Trong ánh trăng vằng vặc, hình bóng của Lâm Phong và các mỹ nhân như hòa vào nhau, tạo thành một khối vững chắc. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí mật chưa được giải đáp. Nhưng với quyết tâm cháy bỏng và sự đồng lòng của cả nhóm, họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả những gì Linh Giới rộng lớn này sắp mang đến.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương đêm còn vương lại trên những đỉnh núi xa xăm, Lâm Phong và các nàng đã khởi hành. Mục tiêu của họ không phải là một thành trì phồn hoa hay một môn phái ẩn dật, mà là một khu vực hiểm trở được Quỷ Diện Lang Quân nhắc đến trong ngọc giản tình báo: Mê Vụ Cổ Lâm. Theo lời gã, đây là một trong những vùng đất hoang dã nhất của Linh Giới, nơi linh khí dồi dào đến kinh người nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, và quan trọng hơn, có thể chứa đựng những manh mối về sự “dị biến” của linh khí mà Tần Nguyệt đã nhắc đến.
Khi nhóm người Lâm Phong đặt chân đến bìa rừng, một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy ma mị hiện ra trước mắt họ. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến nỗi một vòng tay người ôm không xuể, vươn thẳng lên trời xanh, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một tấm màn che khuất gần như toàn bộ ánh sáng mặt trời. Ánh sáng lọt qua kẽ lá chỉ còn là những vệt màu xanh nhạt yếu ớt, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc. Đặc biệt nhất là màn sương mù. Không phải sương mù bình thường, mà là một lớp sương màu xanh biếc, lượn lờ giữa những thân cây, lúc đặc lúc loãng, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Nó mang theo một hơi ẩm lạnh lẽo, thấm vào từng tế bào, khiến người ta có cảm giác như đang hít thở không khí của một thế giới khác.
“Đây chính là Mê Vụ Cổ Lâm mà Quỷ Diện Lang Quân nhắc tới. Linh khí ở đây... có chút dị thường.” Lâm Phong khẽ nhíu mày, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự cảnh giác cao độ. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tràn vào cơ thể. Chúng dồi dào đến không tưởng, đặc quánh như mật, nhưng lại không hề mang đến cảm giác thanh tịnh hay thuần khiết như linh khí ở Hạ Giới. Ngược lại, chúng tựa như những dòng xoáy hỗn độn, không ngừng va đập, giằng xé lẫn nhau, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Mùi của đất rừng ẩm mục, mùi hương lạ lẫm của các loài thực vật không rõ nguồn gốc, pha lẫn chút mùi tanh nồng của những sinh vật hoang dã, tất cả hòa quyện lại tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa quyến rũ vừa rợn người.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ quét qua khu rừng. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều chứa đựng sự sâu sắc và thấu triệt. “Quả nhiên không giống với Hạ Giới. Cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang giằng xé linh khí. Nó... không ổn định.” Nàng đưa tay ra, một luồng linh khí băng hàn thuần khiết ngưng tụ trên đầu ngón tay, rồi tan biến ngay lập tức khi tiếp xúc với linh khí hỗn loạn của Cổ Lâm, như một giọt nước rơi vào biển cả đầy sóng dữ. Sự tinh khiết của nàng dường như bị nuốt chửng bởi sự hỗn độn nơi đây.
Mộc Ly, hồn nhiên nhưng cũng rất nhạy bén, khẽ nhảy mũi một cái. Mái tóc nâu hạt dẻ của nàng lay động trong làn sương. “Mùi ở đây lạ quá, không giống rừng của ta. Có cái gì đó rất mạnh mẽ đang ẩn nấp.” Nàng nhắm mắt lại, cái mũi nhỏ xinh khẽ hít hà, dường như đang cố gắng phân tích từng tầng hương trong không khí. Là một tinh linh, nàng có sự kết nối bản năng với thiên nhiên, và sự hỗn loạn của linh khí nơi đây khiến nàng cảm thấy bất an. Linh Nhi, đứng cạnh Mộc Ly, cũng căng thẳng nắm chặt vạt áo của Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác nhìn khắp nơi.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Linh khí ở đây không chỉ dồi dào, mà còn mang theo một loại năng lượng nguyên thủy, hoang dã. Nó mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khó khống chế hơn. Điều này giải thích tại sao các linh thú ở Linh Giới lại cường đại đến vậy.” Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh biếc yếu ớt, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ. Một luồng kiếm ý thuần túy, sắc bén, như muốn xé toang màn sương mù, lan tỏa ra xung quanh. Cửu Thiên Huyền Kiếm, với bản chất là một thần binh thượng cổ, dường như cũng cảm nhận được sự đặc biệt của linh khí nơi đây, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và kiên nghị, đã thủ sẵn trường thương trong tay. Nàng khoác lên mình bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, tôn lên dáng người săn chắc và mạnh mẽ. “Cẩn thận, mọi người. Cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo chúng ta từ trong màn sương.” Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự cảnh giác cao độ của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm.
Tần Nguyệt, thanh lịch và thông thái, lấy ra một viên đan dược dưỡng thần đưa cho Hạ Vũ và Linh Nhi. “Chúng ta cần giữ vững tâm thần. Linh khí hỗn loạn có thể ảnh hưởng đến ý chí và nhận thức.” Nàng nhắc nhở, đồng thời khẽ điều động linh lực quanh mình, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình.
Hạ Vũ gật đầu, đôi mắt trong veo đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng vào Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng cầm lấy đan dược, đưa cho Linh Nhi một viên. “Chúng ta sẽ không sao đâu. Phu quân sẽ bảo vệ chúng ta.”
Lâm Phong mỉm cười trấn an các nàng, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khắc nghiệt của Linh Giới, nhưng thực tế còn vượt xa tưởng tượng. Sự khác biệt về linh khí không chỉ là về nồng độ, mà còn là về bản chất. Nếu ở Hạ Giới, linh khí tựa như dòng suối trong vắt, thì ở đây, nó là một dòng thác lũ cuồng nộ, đầy rẫy những xoáy nước ngầm chết người.
"Thôn Thiên Thử, đi trước dò đường." Lâm Phong ra lệnh. Con chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, chiêm chiếp một tiếng rồi biến thành một cái bóng trắng lướt đi trong màn sương, gần như vô hình. Nó là một trong những trợ thủ đắc lực nhất của Lâm Phong trong việc thăm dò địa hình hiểm trở.
Cả nhóm chậm rãi tiến vào Mê Vụ Cổ Lâm. Ngay lập tức, cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt trở nên rõ rệt hơn. Tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Tiếng gió rít qua kẽ lá không còn là tiếng xào xạc đơn thuần, mà biến thành những âm thanh the thé, tựa như tiếng thì thầm của vô số linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng lạ rỉ rả vang lên từ một góc nào đó, rồi lại đột ngột im bặt, tạo nên một sự tĩnh mịch đáng sợ. Mỗi bước chân của họ đều giẫm lên lớp lá mục dày cộp, phát ra tiếng sột soạt đơn điệu, càng làm nổi bật sự im lặng đến rợn người của khu rừng.
Lâm Phong mở rộng thần thức, nhưng màn sương xanh biếc kia dường như có khả năng chống lại thần thức rất mạnh, khiến phạm vi dò xét của hắn bị thu hẹp đáng kể. Hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức ẩn nấp trong rừng, mạnh có, yếu có, nhưng tất cả đều mang một vẻ hoang dã và hung hãn. Rõ ràng, đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mỗi gốc cây, mỗi tảng đá đều có thể ẩn chứa nguy hiểm chết người.
Hắn nhớ lại những gì Quỷ Diện Lang Quân đã nói về Mê Vụ Cổ Lâm: "Một vùng đất cổ xưa, nơi sự sống và cái chết hòa quyện, nơi linh khí biến dị đã tạo ra những sinh vật kỳ lạ và tài nguyên quý hiếm. Kẻ mạnh có thể tìm thấy cơ duyên, kẻ yếu chỉ có đường chết." Lâm Phong không phải kẻ yếu, nhưng hắn cũng không thể khinh suất. Hắn có trách nhiệm bảo vệ bảy người vợ của mình.
"Mọi người hãy giữ khoảng cách gần, không được tách rời," Lâm Phong dặn dò, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng uy nghiêm. Hắn đi đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên trong tay, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Tuyết Dao và Lam Yên đi ngay sau hắn, hai bên là Tần Nguyệt và Mộc Ly, Hạ Vũ và Linh Nhi được bảo vệ ở giữa. Thôn Thiên Thử thoắt ẩn thoắt hiện, liên tục truyền tín hiệu về cho Lâm Phong. Đây là đội hình tác chiến tối ưu nhất mà họ đã luyện tập qua vô vàn lần sinh tử ở Hạ Giới, và giờ đây, ở Linh Giới, nó càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Khi họ tiến sâu hơn vào rừng, những cây cổ thụ càng trở nên quái dị. Có cây thân cây xoắn vặn như những con mãng xà khổng lồ, rêu phong xanh thẫm phủ kín từ gốc đến ngọn. Có cây lại có những cành cây mục rỗng, tạo thành những cái hang đen ngòm, không biết ẩn chứa thứ gì bên trong. Mùi ẩm mốc và rêu phong càng lúc càng nồng nặc, đôi khi xen lẫn mùi nhựa cây lạ lùng, tạo ra một cảm giác khó chịu. Thôn Thiên Thử đột nhiên chiêm chiếp một tiếng, rồi dừng lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm về phía trước, báo hiệu nguy hiểm đang đến gần.
Lâm Phong lập tức nâng Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, kiếm ý ngưng tụ. "Cẩn thận!" Hắn khẽ nhắc. Gần như ngay lập tức, từ trong màn sương mù dày đặc phía trước, một đàn sinh vật màu xám tro, lượn lờ như những dải sương khói, đột ngột lao ra. Chúng có hình dáng giống chim ưng, nhưng toàn thân không có lông vũ, mà được tạo thành từ những luồng khí mù mịt, hư ảo. Đôi mắt chúng đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong màn sương.
"Linh Thứu Mê Vụ!" Lam Yên thốt lên, giọng nàng căng thẳng. Nàng đã từng đọc qua về loài linh thú này trong một cuốn cổ tịch về Linh Giới. Chúng là những sinh vật được sinh ra từ linh khí hỗn loạn của Mê Vụ Cổ Lâm, cực kỳ nhanh nhẹn và hung hãn, có thể xuyên qua các lớp phòng ngự vật lý một cách dễ dàng.
Đàn Linh Thứu Mê Vụ đông đúc, ít nhất cũng phải đến vài chục con, lao đến như một cơn lốc xoáy. Tiếng rít the thé của chúng vang vọng khắp khu rừng, xé toạc sự tĩnh mịch, khiến không khí trở nên căng như dây đàn.
"Thứ này... tốc độ quá nhanh! Khí tức của chúng cũng không tầm thường." Lam Yên không hổ là chiến binh, phản ứng cực nhanh. Trường thương của nàng quét ngang, tạo thành một vòng sáng bảo vệ vững chắc. Một vài con Linh Thứu đâm vào vòng sáng, thân thể sương mù của chúng bị bật ngược trở lại, nhưng không hề bị thương tổn vật lý đáng kể.
"Chúng có vẻ bị kích thích bởi linh khí xung quanh. Hãy cẩn thận, chiêu thức vật lý không hiệu quả hoàn toàn!" Tần Nguyệt nhanh chóng phân tích, tay nàng đã bắt đầu kết ấn, chuẩn bị một pháp trận phòng ngự. Nàng hiểu rằng đối phó với những sinh vật được tạo thành từ linh khí cần phải dùng đến pháp thuật hoặc linh lực có tính chất đặc biệt.
Lâm Phong gầm nhẹ. "Đừng khinh địch, linh thú Linh Giới không giống Hạ Giới. Phối hợp lại!" Hắn lao lên trước, Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, một luồng kiếm khí màu xanh biếc hóa thành một con rồng nhỏ, gầm thét lao vào đàn Linh Thứu. Kiếm khí của Cửu Thiên Huyền Kiếm không chỉ có sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí kiếm đạo của Lâm Phong, có thể tác động đến linh hồn và bản chất năng lượng của đối thủ.
Con rồng kiếm khí xuyên qua đàn Linh Thứu, xé toạc vài con thành những dải sương mù tan biến vào không khí. Tuy nhiên, những con khác vẫn nhanh chóng lấp vào khoảng trống, đôi mắt đỏ rực không chút sợ hãi. Chúng lao vào Lâm Phong, móng vuốt sắc nhọn không ngừng tấn công, dù không gây ra vết thương lớn nhưng lại mang theo một luồng linh khí hỗn loạn, ăn mòn lớp linh lực bảo vệ của hắn.
Lam Yên gầm lên, trường thương trong tay nàng biến ảo khôn lường, vừa công vừa thủ. Nàng như một bức tường thép vững chắc, chặn đứng những đợt tấn công từ phía trước, bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn đánh lén. Từng cú đâm, từng cú quét của nàng đều mang theo sức mạnh kinh người, đánh bay những con Linh Thứu dám lại gần.
Phía sau, Tuyết Dao đã ra tay. Nàng khẽ vung tay, hàng loạt mũi băng nhọn hoắt, sắc bén như dao cạo, bắn ra như mưa. Những mũi băng này không chỉ có sức mạnh vật lý mà còn mang theo linh khí băng hàn cực độ, khi xuyên qua thân thể sương mù của Linh Thứu, chúng lập tức đông cứng một phần linh khí bên trong, khiến chúng trở nên chậm chạp và dễ bị tổn thương hơn. Một vài con Linh Thứu bị đóng băng hoàn toàn, rơi xuống đất vỡ tan thành những mảnh vụn băng giá.
Mộc Ly cũng không đứng yên. Nàng khẽ nhẩm chú, từ dưới lòng đất, vô số dây leo xanh biếc, cứng cáp như thép, vươn lên quấn chặt lấy những con Linh Thứu đang cố gắng vượt qua vòng bảo vệ. Dây leo của nàng không chỉ trói buộc, mà còn có thể hấp thụ linh khí của đối thủ, khiến những con Linh Thứu bị quấn chặt dần yếu đi, đôi mắt đỏ rực của chúng mờ đi. Nàng còn tạo ra những bông hoa độc tố, phun ra làn khói màu tím nhạt, khiến những con Linh Thứu hít phải lập tức loạng choạng, mất phương hướng.
Tần Nguyệt thì tập trung vào việc hỗ trợ. Nàng nhanh chóng bày ra một pháp trận nhỏ, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, giúp thanh lọc linh khí hỗn loạn xung quanh, giảm bớt áp lực lên tâm thần của mọi người. Đồng thời, nàng liên tục tung ra những viên đan dược hồi phục, giúp cả nhóm nhanh chóng bổ sung linh lực và chữa trị những vết thương nhỏ. Thỉnh thoảng, nàng cũng tung ra những lá bùa phong ấn, tạm thời giam cầm một vài con Linh Thứu quá hung hãn.
Hạ Vũ và Linh Nhi cũng không hề vô dụng. Hạ Vũ tập trung linh lực, tạo ra một lớp màng bảo vệ mỏng nhưng kiên cố xung quanh cả nhóm, giúp họ chống lại những đòn tấn công bất ngờ từ đàn Linh Thứu. Linh Nhi, với trực giác nhạy bén, liên tục chỉ ra những điểm yếu hoặc hướng tấn công của đàn Linh Thứu cho Lâm Phong, giúp hắn đưa ra những quyết định chính xác hơn trong chiến đấu.
Trận chiến diễn ra căng thẳng. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng băng giá vỡ vụn, tiếng dây leo quấn siết, tiếng rít thảm thiết của Linh Thứu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc giữa lòng Mê Vụ Cổ Lâm. Lâm Phong như một vị thần chiến tranh, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn biến ảo khôn lường, mỗi kiếm chiêu đều mang theo uy lực kinh thiên động địa. Hắn liên tục di chuyển, phối hợp ăn ý với các nàng, tạo thành một vòng tròn chiến đấu hoàn hảo.
Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, đàn Linh Thứu Mê Vụ cuối cùng cũng phải rút lui. Chúng để lại hàng chục cái xác sương mù tan biến, nhưng phần lớn vẫn còn nguyên vẹn, rít lên những tiếng thảm thiết rồi nhanh chóng hòa vào màn sương mù dày đặc, biến mất không dấu vết.
Lâm Phong thở phào một hơi, thu kiếm về. "Xem ra, chúng ta đã đánh giá thấp linh thú Linh Giới rồi." Hắn nhìn quanh một lượt, các nàng đều có chút mệt mỏi, linh lực tiêu hao không ít, nhưng không ai bị thương nặng. Sự phối hợp ăn ý của cả nhóm đã cứu họ khỏi một trận chiến cam go hơn.
"Thực lực của chúng không hề yếu, đặc biệt là khả năng xuyên thấu và sự miễn nhiễm với đòn vật lý thông thường." Tuyết Dao nhận xét, giọng nàng vẫn bình tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ suy tư.
Lam Yên gật đầu đồng tình. "Nếu không có băng thuật của Dao nhi và đan dược của Nguyệt nhi, e rằng chúng ta sẽ tốn nhiều sức lực hơn nữa."
Mộc Ly ngồi bệt xuống một gốc cây, hơi thở hổn hển. "Ta ghét cái mùi này! Và những con chim ma quái đó, thật đáng sợ!" Nàng lắc đầu, nhưng trong đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ hào hứng của một cuộc phiêu lưu.
"Linh Giới này... đúng là một thử thách lớn." Tần Nguyệt khẽ nói, tay nàng đặt lên ngực, cảm nhận sự dao động của linh khí. "Tuy nhiên, sức mạnh của chúng ta cũng đã tiến bộ rất nhiều kể từ khi thăng giới. Chúng ta có thể đối phó được."
Lâm Phong gật đầu. Hắn cảm thấy mình đã đột phá được một giới hạn vô hình trong trận chiến vừa rồi. Đối mặt với những sinh vật được hình thành từ linh khí hỗn loạn, hắn không chỉ phải dựa vào sức mạnh thuần túy, mà còn phải dùng đến sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của linh khí, về cách kiểm soát và chuyển hóa chúng. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, không có gì là không thể vượt qua.
Sau trận chiến, bầu không khí trong Mê Vụ Cổ Lâm dường như càng trở nên tĩnh mịch hơn. Tiếng gió hú qua các thân cây mục rỗng nghe càng rõ, tiếng nước nhỏ giọt từ cành lá, và tiếng rít nhẹ của một sinh vật nào đó ẩn trong màn sương khiến mọi người không dám lơ là cảnh giác. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong, mùi nhựa cây lạ, đôi khi thoang thoảng mùi máu tanh từ những con Linh Thứu vừa bị tiêu diệt, tất cả đều nhắc nhở họ về sự nguy hiểm luôn rình rập.
"Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và điều tức." Lâm Phong ra lệnh. Thôn Thiên Thử, sau khi làm tròn nhiệm vụ cảnh báo, lại lanh lợi chạy đi trước, mũi nó liên tục đánh hơi, tìm kiếm. Cuối cùng, nó dẫn cả nhóm đến một khe nứt ngầm, ẩn mình dưới một tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu xanh.
Cả nhóm cẩn thận tiến vào khe nứt. Bên trong, không khí mát mẻ hơn, không còn bị ảnh hưởng bởi màn sương mù dày đặc bên trên. Tiếng nước ngầm chảy róc rách vọng lại từ sâu bên trong, tạo nên một âm thanh êm dịu, dễ chịu hơn nhiều so với tiếng gió hú bên ngoài. Mùi đất ẩm, mùi khoáng vật lạ, mùi rêu phong, và một mùi thảo dược dịu nhẹ thoang thoảng, mang đến cảm giác an toàn và dễ chịu. Dù vẫn ẩn chứa vẻ bí ẩn, nhưng linh khí tại đây tinh khiết hơn một chút, mặc dù Lâm Phong vẫn cảm nhận được những gợn sóng bất thường trong đó, như thể có một dòng chảy ngầm đang cố gắng xé toạc sự ổn định.
Lâm Phong cùng các nàng ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, khôi phục linh lực đã tiêu hao trong trận chiến. Tần Nguyệt nhanh chóng kiểm tra tình trạng của mọi người, phát hiện không ai bị thương tổn nghiêm trọng, chỉ là linh lực cạn kiệt. Nàng lấy ra vài viên đan dược hồi phục cao cấp, phân phát cho từng người.
Trong lúc đó, Thôn Thiên Thử đột nhiên chiêm chiếp phấn khích, nó chạy lăng xăng đến một góc tối trong khe nứt, dùng cái mũi nhỏ của mình cọ cọ vào một loại thực vật kỳ lạ. Lâm Phong và các nàng tò mò lại gần.
Đó là một loại linh thảo vô cùng đặc biệt. Thân cây của nó mảnh mai, nhưng lại phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, tựa như những đốm lửa ma trơi lơ lửng trong không gian tối tăm. Lá cây của nó không phải là lá cây bình thường, mà lấp lánh như những tinh thể pha lê trong suốt, bên trong dường như có những dòng linh khí nhỏ đang cuộn chảy. Toàn bộ cây linh thảo tỏa ra một luồng khí tức dịu nhẹ, thanh khiết, nhưng khi Tần Nguyệt chạm vào, nàng lại cảm thấy một năng lượng không ổn định, như một dòng điện xoáy nhỏ đang âm ỉ bên trong.
Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Nàng cẩn thận dùng một chiếc nhíp nhỏ, ngắt lấy một cành cây nhỏ, đưa lên mũi ngửi, rồi lại dùng linh lực thăm dò. “Loại linh thảo này... thật kỳ lạ. Nó có thể thanh lọc linh khí hỗn loạn của Mê Vụ Cổ Lâm, nhưng đồng thời, bên trong nó lại chứa một nguồn năng lượng không ổn định, như thể nó hấp thụ sự hỗn loạn đó và cố gắng chuyển hóa, nhưng không hoàn toàn thành công.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự suy tư sâu sắc. “Nó giống như một bộ lọc, nhưng lại là một bộ lọc không hoàn hảo.”
Lâm Phong cầm lấy một chiếc lá tinh thể, cảm nhận năng lượng dao động bên trong. “Đây chính là sự khác biệt của Linh Giới. Cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành, thậm chí ẩn chứa trong cùng một thứ.” Hắn khẽ nói, ánh mắt xa xăm, dường như đang nhìn xuyên qua khe nứt, nhìn ra cả Linh Giới rộng lớn. “Ở Hạ Giới, linh thảo thường thuần túy một loại năng lượng nhất định. Nhưng ở đây, sự hỗn loạn của linh khí đã tạo ra những loài thực vật có khả năng đặc biệt, vừa có ích vừa tiềm ẩn nguy hiểm. Sự 'dị biến' này không chỉ là của linh khí, mà còn là của cả hệ sinh thái.”
Mộc Ly tròn mắt, tò mò hỏi, "Vậy là ăn nó có thể mạnh hơn, nhưng cũng có thể... nổ tung sao?" Nàng cười khúc khích, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cây linh thảo phát sáng.
"Không đến mức nổ tung, nhưng nếu không cẩn thận, nó có thể gây nhiễu loạn kinh mạch, thậm chí là tẩu hỏa nhập ma nếu tu vi không đủ để trấn áp nguồn năng lượng hỗn loạn bên trong." Tần Nguyệt giải thích, nàng cẩn thận thu thập một ít linh thảo vào một chiếc hộp ngọc để nghiên cứu thêm. Nàng tin rằng việc tìm hiểu về loài linh thảo này có thể mang lại những manh mối quan trọng về bản chất của linh khí Linh Giới và lời nguyền cổ xưa mà Quỷ Diện Lang Quân đã nhắc đến.
Lâm Phong ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, nhưng tâm trí hắn lại không ngừng vận động. Hắn cảm nhận sự vận hành của linh khí Linh Giới, so sánh nó với Hạ Giới. Sự hỗn loạn của linh khí không phải là ngẫu nhiên. Nó dường như là kết quả của một sự kiện nào đó, một vết thương sâu sắc mà Linh Giới đã phải chịu đựng. Chẳng lẽ, điều này có liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt' mà các truyền thuyết Hạ Giới nhắc tới? Hoặc là một thế lực nào đó đã cố tình làm biến đổi linh khí để phục vụ mục đích riêng?
Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu Lâm Phong. Hắn chợt nhớ đến lời của Quỷ Diện Lang Quân về 'Vô Song Kiếm Thể' của Diệp Vô Song và 'lời nguyền cổ xưa' của Cổ Thanh Nguyệt. Cả hai đều là những hiện tượng đặc biệt, dường như cũng là sản phẩm của sự 'dị biến' nào đó, hoặc là một phần của kế hoạch lớn hơn. Nếu linh khí hỗn loạn có thể tạo ra những loài linh thảo đặc biệt như thế này, vậy thì nó có thể tạo ra những thiên tài đặc biệt, hay những lời nguyền khó hiểu, cũng là điều dễ hiểu.
Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc. Hắn đã nhận ra rằng, Linh Giới không chỉ là một thế giới rộng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, mà còn là một thế giới phức tạp hơn, ẩn chứa nhiều bí mật và cạm bẫy hơn. Để tồn tại và phát triển ở đây, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thông thái, sự kiên định, và khả năng thích nghi phi thường.
Hắn nhìn các nàng, tất cả đều đang tĩnh tâm điều tức, hoặc lặng lẽ quan sát xung quanh. Sự phối hợp ăn ý của họ trong trận chiến vừa rồi, sự tin tưởng tuyệt đối dành cho hắn, chính là sức mạnh lớn nhất của Lâm Phong. ‘Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.’ Hắn tự nhủ. Sức mạnh thật sự không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ ý chí, từ tình cảm, từ sự đồng lòng của những người thân yêu.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm Phong. “Đừng lo lắng, các nàng. Dù Linh Giới có khắc nghiệt đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Hắn khẽ nói, giọng nói đầy tự tin và ấm áp, xua tan đi chút lo lắng còn vương lại trong lòng các nàng. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn cơ duyên và thử thách đang chờ đợi chúng ta. Nhưng ta tin rằng, với Huyễn Mặc Chi Đạo của chúng ta, chúng ta sẽ Duy Ngã Độc Tôn!”
Lâm Phong lại nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyết. Lần này, hắn không chỉ hấp thu linh khí xung quanh, mà còn cố gắng phân tích, thấu hiểu sự hỗn loạn trong đó. Hắn muốn biến sự hỗn loạn thành sức mạnh, biến nguy hiểm thành cơ duyên. Đây chính là bản chất của nghịch thiên cải mệnh, của tu giả nghịch mệnh. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong đan điền, linh khí hỗn loạn của Linh Giới dần được công pháp của hắn thanh lọc, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn mang theo một chút "hoang dã" đặc trưng của Linh Giới. Hắn biết, đây là một quá trình lâu dài, nhưng hắn đã tìm thấy con đường của mình.
Trong bóng tối của khe nứt ngầm, ánh sáng xanh yếu ớt từ cây linh thảo kia như một ngọn đèn dẫn lối, soi sáng con đường chông gai phía trước cho Lâm Phong và các nàng. Họ đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho những bí mật cổ xưa của Linh Giới đang dần được hé lộ.