Ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua tán lá, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống con đường mòn. Một cảm giác căng thẳng nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian yên bình của khu rừng, như báo hiệu những điều sắp xảy ra. Lâm Phong nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp từ nàng. Hắn biết, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hai cái tên mà hắn từng nghe thoáng qua trong các lời đồn, có lẽ đã bắt đầu để mắt đến hắn. Sức mạnh độc đáo của 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' sẽ tiếp tục là điểm nhấn, khiến hắn trở thành mục tiêu nghiên cứu hoặc tranh đoạt của các thế lực lớn. Cuộc hành trình ở Linh Giới mới chỉ bắt đầu, và những sóng gió lớn hơn đang chờ đợi hắn và các nàng ở phía trước. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một nụ cười tự tin nở trên môi. "Duy Ngã Độc Tôn," hắn thầm nhủ. Hắn đã sẵn sàng.
***
Buổi chiều tà hôm sau, Quán Trà Vọng Nguyệt náo nhiệt lạ thường. Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Tụ Linh Thành, quán trà được xây dựng bằng kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, toát lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần ấm cúng. Tầng dưới là khu phục vụ chung, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa vang vọng, hòa cùng mùi trà thơm ngát, mùi bánh ngọt và khói hương nhẹ nhàng. Tuy nhiên, trên tầng hai, trong một căn phòng riêng tư, Lâm Phong và các mỹ nhân lại cảm nhận được một bầu không khí khác lạ. Dù linh khí ở Linh Giới về tổng thể dồi dào hơn Hạ Giới rất nhiều, nhưng tại đây, trong không gian có vẻ chật hẹp và bị phong bế bởi những trận pháp đơn giản, hắn lại cảm thấy một sự suy yếu không thể giải thích được, như thể có một thứ gì đó đang âm thầm rút cạn năng lượng sống của vùng đất này.
Lâm Phong, với dáng người cân đối và khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm, đang thưởng thức chén trà Bích Loa Xuân mà vẫn không ngừng lắng nghe những lời bàn tán xôn xao từ tầng dưới vọng lên. Hắn không chỉ nghe ngóng tin tức về mình sau sự kiện với Vương Xà, mà còn chú ý đặc biệt đến những cuộc trò chuyện về linh khí và các sự kiện dị thường gần đây. "Linh khí ở Linh Giới có vẻ dồi dào hơn Hạ Giới, nhưng ta cảm thấy có gì đó không đúng, như thể nó đang bị rút cạn từ từ," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, ánh mắt đầy suy tư. "Cảm giác này không hề rõ rệt, nhưng nó cứ lởn vởn trong đan điền, khiến ta bất an."
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ của nàng càng thêm nổi bật trong bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu đồng tình. "Quả thực, gần đây có nhiều tin đồn về các bí cảnh cạn kiệt linh khí nhanh chóng, và những khu vực linh mạch bị biến đổi kỳ lạ. Một số tông môn lớn đã bắt đầu cử người đi điều tra, nhưng vẫn chưa có kết quả rõ ràng." Nàng đưa tay vén nhẹ một sợi tóc mai bị gió thổi bay qua khung cửa sổ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. "Những đồn đại này không phải không có căn cứ. Ngay cả việc tu luyện 'Hỗn Độn Dưỡng Linh Quyết' của chàng cũng cần một lượng linh khí khổng lồ, và ta cảm thấy việc hấp thụ linh khí ở đây có vẻ... chậm hơn bình thường một chút, dù tổng lượng linh khí xung quanh ta không hề ít."
Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, thường ánh lên vẻ tò mò, ranh mãnh, giờ đây lại lộ rõ sự khó chịu. Nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, mặc trang phục màu xanh lá cây, đang nghịch một cành hoa nhỏ trên bàn. "Đúng vậy! Ta cũng cảm thấy vậy! Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt vậy. Thật khó chịu!" Nàng khẽ rụt vai, biểu lộ sự nhạy cảm bản năng của mình với sự thay đổi của linh khí. Nàng là tộc nhân Mộc Tinh Linh, có sự gắn kết sâu sắc với thiên nhiên và linh khí, nên những biến động nhỏ nhất cũng không thể thoát khỏi cảm nhận của nàng.
Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, khẽ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong. Nàng mặc y phục màu trắng tinh khôi, khí chất tiên tử phiêu dật. "Chàng muốn tìm hiểu sâu hơn sao, Phong?" Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự quan tâm. Nàng hiểu rõ tính cách của Lâm Phong, một khi đã cảm thấy bất an, hắn sẽ không bao giờ bỏ qua cho đến khi tìm ra chân tướng.
Lâm Phong khẽ gật đầu, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. "Ta không thể bỏ qua. Cảm giác này quá mạnh mẽ, như thể nó đang cảnh báo ta về một mối nguy hiểm tiềm tàng. Hơn nữa, việc này có thể liên quan đến cả quá trình tu luyện của chúng ta. Nếu linh khí Linh Giới thực sự đang bị suy yếu, thì con đường tu luyện của chúng ta sẽ khó khăn gấp bội. Ta cần phải tìm kiếm thông tin chính thức hơn, những ghi chép cổ xưa, có lẽ là về lịch sử Đại Địa Phân Liệt và những sự kiện tương tự." Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua khung cửa sổ nhìn ra con phố nhộn nhịp, như thể đang nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc phồn hoa của Tụ Linh Thành, tìm kiếm một chân lý ẩn giấu.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, mái tóc nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, đang lau chùi thanh chiến đao của mình. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng của nàng cũng hướng về phía Lâm Phong, thể hiện sự cảnh giác và sẵn sàng hành động. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt to tròn trong veo, khẽ nắm lấy tay Linh Nhi đang ngồi cạnh mình. Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, dù không hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm lấy không khí, nàng khẽ rúc vào lòng Hạ Vũ.
"Vậy thì, chúng ta sẽ đi đâu để tìm kiếm những thông tin đó, Phong ca?" Linh Nhi hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng không giấu nổi vẻ bối rối.
Lâm Phong quay lại nhìn các nàng, nụ cười tinh quái chợt hiện lại trên môi, xua tan đi phần nào không khí căng thẳng. "Linh Giới này rộng lớn, chắc chắn sẽ có những nơi lưu giữ cổ tịch. Ta đã nghe nói về một nơi gọi là Cổ Thần Các, chuyên buôn bán thông tin và bảo vật. Nếu có nơi nào lưu giữ những bí mật cổ xưa, thì đó chính là nơi đó." Hắn vỗ nhẹ tay Tuyết Dao, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. "Chúng ta không thể mãi bị động. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta phải tự mình tìm kiếm con đường của mình, không để bất kỳ điều gì cản trở."
***
Sáng hôm sau, dưới ánh nắng vàng ươm của Linh Giới, Lâm Phong, đi cùng Tần Nguyệt và Tuyết Dao, đã đặt chân đến Cổ Thần Các. Đây là một kiến trúc đồ sộ, cổ kính được xây dựng từ những tảng đá xám khổng lồ, phủ đầy rêu phong và dấu vết thời gian. Ngay cả bên ngoài, nơi đây cũng toát lên một bầu không khí bí ẩn, uy nghiêm, có chút căng thẳng, như thể mỗi viên gạch đều chứa đựng một câu chuyện cổ xưa. Cánh cổng gỗ lim nặng nề, chạm khắc những phù văn kỳ lạ, mở ra một không gian rộng lớn, tĩnh mịch.
Bước vào bên trong, âm thanh từ bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng động nhỏ, tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài vị khách ít ỏi, đôi khi là tiếng thì thầm của các giao dịch viên. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược khô và gỗ quý hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, đậm chất lịch sử. Linh khí trong Cổ Thần Các dao động nhẹ, không ổn định như ở những nơi khác, như thể vô số cổ vật và bí ẩn đã hấp thụ một phần năng lượng của nó.
Lâm Phong, trong trường bào màu xanh sẫm, đôi mắt đen láy sắc bén, quan sát xung quanh với vẻ tò mò. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những trận pháp cổ xưa đang bảo vệ nơi này, và cả những luồng khí tức mạnh mẽ ẩn mình trong các tầng lầu. Tần Nguyệt, với vẻ ngoài thanh lịch và điềm tĩnh, đi sát bên cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng đang đánh giá tổng quan Cổ Thần Các. Tuyết Dao, như một tiên tử lạc bước giữa phàm trần, vẻ đẹp thoát tục của nàng thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ, nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ chuyên chú vào Lâm Phong.
Khi họ đến quầy tiếp đón, một lão giả tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, làn da nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh anh như sao trời, chậm rãi ngẩng đầu lên. Hắn mặc một bộ trường bào màu nâu xám đơn giản, nhưng lại toát lên một khí chất uyên bác và thâm trầm. Lâm Phong linh cảm được đây không phải là một người bình thường.
"Vãn bối Lâm Phong, xin ra mắt tiền bối," Lâm Phong cung kính ôm quyền. "Vãn bối muốn tìm hiểu về lịch sử Đại Địa Phân Liệt và những ghi chép cổ xưa về sự biến đổi của linh khí tại Linh Giới."
Lão giả khẽ nheo mắt, đánh giá Lâm Phong từ đầu đến chân. Một nụ cười khó hiểu chợt hiện trên môi hắn. "Ngươi muốn tìm hiểu về Đại Địa Phân Liệt? Đó là một chủ đề cấm kỵ, tiểu tử. Rất ít người dám nhắc đến, chứ đừng nói là tìm hiểu sâu. Ngươi có chắc không?" Giọng hắn khàn khàn nhưng chứa đựng một uy lực vô hình.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ kiên định. "Ta phải biết. Cảm giác bất an này không cho phép ta bỏ qua. Vãn bối sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào để có được những thông tin đó." Hắn hiểu rằng, để có được những bí mật ẩn sâu trong lịch sử, chỉ tiền bạc thôi là không đủ.
Lão giả trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt lão chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ khi nhìn kỹ vào Lâm Phong. "Hừm, huyết mạch của ngươi quả nhiên không tầm thường. Có lẽ, đây là ý trời. Đi theo ta." Lão không nói thêm, chỉ khẽ phất tay, rồi quay người dẫn Lâm Phong và hai mỹ nhân đi sâu vào bên trong.
Họ đi qua những hành lang dài, tối tăm, hai bên là những kệ sách cao ngất ngưởng chứa đầy những cuộn trúc, thẻ ngọc, và sách cổ mà ngay cả Tần Nguyệt cũng chưa từng thấy qua. Cuối cùng, lão giả dừng lại trước một cánh cửa đá nặng nề, được phong ấn bằng vô số phù văn cổ xưa. "Đây là khu vực cấm, chỉ những người được phép mới có thể vào. Những cuộn da, phiến ngọc cổ mà ngươi tìm kiếm đều nằm ở đây." Lão khẽ niệm chú, các phù văn trên cánh cửa lóe sáng rồi từ từ tan biến, để lộ một không gian nhỏ hơn, tràn ngập khí tức thời gian.
"Những thứ này... ngươi phải tự mình giải mã. Nhưng hãy nhớ, biết quá nhiều đôi khi là một gánh nặng. Có những bí mật, một khi đã biết, ngươi sẽ không thể quay đầu lại được nữa." Bạch Lão Tổ, tên mà Lâm Phong nghe loáng thoáng từ một giao dịch viên khác, chậm rãi nói, ánh mắt thâm trầm như nhìn thấu vạn vật. "Ngươi có ân oán với Thiên Lang Tử, lại mang khí tức Hỗn Độn. Việc ngươi quan tâm đến Đại Địa Phân Liệt... không phải ngẫu nhiên."
Lâm Phong khẽ giật mình trước lời nói của lão. "Tiền bối biết Thiên Lang Tử?"
Bạch Lão Tổ khẽ cười một tiếng khô khốc. "Ở Linh Giới này, không có gì là bí mật đối với Cổ Thần Các. Chỉ là có những bí mật, chúng ta chọn không nói ra mà thôi. Ngươi cứ tìm hiểu đi, rồi sẽ rõ."
"Ta hiểu. Cảm ơn tiền bối." Lâm Phong ôm quyền cảm tạ.
Khi Bạch Lão Tổ rời đi, Lâm Phong quay sang Tần Nguyệt và Tuyết Dao. "Các nàng có thể giúp ta trông chừng bên ngoài. Ta cần tập trung hoàn toàn để giải mã những thứ này." Hắn biết việc này có thể mất rất nhiều thời gian, và không muốn các nàng phải chịu đựng sự nhàm chán cùng mình. Hơn nữa, việc giải mã những cổ tịch này có thể tiềm ẩn nguy hiểm, hắn muốn tự mình đối mặt.
Tần Nguyệt và Tuyết Dao hiểu ý, gật đầu rồi lùi ra phía ngoài, đứng gác ở hành lang.
Lâm Phong bước vào căn phòng cấm, nơi tràn ngập những vật phẩm cổ xưa. Hắn cẩn thận nhặt lên một cuộn da dê đã ố vàng, những ký tự trên đó đã mờ nhạt đến khó đọc. Hắn hít sâu một hơi, rồi triệu hồi 'Huyễn Mặc Quyển'. Cuốn sách cổ màu đen tuyền, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, lơ lửng trước mặt hắn. Hắn đặt cuộn da lên trên, và những ký tự cổ xưa kia bắt đầu phản chiếu lên bề mặt Huyễn Mặc Quyển, được phục chế và dịch ra một cách kỳ diệu.
Lâm Phong tập trung cao độ, từng chút một ghép nối các mảnh ghép thông tin. Hắn đọc đi đọc lại những đoạn ghi chép, cảm nhận từng nét bút, từng phù văn đã phai mờ, như muốn tìm kiếm một manh mối nhỏ nhất. Huyễn Mặc Quyển phát ra âm thanh rì rầm nhẹ, như đang thì thầm những bí mật của thời gian. Thời gian trôi qua, một ngày, rồi hai ngày. Lâm Phong gần như không ăn không ngủ, chìm đắm trong biển thông tin khổng lồ và phức tạp. Càng đọc, hắn càng cảm thấy một sự rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Những mảnh ghép rời rạc dần được xâu chuỗi, và một bức tranh kinh hoàng, vượt xa mọi dự đoán của hắn, dần hiện ra.
***
Trong không gian yên tĩnh và riêng tư của Thiên Không Thoa, Lâm Phong trải những mảnh cổ tịch đã được Huyễn Mặc Quyển giải mã ra trước mặt. Chiếc phi thuyền khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, tiếng năng lượng dao động nhẹ của nó hòa cùng tiếng gió lướt qua bên ngoài tạo nên một bản giao hưởng êm dịu. Mùi không khí trong lành, mùi gỗ và da thuộc của nội thất tràn ngập khoang thuyền, tạo nên một bầu không khí ấm cúng. Tuy nhiên, tâm trạng của Lâm Phong và các mỹ nhân lại đang dần trở nên căng thẳng. Ánh trăng sáng vằng vặc, cùng vô số vì sao lấp lánh nhìn từ cửa sổ Thiên Không Thoa, không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí họ.
Lâm Phong, với ánh mắt kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự phẫn nộ, nắm chặt một phiến ngọc cổ đã được phục hồi hoàn toàn. Hắn đứng giữa các nàng, không còn vẻ hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị và nặng nề. "Những ghi chép này... nó không phải là sự kiện tự nhiên. Đại Địa Phân Liệt không phải là một tai họa ngẫu nhiên. Nó là một phần của một kế hoạch lớn hơn." Giọng hắn trầm khàn, mang theo một sự tức giận bị kìm nén.
Tần Nguyệt, lúc này đã thay trang phục lụa mềm mại màu xanh lam, mái tóc tết nhẹ cài trâm ngọc, đôi mắt phượng đầy suy tư nhìn vào những cổ tịch. Nàng đã cùng Lâm Phong đọc và phân tích, nên nàng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Kiểm soát linh khí? Điều này nghe thật đáng sợ. Ai có thể làm được điều đó, và mục đích của họ là gì? Để duy trì quyền lực tuyệt đối sao?" Giọng nàng trầm ấm, nhưng cũng không giấu được sự kinh ngạc và lo lắng.
"Không chỉ là kiểm soát," Lâm Phong lắc đầu, chỉ vào một đoạn ghi chép trên cuộn da dê. "Nó còn là suy yếu. Suy yếu linh khí của toàn bộ các giới, không chỉ Linh Giới. Những ghi chép này cho thấy, trước Đại Địa Phân Liệt, linh khí ở Hạ Giới và thậm chí cả các giới khác dồi dào hơn gấp trăm lần. Các tu sĩ có thể dễ dàng đột phá, thậm chí đạt đến cảnh giới Tiên Nhân ngay tại Hạ Giới. Nhưng sau sự kiện đó, linh khí bị rút cạn, các giới bị chia cắt, và con đường tu tiên trở nên cực kỳ gian nan."
Tuyết Dao, ngồi đối diện Lâm Phong, ánh mắt nàng sắc lạnh nhưng không thể che giấu sự bàng hoàng. "Và mục đích của họ là gì? Để duy trì quyền lực tuyệt đối sao? Để không ai có thể uy hiếp được vị trí của họ?" Nàng siết nhẹ bàn tay, vẻ đẹp băng giá của nàng giờ đây toát lên một vẻ kiên cường.
Lâm Phong hít sâu một hơi, ngón tay hắn run nhẹ khi chỉ vào một dòng chữ mờ ám trên một mảnh phiến ngọc khác. "Có một dòng chữ mờ ám... 'Giam cầm vận mệnh'... và 'huyết mạch Thiên Diễn bị phong ấn'. Nó không phải là một sự trùng hợp. Huyết mạch Thiên Diễn... đó là huyết mạch của ta, là bí mật của Lâm Gia. Và 'Giam cầm vận mệnh'... đó chính là lý do vì sao Lâm Gia Diệt Môn!"
Các mỹ nhân đều sững sờ. Lam Yên, với vẻ mặt mạnh mẽ thường ngày, giờ đây cũng lộ rõ sự kinh ngạc. Nàng đặt thanh chiến đao của mình xuống, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. "Lâm Gia Diệt Môn? Phong ca, chàng nói điều này có liên quan đến gia tộc của chàng?"
Lâm Phong ngẩng đầu, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ. "Đúng vậy. Những ghi chép này nói về một thế lực cổ xưa, tự xưng là 'Người Giữ Mệnh', đã thao túng thiên địa, chia cắt các giới, và suy yếu linh khí để kiểm soát con đường tu tiên của vạn vật. Bọn chúng sợ hãi những huyết mạch có khả năng 'Thiên Diễn', những huyết mạch có thể phá vỡ sự thao túng của chúng, có thể nhìn thấu chân tướng của Thiên Đạo. Gia tộc ta, Lâm Gia, chính là một trong những huyết mạch đó. Lâm Gia Diệt Môn, không phải là do tranh chấp môn phái, hay do sự tàn nhẫn của Thiên Lang Tử. Hắn chỉ là một con cờ, một kẻ thi hành mệnh lệnh mà thôi. Kẻ đứng sau tất cả, chính là 'Người Giữ Mệnh' này!"
Linh Nhi, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, khẽ rụt rè hỏi: "Vậy... vậy là có một thế lực bí ẩn đang điều khiển tất cả sao, ca ca?"
Lâm Phong gật đầu, siết chặt tay. "Đúng vậy. Một âm mưu vĩ đại, kéo dài hàng vạn năm, không chỉ gây ra Đại Địa Phân Liệt mà còn kiểm soát và suy yếu linh khí của các giới, và có thể liên quan đến cả 'Thiên Đạo' hoặc một thế lực cổ xưa nào đó mà chúng ta không thể hình dung. Chúng ta đã luôn tu luyện trong một cái lồng, với nguồn linh khí bị hạn chế, con đường thăng tiến bị chúng thao túng."
Hạ Vũ, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo, không giấu được sự lo lắng. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì bây giờ? Thế lực này... quá hùng mạnh, quá bí ẩn."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đứng dậy. Ánh mắt hắn quét qua từng người vợ, từ Tuyết Dao băng giá, Tần Nguyệt trầm ổn, Mộc Ly hoạt bát, Lam Yên mạnh mẽ, đến Hạ Vũ dịu dàng và Linh Nhi ngây thơ. Trong ánh mắt hắn, không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là một ý chí kiên cường, bất khuất. "Biết quá nhiều đôi khi là một gánh nặng, Bạch Lão Tổ đã nói. Nhưng ta không hối hận. Huyễn Mặc Chi Đạo của ta không phải là để ẩn mình, mà là để tung hoành thiên hạ, để bảo vệ những người ta yêu thương. Ta không thể chấp nhận việc chúng ta bị thao túng, bị giam cầm vận mệnh."
Hắn nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái quen thuộc, nhưng lần này, nụ cười đó lại ẩn chứa một sự phẫn nộ và quyết tâm sâu sắc. "Lâm Gia Diệt Môn, cái chết của cha mẹ ta, của những người thân trong tộc, không thể vô nghĩa. Ta sẽ không để bất kỳ thế lực nào giam cầm vận mệnh của ta, của các nàng, hay của bất kỳ sinh linh nào nữa. 'Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.' Ta sẽ tìm ra sự thật, ta sẽ lật đổ cái 'Thiên Đạo' giả dối này, cái 'Người Giữ Mệnh' đã thao túng vạn giới. Và ta sẽ trả lại sự công bằng cho gia tộc ta."
Hắn đứng đó, dáng người cao ráo, toát lên một khí chất kiên định đến khó tin, như một ngọn núi lửa đang ngủ yên nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Các mỹ nhân nhìn chàng, lòng họ tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng là sự ngưỡng mộ và ủng hộ vô điều kiện. Họ biết, từ giờ phút này, con đường của họ sẽ không chỉ là tu tiên thăng cấp, mà sẽ là một cuộc chiến chống lại một thế lực cổ xưa, hùng mạnh hơn bất cứ thứ gì họ từng đối mặt.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ Thiên Không Thoa, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như thách thức. Một nụ cười tự tin nở trên môi hắn. "Duy Ngã Độc Tôn. Cuộc chiến này, ta đã sẵn sàng!" Hắn biết rằng Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hay bất kỳ cường giả nào khác ở Linh Giới, có lẽ cũng đang dần cảm nhận được sự bất thường này, và có thể sẽ sớm bị cuốn vào vòng xoáy của âm mưu vĩ đại này. Hắn đã sẵn sàng đương đầu với mọi nguy hiểm, bởi vì hắn có các nàng bên cạnh, và một chân lý cần được phơi bày.