Màn đêm vẫn bao trùm Rừng Cổ Mộc, nhưng đã dần ngả về phía cuối. Những ánh đuốc lập lòe từ xa, phía Hắc Phong Trại, đã báo hiệu bước khởi đầu cho canh bạc lớn. Lâm Phong khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi khí lạnh mang theo mùi đất ẩm và lá mục. Kế hoạch đã được vạch ra, mồi nhử đã được đặt, giờ chỉ còn chờ đợi.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc hai canh giờ trước, khi hắn cùng Trần Hạo lén lút hoàn tất những công đoạn cuối cùng. Dưới ánh sáng yếu ớt của một viên dạ minh châu được Huyễn Mặc Quyển che giấu khí tức, Lâm Phong cẩn trọng đặt xuống một vật phẩm nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người. Đó là một mảnh xương màu xám tro, cũ kỹ đến mức gần như hóa đá, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức cổ quái, mơ hồ, mang theo cảm giác tang thương và hùng tráng của những năm tháng viễn cổ. Mảnh xương này không phải là Linh thạch hay Pháp bảo thông thường, mà là một tàn tích sót lại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một mảnh ghép nhỏ của "Huyết Ấn Cổ Thời" mà hắn đã vô tình tiếp xúc thông qua Huyễn Mặc Quyển. Hắn đã dùng một chút linh lực của mình để kích hoạt nó, khiến khí tức cổ xưa kia lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí, đủ để thu hút những kẻ có lòng tham, nhưng lại quá yếu ớt để khiến chúng nghi ngờ về một cái bẫy tinh vi.
"Đây là mấu chốt, Trần Hạo. Huyết Ấn này sẽ đánh thẳng vào lòng tham của y. Hắc Phong Trại Chủ sẽ không thể cưỡng lại," Lâm Phong thì thầm, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu. Hắn vừa nói vừa dùng cỏ dại và cành cây khô khéo léo che đi một phần mảnh xương, tạo vẻ như nó bị lãng quên hoặc vô tình rơi vãi ở đây, nhưng vẫn đủ để lộ ra khí tức mê hoặc. Hắn còn không quên dùng linh lực điều khiển vài viên đá nhỏ lăn xuống, tạo thành một con đường mòn giả dẫn thẳng đến chỗ cất giấu mồi nhử, nhằm hướng sự chú ý của địch theo đúng ý đồ của mình. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được hắn tính toán kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ khả năng nào.
Trần Hạo, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại nhẹ nhàng như mèo rừng, kiểm tra lại một lượt các tuyến đường rút lui và những vị trí ẩn nấp phụ cận. Hắn gật đầu, vẻ mặt pha lẫn sự tin tưởng tuyệt đối và một chút bồn chồn. "Ta tin huynh, Lâm Phong. Huynh đã bao giờ khiến ta thất vọng đâu. Nhưng ta vẫn lo, nếu y không mắc bẫy... hoặc nếu y quá mạnh?" Giọng hắn trầm thấp, chứa đựng sự lo lắng cho người huynh đệ đang đứng trước một canh bạc sinh tử. Hắn không hề nghi ngờ trí tuệ của Lâm Phong, nhưng Hắc Phong Trại Chủ là một kẻ hung tàn, tu vi cũng đã đạt đến Trúc Cơ kỳ sơ cấp, không phải là đối thủ dễ đối phó.
Lâm Phong quay lại, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi. "Không có 'nếu'. Chúng ta đã tính toán kỹ. Hơn nữa, chúng ta không đơn độc." Ánh mắt hắn khẽ liếc về phía rừng sâu hơn, nơi có một dòng suối nhỏ uốn lượn, nơi mà hắn đã bố trí một vài bẫy linh lực sơ cấp, đủ để cảnh báo và làm chậm bước chân của địch mà không gây nghi ngờ quá lớn. Hắn còn rải một loại thảo dược đặc biệt, phát ra một mùi hương cực kỳ tinh vi mà chỉ những tu sĩ có khứu giác nhạy bén mới nhận ra, mục đích là để "dẫn đường" cho Hắc Phong Trại Chủ. Đó là một sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chân tơ kẽ tóc, một sự tự tin không chỉ đến từ trí tuệ mà còn từ những bí mật mà Huyễn Mặc Quyển mang lại cho hắn.
Cả hai huynh đệ trao đổi ánh mắt kiên định. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lâm Phong, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một ý chí sắt đá, một sự tự tin tuyệt đối vào bản thân và kế hoạch của mình. Nỗi lo lắng trong lòng Trần Hạo vơi đi phần nào, thay vào đó là sự quyết tâm và tin tưởng mãnh liệt. Hắn đã nguyện theo Lâm Phong, và sẽ không bao giờ hối hận.
Hoàn tất mọi thứ, Lâm Phong và Trần Hạo lùi về vị trí mai phục trên gò đất cao, ẩn mình giữa những tán lá cây dày đặc. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, và cả mùi thảo dược dịu nhẹ mà Lâm Phong đã rải khắp nơi, quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc trưng của rừng đêm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy róc rách, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ. Ánh trăng non đã lặn sâu phía chân trời, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh yếu ớt. Không khí se lạnh của gần sáng luồn qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt, khiến mỗi nhịp thở của họ đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Lâm Phong giữ chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận luồng linh lực ấm áp chảy trong cơ thể, tâm trí hắn như một cỗ máy đang vận hành hết công suất, tính toán mọi khả năng, mọi diễn biến có thể xảy ra. Hắn biết, một khi Hắc Phong Trại Chủ xuất hiện, mọi thứ sẽ bùng nổ.
***
Khi những tia sáng đầu tiên còn đang e ấp le lói phía đông, một màn sương mỏng như lụa giăng mắc khắp rìa Hắc Phong Trại, bao phủ những thân cây cổ thụ và lối mòn nhỏ. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất mới, mùi nhựa cây và mùi mồ hôi chua loét của những kẻ lâu ngày không tắm rửa. Một đội tuần tra của Hắc Phong Trại, gồm khoảng năm tên cướp ăn mặc xốc xếch, vũ khí cùn mòn, đang lười biếng lê bước. Chúng vừa thức dậy sau một đêm canh gác uể oải, mắt nhắm mắt mở, chỉ mong sao hoàn thành nhiệm vụ để về tìm một góc ấm áp mà ngủ bù. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng giáp sắt cũ kỹ va vào nhau lách cách, tạo thành một âm thanh lạc điệu trong sự tĩnh lặng của rừng sớm.
"Mẹ kiếp, cái quái quỷ gì mà tuần tra mãi thế không biết. Linh Thạch có thu được bao nhiêu đâu, mà bắt chúng ta quần quật như trâu như chó!" Tên cướp đầu tiên, một gã mặt rỗ với chiếc mũi to bè, lẩm bẩm chửi rủa, đá mạnh vào một hòn đá ven đường. Hòn đá văng đi, trúng vào một bụi cây rậm rạp.
"Suỵt! Ngươi muốn chết à? Để Đại Trại Chủ nghe thấy thì chỉ có nước chặt tay chặt chân!" Tên thứ hai, một gã gầy gò, mặt xanh xao, vội vàng nhắc nhở, mắt láo liên nhìn quanh.
Nhưng rồi, một tên trong số chúng, gã béo ú với cái bụng phệ, vừa đi vừa ngáp, vô tình đá phải một vật gì đó cứng cứng. Hắn cúi xuống, ánh mắt lờ đờ bỗng chốc mở to. "Ê, nhìn này! Cái quái gì đây?" Hắn thốt lên, giọng nói xen lẫn tò mò và chút sợ hãi.
Bốn tên còn lại vội vàng xúm lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh đang lên, vật phẩm đó hiện ra. Đó là một mảnh xương màu xám tro, cũ kỹ và nứt nẻ, nằm im lìm giữa đám lá khô. Thoạt nhìn, nó chẳng khác gì một mảnh xương động vật bình thường, nhưng khi bọn chúng lại gần, một luồng khí tức cổ quái, nặng nề, nhưng lại vô cùng mê hoặc và bí ẩn, bắt đầu lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí. Luồng khí tức này không mang theo sát ý hay ma khí tà ác, mà chỉ đơn thuần là một cảm giác viễn cổ, khiến lòng người bất giác dâng lên sự tò mò và một khao khát khó hiểu.
"Khí tức này... không phải thứ tầm thường. Ta chưa từng thấy vật phẩm nào như vậy bao giờ!" Tên mặt rỗ lùi lại nửa bước, ánh mắt cảnh giác xen lẫn tham lam. Gã là một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng ba, tuy không cao nhưng cũng đủ để cảm nhận được sự đặc biệt của mảnh xương. Hắn đã từng thấy các loại linh thạch, pháp khí, nhưng không có thứ nào có khí tức như vậy. Nó không mạnh mẽ, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, tựa như một bí mật ngàn năm đang chờ được khám phá.
"Phải... phải báo cho Đại Trại Chủ!" Tên gầy gò lắp bắp, đôi mắt hắn lấp lánh ánh tham lam. Hắn chợt nghĩ đến những lời đồn đại về kho báu cổ xưa, về những di tích thần bí. Một vật phẩm như thế này, nếu mang về dâng cho Đại Trại Chủ, chắc chắn sẽ được trọng thưởng. Hoặc, nếu lén lút giữ cho riêng mình, có lẽ có thể... một tia suy nghĩ ích kỷ lóe lên trong đầu hắn, nhưng nhanh chóng bị sự sợ hãi Đại Trại Chủ dập tắt.
"Đúng! Mau, báo cho Đại Trại Chủ!" Tên béo ú nhanh chóng nhặt mảnh xương lên. Cảm giác lạnh buốt và nặng nề từ mảnh xương truyền vào tay, nhưng hắn lại thấy một sự kích thích khó tả. Hắn ôm chặt lấy mảnh xương, không dám chậm trễ, quay đầu ba chân bốn cẳng chạy về phía Hắc Phong Trại, tiếng bước chân vội vã vang vọng trong màn sương sớm, phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Ba tên còn lại cũng vội vã chạy theo, lòng đầy phấp phỏng, vừa lo sợ vừa hy vọng vào một cơ duyên trời cho.
***
Trong đại sảnh của Hắc Phong Trại, Hắc Phong Trại Chủ đang ngồi trên chiếc ghế da hổ to lớn, vẻ mặt hung tợn như một con mãnh thú. Y là một nam nhân thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn người, ngực trần để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn và vô số vết sẹo chằng chịt, minh chứng cho những trận chiến ác liệt mà y đã trải qua. Trên khuôn mặt y, một vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống đến cằm, khiến gương mặt vốn đã dữ tợn càng thêm đáng sợ. Bộ râu ria xồm xoàm màu đen nhánh không được cắt tỉa gọn gàng, càng làm tăng thêm vẻ hoang dã. Y đang một tay vuốt râu, một tay cầm một bầu rượu da, thỉnh thoảng lại ngửa cổ tu ừng ực. Xung quanh y, vài tên cướp thân tín đang hầu hạ, không khí trong đại sảnh đặc quánh mùi rượu, mùi mồ hôi và mùi tanh của máu khô.
"Đại Trại Chủ! Đại Trại Chủ!" Tiếng hô hoán gấp gáp từ bên ngoài vọng vào, kèm theo tiếng bước chân lạch bạch hớt hải.
Hắc Phong Trại Chủ nhíu mày, đôi mắt nhỏ ti hí lóe lên tia lạnh lẽo. "Có chuyện gì mà ồn ào thế? Chán sống rồi à?" Y gằn giọng, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài, khiến cả đại sảnh chìm vào im lặng.
Tên cướp béo ú chạy vội vào, cả người run rẩy, quỳ sụp xuống đất, hai tay dâng cao mảnh xương xám tro. "Bẩm... bẩm Đại Trại Chủ! Tiểu nhân... tiểu nhân vừa tìm thấy vật này ở rìa trại! Khí tức... khí tức rất lạ, không tầm thường!" Hắn thở dốc, mặt tái mét vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ mong chờ.
Hắc Phong Trại Chủ nheo mắt, ánh mắt quét qua mảnh xương. Ban đầu, y tỏ vẻ nghi ngờ, cho rằng đó chỉ là một mảnh xương cũ nát nào đó. Nhưng khi luồng khí tức cổ xưa, mơ hồ từ mảnh xương chạm vào giác quan của y, đôi mắt y bỗng sáng rực lên như hai đốm lửa ma trơi trong đêm tối. Y là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, lại là kẻ đã lăn lộn giang hồ nhiều năm, sao có thể không nhận ra sự đặc biệt của vật phẩm này? Luồng khí tức này, nó không giống bất cứ linh vật hay pháp bảo nào y từng gặp, nhưng lại khiến sâu thẳm trong huyết mạch y một thứ gì đó bị kích thích, một khao khát bùng cháy.
"Cái gì? Một vật phẩm cổ xưa như vậy lại xuất hiện ở đây? Hừ, chắc chắn có kẻ muốn giở trò!" Hắc Phong Trại Chủ đứng phắt dậy, vươn tay chộp lấy mảnh xương. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay, nhưng luồng khí tức bên trong lại khiến y cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ. Y đã từng mơ hồ nghe nói về những "Huyết Ấn" cổ xưa, những tàn tích của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng, và cảm giác từ mảnh xương này khiến y tin rằng đây chính là một trong số đó. Lòng tham và sự kiêu ngạo trỗi dậy mạnh mẽ. Y không cho phép bất kỳ ai khác chạm vào cơ duyên này. Đây là của y, cơ hội để y vượt qua Trúc Cơ kỳ, trở thành cường giả thực sự!
"Tập hợp tất cả! Ta sẽ đích thân đi xem xét!" Y rống lên, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sự uy hiếp và quyền lực tuyệt đối của kẻ đứng đầu Hắc Phong Trại.
Một tên cướp thân tín, gã đầu trọc với cặp mắt tinh ranh, tiến lên một bước, vẻ mặt lo lắng. "Đại Trại Chủ, có nên cẩn thận không? Có thể là bẫy... Vật phẩm quý giá như vậy, lại xuất hiện một cách khó hiểu, e rằng có mai phục." Hắn không phải không tham lam, nhưng hắn cũng đủ tỉnh táo để nhận ra sự bất thường.
Hắc Phong Trại Chủ liếc mắt lạnh lùng nhìn hắn. "Bẫy? Ai dám giăng bẫy trước mặt Hắc Phong Trại Chủ này? Chắc chắn là một tên tiểu tặc muốn đoạt bảo! Ta sẽ cho chúng biết tay! Dù có là bẫy đi chăng nữa, ta cũng sẽ đạp nát nó, đoạt lấy cơ duyên này!" Y cười khẩy, nụ cười méo mó dữ tợn. Y là kẻ mạnh nhất khu vực này, đã bao nhiêu năm nay chưa từng gặp phải đối thủ nào đáng gờm. Sự tự mãn đã ăn sâu vào xương tủy của y, khiến y tin rằng mình là bất khả chiến bại. Hơn nữa, lòng tham đối với mảnh xương cổ xưa đã che mờ lý trí của y. Y tin rằng, với thực lực Trúc Cơ kỳ của mình, dù có là bẫy cũng không thể làm khó được y.
"Vâng! Tuân lệnh Đại Trại Chủ!" Tên cướp thân tín không dám nói thêm lời nào, vội vàng cúi đầu tuân lệnh.
Ngay lập tức, tiếng trống trận vang lên dồn dập, "Bùng! Bùng! Bùng!", xé toạc màn sương sớm tĩnh mịch, báo hiệu cho toàn bộ Hắc Phong Trại tập hợp. Các toán cướp, kẻ còn ngái ngủ, kẻ đang ăn sáng dở dang, nhanh chóng vơ lấy vũ khí, mặc giáp trụ, chạy ra sân tập hợp. Tiếng người hò hét, tiếng vũ khí va chạm lách cách, tiếng bước chân thô bạo dồn dập, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng đầy khí thế. Trong chốc lát, một đội quân khoảng hơn ba mươi tên cướp tinh nhuệ nhất đã tập hợp đông đủ, ánh mắt chúng hừng hực sát khí và tham lam, dưới sự dẫn dắt của Hắc Phong Trại Chủ, chúng hùng hổ kéo ra khỏi trại, tiến thẳng về phía Rừng Cổ Mộc, nơi mà Lâm Phong và Trần Hạo đang kiên nhẫn chờ đợi.
***
Ánh bình minh yếu ớt cuối cùng cũng xua tan màn sương mù dày đặc, xuyên qua những tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Không khí không còn lạnh buốt như đêm khuya, mà trở nên se lạnh và trong lành hơn, mang theo mùi ẩm của cây cỏ và mùi hương đặc trưng của đất rừng. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Từ xa, tiếng bước chân nặng nề, tiếng giáp sắt va chạm lách cách, và những tiếng nói chuyện ồn ào đã phá tan sự tĩnh lặng. Đoàn quân Hắc Phong Trại đang tiến từng bước thận trọng nhưng đầy hung hãn, như một con mãnh thú đang tiến vào lãnh địa của mình.
Lâm Phong và Trần Hạo, ẩn mình sâu trong bụi cây rậm rạp trên gò đất cao, gần như hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong khẽ rung động, hấp thụ những luồng linh khí mỏng manh trong không khí, đồng thời che giấu hoàn toàn khí tức của hắn. Hắn nín thở, đôi mắt đen láy như hai viên bảo thạch sắc bén, dán chặt vào đoàn quân đang tiến đến. Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích trước một trận chiến sắp sửa bùng nổ, một cuộc đối đầu mà hắn đã tính toán kỹ lưỡng.
Trần Hạo bên cạnh hắn, toàn thân căng như dây đàn. Hắn siết chặt cây đại đao trong tay, đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi sợ hãi đối với Đại Trại Chủ hung tợn vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bằng sự kiên cường và lòng trung thành mãnh liệt. Hắn tin vào Lâm Phong, tin vào cái đầu thông minh và trái tim nhân hậu của người huynh đệ này. Dù có phải đối mặt với quỷ dữ, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực cuộn chảy trong kinh mạch, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược mà Lâm Phong đã rải khắp nơi bỗng trở nên đậm đặc hơn, như một sự nhắc nhở về kế hoạch đã được vạch sẵn.
Đoàn quân cướp càng lúc càng gần, những bóng dáng cồng kềnh của chúng hiện rõ hơn dưới ánh sáng bình minh. Hơn ba mươi tên cướp, mỗi tên đều mang theo vẻ mặt dữ tợn và khát máu. Chúng không phải là những kẻ yếu ớt, mà đều là những tên đã trải qua nhiều trận chém giết, tu vi đa phần ở Luyện Khí kỳ trung cấp và cao cấp. Dẫn đầu đoàn quân, một thân hình vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, gương mặt có vết sẹo lớn, tay cầm một cây đại đao sắc lạnh, uy phong lẫm liệt – không ai khác chính là Hắc Phong Trại Chủ. Y tiến lên trước, đôi mắt nhỏ ti hí quét ngang dọc khu rừng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhưng cũng không giấu được sự kiêu ngạo và tham lam. Y đi thẳng về phía nơi mà tên cướp đã tìm thấy mảnh xương, ánh mắt dừng lại ở những dấu chân giả mà Lâm Phong đã khéo léo tạo ra.
"Hừm, dấu vết còn mới, xem ra tên tiểu tặc kia cũng chỉ vừa mới rời đi!" Hắc Phong Trại Chủ lẩm bẩm, nụ cười khẩy xuất hiện trên môi. Y nhấc chân, bước thẳng vào khu vực phục kích mà không hề hay biết.
Lâm Phong và Trần Hạo giữ im lặng tuyệt đối, thu hết khí tức vào trong, như hòa mình vào từng thân cây, từng bụi cỏ. Tiếng tim họ đập thình thịch, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của kẻ địch và tiếng lá cây xào xạc dưới chân chúng. Khoảng cách đã rất gần. Lâm Phong nắm chặt Huyễn Mặc Quyển, ngón tay hắn sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Trần Hạo thủ thế, linh lực vận chuyển khắp cơ thể, ánh mắt sắc như dao găm. Một trận chiến sinh tử sắp nổ ra, và họ đã sẵn sàng cho nó.
Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!