Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 374

Thanh Phong Chỉ Lộ: Bí Pháp Thích Ứng Linh Giới

4528 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và các mỹ nhân gặp gỡ một cao nhân ẩn sĩ, Ẩn Giả Thanh Phong, người có kiến thức sâu rộng về Linh Giới và linh khí.,Lâm Phong được truyền thụ một phương pháp tu luyện đặc biệt, giúp chàng thích nghi nhanh chóng với môi trường linh khí phức tạp và dị biến của Linh Giới.,Hệ thống hóa sự hiểu biết của Lâm Phong về linh khí Linh Giới, mở ra con đường tu luyện hiệu quả hơn.,Tiếp tục gieo mầm foreshadowing về các bí mật cổ xưa của Linh Giới và sự bất ổn tiềm tàng của linh khí, liên kết đến Đại Địa Phân Liệt.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Ẩn Giả Thanh Phong
Mood: Mysterious, reflective, hopeful, educational, slightly awe-inspiring
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc. Hắn đã nhận ra rằng, Linh Giới không chỉ là một thế giới rộng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, mà còn là một thế giới phức tạp hơn, ẩn chứa nhiều bí mật và cạm bẫy hơn. Để tồn tại và phát triển ở đây, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thông thái, sự kiên định, và khả năng thích nghi phi thường.

Hắn nhìn các nàng, tất cả đều đang tĩnh tâm điều tức, hoặc lặng lẽ quan sát xung quanh. Sự phối hợp ăn ý của họ trong trận chiến vừa rồi, sự tin tưởng tuyệt đối dành cho hắn, chính là sức mạnh lớn nhất của Lâm Phong. ‘Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.’ Hắn tự nhủ. Sức mạnh thật sự không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ ý chí, từ tình cảm, từ sự đồng lòng của những người thân yêu.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm Phong. “Đừng lo lắng, các nàng. Dù Linh Giới có khắc nghiệt đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Hắn khẽ nói, giọng nói đầy tự tin và ấm áp, xua tan đi chút lo lắng còn vương lại trong lòng các nàng. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn cơ duyên và thử thách đang chờ đợi chúng ta. Nhưng ta tin rằng, với Huyễn Mặc Chi Đạo của chúng ta, chúng ta sẽ Duy Ngã Độc Tôn!”

Lâm Phong lại nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyết. Lần này, hắn không chỉ hấp thu linh khí xung quanh, mà còn cố gắng phân tích, thấu hiểu sự hỗn loạn trong đó. Hắn muốn biến sự hỗn loạn thành sức mạnh, biến nguy hiểm thành cơ duyên. Đây chính là bản chất của nghịch thiên cải mệnh, của tu giả nghịch mệnh. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong đan điền, linh khí hỗn loạn của Linh Giới dần được công pháp của hắn thanh lọc, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn mang theo một chút "hoang dã" đặc trưng của Linh Giới. Hắn biết, đây là một quá trình lâu dài, nhưng hắn đã tìm thấy con đường của mình.

Trong bóng tối của khe nứt ngầm, ánh sáng xanh yếu ớt từ cây linh thảo kia như một ngọn đèn dẫn lối, soi sáng con đường chông gai phía trước cho Lâm Phong và các nàng. Họ đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho những bí mật cổ xưa của Linh Giới đang dần được hé lộ.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng lung linh trên nền đất ẩm ướt, nhóm Lâm Phong quyết định rời khỏi Mê Vụ Cổ Lâm. Mặc dù khu rừng này ẩn chứa nhiều điều thú vị, nhưng sự hỗn loạn của linh khí và những sinh vật kỳ dị khiến việc lưu lại lâu dài không phải là một lựa chọn lý tưởng. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt và đôi mắt to tròn lấp lánh, đã trở nên hoạt bát hơn hẳn sau một đêm nghỉ ngơi, chốc chốc lại kêu chiêm chiếp, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn như đang dẫn đường.

Cả nhóm đi theo một con đường mòn nhỏ, dường như ít người qua lại, dần dần dẫn họ ra khỏi vùng lõi của Mê Vụ Cổ Lâm, tiến vào một khu rừng khác gọi là Rừng Cổ Mộc. Nơi đây, linh khí tuy vẫn nồng đậm hơn Hạ Giới, nhưng đã bớt đi phần nào sự hỗn loạn khó chịu. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ cao vút, tiếng côn trùng rả rích ẩn mình trong thảm lá khô, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi lá cây mục rữa xen lẫn mùi gỗ mục và nấm rừng đặc trưng xộc vào khứu giác, mang lại cảm giác hoang sơ nhưng cũng đầy sức sống. Không khí trong lành, mát mẻ, và có chút ẩm ướt, khiến tâm trạng mọi người cũng trở nên thư thái hơn nhiều.

Đang đi, Thôn Thiên Thử vốn đang chạy nhảy phía trước bỗng nhiên dừng lại đột ngột. Đôi mắt long lanh của nó nheo lại, cái mũi nhỏ xinh không ngừng đánh hơi, rồi nó phát ra một tiếng "chiêm chiếp" đầy cảnh giác, bộ lông trắng muốt dựng đứng. Nó ngoảnh đầu lại nhìn Lâm Phong, rồi lại chỉ về một hướng khác, nơi mà những tán cây cổ thụ dường như rậm rạp hơn, ánh sáng khó lọt qua hơn.

Lâm Phong nhíu mày, cảm nhận một luồng linh khí kỳ lạ đang tỏa ra từ hướng đó. Nó không giống như linh khí thuần túy của Hạ Giới, cũng không hoàn toàn giống sự hỗn loạn mà hắn đã trải nghiệm trong Mê Vụ Cổ Lâm. Nó giống như một dòng chảy vô hình, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ dị, dường như đang "nuốt chửng" những linh khí thuộc tính khác xung quanh, tạo ra một vùng chân không linh khí vô hình.

“Thôn Thiên, ngươi cảm thấy gì sao? Luồng linh khí này... thật kỳ lạ,” Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm xuống, ánh mắt đầy sự tò mò và cảnh giác. Hắn đã từng đối mặt với vô số loại linh khí, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được một luồng năng lượng như vậy. Nó không mang tính công kích rõ ràng, nhưng lại tạo ra một cảm giác bất an sâu sắc.

Tần Nguyệt bước tới gần Lâm Phong, đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên sự suy tư. Nàng là người có kiến thức uyên bác nhất trong số các nàng, và cũng là người nhạy cảm nhất với các loại năng lượng. “Đúng vậy, nó không thuần túy, nhưng cũng không hẳn là tà ác. Nó giống như một sự hỗn độn đang tự điều chỉnh... hay đúng hơn là đang ‘đồng hóa’ các loại linh khí khác vào chính nó.”

“Đồng hóa sao?” Mộc Ly, với bản tính hoạt bát và tò mò, không giấu nổi sự ngạc nhiên. Nàng là một yêu tu, có giác quan nhạy bén với linh khí tự nhiên, nhưng cả nàng cũng chưa từng gặp phải hiện tượng này. “Thật thú vị! Liệu nó có thể giúp chúng ta tu luyện nhanh hơn không?”

Lam Yên cảnh giác nhìn xung quanh, tay đã đặt lên chuôi trường đao. Nàng không cảm nhận được sự nguy hiểm trực tiếp, nhưng bản năng chiến đấu của nàng mách bảo rằng bất cứ điều gì kỳ lạ ở Linh Giới đều cần được đối xử bằng sự thận trọng tối đa. “Bất cứ thứ gì có khả năng ‘đồng hóa’ đều tiềm ẩn nguy hiểm. Chúng ta không biết bản chất của nó.” Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự cương trực thường thấy.

Hạ Vũ lo lắng nắm lấy tay Linh Nhi, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ bất an. “Ca ca, hay chúng ta đừng đến gần đó? Lỡ có chuyện gì không hay thì sao?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm. Linh Nhi cũng dụi đầu vào tay Hạ Vũ, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng có chút sợ hãi trước điều chưa biết.

Tuyết Dao im lặng quan sát, đôi mắt sắc lạnh quét qua khu vực linh khí dị thường. Nàng không nói nhiều, nhưng sự trầm tĩnh của nàng lại mang một sức nặng riêng. Nàng tin vào phán đoán của Lâm Phong, nhưng cũng luôn giữ sự cảnh giác cao độ.

Lâm Phong gật đầu với Lam Yên và Hạ Vũ, trấn an các nàng. Hắn hiểu sự lo lắng của họ. Tuy nhiên, bản tính tò mò và khát khao khám phá những điều mới lạ, cùng với ý muốn thấu hiểu sâu hơn về Linh Giới, đã thôi thúc hắn. “Không sao đâu. Chúng ta sẽ cẩn thận. Linh Giới này đầy rẫy những điều kỳ lạ, và nếu chúng ta muốn đứng vững ở đây, chúng ta phải học cách đối mặt và thấu hiểu chúng. Huống hồ, Thôn Thiên Thử có vẻ không quá sợ hãi, chỉ là tò mò thôi.” Hắn khẽ vỗ đầu Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ kêu chiêm chiếp đáp lại, như đồng tình với chủ nhân.

Thôn Thiên Thử dẫn đầu, Lâm Phong theo sát phía sau, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển trong đan điền, cố gắng dùng công pháp của mình để phân tích và cảm nhận luồng linh khí dị thường đó một cách sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy một sự hấp dẫn lạ kỳ từ luồng năng lượng này, như thể nó đang gọi mời hắn khám phá bí mật ẩn sâu bên trong. Hắn đã từng dung hợp các loại năng lượng khác nhau, liệu có phải đây là một cơ duyên khác để hắn tiến xa hơn trên con đường Huyễn Mặc Chi Đạo? Các nàng cũng cẩn trọng bước theo, Lam Yên đi cuối cùng, bảo vệ hậu phương.

Càng tiến sâu vào khu vực đó, không khí càng trở nên tĩnh mịch. Tiếng chim hót dần im bặt, tiếng côn trùng cũng không còn nghe thấy nữa, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của họ và tiếng lá khô sột soạt. Luồng linh khí dị thường ngày càng mạnh mẽ, tạo nên một áp lực vô hình, nhưng kỳ lạ thay, nó lại không gây ra cảm giác khó chịu mà chỉ khiến người ta cảm thấy một sự trống rỗng, như thể tất cả các loại linh khí khác đều đã bị hút cạn. Cây cối xung quanh cũng có vẻ cằn cỗi hơn, nhưng không phải vì thiếu linh khí, mà vì một sự biến đổi nào đó đã diễn ra.

Lâm Phong dừng lại trước một vách đá lớn, bị rêu phong bao phủ dày đặc. Luồng linh khí kỳ lạ dường như phát ra từ chính vách đá này. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo và hỗn độn truyền qua lòng bàn tay. Huyễn Mặc Quyển tự động vận chuyển nhanh hơn, cố gắng hấp thu và phân tích. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng chảy linh khí, và bất chợt, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Hắn như thấy một dòng sông lớn, nơi vô số dòng suối nhỏ đổ vào, tạo nên một xoáy nước khổng lồ, vừa hỗn loạn lại vừa có trật tự riêng.

“Ta cảm thấy… có một cái gì đó ẩn sâu bên trong. Một nơi ẩn giấu,” Lâm Phong lẩm bẩm, mở mắt ra, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Hắn nhìn kỹ vách đá, nhận ra một vài dấu vết mờ nhạt, như thể có một cánh cửa vô hình đang ẩn mình.

Tần Nguyệt cũng tiến lên, cẩn thận quan sát. “Linh khí này, nó tựa như một lớp vỏ bảo vệ, che giấu sự tồn tại của một không gian khác. Chỉ có những người có thể ‘dung hòa’ nó, hoặc ít nhất là không bị nó ‘đồng hóa’, mới có thể phát hiện ra.”

Lam Yên dùng trường đao gõ nhẹ vào vách đá, âm thanh trầm đục vang lên, không hề có vẻ rỗng. “Nếu có động phủ, nó phải được che giấu rất kỹ.”

Thôn Thiên Thử lúc này lại nhảy lên vai Lâm Phong, cái mũi nhỏ xinh không ngừng hít hà, rồi chỉ vào một điểm trên vách đá. Lâm Phong theo hướng chỉ của nó, dùng linh lực đẩy nhẹ. Không có gì xảy ra. Hắn thử vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, để linh khí hỗn loạn trong đan điền của mình cộng hưởng với linh khí bên ngoài, rồi lại đẩy một luồng linh lực vào điểm đó.

Lần này, một gợn sóng vô hình lan tỏa trên vách đá. Rêu phong và đất đá như tan chảy, để lộ ra một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người lách qua. Một luồng linh khí tinh khiết, mát lạnh, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn bên ngoài, phả ra từ khe hở đó. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Đây không phải là một động phủ bình thường.

“Có vẻ như chúng ta đã tìm thấy một nơi thú vị,” Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự thích thú. “Đi thôi, các nàng. Cơ duyên có lẽ đang chờ đợi chúng ta bên trong.”

***

Lách mình qua khe hở hẹp, nhóm Lâm Phong bước vào một không gian hoàn toàn khác biệt. Không còn tiếng chim hót hay côn trùng rả rích, thay vào đó là tiếng gió lùa qua khe đá nhẹ nhàng, tạo thành những âm thanh vi vút như một bản nhạc cổ xưa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mạch ngầm trên vách đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu trầm lắng, êm tai. Mùi đất ẩm đặc trưng của hang động hòa quyện với mùi đá mát lạnh và một hương thơm thoang thoảng của thảo dược thanh khiết, tinh tế đến lạ thường.

Ánh sáng dịu nhẹ từ một khe hở trên vách đá chiếu vào, rọi sáng một góc động phủ, nơi một lão giả râu tóc bạc phơ như sương, dáng người gầy gò nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn, đang ngồi thiền trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ. Ông khoác trên mình một chiếc áo vải thô màu xám tro, trông vô cùng giản dị, nhưng lại toát lên một khí chất ung dung tự tại, thoát tục.

Khi Lâm Phong và các nàng vừa bước vào, lão giả từ từ mở mắt. Đôi mắt tinh anh như sao trời của ông quét qua từng người một, dừng lại lâu nhất trên Lâm Phong. Một nụ cười khó hiểu nở trên khuôn mặt gầy gò của ông, nhưng lại mang theo sự thân thiện và một chút hài hước.

“Khách đến từ phương xa, linh khí các ngươi mang theo thật khác biệt... đặc biệt là tiểu tử ngươi,” Ẩn Giả Thanh Phong nhẹ giọng nói, giọng nói của ông trầm ấm, mang theo chút âm vang của thời gian. “Thân mang huyết mạch cổ xưa, công pháp nghịch thiên, lại còn dung hòa với linh khí hỗn tạp của Linh Giới. Thú vị, thật thú vị!” Ông khẽ gật đầu, như thể đã nhìn thấu mọi bí mật của Lâm Phong chỉ qua một cái nhìn.

Lâm Phong hơi sững sờ trước những lời của lão giả. Hắn biết mình không hề che giấu, nhưng để một người vừa gặp đã có thể nhận ra nhiều điều như vậy về hắn, thì tu vi của lão giả này chắc chắn không thể đo lường được. Trong lòng hắn dâng lên sự kính trọng sâu sắc. Hắn cúi người thi lễ, các nàng cũng theo đó mà cúi đầu.

“Vãn bối Lâm Phong, xin mạo muội làm phiền tiền bối,” Lâm Phong cung kính đáp lời. “Chúng tôi vô tình lạc bước vào đây. Mong tiền bối chỉ giáo về linh khí dị biến của Linh Giới. Vãn bối cảm thấy nó ẩn chứa nhiều điều kỳ lạ mà chúng tôi chưa thể lý giải.”

Tần Nguyệt cũng tiến lên một bước, khuôn mặt phúc hậu của nàng lộ vẻ nghiêm túc. “Tiền bối, liệu ngài có biết về nguyên nhân của sự dị biến này không? Vãn bối đã thu thập một số linh thảo tại Mê Vụ Cổ Lâm, chúng mang những đặc tính kỳ lạ, dường như là kết quả của sự hỗn loạn linh khí này.” Nàng đưa ra chiếc hộp ngọc chứa linh thảo đã thu thập được.

Ẩn Giả Thanh Phong khẽ phất tay, mời nhóm Lâm Phong ngồi xuống trên những tảng đá phẳng lì xung quanh. Ông nhìn chiếc hộp ngọc trong tay Tần Nguyệt, đôi mắt tinh anh như xuyên thấu mọi thứ. “Không cần quá căng thẳng. Nơi này là động phủ vô danh của lão phu, không có gì nguy hiểm. Linh thảo này, đúng là sản vật của linh khí dị biến. Nó không phải là một hiện tượng mới mẻ ở Linh Giới, chỉ là các ngươi mới thăng giới lên, chưa có cơ hội tìm hiểu sâu mà thôi.”

Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà thảo mộc tỏa hương thơm ngát từ một ấm trà cổ xưa đặt trên bàn cờ cũ kỹ gần đó. Không khí trong động phủ trở nên thanh bình và tĩnh mịch hơn. Mùi thảo dược thanh khiết từ khu vườn nhỏ bên ngoài động phủ, mà họ không hề để ý lúc bước vào, giờ đây lại càng rõ rệt, hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không gian thật sự an yên.

“Sự dị biến của linh khí Linh Giới, nguồn gốc của nó phải truy ngược về thời kỳ Đại Địa Phân Liệt,” Ẩn Giả Thanh Phong bắt đầu kể, giọng điệu của ông trầm bổng, như đang dẫn dắt họ ngược dòng thời gian. “Khi đó, Linh Giới bị xé toạc thành vô số mảnh, các vị diện va chạm, không gian vặn vẹo, tạo ra những vết nứt khổng lồ. Linh khí từ các vị diện khác, từ những không gian hỗn độn, từ cả những nơi không thuộc về bất kỳ giới nào, đã tràn vào. Chúng hòa trộn, va đập, xung đột, tạo nên sự hỗn loạn mà các ngươi đang cảm nhận.”

Lâm Phong chăm chú lắng nghe, mọi giác quan của hắn đều tập trung vào lời nói của lão giả. Hắn đã từng nghe về Đại Địa Phân Liệt qua các truyền thuyết ở Hạ Giới, nhưng chưa bao giờ được nghe một cách chi tiết và rõ ràng đến vậy.

“Nhưng đó chỉ là một phần nguyên nhân,” Ẩn Giả Thanh Phong tiếp tục, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy những bí mật cổ xưa. “Sự hỗn loạn này còn bị ảnh hưởng bởi một thế lực khác, một thế lực cổ xưa đã tồn tại từ trước khi Linh Giới hình thành, thậm chí là trước khi khái niệm ‘giới’ được định nghĩa. Chúng ta gọi nó là ‘Thiên Đạo’, nhưng thực chất, nó không phải là Thiên Đạo mà các ngươi vẫn thường biết. Nó là một thực thể, hay một ý chí, đang cố gắng điều chỉnh, hoặc thậm chí là thao túng vận mệnh của vạn vật, bao gồm cả linh khí. Sự ‘dị biến’ này, ở một khía cạnh nào đó, là cách ‘Thiên Đạo’ này thử nghiệm, hoặc tạo ra những điều kiện đặc biệt để phục vụ cho mục đích của nó.”

Các nàng đều lộ vẻ kinh ngạc. Mộc Ly tròn mắt, không thể tin được vào những gì mình vừa nghe. Lam Yên nhíu mày, cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Hạ Vũ và Linh Nhi thì nép sát vào nhau, cảm thấy sợ hãi trước một thế lực vô hình và to lớn như vậy. Ngay cả Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng không khỏi rùng mình.

Lâm Phong lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Những lời của Quỷ Diện Lang Quân về 'Thiên Đạo' và 'lời nguyền cổ xưa' của Cổ Thanh Nguyệt, cùng với 'Vô Song Kiếm Thể' của Diệp Vô Song, giờ đây dường như có một sự liên kết rõ ràng với những gì Ẩn Giả Thanh Phong vừa nói. Một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn đang dần hiện ra trước mắt hắn, về một âm mưu, một sự thao túng đã kéo dài hàng vạn năm.

“Vậy, liệu có cách nào để đối phó với sự hỗn loạn này không, thưa tiền bối?” Lâm Phong hỏi, giọng nói hắn trầm xuống, mang theo sự kiên định. “Hay chúng ta chỉ có thể chấp nhận và bị nó ảnh hưởng?”

Ẩn Giả Thanh Phong nhìn Lâm Phong, nụ cười trên môi ông sâu hơn. “Ngươi, tiểu tử, lại có thể hỏi được câu này. Người thường chỉ sợ hãi và tìm cách tránh né, nhưng ngươi lại muốn đối phó. Đó là lý do tại sao ta nói ngươi thú vị.” Ông đặt ấm trà xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Linh khí Linh Giới, tựa như một dòng sông bị ngàn vạn nhánh sông đổ vào, có cả suối nguồn trong lành lẫn bùn lầy ô trọc. Người thường chỉ có thể chọn dòng suối, e sợ bùn lầy. Nhưng ngươi, tiểu tử, ngươi có thể dung hòa tất cả.”

Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục. “Thể chất của ngươi, cùng với công pháp Huyễn Mặc Quyển mà ngươi đang tu luyện, có khả năng dung hợp và chuyển hóa các loại năng lượng khác nhau. Ngươi là người duy nhất ta từng gặp có tiềm năng ‘biến hỗn độn thành trật tự’, ‘biến bùn lầy thành suối nguồn’. Và có một bí pháp cổ xưa, đã thất truyền từ rất lâu, chỉ chờ đợi một người có thể chất như ngươi để được truyền lại.”

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập mạnh. Hắn biết đây chính là cơ duyên mà hắn đang tìm kiếm. “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết... vãn bối nguyện xin tiền bối truyền thụ.” Hắn dứt khoát nói, không chút do dự.

Tuyết Dao khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, đôi mắt băng lãnh của nàng vẫn ánh lên sự lo lắng. “Chàng cẩn thận, bí pháp càng mạnh, nguy hiểm càng lớn.” Nàng biết rằng Lâm Phong luôn dũng cảm đối mặt với thử thách, nhưng nàng vẫn muốn nhắc nhở hắn về những rủi ro tiềm ẩn.

Ẩn Giả Thanh Phong mỉm cười với Tuyết Dao, rồi quay sang Lâm Phong. “Đừng lo lắng, bí pháp này không phải là tà công. Nó là một con đường để thấu hiểu bản chất của linh khí, của vạn vật. Tuy nhiên, nó đòi hỏi sự kiên định và ý chí phi thường. Quyết này không chỉ để tu luyện, mà còn để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hãy nhớ, đạo pháp tự nhiên, không cưỡng cầu. Nếu ngươi muốn học, hãy chuẩn bị tâm lý. Ta sẽ truyền thụ cho ngươi ‘Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết’.”

Ông khẽ đặt ngón tay lên trán Lâm Phong. Một luồng thần niệm mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng ôn hòa, ồ ạt tràn vào thức hải của Lâm Phong. Đó là những dòng chữ cổ xưa, những hình ảnh về dòng chảy linh khí hỗn loạn, về cách thức dung hợp và chuyển hóa chúng. Mộc Ly, Linh Nhi và Hạ Vũ tròn mắt kinh ngạc, Lam Yên và Tần Nguyệt cũng không khỏi thán phục.

Lâm Phong lập tức cảm thấy đầu óốc mình tràn ngập thông tin. Hắn không chút chần chừ, khoanh chân tọa thiền ngay tại chỗ, bắt đầu lĩnh ngộ và thử vận chuyển công pháp. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của hắn như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới, tự động xoay chuyển nhanh hơn. Hắn cảm nhận được luồng linh khí hỗn tạp bên ngoài động phủ, thứ linh khí kỳ lạ đã dẫn họ đến đây, đang dần dần được ‘thanh lọc’ và dung hòa trong cơ thể mình. Nó không còn là một dòng chảy hỗn loạn nữa, mà trở thành một phần của bản thân hắn, một nguồn năng lượng tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn mang theo một chút "hoang dã" đặc trưng của Linh Giới, một dấu ấn của sự dung hợp.

Hắn như thấy mình đang đứng giữa một dòng sông rộng lớn, nơi vô số con suối đổ vào, tạo nên những xoáy nước mạnh mẽ. Thay vì bị cuốn trôi, hắn lại có thể điều khiển những xoáy nước đó, biến chúng thành một phần của dòng chảy chính. Đây không phải là một sự ép buộc, mà là một sự thấu hiểu, một sự hòa hợp.

Ẩn Giả Thanh Phong khẽ gật đầu hài lòng, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ tán thưởng. “Tốt lắm, tiểu tử. Ngươi có ngộ tính rất cao. ‘Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết’ không chỉ giúp ngươi thích nghi với linh khí Linh Giới, mà còn là một bước đệm quan trọng để ngươi thấu hiểu những bí mật sâu xa hơn. Hãy nhớ, sự ‘dị biến’ của linh khí không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Và ngươi, Lâm Phong, chính là người nắm giữ chìa khóa cho kỷ nguyên đó.”

Ông lại nhìn xa xăm, giọng nói trở nên trầm tư hơn. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Con đường của ngươi sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những thế lực mà ngươi không thể tưởng tượng nổi. Nhưng đừng quên, sức mạnh thật sự không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ ý chí kiên định, từ trái tim nhân hậu, và từ những người mà ngươi trân trọng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Ngươi đã đi một con đường khác biệt, và con đường đó sẽ dẫn ngươi đến những đỉnh cao mà không ai từng đạt tới.”

Lâm Phong vẫn đang chìm đắm trong quá trình tu luyện, nhưng những lời của Ẩn Giả Thanh Phong vẫn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong đan điền, linh khí của hắn đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng linh hoạt hơn, có thể dễ dàng chuyển hóa giữa các trạng thái khác nhau. Hắn biết, đây là một quá trình lâu dài, nhưng hắn đã tìm thấy con đường của mình. Hắn đã tìm thấy một phương pháp để biến nguy hiểm thành cơ duyên, để biến sự hỗn loạn của Linh Giới thành sức mạnh của chính mình.

Trong ánh sáng chiều tà mờ ảo trong động phủ, Lâm Phong, được bao quanh bởi những người thân yêu, đang bắt đầu một chương mới trong hành trình tu tiên của mình. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, cho những bí mật cổ xưa của Linh Giới đang dần được hé lộ, và cho cuộc đối đầu với những thế lực đang thao túng số phận của vạn giới. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, giờ đây, đã được nâng lên một tầm cao mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ