Trong động phủ tịch mịch, thời gian dường như ngưng đọng. Lâm Phong chìm sâu vào trạng thái nhập định, thân thể bất động như đá tảng, nhưng trong thức hải và đan điền của hắn, một trận biến đổi long trời lở đất đang diễn ra. Luồng thần niệm khổng lồ từ Ẩn Giả Thanh Phong đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường vĩ đại dẫn đến sự thấu hiểu bản chất của linh khí hỗn độn. “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết” không chỉ là một công pháp, mà là một triết lý, một phương pháp để hòa mình vào dòng chảy vạn vật, biến những gì tưởng chừng đối nghịch thành một thể thống nhất.
Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của Lâm Phong xoay chuyển không ngừng, tốc độ ngày càng nhanh, như một hắc động nhỏ bé đang nuốt chửng và nghiền nát mọi thứ. Linh khí hỗn tạp của Linh Giới, thứ mà trước đây hắn phải cẩn trọng từng chút để dung nạp, giờ đây lại như những dòng suối tự nguyện chảy vào cơ thể hắn. Chúng không còn xung đột, không còn kháng cự, mà được Huyễn Mặc Quyển hấp thu, thanh lọc, và rồi trả lại một nguồn linh lực hoàn toàn mới mẻ – tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn mang trong mình cái “chất” hoang dã, cái “hồn” của Linh Giới. Đó là sự dung hợp hoàn hảo, một bản giao hưởng giữa sự tinh tế của công pháp Hạ Giới và sự thô sơ, hùng vĩ của linh khí Linh Giới.
Hắn cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình đang rên lên vì sung sướng, như được tắm mình trong suối nguồn sinh lực vô tận. Nguyên Anh trong đan điền lấp lánh, phát ra ánh sáng ngũ sắc, phản chiếu sự đa dạng của linh khí mà nó đang hấp thu và chuyển hóa. Từ một dòng chảy hỗn loạn, giờ đây chúng đã trở thành những mạch năng lượng dồi dào, tuôn chảy khắp châu thân, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Lâm Phong hiểu rằng, đây không phải là một sự ép buộc, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự hòa hợp tuyệt đối giữa bản thân và môi trường. Hắn như một vị nhạc trưởng tài ba, đang điều khiển vô số nhạc cụ cùng hòa tấu một bản nhạc hùng tráng.
Bên ngoài, các mỹ nhân vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Tuyết Dao ngồi bên cạnh hắn, đôi mắt băng lãnh nhưng tràn đầy yêu thương và lo lắng. Nàng cảm nhận được sự biến đổi mạnh mẽ từ Lâm Phong, một luồng khí tức vừa quen thuộc vừa xa lạ đang dần hình thành trong hắn. Mộc Ly không ngừng lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ sờ vào lớp sương mù linh khí quanh Lâm Phong, tò mò về sự thay đổi kỳ diệu này. Tần Nguyệt nhắm mắt điều tức, nhưng tâm thần vẫn luôn chú ý đến Lâm Phong, nàng là người hiểu rõ nhất tầm quan trọng của công pháp này. Lam Yên siết chặt trường thương, ánh mắt kiên định canh giữ xung quanh, sẵn sàng đối phó với mọi nguy hiểm. Hạ Vũ và Linh Nhi thì ngồi tựa vào nhau, Linh Nhi thỉnh thoảng lại ngước nhìn Lâm Phong với ánh mắt ngưỡng mộ, còn Hạ Vũ thì mi tâm hơi nhíu lại, cảm nhận sự bất thường trong linh khí. Thôn Thiên Thử đã lăn tròn thành một cục bông trắng muốt, ngủ say sưa trên vai Lâm Phong, tận hưởng sự ấm áp từ luồng linh khí đang lưu chuyển.
Vài canh giờ trôi qua, sau đó là vài ngày, rồi nửa tháng. Cuối cùng, Lâm Phong khẽ thở ra một hơi dài, đôi mắt từ từ mở ra. Ánh sáng trong mắt hắn không còn là sự sắc bén quen thuộc, mà thay vào đó là một vẻ thâm sâu, tĩnh mịch như vũ trụ bao la, nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ bất cứ lúc nào. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự nhẹ nhàng và dồi dào của linh lực trong cơ thể. Hắn biết, mình đã thành công. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, giờ đây, đã được nâng lên một tầm cao mới, mang theo cả bản chất hỗn độn nhưng đầy tiềm năng của Linh Giới.
“Phong ca, chàng tỉnh rồi!” Linh Nhi reo lên, vội vàng chạy đến ôm lấy cánh tay hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.
Lâm Phong xoa đầu nàng, khẽ mỉm cười. “Ừ, đã tỉnh. Các nàng vất vả rồi.”
Tuyết Dao tiến lại gần, khẽ vuốt ve gò má hắn. “Chàng đã có đột phá?” Nàng cảm nhận được khí tức của Lâm Phong đã hoàn toàn khác trước, mạnh mẽ hơn, uyển chuyển hơn, và đặc biệt là sự hòa hợp hoàn mỹ với linh khí xung quanh.
“Có thể nói là vậy.” Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đầy tự tin. “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết quả nhiên thần diệu, nó không chỉ giúp ta thích nghi, mà còn biến linh khí hỗn tạp thành một phần sức mạnh của mình. Giờ đây, chúng ta có thể tự tin hơn khi khám phá Linh Giới rồi.”
Ẩn Giả Thanh Phong, người đã biến mất từ khi Lâm Phong nhập định, lại xuất hiện tự lúc nào, đứng ở cửa động phủ, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng. “Tốt lắm, tiểu tử. Ngươi không làm lão phu thất vọng. Con đường của ngươi sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những thế lực mà ngươi không thể tưởng tượng nổi. Nhưng đừng quên, sức mạnh thật sự không chỉ đến từ tu vi, mà còn đến từ ý chí kiên định, từ trái tim nhân hậu, và từ những người mà ngươi trân trọng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Ngươi đã đi một con đường khác biệt, và con đường đó sẽ dẫn ngươi đến những đỉnh cao mà không ai từng đạt tới.”
Lâm Phong khẽ chắp tay cúi chào. “Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm. Ân tình này, vãn bối khắc cốt ghi tâm.”
Ẩn Giả Thanh Phong chỉ mỉm cười bí ẩn, rồi thân hình ông ta dần tan biến vào không trung như một làn khói mờ. Ông ta chỉ đến để truyền công, và khi nhiệm vụ hoàn thành, ông ta lại trở về với sự ẩn dật của mình.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng khuất dần của vị cao nhân, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Hắn biết, Linh Giới này còn ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn, quá nhiều cao nhân mà hắn chưa từng biết đến. Nhưng giờ đây, với “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết” trong tay, hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn quay sang nhìn các mỹ nhân, ánh mắt tràn đầy yêu thương và sự kiên định. “Chúng ta đi thôi, Tụ Linh Thành đang chờ đón chúng ta.”
***
Tụ Linh Thành, một trong những thành trì phồn hoa bậc nhất Linh Giới, hiện ra trước mắt nhóm Lâm Phong như một bức tranh hùng vĩ được vẽ bằng linh lực và những tinh hoa của trời đất. Bức tường thành cao ngất ngưởng, được khắc vô số phù văn cổ xưa, lấp lánh ánh sáng huyền ảo dưới ánh nắng ban trưa. Cánh cổng thành rộng lớn như miệng một con mãnh thú khổng lồ, không ngừng nuốt vào và nhả ra dòng người tấp nập.
Bước qua cánh cổng, một thế giới hoàn toàn khác biệt hiện ra. Con đường lát đá xanh cổ kính rộng đến mấy trượng, kéo dài hun hút, hai bên là những cửa hàng san sát nhau, kiến trúc tuy cổ điển nhưng lại vô cùng trang nghiêm và tinh xảo. Những mái ngói lưu ly lấp lánh dưới nắng, những cột trụ đá chạm khắc rồng phượng uốn lượn, và những biển hiệu bằng ngọc, bằng tinh thạch phát ra ánh sáng lung linh, đủ để cho thấy sự giàu có và phồn thịnh của nơi đây.
Linh khí trong Tụ Linh Thành dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành từng dải sương mù nhạt nhòa lơ lửng giữa không trung. Hít thở một hơi, Lâm Phong cảm thấy toàn thân sảng khoái, linh lực trong đan điền cũng rục rịch như muốn bùng nổ. Hắn nội tâm đánh giá, linh khí ở đây không chỉ dồi dào, mà còn tinh thuần hơn hẳn so với những nơi khác ở Linh Giới mà hắn từng đi qua, và dĩ nhiên là gấp vạn lần Hạ Giới. Đây chính là một thánh địa tu luyện trong truyền thuyết.
Tu sĩ qua lại như mắc cửi, đủ mọi cấp bậc, đủ mọi trang phục. Có những lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức uyên thâm như biển cả, hiển nhiên là những cường giả tu vi cao thâm. Có những thanh niên tuấn tú, khí vũ bất phàm, ánh mắt kiêu ngạo, chắc hẳn là đệ tử của các tông môn lớn hoặc gia tộc quyền thế. Trang phục của họ cũng đa dạng, từ những bộ trường bào lụa là thêu thùa tinh xảo, đến những bộ giáp trụ sáng loáng của các đội hộ vệ, hay những bộ y phục giản dị của các tán tu. Mỗi người đều mang theo khí chất riêng, nhưng điểm chung là sự tự tin và mạnh mẽ, chứng tỏ tu vi của họ không hề thấp.
“Oa, Linh khí ở đây thật là dày đặc! Chàng xem kìa, Phong ca, còn có nhiều thứ kỳ lạ chưa từng thấy ở Hạ Giới!” Mộc Ly không giấu nổi sự hiếu kỳ và thích thú. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh, chỉ trỏ vào những quầy hàng bày bán đủ loại linh thảo ngũ sắc, những pháp bảo phát ra ánh sáng rực rỡ, hay những linh thú nhỏ xíu được nhốt trong lồng ngọc. Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên giữa dòng người tấp nập, thu hút vài ánh nhìn tò mò.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, ánh mắt cũng đầy vẻ hứng thú. Hắn cảm nhận được sự vận hành của “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết” trong môi trường linh khí dồi dào này. Linh khí xung quanh tự động bị hắn hấp thu, không cần hắn phải cố ý vận công. Chúng tự động được Huyễn Mặc Quyển chuyển hóa, trở thành một phần của linh lực trong cơ thể hắn, khiến hắn cảm thấy thoải mái và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây đúng là một công pháp nghịch thiên, giúp hắn biến những thách thức của Linh Giới thành cơ duyên cho riêng mình.
Tần Nguyệt thì lại có một cách quan sát khác. Nàng tập trung vào các cửa hàng đan dược và linh thảo. “Các cửa hàng đan dược ở đây cũng có những loại linh thảo mà ta chỉ thấy trong cổ tịch. Thậm chí có những loại mà ta chưa từng biết đến. Tu vi trung bình của tu sĩ ở đây cũng cao hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Ta e rằng, một tu sĩ Nguyên Anh ở Hạ Giới có thể chỉ tương đương với một tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ ở Linh Giới về mặt thực lực chiến đấu, do sự khác biệt về linh khí và tài nguyên.” Nàng trầm ngâm nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự suy tính.
Lam Yên thì cảnh giác hơn. Đôi mắt sắc bén của nàng không ngừng quét qua đám đông, đánh giá những kẻ có khí tức mạnh mẽ. Nàng cảm nhận được ít nhất vài chục luồng khí tức Hợp Thể kỳ, thậm chí có cả Đại Thừa kỳ ẩn mình trong thành phố này. Linh Giới quả nhiên là cường giả như mây. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng lãnh, nhưng ánh mắt nàng cũng không ngừng quan sát, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong, như muốn đảm bảo rằng hắn vẫn ổn. Hạ Vũ thì nhẹ nhàng kéo Linh Nhi lại gần hơn, đề phòng những va chạm không đáng có.
Thôn Thiên Thử đang lười biếng nằm trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn chớp chớp, nhưng thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, vẻ mặt lộ rõ sự thư thái khi được bao bọc bởi linh khí dồi dào. Nó khẽ rúc vào cổ Lâm Phong, phát ra tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu.
Lâm Phong khẽ vuốt ve Thôn Thiên Thử, rồi hướng ánh mắt về phía trước. “Linh Giới rộng lớn như vậy, Tụ Linh Thành này chắc chắn cũng chỉ là một góc nhỏ. Nhưng đủ để chúng ta thấy được sự khác biệt. Chúng ta cần phải nhanh chóng thích nghi và tìm kiếm những cơ duyên phù hợp. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng ngoại vật cũng là phương tiện để chứng đạo.” Hắn thầm nghĩ, đây là nơi để Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn tỏa sáng, để hắn thực sự Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.
Họ tiếp tục đi sâu vào lòng thành, qua những con phố nhỏ hơn nhưng cũng không kém phần tấp nập, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi có khu chợ lớn nhất. Lâm Phong muốn tìm hiểu thêm về các loại tài nguyên, linh thảo, pháp bảo đặc trưng của Linh Giới, cũng như thu thập thêm thông tin về các thế lực tại đây. Hắn biết, một khi đã đặt chân lên mảnh đất này, mọi hành động của hắn đều sẽ ảnh hưởng đến tương lai.
***
Khu chợ trung tâm Tụ Linh Thành là một mê cung của âm thanh, màu sắc và mùi hương. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng vó ngựa lọc cọc của những cỗ xe kéo linh thú, và tiếng xì xào bàn tán của hàng ngàn tu sĩ. Mùi hương thảo dược nồng nàn quyện với mùi đồ ăn vặt thơm lừng, mùi linh vật thoang thoảng từ các lồng thú, tạo nên một không khí đặc trưng, sống động đến lạ thường. Ánh sáng rực rỡ từ vô số linh bảo được bày bán chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.
Nhóm Lâm Phong dừng lại trước một quầy hàng bán linh quả quý hiếm. Những quả linh quả màu sắc rực rỡ, hình thù kỳ lạ, tỏa ra linh khí nồng đậm, khiến Mộc Ly và Linh Nhi không khỏi tròn mắt tò mò. Tần Nguyệt đang cẩn thận xem xét một loại linh quả màu tím sẫm, nàng đang cố gắng nhận biết chủng loại và công dụng của nó thông qua những kiến thức uyên bác về linh thảo.
Đúng lúc đó, một nhóm người kiêu ngạo bước tới, đẩy bật những người xung quanh để mở đường. Đi đầu là một thanh niên ăn mặc lụa là sang trọng, áo bào thêu chỉ vàng hình rắn độc, trên người đeo đủ thứ trang sức ngọc bích lấp lánh. Hắn có khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hẹp dài, toát lên vẻ âm hiểm và ngạo mạn. Sau lưng hắn là hai tên hộ vệ cao lớn, thân hình vạm vỡ, mặc giáp nhẹ màu xanh đen, khí tức tu vi Hợp Thể kỳ hùng hậu tỏa ra, khiến những tu sĩ xung quanh không dám đến gần. Đây chính là thiếu chủ Vương Xà của Gia tộc Độc Xà, một trong những gia tộc lớn và có tiếng tăm ở Tụ Linh Thành.
Vương Xà đi ngang qua, không thèm nhìn đường, vô tình (hay cố ý) va mạnh vào vai Mộc Ly. Mộc Ly đang chăm chú vào những linh quả, không kịp phản ứng, loạng choạng suýt ngã. Lâm Phong nhanh tay đỡ lấy nàng, ánh mắt khẽ lóe lên sự lạnh lẽo.
“Nha đầu đâu ra mà dám cản đường bổn thiếu chủ? Ngươi không thấy chó tốt không cản đường sao?” Vương Xà dừng lại, hắn không hề có ý xin lỗi, ngược lại còn buông lời trêu chọc đầy khinh miệt, đôi mắt hẹp dài quét qua Mộc Ly với vẻ dâm đãng. Hắn ta hiển nhiên không đặt Lâm Phong cùng nhóm người này vào mắt.
Mộc Ly nghe vậy thì tức giận đến đỏ mặt. Nàng vốn tính tình hoạt bát, thẳng thắn, làm sao có thể chịu được lời lẽ sỉ nhục như vậy. “Ngươi nói ai là chó?! Ngươi mới là chó ấy! Mắt ngươi bị mù à mà đi không nhìn đường?!”
Vương Xà nghe Mộc Ly phản bác, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Hắn ta vốn quen được nuông chiều, chưa từng có ai dám nói năng lỗ mãng với hắn như vậy. “Hừ, cái tiện tỳ này! Dám ăn nói càn rỡ với bổn thiếu chủ? Ngươi có biết bổn thiếu chủ là ai không?” Hắn ta nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường nhìn Lâm Phong, dường như cho rằng Mộc Ly chỉ là một nô tỳ của hắn. “Còn ngươi, tiểu tử kia, mau quỳ xuống xin lỗi nha đầu này của ta, sau đó nộp hết linh thạch trên người ra đây, ta sẽ xem xét tha cho ngươi một mạng chó.”
Nghe những lời hống hách của Vương Xà, các mỹ nhân khác đều biến sắc. Lam Yên siết chặt nắm đấm, sát khí ẩn hiện trong mắt. Tuyết Dao lạnh lùng nhìn Vương Xà, dường như đã sẵn sàng ra tay. Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự không hài lòng. Hạ Vũ và Linh Nhi đều có chút lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng vào Lâm Phong. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, lông trắng xù lên.
Lâm Phong vẫn giữ nụ cười nửa miệng quen thuộc, nhưng ánh mắt đen láy của hắn đã trở nên sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Hắn nhẹ nhàng đẩy Mộc Ly ra phía sau một chút, bước lên phía trước một bước, đối mặt trực diện với Vương Xà. “Vị công tử này, ăn nói cẩn thận. Chó thì biết cản đường, nhưng người không biết phép tắc thì còn tệ hơn chó.” Giọng điệu của Lâm Phong vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp khó tả, khiến không khí xung quanh chợ đột nhiên chùng xuống.
Đám đông tu sĩ xung quanh chợ, những người đang xì xào bàn tán về sự kiện vừa xảy ra, bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nhóm Lâm Phong và Vương Xà. Họ biết Gia tộc Độc Xà là một thế lực không nhỏ ở Tụ Linh Thành, và thiếu chủ Vương Xà này nổi tiếng ngạo mạn, hung hăng. Chắc chắn sẽ có một màn kịch hay để xem.
Vương Xà nghe Lâm Phong ví mình với chó, cơn giận lập tức bùng lên đến đỉnh điểm. Hắn ta chưa từng bị ai nhục mạ như vậy. Khuôn mặt trắng bệch của hắn ta đỏ bừng lên vì tức giận. “Hỗn xược! Ngươi là cái thứ từ đâu chui ra mà dám ăn nói càn rỡ với bổn thiếu chủ? Hai vị hộ vệ, dạy cho hắn một bài học! Nhớ kỹ, không cần phải giữ mạng, chỉ cần không phế đi tu vi của hắn là được!”
Hai tên hộ vệ Hợp Thể kỳ vâng lệnh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Phong. Chúng đã quen với việc thiếu chủ của mình gây sự, và cũng quen với việc ra tay trừng trị những kẻ dám chống đối. Chúng cho rằng, Lâm Phong cùng nhóm người này chỉ là những kẻ ngoại lai không biết trời cao đất dày, dám đắc tội với Gia tộc Độc Xà thì chỉ có một kết cục thảm hại. Hai luồng khí tức Hợp Thể kỳ hùng hậu bùng nổ, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy Lâm Phong, khiến những tu sĩ yếu hơn xung quanh phải lùi lại.
Một tên hộ vệ rút ra một thanh trường đao sáng loáng, đao phong sắc bén xé gió lao tới, mục tiêu là cánh tay của Lâm Phong. Tên còn lại thì tung một chưởng, lòng bàn tay phát ra ánh sáng xanh lục, mang theo kịch độc của Gia tộc Độc Xà, nhắm thẳng vào ngực Lâm Phong. Cả hai đều ra tay hiểm độc, muốn phế đi Lâm Phong trong một đòn.
Lâm Phong vẫn đứng yên tại chỗ, nụ cười nửa miệng không hề thay đổi. Hắn không hề né tránh hay dùng bất kỳ pháp bảo nào. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ngươi còn chưa đủ tư cách.”
Ngay sau đó, một luồng linh lực hỗn độn bùng nổ từ cơ thể Lâm Phong. Hắn không dùng chiêu thức phức tạp, không vận dụng kỹ năng hoa mỹ, chỉ đơn thuần là một cú đấm. Bàn tay hắn khẽ siết lại, một luồng năng lượng đen tối và hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên, cuộn trào ra. Đó chính là sức mạnh của “Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết” được Huyễn Mặc Quyển chuyển hóa, một sức mạnh vượt xa khỏi sự hiểu biết của những tu sĩ Linh Giới bình thường.
Cú đấm của Lâm Phong không hề có tiếng gió rít, cũng không có ánh sáng chói lòa. Nó chỉ đơn giản là một sự bùng nổ của áp lực. Một luồng sóng xung kích vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bắn ra, đối đầu trực diện với công kích của hai tên hộ vệ. Thanh trường đao của tên hộ vệ thứ nhất va phải luồng sóng xung kích, phát ra tiếng “keng” chói tai, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Tên hộ vệ đó cảm thấy một lực phản chấn khổng lồ ập tới, toàn thân chấn động, xương cốt như muốn rời ra, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình nặng nề bay ngược ra sau, đâm sầm vào một quầy hàng gần đó.
Cùng lúc đó, chưởng độc của tên hộ vệ thứ hai cũng bị luồng năng lượng hỗn độn của Lâm Phong hóa giải hoàn toàn. Lòng bàn tay hắn ta cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim châm, sau đó là một lực đẩy không thể cưỡng lại. Hắn ta cũng không ngoại lệ, bị hất văng ra xa, rơi xuống đất tạo thành một tiếng “rầm” lớn, bụi bay mù mịt. Cả hai tên hộ vệ Hợp Thể kỳ, những cường giả tưởng chừng vô địch trong mắt nhiều người, đã bị Lâm Phong đánh bại chỉ trong một nháy mắt, không hề có sức phản kháng.
Vương Xà đứng phía sau, hắn ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị dư chấn của cú đấm hất văng ra sau, ngã lăn ra đất. Chiếc mũ ngọc trên đầu hắn ta rơi ra, mái tóc rối bù, khuôn mặt trắng bệch vì kinh hãi. Hắn ta không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Hai tên hộ vệ Hợp Thể kỳ, những người mà hắn ta tin tưởng tuyệt đối, lại bị một kẻ lạ mặt đánh bại chỉ bằng một quyền? Sức mạnh này... đây rốt cuộc là loại tu vi gì?
Đám đông tu sĩ xung quanh chợ hoàn toàn im lặng. Rồi sau đó, một tiếng hô kinh ngạc vang lên: “Trời ơi! Một chiêu... chỉ một chiêu đã đánh bại hai cường giả Hợp Thể!”
Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ, nhưng lần này không còn là sự tò mò, mà là sự kinh ngạc tột độ và một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Ta không nhìn lầm chứ? Tên đó... hắn ta rốt cuộc là ai?” “Khí tức của hắn rõ ràng không phải là Đại Thừa kỳ, nhưng sức mạnh kia...” “Sức mạnh đó... quá khủng khiếp! Hắn ta thậm chí còn không vận dụng pháp bảo!” “Chuyện này... chuyện này sẽ làm chấn động Tụ Linh Thành mất!”
Lâm Phong thu quyền, khí tức trên người hắn bình thường trở lại như chưa có gì xảy ra, như thể hắn chỉ vừa hất một hạt bụi. Hắn thậm chí còn không thèm liếc nhìn hai tên hộ vệ đang nằm rên rỉ trên đất hay Vương Xà đang run rẩy vì sợ hãi. Hắn quay sang nhìn Mộc Ly, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều. “Chúng ta đi thôi, đừng để những kẻ không đáng làm mất thời gian của chúng ta.”
Mộc Ly gật đầu, đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ kinh ngạc, nhưng cũng tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Phong. Các mỹ nhân khác cũng bước đến bên hắn, ánh mắt họ dành cho hắn vừa có sự tin tưởng tuyệt đối, vừa có sự tự hào không nói nên lời. Thôn Thiên Thử lại rúc sâu vào cổ hắn, dường như cũng đang hưởng thụ sự uy phong của chủ nhân.
Nhóm Lâm Phong thản nhiên bước đi giữa đám đông đang sững sờ, hướng về phía cổng thành, chuẩn bị rời khỏi Tụ Linh Thành. Mỗi bước chân của hắn đều như gõ vào trái tim của những người chứng kiến, để lại sau lưng những ánh mắt tò mò, kính sợ và một làn sóng tin tức khổng lồ sắp sửa bùng nổ.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời Tụ Linh Thành, tin tức về sự kiện tại khu chợ trung tâm đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn cả tốc độ phi hành của cường giả Đại Thừa kỳ. Tại các quán trà, tửu lầu, và những nơi tụ tập đông người, câu chuyện về ‘kẻ ngoại lai’ mạnh mẽ, bí ẩn đã trở thành đề tài nóng hổi nhất, lấn át mọi tin tức khác.
“Ngươi nghe nói chưa? Thiếu chủ Vương Xà của Gia tộc Độc Xà bị một người lạ mặt đánh cho bẽ mặt ở chợ!” Một tu sĩ trung niên đang ngồi trong một quán trà ồn ào, dùng chén trà gõ nhẹ xuống bàn, giọng nói đầy vẻ kích động.
“Ta ở ngay đó!” Một tu sĩ trẻ tuổi ngồi đối diện lập tức đáp lời, đôi mắt vẫn còn đầy vẻ kinh hãi. “Tên đó không hề dùng pháp bảo, chỉ một quyền thôi! Hắn ta đánh bay hai cường giả Hợp Thể kỳ của Gia tộc Độc Xà như đánh hai con chó! Sức mạnh đó... thật đáng sợ! Ta chưa từng thấy ai có thể làm được như vậy!”
Một lão bản quán trà, người đã chứng kiến vô số chuyện lạ lùng ở Tụ Linh Thành, khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt đầy vẻ suy tư. “Chắc chắn là một vị ẩn sĩ cao nhân nào đó từ phương xa đến! Hoặc là một vị thiếu chủ của một gia tộc siêu cấp từ các vực lớn hơn. Nhưng công pháp của hắn lại vô cùng cổ quái, không giống bất kỳ môn phái nào ta biết. Khí tức của hắn lúc mạnh mẽ uy áp, lúc lại bình thường như phàm nhân, thực sự khó lường. Xem ra Tụ Linh Thành sắp có biến rồi!”
Tại một tửu lầu sang trọng khác, nơi các đệ tử của những tông môn lớn thường xuyên lui tới, cuộc thảo luận cũng sôi nổi không kém. “Gia tộc Độc Xà lần này mất mặt rồi. Thiếu chủ Vương Xà vốn kiêu ngạo, lần này lại bị một kẻ vô danh đánh cho không ngóc đầu lên được.”
“Hừ, đó là cái giá phải trả cho sự hống hách của hắn. Nhưng kẻ ra tay kia cũng không phải là hạng tầm thường. Nghe nói hắn ta còn mang theo vài vị mỹ nhân tuyệt sắc, khí chất thoát tục, không hề giống người của Linh Giới chúng ta. Chắc chắn là từ một giới diện khác thăng lên.”
Lời đồn đại cứ thế lan truyền, từ miệng người này sang tai người khác, dần dần biến thành một huyền thoại. Có người nói Lâm Phong là một cao nhân ẩn thế đã tu luyện hàng vạn năm, giờ mới xuất sơn. Có người lại nói hắn là một thiên tài tuyệt thế đến từ một giới diện thấp kém hơn, nhưng lại có ngộ tính nghịch thiên. Dù là lời đồn nào, tất cả đều chung một điểm: Lâm Phong là một kẻ mạnh mẽ, một cái tên mà Tụ Linh Thành, và có lẽ là cả Linh Giới, sẽ không thể nào quên.
Sau khi rời khỏi Tụ Linh Thành, Lâm Phong và các mỹ nhân tiếp tục hành trình. Hắn biết, việc bộc lộ sức mạnh là điều không thể tránh khỏi khi muốn lập uy và bảo vệ những người thân yêu trong một môi trường đầy rẫy kẻ mạnh như Linh Giới. Hắn không hối hận vì đã ra tay, bởi lẽ sự kiêu ngạo của Vương Xà đã vượt quá giới hạn, và hắn không thể cho phép bất cứ ai sỉ nhục người phụ nữ của mình.
Lâm Phong quay đầu lại, nhìn về phía Tụ Linh Thành đang dần chìm vào màn đêm. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ đang hướng về phía mình, đó là sự chú ý của các thế lực lớn trong thành. Gia tộc Độc Xà chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này, và những cuộc điều tra, những hành động trả đũa sẽ sớm diễn ra. Nhưng Lâm Phong không hề lo sợ. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.” Hắn thầm nhủ, con đường tu tiên của hắn còn dài, và những thử thách này chỉ là khởi đầu.
Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, giờ đây, đã vang danh tại Tụ Linh Thành, mở ra một chương mới đầy biến động và cơ duyên trong hành trình nghịch thiên cải mệnh của hắn ở Linh Giới rộng lớn này. Lâm Phong đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến, bởi lẽ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và hắn tin vào con đường Duy Ngã Độc Tôn của mình. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con đường hoang vắng, soi sáng bước chân của người thanh niên cùng những mỹ nhân tuyệt sắc, tiến sâu hơn vào những bí ẩn của Linh Giới.