Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 376

Danh Chấn Tụ Linh: Song Kiều Sơ Thức Khách Ngoại Giới

4320 từ
Mục tiêu: Thể hiện sự lan truyền danh tiếng của Lâm Phong sau màn thể hiện sức mạnh ở Tụ Linh Thành.,Giới thiệu Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt qua góc nhìn của họ về Lâm Phong, bắt đầu sự tò mò và đánh giá lại.,Làm rõ tính cách và vị thế ban đầu của Diệp Vô Song (bí ẩn, độc lập) và Cổ Thanh Nguyệt (thánh nữ chính đạo) thông qua phản ứng của họ.,Gieo mầm cho sự tương tác trực tiếp giữa Lâm Phong và hai mỹ nhân này, định hình mối quan hệ trong tương lai.,Tăng cường căng thẳng và mở rộng phạm vi ảnh hưởng của Lâm Phong tại Linh Giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Vương Xà, Tu sĩ Linh Giới
Mood: Mysterious, intriguing, observant, subtly tense
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con đường hoang vắng, soi sáng bước chân của người thanh niên cùng những mỹ nhân tuyệt sắc, tiến sâu hơn vào những bí ẩn của Linh Giới. Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn, giờ đây, đã vang danh tại Tụ Linh Thành, mở ra một chương mới đầy biến động và cơ duyên trong hành trình nghịch thiên cải mệnh của hắn ở Linh Giới rộng lớn này. Lâm Phong đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến, bởi lẽ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và hắn tin vào con đường Duy Ngã Độc Tôn của mình. Sự kiện tại Tụ Linh Thành tuy chớp nhoáng, nhưng đã như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa khắp nơi, đến cả những góc khuất nhất của Linh Giới.

***

Trong quán Trà Vọng Nguyệt, nơi linh khí tuy yếu ớt nhưng không khí lại ấm cúng, nhộn nhịp đến lạ, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa vang vọng khắp gian phòng rộng lớn. Mùi trà xanh thơm ngát hòa lẫn với hương bánh ngọt, điểm xuyết thêm chút khói hương nhẹ từ lư trầm đặt cạnh bàn thờ nhỏ, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Dù bên ngoài Tụ Linh Thành đang chìm trong ánh nắng ấm áp của ban ngày, thì bên trong quán trà, mọi thứ vẫn cứ là một thế giới riêng, nơi những câu chuyện được thêu dệt và lan truyền nhanh hơn cả linh hạc đưa thư.

“Ngươi nghe nói chưa? Thiếu chủ Vương Xà của Gia tộc Độc Xà bị một người lạ mặt đánh cho bẽ mặt ở chợ!” Một tu sĩ trung niên, mặt mày đỏ gay vì phấn khích, dùng chén trà sứ xanh gõ nhẹ xuống bàn đá cẩm thạch đã bóng loáng vì năm tháng, giọng nói đầy vẻ kích động, gần như muốn phá tan sự yên bình giả tạo của quán trà. Hắn là một thương nhân nhỏ, thường xuyên qua lại Tụ Linh Thành, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sự kiện chấn động đến vậy.

Ngay lập tức, một tu sĩ trẻ tuổi ngồi đối diện, dáng người gầy gò, đôi mắt vẫn còn đầy vẻ kinh hãi lẫn ngưỡng mộ, vội vàng đáp lời. “Ta ở ngay đó! Tên đó… hắn ta không hề dùng pháp bảo gì cả, các vị có tin không? Chỉ một quyền thôi! Hắn ta đánh bay hai cường giả Hợp Thể kỳ của Gia tộc Độc Xà như đánh hai con chó! Sức mạnh đó… thật đáng sợ! Ta chưa từng thấy ai có thể làm được như vậy, ngay cả những lão quái vật của các đại tông môn cũng chưa chắc đã có được sự nhẹ nhàng, dứt khoát như vậy!” Hắn ta nói đến đây, vẫn còn run rẩy nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng hôm qua. Những vệt nắng lọt qua khe cửa sổ, đậu lên mái tóc lòa xòa của hắn, khiến đôi mắt càng thêm lung linh vẻ hoảng sợ.

Một lão bản quán trà, người đã chứng kiến vô số chuyện lạ lùng, bao nhiêu anh hùng hảo hán đến rồi đi ở Tụ Linh Thành này, khẽ vuốt chòm râu bạc dài đến ngực, ánh mắt đầy vẻ suy tư, thăm thẳm như giếng cổ. “Chắc chắn là một vị ẩn sĩ cao nhân nào đó từ phương xa đến! Hoặc là một vị thiếu chủ của một gia tộc siêu cấp từ các vực lớn hơn. Nhưng công pháp của hắn lại vô cùng cổ quái, không giống bất kỳ môn phái nào ta biết. Khí tức của hắn lúc mạnh mẽ uy áp, như một tòa núi cao sừng sững, lúc lại bình thường như phàm nhân, thực sự khó lường. Có lẽ nào, hắn là một kẻ tu luyện ‘Phản Phác Quy Chân’ đã đến cực hạn? E rằng Tụ Linh Thành sắp có biến rồi!” Lão khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy bất an.

Ở một góc khuất khác của quán trà, nơi ánh sáng khó có thể rọi tới, ba vị tu sĩ mặc trường bào đen, mặt mày che kín mít, lặng lẽ ngồi đó, gần như hòa mình vào bóng tối. Họ không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe từng lời đồn thổi, từng chi tiết nhỏ nhất được tuôn ra từ miệng những người xung quanh. Đôi mắt sắc lạnh của họ ẩn dưới lớp mũ áo, thỉnh thoảng lại lướt qua nhau, như đang trao đổi thông tin bằng thần niệm. Bàn tay của một người khẽ siết chặt chén trà, dường như đang ghi nhớ mọi thứ một cách cẩn trọng. Tiếng người hầu bàn liên tục bưng trà, tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói ồn ào không thể làm xao nhãng sự tập trung của họ. Họ là những tai mắt của các thế lực lớn, được phái đến để thu thập tin tức, và rõ ràng, ‘kẻ ngoại lai’ này đã trở thành mục tiêu hàng đầu của họ. Có lẽ, không chỉ Gia tộc Độc Xà, mà rất nhiều thế lực khác cũng đã bắt đầu dòm ngó đến Lâm Phong.

Các câu chuyện cứ thế được thêu dệt thêm, mỗi người thêm một chi tiết, khiến sự thật dần trở nên mơ hồ, biến Lâm Phong thành một huyền thoại sống. Có người nói hắn ta có ba đầu sáu tay, thân hình cao lớn như núi. Có người lại quả quyết hắn là một lão quái vật đã tu luyện hàng vạn năm, ẩn mình dưới lớp da thịt của một thanh niên. Một gã tu sĩ say xỉn còn vung tay múa chân, khẳng định hắn đã nhìn thấy Lâm Phong triệu hồi một con Thần Long, phun ra linh hỏa thiêu rụi cả con phố. Quán trà Vọng Nguyệt, vốn là nơi tụ họp của mọi tầng lớp, từ tu sĩ Luyện Khí cho đến những cường giả Nguyên Anh đi ngang qua, giờ đây trở thành một trung tâm tin tức khổng lồ, nơi danh tiếng của Lâm Phong được thổi phồng lên gấp bội, nhanh chóng lan truyền khắp Tụ Linh Thành. Mỗi câu chuyện, dù phi lý đến đâu, cũng đều khiến người nghe rùng mình, hoặc tò mò đến cực điểm. Không ai biết được, từ cái tên Lâm Phong, một làn sóng dữ dội đang bắt đầu khuấy động toàn bộ Linh Giới yên bình đã hàng vạn năm.

***

Đêm khuya, trong một động phủ u tịch, nằm sâu trong dãy núi Vô Danh, nơi gió lùa qua khe đá phát ra những tiếng hú rợn người, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá xuống hồ nước ngầm, và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ sâu thẳm hang động. Không khí nơi đây lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo mùi đất đá mục rữa và thoang thoảng mùi thảo dược khô, tạo nên một cảm giác bí ẩn và cô độc đến tột cùng. Linh khí trong động phủ ở mức trung bình, nhưng lại đặc biệt tinh khiết, phù hợp cho việc tu luyện thâm sâu.

Diệp Vô Song, với mái tóc dài suôn mượt màu bạc rũ xuống như thác nước, đang ngồi thiền trên một bàn đá được đẽo gọt sơ sài. Nàng mặc một bộ y phục màu đen tuyền, càng tôn lên làn da trắng như tuyết và khí chất lạnh lùng, thoát tục. Đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng khép hờ, gương mặt hoàn hảo không chút biểu cảm, tựa như một pho tượng băng vĩnh cửu. Đột nhiên, một tia sáng dịu nhẹ lóe lên trong không gian tĩnh mịch, một viên ngọc truyền tin hình bán nguyệt phát ra ánh sáng tím nhạt hiện ra lơ lửng trước mặt nàng.

Nàng chậm rãi mở đôi mắt phượng dài, ánh mắt lạnh như băng hồ, không chút gợn sóng cảm xúc. Nàng đưa tay thon dài, ngón tay ngọc ngà khẽ chạm vào viên ngọc truyền tin. Nội dung tin tức nhanh chóng tràn vào thức hải của nàng. Ban đầu, trên gương mặt nàng vẫn là sự thờ ơ cố hữu, bởi lẽ những chuyện thị phi ở Tụ Linh Thành, hay bất kỳ thành trì nào khác, chưa bao giờ đủ sức làm lay động tâm cảnh của một tồn tại cổ xưa như nàng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, trải qua quá nhiều biến cố của Linh Giới, nên những tin tức tầm thường chỉ như gió thoảng mây bay.

Tuy nhiên, khi đọc đến miêu tả về 'kẻ ngoại giới' đến từ hạ giới, sức mạnh quỷ dị nhưng cường đại, và đặc biệt là khi tin tức nhắc đến cái tên 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' cùng với việc Lâm Phong dễ dàng đánh bại Thiếu chủ Vương Xà của Gia tộc Độc Xà, một tia sáng hiếm hoi, một gợn sóng nhỏ bé đã khẽ gợn lên trong đôi mắt tím sâu thẳm của nàng.

“Phàm nhân thăng giới… Sức mạnh quỷ dị… Thú vị.” Giọng nói của nàng trầm thấp, uy quyền, vang vọng nhẹ trong động phủ, mang theo một chút cổ xưa, tựa như tiếng thì thầm của thời gian. Nàng lặp lại những từ khóa đó, như đang tự hỏi chính mình. "Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết? Một loại công pháp cổ xưa đã thất truyền từ kỷ nguyên Đại Địa Phân Liệt, vậy mà lại xuất hiện ở một phàm nhân thăng giới?"

Diệp Vô Song lật tay, viên ngọc truyền tin khẽ rung lên, rồi hóa thành vô số đốm sáng li ti, biến mất vào hư không, không để lại dấu vết. Nàng nhắm mắt lại lần nữa, nhưng tâm trí nàng không còn tĩnh lặng như trước. Hình ảnh một thanh niên với nụ cười tinh quái, sức mạnh bùng nổ như núi lửa, và một khí tức hỗn tạp nhưng lại vô cùng tinh thuần, lướt qua trong đầu nàng. Nàng, người đã sống hàng vạn năm, đã trải qua vô số kỷ nguyên, từng cho rằng mình đã nhìn thấu mọi loại công pháp, mọi loại thể chất. Nhưng Lâm Phong, với cái tên mới lạ và bí pháp cổ xưa kia, đã khơi dậy một sự tò mò mà nàng tưởng chừng đã đánh mất từ lâu.

"Kẻ ngoại giới... Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết... Chẳng lẽ, đây là dấu hiệu của một biến cố lớn hơn? Hay chỉ là một cá thể đặc biệt giữa biển người?" Diệp Vô Song tự hỏi. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lâm Phong, một luồng khí tức không thuộc về bất kỳ thế giới nào nàng từng biết, nhưng lại có một sự liên kết kỳ lạ với Linh Giới cổ xưa. Sự xuất hiện của chàng, cùng với bí pháp thất truyền, khiến nàng liên tưởng đến những truyền thuyết xa xưa về sự cân bằng của các giới, về những kẻ nghịch thiên cải mệnh, và cả những dấu hiệu của 'Thiên Đạo' đang dần suy yếu.

Nàng không vội vàng hành động, bản tính của nàng là quan sát và phân tích. Nàng biết, nếu Lâm Phong thực sự có liên quan đến 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' và có thể thích nghi với linh khí dị biến của Linh Giới, thì hắn sẽ không chỉ là một kẻ gây rối nhỏ bé. Hắn có thể là một quân cờ quan trọng trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ đã được định đoạt từ hàng vạn năm trước. Sự tò mò của nàng không chỉ là về sức mạnh của Lâm Phong, mà còn là về bí mật đằng sau 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' và mối liên hệ của nó với 'Đại Địa Phân Liệt'. Diệp Vô Song quyết định sẽ tiếp tục theo dõi, một cách bí mật và thận trọng. Nàng tin rằng, kẻ ngoại giới này, sớm muộn gì cũng sẽ tự mình bộc lộ thêm nhiều điều thú vị hơn nữa.

***

Buổi sáng, trong hội trường chính của một trong những tông môn chính đạo danh tiếng nhất Linh Giới, nơi linh khí dồi dào và không gian tràn ngập mùi gỗ đàn hương, mực tàu và thảo dược nhẹ nhàng, một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng không kém phần sôi nổi đang diễn ra. Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Bên trong hội trường luôn ấm áp và khô ráo, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ẩm ướt của bên ngoài.

Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ của tông môn, đang ngồi trên một bồ đoàn bằng ngọc bích, dáng vẻ thanh cao, thoát tục. Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa trắng thêu hoa văn sen tinh xảo, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng quý phái. Gương mặt đoan trang, thanh khiết của nàng không chút tì vết, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ trí tuệ và nhân từ. Nàng lắng nghe một vị trưởng lão với vẻ mặt đầy lo lắng, đang cung kính báo cáo về sự kiện chấn động Tụ Linh Thành.

“Thánh Nữ, người này tên Lâm Phong, đến từ hạ giới. Hắn ta đã phế Vương Xà của Gia tộc Độc Xà chỉ bằng một chiêu.” Vị trưởng lão, một lão nhân râu tóc bạc phơ, giọng nói khẽ run lên vì kinh ngạc và có chút sợ hãi. “Không chỉ vậy, hắn còn đánh bại hai cường giả Hợp Thể kỳ của Gia tộc Độc Xà một cách dễ dàng, như thể đang đùa giỡn vậy. Tin tức này đã gây chấn động toàn bộ Tụ Linh Thành, và đang lan truyền với tốc độ chóng mặt.”

Cổ Thanh Nguyệt giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng chậm rãi nhấp một ngụm trà linh thảo trong chén ngọc, hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa trong miệng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. "Phế Vương Xà... chỉ bằng một chiêu? Hắn ta là người từ hạ giới thăng lên?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái như suối reo, nhưng lại ẩn chứa một uy lực khó tả.

Vị trưởng lão gật đầu lia lịa, nét mặt càng thêm nghiêm trọng. “Đúng vậy, Thánh Nữ. Sức mạnh của hắn không thuộc bất kỳ hệ phái nào chúng ta biết. Khí tức của hắn cực kỳ hỗn tạp, nhưng lại tinh thuần đến lạ, khiến cho chúng ta không thể nào phân biệt được rốt cuộc hắn tu luyện công pháp gì. Các đệ tử của Gia tộc Độc Xà bị hắn đánh bại đều nói rằng, linh khí của hắn giống như nước, lửa, đất, gió cùng tồn tại, vừa cuồng bạo lại vừa uyển chuyển, khó lòng chống đỡ.”

Cổ Thanh Nguyệt đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hội trường. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xanh biếc trùng điệp ẩn hiện trong màn sương sớm, trong lòng dấy lên những suy nghĩ phức tạp. Nàng, với trách nhiệm là Thánh Nữ, luôn phải cân nhắc mọi sự kiện có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng của Linh Giới. Một "phàm nhân thăng giới" với sức mạnh dị thường như vậy không thể không khiến nàng chú ý.

"Kẻ ngoại giới... Đáng để chú ý." Cổ Thanh Nguyệt khẽ nói, giọng điệu mang theo một chút trầm tư. "Hắn ta xuất hiện vào thời điểm này, khi linh khí Linh Giới đang ngày càng suy yếu, và những dấu hiệu của sự bất ổn từ Đại Địa Phân Liệt ngày càng rõ ràng. Liệu đây là một điềm báo, hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?" Nàng nhớ lại những lời tiên tri cổ xưa về một kẻ sẽ mang đến sự thay đổi cho Linh Giới, nhưng những lời tiên tri đó luôn mơ hồ và khó giải đoán.

Nàng suy nghĩ về ý nghĩa của việc một cá nhân có thể dung hòa nhiều loại linh khí khác nhau – một điều gần như bất khả thi đối với tu sĩ Linh Giới thông thường, những người thường chỉ chuyên tu một hoặc hai thuộc tính. 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' mà vị trưởng lão vừa nhắc đến qua lời đồn, nếu có thật, thì đó là một công pháp nghịch thiên, có thể phá vỡ mọi quy tắc tu luyện hiện hành. Điều này không chỉ là một vấn đề cá nhân của Gia tộc Độc Xà, mà còn là một vấn đề lớn đối với toàn bộ Linh Giới, đặc biệt là các tông môn chính đạo như của nàng, những người có trách nhiệm duy trì trật tự và sự ổn định.

Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, đưa tay ra hiệu cho trưởng lão tiếp tục. Nàng cầm lại chén trà, hơi thở nhẹ nhàng, nhưng nội tâm đã bắt đầu cân nhắc những bước đi tiếp theo. Sự xuất hiện của Lâm Phong, một kẻ ngoại giới với sức mạnh vượt xa lẽ thường, đã khiến nàng phải đánh giá lại nhiều điều. Liệu hắn sẽ là một mối họa, hay một cơ duyên hiếm có cho Linh Giới? Nàng không thể bỏ qua, cũng không thể vội vàng kết luận. Một kế hoạch cẩn trọng để thăm dò và tìm hiểu về thanh niên này đã bắt đầu hình thành trong tâm trí nàng. Nàng tin rằng, sự thật về Lâm Phong và bí pháp của hắn sẽ sớm được phơi bày, và khi đó, Thánh Nữ sẽ phải đưa ra quyết định quan trọng, ảnh hưởng đến vận mệnh của cả Linh Giới.

***

Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả Rừng Cổ Mộc, nơi những cây cổ thụ cao lớn vươn mình sừng sững, tán lá rậm rạp che phủ gần hết bầu trời. Những con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, được phủ một lớp rêu phong xanh mướt, dẫn lối qua những tảng đá lớn và bên cạnh những suối nhỏ róc rách chảy. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy êm đềm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, yên bình và mát mẻ. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và nấm rừng đặc trưng lan tỏa trong không khí, mang đến một cảm giác hoang sơ nhưng không quá nguy hiểm.

Lâm Phong và các mỹ nhân đang chậm rãi đi xuyên qua khu rừng. Hắn vận một bộ trường bào màu xanh sẫm, dáng người cao ráo, cân đối, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy vững chãi. Gương mặt thanh tú, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ẩn chứa sự thông minh sắc sảo và một chút vẻ trầm tư. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần, khoác y phục màu trắng tinh khôi, khẽ siết chặt bàn tay Lâm Phong. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt phượng dài mang theo chút lo lắng.

“Phong, chàng gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Tụ Linh Thành, e rằng sẽ bị nhiều ánh mắt dòm ngó. Gia tộc Độc Xà chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu.” Giọng Tuyết Dao trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan ngại. Nàng hiểu tính cách của Lâm Phong, hắn có thể bất cần, nhưng tuyệt đối không cho phép ai chạm vào người thân của hắn.

Nghe vậy, Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc nâu hạt dẻ tết bím gọn gàng, liền nhảy cẫng lên một cách hồn nhiên, giọng nói trong trẻo, líu lo như chim. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây, hòa mình vào màu sắc của rừng cây. “Haha, bọn họ nên biết sức mạnh của Phong ca chứ! Kẻ nào dám gây sự, Phong ca sẽ dạy cho một bài học! Vương Xà đó kiêu ngạo quá thể, đáng đời bị Phong ca dạy dỗ!” Nàng còn vung nắm đấm nhỏ xíu lên không trung, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, vỗ nhẹ bàn tay Tuyết Dao, ánh mắt quét qua những tán cây cổ thụ cao vút, như đang dò xét xem có ai đang theo dõi hay không. Hắn biết mình đã bị chú ý, và điều đó là không thể tránh khỏi. “Dao nhi đừng lo lắng, Mộc Ly nói đúng. Danh tiếng đôi khi là một con dao hai lưỡi. Nhưng nếu muốn đứng vững ở Linh Giới này, đây là bước không thể tránh khỏi. Chúng ta không thể mãi che giấu thực lực, nếu không, sẽ có vô số phiền phức tìm đến. Chi bằng một lần phô diễn, để những kẻ có ý đồ phải chùn bước.” Hắn dừng lại một chút, hít thở mùi hương của đất rừng, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua da. “Hơn nữa, ta không thể để bất kỳ ai sỉ nhục các nàng. Vương Xà đó, hắn xứng đáng nhận lấy hậu quả.”

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, mặc y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, bước đến gần hơn, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. “Lời Phong nhi nói không sai. Linh Giới là nơi kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu bị khinh thường. Một màn thể hiện sức mạnh tuy có thể mang lại phiền phức, nhưng cũng là cách nhanh nhất để lập uy. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải cẩn trọng hơn. Gia tộc Độc Xà tuy không phải thế lực mạnh nhất, nhưng cũng có những mối quan hệ chằng chịt. Sẽ có những kẻ muốn lợi dụng chuyện này để thăm dò chúng ta.” Nàng đưa tay vén nhẹ một sợi tóc mai bị gió thổi bay, ánh mắt đầy suy tư.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, mái tóc nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, tay đặt hờ lên chuôi chiến đao bên hông, giọng nói dứt khoát. “Tần Nguyệt tỷ nói đúng. Nhưng ta tin vào Phong ca. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu phong ba bão táp ở hạ giới, những kẻ ở Linh Giới này cũng không thể làm khó được chúng ta. Kẻ nào dám đến, ta sẽ cùng Phong ca đánh cho hắn tan tác!” Nàng nói xong, nở một nụ cười rạng rỡ, đầy tự tin.

Lâm Phong nhìn các nàng, lòng hắn tràn đầy sự ấm áp. Những người phụ nữ này, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều tin tưởng và ủng hộ hắn vô điều kiện. Đó là động lực lớn nhất của hắn. "Các nàng yên tâm, ta đã có tính toán của mình. Huyễn Mặc Chi Đạo của ta không phải là để ẩn mình, mà là để tung hoành thiên hạ, để bảo vệ những người ta yêu thương. 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.' Con đường của chúng ta vẫn còn dài, và những thử thách sắp tới chỉ là những nấc thang để chúng ta tiến xa hơn mà thôi."

Hắn nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái. “Nếu Gia tộc Độc Xà muốn trả đũa, cứ để bọn chúng đến. Ta đang rất muốn xem, Linh Giới này còn có những bản lĩnh gì mà Thiên Lang Tử lại kiêng kị đến vậy. Về phần những kẻ dòm ngó khác, ta cũng rất mong chờ được giao thủ với các cao thủ Linh Giới để kiểm nghiệm 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' của mình.” Hắn biết, việc bộc lộ sức mạnh là không thể tránh khỏi, và hắn đã sẵn sàng cho mọi hậu quả. Hắn không hối hận vì đã ra tay, bởi lẽ sự kiêu ngạo của Vương Xà đã vượt quá giới hạn, và hắn không thể cho phép bất cứ ai sỉ nhục người phụ nữ của mình.

Ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua tán lá, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống con đường mòn. Một cảm giác căng thẳng nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian yên bình của khu rừng, như báo hiệu những điều sắp xảy ra. Lâm Phong nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp từ nàng. Hắn biết, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hai cái tên mà hắn từng nghe thoáng qua trong các lời đồn, có lẽ đã bắt đầu để mắt đến hắn. Sức mạnh độc đáo của 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' sẽ tiếp tục là điểm nhấn, khiến hắn trở thành mục tiêu nghiên cứu hoặc tranh đoạt của các thế lực lớn. Cuộc hành trình ở Linh Giới mới chỉ bắt đầu, và những sóng gió lớn hơn đang chờ đợi hắn và các nàng ở phía trước. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một nụ cười tự tin nở trên môi. "Duy Ngã Độc Tôn," hắn thầm nhủ. Hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ