khéo léo."
Lam Yên nhíu mày, giọng nói có chút cộc cằn, nhưng vẫn đầy vẻ lo lắng. "Hừ, mạnh thì cứ đánh thôi, cần gì phải vòng vo? Cứ ai cản đường thì dẹp sang một bên. Chẳng lẽ chúng ta lại phải sợ những kẻ đó sao?" Nàng vẫn giữ bản tính thẳng thắn, không thích phải suy tính quá nhiều. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, nàng hiểu rằng lời Tần Nguyệt nói không phải không có lý. Sự thận trọng là cần thiết khi đối mặt với một thế giới hoàn toàn xa lạ và đầy rẫy những ẩn số như Linh Giới. Nàng cũng không muốn Lâm Phong phải mạo hiểm vô ích.
Tuyết Dao nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt băng lam nhìn thẳng vào Lam Yên. "Không, Lam Yên nói đúng, thực lực là nền tảng. Nhưng thông tin sẽ giúp chúng ta tránh được những rắc rối không đáng có, hoặc tìm ra cơ hội tốt nhất. Một kẻ địch đã biết rõ, dù mạnh đến đâu, cũng dễ đối phó hơn một kẻ địch ẩn mình trong bóng tối." Nàng liếc nhìn Lâm Phong, ý muốn nói rằng nàng hoàn toàn ủng hộ quyết định của chàng. "Chúng ta cần biết họ là ai, họ đến từ đâu, và họ muốn gì. Điều đó sẽ giúp chúng ta định vị được vị trí của mình trong Linh Giới rộng lớn này."
Mộc Ly, sau khi đã chán việc ngó nghiêng bên ngoài, quay lại, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. "Vậy chúng ta sẽ làm gì bây giờ? Có cần Mộc Ly đi thăm dò không? Mộc Ly chạy nhanh lắm!" Nàng giơ nắm đấm nhỏ xíu lên, ra vẻ sẵn sàng hành động. Vẻ hồn nhiên của nàng làm dịu đi chút không khí căng thẳng.
Lâm Phong khẽ mỉm cười. "Đúng vậy, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập thông tin. Đây là một cuộc chiến thầm lặng, một cuộc chiến của trí tuệ và sự kiên nhẫn." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vạch ra kế hoạch. "Tần Nguyệt, nàng có trí tuệ uyên bác và khả năng phân tích logic, hãy phụ trách việc tổng hợp và phân tích các tài liệu cổ, những ghi chép về lịch sử Linh Giới, và những thông tin chính thống về các thế lực lớn. Ta tin rằng, thông qua những cuốn sách cổ, chúng ta có thể tìm ra những manh mối quan trọng về nguồn gốc của Linh Giới, cũng như những bí mật bị chôn vùi."
Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hăng hái. "Phu quân cứ yên tâm, thiếp sẽ dốc toàn lực."
"Tuyết Dao," Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt nhìn sang nàng. "Nàng có thần thức nhạy bén và khả năng quan sát tinh tế. Hãy chú ý đến những tu sĩ thuộc các tông môn lớn, đặc biệt là Kiếm Cung và Thần Điện. Quan sát hành vi, khí chất, và cách họ tương tác với nhau. Đôi khi, những chi tiết nhỏ nhất lại ẩn chứa bí mật lớn nhất. Ta muốn nàng đặc biệt chú ý đến Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, xem xét liệu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mối liên kết sâu xa hơn, hoặc thậm chí là sự đối đầu ngầm giữa hai vị Thánh Nữ này hay không."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Thiếp sẽ cẩn trọng."
"Mộc Ly," Lâm Phong quay sang nàng, mỉm cười. "Nàng nhanh nhẹn, hoạt bát, và đôi khi có thể nghe được những tin tức mà người khác không để ý. Hãy thăm dò những tin tức vỉa hè, những lời đồn đại trong các tửu lâu, quán trà. Những thông tin phi chính thống đôi khi lại hé lộ những khía cạnh chân thực nhất về một thế lực hay một cá nhân."
"Dạ! Mộc Ly sẽ cố gắng!" Nàng reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ "chiêm chiếp" như hưởng ứng.
"Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi," Lâm Phong nhìn các nàng. "Các nàng hãy hỗ trợ Tần Nguyệt và Tuyết Dao. Lam Yên có thể sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ các nàng khi cần thiết. Hạ Vũ với sự tỉ mỉ, có thể giúp Tần Nguyệt sắp xếp tài liệu, còn Linh Nhi với sự nhạy cảm của mình, có thể cảm nhận được những luồng khí tức lạ hoặc những điều bất thường trong môi trường xung quanh." Lâm Phong biết, mỗi nàng đều có một vai trò riêng, và sức mạnh tập thể của họ mới là thứ đáng sợ nhất. "Chúng ta là một đội. Dù là chiến đấu hay thu thập tin tức, chúng ta đều phải sát cánh bên nhau."
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. "Con đường tu tiên là vô tận, nhưng tình ái của chúng ta thì vô biên. Dù Thiên Đạo có vô tình đến mấy, ta cũng sẽ dùng Nhân Đạo Hữu Tình này để bảo vệ tất cả." Một tia kiên định lóe lên trong mắt hắn. "Mục tiêu của chúng ta bây giờ là thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Về các thế lực lớn, về các gia tộc cổ xưa, về những bí ẩn đã tồn tại hàng vạn năm ở Linh Giới. Đặc biệt là những thông tin liên quan đến hai vị Thánh Nữ kia. Ta có cảm giác, thân thế của họ không hề đơn giản như vẻ ngoài, và họ có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về cục diện hiện tại của Linh Giới."
Các mỹ nhân đều gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Không khí trong phòng riêng tư bỗng trở nên trang nghiêm hơn, không còn là buổi trà đạo thông thường mà là một cuộc họp chiến lược, nơi những quyết định quan trọng được hình thành, mở ra một chương mới trong hành trình Tu Tiên Huyễn Mặc của Lâm Phong tại Linh Giới đầy bí ẩn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng với những người bạn đồng hành này, hắn tin rằng mình có thể chinh phục mọi đỉnh cao, khám phá mọi bí mật.
***
Buổi chiều cùng ngày, Thiên Phong Thành vẫn tấp nập như thường lệ. Tiếng rao hàng của những tiểu thương vọng lại từ các con phố lớn, tiếng vó ngựa lộc cộc trên nền đá, tiếng nói cười rộn rã của đám đông tu sĩ tề tựu trong các quán trà, tửu lầu. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng quyện với mùi hương liệu dịu nhẹ từ các cửa hàng, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc, và cả mùi rượu nồng nàn thoang thoảng trong không khí. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, náo nhiệt, đầy ắp sức sống. Lâm Phong lách mình qua dòng người hối hả, đôi lúc lại khẽ tránh những ánh mắt tò mò hoặc những tu sĩ đang vội vã. Hắn khoác một chiếc áo choàng màu xám tro đơn giản, che khuất phần lớn khí chất cường giả của mình, hòa mình vào dòng người như một tu sĩ bình thường.
Thôn Thiên Thử, không còn ngủ say, giờ đã biến thành một con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt như tuyết, nằm gọn trong tay áo của Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh liên tục quét ngang dọc, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Bỗng nhiên, nó khẽ giật giật tai, rồi rúc sâu hơn vào tay áo, như đang cảnh báo điều gì đó. Lâm Phong hiểu ý, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Đã đến lúc gặp gỡ 'người bạn cũ' rồi.
Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm và vắng vẻ hơn hẳn so với những con phố chính. Ở cuối con hẻm, một bóng người mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục nát, nhàn nhã nhấp một chén trà linh thảo. Đó không ai khác chính là Quỷ Diện Lang Quân, một trong những tay buôn tin tức đáng tin cậy nhất mà Lâm Phong từng gặp ở Hạ Giới, và giờ đây, ở Linh Giới. Hắn gầy gò, nhưng cử chỉ lại nhanh nhẹn và tinh tế, toát lên vẻ chuyên nghiệp của một kẻ nắm giữ vô số bí mật.
"Ồ, Lâm công tử, hiếm khi thấy người chủ động tìm đến ta," Quỷ Diện Lang Quân khẽ nhấc mặt nạ lên một chút, để lộ khóe miệng đang nhếch lên, tạo thành một nụ cười ranh mãnh. Giọng nói của hắn vẫn khàn khàn và đầy vẻ trêu chọc. "Chắc hẳn là có đại sự? Đại Hội Thiên Kiêu mới kết thúc, không biết Lâm công tử đã có thu hoạch gì chưa?"
Lâm Phong không vòng vo. Hắn biết rõ tính cách của Quỷ Diện Lang Quân. "Ta cần thông tin." Hắn bước đến, đứng đối diện với hắn, ánh mắt sắc bén. "Về các thế lực lớn ở Linh Giới, những gia tộc cổ xưa, những tông môn hùng mạnh. Và đặc biệt là về hai vị Thánh Nữ vừa gây chấn động Đại Hội Thiên Kiêu: Diệp Vô Song của Kiếm Cung và Cổ Thanh Nguyệt của Thần Điện. Càng chi tiết càng tốt." Hắn muốn biết mọi thứ, từ thân thế, xuất thân, cảnh giới tu luyện, đến những mối quan hệ, những bí mật ẩn giấu, thậm chí là những tin đồn nhỏ nhất. Không có thông tin nào là thừa thãi trong một thế giới phức tạp như Linh Giới.
Quỷ Diện Lang Quân bật cười khà khà, tiếng cười nghe như tiếng đá sỏi va vào nhau. "Ha ha, tin tức đó không hề rẻ đâu, Lâm công tử. Giá trị của một thông tin ở Linh Giới này còn đắt đỏ hơn nhiều so với Hạ Giới của người. Nhưng ta có đủ thứ người cần, từ thân thế bí ẩn đến những mối tình vụng trộm... à không, những mối liên kết bí mật! Đặc biệt là về hai vị Thánh Nữ kia, danh tiếng lẫy lừng, nhưng cũng ẩn chứa không ít phong ba." Hắn liếc nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy tính toán, như đang định giá món hàng vậy. "Người muốn biết về bí mật kiếm đạo của Diệp Vô Song? Hay những lời nguyền cổ xưa đeo bám Cổ Thanh Nguyệt? Hay mối quan hệ phức tạp giữa Kiếm Cung và Thần Điện? Tất cả, ta đều có thể cung cấp."
Lâm Phong không chớp mắt. Hắn đã quen với kiểu mặc cả của tên này. "Ngươi cứ nói giá đi." Hắn biết, thông tin này đáng giá từng viên linh thạch. "Nếu thông tin đủ giá trị, ta sẽ không tiếc linh thạch." Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc "chảy máu" tài sản. So với việc mò mẫm trong bóng tối, thì việc chi một khoản lớn để có được những thông tin cốt lõi là hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa, với tài sản khổng lồ mà hắn tích lũy được từ Hạ Giới, việc chi trả cho Quỷ Diện Lang Quân không phải là vấn đề lớn.
"Lâm công tử quả nhiên là người sảng khoái!" Quỷ Diện Lang Quân cười tít mắt, vỗ tay cái bốp. "Vậy thì... ba vạn linh thạch thượng phẩm cho toàn bộ thông tin chi tiết về Kiếm Cung, Thần Điện, và hai vị Thánh Nữ. Kèm theo đó là một bản đồ chi tiết về các thế lực lớn khác ở Linh Giới, cùng những quy tắc ngầm mà người mới lên đây cần phải biết." Giá này không hề rẻ, đủ để mua một gia tài nhỏ ở Hạ Giới, nhưng đối với những thông tin quan trọng như vậy ở Linh Giới, nó lại không quá đắt.
Lâm Phong không chút do dự, hắn lấy ra một túi Càn Khôn, từ bên trong đổ ra ba vạn linh thạch thượng phẩm, những viên linh thạch tinh khiết phát ra ánh sáng lung linh, chứa đựng linh khí dồi dào. "Đây là của ngươi."
Quỷ Diện Lang Quân nhanh chóng kiểm tra số linh thạch, đôi mắt dưới lớp mặt nạ sáng rực lên vì hài lòng. "Hảo! Lâm công tử quả nhiên là người có khí phách!" Hắn cất số linh thạch vào túi Càn Khôn của mình, rồi từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc giản màu xanh lam, bên ngoài khắc vô số phù văn cổ xưa. "Tất cả những gì người muốn biết đều nằm trong khối ngọc giản này. Từ lịch sử hình thành của Kiếm Cung và Thần Điện, đến những bí mật sâu xa về các đời Thánh Nữ, những mối quan hệ ràng buộc giữa họ với các gia tộc cổ xưa, và cả những tranh chấp quyền lợi ngầm. Đảm bảo sẽ không làm người thất vọng." Hắn trao khối ngọc giản cho Lâm Phong, bàn tay gầy gò lạnh lẽo chạm nhẹ vào tay hắn. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nhưng chắc chắn sẽ giúp người định vị được mình trong Linh Giới rộng lớn này."
Lâm Phong cầm lấy ngọc giản, cảm giác mát lạnh truyền đến lòng bàn tay. "Ta tin tưởng vào khả năng của ngươi." Hắn không nói thêm gì, chỉ gật đầu một cái, rồi xoay người rời đi, hòa vào dòng người tấp nập của Thiên Phong Thành, để lại Quỷ Diện Lang Quân với nụ cười bí ẩn trên môi. Thôn Thiên Thử trong tay áo hắn cũng khẽ cựa quậy, dường như cũng cảm thấy hài lòng với vụ giao dịch này.
***
Đêm dần buông xuống, trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời, rải ánh bạc xuống khắp Thiên Phong Thành, gió mát lành thổi qua những mái nhà. Trong một mật thất được bố trí cẩn mật tại khách điếm cao cấp mà Lâm Phong và các mỹ nhân đang lưu trú, không khí trang nghiêm bao trùm. Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, bởi trận pháp cách âm được Lâm Phong tự tay bố trí đã ngăn chặn mọi âm thanh từ bên ngoài. Linh khí trong phòng cũng dồi dào hơn nhờ một trận pháp tụ linh khí khéo léo. Mùi trầm hương nhẹ nhàng lan tỏa, giúp tâm trí tỉnh táo và tập trung. Ánh sáng dịu nhẹ từ một ngọn linh đăng cổ xưa chiếu rọi lên một tấm bản đồ Linh Giới rộng lớn được trải phẳng trên bàn đá cẩm thạch.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân tập trung cao độ quanh chiếc bàn. Khối ngọc giản màu xanh lam mà Quỷ Diện Lang Quân đã trao cho Lâm Phong đang nằm trong tay Tần Nguyệt. Nàng khẽ nhắm mắt, thần thức như một dòng suối trong vắt, nhẹ nhàng quét qua khối ngọc giản. Từng dòng thông tin, từng mảnh ký ức, từng bí mật sâu xa của Linh Giới dần được nàng tiếp nhận và phân tích. Vẻ mặt nàng đôi lúc nhíu lại, đôi lúc lại giãn ra, cho thấy những thông tin trong ngọc giản không hề đơn giản.
Tuyết Dao trầm tư suy nghĩ, đôi mắt sắc lạnh như băng hồ quét qua từng dòng chữ mà Tần Nguyệt đang trích xuất. Nàng không nói gì, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự hoạt động mạnh mẽ trong đầu nàng, đang cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin rời rạc. Lam Yên thì thỉnh thoảng lại cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu khi nghe đến những âm mưu và tranh chấp quyền lực. Mộc Ly, vẫn giữ bản tính tò mò, chỉ trỏ vào bản đồ, đôi mắt to tròn lấp lánh như muốn biết mọi thứ ngay lập tức. Hạ Vũ và Linh Nhi ngồi cạnh Lâm Phong, đôi mắt chăm chú theo dõi từng biểu cảm của các tỷ tỷ, dù không thể hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng vẫn cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Sau một lúc lâu, Tần Nguyệt thở ra một hơi dài, mở mắt. "Thông tin rất phong phú, nhưng cũng rất phức tạp." Nàng đặt ngọc giản xuống, bắt đầu tổng hợp những gì mình đã tiếp nhận. "Diệp Vô Song, Thánh Nữ Kiếm Cung, không chỉ là thiên tài đơn thuần. Nàng có vẻ như còn mang trong mình huyết mạch cổ tộc 'Vô Song Kiếm Thể', một loại thể chất cực kỳ hiếm có, được cho là có liên quan đến một sự kiện lớn trong quá khứ của Linh Giới, một sự kiện đã thay đổi cục diện của toàn bộ các giới." Nàng dừng lại, nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Trong ngọc giản có nói, 'Vô Song Kiếm Thể' là một loại thể chất trời sinh để tu luyện kiếm đạo, có thể lĩnh ngộ kiếm ý đến cảnh giới chí cao, đồng thời có khả năng triệu hồi một phần sức mạnh của 'Kiếm Tổ' cổ xưa – một nhân vật huyền thoại đã sáng lập ra Kiếm Cung."
Tuyết Dao tiếp lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Về Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ Thần Điện, nàng có xuất thân cực kỳ cao quý, là hậu duệ trực hệ của 'Thần Hoàng' đời đầu, người đã sáng lập ra Thần Điện. Tuy nhiên, ngọc giản cũng tiết lộ về một lời nguyền cổ xưa gắn liền với gia tộc nàng, một lời nguyền mà mỗi đời Thần Hoàng đều phải gánh chịu, ảnh hưởng đến tuổi thọ và khả năng đột phá cảnh giới cuối cùng. Lời nguyền này có vẻ như cũng liên quan đến một thảm kịch lịch sử, một sai lầm của tổ tiên nàng trong việc cố gắng can thiệp vào Thiên Đạo." Nàng khẽ nhíu mày. "Có vẻ như hai tông môn này – Kiếm Cung và Thần Điện – đang trong một liên minh lỏng lẻo. Bề ngoài họ hợp tác, nhưng bên trong lại tiềm ẩn nhiều mâu thuẫn, tranh giành quyền lực ngầm và cả những bí mật không thể tiết lộ."
Lâm Phong gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt hắn sắc bén như dao. "Huyết mạch cổ tộc, lời nguyền cổ xưa... có vẻ như mọi chuyện đều liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt' và sự suy yếu linh khí mà chúng ta đã nghe nói. Những sự kiện này không phải là ngẫu nhiên, mà là một chuỗi mắt xích liên kết chặt chẽ." Hắn nhớ lại những lời đồn đại về sự suy yếu của Linh Giới, về sự tách biệt giữa các giới, và cảm giác bất an mà hắn đã có từ khi đặt chân đến đây. "Vậy ra, hai vị Thánh Nữ này không chỉ là những thiên tài được trời phú, mà còn là những nhân vật then chốt trong một bí mật lớn hơn của Linh Giới, những quân cờ quan trọng trong một ván cờ vĩ đại."
Lam Yên gầm gừ nhẹ. "Vậy là không chỉ có Thiên Lang Tử, mà còn cả những 'cái bóng' khác nữa sao? Những thế lực cổ xưa, những lời nguyền, những huyết mạch... Linh Giới này thật sự là một cái ổ rắc rối!" Nàng nắm chặt tay, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Hạ Vũ rụt rè lên tiếng, "Phu quân, vậy... vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?"
Linh Nhi, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào bản đồ, đột nhiên chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi ghi chú một vùng đất cấm hiểm yếu. "Ca ca, ở đây có ghi chú về một 'Cổ Kiếm Trủng', nơi chôn giấu vô số kiếm khí cổ xưa, và một 'Thần Nguyệt Đàm', được cho là nơi phong ấn lời nguyền của Thần Điện. Liệu chúng có liên quan đến Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt không?" Nàng tuy nhỏ tuổi, nhưng lại có trực giác nhạy bén đến lạ thường.
Lâm Phong khẽ xoa đầu Linh Nhi, mỉm cười tán thưởng. "Rất tốt, Linh Nhi. Nàng đã chạm đến điểm mấu chốt." Hắn lấy ra một cây bút lông, bắt đầu vẽ sơ đồ trên tấm bản đồ. Hắn nối Kiếm Cung với Cổ Kiếm Trủng, Thần Điện với Thần Nguyệt Đàm, rồi từ hai điểm đó, hắn vẽ những đường đứt nét đến các gia tộc lớn khác, những nơi được ngọc giản nhắc đến là có mối liên hệ mật thiết với Kiếm Cung và Thần Điện. "Mạng lưới này, các nàng thấy không? Nó phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Kiếm Cung và Thần Điện, dù bề ngoài có vẻ liên minh, nhưng lại có những tranh chấp lợi ích sâu sắc, có thể là do 'Vô Song Kiếm Thể' và 'lời nguyền cổ xưa' kia. Cả hai đều muốn phá giải bí mật của mình, hoặc lợi dụng bí mật của đối phương để đạt được mục đích riêng."
"Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. "Nhưng trong cái vỏ bọc tình nghĩa đó, lại ẩn chứa vô vàn âm mưu và toan tính. Đây không chỉ là cuộc tranh giành tài nguyên, mà còn là cuộc chiến của vận mệnh, của những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng vạn năm." Hắn cảm nhận được một mạng lưới quyền lực khổng lồ, một âm mưu lớn đang dần hiện rõ. Nó không chỉ liên quan đến Linh Giới, mà có thể còn liên quan đến Thiên Đạo, đến sự tồn vong của toàn bộ các giới. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, nhưng liệu hắn có đủ sức để chống lại cả một ván cờ đã được bày sẵn từ thời viễn cổ?
Hắn nhìn các nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương và quyết tâm. "Chúng ta không thể giậm chân tại chỗ. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là tìm hiểu sâu hơn về những bí mật này, và tìm cách xen vào cuộc chơi của các thế lực lớn. Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt." Hắn siết chặt tay. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ không để bất cứ ai thao túng vận mệnh của chúng ta!"
Trong ánh trăng vằng vặc, hình bóng của Lâm Phong và các mỹ nhân như hòa vào nhau, tạo thành một khối vững chắc. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí mật chưa được giải đáp. Nhưng với quyết tâm cháy bỏng và sự đồng lòng của cả nhóm, họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả những gì Linh Giới rộng lớn này sắp mang đến.