Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 380

Huyễn Mộng Chi Cảnh: Trí Tuệ Vượt Bẫy

3727 từ
Mục tiêu: Lâm Phong thành công tiến vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, giải quyết cliffhanger từ chương 379.,Lâm Phong sử dụng trí tuệ và sức mạnh để vượt qua các chướng ngại, cạm bẫy tinh vi trong bí cảnh.,Bắt đầu tiếp cận cơ hội đột phá cảnh giới Đại Thừa, củng cố sự cấp bách của việc tăng cường thực lực.,Gieo thêm manh mối về bản chất cổ xưa của bí cảnh, mối liên hệ với Lâm Gia Diệt Môn và âm mưu lớn.,Thể hiện sự kiên định, quyết đoán và tài năng của Lâm Phong khi đối mặt với thử thách cá nhân.
Nhân vật: Lâm Phong
Mood: Tense, mysterious, adventurous, determined, slightly ominous.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong bước chân vào xoáy nước năng lượng màu xanh tím, cảm giác như thể thân thể mình bị một lực hút khổng lồ kéo mạnh, không gian xung quanh xoắn vặn đến lạ kỳ. Một thoáng choáng váng qua đi, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, như trôi nổi giữa hư vô. Khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, hắn nhận ra mình không còn ở Phế Tích Cổ Thành nữa.

Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một không gian tràn ngập linh khí nhưng lại mang theo một vẻ huyền ảo, phi thực. Linh khí ở đây không thuần túy như linh khí của Linh Giới, mà hỗn tạp, khi thì ấm áp như ánh nắng ban mai, khi lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, đôi lúc còn mang theo mùi vị kim loại rỉ sét, hoặc hương thơm của những loài hoa chưa từng thấy. Cảnh vật xung quanh biến đổi không ngừng, tựa như một bức tranh thủy mặc được vẽ lại liên tục bởi một họa sĩ điên loạn. Vừa mới phút trước, Lâm Phong còn đứng giữa một khu rừng cổ thụ hùng vĩ, thân cây cao vút chạm mây, cành lá sum suê che khuất ánh sáng, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách. Mùi hương của đất ẩm và lá cây mục nồng nặc trong không khí, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, khu rừng ấy tan biến như sương khói, nhường chỗ cho một sa mạc hoang vu trải dài đến tận chân trời. Cát vàng mịn màng trải khắp nơi, từng cơn gió nóng thổi qua mang theo những hạt cát nhỏ li ti, xé rách không gian bằng tiếng rít khô khốc. Mùi vị của cát bụi và nắng gắt xộc vào khoang mũi, khiến cổ họng Lâm Phong khô khốc. Không kịp để hắn thích nghi, sa mạc lại nhường chỗ cho một đại dương mênh mông, sóng vỗ rì rào, mặt biển xanh thẳm phản chiếu ánh sáng lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý. Tiếng sóng biển gầm gào, tiếng hải âu lượn lờ trên cao, và mùi vị mặn chát của biển cả tràn ngập mọi giác quan.

"Quả nhiên là Bí Cảnh Huyễn Mộng..." Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ sắc sảo, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Không đơn giản như ta tưởng. Mọi thứ đều là ảo ảnh, nhưng nguy hiểm thì là thật. Kẻ nào tạo ra bí cảnh này chắc hẳn là một bậc thầy về huyễn thuật, hoặc là một kẻ rảnh rỗi đến mức độ thiên tài." Hắn lắc đầu, cảm thán. Hắn chậm rãi di chuyển, từng bước chân vững vàng trên nền đất không ngừng biến đổi. Bàn tay hắn siết chặt lấy chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận được sự lạnh lẽo và sắc bén của lưỡi kiếm truyền qua lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về thực tại trong thế giới ảo mộng này. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, thần thức cường đại như vô số sợi tơ vô hình, bao phủ xung quanh để thăm dò.

Ngay lập tức, Lâm Phong cảm nhận được những luồng năng lượng kỳ lạ đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, tạo ra những ảo ảnh mạnh mẽ hơn, chân thực hơn. Hắn thấy những hình bóng thân quen, những người thân yêu, những kẻ thù cũ, và cả những cám dỗ quyền lực, sắc đẹp mà hắn từng mơ ước. Một ảo ảnh về Tuyết Dao đang đứng chờ hắn với nụ cười dịu dàng, bàn tay đưa ra mời gọi. Một ảo ảnh khác là Thiên Vũ Long đang quỳ gối xin tha mạng, dâng lên vô số bảo vật quý hiếm.

"Hừm, chiêu cũ rích." Lâm Phong khẽ cười khẩy. "Tưởng ta là phàm nhân mới nhập môn sao? Trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, mấy cái ảo ảnh vớ vẩn này mà đòi lay động Đạo tâm của ta?" Hắn nhắm mắt lại, linh lực trong đan điền vận chuyển theo Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ tâm trí. Thiên Hồn Ngọc trên ngực hắn cũng tỏa ra một luồng sáng ấm áp, thanh tẩy những tạp niệm và ảo ảnh đang cố gắng len lỏi.

Khi mở mắt ra lần nữa, những ảo ảnh biến mất, chỉ còn lại cảnh vật biến đổi không ngừng. Lâm Phong nhận ra rằng, dù cảnh vật thay đổi, nhưng bản chất của linh khí và những luồng năng lượng ngầm trong bí cảnh vẫn giữ nguyên một quy luật nhất định. Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyển, bắt đầu phân tích những quy luật ấy. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, nó còn là một kho tàng kiến thức khổng lồ, bao gồm cả cách nhận biết và phá giải các loại huyễn trận, ảo cảnh. Nhờ đó, Lâm Phong không còn bị động trước sự biến đổi của môi trường. Hắn bắt đầu tìm kiếm một điểm chung, một dấu vết thực sự giữa những biến đổi liên miên này. Hắn không tin rằng một bí cảnh chứa đựng cơ duyên đột phá Đại Thừa lại chỉ toàn những ảo ảnh vô nghĩa. Chắc chắn phải có một con đường, một manh mối dẫn đến cơ duyên thật sự.

Hắn đi qua một khu vườn thượng uyển rực rỡ hoa lệ, nơi những đóa hoa kỳ lạ tỏa hương thơm ngào ngạt, cánh hoa lấp lánh như châu báu. Nhưng Lâm Phong biết, vẻ đẹp này ẩn chứa kịch độc. Hắn lướt qua một tòa cung điện nguy nga, tráng lệ, nơi những khúc nhạc du dương vang vọng, mời gọi. Nhưng hắn cảm nhận được, dưới mỗi phiến đá lát, đều ẩn chứa những pháp trận sát cơ. Hắn không dừng lại, cũng không chiến đấu. Hắn chỉ quan sát, phân tích, và tiếp tục bước đi. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời dặn dò của Tần Nguyệt chợt vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn phải giữ vững tâm trí, không để những cám dỗ, những ảo ảnh làm mờ mắt. Mục tiêu của hắn là đột phá Đại Thừa, là tìm kiếm bí mật về Lâm Gia Diệt Môn, chứ không phải lạc lối trong những trò chơi của bí cảnh này. Cảm giác cô độc vây lấy hắn, một mình đối mặt với một thế giới ảo ảnh rộng lớn, nhưng ý chí kiên định của Lâm Phong không hề suy suyển. Hắn biết mình không đơn độc, bởi vì ở bên ngoài, có bảy mỹ nhân đang chờ đợi hắn trở về. Sự chờ đợi của họ chính là ngọn hải đăng soi sáng con đường cho hắn trong bóng tối này.

Bỗng nhiên, một luồng linh khí hỗn loạn hơn bùng phát, mọi ảo ảnh xung quanh đồng loạt vỡ vụn như gương vỡ. Khu rừng, sa mạc, đại dương, cung điện... tất cả biến mất, để lại một không gian tĩnh mịch, tối tăm và ẩm ướt. Lâm Phong đứng trong một hành lang đá cổ xưa, không khí nặng nề đến nghẹt thở, mang theo mùi của đất mục và đá lạnh. Tiếng bước chân của hắn vang vọng đơn độc trong sự im lặng đáng sợ. Hắn biết, mình đã phá giải thành công lớp ảo ảnh bên ngoài, tiến vào một tầng sâu hơn của bí cảnh.

Sau khi phá giải ảo cảnh đầu tiên, Lâm Phong tiến vào một khu vực trông như một động phủ cổ xưa, với những hành lang đá tối tăm và vô số cạm bẫy cơ quan tinh vi. Không khí ở đây nặng nề, âm u, và cảm giác bị theo dõi luôn hiện hữu. Từng luồng gió lạnh buốt lướt qua, mang theo tiếng rít nhẹ như lời thì thầm của quỷ dữ. Mùi ẩm ướt của đá vôi và một thứ mùi kim loại nhàn nhạt hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác khó chịu. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để Lâm Phong nhìn thấy những bức tường đá xám xịt, được chạm khắc những hoa văn cổ quái, đã mờ nhạt theo thời gian.

"Thú vị đây." Lâm Phong khẽ nhíu mày, đôi mắt tinh tường quan sát xung quanh. "Từ huyễn thuật chuyển sang cơ quan thuật. Xem ra chủ nhân của bí cảnh này không chỉ là một bậc thầy về huyễn đạo, mà còn là một lão quái vật trong việc bố trí cơ quan cạm bẫy. Kẻ nào đã tạo ra nơi này?" Hắn lẩm bẩm, nhớ lại những kiến thức từ Huyễn Mặc Quyển về các loại cơ quan trận pháp cổ xưa. "Cạm bẫy này... không chỉ dựa vào linh lực, mà còn là sự hiểu biết về cơ quan thuật. Nếu cứ xông vào, dù là tu sĩ Đại Thừa cũng có thể gặp họa."

Hắn không dùng sức mạnh đối đầu trực diện. Kinh nghiệm sống sót qua vô số hiểm cảnh đã dạy Lâm Phong rằng, đôi khi trí tuệ mới là vũ khí sắc bén nhất. Hắn cẩn thận quan sát từng phiến đá lát sàn, từng vết khắc trên tường, từng kẽ hở trên trần động. Thần thức của hắn không ngừng hoạt động, thăm dò từng luồng khí nhỏ, từng dao động linh lực dù là yếu ớt nhất. Hắn phát hiện ra những đường vân ẩn giấu trên sàn, những điểm nhấn khác thường trên vách đá. Đó chính là những nút kích hoạt của các cạm bẫy.

Bỗng nhiên, từ một khe hở trên tường, hàng trăm mũi tên độc bắn ra như mưa. Những mũi tên này không chỉ được tẩm độc kịch liệt mà còn được gia trì bằng pháp thuật, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng nhìn rõ. Nhưng Lâm Phong đã sớm chuẩn bị. Hắn không hề hoảng loạn. Thân hình hắn khẽ lắc, vận dụng Thần thông Không Gian, bước chân nhẹ nhàng như mây khói, né tránh từng mũi tên một. Hắn không di chuyển xa, chỉ đủ để tránh mũi tên, rồi lại quay về vị trí ban đầu, như thể đang nhảy một điệu múa uyển chuyển giữa làn mưa tên chết chóc. "Cũng không tệ lắm, nhưng vẫn chưa đủ nhanh." Hắn cười khẩy, cảm thấy đây chẳng khác nào một màn trình diễn nhỏ.

Tiếp theo là những lưỡi kiếm thép sắc bén đột ngột bật ra từ hai bên vách đá, tạo thành một mạng lưới tử vong. Âm thanh "xoẹt xoẹt" chói tai vang lên, cắt ngang không khí. Lần này, Lâm Phong không né tránh hoàn toàn. Hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh kiếm lóe lên, không phải để phá hủy, mà để gạt những lưỡi kiếm kia đi theo một quỹ đạo đã tính toán trước, khiến chúng tự va chạm và kẹt lại vào nhau. "Sức mạnh không phải là tất cả. Đôi khi, một chút khéo léo lại hiệu quả hơn nhiều."

Càng đi sâu vào trong, các cạm bẫy càng trở nên phức tạp và tinh vi hơn. Có những pháp trận cảm ứng đặt dưới sàn, chỉ cần đặt chân sai vị trí là sẽ kích hoạt những luồng linh lực cường đại, hoặc những viên đá khổng lồ từ trần rơi xuống. Lâm Phong buộc phải sử dụng Huyễn Mặc Quyển để phân tích kết cấu của các pháp trận, tìm ra những điểm yếu, những khe hở để vượt qua. Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp hắn nhìn thấu ảo ảnh, mà còn giúp hắn lý giải những nguyên lý sâu xa của cơ quan thuật và trận pháp cổ xưa.

Một lúc sau, hắn đối mặt với một mê cung khổng lồ, toàn bộ được tạo thành từ những bức tường năng lượng vô hình, luôn thay đổi vị trí. Không có lối thoát rõ ràng, và mỗi khi hắn cố gắng dùng thần thức để xuyên qua, nó lại bị bóp méo và phản lại. "Mê cung năng lượng sao? Hơi rắc rối đây." Lâm Phong trầm ngâm. Hắn nhớ lại một chương trong Huyễn Mặc Quyển nói về "Trận Pháp Sát Cơ Vô Hình" – những trận pháp không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng lại có thể giam cầm hoặc nghiền nát kẻ thù.

Thay vì cố gắng tìm lối thoát, Lâm Phong ngồi xuống, nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng tâm trí. Hắn vận chuyển linh lực theo Huyễn Mặc Quyển, không phải để công kích, mà để cảm nhận. Hắn cảm nhận từng luồng năng lượng nhỏ nhất chảy trong mê cung, cảm nhận sự thay đổi của chúng, tần số dao động của chúng. Từ đó, hắn bắt đầu vẽ lại một bản đồ trong tâm trí, không phải bản đồ của những bức tường vật lý, mà là bản đồ của những dòng chảy năng lượng. Hắn tìm kiếm một "điểm yếu", một "lỗ hổng" trong sự vận hành của trận pháp.

Mất một khoảng thời gian khá lâu, Lâm Phong lại mở mắt. Khóe môi hắn khẽ cong lên. "Tìm thấy rồi." Hắn đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn không đi theo đường thẳng, cũng không đi theo những lối đi dường như an toàn. Hắn đi xuyên qua những nơi mà người khác sẽ nghĩ là tường chắn, nhưng đối với hắn, đó lại là những "khe hở" vô hình trong dòng chảy năng lượng của trận pháp. Mỗi bước đi của hắn đều chính xác đến từng centimet, như một vũ công đang lướt trên không trung. Mùi vị của sự nguy hiểm luôn lởn vởn quanh hắn, nhưng Lâm Phong đã quen với nó. Hắn cảm nhận được những luồng khí lạnh lẽo từ các cơ quan bị bỏ qua, những tiếng "rắc rắc" nhẹ từ những bộ phận cơ khí đang chờ sẵn để kích hoạt.

Cuối cùng, hắn bước ra khỏi mê cung, bước vào một không gian rộng lớn hơn. Cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, nhưng không còn là những cạm bẫy vật lý nữa, mà là một thứ áp lực vô hình, nặng nề hơn rất nhiều. Hắn biết, mình đã đến gần trung tâm của bí cảnh này. Áp lực vô hình này không phải là của một trận pháp, mà là của một sự tồn tại cổ xưa, một thực thể nào đó đang chìm trong giấc ngủ sâu, hoặc đang quan sát hắn từ một nơi nào đó. "Thực sự thú vị," Lâm Phong thầm nghĩ, "cơ duyên hay tử kiếp, cứ thử xem." Hắn cảm thấy cô độc, nhưng cũng tràn đầy hưng phấn.

Lâm Phong cuối cùng cũng đến một khu vực cốt lõi của bí cảnh, nơi không còn là ảo ảnh đơn thuần hay cạm bẫy vật lý nữa, mà là một không gian bị biến dạng bởi một loại năng lượng cổ xưa. Cảnh tượng trước mắt hắn hoang tàn đến đáng sợ, như một chiến trường cổ đại vừa trải qua một trận chiến hủy diệt thiên địa. Khắp nơi là những tàn tích đổ nát của những công trình kiến trúc vĩ đại, những cột đá khổng lồ gãy đổ, những bức tường thành sụp lở, tất cả đều được làm từ một loại đá màu đen tuyền, hấp thụ mọi ánh sáng, khiến không gian càng thêm u ám. Không khí ở đây đặc quánh tử khí, một mùi hôi thối của sự mục nát và tuyệt vọng xộc thẳng vào khoang mũi, khiến Lâm Phong phải vận chuyển linh lực để thanh lọc không khí xung quanh. Từng cơn gió thổi qua mang theo tiếng hú bi ai, như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm.

Trên những bức tường đá đổ nát, những phù văn cổ xưa phát sáng lập lòe, ánh sáng xanh tím yếu ớt nhưng đầy ma mị, như những con mắt của quá khứ đang dõi theo. Chúng không giống bất kỳ loại phù văn nào mà Lâm Phong từng thấy, không phải của Linh Giới, không phải của phàm trần, mà mang một vẻ cổ kính, thâm sâu đến từ một thời đại đã bị lãng quên. Chúng như những vết sẹo hằn sâu trên mặt đất, kể về một câu chuyện bi tráng.

Lâm Phong chậm rãi tiến đến một bức tường lớn nhất, nơi những phù văn dày đặc nhất, ánh sáng xanh tím cũng mạnh mẽ nhất. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn cổ, cảm nhận được một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí, như một dòng thác lũ kiến thức và ký ức. Đó không phải là giọng nói, không phải hình ảnh, mà là những cảm xúc, những mảnh ghép rời rạc về một quá khứ xa xăm.

Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một thế giới rộng lớn, những đại lục bị xé toạc, những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông cạn khô. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau đớn tột cùng của vô số sinh linh trong một thảm họa kinh hoàng – "Đại Địa Phân Liệt". Rồi, những mảnh ký ức khác hiện lên, liên quan đến một gia tộc cổ xưa, hùng mạnh, có huyết mạch đặc biệt. Một gia tộc đã từng đứng trên đỉnh cao của tu tiên giới, nhưng rồi lại bị một thế lực vô hình nào đó âm thầm thao túng, hãm hại, dẫn đến sự suy tàn và "Lâm Gia Diệt Môn". Hình ảnh một đứa bé sơ sinh nằm giữa đống đổ nát, được một luồng ánh sáng ấm áp bao bọc, bất ngờ lướt qua tâm trí hắn.

"Đây là... sự thật về ngày đó?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đôi mắt đen láy mở to. "Ai đã làm điều này? Thiên Đạo ư? Hay một thế lực cổ xưa nào đó còn kinh khủng hơn?" Hắn cảm thấy Thiên Hồn Ngọc trong lòng ngực rung động mạnh mẽ, không phải là sự bộc phát sức mạnh, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc với những ký ức và năng lượng cổ xưa nơi đây. Nó như đang xác nhận những gì hắn vừa cảm nhận được, và đồng thời, cũng như đang chỉ dẫn hắn đến một sự thật còn lớn hơn.

Cảm giác đột phá Đại Thừa ngày càng rõ ràng hơn, không phải là một sự tích lũy linh lực đơn thuần, mà là một sự thức tỉnh sâu sắc về đạo lý, về bản chất của vũ trụ và sinh mệnh. Linh khí dồi dào trong bí cảnh, kết hợp với những thông tin cổ xưa, đang thúc đẩy cảnh giới của hắn tiến lên một cách tự nhiên. Hắn cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như một chiếc bình đang dần được lấp đầy, không phải bằng linh lực, mà bằng "Đạo". Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hấp thụ và chuyển hóa những năng lượng cổ xưa này, tinh luyện chúng thành một thứ linh khí thuần khiết hơn, phù hợp hơn với cảnh giới Đại Thừa.

Nhưng đồng thời, một áp lực vô hình cũng đè nặng lên chàng, như thể một thực thể cổ xưa đang thức tỉnh, hoặc một ánh mắt nào đó từ xa xăm đang dõi theo. Áp lực này không mang tính sát phạt, nhưng lại vô cùng uy nghiêm, khiến tâm trí Lâm Phong cảm thấy nặng nề, như thể hắn đang đứng trước một vị thần linh tối cao. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn, như thể có một thứ gì đó vượt xa khỏi sự hiểu biết của con người đang tồn tại ngay trong bí cảnh này, và đang chú ý đến sự hiện diện của hắn. Nó không phải là kẻ thù, nhưng cũng không phải là bạn, chỉ là một sự hiện hữu cổ xưa, bao trùm lên tất cả.

Lâm Phong dừng lại, cố gắng hấp thụ và phân tích những thông tin từ các phù văn. Hắn nhận ra rằng bí cảnh này không chỉ là nơi tu luyện mà còn là một kho lưu trữ lịch sử bị che giấu, một thư viện khổng lồ về quá khứ bi thảm của Linh Giới và có thể là cả các giới diện khác. Mỗi phù văn là một mảnh ghép, và Thiên Hồn Ngọc chính là chìa khóa để giải mã chúng.

"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh..." Lâm Phong lẩm bẩm. "Nếu đây là số mệnh đã được an bài, ta cũng sẽ đạp đổ nó. Nếu đây là âm mưu của Thiên Đạo, ta sẽ một kiếm đoạn vạn cổ!" Ý chí kiên định của hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn không sợ hãi áp lực vô hình kia, mà ngược lại, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để đối mặt với nó, để khám phá tất cả bí mật.

Hắn đứng giữa tàn tích của một nền văn minh đã lụi tàn, cảm nhận cơ duyên đột phá Đại Thừa đang đến gần, nhưng cũng cảm thấy một ánh mắt từ xa xăm đang dõi theo, một mối đe dọa không thể nhìn thấy nhưng vô cùng hiện hữu. Cơ duyên và nguy hiểm song hành, đây chính là bản chất của tu tiên. Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn bộ linh lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển điên cuồng, Thiên Hồn Ngọc trên ngực hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bao phủ lấy thân thể hắn. Hắn quyết định. Ngay tại nơi này, hắn sẽ nghênh đón cơ duyên đột phá Đại Thừa, và đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi hắn. Nguy hiểm lớn đến mấy, cũng không thể ngăn cản bước chân của hắn, con đường của Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ