Ánh chiều tà hắt xuống những khối đá đổ nát, nhuộm một màu vàng úa lên Phế Tích Cổ Thành, nơi vốn từng là một đô thị phồn hoa của Linh Giới cổ đại. Giờ đây, chỉ còn lại những bức tường xiêu vẹo, những mái vòm sụp đổ, và những con đường bị vùi lấp bởi bụi bặm cùng cây dại hoang tàn. Gió lạnh rít qua các khe tường vỡ, mang theo tiếng rên rỉ như của những linh hồn bị mắc kẹt, cùng mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi kim loại gỉ sét. Bầu không khí nơi đây hoang tàn, u ám và tĩnh mịch đến rợn người, linh khí quanh quẩn hỗn loạn như một vết sẹo khổng lồ trên dòng chảy của thời gian.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân, dưới sự dẫn đường của Thôn Thiên Thử, thận trọng tiến sâu vào trung tâm phế tích. Hắn đã quyết tâm tìm hiểu sự thật về "Người Giữ Mệnh" và bí ẩn thân thế của mình, và dường như, nơi hoang tàn này lại là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình mới đầy hiểm nguy.
"Nơi này ẩn chứa điều gì đó không tầm thường," Lâm Phong khẽ thì thầm, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách đổ nát. "Các nàng hãy cẩn thận."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, bỗng nhiên trở nên bồn chồn. Đôi mắt to tròn long lanh của nó không ngừng đảo quanh, cái mũi nhỏ cứ hít hà liên tục, rồi nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng đầy phấn khích, nhảy nhót trên vai Lâm Phong. "Có mùi... mùi của bảo vật cổ xưa! Rất mạnh! Mạnh hơn bất cứ thứ gì Thử gia từng ngửi thấy!"
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khẽ nhíu mày. Nàng cảm nhận rõ ràng sự bất thường trong dòng chảy linh khí nơi đây. "Linh khí ở đây rất loạn, dường như có một trận pháp cổ xưa bị phá hủy. Nó không đơn thuần là tàn tích của một thành phố." Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, mang theo một chút cảnh giác.
Mộc Ly, dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn long lanh, bỗng nhiên chỉ tay về phía một cột đá khổng lồ bị gãy đổ. "Ca ca, nhìn kìa! Có những dấu vết kỳ lạ trên đó, không giống bất kỳ văn tự nào chúng ta từng thấy!" Nàng vốn có linh tính nhạy bén với thiên nhiên, giờ đây lại cảm nhận được sự rung động bất thường từ lòng đất.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, tiến đến gần cột đá, ánh mắt phượng uyên bác của nàng tập trung vào những phù văn mờ ảo. "Đây là cổ văn, nhưng đã bị phong hóa quá nhiều. Chỉ có thể nhìn thấy một vài nét bút tượng hình, dường như là ký hiệu của một nền văn minh đã biến mất." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu được sự suy tư.
Lâm Phong gật đầu, hắn đã quen với việc những bí ẩn cổ xưa thường ẩn chứa trong những tàn tích như thế này. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên phiến đá lạnh lẽo. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn khẽ rung động, một luồng ánh sáng đen kịt vô hình từ lòng bàn tay hắn lan tỏa, dò xét từng khe hở, từng tấc đất. Khí tức của Huyễn Mặc Chi Đạo vốn có khả năng xuyên thấu vạn vật, cảm nhận những thứ bị che giấu bởi thời gian và cấm chế.
Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực, nắm chặt trường thương trong tay, ánh mắt sắc bén quét ngang dọc xung quanh. Nàng không ngừng cảnh giác, cảm nhận được những luồng khí tức yếu ớt nhưng nguy hiểm tiềm ẩn trong bóng tối. "Có lẽ không chỉ có chúng ta quan tâm đến nơi này. Ta cảm thấy có những ánh mắt đang theo dõi." Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, nắm lấy tay Linh Nhi. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng lộ rõ sự lo lắng. "Thế lực bí ẩn mà chàng nói đến liệu có liên quan đến những gì đang ở đây không, Lâm Phong?" Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng đầy bất an.
Linh Nhi, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, ôm chặt cánh tay Lâm Phong. "Ca ca, nơi này thật đáng sợ, Linh Nhi cảm thấy lạnh lắm!" Nàng thốt lên, giọng non nớt.
Lâm Phong khẽ vỗ về Linh Nhi, trấn an. "Đừng sợ, có ca ca ở đây." Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào Huyễn Mặc Quyển. Những luồng thông tin mơ hồ, những dòng năng lượng cổ xưa dần hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được một trận pháp ẩn giấu, rất yếu ớt, nhưng lại tinh vi vô cùng. Nó không phải là để phòng thủ, mà là để che giấu.
"Ở đây!" Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, chỉ vào một vị trí tưởng chừng như không có gì đặc biệt dưới chân một pho tượng đá đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng. "Có một không gian bí mật được che giấu."
Hắn nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái. "Trận pháp này... thật thú vị. Nó được thiết kế để lừa dối những kẻ có tu vi thấp, nhưng lại không thể che mắt được Huyễn Mặc Chi Đạo của ta. Hơn nữa, nó đã quá cũ kỹ, như một bà lão đang hấp hối."
Hắn dứt lời, bàn tay khẽ phất lên. Huyễn Mặc Quyển biến thành một luồng ánh sáng đen kịt, nhẹ nhàng chạm vào mặt đất. Trận pháp yếu ớt kia khẽ run rẩy, rồi như một tờ giấy mục nát, nó tan rã, lộ ra một lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất. Từ bên trong, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và dồi dào linh khí bất ngờ ập ra, xua tan đi sự u ám của phế tích.
Thôn Thiên Thử mừng rỡ "chiêm chiếp" không ngừng, nó đã ngửi thấy mùi bảo vật càng lúc càng nồng nặc.
"Chúng ta vào thôi," Lâm Phong nói, ánh mắt đầy kiên định. Hắn biết, cánh cửa này có thể dẫn đến lời giải đáp cho những bí ẩn đã dày vò hắn bấy lâu nay. "Dù là hang rồng hay huyệt hổ, ta cũng phải xông vào!" Hắn không hề e ngại, bởi vì hắn có các nàng bên cạnh, và một chân lý cần được phơi bày.
Cả nhóm bước vào lối đi, sâu dần xuống lòng đất, bỏ lại phía sau ánh chiều tà đang lụi tàn và những bóng ma của Phế Tích Cổ Thành. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian ẩm ướt, mỗi bước đi đều mang theo sự hồi hộp và chờ đợi. Cánh cửa của một bí mật cổ xưa đang từ từ mở ra.
***
Bên trong điện thờ cổ, không khí âm u, ẩm ướt bao trùm. Linh khí ở đây đột ngột trở nên dồi dào một cách quỷ dị, không phải là sự thuần khiết của thiên địa, mà là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo chút tà dị khó tả. Những bức tượng cổ đã đổ nát, nằm ngổn ngang dưới nền đất lạnh lẽo, những phù văn mờ ảo trên tường đã bị rêu phong phủ kín, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh siêu việt của thời đại đã lùi xa. Mùi đất mục, mùi rêu phong nồng nặc hòa lẫn với một thứ mùi hương khó tả, như mùi của thời gian và sự mục nát. Ánh sáng yếu ớt le lói từ một nguồn sáng không rõ, có thể là những viên Dạ Minh Châu đã cạn kiệt năng lượng, càng làm tăng thêm vẻ ma mị cho nơi này.
Lâm Phong và các mỹ nhân thận trọng bước vào. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ, một thứ gì đó đã từng gắn bó sâu sắc với hắn, nhưng lại bị thời gian và ký ức phong ấn. Nguồn năng lượng đó phát ra từ một chiếc hộp đá cổ xưa, nằm trên bệ thờ đổ nát ở chính giữa điện thờ. Chiếc hộp được làm từ một loại đá màu đen tuyền, chạm khắc những hoa văn phức tạp đã phai mờ, nhưng vẫn toát lên vẻ cổ kính và thần bí.
"Cái hộp này..." Tần Nguyệt khẽ lên tiếng, giọng trầm ấm của nàng cũng không giấu được sự kinh ngạc. "Dường như nó phong ấn một thứ gì đó rất mạnh mẽ, và cũng rất tà dị. Ta cảm nhận được sự cộng hưởng với linh hồn của chàng, Lâm Phong." Nàng là một linh y, nhạy cảm với các loại năng lượng và khí tức.
Lâm Phong bước đến gần chiếc hộp. Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của nó. Ngay lập tức, một luồng ký ức mơ hồ, chớp nhoáng lóe lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy những hình ảnh rời rạc về một vụ thảm sát kinh hoàng, tiếng kêu gào thảm thiết, màu máu đỏ tươi nhuộm đen một vùng đất. Hắn nghe thấy những lời thì thầm đầy oán hận về "huyết mạch bị nguyền rủa", về sự phản bội và diệt vong. Những hình ảnh đó đến quá nhanh, quá đột ngột, khiến đầu hắn ong lên, ngực hắn đau nhói.
"Đây là... Huyết mạch của ta?" Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc, ánh mắt thất thần. "Nó liên quan đến Lâm Gia Diệt Môn sao?" Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn, một nỗi phẫn nộ âm ỉ về quá khứ bi thảm của gia tộc mình.
Tuyết Dao, thấy biểu hiện bất thường của Lâm Phong, lập tức tiến lên, đưa tay đặt lên vai hắn, truyền một luồng linh khí thanh mát vào cơ thể chàng. "Lâm Phong, chàng sao vậy? Đừng cưỡng cầu. Nếu nó là ký ức bị phong ấn, hãy để nó tự nhiên hé lộ." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy lo lắng.
Lam Yên, với đôi mắt sắc bén như chim ưng, bỗng nhiên biến sắc. Nàng nắm chặt trường thương, quay phắt lại, ánh mắt nhìn ra phía lối vào điện thờ. "Có người đang đến! Rất nhiều người, và rất mạnh! Sát khí nồng đậm, không hề che giấu!" Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng.
Cùng lúc đó, Thôn Thiên Thử cũng "két két" vài tiếng đầy cảnh giác, bộ lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt long lanh đầy vẻ hung dữ.
Lâm Phong, dù vẫn còn chìm trong những mảnh ký ức đau đớn, nhưng bản năng chiến đấu của hắn đã được kích hoạt. Hắn hít một hơi thật sâu, dằn nén nỗi đau xuống đáy lòng. "Thật nhanh! Có lẽ chúng đã theo dõi chúng ta từ lúc vào phế tích." Hắn nói, ánh mắt trở nên lạnh lùng và kiên định. "Không sao, đến lúc chúng ta phải đối mặt với một vài con chó săn rồi."
Hắn dứt lời, không chút do dự, bàn tay mạnh mẽ mở chiếc hộp đá cổ xưa ra. Một luồng ánh sáng đỏ quỷ dị, mang theo một chút lạnh lẽo và ma mị, bùng lên từ bên trong, chiếu sáng cả điện thờ. Bên trong chiếc hộp, một viên ngọc đen tuyền lẳng lặng nằm đó, toát ra một thứ khí tức hùng vĩ mà cổ xưa, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Vừa nhìn thấy viên ngọc, Lâm Phong bỗng cảm thấy huyết mạch trong cơ thể hắn như đang sôi trào, một tiếng gầm nhẹ vang vọng từ sâu thẳm linh hồn hắn, như một con thú bị giam cầm bỗng chốc được giải thoát.
"Thiên Hồn Ngọc..." Lâm Phong lẩm bẩm, một cái tên lạ lẫm bỗng hiện lên trong tâm trí hắn, như thể viên ngọc này đã tự giới thiệu tên mình.
Đúng lúc này, một luồng sát khí khổng lồ, nặng nề như núi Thái Sơn, ập đến từ bên ngoài, bao trùm toàn bộ phế tích, thậm chí còn lan đến tận sâu trong điện thờ. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xé gió của hàng chục tu sĩ cấp cao vang lên, càng lúc càng gần.
Một bóng người uy nghiêm, cao ngạo bước vào điện thờ đổ nát. Hắn là một cường giả trung niên, dáng người cao lớn, khoác trên mình bộ trường bào màu đen thêu hình rồng vàng, toát lên khí chất của kẻ bề trên. Đôi mắt hắn sắc lạnh, ẩn chứa sát khí và sự khinh thường. Đây chính là Thiên Vũ Long, cường giả của Gia tộc Thiên Vũ, một trong những gia tộc lớn và quyền thế nhất Linh Giới. Hắn dẫn theo hàng chục tu sĩ cấp cao, tất cả đều mang theo vẻ mặt hung hãn, ánh mắt dán chặt vào viên ngọc đen tuyền trong tay Lâm Phong.
"Kẻ ngoại giới, giao nộp Thiên Hồn Ngọc cho ta, ngươi sẽ được toàn thây!" Thiên Vũ Long cất tiếng, giọng nói uy quyền, vang vọng khắp điện thờ, mang theo một sức ép vô hình. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt khinh miệt, như thể đang nhìn một con kiến dám trộm đồ của mình. "Ngươi không biết Thiên Hồn Ngọc này là vật sở hữu của Gia tộc Thiên Vũ ta sao? Một kẻ hạ giới như ngươi, không xứng đáng chạm vào nó!"
Lâm Phong nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái quen thuộc, nhưng lần này, nụ cười đó lại lạnh lẽo như băng giá. Hắn siết chặt viên Thiên Hồn Ngọc trong tay, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ nó, như một phần cơ thể của mình. "Ngươi không đủ tư cách!" Hắn đáp trả, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định, không hề nao núng trước khí thế áp đảo của đối phương. "Vật này, có duyên với ta. Hơn nữa, nó đã ngủ yên ở đây hàng vạn năm, sao lại trở thành vật sở hữu của Gia tộc Thiên Vũ các ngươi?"
Thiên Vũ Long cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn. "Hừ! Kẻ ngoại giới ngu dốt! Vật gì ở trong lãnh địa của Thiên Vũ tộc ta, thì chính là của Thiên Vũ tộc ta! Ngươi nghĩ mình có thể giữ được báu vật này khi đối mặt với Thiên Vũ Long ta ư?" Hắn không hề che giấu sự tham lam và khinh thường. "Nếu ngươi đã không biết điều, vậy thì đừng trách ta không khách khí!"
Một luồng linh lực hùng hậu bùng nổ từ Thiên Vũ Long, hắn không hề nói nhiều, trực tiếp ra tay. Khí tức của một cường giả Đại Thừa kỳ đỉnh phong lan tỏa, khiến toàn bộ điện thờ như muốn sụp đổ.
"Lâm Phong, cẩn thận! Hắn rất mạnh!" Tuyết Dao khẽ kêu lên, nàng đã cảm nhận được sự chênh lệch thực lực rõ rệt giữa Lâm Phong và Thiên Vũ Long.
Cuộc chiến không thể tránh khỏi. Bầu không khí trong điện thờ trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn.
***
Phế Tích Cổ Thành giờ đây đã trở thành một chiến trường đẫm máu. Đêm tối buông xuống, ánh trăng mờ ảo le lói qua những đám mây đen, chỉ đủ để soi rõ những khối đá đổ nát và bóng người chém giết lẫn nhau. Gió mạnh gào thét, cuốn theo bụi đất và những mảnh vụn của các công trình cổ đại, tạo thành một màn sương mù mịt mờ ảo. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp bảo bùng nổ chói tai, tiếng gầm thét của tu sĩ, tiếng linh thú gào rít, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói, mùi linh khí hỗn loạn, khiến không gian càng thêm ngột ngạt.
Thiên Vũ Long, với vẻ mặt đầy kiêu ngạo và khinh thường, lao thẳng về phía Lâm Phong. Hắn tung ra một quyền, linh lực hùng hậu hóa thành một luồng sáng xanh biếc, mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh thẳng vào Lâm Phong. "Kẻ hạ giới, dám chống đối Thiên Vũ tộc ta! Ngươi chán sống rồi!"
Lâm Phong, đôi mắt đen láy ánh lên sự phẫn nộ và quyết tâm. Hắn không hề né tránh, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn vận chuyển tối đa. Một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng nổ từ hắn, bao bọc toàn thân. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt Thiên Hồn Ngọc, linh lực từ viên ngọc dường như cộng hưởng với huyết mạch Thiên Diễn của hắn, khiến sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội.
Hắn vung tay, Huyễn Mặc Quyết được thi triển. Hắc khí hóa thành một luồng kiếm quang sắc bén, va chạm với quyền kình của Thiên Vũ Long, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất. Đất đá xung quanh rung chuyển, bụi mù bay lên cuồn cuộn.
Các mỹ nhân không hề chần chừ, lập tức triển khai đội hình. Tuyết Dao, với kiếm pháp băng giá tinh diệu, tạo ra hàng loạt kiếm ảnh sắc lạnh, tấn công vào các tu sĩ Gia tộc Thiên Vũ xung quanh, ngăn cản chúng tiếp cận Lâm Phong. Lam Yên, với trường thương trong tay, như một chiến thần, lao vào giữa đám đông, mỗi nhát thương đều mang theo sức mạnh bạo liệt, chặn đứng những kẻ có ý định đánh lén. Mộc Ly, thân pháp linh hoạt như một con sóc, phóng ra vô số dây leo và độc tố từ cây cối, gây rối loạn đội hình địch. Hạ Vũ, với đôi tay khéo léo, liên tục tung ra các pháp thuật trị liệu và phòng hộ, bảo vệ đồng đội. Tần Nguyệt, trầm ổn và trí tuệ, tạo ra các trận pháp nhỏ, khống chế và làm chậm bước tiến của kẻ địch, đồng thời ném ra những lá bùa mang theo sức mạnh công kích và phòng thủ. Linh Nhi, tuy nhỏ tuổi nhưng cũng không hề kém cạnh, đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh ánh sáng, nàng dùng những viên bi lửa và băng nhỏ bé nhưng đầy uy lực để quấy nhiễu kẻ địch. Thôn Thiên Thử, đã biến lớn gấp đôi bình thường, lao vào giữa trận chiến, cắn xé và gầm gừ, bộ lông trắng muốt giờ đây dính đầy bụi bẩn và máu.
"Các nàng, cẩn thận!" Lâm Phong hô lớn, ánh mắt hắn không rời Thiên Vũ Long. Hắn biết, kẻ địch mạnh nhất chính là tên cường giả Đại Thừa kia.
Thiên Vũ Long thấy Lâm Phong và các mỹ nhân phối hợp ăn ý, lại có sức chiến đấu mạnh mẽ vượt xa dự kiến, ánh mắt hắn càng thêm âm trầm. "Khá lắm! Nhưng chỉ có vậy thôi sao? Thiên Hồn Ngọc này, ngươi không xứng sở hữu!" Hắn gầm lên, toàn thân linh lực bùng nổ, một luồng hỏa diễm màu vàng kim bốc lên từ cơ thể hắn, bao trùm một vùng trời. "Thiên Vũ Hỏa Liên!"
Một đóa sen lửa khổng lồ, được tạo thành từ linh lực thuần túy, xuất hiện trên đỉnh đầu Thiên Vũ Long, rồi nhanh chóng lao thẳng về phía Lâm Phong. Sức nóng khủng khiếp của nó khiến không khí như bị đốt cháy, đá tảng tan chảy, và các tu sĩ Gia tộc Thiên Vũ phải lùi xa để tránh bị vạ lây.
Lâm Phong cảm nhận được nguy hiểm chết người từ đòn tấn công này. Hắn không thể để nó chạm vào các nàng. Hắn vận chuyển Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn, Thiên Hồn Ngọc trong tay hắn bỗng phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, cộng hưởng với hắc khí của Huyễn Mặc Quyển. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn gầm lên, hai tay kết ấn, toàn bộ linh lực trong cơ thể hắn dồn nén lại, hóa thành một tấm chắn hắc ám khổng lồ, cố gắng chặn đứng đóa sen lửa.
*BÙM!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn đêm. Đóa sen lửa và tấm chắn hắc ám va chạm, tạo ra một cơn chấn động khủng khiếp, san phẳng toàn bộ khu vực xung quanh. Bụi mù và mảnh vụn đá bay lên như mưa, che khuất tầm nhìn.
Khi bụi lắng xuống, cảnh tượng hiện ra khiến mọi người đều kinh hãi. Tấm chắn hắc ám của Lâm Phong đã vỡ nát. Hắn đứng đó, lảo đảo, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ y phục. Một vết thương sâu hoắm hiện rõ trên ngực hắn, nơi đóa sen lửa đã xuyên qua lớp phòng hộ cuối cùng. Linh lực trong cơ thể hắn hỗn loạn, Huyễn Mặc Quyển cũng trở nên ảm đạm. Viên Thiên Hồn Ngọc trong tay hắn vẫn phát sáng, nhưng ánh sáng đó dường như cũng yếu đi đôi chút.
"Lâm Phong!" Các mỹ nhân đồng loạt kêu lên, ánh mắt đầy kinh hoàng và lo lắng. Họ muốn lao đến, nhưng đã bị các tu sĩ Thiên Vũ tộc khác chặn lại.
Thiên Vũ Long cười ha hả, ánh mắt khinh miệt. "Ha ha ha! Kẻ hạ giới, ngươi nghĩ mình có thể chống lại ta sao? Dù ngươi có Thiên Hồn Ngọc trong tay, cũng chỉ là phí hoài thiên vật mà thôi! Giao nó ra đây, nếu không, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!" Hắn tiến đến gần, ánh mắt tham lam dán chặt vào Thiên Hồn Ngọc.
Lâm Phong quỳ một gối xuống, cố gắng chống đỡ cơ thể. Hắn cảm thấy từng thớ thịt như bị xé toạc, linh lực cạn kiệt. Nhưng trong đôi mắt đen láy của hắn, không hề có sự sợ hãi hay đầu hàng, mà chỉ có sự quật cường và phẫn nộ. Hắn ngẩng đầu nhìn Thiên Vũ Long, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. "Muốn lấy... thì phải bước qua xác ta!"
Trong khoảnh khắc nguy hiểm đó, viên Thiên Hồn Ngọc trong tay Lâm Phong bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng đỏ quỷ dị mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng linh lực cổ xưa, hùng vĩ, mang theo sự tức giận và oán hận của hàng vạn năm, đột ngột bùng nổ, bao trùm lấy Lâm Phong. Huyết mạch Thiên Diễn trong cơ thể hắn như được thức tỉnh hoàn toàn, một cảm giác nóng rát lan tỏa khắp toàn thân, như thể có một sức mạnh nào đó đang bị cưỡng ép phá tan xiềng xích.
***
Cách đó không xa, trên một đỉnh núi hoang vắng, hai bóng người đứng lặng lẽ, ánh mắt tập trung vào chiến trường hỗn loạn dưới chân. Một người là Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị, mái tóc bạc buông xõa, đôi mắt tím huyền bí sâu thẳm. Người kia là Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết, tao nhã, khí chất thánh nữ, mái tóc đen mượt được búi cao.
"Thiên Hồn Ngọc..." Diệp Vô Song khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, uy quyền. Đôi mắt tím của nàng nheo lại. "Chẳng lẽ đó là thứ đã gây ra thảm họa 100 năm trước? Cái vật phẩm cổ xưa mà các thế lực lớn luôn tìm kiếm, thứ được cho là mang theo bí mật của 'kế hoạch Thiên Đạo'?"
Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt phượng chứa đựng sự nhân từ nhưng cũng đầy trí tuệ, khẽ gật đầu. Nàng không khỏi kinh ngạc khi chứng kiến sức mạnh và sự kiên cường của Lâm Phong. "Xem ra hắn không đơn giản là một kẻ ngoại giới thông thường. Viên ngọc đó... dường như có mối liên hệ sâu sắc với hắn, thậm chí còn kích hoạt một loại huyết mạch đặc biệt. Lời đồn về 'người được chọn' cho Thiên Hồn Ngọc... lẽ nào là thật?" Nàng quay sang Diệp Vô Song, ánh mắt nàng lộ rõ sự suy tư. "Và Thiên Vũ Long nói đó là vật của Gia tộc Thiên Vũ... Hắn không hề biết rằng, Thiên Hồn Ngọc này vốn thuộc về một dòng tộc đã bị diệt vong hàng vạn năm trước, một dòng tộc mang trong mình huyết mạch Thiên Diễn."
Diệp Vô Song nhếch mép cười lạnh. "Thiên Vũ Long chỉ là một con chó săn tham lam bị mù quáng bởi quyền lực và ảo tưởng về gia tộc mình. Hắn không biết mình đang đối đầu với thứ gì. Kẻ ngoại giới này... thật thú vị. Hắn đã chạm vào bí mật lớn nhất của Linh Giới, và có lẽ, cả Thiên Giới." Nàng nhìn Lâm Phong đang quỳ gối, thân thể đẫm máu nhưng vẫn quật cường, một tia sáng khác lạ lóe lên trong đôi mắt tím của nàng. "Thiên Hồn Ngọc được tiết lộ là có liên quan đến 'Lâm Gia Diệt Môn' và 'huyết mạch bị nguyền rủa'... đúng như những gì hắn đã tìm hiểu trong cổ tịch. Kế hoạch của 'Người Giữ Mệnh' dường như đang dần được hé lộ, và hắn chính là chìa khóa."
Cổ Thanh Nguyệt thở dài, ánh mắt phức tạp. "Kẻ hạ giới này, một mình gánh vác quá nhiều. Ngay cả khi bị thương nặng, hắn vẫn không từ bỏ. Hắn quả thật là một người đặc biệt. Nhưng với tình hình này, liệu hắn có thể sống sót?" Nàng cảm thấy một chút lo lắng. "Chúng ta có nên ra tay không?"
Diệp Vô Song khẽ lắc đầu, mái tóc bạc khẽ lay động trong gió đêm. "Chưa. Hắn vẫn còn tiềm lực. Hơn nữa, việc chúng ta xuất hiện bây giờ chỉ khiến tình hình thêm phức tạp, và có thể che giấu những manh mối quan trọng." Nàng lại nhìn về phía Lâm Phong, nơi luồng ánh sáng đỏ từ Thiên Hồn Ngọc đang dần nuốt chửng lấy hắn. "Hãy xem hắn sẽ làm gì. Cái chết của hắn... sẽ là một tổn thất lớn cho kế hoạch của chúng ta." Nàng nói, giọng trầm thấp, đầy hàm ý.
Trong ánh sáng đỏ rực rỡ từ Thiên Hồn Ngọc, Lâm Phong cảm thấy một sức mạnh cổ xưa đang chảy tràn trong cơ thể hắn, chữa lành vết thương, và đồng thời, mở ra những phong ấn sâu thẳm nhất trong huyết mạch hắn. Một tiếng gầm thét trầm đục vang vọng từ linh hồn hắn, không phải là tiếng gầm của sự đau đớn, mà là của sự giải thoát, của một con rồng đang thức tỉnh. Thiên Vũ Long, với ánh mắt tham lam, đã không nhận ra sự nguy hiểm đang đến gần.
"Ngươi... ngươi đang làm gì?!" Thiên Vũ Long bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí tức đáng sợ bùng nổ từ Lâm Phong, không phải là linh lực mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy, cổ xưa hơn. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi.
Lâm Phong, trong ánh sáng đỏ rực, ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn không còn là màu đen nhánh, mà lóe lên ánh sáng đỏ như máu, sâu thẳm và đầy uy quyền. Hắn đứng thẳng dậy, vết thương trên ngực đã ngừng chảy máu, và một luồng năng lượng Huyễn Mặc cuồn cuộn bùng nổ, hòa lẫn với khí tức cổ xưa của Thiên Hồn Ngọc. Hắn không còn là Lâm Phong bị thương nặng nữa, mà là một chiến thần vừa được thức tỉnh, mang theo sự phẫn nộ của một huyết mạch bị giam cầm hàng vạn năm.
"Ngươi... không xứng đáng để Thiên Hồn Ngọc rơi vào tay ngươi!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp phế tích, mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn giơ cao viên Thiên Hồn Ngọc, ánh sáng đỏ rực rỡ từ nó chiếu rọi toàn bộ chiến trường.
Cuộc chiến chưa kết thúc. Nó mới chỉ bắt đầu. Đây là khởi đầu của sự thức tỉnh, của sự trả thù, và của một huyền thoại mới.