Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 379

Bí Cảnh Thức Tỉnh: Cơ Duyên Đại Thừa

4471 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình huống nguy hiểm của Lâm Phong từ cuối chương 378, đẩy lùi hoặc khiến Thiên Vũ Long phải rút lui.,Khám phá một bí cảnh tiềm ẩn cơ duyên đột phá Đại Thừa, có thể liên quan đến Thiên Hồn Ngọc hoặc Huyễn Mặc Quyển.,Lâm Phong nhận ra sự cấp bách của việc đột phá cảnh giới để đối phó với âm mưu lớn và các thế lực Linh Giới.,Lâm Phong đưa ra quyết định mạo hiểm tiến vào bí cảnh, thể hiện ý chí kiên định và lòng dũng cảm.,Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt chứng kiến toàn bộ sự việc, củng cố sự quan tâm và đánh giá của họ đối với Lâm Phong, tạo tiền đề cho sự can thiệp hoặc hỗ trợ sau này.,Nhấn mạnh tính chất nguy hiểm của bí cảnh và những thử thách chết người tiềm ẩn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Vũ Long, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, adventurous, determined, mysterious, slightly melancholic (for the women left behind).
Kết chương: [object Object]

Trong ánh sáng đỏ rực rỡ từ Thiên Hồn Ngọc, Lâm Phong cảm thấy một sức mạnh cổ xưa đang chảy tràn trong cơ thể hắn, chữa lành vết thương, và đồng thời, mở ra những phong ấn sâu thẳm nhất trong huyết mạch hắn. Một tiếng gầm thét trầm đục vang vọng từ linh hồn hắn, không phải là tiếng gầm của sự đau đớn, mà là của sự giải thoát, của một con rồng đang thức tỉnh. Hắn không còn là Lâm Phong bị thương nặng nữa, mà là một chiến thần vừa được thức tỉnh, mang theo sự phẫn nộ của một huyết mạch bị giam cầm hàng vạn năm.

"Ngươi... không xứng đáng để Thiên Hồn Ngọc rơi vào tay ngươi!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp phế tích, mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn giơ cao viên Thiên Hồn Ngọc, ánh sáng đỏ rực rỡ từ nó chiếu rọi toàn bộ chiến trường.

Tiếng gầm của Lâm Phong, trầm đục và đầy uy quyền, như một tiếng sấm sét xé toang không gian tĩnh mịch của Phế Tích Cổ Thành. Khí tức cổ xưa của Thiên Hồn Ngọc cùng luồng Huyễn Mặc cuồn cuộn bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, cuốn phăng những mảnh vụn đổ nát và bụi bặm xung quanh. Những bức tường đá cao ngất, vốn đã mục nát theo thời gian, giờ đây run rẩy kịch liệt, từng mảng đá lớn tách rời, rơi xuống loảng xoảng như muốn sụp đổ hoàn toàn. Cả không gian như bị nén chặt rồi đột ngột bung ra, một luồng xung kích vô hình nhưng mạnh mẽ kinh thiên động địa quét ngang chiến trường.

Thiên Vũ Long, kẻ đang đứng gần nhất và mang theo ánh mắt tham lam, đã không kịp phản ứng. Hắn cảm thấy như một ngọn núi cổ đại vừa ập xuống, đè nén toàn bộ cơ thể. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng, hắn lảo đảo lùi về phía sau, ánh mắt từ tham lam chuyển thành kinh hoàng tột độ. Linh lực hộ thể của hắn bị xé rách như giấy mỏng, một luồng huyết khí nghịch lên, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Sức mạnh này... không phải là linh lực của tu sĩ Linh Giới! Nó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, mang theo một khí chất vương giả mà hắn chưa từng cảm nhận.

"Đại... Đại công tử!" Một thuộc hạ của Gia tộc Thiên Vũ hoảng hốt kêu lên, cố gắng đỡ lấy Thiên Vũ Long. Nhưng ngay cả bọn họ cũng bị luồng xung kích đẩy lùi xa hàng chục trượng, đội hình tinh nhuệ tan tác, kẻ ngã người xiêu vẹo. Một số tu sĩ cấp thấp hơn thậm chí còn bị chấn động đến nội phủ, ngất lịm ngay tại chỗ. Thôn Thiên Thử, vốn đang gầm gừ chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo, cũng không khỏi chớp chớp đôi mắt to tròn, kinh ngạc nhìn Lâm Phong đang đứng thẳng dậy giữa quầng sáng đỏ rực. Tiếng kêu chiêm chiếp của nó lúc này không còn hung dữ mà pha chút ngạc nhiên.

Các mỹ nhân của Lâm Phong, dù bị ảnh hưởng bởi luồng năng lượng bùng nổ, nhưng nhờ có sự chuẩn bị và thực lực vốn có, cũng như sự bao bọc vô thức từ Lâm Phong, đều không bị thương nặng. Tuyết Dao, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng, đôi mắt băng lạnh vẫn không rời khỏi Lâm Phong. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng cũng xa lạ từ chàng, một sự bùng nổ mà nàng chưa từng chứng kiến. "Phong ca..." Nàng khẽ gọi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đầy sự bồn chồn.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và đôi mắt sắc bén, ngay lập tức thu hồi chiến đao, cảnh giác nhìn về phía Thiên Vũ Long. Nàng biết, dù Lâm Phong bùng nổ sức mạnh, nhưng chàng vẫn đang trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm. "Tất cả lùi lại! Lập trận phòng thủ!" Nàng ra lệnh dứt khoát, thanh âm vang vọng giữa tiếng đổ nát, như một vị tướng quân trên chiến trường. Mộc Ly, dù hơi tái mét, nhưng vẫn nhanh nhẹn rút ra một vài lá bùa hộ thân, chuẩn bị cho trận chiến có thể bùng phát trở lại. Hạ Vũ, với đôi mắt trong veo như nước hồ, tập trung linh lực, sẵn sàng trị liệu. Linh Nhi, sợ hãi nép vào Tần Nguyệt, đôi tay bé nhỏ bám chặt lấy y phục của nàng.

Tần Nguyệt, người luôn giữ được sự bình tĩnh và trí tuệ, lúc này cũng không khỏi hít sâu một hơi. Nàng cảm nhận rõ ràng sự biến đổi trong cơ thể Lâm Phong. "Huyết mạch... thật sự được kích hoạt rồi." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt phượng chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Nàng vội vàng tiến lên, kiểm tra tình trạng của Lâm Phong. Vết thương trên ngực chàng đã ngừng chảy máu, nhưng sắc mặt vẫn còn tái nhợt, linh lực trong cơ thể tuy bùng nổ mạnh mẽ nhưng cũng đang tiêu hao khủng khiếp. "Phong lang quân, huynh sao rồi? Đừng cố gắng quá sức!" Nàng lo lắng nói, bàn tay đã đặt lên cổ tay chàng, truyền vào một luồng sinh khí ấm áp.

Lâm Phong cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên qua cơ thể, nhưng đồng thời, một nguồn năng lượng vô tận cũng đang tràn ngập mọi kinh mạch. Hắn nhìn Thiên Vũ Long đang lùi dần, ánh mắt đỏ như máu lóe lên vẻ khinh thường. "Không... không thể dừng lại ở đây!" Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc, nhưng ý chí kiên định không chút suy suyển. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc, và đây chỉ là khởi đầu.

Thiên Vũ Long, sau khi ổn định lại linh lực, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy thù hận và sợ hãi. Hắn không ngờ một kẻ tu sĩ ngoại giới lại có thể bộc phát sức mạnh kinh khủng đến vậy. Hắn cảm thấy một sự đe dọa không thể giải thích, một bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải rút lui. "Hừ! Tiểu tử, ngươi may mắn thoát chết! Lần sau sẽ không có chuyện đó đâu!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy bất cam, nhưng bước chân lại vội vàng lùi về phía sau. "Chúng ta rút lui! Lần này coi như ngươi may mắn, nhưng Gia tộc Thiên Vũ ta sẽ không bao giờ bỏ qua cho ngươi!" Hắn ra lệnh cho thuộc hạ, quay đầu bỏ chạy, nhanh chóng biến mất hút giữa những tàn tích đổ nát. Binh lính Gia tộc Thiên Vũ, không dám chần chừ, vội vàng dìu những kẻ bị thương, cuống quýt tháo chạy theo chủ nhân.

Diệp Vô Song, mái tóc bạc khẽ lay động trong gió, đôi mắt tím sâu thẳm dõi theo bóng lưng Thiên Vũ Long. "Thiên Vũ Long chỉ là một con chó săn tham lam bị mù quáng bởi quyền lực và ảo tưởng về gia tộc mình." Nàng khẽ nhếch mép, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ khinh miệt. "Hắn không biết mình đang đối đầu với thứ gì. Kẻ ngoại giới này... thật thú vị. Hắn đã chạm vào bí mật lớn nhất của Linh Giới, và có lẽ, cả Thiên Giới. Huyết mạch này... thật đáng sợ. Hóa ra tin đồn về hắn là thật sao?" Nàng nhìn Lâm Phong, nơi luồng ánh sáng đỏ từ Thiên Hồn Ngọc đang dần tan đi, để lộ ra một Lâm Phong dù suy yếu nhưng khí chất đã hoàn toàn khác biệt. "Kế hoạch của 'Người Giữ Mệnh' dường như đang dần được hé lộ, và hắn chính là chìa khóa."

Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, ánh mắt phượng chứa đựng sự nhân từ nhưng cũng đầy trí tuệ, khẽ thở dài. "Sức mạnh đó... không giống bất cứ thứ gì ta từng thấy." Nàng trầm ngâm. "Linh Giới này, tưởng chừng đã không còn gì để kinh ngạc, nhưng lại liên tục xuất hiện những điều vượt quá nhận thức. Kẻ hạ giới này, một mình gánh vác quá nhiều. Ngay cả khi bị thương nặng, hắn vẫn không từ bỏ. Hắn quả thật là một người đặc biệt. Nhưng với tình hình này, liệu hắn có thể sống sót?" Nàng cảm thấy một chút lo lắng. "Sức mạnh bộc phát vừa rồi tuy kinh người, nhưng cũng tổn hại nguyên khí. Nếu không có đan dược quý hiếm, e là phải mất vài năm mới hồi phục hoàn toàn."

Diệp Vô Song khẽ lắc đầu, ánh mắt lóe lên sự phức tạp. "Chưa. Hắn vẫn còn tiềm lực. Hơn nữa, việc chúng ta xuất hiện bây giờ chỉ khiến tình hình thêm phức tạp, và có thể che giấu những manh mối quan trọng. Hãy xem hắn sẽ làm gì. Cái chết của hắn... sẽ là một tổn thất lớn cho kế hoạch của chúng ta." Nàng nói, giọng trầm thấp, đầy hàm ý, như thể đang nói về một quân cờ quan trọng trên bàn cờ định mệnh. Gió vẫn rít qua những khe tường đổ nát, mang theo mùi bụi, mùi đất ẩm và cả mùi máu tanh còn vương lại, tạo nên một bức tranh hoang tàn và u ám đến ghê người.

***

Một giờ sau, gió đã dịu bớt, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và nặng nề, như báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Phế Tích Cổ Thành chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng đá lở rải rác và tiếng côn trùng rỉ rả. Tần Nguyệt, với vẻ mặt tập trung và đôi tay khéo léo, đã hoàn thành việc sơ cứu cho Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng rút ra những cây ngân châm cuối cùng khỏi huyệt đạo của chàng, sau đó dùng linh lực tinh thuần của mình để xoa dịu những kinh mạch bị tổn thương. Dù đã có sự chuẩn bị và linh dược quý giá, việc kích hoạt huyết mạch cưỡng ép đã khiến Lâm Phong tiêu hao nguyên khí rất lớn. Sắc mặt chàng vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt đã lấy lại được vẻ linh hoạt và thông minh thường ngày, không còn ánh đỏ rực như máu.

"Phong lang quân, huynh đã ổn hơn một chút rồi. Nhưng vết thương này không thể xem thường, cần phải tĩnh dưỡng thật kỹ." Tần Nguyệt ôn tồn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy sự kiên định. "Nguyên khí tổn hao quá nhiều, nếu không kịp thời bổ sung, sẽ ảnh hưởng đến căn cơ tu luyện sau này." Nàng khẽ thở dài, đưa cho Lâm Phong một viên đan dược màu xanh ngọc, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. "Đây là Bách Thảo Phục Nguyên Đan, có thể giúp huynh hồi phục một phần."

Lâm Phong đón lấy viên đan dược, nuốt xuống. Một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những cơn đau âm ỉ. "Cảm ơn Nguyệt Nhi. Ta đã ổn hơn nhiều rồi." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng vẫn mang theo nét dí dỏm quen thuộc. "Có Nguyệt Nhi chăm sóc, dù có nguy hiểm đến mấy ta cũng không sợ." Hắn nói, cố gắng xoa dịu nỗi lo lắng của các nàng.

Thôn Thiên Thử lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào má chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy vẻ quan tâm. Tiếng kêu chiêm chiếp nhẹ nhàng, như muốn hỏi han.

Lâm Phong đưa tay xoa đầu Thôn Thiên Thử, ánh mắt hắn lại hướng về viên Thiên Hồn Ngọc đang lơ lửng trước mặt. Viên ngọc vẫn tỏa ra một quầng sáng đỏ nhạt, yếu ớt hơn trước, nhưng vẫn mang một vẻ bí ẩn cổ xưa. Đặc biệt, nó đang cộng hưởng một cách kỳ lạ với Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ mà Lâm Phong luôn mang theo bên mình. Huyễn Mặc Quyển tự động mở ra, một trang cổ xuất hiện, trên đó hiện lên một hình ảnh mơ hồ về một cánh cổng đá khổng lồ, được bao phủ bởi những hoa văn cổ quái và những dòng chữ phù văn đã mờ nhạt theo thời gian.

Cùng lúc đó, một luồng linh khí tinh thuần nhưng cũng đầy áp lực đột nhiên từ sâu trong phế tích lan tỏa ra, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Đây không phải linh khí bình thường. Nó mang theo dấu vết của thời gian, của sự cổ xưa, và đặc biệt là một loại uy áp vô hình, khiến linh hồn người ta phải run rẩy. Linh khí này dồi dào đến kinh người, nhưng lại pha lẫn một cảm giác nguy hiểm khôn lường, như một con mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối.

"Linh khí này... là dấu hiệu của Đại Thừa!" Lâm Phong thì thầm, đôi mắt hắn lóe lên sự kinh ngạc và cả một tia hy vọng. Hắn đã cảm nhận được khí tức của cảnh giới Đại Thừa từ rất lâu, nhưng chưa bao giờ nó lại rõ ràng và mạnh mẽ đến thế. Đây là linh khí mà chỉ những cường giả đã bước chân vào cảnh giới Đại Thừa mới có thể phát ra.

Tuyết Dao, đứng bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt băng lạnh cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Đây không phải linh khí bình thường, nó pha lẫn... dấu vết của thời gian và nguy hiểm." Tần Nguyệt bổ sung, nàng cảm nhận được sự hỗn loạn và biến đổi trong luồng linh khí này. "Dường như... nó đã bị phong ấn hàng vạn năm, và giờ đây đang dần được giải phóng."

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, nhìn chằm chằm vào khu vực mà linh khí đang bùng phát. "Bí cảnh này có lẽ đã được giấu kín từ rất lâu, liệu có phải là cơ duyên mà Thiên Hồn Ngọc chỉ dẫn?" Nàng thốt lên, giọng líu lo nhưng đầy sự tò mò. Viên Thiên Hồn Ngọc và Huyễn Mặc Quyển dường như đang dẫn dắt họ đến một nơi nào đó.

Theo sự chỉ dẫn của linh khí và sự cộng hưởng giữa Thiên Hồn Ngọc cùng Huyễn Mặc Quyển, một cánh cổng không gian cổ xưa từ từ hiện ra giữa đống đổ nát. Nó không phải là một cánh cổng vật lý, mà là một xoáy nước năng lượng màu xanh tím huyền ảo, chầm chậm xoay tròn, như một con mắt khổng lồ mở ra nhìn thế gian. Từ bên trong cánh cổng, từng đợt linh khí tinh thuần nhưng xa lạ cuồn cuộn tràn ra, mang theo một mùi hương lạ lẫm, pha lẫn giữa mùi đất ẩm, mùi kim loại gỉ sét và một chút hương hoa cỏ dại không tên. Bầu không khí xung quanh cánh cổng trở nên méo mó, không gian như bị vặn vẹo, tạo nên một cảm giác không thực, mơ hồ.

Lam Yên, với vẻ mặt nghiêm nghị, tay nắm chặt chiến đao, cảnh giác nhìn vào cánh cổng. "Nhưng nó cũng đầy rẫy sát khí, nguy hiểm khôn lường. Linh khí tinh thuần đến mấy, nếu không phải là thứ có thể dung nạp, e rằng còn nguy hiểm hơn cả độc dược." Nàng nói, giọng dứt khoát. Nàng đã trải qua không ít trận chiến sinh tử, nàng hiểu rõ những cơ duyên lớn thường đi kèm với những hiểm họa kinh hoàng.

Hạ Vũ, đôi mắt to tròn đầy lo lắng, nắm chặt tay Linh Nhi. "Chúng ta không biết bên trong có gì. Liệu có quá mạo hiểm không?" Nàng hỏi nhỏ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng thể hiện rõ sự bất an. Linh Nhi, sợ hãi nép sâu vào lòng Hạ Vũ, đôi mắt to tròn đen láy nhìn chằm chằm vào cánh cổng xoáy nước, như thể sợ hãi bất cứ thứ gì có thể xuất hiện từ đó.

Lâm Phong quan sát kỹ cánh cổng bí cảnh. Hình ảnh trên Huyễn Mặc Quyển ngày càng rõ nét, hoàn toàn trùng khớp với cánh cổng trước mặt. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Thiên Hồn Ngọc, cảm nhận được sự ấm áp và rung động mãnh liệt từ nó. "Đây không phải là một bí cảnh thông thường. Nó... có lẽ liên quan đến huyết mạch của ta, và cả bí mật về Thiên Đạo." Hắn thì thầm, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. "Cơ duyên Đại Thừa... không ngờ lại xuất hiện ở đây." Hắn biết, để đối phó với âm mưu lớn đang bao trùm Linh Giới, và để bảo vệ những người thân yêu, hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Cảnh giới Đại Thừa không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một yêu cầu cấp bách.

Xa xa, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt vẫn đang quan sát. "Hắn đã tìm thấy rồi." Diệp Vô Song khẽ thì thầm, đôi mắt tím lóe lên tia sáng kỳ dị. "Cánh cổng Huyễn Mộng, bí cảnh được phong ấn hàng vạn năm, nơi lưu giữ một phần chân tướng của Thiên Đạo... và cả những thử thách chết người."

Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, ánh mắt phức tạp. "Quả nhiên không ngoài dự đoán. Huyết mạch Thiên Diễn và Thiên Hồn Ngọc, cùng với Huyễn Mặc Quyển, chúng là chìa khóa để mở ra những bí mật cổ xưa nhất. Nhưng cánh cổng này... cũng là một con đường một chiều. Một khi bước vào, không có đường lui." Nàng nhìn Lâm Phong, người đang đứng trước cánh cổng xoáy nước, dáng vẻ tuy gầy nhưng lại toát lên sự kiên định không gì lay chuyển được.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo một màn sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ Phế Tích Cổ Thành, làm tăng thêm vẻ huyền bí và ma mị cho cánh cổng bí cảnh đang chầm chậm xoay tròn. Ánh sáng xanh tím từ cánh cổng hòa quyện với ánh trăng lờ mờ, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ ảo vừa đáng sợ. Gió đêm rít qua những khe tường đổ nát, tạo ra những âm thanh u uẩn như tiếng khóc than của những linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm và rêu phong càng trở nên nồng nặc trong không khí lạnh lẽo.

Lâm Phong đứng trước Cửa vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa của ý chí. Hắn đã suy nghĩ rất kỹ, cân nhắc mọi rủi ro và lợi ích. Cơ hội đột phá Đại Thừa là quá lớn, không thể bỏ qua. Âm mưu lớn mà hắn đang điều tra, thế lực đứng sau sự suy yếu của linh khí và sự kiện Lâm Gia Diệt Môn, tất cả đều yêu cầu hắn phải có sức mạnh tuyệt đối để đối phó. Hắn không thể mãi mãi là một tu sĩ chỉ biết né tránh và dựa dẫm vào may mắn. Tu Đạo Vô Tận, nhưng nếu không có đủ thực lực, chỉ e sẽ bị cuốn trôi trong dòng chảy định mệnh.

"Ta phải đi. Âm mưu kia quá lớn, nếu không đột phá Đại Thừa, chúng ta sẽ không có bất cứ cơ hội nào." Lâm Phong nói, giọng nói tuy khàn khàn nhưng lại vô cùng kiên định, vang vọng trong màn sương mù. Hắn quay lại nhìn bảy người vợ của mình, đôi mắt đen láy chứa đựng tình yêu sâu sắc và cả một chút áy náy. "Đây không chỉ là vì bản thân ta, mà là vì tất cả chúng ta, vì tương lai của Linh Giới này. Huyết mạch của ta, bí mật của Huyễn Mặc Quyển, tất cả đều đang chỉ dẫn ta đến nơi đó. Ta không thể lùi bước."

Tuyết Dao tiến lên, nắm lấy bàn tay của Lâm Phong, đôi tay nàng lạnh như băng nhưng lại truyền đi sự ấm áp của tình yêu. "Chàng hứa với thiếp, nhất định phải bình an trở về." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng hơi run rẩy, đôi mắt băng lạnh giờ đây tràn ngập sự lo lắng. Nàng biết Lâm Phong là người có trách nhiệm, chàng sẽ không bao giờ bỏ cuộc. "Thiếp và các tỷ muội sẽ ở đây đợi chàng. Chàng hãy tin tưởng vào chúng thiếp."

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, gật đầu dứt khoát. "Cứ giao phó phía ngoài cho chúng ta. Huynh cứ yên tâm mà tiến vào. Gia tộc Thiên Vũ và bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến đây, sẽ phải trả giá đắt." Nàng nói, giọng dứt khoát, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn quét qua màn sương mù dày đặc. "Dù có phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, chúng ta cũng sẽ bảo vệ nơi này, bảo vệ con đường trở về của huynh."

Mộc Ly, dù lòng đầy bất an, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười tươi tắn. "Đúng vậy! Phong ca cứ yên tâm. Huynh mà không trở về, thiếp sẽ vào đó lôi huynh ra cho bằng được!" Nàng nói, giọng líu lo, cố tạo không khí vui vẻ để xua tan sự nặng nề. "Nhớ mang về thật nhiều bảo bối cho chúng thiếp đó nha!"

Tần Nguyệt, với vẻ mặt bình tĩnh, đưa cho Lâm Phong một túi trữ vật nhỏ. "Đây là một số đan dược và phù chú phòng thân. Bên trong bí cảnh chắc chắn sẽ đầy rẫy nguy hiểm, huynh phải cẩn thận." Nàng dặn dò, giọng trầm ấm, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huynh hãy giữ vững đạo tâm của mình, đừng để những ảo ảnh hay cạm bẫy làm mờ mắt."

Hạ Vũ, đôi mắt trong veo như nước hồ, nhẹ nhàng chỉnh lại vạt áo cho Lâm Phong. "Huynh hãy bảo trọng. Mọi người đều chờ huynh trở về." Nàng nói nhỏ nhẹ, giọng nói như tiếng suối reo, mang theo sự dịu dàng và từ bi.

Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh đã ướt đẫm nước. Nàng níu chặt lấy vạt áo của Lâm Phong, không muốn rời. "Ca ca... ca ca đừng đi mà... Linh Nhi sợ lắm..." Nàng nức nở, giọng non nớt nhưng đầy sự sợ hãi. Lâm Phong cúi xuống, ôm chặt Linh Nhi vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu nàng. "Linh Nhi ngoan, ca ca sẽ trở về mà. Ca ca phải đi để trở nên mạnh hơn, để bảo vệ Linh Nhi và mọi người." Hắn nói, giọng ấm áp, cố gắng trấn an nàng.

"Ta sẽ trở về." Lâm Phong hứa, ánh mắt kiên định nhìn từng người trong số họ. "Ta không bao giờ để các nàng phải thất vọng." Hắn biết, lời hứa này không chỉ là trấn an, mà còn là lời thề từ tận đáy lòng. Hắn không thể gục ngã. Hắn còn những người thân yêu để bảo vệ, một bí ẩn lớn để khám phá, và một Thiên Đạo để đối mặt. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – đó là con đường của hắn.

Xa xa, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt vẫn đứng đó, như hai pho tượng ẩn mình trong màn sương. Diệp Vô Song khẽ nhíu mày. "Hắn... lại muốn mạo hiểm đến vậy sao? Vì cái gì?" Nàng tự hỏi, đôi mắt tím sâu thẳm ánh lên sự tò mò. Nàng chưa bao giờ thấy một kẻ phàm nhân nào lại có thể kiên định đến mức này, bất chấp sinh tử để theo đuổi một con đường đầy chông gai.

Cổ Thanh Nguyệt thở dài, ánh mắt phức tạp. "Đạo tâm kiên định... nhưng cũng quá liều lĩnh. Cánh cổng Huyễn Mộng không phải là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể đặt chân vào mà toàn vẹn trở ra. Bên trong đó, có những thứ còn kinh khủng hơn cả Thiên Vũ Long, những thứ có thể thao túng tâm trí, ăn mòn linh hồn." Nàng biết rõ sự nguy hiểm của bí cảnh này hơn ai hết.

Lâm Phong đứng trước cánh cổng bí cảnh, ánh mắt kiên định, không còn một chút do dự. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí lạnh lẽo và xa lạ từ bên trong. Viên Thiên Hồn Ngọc vẫn lơ lửng trước ngực hắn, tỏa ra một vầng sáng đỏ ấm áp, như một vật chỉ dẫn, một người bạn đồng hành. Huyễn Mặc Quyển tự động khép lại, nhưng sức mạnh của nó vẫn âm thầm chảy trong cơ thể chàng. Đây là một bước đi mạo hiểm, một canh bạc lớn, nhưng Lâm Phong tin vào trực giác của mình, tin vào sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển và Thiên Hồn Ngọc, và hơn hết, tin vào ý chí nghịch thiên của bản thân.

"Nếu không mạnh mẽ, ta sẽ không thể bảo vệ bất cứ ai." Hắn tự nhủ, bước chân vững vàng, không chút do dự, tiến thẳng vào xoáy nước năng lượng màu xanh tím. Cánh cổng Huyễn Mộng như một con quái vật cổ xưa há miệng chờ sẵn, nuốt chửng thân ảnh của Lâm Phong vào sâu trong bóng tối. Ngay khi chàng biến mất, cánh cổng bắt đầu thu hẹp, luồng linh khí biến động dữ dội, sau đó đột ngột đóng sập lại, để lại phía sau chỉ là một khoảng không tĩnh mịch, như chưa từng có gì xảy ra. Màn sương mù dày đặc dường như cũng trở nên đặc quánh hơn, che phủ hoàn toàn Phế Tích Cổ Thành, nuốt chửng mọi dấu vết của bí cảnh và người vừa bước vào đó.

Bảy mỹ nhân đứng đó, mắt dõi theo nơi Lâm Phong vừa biến mất, trong lòng vừa tràn ngập lo lắng, vừa chất chứa một niềm tin sắt đá. Cuộc chiến chưa kết thúc, và hành trình của Lâm Phong, cùng với những bí ẩn của Thiên Đạo, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ