Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 381

Hợp Tác Bất Đắc Dĩ: Ánh Sáng Trong Vực Sâu

4754 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ chương 380, đưa Lâm Phong vào sâu hơn trong Bí Cảnh Huyễn Mộng.,Tạo tình huống Lâm Phong gặp gỡ Diệp Vô Song bên trong bí cảnh.,Thiết lập một mối đe dọa chung buộc Lâm Phong và Diệp Vô Song phải hợp tác bất đắc dĩ.,Bắt đầu chuyển biến trong mối quan hệ giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song, từ đối địch/hoài nghi sang sự tôn trọng và hiểu biết ban đầu.,Gieo thêm manh mối về bản chất cổ xưa và nguy hiểm của bí cảnh, cũng như cơ duyên Đại Thừa.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song
Mood: Tense, mysterious, intriguing, with hints of developing chemistry
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong nhắm mắt lại. Dòng linh khí cuộn trào trong bí cảnh, như một dòng sông cổ xưa chảy qua huyết mạch chàng, hòa cùng với những mảnh ký ức hỗn độn về Đại Địa Phân Liệt và bi kịch Lâm Gia Diệt Môn. Thiên Hồn Ngọc trên ngực hắn, như một trái tim thứ hai, đập thình thịch đồng điệu với nhịp đập của vũ trụ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bao phủ lấy thân thể hắn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền tự động xoay chuyển, hấp thụ mọi thứ, tinh luyện mọi thứ. Hắn cảm thấy mình không chỉ đang tu luyện, mà là đang hòa mình vào lịch sử, vào vận mệnh. Cảnh giới Đại Thừa không còn là một mục tiêu xa vời, mà là một cánh cửa đang mở ra ngay trước mắt, một sự thức tỉnh sâu sắc về bản chất của Đạo.

Tuy nhiên, cảm giác áp lực vô hình kia không hề biến mất, mà ngược lại, càng trở nên rõ ràng hơn, mãnh liệt hơn. Nó không còn là một ánh mắt dõi theo từ xa, mà như một luồng hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy, một sự hiện diện khổng lồ, cổ xưa đang trỗi dậy từ cõi mộng mị. Linh khí dồi dào bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không gian xung quanh Lâm Phong bắt đầu vặn vẹo, méo mó một cách kỳ dị. Ánh sáng từ Thiên Hồn Ngọc bị nuốt chửng bởi một bóng tối đặc quánh, nuốt chửng cả những tàn tích kiến trúc cổ xưa. Chàng như rơi vào một vực thẳm không đáy, nơi mọi âm thanh đều bị bóp nghẹt, mọi màu sắc đều bị hút cạn, chỉ còn lại sự tịch mịch đến rợn người và cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

Trong không gian tối đen như mực, Lâm Phong không thể nhìn thấy gì, nhưng mọi giác quan của chàng lại trở nên cực kỳ nhạy bén. Chàng cảm nhận được sự ngưng tụ của tử khí nồng nặc, dày đặc đến mức có thể đông đặc cả linh hồn. Mùi mục ruỗng của thời gian, mùi tanh tưởi của máu khô vương vãi khắp nơi, như một bàn tay vô hình bóp chặt lồng ngực chàng. Một tiếng gầm gừ trầm đục, cổ xưa, vang vọng từ hư vô, chấn động đến tận thần hồn. Tiếng gầm ấy không phải của linh thú hay yêu ma, mà như tiếng vọng từ một thời đại đã bị lãng quên, mang theo sự phẫn nộ và bi ai của vô số sinh linh đã hóa thành cát bụi.

Rồi, trong bóng tối vô tận, hai đốm sáng đỏ rực đột ngột bùng cháy, to lớn như mặt trăng, nhìn thẳng vào Lâm Phong. Đó là một đôi mắt, không có đồng tử, không có thần thái, chỉ có sự trống rỗng và cổ xưa đến ghê người. Một thực thể khổng lồ, chỉ là một cái bóng mờ ảo nhưng lại mang theo áp lực của một ngọn núi sụp đổ, hiện ra từ hư không. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối tử khí khổng lồ, xoay vần và biến đổi liên tục, nhưng trong đó, Lâm Phong loáng thoáng thấy được những đường nét của một sinh vật cổ đại, có thể là một linh thú đã chết từ hàng vạn năm trước, bị tử khí nuôi dưỡng và biến thành một tàn hồn canh giữ.

"Một linh hồn canh giữ hay là tàn niệm của thời đại cổ xưa?" Lâm Phong thầm nghĩ, dù môi không hé mở, nhưng trong tâm trí chàng, một tia hứng thú lại bùng lên. "Thú vị thật! Tử khí nồng nặc đến vậy, lại có thể tồn tại trong một bí cảnh linh khí dồi dào. Quả nhiên, nơi đây cất giấu không ít bí mật."

Thực thể tử khí đó dường như bị kích động bởi sự hiện diện của Lâm Phong, hoặc bởi ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ Thiên Hồn Ngọc. Một luồng tử khí dữ dội, mang theo sức mạnh ăn mòn của thời gian và sự mục nát của vạn vật, lao thẳng về phía chàng. Không gian xung quanh Lâm Phong bị xé toạc, tạo thành những vết nứt đen kịt. Đây không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn tấn công vào thần hồn, nhằm mục đích biến mọi thứ thành hư vô.

Lâm Phong không hề hoảng sợ. Ánh sáng từ Thiên Hồn Ngọc chợt bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lớp màn chắn vàng nhạt bảo vệ chàng. Đồng thời, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đã được rút ra từ lúc nào, tỏa ra ánh sáng huyền ảo màu mực. Cuốn sách cổ xưa ấy không chỉ là pháp bảo, mà còn là một kho tàng tri thức vô tận. Nó tự động lật mở, những phù văn cổ xưa trên trang giấy bay lượn, hình thành một vòng xoáy nhỏ, bắt đầu phân tích cấu trúc của luồng tử khí đang ập đến.

"Thần thông Không Gian!" Lâm Phong khẽ quát trong tâm trí. Thân hình chàng bỗng trở nên mờ ảo, như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua, tránh thoát khỏi đòn tấn công chí mạng của thực thể tử khí. Cùng lúc đó, chàng không ngừng quan sát. Mặc dù là một tàn hồn, nhưng thực thể này vẫn có quy luật vận động, có điểm yếu. Huyễn Mặc Quyển phát ra vô số tia sáng nhỏ, xuyên qua lớp tử khí, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của thực thể. Thông tin ồ ạt truyền vào tâm trí Lâm Phong: cấu tạo năng lượng, nguồn gốc tử khí, cách thức duy trì sự tồn tại.

Thực thể tử khí gầm lên một tiếng dữ dội hơn, như thể tức giận vì bị trêu ngươi. Vô số xúc tu đen kịt, được tạo thành từ tử khí đặc quánh, từ hư không vươn ra, vây kín lấy Lâm Phong. Chúng không chỉ tấn công từ một hướng, mà từ mọi phía, mọi góc độ, không chừa một khe hở nào. Mùi hôi thối của sự mục nát càng trở nên nồng nặc, như muốn làm nghẹt thở chàng.

Lâm Phong khẽ nhíu mày. Thật khó đối phó nếu chỉ né tránh. Chàng cần một đòn phản công. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thầm thì ấy mang theo ý chí kiên định và sự tự tin tuyệt đối. Bàn tay cầm Huyễn Mặc Quyển của chàng chợt lóe lên một luồng ánh sáng bạc. Đó là sức mạnh của Thần thông Không Gian, được Lâm Phong vận dụng đến đỉnh điểm. Thay vì né tránh, chàng lại lao thẳng vào trung tâm của những xúc tu tử khí.

"Không Gian Trảm!"

Một vết nứt không gian vô hình xuất hiện, chớp nhoáng xé toạc những xúc tu đen kịt. Nhưng tử khí quá mạnh, vết nứt chỉ tồn tại trong chốc lát rồi lại khép lại. Tuy nhiên, đòn tấn công này không phải để tiêu diệt, mà để thăm dò. Huyễn Mặc Quyển đã phân tích được điểm yếu của thực thể: nó được cấu tạo từ vô số mảnh vỡ linh hồn cổ xưa, bị tử khí liên kết lại. Muốn tiêu diệt nó, không thể chỉ dùng sức mạnh vật lý, mà phải phong ấn hoặc thanh tẩy nguồn tử khí.

Lâm Phong hít sâu một hơi, Thiên Hồn Ngọc trên ngực chàng bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng thuần khiết, đối lập hoàn toàn với tử khí xung quanh. Luồng ánh sáng ấy mang theo sinh cơ bừng bừng, như một dòng suối nguồn của sự sống. "Đây chính là khắc tinh của ngươi!" Lâm Phong không nói thành lời, nhưng ý chí ấy đã truyền đến thực thể. Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, từng trang giấy lật qua lật lại với tốc độ chóng mặt, những phù văn cổ xưa bỗng chốc biến thành những ký hiệu phong ấn phức tạp.

"Cửu U Phong Ma Ấn!"

Chàng dồn toàn bộ linh lực vào Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách bỗng chốc lớn dần, bao phủ lấy một vùng không gian rộng lớn. Những ký hiệu phong ấn màu vàng kim, được hình thành từ linh lực thuần khiết và tri thức cổ xưa, bay ra từ Huyễn Mặc Quyển, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Mạng lưới ấy không chỉ phong tỏa không gian, mà còn hấp thụ và chuyển hóa tử khí. Thực thể tử khí gào thét một tiếng đau đớn, đôi mắt đỏ rực co rút lại. Nó cố gắng phản kháng, tung ra những đòn tấn công cuối cùng với uy lực kinh hồn, nhưng đều bị mạng lưới phong ấn làm suy yếu và chuyển hóa.

Dần dần, luồng tử khí khổng lồ bị hấp thụ và tinh luyện, biến thành một luồng linh khí thuần khiết, rồi lại được Huyễn Mặc Quyển chuyển hóa thành linh lực của Lâm Phong. Thực thể tử khí yếu dần, yếu dần, cuối cùng tan biến vào hư vô, chỉ còn lại một hạt châu màu đen tuyền, lấp lánh ánh sáng yếu ớt, rơi xuống lòng bàn tay Lâm Phong. Đó là tinh hoa của hàng vạn năm tử khí và linh hồn cổ xưa, một vật phẩm cực kỳ quý hiếm.

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm. Áp lực vô hình biến mất, không gian tối đen cũng dần tan đi, để lộ ra khung cảnh đổ nát của một phế tích cổ đài. Xung quanh chàng, những cột đá khổng lồ nằm ngổn ngang, có cây cối cổ thụ mọc xuyên qua, rêu phong phủ kín. Những phù văn cổ xưa mờ nhạt trên vách đá như đang kể lại một câu chuyện bi tráng của thời gian. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng thở dài của lịch sử. Mùi đá cổ, mùi rêu phong và mùi ẩm ướt trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, huyền bí, mang đậm dấu ấn của thời gian. Linh khí ở đây tinh thuần hơn hẳn bên ngoài, nhưng vẫn có một sự hỗn loạn tiềm ẩn, như thể nơi đây đã từng chứng kiến một trận chiến kinh thiên động địa. Ánh sáng mờ ảo, sương mù nhẹ nhàng bao phủ cảnh vật, tạo nên vẻ ma mị, hư ảo.

Lâm Phong cất viên tinh châu vào túi trữ vật, ánh mắt quét qua từng tàn tích, từng phù văn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của linh khí Đại Thừa ẩn chứa trong những nét chạm khắc cổ xưa, như thể những cường giả vạn năm trước đã dùng chính Đạo của mình để khắc ghi lên đây. Chàng chậm rãi bước đi, chạm tay vào những cột đá đổ nát, cố gắng giải mã thêm những thông tin mà bí cảnh này muốn truyền tải. Thiên Hồn Ngọc và Huyễn Mặc Quyển vẫn không ngừng rung động, như đang chỉ dẫn chàng đến một thứ gì đó quan trọng hơn.

Đột nhiên, một luồng khí tức thanh cao, nhưng lại lạnh lẽo như băng tuyết, đột ngột xuất hiện trong phạm vi cảm nhận của Lâm Phong. Đó là một khí tức của cường giả, không hề che giấu, trực tiếp và đầy uy hiếp. Lâm Phong lập tức cảnh giác, dừng bước, thần thức quét ra xung quanh. Chàng đã đoán được là ai.

Từ sau một cột đá đổ nát to lớn, một bóng hình thanh mảnh, cao ráo chậm rãi bước ra. Nàng khoác trên mình một bộ trường bào màu tím than, chất liệu tơ lụa mềm mại nhưng lại toát lên vẻ bí ẩn và quyền quý. Mái tóc dài, suôn mượt màu bạc, buông xõa đến tận eo, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bí cảnh, tạo nên vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy uy lực. Khuôn mặt nàng hoàn hảo đến từng đường nét, sắc sảo như được tạc từ băng ngọc. Đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, như hai vực thẳm thăm thẳm, ẩn chứa sự cổ xưa và trí tuệ vô tận, nhìn thẳng vào Lâm Phong, không chút cảm xúc. Trong tay nàng, một bảo kiếm màu bạc khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm minh khe khẽ, như một lời cảnh cáo.

Đó chính là Diệp Vô Song, cường giả Linh Giới đã từng giao thủ với Lâm Phong. Vẻ đẹp của nàng, dù trong hoàn cảnh đổ nát này, vẫn không hề suy suyển, thậm chí còn tăng thêm vài phần ma mị, uy nghiêm.

"Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập cấm địa của ta?" Giọng nói của Diệp Vô Song trầm thấp, uy quyền, lạnh lẽo như băng giá giữa trời đông, không chút bọt khí. Ánh mắt nàng sắc như kiếm, quét qua toàn thân Lâm Phong, dừng lại ở Huyễn Mặc Quyển đang được chàng cầm trong tay. Một tia kinh ngạc khó nhận ra, chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ, lướt qua đôi mắt tím huyền bí của nàng.

Lâm Phong không hề nao núng trước khí thế áp bức của nàng. Chàng khẽ nhếch môi cười nửa miệng, vẻ tinh quái thường ngày hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. "Tại hạ Lâm Phong. Cấm địa của cô sao? Ta thấy nơi này không có chủ, chỉ có phế tích của một nền văn minh cổ xưa mà thôi." Giọng điệu của chàng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa sự thăm dò và một chút khiêu khích. "Hay là cô đã đến đây trước và tuyên bố chủ quyền rồi?"

Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, âm điệu ấy còn lạnh hơn cả tiếng gió rít qua khe đá. "Kẻ ngông cuồng! Dám ăn nói ngang ngược trước mặt ta." Nàng không hề che giấu sự khinh thường trong giọng nói, nhưng đôi mắt tím của nàng lại không ngừng đánh giá Lâm Phong. Nàng đã chứng kiến chàng thoát khỏi sự truy sát của Thiên Vũ Long, chứng kiến bí cảnh này thức tỉnh vì chàng. Nàng biết, Lâm Phong không phải là kẻ tầm thường.

Cả hai đứng đối diện nhau giữa phế tích cổ kính, không khí trở nên căng thẳng tột độ. Linh khí trong bí cảnh dường như cũng bị ảnh hưởng, trở nên ngưng trệ. Lâm Phong đứng thẳng người, dáng vẻ phóng khoáng nhưng lại toát lên sự kiên định. Huyễn Mặc Quyển vẫn được chàng cầm hờ trong tay, như một vũ khí sẵn sàng bộc phát. Diệp Vô Song thì vẫn giữ tư thế thủ kiếm, toàn thân nàng như một thanh kiếm sắc bén đã được tôi luyện hàng ngàn năm, tỏa ra khí thế uy nghiêm, không thể xâm phạm. Ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Huyễn Mặc Quyển, dường như nàng đã nhận ra điều gì đó đặc biệt từ cuốn sách cổ xưa này.

"Ta không có ý định gây sự," Lâm Phong phá vỡ sự im lặng. "Nơi đây cất giấu những bí mật cổ xưa, những cơ duyên hiếm có. Ta chỉ muốn khám phá mà thôi." Chàng cố ý nhấn mạnh từ "khám phá", ngụ ý rằng chàng không phải là kẻ tham lam muốn chiếm đoạt tất cả.

Diệp Vô Song vẫn giữ vẻ lạnh lùng. "Bí mật? Cơ duyên? Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể chạm tới những thứ đó sao?" Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc bạc khẽ lay động, ánh lên vẻ khinh miệt. "Những gì nơi đây cất giấu, vượt xa sự tưởng tượng của ngươi."

"Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh," Lâm Phong mỉm cười. "Nếu không dám nghĩ, không dám làm, thì làm sao có thể bước trên con đường tu tiên đầy chông gai này? Hơn nữa, ta không nghĩ rằng mình là phàm nhân." Ánh mắt chàng chợt lóe lên một tia sắc bén, như muốn xuyên thấu tâm can nàng. "Có lẽ cô cũng vậy, không phải là một cường giả bình thường của Linh Giới, đúng chứ?"

Lời nói của Lâm Phong như một mũi kim sắc bén, chạm đến một bí mật nào đó của Diệp Vô Song. Đôi mắt tím của nàng chợt co rút lại một chút, khí thế trên người nàng càng trở nên lạnh lẽo hơn. "Ngươi biết gì?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói thấp hơn, nhưng lại mang theo một sự nguy hiểm khó tả.

"Ta không biết gì cả," Lâm Phong nhún vai, vẻ mặt vẫn bình thản. "Nhưng ta có thể cảm nhận được. Cô đến đây không chỉ để tìm kiếm cơ duyên đột phá, mà còn để tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng hơn, phải không? Thứ có thể liên quan đến nguồn gốc của cô, hoặc bí mật về Linh Giới."

Diệp Vô Song im lặng. Nàng không phủ nhận, cũng không xác nhận. Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như muốn đọc vị chàng. Trong khoảnh khắc đó, một luồng huyễn ảnh mạnh mẽ đột ngột bùng nổ, không báo trước.

Không gian xung quanh họ bỗng chốc vặn vẹo, méo mó một cách kỳ dị. Những cột đá đổ nát, những phù văn cổ xưa bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một mê cung khổng lồ, được tạo thành từ những bức tường đá cao vút, không có điểm kết thúc. Mùi rêu phong và ẩm ướt biến mất, thay bằng mùi hương hoa cỏ lạ, nhưng lại mang theo một sự mê hoặc chết người. Tiếng gió rít qua khe đá biến thành những âm thanh du dương, đôi khi lại là tiếng gầm gừ từ hư không, như muốn đánh lừa thính giác và tâm trí. Ánh sáng trong mê cung cũng thay đổi liên tục, lúc mờ ảo, lúc chói chang, khiến người ta khó lòng phân biệt thật giả.

Đây không chỉ là một mê cung thông thường, mà là một Huyễn Ảnh Chi Mê Cung, nơi ảo ảnh không chỉ đánh lừa thị giác mà còn tấn công vào tâm trí, vào thần hồn. Những bức tường đá bỗng chốc biến thành những hình ảnh quyến rũ, những ký ức đau buồn, những viễn cảnh đáng sợ, liên tục thay đổi, liên tục tấn công ý chí của cả Lâm Phong và Diệp Vô Song. Đồng thời, từ những bức tường đá, vô số pháp trận ẩn mình kích hoạt, phóng ra những luồng linh lực sắc bén, những chùm sáng hủy diệt, nhằm mục đích tiêu diệt những kẻ xâm nhập.

"Ảo cảnh này... không đơn giản!" Diệp Vô Song khẽ thốt lên, giọng nói mang theo một chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nàng đã từng đối mặt với vô số ảo trận, nhưng chưa từng thấy ảo trận nào tinh vi và mạnh mẽ đến vậy. Nó không chỉ là một pháp trận, mà dường như có linh tính, có thể đọc được suy nghĩ, nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người.

Lâm Phong không trả lời, chàng đã bị cuốn vào vòng xoáy của ảo ảnh. Những hình ảnh về Lâm Gia Diệt Môn, về những người thân yêu ngã xuống, về sự bất lực của chàng khi còn nhỏ, liên tục hiện ra. Nhưng ý chí của chàng kiên định hơn bao giờ hết. "Huyễn Mặc Quyển!" Chàng khẽ quát. Cuốn sách cổ xưa trong tay chàng bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng huyền ảo, bao phủ lấy chàng. Ánh sáng ấy không chỉ xua tan ảo ảnh, mà còn phân tích quy luật của mê cung.

"Chúng ta cần hợp tác," Lâm Phong nói, ánh mắt sắc bén quét qua Diệp Vô Song, người đang dùng bảo kiếm của mình chém tan những ảo ảnh và đỡ những đòn tấn công từ pháp trận. "Cô phụ trách phía trái, ta phía phải. Đừng có ngáng chân ta!" Giọng điệu của chàng vẫn mang theo chút hài hước quen thuộc, nhưng lại ẩn chứa sự nghiêm túc và quyết đoán.

Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng. "Miễn cưỡng vậy!" Nàng không thích hợp tác với người khác, đặc biệt là một nam nhân mà nàng chưa hoàn toàn tin tưởng. Nhưng nàng biết, Lâm Phong nói đúng. Mê cung này quá phức tạp, quá nguy hiểm để một mình đối phó. Nàng là cường giả Linh Giới, tự có kiêu ngạo của mình, nhưng nàng cũng đủ thông minh để nhận ra thời điểm cần phải nhượng bộ. Hơn nữa, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong dường như có thể xuyên thấu ảo ảnh, điều mà ngay cả thần thức của nàng cũng khó lòng làm được.

Lời vừa dứt, Diệp Vô Song đã hóa thành một luồng kiếm quang màu bạc, lao về phía bên trái. Kiếm pháp của nàng tinh diệu đến mức khó tin, mỗi đường kiếm đều mang theo sự lạnh lẽo của băng tuyết, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh người. Nàng không chỉ chém tan ảo ảnh, mà còn dùng kiếm khí sắc bén của mình để hóa giải các pháp trận tấn công ẩn mình, tạo ra những khe hở trong mê cung. Tốc độ của nàng cực nhanh, thân pháp uyển chuyển như một con chim én lướt trong gió.

Lâm Phong cũng không hề kém cạnh. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng lật mở, những phù văn cổ xưa bay lượn, chỉ ra những điểm yếu của ảo ảnh, những quy luật vận hành của pháp trận. "Thần thông Không Gian, Dịch Chuyển!" Chàng vận dụng Thần thông Không Gian, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển với tốc độ không thể tin được. Chàng không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng trí tuệ để phân tích, dùng không gian để khắc chế. Mỗi lần chàng xuất hiện, một điểm yếu của ảo ảnh lại bị phá vỡ, một pháp trận lại bị vô hiệu hóa. Chàng như một bóng ma lướt qua mê cung, không để lại dấu vết.

Sự phối hợp giữa hai người, một người dùng kiếm khí sắc bén, trực diện phá vỡ mọi thứ; một người dùng trí tuệ và không gian để xuyên thấu, khắc chế, diễn ra một cách ăn ý đến bất ngờ. Diệp Vô Song, với bản tính cảnh giác và kiêu ngạo, ban đầu chỉ xem Lâm Phong là một công cụ tạm thời. Nhưng khi chứng kiến chàng ung dung phá giải những ảo ảnh tinh vi nhất, né tránh những đòn tấn công hiểm độc nhất, nàng không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Trí tuệ của Lâm Phong vượt xa những gì nàng từng thấy ở một tu sĩ cùng cảnh giới. Ánh mắt nàng, dù vẫn lạnh lùng, nhưng đã ẩn chứa một tia đánh giá lại.

Lâm Phong cũng cảm thấy bất ngờ trước sức mạnh và sự quyết đoán của Diệp Vô Song. Nàng không chỉ có vẻ ngoài băng giá, mà còn có một trái tim kiếm đạo kiên cường, một ý chí sắt đá. Nàng không hề chậm trễ, không hề do dự, mỗi đòn tấn công đều mạnh mẽ, chính xác. "Cô gái này... không đơn thuần là một cường giả Linh Giới bình thường," Lâm Phong thầm nghĩ. "Chắc chắn còn có bí mật gì đó khác."

Cả hai cứ thế, một trước một sau, một công một thủ, phá giải từng tầng ảo ảnh, vượt qua từng lớp pháp trận. Mùi hương hoa cỏ lạ dần biến mất, tiếng gầm gừ từ hư không cũng yếu dần. Các bức tường mê cung bắt đầu lung lay, rồi dần tan biến.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian mà cả hai không thể xác định, những ảo ảnh cuối cùng cũng tan biến như sương khói. Mê cung biến mất, để lộ ra một không gian hình tròn rộng lớn. Ở trung tâm của không gian đó, một bệ đá cổ xưa to lớn đứng sừng sững, được chạm khắc bằng những phù văn kỳ lạ, tỏa ra linh khí Đại Thừa cuồn cuộn. Linh khí ở đây không còn hỗn loạn, mà trở nên tinh thuần đến mức khó tin, như một dòng suối nguồn của sự sống, khiến người ta cảm thấy sảng khoái đến tận tâm hồn.

Tiếng linh khí lưu chuyển nhẹ nhàng, như một bản nhạc của vũ trụ, vang vọng khắp không gian. Mùi linh khí thanh khiết, mùi đá cổ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và thần bí. Ánh sáng dịu nhẹ bao phủ cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo, linh thiêng.

Cả Lâm Phong và Diệp Vô Song đều có dấu hiệu kiệt sức. Lớp áo choàng của Lâm Phong có chút sờn rách, tóc mai vương chút mồ hôi. Diệp Vô Song cũng vậy, mái tóc bạc của nàng có chút rối bù, khuôn mặt hoàn hảo vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi môi nàng khẽ mím lại, lộ ra sự mệt mỏi. Tuy nhiên, ánh mắt của cả hai vẫn đầy cảnh giác, không hề lơ là.

Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng phức tạp. Sự kiêu ngạo ban đầu đã giảm đi rất nhiều, thay vào đó là sự đánh giá lại, thậm chí là một chút ngạc nhiên. Nàng chưa từng nghĩ rằng một tu sĩ ở cảnh giới thấp hơn lại có thể phối hợp ăn ý với nàng đến vậy, và thậm chí còn có thể phá giải những ảo ảnh mà ngay cả nàng cũng phải tốn rất nhiều công sức.

Lâm Phong khẽ cười, phá vỡ sự im lặng. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày của chàng lại hiện lên. "Xem ra, cô cũng không tệ." Lời nói tuy là khen ngợi, nhưng lại mang theo chút trêu chọc.

Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, nhưng âm điệu ấy đã bớt lạnh hơn rất nhiều so với trước. "Ngươi cũng không đến nỗi vô dụng." Nàng đáp lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Thật không ngờ, ngươi lại có thể vận dụng Huyễn Mặc Quyển đến mức này."

"Ồ? Cô biết Huyễn Mặc Quyển?" Lâm Phong hơi ngạc nhiên. Hắn vẫn luôn giữ bí mật về cuốn sách này.

Diệp Vô Song không trả lời trực tiếp. Nàng chỉ khẽ gật đầu, rồi chuyển ánh mắt về phía bệ đá cổ xưa ở trung tâm. Linh khí Đại Thừa cuồn cuộn từ bệ đá, như một lời mời gọi không thể chối từ. "Vậy tiếp theo, chúng ta sẽ làm gì với cái này đây?" Lâm Phong hỏi, chỉ vào bệ đá, ánh mắt tinh ranh. Chàng biết, đây là cơ duyên lớn nhất của bí cảnh này.

Diệp Vô Song quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng trở nên sắc bén trở lại. Sự cảnh giác, sự đề phòng lại trỗi dậy. "Ngươi muốn tranh giành sao?" Giọng nói của nàng lại mang theo sự lạnh lẽo như trước, như thể mọi sự hợp tác vừa rồi chỉ là một vở kịch tạm thời.

Lâm Phong thu lại Huyễn Mặc Quyển, đứng thẳng người. Nụ cười trên môi chàng vẫn vẹn nguyên, nhưng trong ánh mắt chàng, một tia kiên quyết và thách thức đã bùng lên. Diệp Vô Song cũng thu kiếm, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu, toàn thân nàng vẫn tỏa ra khí thế lạnh lẽo của một cường giả. Cả hai cùng nhìn về phía bệ đá, nơi cơ duyên đột phá Đại Thừa đang chờ đợi, nhưng cũng tiềm ẩn khả năng xảy ra một cuộc tranh chấp không thể tránh khỏi giữa hai người. Linh khí Đại Thừa cuồn cuộn, như một dòng sông bất tận, thu hút cả hai với một sức mạnh ma mị. Họ đã vượt qua bao thử thách, nhưng liệu đây có phải là khởi đầu cho một cuộc chiến mới, hay là một bước ngoặt cho mối quan hệ đầy phức tạp này?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ